Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 60

Chương 60: Đêm khuynh ôn tồn

Đêm dần khuya, Mặc Nhiễm nhìn chằm chằm cuốn sách trên tay nhưng một chữ cũng không xem vào, nghĩ tới người nọ sắp rời đi, ngực lại thấy đau, nàng nên làm thế nào ? sao hắn không đến tìm nàng ? theo hắn đến Ngu thành làm thế tử phi hay giữ hắn ở lại làm áp trại tướng công, hay nhân duyên của bọn họ chỉ trong ngắn ngủi, từ nay về sau sẽ không liên quan gì với nhau… Mặc Nhiễm nghĩ lung tung, cảm thấy trong đầu loạn thành một đoàn, ngẩng đầu nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi ra ngoài. Trời đêm mùa hè đã bớt nóng nực, ánh trăng bàng bạc chiếu rõ khung cảnh dưới mặt đất, tâm tình phiền muộn của Mặc Nhiễm cũng khuây khỏa được chút ít. Mặc Nhiễm cứ đi lung tung không mục đích, bất tri bất giác lại đi đến chỗ chuồng ngựa, nhìn tuấn mã màu đen lại nhớ tới lần đầu gặp mặt, khi đó nàng bị hắn đánh đến choáng váng rồi tỉnh lại trên lưng ngựa, nàng gọi hắn là mỹ nhân, sắc mặt hắn liền đen hơn đít nồi. Bỏ dây cương, Mặc Nhiễm phi người lên ngựa, nhẹ nhàng thúc vào bụng ngựa rồi đi về phía sau trại. Chân núi Đầu Đà sơn trại có một vùng đất bằng phẳng khá lớn, nàng thường tới đây cỡi ngựa, Mặc Nhiễm vừa giục ngựa chạy được hai bước, kiềm nén trong lòng nhưng muốn thốt thành lợi, vì thế thúc mạnh vào bụng ngựa rồi phóng như bay, tiếng gào thét vang lên trong gió « Diệp Vũ, Diệp Vũ, Diệp Vũ… » vó ngựa xóc nảy làm nhưng buồn bực trong lòng nàng cũng rơi rớt theo, chỉ có có một cái tên không ngừng vang vọng….

“Buổi tối cưỡi ngựa, cũng không sợ nguy hiểm.” thanh âm ngày nhớ đêm mong bỗng nhiên vang lên bên cạnh, Mặc Nhiễm còn chưa kịp phản ứng đã thấy một trận gió xẹt qua, phía sau đã có thêm một người rồi ngay lập tức nàng tiến vào vòm ngực quen thuộc. Ngựa nọ nắm lấy dây cương, kiềm ngựa lại, chậm rãi bước đi. Mặc Nhiễm kinh ngạc quay đầu, không biết nên hình dung cảm xúc lúc này thế nào, giống như là giấc mộng, kinh hỉ tột đột, nhìn dung nhan tuấn mỹ ngời sáng dưới ánh trăng, có chút không tin được « Diệp Vũ…thật là ngươi sao » “Sao lại khóc” Duẫn Định Vũ thấy khóe mắt nàng vương lệ không khỏi sửng sốt, ôm nhàng càng chặt hơn « đừng khóc, đừng khóc…là ta… »

Cảm xúc bị buộc chặt nhiều ngày rốt cuộc cũng thả lỏng, nghe âm thanh ôn nhu của hắn, nước mắt lại càng tuôn trào mãnh liệt, muốn dừng cũng không dừng được. Diệp Vũ đưa tay lau nước mắt cho nàng, cảm thấy đau lòng không thôi… “Xin ngươi, đừng khóc nữa…” Diệp Vũ cúi đầu hôn lên mắt nàng, nuốt hết nước mắt của nàng vào, cũng không biết đã khóc đủ hay chiêu này hiệu quả mà Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng ngừng khóc “Diệp Vũ”. Tiếng gọi bao hào vô số ủy khuất và tưởng niệm, Duận Định Vũ nhìn hai mắt nàng sưng đỏ, trong lòng thương tiếc khôn nguôi, nhu tình tràn đầy « ta ở đây » Mặc Nhiễm bỗng nhiên nghĩ tới chuyện ở sơn động ngày đó, ngay lúc nàng chịu không được cũng kêu một tiếng “Diệp Vũ”, hắn cũng đáp lại « ta ở đây ». Đúng vậy, hắn ở đây, hắn luôn ở đây, cho dù lúc nàng vui nhất hay thống khổ nhất, hắn vẫn ở bên. Nghĩ như vậy liền thấy những vấn đề nàng từng nghĩ tới đã không còn là vấn đề nữa, điều duy nhất làm nàng không thấy thoải mái, chỉ là tưởng niệm khôn cùng mà thôi.

Tựa vào lòng hắn, một tay kéo đầu hắn xuống, ngửa đầu chạm môi vào đôi môi hắn, nhẹ nhàng duyện cắn. Lúc đầu Diệp Vũ còn ôn nhu đáp lại nhưng càng về sau càng không khống chế được, như muốn trút hết những tưởng niệm bấy lâu, ra sức càn quét trong miệng nàng, bàn tay xấu cũng không biết từ khi nào mà xâm nhập vào trong yếm nàng, vân vê khỏa anh đào trước ngực. Mặc Nhiễm rên lên một tiếng, bừng tỉnh, giận dữ nói « ngươi làm gì » Duẫn Định Vũ hô hấp nặng nề, cười xấu xa “ngươi nói xem”. Vừa nói vừa ôm lấy nàng, nhấc người lên làm cho nàng ngồi trên đùi hắn, một tay ôm thắt lưng nàng cho khỏi ngã, tay còn lại linh hoạt tiến vào áo nàng, bắt đầu đốt lửa. Mặc Nhiễm cảm giác được vật cứng rắn của hắn kề sát ngay nơi mềm mại của nàng, theo bước đi của hắc mà cọ xát từng chút một. Mặc Nhiễm nhìn hắn, hai chân không biết nên để đâu, nếu để hai bên sườn thì sẽ rất mỏi, hơn nữa lại đang trên lưng ngựa, ngồi như vậy rất khó chịu, phương thức thoải mái duy nhất là gác chân lên lưng hắn “nếu hôm nay ta không đến, ngươi sẽ không đến tìm ta sao?” Diệp Vũ nói xong, còn như khiển trách mà hạ thân ác ý dùng sức cọ cọ, cách hai lớp quần áo cũng cảm giác được sự nóng cháy. Mặc Nhiễm bị hắn làm thở gấp liên tục, nhịn không được mắng « ngươi này ma quỷ… »

Dưới ánh trăng nàng thần sắc mê ly, tiếng mắng lại mang theo hơi thở kiều mỵ giống như mời gọi, Duẫn Định Vũ liền đưa tay cởi bỏ quần áo của nàng, trong chớp mắt chỉ còn lại cái yến. Mặc Nhiễm cả kinh « Diệp Vũ, đang ở trên lưng ngựa ah » Trong khí nàng nói, váy và tiết khố cùng theo gió bay xuống đất. Mặc Nhiễm vừa thẹn vừa ngại, đưa tay che ngực. Duẫn Định Vũ nhìn da thịt nàng dưới ánh trăng trở nên sáng bóng như bạch ngọc, cúi đầu hôn lên hõm vai nàng, Mặc Nhiễm vừa đánh vừa cầu xin « chúng ta đi xuống được không ? » “Không được” Duẫn Định Vũ ghé vào tai nàng, tà mị thổi khí “ngươi như vậy làm cho ta rất có cảm giác”

Mặc Nhiễm đang muốn mắng hắn vô sỉ, lại cảm thấy thân thể bị nhẹ nhàng nâng lên rồi lại buông xuống, ngay lập tức hỏa long nóng cháy liền xâm nhập hoa động thần bí của nàng, miệng kêu sợ hãi, hai chân vòng qua thắt lưng hắn đột nhiên run lên, đá vào mông ngựa… Hắc mã bỗng nhiên phóng như bay, mỗi bước chạy lại làm cho hỏa long xâm nhập sâu hơn, tư thế tiếp xúc chặt chẽ lại quá sâu, lại ở trên lưng ngựa, kích thích như vậy là Mặc Nhiễm chịu không nổi mà khóc kêu “Diệp Vũ…Diệp Vũ, hỗn đản… » Bất thình lình cũng làm Duẫn Định Vũ không có phòng bị nhưng tư vị này thực sự làm hắn mất hồn, sao có thể ngừng lại, bởi vì kích thích nên nàng không ngừng giãy dụa, làm cho hắn nhịn không được mà rên thành tiếng, ôm Mặc Nhiễm càng chặt hơn, để mặc ngựa chạy đi.

“A… A…” Mặc Nhiễm nhịn không được lắc lắc đầu, cầu xin “ngừng lại đi…quá sâu, quá sâu, ta thực sự không được” Một khắc sau… “Ngừng lại được chưa…Diệp Vũ, Diệp Vũ, đi ra ngoài một chút… »

“Hảo, hảo.” Diệp Vũ ngậm lỗ tai nàng, thở dốc một cái, bỗng nhiên cảm thấy một cỗ nhiệt đánh úp lại, sảng khoái như bồng bềnh trên mây, nhịn không được mà gầm nhẹ một tiếng, hai chân kẹp chặt lại… Hắc mã vừa mới chậm lại một chút, bụng lại bị kẹp chặt liền chạy nhanh hơn. Mặc Nhiễm nhuyễn thành một đoàn vừa mới chuẩn bị nhả khí lại bị hung hăng tiến vào, thân mình chịu không được mà ngả ra sau, vừa nhanh lại vừa sâu làm cho nàng nhịn không được mà rên rỉ, bầu ngực mềm mại phập phồng theo bước ngựa, cảnh tượng kích thích khó diễn tả bằng lời. Duẫn Định Vũ cúi đầu ngậm lấy khỏa anh đào, tham lam mút vào, tiết tấu cũng càng lúc càng nhan hơn, Mặc Nhiễm ôm cổ hắn, hai tay xoa lung tung trên lưng hắn, ghé vào vai hắn cầu xin « ân..buông tha ta, buông tha ta đi…ahahaha » “Được, nhịn một chút, Mặc Nhiễm ngoan, nhịn một chút đi” Duẫn Định Vũ vừa thở dốc vừa trả lời, còn thúc vào bụng ngựa một cái, tốc độ lại nhanh hơn.

“Diệp Vũ… Ngươi… Aha…” Mặc Nhiễm kinh sợ, câu kế tiếp lại bị khoái cảm đánh úp làm nói không nên lời, chỉ thốt ra thanh âm rên rỉ kiều mỵ. Ngay lúc nàng cảm thấy muốn ngất đi, Duẫn Định Vũ đột nhiên buông dây cương, hắc mã đang chạy bỗng hô lên một tiếng, hai chân trước giơ lên, hỏa long xâm nhập đã sâu lại càng sâu hơn, Mặc Nhiễm rốt cuộc nhịn không được mà hôn mê bất tỉnh… Khi Mặc Nhiễm tỉnh lại, có chút giật mình như nhớ lại chuyện đêm qua, cả người đau nhức, phía sau còn có một thân thể nóng bỏng dán vào, còn có…. “Diệp Vũ…” Mặc Nhiễm cắn răng.

“Tỉnh?” Diệp Vũ cười hì hì, ôm thắt lưng nàng, còn cố ý cạ cạ hạ thân vào người nàng. Mặt của Mặc Nhiễm liền đỏ như trứng tôm nấu chín, quay đầu hung hăn trừng mắt nhìn hắn. Duẫn Định Vũ thấy nàng hai mắt trợn lên, mặt lại ửng hồng e lệ, lập tức động lòng, Mặc Nhiễm thấy mắt hắn trầm lại, vội vàng nói ‘trời đã sáng, không phải hôm nay ngươi phải đi về sao?”

Duẫn Định Vũ cúi đầu hôn lên môi nàng “vậy ngươi tính thế nào?” “Ta… Ta…” Mặc Nhiễm hai mắt mơ hồ không nhìn thẳng vào hắn, không biết là vì thẹn thùng hay còn vì gì khác “Suy nghĩ kỹ thì Đầu Đà sơn trại cũng là một chỗ tốt, phong cảnh tú lệ, an tĩnh thanh nhàn” Duẫn Định Vũ quay lại đề tài cũ “hơn nữa ở dưới chân núi phi ngựa thực sự làm người ta muốn ngừng mà không ngừng được, đúng rồi, ngươi nuôi ngựa cũng rất tốt, chạy rât ổn”

Rõ ràng muốn ám chỉ còn ra vẻ nghiêm trang, mặt củ Mặc Nhiễm vốn phiếm hồng càng đỏ bừng hơn, buồn bực mắng “lưu manh” “Lưu manh với thổ phỉ, chính là tuyệt phối.” Duẫn Định Vũ cười khẽ, còn cắn cắn vành tai nàng. Mặc Nhiễm xấu hổ nhưng nghe hắn muốn ở lại thì tron lòng ấm áp hẳn, tiến vào ngực hắn nói “tuy ngươi là tên hỗn đản nhưng làm thế tử vẫn có vẻ thích hợp hơn”. Ôn tồn như vậy, tự nhiên như vậy, giống như hắn chưa từng rời đi, vấn đề thân phận, thời gian….cũng không ngăn được tình ý của hai người.

“Ngu thành cũng đang thiếu một thổ phỉ tính tình táo bạo làm thế tử phi” Duẫn Định Vũ trầm ngâm “ngươi rất thích hợp” Mặc Nhiễm nghe vậy hung hăng nhéo lên lưng hắn, Diệp Vũ cũng rất phối hộp mà ah lên một tiếng. Cửa phòng đột nhiên bị đá văng, một thân ảnh cao lớn tiến vào, miệng mắng ầm ầm “tiểu tử nào ăn gan hùm mật gấu mà dám khi dễ Bá Nhi nhà ta” Sau đó, Tống Tử Long đơ như cây cơ…hắn nghe có tiếng nam nhân kêu lên, tưởng Mặc Nhiễm đang thu thập ai, nào ngờ….

Trước mặt lại là quang cảnh diễm tình… Từ lúc cửa được mở ra, Duẫn Định Vũ đã kéo chăn bao bọc Mặc Nhiễm chặt chẽ, còn mình lại để lộ thân trên cùng chân, dùng ngón chân để nghĩ thì cũng biết đã xảy ra chuyện gì. Duẫn Định Vũ thấy hắn còn sững sờ liền nói “Nhị cha, phiền ngươi ra ngoài một chút, tiện thể đóng cửa luôn, hai chúng ta còn phải mặc quần áo”

“Nga.” Tống Tử Long ngoan ngoãn ra ngoài còn đóng cửa lại, đi được hai bước mới có phản ứng, nghĩ tới tình hình bên trong lại không thể đi vào, tức giận xoay người mắng “xú tiểu tử, hủy trong sạch của nữ nhi ta, ngươi ngon ra đây đi” Thanh âm của hắn, không cần người khác truyền lời thì trong trại hầu như đều nghe rõ, huống chi lúc này mọi người còn đang ở sau việc rửa mặt chải đầu, tưởng có chuyện gì liền lập tức ùa tới, thấy hắn chỉ tay vào phòng đại tiểu thư mắng, muốn xông vào nào ngờ hắn miệng mắng nhưng lại không để cho người khác tới gần. Khi mọi người tập hợp gần như đông đủ, cửa cũng mở ra, Duẫn Định Vũ thần thanh khí sảng xuất hiện trước mặt mọi người, còn mang theo bộ dáng quân tử, làm cho người ta không thể liên tưởng hắn cùng chuyện xấu xa nào. Mặc Nhiễm đi sau hăn dò xét, dù tính cách nàng hào sảng nhưng bị người ta bắt gian tại giường cũng xấu hổ đến không biết phải làm thế nào.

.