Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 62

Phiên ngoại: Duẫn Nhất Diệu.

“Dùng sức, phu nhân dùng sức… sắp ra rồi …” Trong phòng sinh, thanh âm bà đỡ hòa cùng tiếng nức nở thống khổ của nữ nhân làm cho mọi người bên ngoài rối loạn cả lên “Tiểu Tứ, thả lỏng, thả lỏng…” Duẫn Định Cương vỗ về lưng Duẫn Định Vũ trấn an hắn « là Mặc Nhiễm sinh đứa nhỏ chứ không phải ngươi, mau, hít sâu… »

Duẫn Nhất Huyền bốn tuổi cứ xoay mòng mòng quanh hai người, bị Doãn Khiếu Thiên túm lấy « thẩm thẩm ngươi sinh đứa nhỏ, ngươi quay cái gì, làm gia gia hoa mắt hết rồi » Duẫn Nhất Huyền ngẩng đầu nhìn gia gia, hưng phấn hỏi « ta sẽ có đệ đệ sao ?’ Duẩn Khiếu Thiên điểm điểm mũi hắn cười nói « muội muội không được sao ? »

Duẫn Nhất Huyền nghe vậy bĩu môi ‘Nặc ca ca nói muội muội không thể trèo cây, không biết bắt cá, ta chơi với nàng thế nào ? ta muốn đệ đệ » Duẫn Khiếu Thiên trán nổi gân xanh, bỗng nhớ tới chuyện cách đây mấy ngày « cá chép cẩm trong Cẩm trì ở ngự hoa viên có phải là chuyện tốt do hai ngươi làm không ? » “Không phải, ” Duẫn Nhất Huyền lắc lắc đầu, Duẫn Khiếu Thiên đang tính khen hắn ngoan đã nghe hắn nói tiếp « còn có Thịnh ca ca, Quân Mạc ca ca… »

Duẫn Nhất Thịnh là hỗn thế ma vương nhà Duẫn Định Viễn, năm nay đã bảy tuổi, nếu lớn thêm chút nữa e là còn làm người ta đau đầu hơn cả Duẫn Nhất Nặc. Quân Mạc là tiểu tử của Duẫn Định Nhu và Quân Lăng Bác, năm nau sáu tuổi, thoạt nhìn rất trầm ngâm, ít nói nhưng lại là kiểu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi. Năm Duẫn Nhất Huyền ba tuổi, tiến cung nhân dịp Trung thu yến, hợp cùng hai hỗn thế ma vương kia trốn đến ngự hoa viên chơi, khi mọi người tìm tới thì ngự hoa viên đã gần như không còn nguyên vẹn nữa, núi giả bị cháy đen, phía đông mất một góc, phía tây bị hủy một phần, tất cả hoa cỏ đều ngã rạp trên mặt đất, ba tiểu quỷ kia thì mỗi người cầm một cái bình nhỏ đang đổ vào hồ sen, sau đó hồ sen biến thành một màu đỏ quỷ dị…ba tiểu quỷ còn cười vui vẻ… Ngày hôm sau, mọi người biết được, thuốc thử mà Quân Lăng Bác vất vả mới kiềm được đều không còn.. Từ đó về sau, trừ khi bất đắc dĩ nếu không Hoàng thượng cũng không cho Duẫn Nhất Huyền cùng Quân Mạc tiến cung, nhưng có Duẫn Nhất Nặc làm nội ứng nên Hoàng thượng cũng khó lòng phòng bị, trong cung thường xuyên bị oanh tạc, riết rồi cũng quen.

Cho nên, toàn gia bọn họ thực sự rất mong chờ một nữ oa nhu thuận. “Oa ——” trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng trẻ con khóc nỉ non, Duẫn Định Vũ giống như trúng chú định thân đang ngây người lập tức chạy vọt vào, Duẫn Khiếu Thiên và Duẫn Định Cương cũng vào theo, nhưng bọn họ cũng không vào trong mà chỉ ở ngoài chờ. « Chúc mừng thế tử, là một thiên kim » bà đỡ ôm đứa nhỏ đưa cho Duẫn Định Vũ, hắn cẩn thận tiếp nhận đứa nhỏ, quỳ gối bên giường, nắm tay Mặc Nhiễm, ôn nhu hôn lên trán nàng « vất vả rồi… »

Mặc Nhiễm nâng tay sờ sờ oa nhi, rốt cuộc cũng ngủ thiếp vì mệ mỏi.. Diệp Lan ôm đứa nhỏ ra gian ngoài, hai lớn một nhỏ lập tức chạy tới, Duẫn Nhất Huyền la lên ‘đệ đệ, ta muốn đệ đệ » Diệp Lan ôm đứa nhỏ ngồi xổm xuống, cười nói; “Huyền Nhi ngoan, là tiểu muội muội…”

Trên mặt Duẫn Nhất Huyền liền tràn đầy mất mát « sao lại là muội muội.. » Diệp Lan nhìn hắn như vậy,buồn cười nói với Duẫn Định Cương ‘con ngươi đây là có ý gì ? » Duẫn Định Cương cười bất đắc dĩ: “Phỏng chừng là làm tiểu đệ lâu rồi, muốn nâng cấp, nào ngờ lại là muội muội, nguyện vọng không thành… »

Bích Thiên Vũ thu thập bên trong xong vừa đi ra, nghe Duẫn Định Cương nói vậy, lại nìn tiểu oa nhi đang nhếch miệng có chút buồn cười. Khi nàng cùng Duẫn Định Cương thành thân, vì trúng hàn độc nên rất khó có thai, điều dưỡng nhiều năm mới sinh được Duẫn Nhất Huyền, bởi vậy tuy bọn họ thành thân không trễ hơn người cùng trang lứa nhưng Duẫn Nhất Huyền lại nhỏ nhất trong các huynh đệ, vì thế thường bị mấy hỗn thế ma vương kia ức hiếp, tâm tình muốn làm ca ca của hắn cũng có thể hiểu. Bích Thiên Vũ ôm Duẫn Nhất Huyền cười nói ‘Huyền nhi, ngươi giờ đã làm ca ca, ca ca phải bảo vệ muội muội, sau này không để cho Nặc ca ca, Thịnh ca ca cùng Mạc ca ca bắt nạt tiểu muội muội, biết không ?’ nói xong còn cầm tay hắn, nhẹ nhàng xoa xoa hai má của tiểu oa nhi. Tiểu oa nhi đang nhắm mắt nhưng lại cảm nhận được mặt bị chạm vào liền vươn bàn tay nho nhỏ nắm lấy đầu ngón tay của Duẫn Nhất Huyền, cảm xúc mềm mại làm hắn mở to hai mắt, ý tưởng muốn bảo vệ trào dâng trong lòng, vui vẻ gật đầu « ai cũng không thể bắt nạt muội mội »

Dứt lời còn dùng tay còn lại vuốt ve hai má của tiểu oa nhi, nhìn cái miệng nhỏ nhắn của tiểu oa nhi rồi vui vẻ cười rộ lên… Một năm sau, Duẫn Nhất Diệu đã biết nói bi bô, nhưng từ đầu tiên nàng nói lại không phải là cha hay nương mà lại là mã. Mọi người đều rất ngạc nhiên khó hiểu, dò hỏi vài lần, lần nào Duẫn Định Vũ cũng bị Mặc Nhiễm âm thầm nhéo một phen, hắn chịu đau cười đáp « haha, có lẽ nàng giống nương nàng, thích cỡi ngựa » Mặc Nhiễm đỏ mặt, trong lòng lại hung hăng mắng hắn một trận

“Thế tử phi thích cưỡi ngựa?” Lưu phu nhân hỏi. Dưới ánh mắt ái muội của Duẫn Định Vũ, Mặc Nhiễm kiên trì đáp « ân, thích ». Ý cười trong mắt Duẫn Định Vũ càng sâu, càng làm cho Mặc Nhiễm hận không thể cắn hắn một cái cho hả giận. Yến hội vừa kết thuc, Duẫn Định Vũ vừa vào cửa đã ôm lấy Mặc Nhiễm từ phía sau, thổi khí vào tai nàng « nương tử nếu thích cỡi ngựa như vậy, vi phu tự nhiên phải phụng bồi »

Duẫn Nhất Diệu ở trong lòng Mặc Nhiễm mở to đôi mắt ngập nước, nhìn cha nói « mã…mã » Mặc Nhiễm xấu hổ quay đầu trừng hắn « ngươi có thể đứng đắn một chút hay không ?đứa nhỏ cũng bị ngươi làm hư rồi » “Nào có!” Duẫn Định Vũ ôm lấy Duẫn Nhất Diệu trong lòng Mặc Nhiễm, cười thập phần ôn nhu « tiểu Diệu nhi của chúng ta thích ngựa, sao lại gọi là dạy hư nàng ?’ dứt lời tiếng đến bên Mặc Nhiễm nhỏ giọng « chúng ta ở trên lưng ngựa…thích ngựa cũng là bình thường mà… »

“Duẫn Định Vũ!” Mặc Nhiễm thẹn quá thành giận đạp hắn một cước, xoay người đi vào trong. Duẫn Định Vũ đau đến hô lên thành tiếng, cố ý ne răng nhếch miệng là Duẫn Nhất Diệu bật cười khanh khách, Duẫn Định Vũ ôm nàng để trước mặt mình, cọ cọ trán nàng, tủm tỉm cười nói « tiểu Diệu nhi, đêm nay cha nương muốn đi cỡi ngựa, ngươi ngoan ngoãn nghe lời được không ?’ Duẫn Nhất Diệu được nhấc bổng lên cao,cười thập phần vui vẻ, hưởng ứng cha la to « mã, mã, mã mã »

Mặc Nhiễm tức giận từ trong phòng vọt ra, đang muốn tiến tới đã nghe tiếng gõ cửa ầm ầm cùng thanh âm của Duẫn Nhất Huyền « thẩm thẩm, thẩm thẩm, đêm nay Huyền nhi muốn ngủ cùng muội muội » Mặc Nhiễm dù tức giận nhưng nghe được thanh âm của hắn lại như là cứu binh, vội vàng mở cửa, tối hôm nay thoát nạn rồi, lại không thấy Duẫn Định Vũ ở phía sau cười rất gian. Buổi tối, Bích Thiên Vũ đến tìm Duẫn Nhất Huyền để cho hắn ngủ, lúc này Mặc Nhiễm mới nhớ ra Duẫn Nhất Huyền đã quen ngủ giường của mình, mà hắn lại sống chết muốn ngủ cùng Duẫn Nhất Diệu. Bích Thiên Vũ bất đắc dĩ nói với nàng « Huyền nhi cứ quấn quýt đòi ngủ cùng muội muội, hôm nay Tiểu Tứ đã đồng ý với hắn rồi, nếu không cho hắn như ý là không được đâu, đêm nay cho bọn họ ngủ chung đi, dù sao cũng có nhũ mẫu trông chừng, Huyền nhi lại ngủ rất ngoan, không sao đâu »

Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn Duẫn Định Vũ, trong lòng cắn răng, người kia vậy mà dám ủ mưu…Duẫn Định Vũ cũng nhìn lại nàng. Trơ mắt nhìn Duẫn Nhất Diệu bị ôm đi, Mặc Nhiễm tính sẽ bất ngờ chế trụ hắn, nào ngờ còn chưa ra tay đã bị Duẫn Định Vũ ôm vào lòng, cúi đầu hôn lên môi nàng, cười sung sướng « nương tử, ngươi theo vi phu đi..hơn nữa chuyện ở quần ngựa cũng qua lâu lắm rồi, chúng ta ôn lại đi… » Mặc Nhiễm chán nản « năm đó rõ ràng là ngươi thua, đã nói cái gì cũng nghe ta, muốn đổi ý ? »

« sao có thể, ta đều nghe lời ngươi » Duẫn Định Vũ còn thực sự gật đầu, sau đó thừa lúc nàng không phòng bị mà tiến vào miệng nàng, Mặc Nhiễm chỉ có thể thở dốc và nức nở, ngoại trừ làm cho Duẫn Định Vũ cả người sôi trào thì cái gì cũng nghe không hiểu. Buổi tối, sâu trong chỗ hẻo lánh ở quần ngựa vang lên tiếng vó ngựa, thỉnh thoảng lại có thanh âm nức nở làm người ta mơ màng….