Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 61

Chương 61: Đại kết cục

“Xú tiểu tử!” Hoắc Thanh Nhân nghe tiếng chạy tới, nhìn thấy bộ dáng hai người, không khỏi hoa mắt váng đầu. Tuy rằng hắn ở sơn trại gần mười năm nhưng dù sao vẫn là thế gia đệ tử được giáo dưỡng tốt. Chuyện này…có chút quá mức rồi, có làm chuyện xấu cũng đừng để bị người ta phát hiện ra chứ. Hai đương gia cùng tức giận, chuyện lớn rồi, mọi người liền lập tức lùi ra sau hai bước, Duẫn Định Vũ lại làm như không có chuyện gì, thỏa mãn nắm chặt tay Mặc Nhiễm, thản nhiên chào hỏi “Nhị cha, Tam cha” “Ai là nhị cha ngươi” Tống Tử Long mắng “tam môi lục sính đều không có, ai là nhị cha ngươi”

Tống Tử Long vừa nói xong đã thấy Nhị Cẩu Tử chạy như bay tới, không kịp thở nói « Nhịn đương gia, Tam đương gia, nhanh, nhanh chút, dưới chân núi… » Gần đây vì cuộc chỉnh đốn vừa qua mà Huy Châu có chút không yên ổn, hai người liền lập tức rời đi, không để ý đến Duẫn Định Vũ nữa, Mặc Nhiễm và Duẫn Định Vũ cũng vội vàng đuổi theo. Đến trước núi thì thấy thị vệ mặc y phục đỏ thẩm mang theo nào thùng, nào gánh cũng màu đỏ thẩm kéo thành một hàng dài không thấy đầu đang hướng lên trên núi. Đợi khi nhìn thấy người dẫn đầu thì Duẫn Định Vũ thực rất muốn bỏ chạy. Hoắc Thanh Nhân liền thẳng người cung kính, ngay cả người thô lỗ như Tống Tử Long cũng bị một thân quý khí của người nọ áp trụ, không dám lên tiếng. Chỉ có Mặc Nhiễm là vui mừng hô to « Bích phu nhân, Bích Nhu, sao các ngươi lại tới đây ? » Diệp Lan cùng Duẫn Khiếu và đoàn người cũng đã đi đến trước cửa trại. Diệp Lan tựa tiếu phi tiếu nhìn Duẫn Định Vũ nói « nghe nói xú tiểu tử nhà ta cầu hôn với ngươi, lại không có sinh lễ, hắn không có quy củ, người làm nương như ta đành đứng ra thu dọn tàn cục » Nói xong đi đến trước mặt Hoắc Thanh Nhân nói « Nhị đương gia, đây là sính lễ của chúng ta, xin hãy nhận lấy »

Mặc Nhiễm hết nhìn Diệp Lan lại nhìn Duẫn Định Nhu, rồi sang hai nam tử đứngcạnh bọn họ, cuối cùng là đảo qua chỗ Duẫn Định Vũ..Bích phu nhân khi nào thì thành nương của hắn, nương của Duẫn Định Vũ không phải là Khiếu Lan phu nhân sao ? Hoắc Thanh Nhân vội vàng hành lễ: “Thảo dân gặp qua Khiếu Vương gia, Khiếu Lan phu nhân, Nhu quận chúa, Cương thế tử.” Duẫn Khiếu Thiên vội đỡ hằn dậy « ai, Nhị đương gia đa lễ rồi, tiểu tử nhà ta từ nhỏ đã không quy củ, tùy hứng làm bậy, còn thỉnh các ngươi tha thứ »

Hoắc Thanh Nhân nghĩ đến màn vừa rồi, trong lòng cười khổ : thì cũng đã làm rồi… « Mặc Nhiễm là tiểu thư của sơn trại chúng ta, không thể lập gia đình, chỉ có thể chiêu tế » thanh âm của Tống Tông Minh bỗng nhiên lạnh lùng vang lên, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu nhìn Duẫn Định Vũ “Không thể vô lễ!” Hoắc Thanh Nhân mắng.

Tống Tông Minh có tâm gây rối nên cũng không e ngại « lúc trước Vũ thế tử có nói nguyện ý làm áp trại tướng công, ta cũng không có nói sai… » nói xong còn chờ mong cả nhà Khiếu vương gia sẽ biến sắc mặt. Duẫn Khiếu Thiên sửng sốt, nhìn về phía Diệp Vũ nói, “Ngươi đã nói lời này?” Duẫn Định Vũ gật gật đầu nói, “Chỉ muốn cùng nàng cùng một chỗ là được, cưới hoặc là ở rể đều không thành vấn đề.”

Mọi người nghĩ, xem ra hôm nay nhất định sẽ có một màn phụ tử đại chiến, Mặc Nhiễm cũng khẩn trương, muốn mở miệng nói đã bị Duẫn Định Vũ ngăn lại. Duẫn Khiếu Thiên trừng mắt nhìn, cúi đầu nhìn Diệp Lan hỏi, “Đồ cưới hẳn là khi thành hôn bên đó sẽ đưa đúng không ? vậy giờ chúng ta mang về ? » Duẫn Định Cương ôm Bích Thiên Vũ thở dài nói « ít nhiều còn có ta ở đây nên mới nhân nhượng mà thành toàn cho hạnh phúc của đệ đệ, ta bỗng nhiên cảm thấy mình thật vĩ đại »

Duẫn Định Nhu liếc nhìn hắn một cái nói, “Ngươi mơ tưởng, nếu có thể ở rể thì bổn tiểu thư ta chiêu tế, quơ tay một cái là có một bó to… » “…” Tống Tông Minh không ngờ bọn họ lại có phản ứng như vậy, không biết nên nói tiếp thế nào thì Duẫn Định Cương đã nhìn hắn rồi cười nói với Hoắc Thanh Nhâ « vị huynh đệ này tướng mạo đường đường, lại có vài phần gan dạ sáng suốt, Ngu thành cũng có rất nhiều tiểu thư muốn chiêu tế, đang lo không có người o rể, xem ra Đầu Đà sơn trại chúng ta suy nghĩ rất thoáng, ta sẽ giới thiệu cho hắn vài người để chọn lựa »

Tống Tông Minh đơ như cây cơ, chậm rãi nói « đa tạ hảo ý của thế tử, tại hạ không dám trèo cao » “Huynh đệ sao lại nói vậy, xưa nay gả cao cưới thấp, ở rể cũng giống như xuất giá, đương nhiên là phải trèo cao mới đúng » Duẫn Định Cương nhìn hắn, cười thập phần ấm áp « tiểu huynh đệ ngươi không cần coi nhẹ mình, chuyện của ngươi liền tính lên người bản thế tử… » Theo chúng ta đấu, ngươi còn quá non a…

Tống Tông Minh sắc mặt trắng nhợt, nhìn Hoắc Thanh Nhân cầu cứu, Hoắc Thanh Nhâ trừng mắt nhìn hắn, sâu trong ánh mắt là ý cười, gia đình này, vẫn như cũ, ai cũng không bắt nạt được. Duẫn Định Vũ nhìn Duẫn Định Cương, trong mắt đều là ý cười khó nhịn, Duẫn Định Cương cũng nhẹ nhàng trừng mắt với hắn, giống như đang nói với « ca ca thay ngươi ra tay, cảm động sao ? » Hoắc Thanh Nhân có chút bất đắc dĩ nói: “Cương thế tử không cần lại bắt nạt hắn , Vương gia, vương phi, chúng ta vào nhà nói đi.”

« Vậy còn đồ cưới… » Duẫn Khiếu Thiên vẫn chưa buông tha… Hoắc Thanh Nhân cười nói, “Vương gia đừng nói giỡn, đó đương nhiên là sính lễ.” Nói đùa sao, để vị kia ở rể, sơn trại bọn họ sao còn ngày yên ổn. « không sao » Duẫn Định Nhu lên tiếng « nam nhân bốn mươi mốt nở hoa, lần khác sẽ nối tơ hồng, cưới phu nhân cho ngươi, không lo không có người kế thừa sơn trại này »

« Nhu quận chúa xin đừng trêu chọc ta » Hoắc Thanh Nhân khóe miệng co rút, hung hăng trừng mắt nhìn Tống Tông Minh, cũng do ngươi gây họa, giờ ngay cả ta bọn họ cũng bắt nạt. Tốc độ làm việc của Khiếu vương gia nhanh như gió, cho đến trưa thì mọi chuyện đã thỏa thuận xong xuôi. Duẫn Định Vũ bị đưa về Ngu thành, hắn ngàn lần không muốn, vừa mới giải được nổi khổ tương tư, hưởng được chút ngon ngọt, thực sự không bỏ được. Duẫn Khiếu Thiên liền mắng « xú tiểu tử, cầu hôn lại không đưa sính lễ, chưa bái đường đã động phòng, còn chưa hiểu chuyện chẳng lẽ cưới rồi mới tỉnh. Ngoan ngoãn trở về cho ta »

Duẫn Định Vũ bất mãn hừ một tiếng, bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì, cười tủm tỉm tiến đến nói nhỏ bên tai Mặc Nhiễm « ngươi kiên nhẫn chờ, bất quá chỉ khoản hai tháng, vừa lúc ta trở về xây dựng quần ngựa… »ngữ khí cực kỳ ái muội, Mặc Nhiễm lập tức đỏ mặt, trừng mắt, lấy tay đẩy hắn ra « cẩn thận ta không lấy ngươi làm phu quân đó » Duẫn Định Vũ cười tủm tỉm nắm tay nàng, lại đùa giỡn lưu manh một lát, bị Doãn Khiếu Thiên thúc giục mấy lần mới chịu rời đi… Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng của hắn, cảm giác vui sướng, hạnh phúc tràn ngập trong lòng…

Hai tháng sau… Ngu thành, Vũ thế tử nhà Khiếu vương gia đón dâu, đội ngũ đón dâu đã đi qua bỗng nhiên vang lên tiếng xôn xao, cũng không phải là do ai khác mà là từ tân nương ở trong kiệu, làm cho Vũ thế tử đang theo sau bỗng nhiên đỏ mặt, vội lao lên ôm lấy tân nương bay nhanh về phía Khiếu vương phủ. Mọi người chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh đỏ như lửa biến mất ở cuối đường, không biết là đám cưới thành hay không thành. Có mấy dân chúng đứng gần, nghe tâ nương nôn khan vài tiếng thì nghi hoặc nghĩ chắc do đi đường xa mệt mỏi, lại chưa quen khí hậu thôi, tân lang cũng đâu cần khẩn trương đến vậy.

Nhân mà của Khiếu vương phủ thần kinh cũng thật vững, không phải tân lang hay tân nương một mình bỏ chạy mà đây là cả hai cùng chạy thì chuyện không có gì, vì thế đội ngũ đón dâu vẫn tiếng diễn tấu sáo nhạc đi về Khiếu vương phủ… Khiếu vương phủ: Mọi người đang chờ đội ngũ đón dâu lại thấy Duẫn Định Vũ một mình ôm Mặc Nhiễm trở về, trừng to mắt kinh ngạc, Duẫn Khiếu Thiên nhịn không được gõ đầu hắn mắng « xú tiểu tử, rốt cuộc muốn làm hay thôi ? »

Duẫn Định Vũ mặt hồng hồng, lắp bắp nói, “Cha, cha, Mặc Nhiễm… Mặc Nhiễm…” “Làm sao vậy?” Duẫn Khiếu Thiên này mới phát hiện Mặc Nhiễm co quắp bất an nằm trong lòng hắn, sắc mặt có chút không tốt, vội vàng đưa tay bắt mạch… Sau đó kinh ngạc nhìn Mặc Nhiễm, lại nhìn về phía Duẫn Định Vũ, Duẫn Định Vũ ngây ngô cười: “Cha, cha, là thật, đúng không? Ta không tính sai chứ?”

Diệp Lan bọn họ chưa từng thấy bộ dáng ngây ngốc của hắn như vậy, kinh ngạc đến há mồm trợn mắt lại nhìn về phía Duẫn Khiếu Thiên : tiểu tử này bị sao vậy ? » Doãn Nhất Nặc không khách khí lên tiếng « Vũ thúc thúc không phải là cao hứng đến ngu chứ ?’ Duẫn Khiếu Thiên dở khóc dở cười gõ trán Duẫn Định Vũ « đúng vậy… »lại lập tức mắng « may mắn chúng ta biết một chút y thuật, có thể tự mình bắt mạch, nếu để đại phu đến, chưa cưới đã có con, truyền đi còn ra thể thống gì nữa » nói xong cũng không nhịn được ý cười « xú tiểu tử, cũng có khả năng nha… » Duẫn Định Vũ chỉ cười ngây ngôi, mọi người kinh ngạc nhìn Mặc Nhiễm lại nhìn bụng của nàng rồi lại nhìn biểu tình của Duẫn Định Vũ mà bật cười. Bích Thiên Vũ nói với Duẫn Định Nhu « hắn như vậy cực kỳ giống lúc ngươi mang thai, biểu tình của Bác ca thực ngốc… »

Duẫn Định Nhu liếc mắt xem thường « lúc ngươi có thai, Duẫn Định Cương quýnh quáng cả lên, so với hắn còn ngốc hơn » Mặc Nhiễm vốn tưởng sẽ bị mắng, chưa cưới đã có con không phải là chuyện hay ho gì lại không ngờ bọn họ lại có thái độ này, trong lúc nhất thời trầm tĩnh lại, mũi hơi chua xót « thực xin lỗi, cha, nương… » “Hài tử ngốc, nói cái gì đâu.” Diệp Lan nắm tay nàng an ủi « việc này không trách được ngươi » nói xong trừng mắt nhìn Duẫn Định Vũ vẫn đang cười ngây ngô, thở dài ôn nhu nói « cố chịu đựng một chút, bái thiên địa xong là có thể nghỉ ngơi rồi »

Trong khi bọn họ nói chuyện thì đội ngũ đón dâu cũng đã tới cửa, Duẫn Định Vũ rốt cuộc cũng buông Mặc Nhiễm xuống, cẩn thận dè dặt giống như nàng là pha lê dễ vỡ. Duẫn Định Cương nói « xem tiểu tử này sau này còn dám giễu cợt ta không ?’ Tân nương có thai, không có thể nháo động phòng, Duẫn Định Vũ xốc khăn voan lên, nhìn Mặc Nhiễm kiều diễm ướt át lại thấy u buồn, vì mới mang thai hai tháng nên cha hắn đã dặn dò nhất định không thể động, vất vả chờ đợi lâu như vậy lại chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, khổ không thể tả. Mặc Nhiễm nhìn bộ dạng uất nghẹn của hắn, cười đến run rẩy cả người, Duẫn Định Vũ liền tiến tới, thân thiết một hồi, khổ càng thêm khổ. Sau khi Mặc Nhiễm đã ngủ, Duẫn Định Vũ thực sự khó chịu liền chạy ra ngoài hóng mát, sau đó đi về phía quần ngựa, gió thu thổi qua càng làm bóng dáng hắn thêm hiu quạnh. Cũng không còn cách nào khác, đành gạt lệ…

PHIEN NGOAI “Dùng sức, phu nhân dùng sức… sắp ra rồi …” Trong phòng sinh, thanh âm bà đỡ hòa cùng tiếng nức nở thống khổ của nữ nhân làm cho mọi người bên ngoài rối loạn cả lên

“Tiểu Tứ, thả lỏng, thả lỏng…” Duẫn Định Cương vỗ về lưng Duẫn Định Vũ trấn an hắn « là Mặc Nhiễm sinh đứa nhỏ chứ không phải ngươi, mau, hít sâu… » Duẫn Nhất Huyền bốn tuổi cứ xoay mòng mòng quanh hai người, bị Doãn Khiếu Thiên túm lấy « thẩm thẩm ngươi sinh đứa nhỏ, ngươi quay cái gì, làm gia gia hoa mắt hết rồi » Duẫn Nhất Huyền ngẩng đầu nhìn gia gia, hưng phấn hỏi « ta sẽ có đệ đệ sao ?’

Duẩn Khiếu Thiên điểm điểm mũi hắn cười nói « muội muội không được sao ? » Duẫn Nhất Huyền nghe vậy bĩu môi ‘Nặc ca ca nói muội muội không thể trèo cây, không biết bắt cá, ta chơi với nàng thế nào ? ta muốn đệ đệ » Duẫn Khiếu Thiên trán nổi gân xanh, bỗng nhớ tới chuyện cách đây mấy ngày « cá chép cẩm trong Cẩm trì ở ngự hoa viên có phải là chuyện tốt do hai ngươi làm không ? »

“Không phải, ” Duẫn Nhất Huyền lắc lắc đầu, Duẫn Khiếu Thiên đang tính khen hắn ngoan đã nghe hắn nói tiếp « còn có Thịnh ca ca, Quân Mạc ca ca… » Duẫn Nhất Thịnh là hỗn thế ma vương nhà Duẫn Định Viễn, năm nay đã bảy tuổi, nếu lớn thêm chút nữa e là còn làm người ta đau đầu hơn cả Duẫn Nhất Nặc. Quân Mạc là tiểu tử của Duẫn Định Nhu và Quân Lăng Bác, năm nau sáu tuổi, thoạt nhìn rất trầm ngâm, ít nói nhưng lại là kiểu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi. Năm Duẫn Nhất Huyền ba tuổi, tiến cung nhân dịp Trung thu yến, hợp cùng hai hỗn thế ma vương kia trốn đến ngự hoa viên chơi, khi mọi người tìm tới thì ngự hoa viên đã gần như không còn nguyên vẹn nữa, núi giả bị cháy đen, phía đông mất một góc, phía tây bị hủy một phần, tất cả hoa cỏ đều ngã rạp trên mặt đất, ba tiểu quỷ kia thì mỗi người cầm một cái bình nhỏ đang đổ vào hồ sen, sau đó hồ sen biến thành một màu đỏ quỷ dị…ba tiểu quỷ còn cười vui vẻ… Ngày hôm sau, mọi người biết được, thuốc thử mà Quân Lăng Bác vất vả mới kiềm được đều không còn..

Từ đó về sau, trừ khi bất đắc dĩ nếu không Hoàng thượng cũng không cho Duẫn Nhất Huyền cùng Quân Mạc tiến cung, nhưng có Duẫn Nhất Nặc làm nội ứng nên Hoàng thượng cũng khó lòng phòng bị, trong cung thường xuyên bị oanh tạc, riết rồi cũng quen. Cho nên, toàn gia bọn họ thực sự rất mong chờ một nữ oa nhu thuận. “Oa ——” trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng trẻ con khóc nỉ non, Duẫn Định Vũ giống như trúng chú định thân đang ngây người lập tức chạy vọt vào, Duẫn Khiếu Thiên và Duẫn Định Cương cũng vào theo, nhưng bọn họ cũng không vào trong mà chỉ ở ngoài chờ.

« Chúc mừng thế tử, là một thiên kim » bà đỡ ôm đứa nhỏ đưa cho Duẫn Định Vũ, hắn cẩn thận tiếp nhận đứa nhỏ, quỳ gối bên giường, nắm tay Mặc Nhiễm, ôn nhu hôn lên trán nàng « vất vả rồi… » Mặc Nhiễm nâng tay sờ sờ oa nhi, rốt cuộc cũng ngủ thiếp vì mệ mỏi.. Diệp Lan ôm đứa nhỏ ra gian ngoài, hai lớn một nhỏ lập tức chạy tới, Duẫn Nhất Huyền la lên ‘đệ đệ, ta muốn đệ đệ »

Diệp Lan ôm đứa nhỏ ngồi xổm xuống, cười nói; “Huyền Nhi ngoan, là tiểu muội muội…” Trên mặt Duẫn Nhất Huyền liền tràn đầy mất mát « sao lại là muội muội.. » Diệp Lan nhìn hắn như vậy,buồn cười nói với Duẫn Định Cương ‘con ngươi đây là có ý gì ? »

Duẫn Định Cương cười bất đắc dĩ: “Phỏng chừng là làm tiểu đệ lâu rồi, muốn nâng cấp, nào ngờ lại là muội muội, nguyện vọng không thành… » Bích Thiên Vũ thu thập bên trong xong vừa đi ra, nghe Duẫn Định Cương nói vậy, lại nìn tiểu oa nhi đang nhếch miệng có chút buồn cười. Khi nàng cùng Duẫn Định Cương thành thân, vì trúng hàn độc nên rất khó có thai, điều dưỡng nhiều năm mới sinh được Duẫn Nhất Huyền, bởi vậy tuy bọn họ thành thân không trễ hơn người cùng trang lứa nhưng Duẫn Nhất Huyền lại nhỏ nhất trong các huynh đệ, vì thế thường bị mấy hỗn thế ma vương kia ức hiếp, tâm tình muốn làm ca ca của hắn cũng có thể hiểu. Bích Thiên Vũ ôm Duẫn Nhất Huyền cười nói ‘Huyền nhi, ngươi giờ đã làm ca ca, ca ca phải bảo vệ muội muội, sau này không để cho Nặc ca ca, Thịnh ca ca cùng Mạc ca ca bắt nạt tiểu muội muội, biết không ?’ nói xong còn cầm tay hắn, nhẹ nhàng xoa xoa hai má của tiểu oa nhi.

Tiểu oa nhi đang nhắm mắt nhưng lại cảm nhận được mặt bị chạm vào liền vươn bàn tay nho nhỏ nắm lấy đầu ngón tay của Duẫn Nhất Huyền, cảm xúc mềm mại làm hắn mở to hai mắt, ý tưởng muốn bảo vệ trào dâng trong lòng, vui vẻ gật đầu « ai cũng không thể bắt nạt muội mội » Dứt lời còn dùng tay còn lại vuốt ve hai má của tiểu oa nhi, nhìn cái miệng nhỏ nhắn của tiểu oa nhi rồi vui vẻ cười rộ lên… Một năm sau, Duẫn Nhất Diệu đã biết nói bi bô, nhưng từ đầu tiên nàng nói lại không phải là cha hay nương mà lại là mã. Mọi người đều rất ngạc nhiên khó hiểu, dò hỏi vài lần, lần nào Duẫn Định Vũ cũng bị Mặc Nhiễm âm thầm nhéo một phen, hắn chịu đau cười đáp « haha, có lẽ nàng giống nương nàng, thích cỡi ngựa »

Mặc Nhiễm đỏ mặt, trong lòng lại hung hăng mắng hắn một trận “Thế tử phi thích cưỡi ngựa?” Lưu phu nhân hỏi. Dưới ánh mắt ái muội của Duẫn Định Vũ, Mặc Nhiễm kiên trì đáp « ân, thích ». Ý cười trong mắt Duẫn Định Vũ càng sâu, càng làm cho Mặc Nhiễm hận không thể cắn hắn một cái cho hả giận.

Yến hội vừa kết thuc, Duẫn Định Vũ vừa vào cửa đã ôm lấy Mặc Nhiễm từ phía sau, thổi khí vào tai nàng « nương tử nếu thích cỡi ngựa như vậy, vi phu tự nhiên phải phụng bồi » Duẫn Nhất Diệu ở trong lòng Mặc Nhiễm mở to đôi mắt ngập nước, nhìn cha nói « mã…mã » Mặc Nhiễm xấu hổ quay đầu trừng hắn « ngươi có thể đứng đắn một chút hay không ?đứa nhỏ cũng bị ngươi làm hư rồi »

“Nào có!” Duẫn Định Vũ ôm lấy Duẫn Nhất Diệu trong lòng Mặc Nhiễm, cười thập phần ôn nhu « tiểu Diệu nhi của chúng ta thích ngựa, sao lại gọi là dạy hư nàng ?’ dứt lời tiếng đến bên Mặc Nhiễm nhỏ giọng « chúng ta ở trên lưng ngựa…thích ngựa cũng là bình thường mà… » “Duẫn Định Vũ!” Mặc Nhiễm thẹn quá thành giận đạp hắn một cước, xoay người đi vào trong. Duẫn Định Vũ đau đến hô lên thành tiếng, cố ý ne răng nhếch miệng là Duẫn Nhất Diệu bật cười khanh khách, Duẫn Định Vũ ôm nàng để trước mặt mình, cọ cọ trán nàng, tủm tỉm cười nói « tiểu Diệu nhi, đêm nay cha nương muốn đi cỡi ngựa, ngươi ngoan ngoãn nghe lời được không ?’

Duẫn Nhất Diệu được nhấc bổng lên cao,cười thập phần vui vẻ, hưởng ứng cha la to « mã, mã, mã mã » Mặc Nhiễm tức giận từ trong phòng vọt ra, đang muốn tiến tới đã nghe tiếng gõ cửa ầm ầm cùng thanh âm của Duẫn Nhất Huyền « thẩm thẩm, thẩm thẩm, đêm nay Huyền nhi muốn ngủ cùng muội muội » Mặc Nhiễm dù tức giận nhưng nghe được thanh âm của hắn lại như là cứu binh, vội vàng mở cửa, tối hôm nay thoát nạn rồi, lại không thấy Duẫn Định Vũ ở phía sau cười rất gian.

Buổi tối, Bích Thiên Vũ đến tìm Duẫn Nhất Huyền để cho hắn ngủ, lúc này Mặc Nhiễm mới nhớ ra Duẫn Nhất Huyền đã quen ngủ giường của mình, mà hắn lại sống chết muốn ngủ cùng Duẫn Nhất Diệu. Bích Thiên Vũ bất đắc dĩ nói với nàng « Huyền nhi cứ quấn quýt đòi ngủ cùng muội muội, hôm nay Tiểu Tứ đã đồng ý với hắn rồi, nếu không cho hắn như ý là không được đâu, đêm nay cho bọn họ ngủ chung đi, dù sao cũng có nhũ mẫu trông chừng, Huyền nhi lại ngủ rất ngoan, không sao đâu » Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn Duẫn Định Vũ, trong lòng cắn răng, người kia vậy mà dám ủ mưu…Duẫn Định Vũ cũng nhìn lại nàng. Trơ mắt nhìn Duẫn Nhất Diệu bị ôm đi, Mặc Nhiễm tính sẽ bất ngờ chế trụ hắn, nào ngờ còn chưa ra tay đã bị Duẫn Định Vũ ôm vào lòng, cúi đầu hôn lên môi nàng, cười sung sướng « nương tử, ngươi theo vi phu đi..hơn nữa chuyện ở quần ngựa cũng qua lâu lắm rồi, chúng ta ôn lại đi… »

Mặc Nhiễm chán nản « năm đó rõ ràng là ngươi thua, đã nói cái gì cũng nghe ta, muốn đổi ý ? » « sao có thể, ta đều nghe lời ngươi » Duẫn Định Vũ còn thực sự gật đầu, sau đó thừa lúc nàng không phòng bị mà tiến vào miệng nàng, Mặc Nhiễm chỉ có thể thở dốc và nức nở, ngoại trừ làm cho Duẫn Định Vũ cả người sôi trào thì cái gì cũng nghe không hiểu. Buổi tối, sâu trong chỗ hẻo lánh ở quần ngựa vang lên tiếng vó ngựa, thỉnh thoảng lại có thanh âm nức nở làm người ta mơ màng…

.