Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 6

Chương 6: Mỹ nhân nói lời ác độc

. Mặc Nhiễm cảm giác như vài năm trước, Tam cha cũng ôm nàng ngồi trên lưng ngựa, chạy như bay trên Đầu Đà sơn, bờ ngực dày rộng, cánh tay vững chắc, trong mũi tràn ngập hơi thở thản nhiên, khoan khoái, đan điền còn có một dòng nước ấm chậm rãi rót vào, cả người thư sưng. Nghiêng đầu cọ cọ, thỏa mãn nỉ non « Tam cha » Thân thể phía sau đột nhiên cứng đờ, đỉnh đầu vang lên âm thanh khó hiểu, Mặc Nhiễm không tìn nguyện mở to mắt, đầu tiên là một cái cằm với đường cong duyên dáng, tiếp theo là bờ môi mỏng, lại tiếp lên trên, Mặc Nhiễm đã tìm được nơi phát ra áp lực, đôi mắt hoa đào nheo lại, tản ra hàn ý « cha ? »

Mặc Nhiễm sửng sốt, sau đó bật thốt « mỹ nhân ? » “Tê…” Chung quanh truyền đến tiếng hít thở không khí, chỉ thấy lục y nữ tử cũng một đám hắc y nhân chẳng biết xuất hiện khi nào đang mở to mắt, biểu tình hoảng sợ, quay đầu nhìn lại thì thấy mặt của mỹ nhân đã đen như tên của nàng. Hình như hắn không thích xưng hô như vậy ?

Chuyện này không cần đoán, mỹ nhân đã trực tiếp dùng hành động để thể hiện. Mặc Nhiễm còn chưa kịp phát run vì hàn ý do hắn phát ra thì chảm thấy lưng hơi chấn động, thân thể lao về phía trước rồi cứ thế mà bay lên cao, không thể mượn lực, mắt thấy mình sắp bị thể thảm dưới vó ngựa, không chết cũng tàn, nàng tức giận kêu to « mỹ nhân, ngươi thật nham hiểm » Thực ra khi nàng vừa mở miệng, lưng lại cảm thấy căng thẳng như được người tiếp lấy, nhưng lời ra khỏi miệng như nước đã đổ đi, vì thế thân hình nàng lại bay lên, cách vó ngựa gần hơn « đại hiệp, nắm chặt, trăm ngàn lần đừng buông tay ah, ngay cả một tiểu nữ cũng không ôm được sẽ bị chê cười ah » « Cô nãi nãi, ngươi ngậm miệng lại đi, ngươi giãy lung tung, ta thực sự không thể bắt được » sau lưng vang lên giọng nữ thanh thúy, là của lục y nữ tử lúc trước. Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Mặc Nhiễm ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Bên hông hơi căng thẳng, nàng liền mượn lực xoay người, vừa vặn kịp ngồi lên lưng một con ngựa đen. Vừa ngồi lên lưng ngựa, Mặc Nhiễm vừa chỉ chỉ mấy đại hán bị trói trên lưng ngựa, vừa nói với mỹ nhân « uy, mỹ nhân, những người này ngươi tính xử trí thế nào ? » cảm thấy đối phương sắc mặt vừa dịu được một chút nháy mắt đã như đêm đen thì tâm tình sảng khoái hơn. Không biết có phải ảo giác không nhưng tất cả ngựa chung quanh đều như phóng nhanh hơn, bỏ lại bọn họ ở sau. « Diệp, Vũ » mỹ nhân cắn răng nói từng từ, như rất muốn lột da chẻ xương nàng

“Nga, Diệp Vũ mỹ nhân.” Mặc Nhiễm cười mắt híp mắt. Ngựa liền tiến sát hắc mã của nàng, trên lưng ngựa hai người sát lại một chỗ, mỹ nhân nhào người qua làm cho Mặc Nhiễm không thể không ngửa người ra sau, hắn khí thế bức người nhưng biểu tình trên mặt cùng ngữ khí lại rất nhu hòa « ngươi cảm thấy ta rất đẹp ? » Lúc trước Mặc Nhiễm xem nhẹ hàn ý của hắn là do bị trêu chọc mà tức giận, nhưng lúc này đối mặt với áp lực gần như vậy, nàng thực đúng là có chút ăn không tiêu nhưng vẫn quật cường gật gật đầu.

Diệp Vũ bỗng nhiên cười khẽ, không còn sắc bén mà lại như hoa quỳnh nở rộ, kinh diễm dị thường « người ta nói người xấu xí mới thấy cái gì cũng đẹp, cho nên trong mắt ngươi, thế giới này không có gì là không đẹp đi… »dứt lời giục ngựa bỏ đi Mặc Nhiễm còn đang tươi cười, đến khi đối phương đã đi xa mới có phản ứng, hắn nói…nói như vậy là nói nàng…nàng xấu xí sao ? Nhìn chung quanh để tìm kiếm sự đồng tình, Mặc Nhiễm tức giận giục ngựa đuổi theo, quát lớn « mỹ nhân »

Nhu tình mật ý đều bị tiếng quát đằng đằng sát khí của người xua tan hết, ai nấy đều cho ngựa đi chậm lại, còn Mặc Nhiễm vẫn đang tức giận nên không chú ý tới, chỉ lo nghiến răng nghiến lợi đuổi theo như điên. Cho đến khi đến ngoại thành, rốt cuộc cũng đuổi được, ách..nói cho đúng là đối phương dừng lại Vọt tới trước mặt hắn, Mặc Nhiễm vội vàng chế trụ dây cương, trong lòng đột nhiên có dự cảm bất hảo « ngươi muốn gì ? » « Rõ ràng là ngươi hùng hùng hổ hổ xông tới còn hỏi ta muốn gì ? » ngữ khí vô tội nhưng lại ngấm ám chỉ Mặc Nhiễm lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Mặc Nhiễm hít sâu một hơi, bắt buộc bản thân tỉnh táo lại, quyết không để bề ngoài của người này mê hoặc, nếu hắn mà là quân tử thì người trong thiên hạ đều là thánh nhân.

« Vậy xin hỏi, ngươi vì sao lại dừng lại chờ ta ? » hừ hừ, tên yêu nghiệt này, xem cô nãi đánh ngươi lộ nguyên hình nà. “Sợ ngươi ái ngại a.” Diệp Vũ thản nhiên nói, “Tục ngữ nói có ơn phải trả, tuy ngươi là thổ phỉ nhưng chẳng lẽ không tỏ vẻ gì với ân nhân cứu mạng sao ? » “n nhân cứu mạng?” Mặc Nhiễm cảm thấy đây là chuyện kỳ lạ nhất trong đời mình từ trước tới giờ « xin hỏi công tử, ân cứu mạng này ở đâu mà ra ? »

« Ngươi hao hết nội lực vẫn liều mạng như muốn tự sát, ta ra tay ngăn cản, chẳng những không cho ngươi tự sát, còn hỗ trợ chân khí cho ngươi khôi phục thể lực, chẳng phải là ân nhân cứu mạng sao ? » Diệp Vũ nghiêm trang kể lại « Như vậy xin hỏi ai làm cho ta hao hết nội lực ? » Mặc Nhiễm cắn răng nói, nàng cảm thấy tất cả bình tĩnh của cả đời đều dùng hết trong hôm nay, lúc này nàng thực sự muốn quẳng tên trước mắt này xuống sông cho cá ăn, tiếc là nàng đánh không lại hắn, cho nên chỉ có thể ôm một bụng tức. « Ngươi hẳn nên lấy làm vinh hạnh » Diệp Vũ bộ dáng cao cao tự đại, thản nhiên nói « nếu không có đối thủ như ta, ngươi sao có thể tiêu hao hết nội lực tự sát »

Mặc Nhiễm cố nén cục tức đã trào lên đến cổ họng, tuy biết có nhiều lời với người này cũng vô ích nhưng vẫn không cam lòng nói « vậy ân nhân cứu mạng ở đâu ra ? » « Ngươi là một thổ phỉ mà sao lề mề hệt một cô nương » Diệp Vũ không kiên nhẫn « ngươi sắp chết, ta cứu ngươi có đúng không ? » Câu kế tiếp Mặc Nhiễm không nghe được bởi vì một câu trước của hắn như thiên lôi bổ xuống đầu nàng…

Một thổ phỉ cùng một cô nương.. Một thổ phỉ cùng một cô nương.. Một thổ phỉ cùng một cô nương..

Những lời này ý là sao ? Mặc Nhiễm tức giận đến choáng váng. “Đi thôi, ” Diệp Vũ thấy nàng không lên tiếng, coi như là cam chịu liền kéo dây cương « tuy ta cái gì cũng không thiếu nhưng ngại ngươi trong lòng băn khoăn, vì vậy, ngoại trừ lấy thân báo đáp thì có thể tùy tiện báo ân thế nào cũng được » “Vì sao lấy thân báo đáp không được?” Mặc Nhiễm tức giận còn chưa nguôi, cảm thấy câu này cũng có chút vấn đề.

Diệp Vũ kinh ngạc trừng mắt to nhìn nàng, đánh giá nàng cao thấp một phen, rồi lại cúi đầu nhìn mình, sau đó ngẩng đầu hỏi « chuyện này còn phải hỏi sao ? » Ngữ khi thản nhiên, Mặc Nhiễm đang tức giận bỗng nhiên thanh tĩnh, tay nắm thành quyền, mỉm cười nói « ngoại trừ lấy thân báo đáp thì sao cũng được ? » Diệp Vũ như cảm thấy buồn cười, nhíu mày nói « ngươi muốn cứu lại ta một mạng ? »

Giờ phút này Mặc Nhiễm rất muốn hoành đao tự vẫn, vì sao trước kia nàng không chịu luyện công cho tốt, như vậy lúc này nàng có thể đánh cho tiểu tử kia chết đi sống lại rồi giữ lại tánh mạng cho hắn, coi như là ân cứu mạng ah. “Nếu là thổ phỉ, trong trại lẽ ra không thiếu ngựa chứ ? » thanh âm thản nhiên như cũ « đúng là bản tính khó chừa, muốn cướp ngựa của ta sao ? » “Ngươi nói cái gì!” Mặc Nhiễm hung hăng trừng mắt mới phát hiện ra trong lúc nàng đang ảo tưởng sẽ đánh cho hắn răng rụng đầy đất thì Diệp Vũ đã xuống ngựa, tay nắm dây cương, mắt nhìn chằm chằm hắc mã dưới thân nàng.

Mặc Nhiễm oán hận nhảy xuống ngựa « ai thèm ngựa tàn của ngươi » « Xem ra ánh mắt cũng còn được » Diệp Vũ nhếch miệng Sao tự nhiên tốt thế ? Mặc Nhiễm còn đang nghi hoặc đã nghe hắn khoan thai nói tiếp « đúng là ngựa tàn, ngựa tốt sao dám để cho một thổ phỉ như ngươi cỡi »

Trái thổ phí, phải cũng thổ phỉ, hắn lúc nào cũng châm chích. Mặc Nhiễm nghiến răng nói từng từ một « ta, là, Thư, Mặc, Nhiễm » « Nga » Diệp Vũ cười híp mắt, biết nghe lời phải « Mặc Nhiễm thổ phỉ » Mặc Nhiễm hộc máu bỏ mình…

.