Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 7

Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân.

Hộc máu bỏ mình chẳng qua là nguyện vọng của Mặc Nhiễm mà thôi, trước mắt yêu nghiệt này, nguyện vọng của nàng không thể thành sự thật. Vì thế, Mặc Nhiễm chỉ có thể hít thở thật sâu, thật sâu, lại thật sâu, chậm rãi, chậm rãi, lại chậm rãi, mỉm cười nói « ta xin mời công tử dùng cơm, xem như an ủi » « An ủi thì không đến mức » Diệp Vũ vẫn thản nhiên « mạng nhỏ của ngươi còn chưa dọa được ta » Mặc Nhiễm đột nhiên dừng bước, Diệp Vũ nghi hoặc quay đầu thì thấy nàng vọt tới cạnh cái cây ven đường, ra sức đấm đá…

Diệp Vũ như không nhìn thấy, kiên nhẫn chờ, hồi lâu, Mặc Nhiễm cảm thấy thoải mái hơn liền sửa lại quần áo, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, đi đến bên cạnh Diệp Vũ. Ai nấy đều trợ mắt há mồm, hoài nghi có phải mình đang ngủ nên thấy một giấc mơ kỳ quái. Diệp Vũ nhìn Mặc Nhiễm bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, dường như rất thú vị, đưa tay lấy lá cây trên đầu nàng xuống, thuận tiện vò rối mái tóc đen tuyền của nàng. Mặc Nhiễm ngơ ngác nhìn những ngón tay thon dài xuyên qua vai đặt lên mái tóc nàng, nghe trong ngực vang lên thanh âm « thùng thùng », sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám, yêu nghiệt này muốn bứt tóc của nàng sao ? tuy nàng không thích chưng diện nhưng mà nàng cũng không muốn có cái đầu trọc ah. “Tốt lắm, ” sau một lúc lâu, Diệp Vũ quấn một lọn tóc của nàng vào ngón tay, hài lòng cười nói « mái tóc cũng không tệ lắm, đen bóng trơn mềm »

Mặc Nhiễm không tiền đồ nhìn chằm chằm ngón tay thon dài trắng muốt của hắn, miệng nuốt nước miếng ực ực, ngực lại vang lên thanh âm « thùng thùng », lúc này là bị dọa còn bây giờ là kinh ngạc, có ai nói cho nàng biết vì sao một đại nam nhân như hắn lại say mê mái tóc của nàng như vậy không ? “Đi thôi.” Diệp Vũ cuối cùng cũng buông mái tóc của Mặc Nhiễm, xoay người đi về phái trước. Lúc này Mặc Nhiễm mới cảm thấy nụ cười của hắn không giống lúc trước, ngữ khí cũng mang chút độ ấm. Mặc Nhiễm có chút lo lắng, vất vả lắm mới hiểu được con người của hắn một chút, nhưng từ lúc nàng đánh cái cây xong rồi quay lại thì hắn không giống trước nữa, sau khi chơi đùa mái tóc của nàng thì hắn càng thêm khó hiểu. Hắn muốn đùa giỡn gì đây ? không được, nhất định không để hắn thực hiện được.

« Trên mặt ta có gì sao ? » Diệp Vũ thấy ánh mắt của nàng, có chút nghi hặc “Không có gì.” Mặc Nhiễm nói xong, tiếp tục nhìn hắn, trong mắt tràn ngập khát vọng. “Vậy ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?”

“Công tử, ngài không có gì nói sao?” Mặc Nhiễm cầm lấy mái tóc của mình “Nói cái gì?” Diệp Vũ cảm thấy không hiểu. « Vừa rồi ngươi chỉ mới nói một nửa » Mặc Nhiễm nháy mắt mấy cái, cho hắn thấy rõ khát vọng trong mắt nàng.

“Nói cái gì?” Diệp Vũ ngược lại bị nàng nhìn có chút sợ hãi. Mặc Nhiễm không kiên nhẫn nói « ngươi như một mỹ nhân nũng nịu vậy, sao lại giống một nam nhân chứ ? » “Ngươi nói cái gì?” Diệp Vũ nheo mắt, áp khí quanh thân đột nhiên chậm lại

Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng thấy thoải mái hơn, cầm lấy mái tóc nói « mái tóc cũng không tệ lắm, đen bóng trơn mềm » Diệp Vũ hừ lạnh một tiếng, “Đáng tiếc sai lầm rồi!” “Đúng thôi!” Mặc Nhiễm bỗng nhiên tung ra một chưởng « nói phải nói cho xong, nói một nửa thì nói làm gì » rốt cuộc cũng thấy thoải mái.

Diệp Vũ nhìn bộ dạng đắc ý của nàng, cảm thấy quạ đen bay đầy đầu. Nhìn Diệp Vũ không nói gì, Mặc Nhiễm mới phát giác hành vi của mình có hơi quá, vì vậy cũng không nói gì, hai người cứ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau. « Các ngươi muốn làm gì, còn không mau dừng tay » thanh âm vang lên từ ngõ nhỏ, Mặc Nhiễm liền quanh người nhìn qua. Nàng cùng Diệp Vũ từ cửa tây đi vào thành, cũng không đi quá xa, lúc này đang ở khu bố y. Huy Châu thành chia làm năm khu, đông khu là chính khu, chủ yếu là tri châu phủ nha, dịch quán và cơ quan hành chính…nam khu là nơi ở của quan to quý nhân, phú thương giàu có nên dù dân số không nhiều nhưng lại rộng hơn so với đông khu, tiếp theo là trung khu và bắc khu, hai nơi này không có phân chia rõ ràng, chỉ có thể nói là nơi xa hoa nhất trong thành, trà lâu tửu quán, châu báu bố trang, thiết phô cầm, thức ăn vặt, đủ loại, ban đêm bắc thành còn đèn đuốc huy hoàng, hoan ca thâu đêm suốt sáng. Cuối cùng là tây khu, dân chúng bình thường gọi nơi này là bố y khu, là nơi ở của dân nghèo, tuy vậy cũng có sự phân chia cấp bậc, người sống càng sâu bên trong của khu tây càng nghèo

Mặc Nhiễm lúc này lại đang ở nơi tăm tối nhất của bố y khu, mắc dù nàng không thích xen vào nhưng thanh âm này nghe hơi quen “Dừng tay thì có thể, đưa tiền là xong thôi” tiếp theo là thanh âm bỉ ổi “nếu không…” “Nương!” tiếng kêu lo lắng của Vân Nghiễm bị nhấn chìm trong tiếng cười chế nhạo cùng những âm thanh bùm bùm các các…

Mặc Nhiễm theo tiếng hô chạy tới, thấy trong ngôi nhà ngói hai gian cũ nát, Vân Nghiễn cùng một lão phụ đầu tóc hoa râm bị hai tên lưu manh nắm giữ, Vân Nghiễn vẻ mặt lo lắng “ các ngươi muốn gì, mau thả nương ta ra” “Lần trước chúng ta nể tình ngươi là đệ tử Vân Thư viện nên mới thư thả cho ngươi mấy ngày, cũng chính ngươi nói hôm nay sẽ có tiền » một tên lưu manh lên tiếng « không phải người đọc sách chú trọng nhất chữ tín sao ? ngươi đã năm lấn bảy lượt thất hứa, chúng ta không thể tin ngươi được nữa » “Xin các vị đại gia thư thả cho mấy ngày đi…”lão phụ cầu xin “đều do ta không tốt, vì ta sinh bệnh nên Nghiễn nhi mới không trả đúng hạn được”

“Nương, ngươi đừng cầu xin bọn họ” Vân Nghiễn cả giận nói “ tính cả tiền lời là hai mươi hai, chẳng phải ta đã trả hết rồi sao?” “Cho dù ngươi là người đọc sách, cũng không thể bắt nạt người khác như vậy » nam nhân gầy giống như là cầm đầu cười nhạt nói « ngươi tính tiền lời là lần trước phải không ? nay đã hơn một tháng, hai mươi hai đó nếu tính kỹ thì chỉ là tiền vốn mà thôi » nói xong còn túm tóc lão phụ lôi kéo. Lão phụ bị đau, la thành tiếng, sắc mặt xám trắng. “Các ngươi không cần khinh người quá đáng!” Vân Nghiễn tức giận đến hai mắt đỏ lên.

« Nếu muốn chúng ta thư thả thì cũng có thể, ký giấy vay nợ này đi » nam nhân gầy dùng ánh mắt ra hiệu cho người bên cạnh, người nọ liền tiếng lên, hé ra tờ giấy. “Hai mươi hai tiền vốn, một tháng lợi tức, hẳn là năm mươi hai, chúng ta lại thư thả cho ngươi một tháng, tháng sau tính thành một trăm hai mươi lăm.” “Các vị đại gia, chúng ta chỉ mượn tám lượng bạc, sao có thể nhiều như vậy » lão phụ run giọng nói

“Ngươi câm miệng cho ta!” nam nhân gầy nhăn mặt, bàn tay nắm tóc lão phụ kép mạnh một cái, lão phụ lập tức té xuống đất. Mặc Nhiễm không thể nhìn được nữa, vọt đến trước mặt nam nhân gầy, hung hăng tống cho hắn một quyền « bặt nạt người già, các ngươi còn là người sao ? » Biến cố xảy ra bất ngờ làm mấy tên lưu manh sửng sốt, Vân Nghiễm thừa dịp bọn họ ngây người liền giãy khỏi trói buộc chạy đến bên lão phu xem xét « nương, ngươi không sao chứ ? »

“Nương không có việc gì, không có việc gì.” Lão phụ mặc dù nói vậy nhưng nước mắt lại rơi như mưa “đều do nương, đều do nương, nếu nương không sinh bệnh” “Người nói gì vậy” Vân Nghiễn nâng lão phụ dậy “chẳng lẽ người sinh bệnh cũng không chữa, muốn cho con mang tội bất hiếu sao?” “Ngươi là ai?” nam nhân gầy bụm mặt nhìn Mặc Nhiễm hỏi

Vân Nghiễn cũng nhìn qua, kinh ngạc kêu lên “Thư cô nương?” “Lão đại!” mấy tên lưu manh giờ mới có phản ứng, ùa đến vây quanh Mặc Nhiễm. Mặc Nhiễm nhíu mày, hối hận lúc này mình quá xúc động, ở đây nàng không còn là Thư Bá Nhi của Đầu Đà sơn trại mà là Thư Mặc Nhiễm ở Vân Thư viện, là tiểu thư đoan trang nhã nhặn, nhìn thấy đám người kia đánh tới cũng chỉ đành nhắm mắt lại.

Một quyền kia đánh tới thật nhanh, Mặ Nhiễm còn chưa kịp phản ứng đã thấy thân thể không chịu được khống chế mà té ngồi, hồi sau trên mặt thấy nóng rát, hàm răng đau ê ẩm, miệng cảm giác ngọt ngọt mằn mặn. Những người kia đang muốn tiếp tục động thủ, nam nhân gầy đã hô lên “chậm đã” Vân Nghiễn cũng không ngờ bọn họ lại đánh cả nữ nhân, cho đến khi Mặc Nhiễm ngã xuống mới kịp phản ứng, vội vàng đến bên cạnh đỡ nàng, lo lắng hỏi “Thư cô nương, ngươi không sao chứ?”

Nam nhân gầy đưa tay quệt vết máu bên khóe môi, tiêu sái đến bên cạnh Mặc Nhiễm nói « vị cô nương này, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn rời đi, ngươi cũng thấy đó, thủ hạ của ta không biết thương hương tiếc ngọc là gì đâu, nếu ngươi còn ở đây, xảy ra chuyện gì cũng đừng trách Mỳ Sợi ta » « Thực là ngượng ngùng » Mặc Nhiễm xoa xoa vết máu trên miệng, trừng mắt nhìn hắn nói « làm đệ tử Vân Thư viện, đối với hành vi khi dễ người yếu thế sao có thể ngồi yên không quan tâm » “Ngươi cũng là đệ tử của Vân Thư viện?” nam nhân gầy tên Mỳ Sợi nhíu mày, cao thấp đánh giá nàng một chút « tiểu nhân đúng là có mắt như mù, không biết tiểu thư là thiên kim nhà ai để tiểu nhân đưa người về »

Đệ tử của Vân Thư viện tám chín phần đều là quan to quý nhân, nữ đệ tử hầu như đều là thiên kim tiểu thư, nữ hài tử dân gian cùng lắm chỉ biết vài chữ, không có khả năng được vào Vân Thư viện, hơn nữa dân chúng bình thường cũng không có khả năng đưa nữ nhi vào đó. Mà các thiên kim tiểu thư đến đó một là để học tập, hai là cho dù không học được gì thì dù sao nơi đó cũng là nơi tụ tập tinh anh trong tinh anh cũng là nơi rể hiền tụ hội ah. Cho nên Mỳ Sợi mới nói với Mặc Nhiễm như thế. “Hừ!” Mặc Nhiễm sờ sờ hai má buồn cười nói, “Ta sợ các ngươi đem ta đưa trở về, các ngươi liền không về được.”

Mỳ Sợi cũng không bị dọa sợ, thong dong cười nói « ta làm đúng luật, dù cô nương là thiên kim nhà ai cũng phải nói đạo lý. Khi chúng ta đòi nợ, ngươi đột nhiên xông vào, bị thương cũng là không tránh khỏi, nếu tiểu nhân không ngăn lại, e là cô nương còn bị thương nặng hơn » Từ đầu đến cuối hắn đều nói năng khiêm tốn nhưng ngữ khí lại ẩn chứa uy hiếp, nếu không phải có chỗ dựa, hắn tuyệt đối không dám kiêu ngạo như vậy, hơn nữa chỗ dựa e là không nhỏ. Cách nói này lại làm Mặc Nhiễm thấy buồn cười « ý của ngươi là nếu ngươi không lên tiếng, ta sẽ bị thương nặng hơn, cho nên ta còn phải tạ ơn cứu mạng của ngươi ? » chỗ dựa của tên này không phải là Diệp Vũ vô sỉ chứ ? sao giống y chang tên kia ?.