Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 8

Chương 08: Da thị chi thân.

Nghĩ đến Diệp Vũ, Mặc Nhiễm quay đầu nhìn ra cửa, tên kia võ công cao như vậy, chắc là giải quyết hai tên côn đồ không khó khăn gì, mà sao lại đứng nhìn nàng bị đánh? Cửa trống trơn , là chưa đánh hay đám lưu manh đã đi rồi ? Mặc Nhiễm nhíu mày, chẳng lẽ bọn họ thực sự có chỗ dựa, hơn nữa những người này còn nói luật với nàng, chẳng lẽ Diệp Vũ là người quan phủ? Ngẫm lại thấy cũng không phải không có khả năng, điều tra tặc phỉ vốn là chuyện của quan phủ ah. “Ngươi muốn nói tới luật pháp vậy chúng ta sẽ nói” Vân Nghiễn như bị chọc giận, khí thế hùng hồn, đi đến trước mặt nam nhân kia, che chắn cho Mặc Nhiễm ở phía sau “tự tiện xông vào nhà dân, phá hoại tài sản công dân phạt hai mươi hai lượng; chiếu giới bồi thường phạt ba mươi hai lượng; đánh nhau, thương tổn người già vừa trượng hình vừa phạt bốn mươi hai lượng. Còn nữa, lúc trước ta vay tám lượng, dù ta có ký giấy trả lãi suất năm phần trăm nhưng đến nay không có ký thêm hiệp định nào khác, các ngươi đưa giấy vay nợ kia là đơn phương éo buộc, chính là lừa đảo, ngoại trừ hủy bỏ hiệp định còn cấm kinh doanh từ nửa năm đến một năm, hơn nữa hiệp hội thương mại chưa chắc sẽ bỏ qua cho các ngươi. Sao, còn muốn ta nói tiếp không?”

Sắc mặt Mỳ Sợi trầm lại, hắn tuy có biết chút ít luật phát nhưng vẫn có rất nhiều sơ hở, không cách nào kiện lên trên, chỉ có ý vào có chỗ dựa mà hoành hành ngang dọc, giờ nghe Vân Nghiễn nói vậy, hắn mới thấy nếu kiện lên trên thì sẽ tổn thất rất nhiều. Hắn không sợ Vân Nghiễn nhưng lại không thể không nể mặt Mặc Nhiễm, ai biết nàng là nhân vật lớn nào, mà Thanh quốc luật pháp rất nghiêm minh, một vài vụ nhỏ thì không sao, nếu nháo lớn lên chưa chắc vị đại nhân kia sẽ dễ dàng bỏ qua cho bọn họ. Bây giờ hắn chỉ còn hai con đường, một là lui lại, từ bỏ cơ hội tốt trước mặt rồi từ từ tìm cách,có điều không thể không phạt chút đỉnh; hai là từng bước ép sát, thừa dịp này nắm lấy nhược điểm của Vân Nghiễn để sau này khống chế hắn, có điều nếu thế lực của Mặc Nhiễm lớn, như vậy sau này hắn khó mà có chỗ dung thân. “Dựa theo hiệp định ban đầu, đến nay, ta hẳn còn nợ ba mươi hai lượng, đã trả cho các ngươi hai mươi hai lượng, trong khi đó các ngươi làm hư hao tài sản của nhà ta hết hai mươi hai lượng, tính ra là các ngươi thiếu ta” Vân Nghiễn lại nói tiếp “nếu giờ các ngươi rời đi thì chúng ta không ai nợ ai, sau này không liên quan, nếu còn gây sự, đừng trách ta không khách khí” “Xú tiểu tử ngươi nói cái gì!” một tên lưu manh đứng sau lưng Mỳ Sợi muốn xông lên lại bị hắn ngăn lại, Mỳ Sợi nhìn nhìn Vân Nghiễn rồi lại quay đầu nhìn Mặc Nhiễm, nàng cười khẽ “sao? Có muốn đánh cược một phen xem người chống lưng ngươi lớn hay cha ta lớn không?”

Mỳ Sợi không dám đánh cuộc, vẫy tay cho đồng bọn “chúng ta đi” Nhìn bọn họ đi xa, Vân Nghiễn cùng Mặc Nhiễm cùng thở dài nhẹ nhõm. “Ngươi thế nào? Đau lắm không” Vân Nghiễn thấy hai má nàng sung đỏ liền đưa tay nhẹ nhàng xoa.

Tay hắn thô ráp lại mang theo cảm giác mát mẻ thoải mái, Mặc Nhiễm định nói không việc gì, lại cảm thấy tay của Vân Nghiễn như bị cái gì đâm phải mà vội vàng rụt tay lại “xin lỗi, là ta đường đột” Thực ra Mặc Nhiễm không thấy có vấn đề gì, trong trại, khi bị thương, nàng cùng các sư huynh đệ vẫn hay bôi thuốc cho nhau, nhưng Vân Nghiễn vừa nói, nàng cũng sực nhớ ra mình đang là một thiên kim tiểu thư, không thể có da thịt chi thân với nam nhân xa lạ. Nên phản ứng thế nào đây? Nàng không biết nên làm thế nào cho tốt, thét chói tai, đánh hắn một cái hay là khóc lớn…hình như rất khoa trương ah.

Mặc Nhiễm có chút buồn bực, không biết làm sao, chỉ đành trầm mặt xuống, không khí nhất thời có chút xấu hổ. Mặc Nhiễm bĩu môi, lúc này mới cảm thấy hai má rất đau, không khỏi kêu thành tiếng Vân Nghiễn dường như có phản ứng, vội vàng xoay người đi vào phòng “ngươi chờ chút, ta đi lấy dược tiêu sung đến” “Đa tạ vị tiểu thư này.” Nương của Vân Nghiễn nắm tay Mặc Nhiễm, cảm kích nói “nếu không phải tiểu thư, Nghiễn nhi hôm nay e là…đại ân đại đức không có gì báo đáp, lão phụ xin dập đầu với tiểu thư” nói xong liền quỳ xuống.

“Đại nương, không cần khách khí như vậy” Mặc Nhiễm vội đỡ lấy bà, đùa sao, đây có thể là bà bà tương lai, nàng dám nhận lạy mới lạ “ta và Vân Nghiễn là bạn học, chuyện nhỏ vậy có đáng gì” Bà bà? Mặc Nhiễm đột nhiên cảm thấy trong lòng như nở hoa, da thịt chi thân, từ này mới đep làm sao, cùng một thiên kim tiểu thư có da thịt chi thân, nhất định phải chịu trách nhiệm ah. Ha ha, Nữ giới thực sự là một quyển sách hay. “Nương.” Vân Nghiễn bưng một cái bát đi ra, nói với lão phụ “hôm nay người bị sợ hãi rồi, đi nghỉ ngơi trước đi, nơi này để ta thu thập được rồi” nói xong đặt bát xuống nói với Mặc Nhiễm “Mặc Nhiễm, ngươi chờ ta một chút, ta đưa nương ta vào nghỉ ngơi”

Mặc Nhiễm đang đắm chìm trong tương lai tốt đẹp, nghe tiếng hắn không khỏi giật mình, hắn vừa gọi nàng là Mặc Nhiễm nha, nghe thân thiết làm sao… Quả nhiên sau khi có da thịt chi thân, hai người trở nên thân thiết hơn nhiều, nếu bọn họ có thêm vài lần da thịt chi thân thì nàng không phải ở thư viên nghẹn đến ngốc nữa đúng không? Hehehe, chút nữa sẽ phải bôi thuốc, khẳng định là không tránh khỏi việc đụng chạm nhiều lần rồi. Nghĩ tới tướng công phong thần tuấn lãng ở sau bày mưu tính kế giúp nàng chỉnh đốn việc trong trại, còn nàng có thể vô tư bay nhảy, Mặc Nhiễm cảm thấy đời đẹp như mơ, nếu không phải hai má quá đau, nàng đã cười thành tiếng.

Nhưng mà nàng nhất định cười không nổi, tên kia xuống tay không nhẹ làm hai má nàng sung như bánh bao, mà Vân Nghiễn thì…cầm một cành trúc nhỏ thoa dược lên má nàng. Mặc Nhiễm thở dài, ảo tưởng quá mức rồi. Nhưng chút thất vọng của nàng cũng nhanh chóng tiêu tan trong ánh mắt trong suốt và khuôn mặt tuấn lãng của Vân Nghiễn, thần sắc của hắn nhiễm ánh tịch dương làm người ta thập phần an tâm. Hai người không ai lên tiếng, không khí yên tĩnh mà ấm áp. Mặc Nhiễm đắm chìm trong không khí này đến không để ý gì, cho đến khi lâm vào một mảnh hắc ám. Cuối cùng mặt trời cũng e lệ nấp vào những đám mây, sắc trời trở nên tối thui. Mỗi lần ở cùng Mặc Nhiễm, thời gian luôn trôi qua rất nhanh. “Tốt lắm.” Vân Nghiễn buông bát, ngẩng đầu nhìn trời nói “đã tối rồi, ta đưa ngươi về”

“A? n…” từ được đã đến bên miệng lại bị nàng cố nuốt vào, thiếu chút nữa là đã bại lộ thân phận, bây giờ còn chưa được “ta tự trở về là được rồi, cũng không xa lắm” Dứt lời, như sợ Vân Nghiễn sẽ hỏi nàng ở đâu, Mặc Nhiễm vội vàng chạy đi, chỉ nghe tiếng Vân Nghiễn gọi ở phía sau. Chạy đi thật xa mới dừng lại, quay đầu nhìn lại thấy Vân Nghiễn không đuổi theo, tuy cảm thấy may mắn nhưng cũng có chút mất mát.

Nhưng mà, bọn họ như vậy cũng có thể tính là lưỡng tình tương duyệt ah, tiếp theo chỉ cần rời khỏi thư viện, rồi giải thích rõ với Vân Nghiễn là nàng có thể sống hạnh phúc rồi. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm bật cười thành tiếng. Có câu vui quá hóa buồn, câu này lại rất hợp với Mặc Nhiễm lúc này “Người xấu còn không biết tự giác, ngươi hóa trang như vậy là muốn nhát ma sao?” tiếng nói thanh nhã dễ nghe nhưng ý tứ tràn đầy châm chọc, ngoài Diệp Vũ mỹ nhân thì còn ai trồng khoai đất này nữa.

“Đây là thuốc mỡ, không phải hoá trang!” Mặc Nhiễm sờ sờ thuốc mỡ trên mặt, cắn răng nói “sao ngươi còn ở đây?” “Ngươi không phải muốn báo ân sao?” Diệp Vũ hai tay ôm ngực dựa vào cái cây bên cạnh, tuy trên mặt không có biểu tình gì nhưng Mặc Nhiễm vẫn cảm giác được hình như tâm tình của hắn không tốt. “Ta còn tưởng rằng ngươi đi rồi.” Mặc Nhiễm có chút áy náy sờ sờ cái mũi, cũng là, mặc cho ai bằng bạch vô tội bị lạnh hai cái canh giờ tâm tình đều rất .

“Ta không phải là thổ phỉ, thấy sắc đẹp liền bất động” Diệp Vũ cười trào phúng Mặc Nhiễm quyết định nhịn, dù sao cũng là nàng đuối lý trước “hôm nay trễ rồi, lần khác ta lại mời ngươi” “Lần khác?” Diệp Vũ trề môi “quên đi, là ta choáng váng nên mới có thể ảo tưởng ở một thổ phỉ” dứt lời liền xoay người bước đi

“Uy, ngươi nói vậy là có ý gì?” Mặc Nhiễm có chút tức giận “ta không thấy ngươi nên mới nghĩ là ngươi đi rồi, ta cũng không cố ý, ngươi không nghe được sao? Tình huống khẩn cấp mà, hơn nữa cách có vài bước sao ngươi không đi vào?” “Vì sao ta phải đi vào/” Diệp Vũ quay lại nhìn nàng, giống như nàng vừa nói gì đó rất buồn cười “chả liên quan gì tới ta” “Uy, ngươi rốt cuộc là máu lạnh tới cỡ nào hả?” Mặc Nhiễm cũng tức giận “những người đó ngay cả người già cũng đánh, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn”

“Ngươi hiểu lầm , ” Diệp Vũ vô tội nhún vai, “Ta cũng không phải máu lạnh, chỉ không ngờ ngươi có mấy tên côn đồ mà cũng không thu thập được” nói xong dừng lại một chút, như giật mình nhận ra “a, Vân thư viện không chủ trương đánh nhau, đó là trường học mà, nếu Khiếu Lan phu nhân biết đệ tử của nàng bị bắt nàng chắc sẽ rất tức giận” « Ngươi vẫn luôn đứng nhìn ? » Mặc Nhiễm thấy hắn để mặc những người kia làm bậy thì tức giận, ngữ khí cũng lạnh hơn “ngươi quả nhiên là có quan hệ với những người đó” “Ta có liên quan tới những người đó thì mắc mớ gì tới ngươi?”

« Sao không liên quan tới ta ? » Mặc Nhiễm hỏi lại « nếu quan viên cấu kết với du côn áp bức dân chúng, Vân thư viện có quyền điều tra » Diệp Vũ đánh giá nàng từ trên xuống dưới một phen, cười lạnh « không phải ngươi muốn điều tra ta chứ ? » Một câu này đã xác định thân phận của hắn, Mặc Nhiễm cười lạnh đáp lại « sao không thể ?nếu việc này có liên quan tới ngươi, ta nhất định giao ngươi cho luật pháp »

Diệp Vũ mím môi, ánh mắt nhìn Mặc Nhiễm cũng lạnh hơn « nói thực ra, cũng chỉ vì thư sinh kia mà ngươi lại lạm dụng quyền lợi của Vân thư viện » Mặc Nhiễm bị hắn nhìn có chút chột dạ, quả thực là vì Vân Nghiễn mà tức giận nhưng nghe Diệp Vũ nói vậy thì nàng lại có chút không cam lòng, nhìn lại hắn nói « đúng là ta vì Vân Nghiễn nhưng nếu ngươi thực sự cấu kết với lưu manh thì không tính là lạm dụng quyền lợi » “Ha ha…” Diệp Vũ bật cười thành tiếng như nghe được cái gì buồn cười lắm, nhưng ý cười lại không lên tới mắt « người của Vân thư viện có thể tham gia điều tra chỉ giới hạn trong các đệ tử tinh anh, ngươi là một thổ phỉ trà trộn vào đó có mục đích gì ? »

Mặc Nhiễm cảm kinh, cảm giác như bị hắt một chậu nước lạnh vào người trong mùa đông giá rét, nàng đã quên thân phận mẫn cảm của mình, đã quên mình lẫn vào Vâ thư viện..tội danh muốn nhiều bao nhiêu có bấy nhiêu. « Hi vọng ngươi trước khi điều tra còn ở trong Vân thư viện » Diệp Vũ rất hài lòng với phản ứng của nàng, thẳng người, khẽ phất áo choàng, ý vị thâm trường nói « như vậy, sau này còn gặp lại » dứt lời đi thẳng “Uy !” Mặc Nhiễm phục hồi phản ứng, vội vàng muốn ngăn hắn lại nhưng chẳng biết hắn dùng bộ pháp gì đã nhanh chóng né được nàng, còn cười thành tiếng « dựa vào ngươi mà muốn ngăn cản bản thiếu gia sao ? trở về luyện thêm hai mươi năm nữa đi, có điều hai mươi năm sau ngươi đã hoa tàn ít bướm, e là còn không bằng bây giờ… »vừa dứt lời, người cũng đã đi xa…

“Diệp Vũ ——” Mặc Nhiễm giận đến run người « đừng để lão nương gặp lại ngươi » Chỉ có tiếng cười khinh miệt từ xa vọng lại trả lời nàng….