Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 9

Chương 09: Đã lâu mộng yểm.

“Nàng làm sao vậy?” Hoắc Thanh Nhân sầu lo nhìn thân ảnh tinh tế đang ra sức luyện võ trong rừng cây. « Sao ? Bá Nhi chỉ có thể đọc sách không thể luyện võ sao ? » Tống Tử Long bất mãn liếc mắt nhìn Hoắc Thanh Nhân, tức giận hỏi lại Nhắc tới, Hoắc Thanh Nhân bỗng nhớ tới một chuyện, liền hỏi «nói cũng phải, Nhị đương gia ngươi còn thích đọc sách thì Nhiễm nhi chủ động luyện võ cũng không có gì đáng ngạc nhiên »

« Họ Hoắc kia, ngươi nói hươu nói vượn gì đó ? lão tử thích đọc sách khi nào ? » Tôn Tử Long thở phì phì nói « mấy người đọc sách các ngươi bụng dạ khó lường, không có gì tốt, lão tử không thèm cùng một nhóm với các ngươi » “Nga? Ngươi dám nói dưới gối của ngươi không có cuốn sách nào ? » Hoắc Thanh Nhân liếc mắt nhìn hắn « Phi, lão tử xem thoại bản còn phải sợ ngươi sao ? » Tống Tử Long trừng to hai mắt như chuông đồng nhìn lại, ai mà nhát gan chắc đã run rẩy

« ngươi còn dám nói đó là thoại bản ? mấy diễm thư đó ngươi giấu kỹ một chút không được sao ? » Hoắc Thanh Nhân cả giận « Nhiễm nhi vẫn là một cô nương chưa gả, ngươi để nàng đọc được, học không giỏi thì làm sao ? » “Họ Hoắc, ngươi nói chuyện phải để ý cho lão tử, ai nói đó là diễm thư ? các cô nương trong sách đó ngay thẳng, bộc trực, so với các thiên kim tiểu thư luôn giả vờ giả vịt không biết tốt hơn bao nhiêu lần, Bá Nhi sao có thể học không giỏi ? phong lưu hồng nhan, lý hải đường… » Hoắc Thanh Nhân híp mắt, cảm thấy những lời này rất qun, bỗng nhớ tới lần trước Mặc Nhiễm cũng nói những lời này, nghiến răng nói « đừng có nói phong lưu hồng nhan gì đó với ta… » hắn cũng không muốn nói thêm gì nhưng vì Mặc Nhiễm nên vẫn bổ sung « được, cho dù ngươi nói đúng, cái kia không phải diễm thư thì cũng là thoại bản, thoại bản viết rất khoa trương, nhân vật trong đó rất thú vị nhưng trong đời thực thì lại là không biết thẹn »

« Cái gì mà không biết thẹn ? » Tống Tử Long cảm thấy hắn nói rất khó nghe « lão tử không thích các nữ nhân giả vờ giả vịt, bên trong lại đấu đến người chết ta sống, vậy chẳng phải là không biết thẹn sao ? » Hoắc Thanh Nhân cảm thấy nói với Tống Tử Long y như đàn gảy tai trâu, nghĩ nghĩ rồi đưa ra ví dụ cụ thể « nếu Nhiễm nhi thích Tông Minh, trực tiếp nhào vô phòng hắn, nói thích hắn rồi sau đó cởi áo lên giường, ngươi cảm thấy thế nào ? » “Ngươi nói cái gì!” Tống Tử Long trừng mắt đến sắp rớt con ngươi ra ngoài « Bá Nhi chúng ta sao có thể là nữ nhân lỗ mãng như vậy »

« Đó, ngươi cũng nói là lỗ mãng nha » Hoắc Thanh Nhân phất tay «chẳng phải đó chính là các cô nương trong diễm thư sao ? » Tống Tử Long nghẹn họng, rất không cam lòng, trong đầu vừa hiện lên hình ảnh Hoắc Thanh Nhân vừa miêu tả, hai chân đã mềm nhũn, lập tức xoay người, muốn về nhà cất giấu những thoại bản kia. Ai ngờ vừa xoay người đã cảm nhận có luồng kiếm khí sắc bén đánh úp lại, vội vàng nhảy lùi ra, nhìn Mặc Nhiễm đang thở hổn hển, nghi hoặc hỏi « Bá Nhi ? »

« Nhị cha so chiêu với ta đi » Mặc Nhiễm thu kiếm, ôm quyền như chào rồi nhanh chóng tấn công « Hôm nay ngươi bị làm sao vậy ? » Tống Tử Long rốt cuộc cũng thấy nàng không thích hợp, tuy Mặc Nhiễm có võ công tốt nhất so với đám trẻ trong trại nhưng đó là do nàng vừa có thiên phú lại chuyên cần thêm tính háo thắng, tuy vậy nàng lại ghét chém chém giết giết, nếu chủ động luyện võ chính là đã bị ai đánh bại « bọn Khỉ Ốm không thể luyện cùng ngươi sao ? » “Bọn họ quá yếu.” Mặc Nhiễm nói, vẻ mặt thập phần còn thật sự.

Tống Tử Long thấy Mặc Nhiễm nguyện ý luyện võ thì cũng thấy vui liền vứt chuyện thoại bản sang một bên, giao đấu cùng nàng, mà Hoắc Thanh Nhân thì đăm chiêu nhìn Mặc Nhiễm, có chút suy nghĩ. Hai ngày còn lại, Mặc Nhiễm không nghịch ngợm gây sự cũng không bám dính Hoắc Thanh Nhân mà lôi kéo Tống Tử Long ra cánh rừng sau núi luyện võ, cả sơn trại đều lấy làm kỳ lạ. Có điều chuyện này cũng không kéo dài vì đã tới ngày thư viện khai giảng, Mặc Nhiễm chuẩn bị đến đó, rốt cuộc cũng khôi phục bộ dáng đại tiểu thư, chạng vạng đã tới từng nhà từ biệt hoặc gây sự. Mọi người đều thờ dài nhưng cũng có chút không nỡ, đem những thứ đã chuẩn bị tốt đưa cho nàng mang theo.

Mặc Nhiễm cũng đem lễ vật ngày đó mua được dưới núi cho đám sư huynh đệ, làm cho bọn họ cảm động đến nước mắt lưng tròng, chỉ có Tống Tông Minh vẫn lặng lẽ nhìn nàng, không nói gì. Mặc Nhiễm tươi cười đến gần hắn hỏi « sao ? không hài lòng hả ?’ Tống Tông Minh bỗng đưa tay sờ đầu nàng, cười nói “rất thích” Tươi cười ôn hòa dị thường lại làm Mặc Nhiễm thấy sợ, vội vàng lùi ra sau, lắp bắp hỏi “Ngươi, ngươi, ngươi ngươi làm sao vậy?”

Tống Tông Minh thấy nàng phản ứng như vậy thì sắc mặt trầm xuống, hừ một tiếng rồi bỏ ra ngoài “Hắn làm sao vậy?” Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng hắn, nghi hoặc hỏi mọi người. Ai nấy đều lắc đầu, tỏ vẻ bọn họ cũng không biết. Mặc Nhiễm nghĩ hồi lâu cũng không ra, đành từ bỏ « thời gian không còn sớm, về nhà nghỉ ngơi đi, ngày mai ta cũng phải đi sớm rồi »

Mọi người rời đi, Mặc Nhiễm đứng nhìn bóng dáng bọn họ, có chút bồi hồi. « Nhiễm nhi, đang làm gì đó ? » thanh âm Tam cha từ xa truyền tới « ngươi tính ngày mai không phải rời giường sao ? » « Hôm nay ta ở đây ngủ cùng Tam chan ha » Mặc Nhiễm cười hì hì chạy tới « có gì người gọi ta dậy »

“Nha đầu ngốc, nói cái gì đâu?” Hoắc Thanh Nhân có chút dở khóc dở cười, “Cũng không còn là tiểu hài tử…” Trăng lên cao, đèn đuốc đều đã tắt, mọi người đều đã say giấc nồng. Mùa xuân, không khí tươi tắn, trước mặt đột nhiên xuất hiện một đội quan binh, gươm giáp sáng lóa làm người ta run rẩy, bên tai vang lên tiếng kêu cứu. Mặc Nhiễm nhìn chung quanh, khắp nơi toàn là thi thể và máu tươi nhiễm đỏ cả triền núi, nàng cảm thấy trước mắt tối sầm, tình cảnh đáng sợ đập vào mắt nàng, rõ ràng đầu óc trống rỗng nhưng sự sợ hãi làm nàng không thể nhúc nhích, bên cạnh còn có cái gì đụng vào chân nàng, Mặc Nhiễm cả kinh, cuối cùng cũng có thể nhúc nhích, cúi đầu lại thấy một cái đầu nam nhân đang mở to mắt nhìn nàng, trong mắt tràn ngập bi thương và tiếc nuối…

“A ——” Mặc Nhiễm ngồi xuống, cảm thấy cả người rét run, thở phì phò, hồi lâu mới có phản ứng, chỉ là một cơn ác mộng giống như trước kia, nàng không nhớ rõ tình cảnh trong mộng nhưng cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng lại không cách nào tiêu tán. Mặc Nhiễm hait ay ôm chặt thân mình, cong người người, chờ đợi thân thể dần dần bình phục. Đã ba năm rồi nàng không gặp ác mộng, tám năm trước nàng đột nhiên gặp ác mộng, tuy mỗi lần đều bị sợ hãi đến phát khóc, nhưng khi tỉnh lại đều không nhớ gì, chỉ nhớ mang máng có liên quan tới quan phủ. Đều do Diệp Vũ kia, nếu không phải gặp được hắn, nàng đã không nghĩ tới chuyện quan phủ thì sao lại gặp ác mộng chứ?

Nhớ tới ánh mắt lạnh như băng của Diệp Vũ, Mặc Nhiễm nhịn không được nhíu mày. Người kia đã biết bí mật của nàng, lúc này dù có rời khỏi Vân thư viện thì hắn cũng sẽ tìm tới, như lời hắn nói thì một thổ phỉ trà trộn vào thư viện ắt hẳn sẽ có mục đích, tưởng tượng ra thì rất nhiều lý do. Vân thư viện có quyền tham chính, cho nên không chỉ có đệ tử và phu tử đơn thuần, nàng cần phải cùng hắn bàn luận một lần, dù mất cả tính mạng, nàng cũng tuyệt đối không để hắn đụng đến sơn trại. Hai ngày qua không có động tĩnh làm lòng nàng không an, tuy Đầu Đà sơn trại địa thế hiểm trở hẻo lánh, không dễ tìm thấy, hơn nữa trải qua trận hạo kiếp tám năm trước, sơn trại gần như đã bế quan, không giao tiếp với bên ngoài nhưng không có nghĩa là tra không ra. Rốt cuộc không biết trong hồ lô tên kia bán thuốc gì ? Mặc Nhiễm trái lo phải nghĩ, cảm thấy tên hỗn đản kia nhất định sẽ ở Vân thư viện chờ nàng, ở trước mặt mọi người trêu chọc nàng, nhìn nàng chật vật giãy dụa… Mặc Nhiễm mặc viện phục xong bắt đầu xuống núi, nhớ đến khuôn mặt tuấn mỹ đáng đánh đòn cùng cái miệng độc chết người không đền mạng của ai kia thì nhịn không được mắng thầm, hỗn đản, bổn tiểu thư sẽ không cho ngươi được như ý.

Thành nam Huy Châu, xe ngựa trược tòa đại trạch, tên hỗn đản vừa được nhắt tới hắt xì một cái « Thiếu gia, có việc gì vậy ? có phải bị cảm lạnh không ?’ giọng nữ thanh thúy vang lên Diệp Vũ tùy ý sờ sờ cái mũi, “Không có việc gì, đi thôi.”

Xe ngựa khởi hành, Lục Vu nhìn khuôn mặt tuấn tú không chút thay đổi, hết nhịn lại nhẫn, rốt cuộc không chịu được tò mò mới mở miệng hỏi « nàng bị lộ thân phận, cón dám đến thư viện sao ? » “Sẽ” Diệp Vũ thản nhiên nói Sao có thể khẳng định như vậy chứ ? Lục Vu gấp đến phát điện rồi, thỉnh giải thích cho tiểu nhân nghe một chút đi, vì sao ngày đó không đi Đầu Đà sơn trại, chúng ta giả trang, gài bẫy chẳng phải là muốn tìm cách tới đó sao ? tuy rằng những người đó là giả nhưng chẳng phải sau cùng đã gặp được chánh chủ sao ?rõ ràng cơ hội tiếp cận tốt như vậy mà, cho dù muốn biết vì sao một sơn trại nhân lại tiến vào Vân thư viện thì cũng có thể hỏi người ở sơn trại mà, vì sao lại muốn đi theo tới thư viện chứ ?

Diệp Vũ buông sách, thấy vẻ mặt rối rắm của Lục Vu thì lắc đầu, nha đầu ngu ngốc, không biết Hồng Liên nhìn trúng nàng ta ở điểm nào? “Lần này chúng ta tới đây là có mục đích gì?” “Bí mật điều tra số quan ngân bị Đầu Đà sơn trại cướp liên tục mấy năm nay” Lục Vu đáp.

“Ngươi cảm thấy chỉ một mình Đầu Đà sơn trại có thể liên tiếp thành công?” “n, không có khả năng, nói vậy nhất định là có nội gián” Lục Vu vỗ tay nói “Đầu Đà sơn trại có thể vào Vân thư viện, có lẽ thư viện cũng có vấn đề, chúng ta tới đó điều tra so với việc vào Đầu Đà sơn trại sẽ tiện hơn nhiều” « Nhưng sao thiếu gia khẳng định nàng vẫn đến thư viện ? »

« Dù thế nào, Đầu Đà sơn trại cướp quan ngân là chuyện chúng ta bí mật điều tra, ngay cả quan phủ địa phương cũng không biết, cho nên ngoài mặt Đầu Đà sơn trại tuy là tự bế, địa thế lại hiểm trở thì cũng không phải không thể tìm thấy, ta nghĩ nàng sẽ không ngốc tới mức chưa đánh đã khai. Với cá tính của nàng, tự mình gây chuyện thì sẽ tự mình giải quyết, nàng nhất định sẽ quay lại thư viện tìm ta » Diệp Vũ nói tới đây thì cầm cuốn sách lên « ngươi có hảo hảo học tập hay không ? » “Đương nhiên là có a!” Lục Vu bất mãn nói, “Liên tỷ tỷ bảo ta theo người đi ra ngoài học hỏi, có thêm kiến thức nha » « Lịch lãm thì đúng rồi » Diệp Vũ thản nhiên nói, ánh mắt không rời cuốn sách « chẳng qua đối tượng là ta thôi »

Dạ, dạ, là nàng vô dụng, cản trở hắn, Lục Vu le lưỡi hắn, nàng cũng đã quen với mấy lời nói ác độc như thế rồi..