Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vài lần hồi mộng - Chương 1

Một giấc mộng say.

Ta tên là Nhan Nhược Nhất. Khi còn ở Trung Quốc địa cầu, Bởi vì ở bên ngoài uống say nôn lên trên người một vu nữ có lòng dạ hiểm độc, vu nữ phẫn nộ đem ta đưa đến nơi này tên là”Cửu Châu” , thế giới hoàn toàn không thể lý giải được. Ở nơi này hai tháng, có yêu quái, có tiên nhân, có cá mập giống như chim và hổ giống như bọ chét. Tất cả đều kỳ lạ khiến cho người ta sởn tóc gáy. Ta kháng nghị mãnh liệt cũng muốn xin trở về. Vu nữ chỉ nói: “Trở về? Tốt, đi tìm cái chết đi.”

Nhưng mà may mắn nơi này còn có người, có thị trấn, có dân tốt cùng thổ phỉ —— cho nên ta mới có thể gặp được hắn. Thương Tiêu, cửu vĩ hồ yêu màu trắng Mới tới Cửu Châu bởi vì ta chịu kích thích quá lớn dẫn tới việc tự tìm cái chết mà không thể, cuối cùng giống một trăm lẻ tám anh hùng trong Thủy Hử bị buộc lên Lương Sơn. Đương nhiên ta lên không phải Lương Sơn, mà là một tòa “Thổ Phỉ Sơn” nổi danh nhất . Ta cũng không phải đi làm hảo hán, mà là đi tự tìm cái chết .

Kết quả lại là nhầm lẫn ngẫu nhiên làm nữ phỉ, gặp phải loại yêu quái hồ ly bị đánh thành nguyên hình. Ta nghĩ, cái gọi là nghiệt duyên chính là những người có liên quan còn chưa thực sự biết được kết quả. Vì thế, dựa theo tiến triển của những tiểu thuyết tình cảm thông thường, cô gái ngây ngốc yêu một tên yêu quái.

Ban đầu, yêu quái là có mục đích buộc cô gái đi theo hắn. Đến sau này, ai cũng không biết vì cái gì . Nàng kề cận hắn, hắn cũng không đuổi đi nàng đi. Cho đến khi, yêu hồ mang cô gái đi vào cung điện của hắn, nơi này có con dân, bằng hữu, gia tộc của hắn cùng với —— Nữ nhân kia. Trước khi gặpTử Đàn, bản thân ta cảm thấy, tuy nói không yêu nhưng hắn ít nhất là thích của ta. Hắn cùng ta vui đùa, dung túng ta làm những chuyện “Không hợp với lẽ thường” kia, bị ta làm cho nổi trận lôi đình. Phải biết rằng, Thương Tiêu chính là ma đầu máu lạnh làm cho người trong thiên hạ nói đến thì phải thay đổi sắc mặt.

Nhưng mà Tử Đàn làm cho ta biết, thì ra yêu quái như hắn cũng có biểu hiện dịu dàng như vậy . Vì làm cho nữ tử tuyệt sắc ngủ say bốn trăm năm tỉnh lại, hắn thậm chí không tiếc ba lượt phát động chiến tranh, hơn mười lần thân rơi vào trong nguy hiểm. Liền ngay cả lần đầu khi ta và hắn gặp nhau lúc hắn trong tình trạng thảm hại, cũng chỉ là vì cướp linh dược Trú Nhan trong tay kẻ địch vì Tử Đàn. Thật mỉa mai bao nhiêu.

Về sau, cuối cùng tìm được cách làm cho Tử Đàn tỉnh lại —— hai thứ. Một là trái tim có sức mạnh lớn cực tinh thuần, hoặc là. . Máu tươi dị giới.

Thương Tiêu tìm kiếm khắp thiên hạ. Nhưng hắn càng điên cuồng tìm, càng làm cho ta tuyệt vọng. Bởi vì này hai thứ này ta đều có. Tim là của người khác , máu là của chính mình . Linh hồn của Không Tang. Ta từng đi qua núi Không Tang. Ở nơi đó, có một người đem tim của mình cho ta. Bất kể như thế nào ta đều phải bảo vệ tốt trái tim kia. Cho dù lấy mạng của mình ra đổi.

Bởi vì, đó là một món nợ mà ta thiếu. Lòng dạ ta rối bời. Cho đến khi Thương Tiêu nổi cơn giận lôi đình. Ngày đó, hắn một cước đạp nát vụn cửa phòng của ta, lạnh lùng vươn tay về phía ta: “Lấy ra.”

Hắn cuối cùng đã biết. Kỳ quái chính là, lúc này giống như kỳ tích ta lại rất bình tĩnh. Không cảm thấy uất ức căm phẫn, không cảm thấy đau lòng khó nhịn, chỉ là có đắng chua chát lan tràn trong lồng ngực. Ta lắc đầu: “Ta không thể cho ngươi.” Thương Tiêu cưỡng chế nổi giận: “Đàn Nhi ngủ bốn trăm năm! Nàng có biết ta tìm thứ này như thế nào sao không?

Ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, nổ lực giảm bớt vị chua chát kia, kết quả lại phát hiện, ngay cả không khí cũng không chịu giúp đỡ làm cho người hít thở không thông. Không biết? A! Như thế nào không biết. Hắn đào ba thước tìm như vậy, chính là ở vạn trượng dưới nền đất, ta cũng đã biết. Nhưng mà: “Ta không thể cho ngươi.”

Lời còn chưa dứt, trên vai truyền đến một trận đau nhức, Thương Tiêu nắm lấy vai của ta gằn từng chữ: “Nhan, Nhược, Nhất. Nàng ấy ngủ tiếp nữa sẽ chết! Nàng muốn giết nàng ấy?” Ta đau đến mở mắt ra: “Ngươi muốn cứu Tử Đàn, phải giết một người khác. Ngươi như vậy chính là muốn giết nàng ấy?” Thương Tiêu giật mình, tiếp theo nhíu mày lại: “Hắn đã chết. Nhưng mà ta cần trái tim để cứu người.”

Lúc này ta mới phản ứng lại, ta nói tới chính mình, mà hắn nói tới chủ nhân của trái tim tinh thuần kia. Nhưng mà hắn như thế nào biết trái tim này là của ai? Thương Tiêu nói người kia đã chết, mà bây giờ hắn chẳng qua là muốn lấy trái tim đi cứu người. Nhưng mà người kia như thế nào lại chết? Một người ôn nhuận như gió tinh thuần như nước như vậy như thế nào lại chết ? Ta giật mình, lúng ta lúng túng nói: “Hắn chưa chết.”

Thương Tiêu trừng mắt nhìn ta, xanh mặt, ngữ khí gần như tàn nhẫn độc ác: “Hắn đã chết, vì nàng!” “Nói bậy!” Ta mạnh mẽ giãy dụa khỏi tay hắn, tựa như bị giẫm đến cái đuôi mèo nhảy dựng lên, “Hắn đang ngủ, cũng chỉ giống Đàn Nhi của ngươi ngủ bốn trăm năm a? Hắn cũng đang ngủ! Đang ngủ!” Nhìn chắm chằm đôi mắt màu tím của hắn từ vô cùng kinh ngạc sau đó càng lúc càng lạnh như băng, ta đột nhiên cảm thấy được thực bất đắc dĩ, “Đừng hy vọng ta sẽ. .” “Ngủ?” Thương Tiêu cười lạnh một tiếng, trong lời nói mang theo nụ cười nhạo châm chọc sắc bén, “Dùng còn sót lại một trái tim dơ bẩn? Cho dù thân thể của hắn hài cốt cũng đã không còn, hồn phách cũng tan thành mây khói, nàng còn tin tưởng lời nói của hắn chỉ là đang ngủ?”

Thời gian im lặng cứ trôi đi. Sau một lúc lâu. Ta gật đầu, nói: “Tin tưởng.”

Thương Tiêu dần dần thu lại độ cong trên bờ môi lạnh như băng. Trong đôi mắt màu tím lại dường như có sát khí. Ta nói tiếp: “Giống như đều là số mệnh, ta quan tâm hắn, giống như ngươi quan tâm Tử Đàn.” Dừng một chút, ta không khỏi tự giễu cười, “Ngươi sẽ dùng mạng sống của Tử Đàn để đi cứu hắn sao?” Không đợi hắn trả lời, ta kiên định nói, “Sẽ không! Cho nên ta cũng sẽ không dùng mạng sống của hắn đi cứu Tử Đàn.” Ta nhìn thẳng hắn: “Không có ai tự nhiên hy sinh vì ai.”

Thái dương củaThương Tiêu nổi lên gân xanh, sắc mặt rất khó coi. Tức giận ở hắn bốc lên trong cơ thể, không khí bốn phía bị yêu lực của hắn đè nén từ từ biến hóa. Ta cảm giác màng tai bắt đầu phát đau, từ từ cảm thấy ớn lạnh, chỉ chốc lát sau cuối cùng trên mặt bàn kết một tầng sương. Không chịu cứu Đàn Nhi của hắn, liền tức giận như thế? Ta muốn cười, lại bị biểu hiện lạnh như băng của hắn đông lại tất cả cảm xúc. Đứng cứng ngắt, ta chăm chú nhìn lốc xoáy trong đôi mắt màu tím của hắn, cuối cùng dùng sức kéo khóe miệng lên một chút.

Ta và Thương Tiêu tựa như hai cây cùng nhìn nhau như không thể gần nhau, ở giữa chính là khoảng cách xa nhất trên thế giới. Không biết qua bao lâu, khí lạnh bốn phía dần dần tan biến. Thương Tiêu nhỏ giọng nói thầm: “Nàng còn trông đợi vào cái gì?” Ngữ khí hơi trào phúng, cũng không biết đang hỏi chính hắn hay là hỏi ta. Một câu không đầu không đuôi, lại giống như kiếm sắc đâm xuyên qua tất cả phòng bị, kỳ vọng gộp lại trong trái tim vốn đã không còn sức đập nữa của ta, sau đó khuấy trộn ở bên trong nghiêng trời lệch đất, máu tươi đầm đìa.

Ta còn ở trông đợi vào cái gì? Không trông đợi vào cố nhân có thể tỉnh lại; không trông đợi vào hắn có thể buông tha dã tâm nhất thống thiên hạ; thậm chí không trông đợi vào hắn có thể đem vị trí của Tử Đàn trong lòng hắn chuyển đi. Chỉ mong hắn đừng dùng dáng vẻ đương nhiên bảo ta đi hy sinh; mong lúc hắn có thể liều mạng vì Tử Đàn còn có thể suy nghĩ đến lo lắng của ta; mong hắn có thể quay đầu lại nhìn một lần, ta đứng ở đây chờ đợi biết bao nhiêu mỏi mệt . .

Tất cả điều ta trông đợi hắn không thể cho ta. Ta trông đợi vào cái gì? Ngẩng đầu, độ cong trên khóe miệng của ta từ từ mở rộng, ánh mắt lại lạnh xuống.

Ta muốn cuộc sống bình thường, mà hắn muốn thiên hạ. Nên những lúc bình thường ta vẫn vạch kế hoạch rời đi, Nên những lúc có hắn, ta quyết định cho dù phải chịu gió tanh mưa máu, cũng muốn ở lại bên hắn. Nhưng đúng là châm chọc, cuối cùng hắn lại cần thiên hạ này. . Ta nghĩ, ta đã không có gì lý do ở lại khi trong lòng hắn đã có nữ nhân khác nắm giữ.

“Thương Tiêu.” Lần đầu, ta dùng tâm trạng phức tạp nghiêm túc gọi ra tên của hắn như vậy, “Ngươi bảo ta cứu nàng?”Câu hỏi của ta chính là một lời thê. Chịu đựng không nổi có chút vui đùa, “Mặc dù ta chết, cũng phải cứu?” “Mặc dù nàng chết.” Sau đó, ta dùng tính mạng của mình đi cứu nữ nhân khác. Hắn muốn ta cứu, ta liền cứu. Hắn muốn ta chết. .

Liền chết đi. Không có ai tự nhiên hy sinh vì ai. Nhưng, con thiêu thân luôn luôn cam tâm tình nguyện nhào vào đám lửa. Thương Tiêu có lẽ vĩnh viễn cũng không biết, cứu Tử Đàn ta thật sự sẽ “Chết” , tựa như hắn vĩnh viễn cũng không biết từng có nữ tử vì hắn như thế.

2.Một giấc mộng say. Một tiếng”A Nhan” đem thần trí của ta đang bay xa gọi quay về. Ta quay đầu, thấy Vũ La ôm một chiếc áo lông đứng ở phía sau. Nàng là biểu muội của Thương Tiêu, tính tình hoàn toàn không giống với biểu ca lạnh lùng, kiêu ngạo, sống nội tâm. Ở hiện đại theo phong tục gọi là “thái muội”. Kỳ quái chính là, Vũ La cực kỳ thích ta. “A Nhan, như thế nào, không thoải mái sao? Ta thấy ngươi đứng ở chỗ này cả buổi .” Vũ La thân thiết đi về phía ta, ta theo bản năng lui về phía sau từng bước, chân cứng ngắc lại làm cho ta “đùng” ngã trên mặt đất.

Vũ La chạy nhanh đến đỡ ta dậy, bĩu môi oán giận: “Trốn cái gì? Ta lại không ăn ngươi. Ném mặt nạ vướng bận này đi. Có thể tránh tà cái gì.” Lúc này ta mới nhớ tới mình có mang mặt nạ, tiếp nhận chiếc áo, ta cười gượng hai tiếng: “Sao ngươi lại tới đây.” Từ nửa tháng trước đồng ý cứu người, ta có cảm thấy đối với người ở đây nên duy trì khoảng cách.Yêu quái vốn nhạy cảm hơn con người, ta không muốn người khác nhìn thấy hơi thở từ từ suy yếu và sắc mặt tái nhợt của ta, không muốn lộ ra bộ dáng yếu ớt để chiếm được sự đồng tình, cho nên đeo mặt nạ, với danh nghĩa là trừ tà. Thứ hai, ta không thể càng đi sâu vào cuộc sống của bọn họ. Bởi vì ta sẽ về nhà. Ta từng nghĩ, nhất định phải cứu sống Tử Đàn đến lúc đó cởi mặt nạ trước mặt Thương Tiêu, nhìn biểu hiện hối hận lại đau lòng của hắn, cuối cùng chết thật đẹp ở trong lòng hắn, làm cho cả đời hắn cũng quên không được mình.

Một nội dung vở kịch lỗi thời. . Thật đáng buồn đó là kết cục tốt nhất mà ta có thể nghĩ đến. “Ta đến tặng quần áo cho ngươi.” “Ta đi tới đi lui nhiều ngày như vậy, ngươi mới nhớ tới tặng quần áo cho ta a?”

“Ực. . Ha ha.” Ta nhíu mày. Nghi ngờ đánh giá vẻ mặt của nàng ta. Có vấn đề! Ta động động môi, đang muốn bức cung. Khóe mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy ở ngã rẽ trên đường núi có một ống tay áo màu trắng tung bay. Sắc mặt phát lạnh, ta quét mắt nhìn Vũ La đang có kéo ra gương mặt tươi cười có chút xấu hổ, hừ lạnh một tiếng: “Hắn bảo ngươi đưa tới?” Mặc dù dùng chính là hỏi câu, nhưng trong giọng nói lại hoàn toàn là khẳng định. Trận cãi vã ầm ỉ ta với Thương Tiêu quả thật có lớn một chút. Cả U Đô Sơn dường như không có yêu quái nào không biết. Nhưng mà không có ai dám tới khuyên. Ta đoán, đại khái là có liên quan đến Tử Đàn—— đó vĩnh viễn là tử huyệt của hắn. Vũ La cười lớn nói: “A Nhan, đây chính là áo làm bằng lông của chuột lửa ngàn năm. Biểu ca tự mình đi đến hang dười lòng đất bắt chuột lửa về làm xiêm y này cho ngươi. Đây cũng là thư hòa giải của biểu ca, ngươi nên xuống thang đi. Dù sao cãi nhau cứng rắn cũng không phải cách. Hơn nữa, ngươi có biết mấy ngày trước ta thấy cái gì không?”

Vũ La tiến đến ta bên tai nhẹ giọng nói: “Ta thấy biểu ca đang nấu mì! Hắn cư nhiên tự mình xuống bếp, cũng may còn chưa đem phòng bếp làm nổ tung. Ngươi có biết đây là chuyện kinh khủng cỡ nào không? Biểu ca thật sự đã rất có lòng đối với ngươi.” Canh suông mì sợi (*) của Thương Tiêu ta đã nếm qua không chỉ một lần. Không muối ăn, không mùi vị, còn dính khét, khó ăn đến một cảnh giới cao. Nhưng hắn luôn dùng một chén mì khó ăn như thế liền dễ dàng làm ta cảm động, làm cho ta lui bước. (*)Canh suông mì sợi: nước nấu mì là nước thịt luộc, ko rau.

Thế cho nên canh suông mì sợi trở thành thứ giúp kết thúc mâu thuẫn giữa chúng ta. Lần này. . Nhìn chằm chằm mảnh áo màu trắng tung bay trong gió kia ta đột nhiên cảm giác nó hơi có chút cô đơn lạnh lẽo và bất đắc dĩ.

Mềm lòng sao? Như thế nào có thể không mềm lòng đây? Nam tử cao ngạo như vậy chịu tự mình xuống bếp nấu mì. Làm quần áo vốn không nhiễm một hạt bụi trở nên lộn xộn rối loạn. Lúc ở trong phòng bếp nhân gian, xuất trần như Thương Tiêu, cường đại như Thương Tiêu, lại luôn không làm gì được mấy cái nồi niêu xoong chảo kia, mỗi lần đều bị biến thành mặt mày đầy tro bụi, thê thảm không chịu nổi. Ta từng thấy qua hắn nhíu mày cầm lấy chiếc đũa gắp một vật thể cháy sém, hai tròng mắt sắc bén như trước phân tích một cách đầy lý trí sai lầm chỗ này, nhưng môi mím chặt lại có vẻ hắn bất đắc dĩ có chút tính trẻ con.

Canh suông mì sợi, hắn chỉ biết là làm như vậy thôi. Canh suông mì sợi của Thương Tiêu, đây chính là tính kiêu ngạo cố chấp không thể ức chế và không biết làm cách nào vụng về đi cầu hòa của hắn, sự bực bội sốt ruột đã thúc đẩy sinh ra trạng thái cứng rắn của hợp chất. Một mình đừng trước một người đáng yêu mang theo một chút cứng rắn lại có chút mềm như nước, ta rất khó kiên cường hạ quyết tâm.

Vũ La thấy ta không nói lời nào, lại tiếp tục khuyên nhủ: “A Nhan, ta biết bắt ngươi lấy ra vật đó, ực, trái tim, là thực. .việc đó, nhưng mà biểu ca cũng không có cách gì khác. Ngươi lương thiện như vậy, nhất định cũng rất muốn cứu Tử Đàn tỷ tỷ chứ. Huống hồ người thì cũng đã cứu rồi, trái tim đó cũng đã dùng rồi, ngươi đừng giận biểu ca nữa, được không?” Trong lòng trầm xuống, ánh mắt của ta cuối cùng nhắm ngay đến Vũ La. Vì cái gì bọn họ lại nghĩ ta lương thiện. Ta không phải thánh mẫu, ước gì Tử Đàn vĩnh viễn cũng không tỉnh lại. Nếu không phải là Thương Tiêu, ta làm sao dùng tính mạng mình đi đổi?A, đúng rồi, bọn họ không biết , bọn họ chỉ cho rằng ta đang dùng trái tim kia cứu người. Bọn họ không biết. . Hắn lại càng không sẽ biết.

Áp chế một nỗi thê lương trong lòng ngực kia, ta mạnh mẽ cầm chiếc áo ném xuống đất. Chống lại đôi mắt kinh ngạc của Vũ La, ta nghiêm mặt lạnh quát: “Phía trước chính là cấm địa , ta nói rồi ta không cần người đưa ta lên, cũng không muốn ai trong quá trình ta chữa trị cho Tử Đàn tiến vào Hàn Động. Nếu ai đối quá trình chữa trị của ta cảm thấy hứng thú. Xin mời liều chết mà lên.” Ta biết ta có nhiều điều quái lạ, vừa không nói cho bọn họ biết nguyên nhân, lại hà khắc muốn cho bọn họ biết. . Hít sâu một hơi, áp chế suy nghĩ lộn xộn trong đầu, ta tiếp tục từng bước một hướng lên đỉnh núi. Mặt dù chân cứng ngắc nâng lên không nỗi, mặc dù môi đã muốn đông lạnh chuyển sang màu tím, mặc dù trái tim đau đớn không sức lực đập nữa. Ta vẫn còn thẳng lưng, kiêu ngạo xoay người, tuyệt không cho phép chính mình lộ ra một chút yếu đuối nào ở trước mặt hắn.

Sự yếu đuối của ta chỉ có thể bày ra cho người ta không muốn rời xa. Mà hắn nhất định không phải. Vừa đi tiến đến Hàn Ngọc Động, rất khác biệt bên ngoài gió lạnh thấu xương nhưng bên trong hơi thở ấm áp phả vào mặt. Hàn Ngọc Động có bốn cửa, từ trái qua phải phân biệt thành Thanh, Xích, Tạo, Bạch. Tử Đàn ở ngay trong Tạo Môn (cửa màu đen).

Đẩy cửa ra, sờ vào bức tường, dọc theo đường nhỏ tối đen mà uốn lượn dần xuống phía dưới. Đi đến cuối cùng ở phía bên phải có một chỗ lõm gõ nhẹ vào đó ba cái. Cửa đá phía trước sẽ mở ra. Đèn nến bên trong đã có sẵn khi ta bước chân vào trong phòng trong nháy mắt mọi thứ đầu sáng lên. Trong thạch thất bố trí rất đơn giản. Một cái bàn đá, hai cái ghế đá, còn có một chiếc giường hàn băng. Tử Đàn ngủ ngay trên chiếc giường này bốn trăm năm. Ta đem áo choàng cởi ra để sang một bên trên bàn đá, quen thuộc tiêu sái đến bên giường hàn ngọc. Đang chuẩn bị cắt ngón tay út chích máu. Đột nhiên thấy được một đôi mắt đen trong suốt. Ta cả kinh con dao nhỏ cầm trong tay cũng không chắc, sửng sờ rơi xuống chân. Ý nghĩ còn chấn động ong ong, chỉ giống như một kẻ ngốc chậm chạp nói ra một câu: “Ngươi tỉnh?”

Đôi mắt đen nhẹ nhàng chớp chớp. Nàng tỉnh. Tử Đàn ngủ bốn trăm năm đã tỉnh. Nhất thời, ta cũng không biết nói gì. “Ngươi. .ngươi vẫn còn chưa thể động đậy sao. . Ngay cả nói chuyện cũng không được sao? Vậy, ta đây còn phải tiếp tục trị liệu cho ngươi một lần nữa.”Trên bàn tay cắt một đường đao dài, lập tức máu tươi chảy ra như trút.

Ta tựa hồ mất đi cảm giác đau, từ từ mặc cho đau đớn tàn sát trên bàn tay. Tử Đàn kinh ngạc trừng lớn mắt. Càng kỳ quái chính là máu cũng chưa có chảy tới trên mặt đất, mà là chảy thông suốt vào miệng của nàng ta. Nhìn chằm chằm dung nhan tuyệt mỹ, ta kéo khóe miệng lên: “Rất kỳ quái chứ. Ta cũng không có cách nào giải thích. Thật giống như những thứ này trời sinh chính là của ngươi.”

Ta qua lớp mặt nạ sờ sờ mặt mình: “Hôm nay hẳn là một lần cuối cùng, nói thật, ta kỳ thật không muốn ngươi sớm tỉnh lại như vậy.” Ngươi tỉnh lại. . Quá sớm. . Sớm đến nỗi ta còn chưa kịp tìm được lý do tiếp tục ở lại chỗ này. “A, thực xin lỗi. Là ta rất ích kỷ . Hẳn là chúc mừng ngươi, rốt cục. .” Có thể cùng Thương Tiêu trở thành quyến thuộc.

Lời chúc phúc như vậy còn chưa nói ra miệng. Cũng may bây giờ đang mang mặt nạ, bằng không tướng mạo của ta hẳn là là làm cho người ta kinh tởm. Ta biết hiện tại mình đang ghen tị oán giận cỡ nào. Cảm giác mê muội truyền đến, ta dùng ống tay áo che vết thương trên lòng bàn tay, xoay người muốn đi lại đột nhiên nhớ tới đến: “Đúng rồi, này, ” ta nhìn nàng, dùng tay phải chỉ vào một mảnh đống hỗn độn bên tay trái, “Đừng nói điều này với bất kỳ kẻ nào.”

Không hề nhìn Tử Đàn đang nằm một cái, ta quấn áo choàng lên, thẳng lưng, đem toàn bộ ánh sáng ấm áp phía sau cửa để lại sau lưng. Rời khỏi Tạo Môn, ta vẫn chưa đi ra Hàn Ngọc Động, mà là quay người lại đẩy cửa vào Bạch Môn bên cạnh. Trong Bạch Môn, dùng hàn ngọc thạch phát ra ánh sáng nhàn nhạt lót một đường cầu thang uốn lượn tiến về phía trước. Đi đến cuối cùng, có một chỗ nổi lên không giống bình thường gõ nhẹ vào bốn phía xung quanh, cửa đá phía trước chợt biến mất, trước mắt một mảnh trắng xoá.

Ta từng bước đi ra, lặp tức đặt mình trong một thế giới băng tuyết, nhìn về hướng xa xa, ngắm được hết cảnh sắc của U Đô Sơn . Đây là một bình đài rộng hai mươi mấy thước vuông là nơi cao nhất U Đô Sơn, cũng là nơi linh khí nồng đậm nhất của cả tòa núi. Nghe nói nơi này đã từng cất một quyển thiên thư biết hết mọi chuyện.

Vì bảo vệ thiên thư, chủ nhân các đời của U Đô Sơn tạo một kết giới lớn mạnh cách biệt với bên ngoài tại thiên đài này, gió tuyết bên ngoài đều không thể bay tới thiên đài này, tựa như ở giữa không trung có thêm một tấm thủy tinh trong suốt chụp xuống. Nhưng bốn trăm năm trước thiên thư đã bị người đánh cắp, nguyên nhân cụ thể đã không cách nào biết được. Sau khi thiên thư bị mất, nơi này liền trống vắng không người tới thăm. Mà kết giới lại vẫn còn đó.

Ta yên lặng đi đến bên phải bình đài, vốn là một vách đá hoang vu lúc này đã mọc ra một gốc cây con nhỏ cao không tới năm tấc. Cây con này cả thân trong suốt giống như thủy tinh, phiến lá nho nhỏ màu bạc như cảm giác được hơi thở quen thuộc, hơi hơi đung đưa lay động. Ta đem tay trái giấu ở phía sau, ngồi xổm xuống. Tay phải nhẹ nhàng vuốt ve lá cây lay động : “Huân Trì, Huân Trì. .”

Phiến lá dừng lay động, nhánh cây hơi hơi hướng sát về phía ta, tựa hồ cảm giác được ta có chút không thích hợp, đang hướng tới hỏi ta. Ta kéo khóe miệng lên, cố gắng kiềm chế trống rỗng và sợ hãĩ trong lòng: “Nàng ta tỉnh rồi, ta phải đi rồi. . Ta đến là nói lời từ biệt .” Nhánh cây dừng lại.

“Ngươi còn nhỏ như vậy, ta đi rồi ai tới chăm sóc ngươi đây? Nếu có người đã biết ngươi còn sống, có ý định xấu đến chặt bỏ ngươi thì làm sao bây giờ? Bọn họ nếu đem ngươi nhổ tận gốc thì làm sao bây giờ? Nếu ngày nào đó kết giới này bị phá vỡ tan biến đi, dưới gió mạnh bão tuyết ngươi làm sao chịu nỗi? Hơn thế nữa, nếu ngày nào đó Thương Tiêu biết tới sự tồn tại của ngươi. .” Lá cây màu bạc phủ lên mu bàn tay tái nhợt của ta, cố gắng một chút một chút vỗ vỗ, không ngại an ủi phiền muộn của ta, tựa như nam tử ôn nhuận như ngọc kia đã từng làm ở trên Không Tang Sơn. Ta từ từ bình tĩnh trở lại, tự giễu nói: “Đúng, Tử Đàn đã tỉnh, Thương Tiêu cần ngươi cũng vô dụng, kết giới này là do mấy đời chủ nhân của U Đô Sơn tạo ra, nếu không có chuyện gì xấu cũng sẽ không bị gió tuyết thổi phá, nguyên thân của ngươi sớm đã bị đốt ở Không Tang rồi, ngay cả Thương Tiêu đào ba thước tìm kiếm khắp nơi như vậy cũng không ra, những người đó lại như thế nào biết ngươi ở trong này đây?”

Đúng vậy, ai lại muốn đến đây? Thương Tiêu tìm kiếm khắp thiên hạ để có được trái tim mạnh mẽ tinh thuần mà từ trước đến giờ bị ta chôn ở trên đỉnh U Đô Sơn. Hắn không chỉ có sống lại , còn hấp thu linh khí của đỉnh núi biến đổi thành cây, lại tu hành mấy trăm năm nữa là có thể tu được chân thân . Chuyện tới bây giờ, trên thế giới này ta thật sự một chút cũng không có giá trị gì!

Ai cũng không cần ta. Ngay cả muốn bị lợi dụng, cũng không có giá trị . Ta rút tay phải về, trong lời nói giấu không được cô đơn cùng mỉa mai: “Huân Trì, ta phải nhanh đi báo tin . Bằng không làm Thương Tiêu đại nhân chậm trễ gặp người yêu thương nhất, tội này ta có lẽ ta không thể gánh nổi.” Đứng lên, đầu bởi vì thiếu máu có một chút mê muội, “Hẹn gặp lại, tuy rằng khả năng không lớn. .”

Phải nói là sau này không hẹn gặp lại. . Nhưng nhìn thấy cây con nhỏ rung động một chút lại không thể di chuyển, sáu chữ “Sau này không hẹn gặp lại ” này ở ta vừa chuyển đến bên miệng, cuối cùng phải nuốt xuống. Sửa sang lại quần áo, ta hạ quyết tâm tàn nhẫn, đi ra khỏi Bạch Môn.

Phía sau giống như có một nam tử nhẹ giọng thở dài, dịu dàng mà bất đắc dĩ gọi tên của ta: “Nhược Nhất, tội gì. .” 3.Một giấc mộng say. Đứng yên ở trước chuông Hàn Ngọc bên ngoài động.

Chuông Hàn Ngọc vang, khắp Cửu Châu đều biết. Không biết vì cái gì Thương Tiêu muốn đem vật như vậy đặt ở cửa động. Giống như trước hết phải vội vàng tuyên bố với toàn bộ thế giới Tử Đàn đã tỉnh lại. Nhưng bây giờ, ta đã không có tinh thần và sức lực tự đi hỏi Thương Tiêu vì cái gì phải làm như vậy .

Ta do dự. Gõ, nhất định phải lập tức đi. Bởi vì ta không chấp nhận được mình có thể bình tĩnh nhìn bọn họ ân ái. Không gõ, a, vậy có thể giấu giếm tới bao lâu đây. Hít sâu, ta lấy ngọc chùy khảm trong thạch bích ra. Đột nhiên trong đầu ta xuất hiện một câu nói vô lý: “Nếu như không thể không đi, ta nhất định phải tham ô lấy luôn cái ngọc chùy này.” Nói xong nhếch miệng nở nụ cười. “Ta khuyên ngươi vẫn là đừng ôm hy vọng như vậy sẽ tốt hơn.”

Ta vô cùng kinh ngạc xoay người, không khỏi thất thanh kêu lên sợ hãi: “Là ngươi!” Sau đó một trận choáng đầu mãnh liệt. Là nàng, Vu nữ mang ta đến thế giới này. Vu nữ liếc ta một cái, sau đó chế nhạo nói: “Là ta, cảm tạ ngươi còn nhớ kỹ ta như vậy. A, cũng đúng, mỗi ngày buổi tối cây đinh tiểu nhân của ta xoay một trăm tám mươi lần, nghĩ muốn quên ta cũng không dễ dàng. Nhưng mà cái loại chú thuật này của ngươi cũng không có một chút sức mạnh nào đối với ta đã bị ta phản lại trên người ngươi. Tin tưởng làm người thường như ngươi hẳn cũng sống không dễ dàng.” Khóe miệng của ta giật giật, ta sống ở nơi này thực không dễ dàng.

Lười tranh cãi với nàng ta. Ta nói: “Ngươi cứ như vậy nghênh ngang đứng ở cấm địa của U Đô Sơn, không sợ có yêu quái ăn ngươi?” “Bọn họ nhìn không thấy ta.”Vu nữ đánh giá từ trên xuống dưới một lượt: “Ngươi làm cái gì vậy?” Ta nhẹ nhàng nhắm mắt lại, giọng nói có chút mệt mỏi ngoài dự liệu: “Gõ chuông, sau đó về nhà.”

Vu nữ thực kinh ngạc: “Ô! Vậy cứ giống như trước kia lúc ói vào người ta, túm lấy ta muốn đi đến giết chết hoa tâm nữ nhân cùng bạn trai ngươi?” Ngón tay của nàng ta vừa động, mặt nạ của ta “cạch” đánh rơi trên mặt đất, nhìn thấy mặt của ta, nàng rõ ràng sợ run: “Là nên về nhà, là nên về nhà. Cha cha, sắc mặt của ngươi rất nhanh sẽ tốt giống như bọn sủng vật cương thi mà ta nuôi. Không thể tưởng được oán niệm của ngươi lại lớn mạnh như thế. Ôi, nếu hôm nay ta không đến, ngươi lại muốn về nhà như thế nào đây?” “Ta vốn là không nghĩ tới ngươi sẽ đến .” Ta thản nhiên nói: “Ngươi không phải nói qua với ta, ta chết đi, có thể trở về sao. Ta đem máu cho nàng ta, thế nhưng không biết vì cái gì, chảy nhiều như vậy máu, ta còn chưa trở về. .” “Ha ha, ta nói cái gì ngươi cũng tin a? Sớm biết vậy ta đã nói ăn con chó nhỏ béo phệ có thể cho ngươi đi trở về.” Vu nữ buông tay lắc đầu, ra dáng vẻ không nghĩ tới ngươi ngu xuẩn như vậy.

Ta cắn răng, tiếp túc nhẫn nhịn giọng tức giận: “Ngươi đã đến đây, ta đi thu dọn một chút ngươi liền đem ta mang về đi.” “Thu dọn? Không cần. Ngươi như thế nào đến liền đi như thế vậy.” Ta cứng đờ: “Có ý tứ gì.”

“Chính là ý trong lời nói. Thành thật nói cho ngươi, vật sở hữu trong thế giới này ngươi cũng không thể mang đi. Bởi vì nó chính là một giấc mộng của ngươi. Sau khi tỉnh mộng mọi chuyện đều là hư không.” “Mộng. .” Ta ngây người. “Khụ.” Nhìn thấy dáng vẻ kinh hồn lạc phách của ta, vu nữ sờ sờ cái mũi, tựa hồ biết lần này mình đã châm lửa. Nàng ta vỗ vỗ vai của ta: “Yên tâm, yên tâm. Tỷ tỷ cũng coi như là người có trách nhiệm.Trước khi đi ta chuẩn bị một ít đồ, buổi tối ta lại đến tìm ngươi. Cam đoan cho ngươi vô ưu vô lự về nhà.”

Lời còn chưa dứt, người đã không thấy . Ta không biết chính mình là như thế nào gõ vang chuông hàn ngọc. Thương Tiêu đầy lo lắng từ dưới chân núi đuổi kịp đến, ta liều mạng nhìn bóng dáng một khắc cũng không dừng của hắn, kỳ vọng hắn có thể dừng lại bên người ta, cho dù là trong chốc lát.

Nhưng mà, ở lại với ta chỉ có gió lạnh. Ngực đột nhiên dâng lên lòng chua xót phẫn nộ, khi gặp thoáng qua, ta đưa tay túm lấy vạt áo của hắn, gần như tự nói thầm một mình: “Thương Tiêu, nếu. .” “Nói sau đi.”nói ra vài chữ ngắn ngủi, ống tay áo của hắn lướt qua rời khỏi lòng bàn tay của ta, không dừng lại một giây. Ta kinh ngạc trừng mắt nhìn bóng dáng của hắn biến mất ở trong bóng tối của hàn động.

Gió từng cơn thổi đến làm rối loạn mái tóc của ta, trái tim đã mệt mỏi ngay cả đau xót trong lòng cũng trở nên xa xỉ. “A.” Ta phát ra một cái âm tiết đơn điệu , “Được, được. . Đây mới là Thương Tiêu.” Thương Tiêu, nếu kế tiếp ta biến mất đi, ngươi có thể lại nhìn ta một lần hay không?

Vào lúc này, ta tự tay nghiền nát chính mình chỉ còn có tự tôn. Như thế hèn mọn cầu xin một cái ngoái đầu nhìn lại. Ngươi lại dễ dàng, dứt khoát, vung một bàn tay về phía ta như thế! Đúng vậy, Thương Tiêu nên như vậy, lạnh lùng vô tình đến mức tận cùng, đây mới là mới là Thương Tiêu ta quen . Sau một lúc lâu, khi chân đều nhanh đông cứng, ta nhìn cửa động im lặng, nghĩ ở bên trong hắn sẽ dịu dàng vuốt ve khuôn mặt của Tử Đàn như thế nào, nghĩ bờ môi của hắn giương lên tươi cười sủng nịch như thế nào, nghĩ trong mắt hắn sẽ tràn đầy hình bóng của một nữ nhân!

Trong u buồn lòng rốt cục giống như hơi gas từng chút một từ trong khe hở lộ ra, sau đó không biết bị ai lặng lẽ ném vào một cây diêm, “Bùm” nổ mạnh kinh người . Ta kéo mặt nạ xuống hung hăng đi tới hướng cửa động, gào thét nói: “Thương Tiêu! chúc ngươi sinh nhật vui vẻ con mẹ nó”

Những lời này cùng mắng”Thương Tiêu! Ngươi thật sự là hỗn đản con mẹ nó!” Giống như phẫn nộ. Cùng mắng”Thương Tiêu! Ta chính là bị coi thường con mẹ nó!” Giống như châm chọc. Cùng mắng”Thương Tiêu! CAO (là câu chửi thề) con mẹ nó ta không cần ngươi !” Giống nhau quyết tuyệt.

Đúng vậy quyết tuyệt. “Sinh nhật? Sớm đã quên, hơn nữa đó cũng không phải là ngày đáng để chúc mừng.” Nam tử áo trắng hờ hững nói. “Ngươi đã cảm thấy ông trời cho ngươi ngày sinh nhật không đáng chúc mừng. .” nữ tử chanh y (áo màu cam) bước nhanh chạy trước mặt đến hắn, vui đùa hí hửng nhìn hắn, phối hợp với bước chân hắn, lủi từng bước, “Vậy chúng ta sẽ tìm một ngày đáng chúc mừng làm ngày sinh nhật đi!”

Hắn hơi nhíu mày. “Tiêu hồ ly, ngươi muốn làm ước định với ta hay không.” Nữ tử vươn ngón út quơ quơ đối hắn. Hắn cảm thấy thú vị giương khóe môi lên.

“Ước định —— khi nào thì ta và ngươi thổ lộ, khi đó chính là sinh nhật của ngươi. Quà sinh nhật là một cô bạn gái!” Bỉu môi suy nghĩ, nàng lại nói, “Cho nên, trước lúc đó, ngươi nhất định phải giữ ngày đó cho ta quyết định! Nhất định phải để ta quyết định!” “A.” Thương Tiêu dừng lại bước chân, cười khanh khách, “Này tính làm sao. .” Đáng tiếc chính là, sau khi chúng ta liền trở về U Đô Sơn, rốt cuộc ta không cơ hội quyết định sinh nhật của hắn .

Cho tới bây giờ, rốt cục ta nói ra”Sinh nhật vui vẻ.” Những lời này không phải là không muốn xa rời, mà là vĩnh biệt. “Ta không cần ngươi . .” Sắc mặt của ta nhợt nhạt, giọng nói run rẩy, cũng không biết là nói cho chính mình nghe hay là nói cho hắn nghe, “Ta không cần ngươi , không cần ngươi !” Nhan Nhược Nhất không cần Thương Tiêu, bởi vì cần, cũng cần không được.

Màn đêm buông xuống. Đại U Cung đêm nay so với bình thường im lặng hơn. Tất cả mọi người đi đến Hàn Ngọc Động . Các trưởng lão lắp kín ngoài cửa động, chúng tiểu nhân lắp kín đường núi. Cuối cùng, ta còn chưa có dũng khí vọt vào để cho Thương Tiêu thấy ta lấy mặt nạ xuống.

Ta sợ, sợ chính mình không chú ý rơi lệ đầy mặt trước mặt hắn. Càng sợ hắn sau khi nhìn thấy sự tiều tụy của ta, chỉ hời hợt nói lời cám ơn hoặc là thực xin lỗi. Như vậy, ta nhất định sẽ điên mất. Gửi Thương Tiêu:

Tử Đàn đã tỉnh. Ngày về đã tới, hi vọng người giữ gìn sức khỏe, sau này không hẹn gặp lại. Trong “Nhan La Điện” trống trơn chỉ có một mình ta. Sau khi bỏ đi vô số tờ giấy, ta thật vất vả “vẽ” xong bước thư để lại cho Thương Tiêu . Nhìn bức thư trước mắt, ta suy nghĩ, lại thêm vài chữ “Nhược Nhất tuyệt bút” ở phía sau.

Suy nghĩ một chút, như thế nào cũng phải muốn thêm vào một chút yếu tố bi thương ở bên trong a, nếu không thì giống con rùa rụt cổ. Ta đã chịu đau khổ như vậy, để cho người khác áy náy một chút, cũng không có gì quá đáng chứ. Đặt bút xuống, ta vô cùng buồn chán ngồi ở trong phòng đùa với ngọn đèn. Kỳ thật nơi này căn bản gọi là Phù Vân Các, lúc trước ta cảm thấy nếu mình đã ở trong phòng này, nhất định trên đó phải có tên của mình, kiên quyết buộc Thương Tiêu đem tên này đổi thành”Nhan La Điện” .

Tuy rằng không biết vì sao có vài yêu quái cực lực phản đối, nhưng cuối cùng Thương Tiêu vẫn là vung đại bút lên tự mình giúp ta viết bức hoành phi. Rõ ràng hắn coi trọng ta. Sau khi treo lên, mấy thần tử muốn tìm ta liều mạng đó lập tức ngừng công kích, không còn nhắc tới nữa. Nhưng chuyện này trở thành đề tài bàn luận của bọn tiểu yêu sau khi ăn xong thật lâu sau đó. Hiện nay nhớ lại chuyện đó, lại có loại cảm giác cảnh còn người mất. “Loảng xoảng cạch.” Một cái chén chứa chất lỏng màu đen xì xuất hiện trước mặt ta, sau khi hoảng hốt, ta lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn phía khoảng trống bây giờ đã xuất hiện vu nữ. Bóng dáng nhảy động như ngọn lửa vẫn còn dừng lại ở trong mắt. Giống như trên người vu nữ có một cái lỗ thủng đang không ngừng biến nhỏ lại từ từ, mười phần quỷ dị.

“Đây là cái gì?” Ta chớp chớp mắt mấy cái làm cho mình tập trung chú ý lại. “Công tác khắc phục hậu quả, Mạnh bà thang. .” “Cái gì!” Ta kinh ngạc nhảy dựng, kêu lên, “Ta không muốn đầu thai!” Vu nữ thực rõ ràng giáng một cái vào sau gáy ta: “Ai muốn ngươi đầu thai, đây là nước tro nồi của Mạnh bà thang. Giúp ngươi vong tình .”

“Vong tình?” “Đúng vậy, đây chính là thành quả ta thật vất vả lấy được dưới đáy nồi. Ngươi có biết việc trộm này có thể xảy ra bao nhiêu nguy hiểm không? Ta nói ngươi nữ nhân này cũng thật sự là ngốc. Không phải chỉ là tổn thương tình cảm thôi, đến nỗi đòi chết đòi sống như vậy sao? Aiz, quên đi. Uống nhanh đi, uống nhanh đi, uống xong ta sẽ đưa ngươi trở về.” Chống lại ánh mắt hi vọng của vu nữ, ta bưng chén lên. Từ từ đưa đến bên môi.

Một mùi vị chua sót lập tức nhảy vào xoang mũi. Mạnh bà thang, vong tình thủy, có lẽ là liều thuốc tốt nhất để giải sầu muộn trên thế giới này. Nhưng mà đây vốn là nước giúp người ta giải thoát đến cực lạc, vì sao lại có mùi vị nước mắt? Nhịn chua chát trong lòng, ta đặt chén xuống nhẹ nhàng. Vu nữ nóng nảy: “Như thế nào? Ngươi sợ đắng sao? Ta có đường.” Nói xong, quả thực từ đâu lý đào ra hai thanh chocolate.

Ta cầm lấy một thanh từ trong tay Vu nữ, tháo bỏ lớp giấy bạc bên ngoài, bỏ vào trong miệng, ta nở nụ cười: “Đã lâu không có ăn thứ này rồi. Thực ngọt. Ta còn rất thích hương vị này.” “Aiz, ngươi không uống a?” Ta lắc đầu: “Không cần uống, ta biết ta quên không được.”

“Như thế nào quên không được! ? Tuy rằng đây chính là nước tro nồi, nhưng muốn người quên một giấc mộng thật sự là rất dễ dàng . .” “Không.” Ta nhìn chằm chằm ánh mắt của Vu nữ : “Đây không chỉ có là giấc mộng. Nó đã hòa nhập vào trong xương thịt. . Nếu nói ta không mang đi được đồ vật gì từ nơi này, ít nhất để cho ta có thể nhớ lại.” Vu nữ xoa xoa tay: “Thực buồn nôn. Quên đi, không uống thì thôi. Thực làm uổng phí thứ tốt này.” Dứt lời, nâng chén lên tùy ý đổ xuống mặt đất, nước thuốc kia rơi xuống đất tựa như bốc hơi lên rồi tan biến.

Vu nữ cầm chén cất vào trong túi, nói với ta, “đưa tay của ngươi cho ta, đi thôi.” Ta hít sâu một hơi, vươn tay. Thương Tiêu, vĩnh biệt. .

“Loảng xoảng!” Ngay lúc ta còn chưa kịp nắm lấy tay Vu nữ, một người mặc đồ đen bịt mặt đột nhiên đá văng cửa phòng, đôi mắt lạnh đảo qua trong phòng, bay người đến nắm chặt ta, kiếm sắc “Xoát” nhắm tới bên cổ ta. Lông tơ của ta dựng lên, hắn hét lớn một tiếng: “Đi!” xách ta lướt ra khỏi phòng. Động tác liên tục!

Ta dại ra, liền ngay cả Vu nữ cũng dại ra đứng ở trong phòng. Chẳng lẽ ngay tại lúc ta quyết định rời đi cuối cùng gặp được chuyện bắt cóc trong truyền thuyết sao? 4. Một giấc mộng say.

Trên đỉnh U Đô Sơn, bên ngoài Hàn Ngọc Động. Ta không có cách nào không có suy nghĩ đau xót, những kẻ tiểu nhân này nói không chừng toàn bộ thật sự đóng đinh tại chỗ. Người thế giới này mặc dù không nhìn thấy vu nữ, ngược lại pháp thuật của vu nữ cũng vô dụng đối bọn họ. Nói cách khác, nàng không thể giúp ta ngăn chặn đại hiệp áo đen kia. Mà nếu muốn đi về không thể chạm vào vật còn sống ở thế giới này. Hiển nhiên, đại hiệp áo đen còn sống.

Khi hắn thét lên”Thương Tiêu, muốn ta trả lại nữ nhân của ngươi phải dùng Tử Đàn để đổi!” Khi những lời này được nói ra. Ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, hoàn toàn tuyệt vọng. Tên bắt cóc tống tiền này cư nhiên không thăm dò tình huống mà đã bắt trói ta lại! Căng thẳng ở ngoài động một cái canh giờ trôi đi rất nhanh. Thương Tiêu lại ngay cả cửa động cũng chưa chuyển bước ra tới.

Các trưởng lão U Đô Sơn đều xanh mặt vây quanh đại hiệp áo đen. Ta đã kiên trì không được nữa, cây đuốc sáng chói giống như đốt ta, nếu không phải có đại hiệp áo đen làm khung dựa, phỏng chừng ta đã sớm ngồi phịch ở trên mặt đất . Vu nữ nhìn dáng vẻ sắp chết của ta, quyết đoán nói: “Nhảy xuống vực!” Ngoài Hàn Ngọc Động chính là một chỗ rất rộng, đại hiệp áo đen bị các trưởng lão làm cho tiến tới gần vách núi, chỉ cần ta thừa dịp hắn không phòng bị, dùng một chút ám chiêu hẳn là có thể đạt tới hiệu quả “Đồng quy vu tận” (chết cùng nhau).

Vu nữ nắm tay của ta cùng nhau nhảy xuống, lúc thoát khỏi đại hiệp áo đen, vu nữ sẽ sử dụng pháp thuật. Ta là có thể bình yên về nhà . Tuy rằng nguy hiểm, không chấp nhận có một chút sai sót, nhưng ta hiểu được, muốn về nhà, cũng chỉ có thể làm như vậy. Thế nhưng. .

“Chờ một chút đi.” dưới đáy lòng ta nhẹ giọng cầu xin vu nữ. Nhìn chằm chằm cửa động đen tuyền, mồ hôi ẩm ướt lòng bàn tay. Chờ một chút, có lẽ sẽ xảy ra chuyện không giống dự liệu. Thời gian không tiếng động chậm rãi chảy qua, ở bên tai ta tựa hồ ngưng tụ thành tiếng vang “Tí tách” . “Này!” Giọng nói của Vu nữ có chút vội vàng xao động, “Ngươi phải biết rằng, ta không thể đợi lâu ở trong này.”

“Đợi lát nữa một chút. .” Có lẽ hắn sẽ ra đến đây. Cắn răng, ta nhìn cửa động không hề có động tĩnh gì, hắn sẽ ra tới. “Nhan Nhược Nhất, ngươi tội gì lãng phí chính mình như vậy? Ngươi thích tự ngược như vậy sao?”Lời nói của vu nữ giống như roi da, đánh vào trong lòng ta đến rét run. Nắm tay càng siết chặt, nhưng ta lại tìm không ra một câu, một chữ để phản bác vu nữ. Chỉ có một lần một lần cầu xin, chờ một chút, đợi lát nữa một chút. . Tiếng “Tí tách” của thời gian càng phát ra vang dội, giống một cái dùi, đang chờ đợi mỗi giời mỗi khắc, vang dội đánh vào trong lòng.

Hắn như thế nào lại mặc kệ ta? Vu nữ nhịn không được chửi ầm lên: “Hey, nam nhân cái gì! con mẹ nó ngươi rốt cuộc có đi hay không, ngươi còn muốn chờ đợi như vậy?” Hắn như thế nào có thể không lo cho ta?

Dòng thời gian trong lòng dường như ngừng lại. Với một dáng vẻ tuyệt vòng cắm rễ ở huyết mạch. Cuối cùng ta nhắm mắt lại, không đành lòng lại nhìn về phía cửa động tĩnh mịch kia. Dưới chân mềm nhũn, cả người xụi lơ ở trong lòng ngực của đại hiệp áo đen, thân mình đại hiệp cứng đờ, sau đó cười nhạo một tiếng: “Thương Tiêu, xem ra ngươi tuyệt không hiểu biết con người rất yếu ớt.” Trưởng lão đối diện nhìn ta cuối cùng nuốt xuống một hơi, nhất thời có chút ồn ào.

Ta xem thấy bọn họ mỗi người đều la hét to với đại hiệp áo đen cái gì đó, lồng ngực của đại hiệp áo đen đã nhẹ nhàng chấn động, giống như đã nói cái gì đó. Nhưng mà tất cả giọng nói tiến tới tai ta đều trở thành từng trận vù vù. Hắn thật sự mặc kệ ta. Thì ra ở trong lòng hắn, ta có khoảng cách xa xôi như thế với Tử Đàn.

A, nói không chừng mục đích ta đến thế giới này chính là vì cứu Tử Đàn tỉnh lại, làm cho nàng cùng Thương Tiêu lại tiếp tục tình duyên trước đây, từ nay về sau liền phỉ dực song phi (như chim liền cánh), vĩnh kết. . Vốn là đang muốn chê cười để cố gắng ổn định tâm tình của mình, nhưng càng nghĩ càng chua sót. Không biết sao, nhưng trong lòng lại sinh ra một tia đoạn tuyệt hoàn toàn. Nhìn song nguyệt đang dần dần nhô lên trên trời, trí nhớ bỗng nhiên trở lại buổi tối song nguyệt cùng tròn. Lần đầu tiên ta nhìn thấy Thương Tiêu biến hóa thành bộ dáng con người.

Tóc màu bạc như tơ, áo trắng hơn tuyết. Hồng nguyệt đỏ tươi như máu cùng lam nguyệt yên lặng như nước ở trong đôi mắt màu tím của hắn thay nhau luân chuyển làm mê hoặc lòng người. Trong đôi mắt màu tím tinh tường in lại biểu hiện giật mình ngạc nhiên của ta. Khóe môi của hắn rõ ràng gợi lên độ cong. Ở chỗ sâu trong đồng tử cũng một mảnh hư vô. Chính vì mảnh hư vô kia, làm cho ta không dừng bước mà nhảy vào, sau đó trơ mắt nhìn thấy chính mình, lún sâu vào bùn.

Thế nhưng đủ rồi. . Thật sự đủ rồi. Ta hít sâu một hơi, cười nói: “Đại hiệp, ngươi nhìn còn chưa hiểu tình huống sao?” Giọng nói của ta mỏng manh mà khản đặc, lại thành công đánh gãy cuộc nói chuyện giữa hai bên.

Trong lúc nhất thời lực chú ý của mọi người đều tụ tập ở trên người ta. Ta cười. Ta chán ghét bị người chú ý, ở trước mắt bao người cuối cùng ta sợ hãi đi sai bước nhầm, trở thành trò cười của người khác . Lên tiếng trước công chúng ta sẽ cảm thấy lo lắng bất an. Thế nhưng bây giờ không sao cả, như thế nào đều không sao cả .

Người khác nhìn thế nào lại cũng có quan hệ gì với ta đâu? Ta chỉ tự mình làm việc của ta thôi. “Thương Tiêu đại nhân như thế nào sẽ vì người không quan trọng như ta, đem Tử Đàn giao cho ngươi đây?” “Không quan trọng?” Hắc đại hiệp cười nhạo một tiếng, “Trong Phù Vân Các lại cho kẻ không quang trong ở?” lúc này ta mới phát hiện thì ra giọng nói của kẻ cướp rất êm tai . Hơi hơi ngửa đầu về phía sau, nhìn thấy hắn tinh giản đường cong trên mặt, ừ, người này khẳng định rất tuấn tú.

Nhưng mà, đáng tiếc. . Hình như hắn không biết Phù Vân Các sớm thay tên là Nhan La Điện, hắn cũng không biết, ở trong lòng Thương Tiêu, Tử Đàn cùng ta quả thực chính là khác nhau một trời một vực. “Như vậy, ta chính là cái ngoại lệ kia chứ.” Lời còn chưa dứt, thân hình của đại hiệp áo đen rung mạnh lên. Tựa hồ bị cái gì chấn động một chút.

Nhưng ta không cách nào tự hỏi nguyên do trong đó. Ánh mắt lưu luyến ở cửa Hàn Ngọc Động, nắm chặt tay vu nữ . Sau đó, mạnh mẽ tránh về phía trước. Ta vốn tưởng rằng đại hiệp áo đen sẽ sợ giết ta mất đi con tin, khi ta đột nhiên”tập kích” xuống phía dưới, theo bản năng cầm dao lùi về sau. Không nghĩ tới chính là, hắn giống bị hoảng sợ, cư nhiên trực tiếp buông ta ra. Ta không rảnh quay đầu nhìn hắn, chân sau co lên, đá thẳng về hướng nam tử, ra chiêu cực kỳ hạ lưu, nhưng cực kỳ hữu hiệu. Đại hiệp áo đen không ngờ ta chẳng những không chạy, còn “hạ lưu” như vậy, vội lắc mình né tránh. Ta thừa dịp thế hắn lắc mình tránh ra, đưa chân ra đánh về phía hắn.

Các trưởng lão trải qua hàng trăm trận chiến đều bị cách đánh như vậy sợ ngây người. Nhiều người như vậy nhưng lại không ai tiến lên giúp một lần, trơ mắt nhìn thấy nữ nhân như điên chống lại một nam nhi tám thước trên đỉnh U Đô Sơn. Đỉnh Hàn Ngọc ở trên U Đô Sơn, dưới đỉnh Hàn Ngọc là sông Quỷ Khốc. Giữa sông Quỷ Khốc nghe thấy quỷ khóc, nước mắt rơi đó có thể thiêu đốt xương cốt con người thành tro bụi.

Mới lên U Đô Sơn ta từng nghe Thủ Nhân Ca này, nghe nói là đoạn vực phía sau U Đô Sơn là hạ lưu của sông Quỷ Khốc. Trong nước sông hàng năm chướng khí bốc lên. Người bình thường ngã xuống là tuyệt không đường sống . Lệ khí dưới chân núi từng trận đập vào mặt, thổi lên làm hai mà ta cảm thấy rất đau. Không ai biết ta đi nơi nào, bọn họ chỉ biết cho rằng ta đã chết. Rơi xuống trong sông Quỷ Khốc, xương cốt không còn.

Bụng dưới đau quặn, nhìn thấy đỉnh U Đô Sơn càng ngày càng xa, rốt cục hốc mắt của ta ẩm ướt. Cuối cùng liếc mắt một cái cũng không thấy được rồi sao? Không thấy được rồi sao? “Nắm chặt.” Vu nữ hét lớn một tiếng, mãnh liệt kéo cảm giác trở về. Ta giống như bị cuốn vào một lốc xoáy, càng không ngừng xoay tròn, lay động. Sau đó rõ ràng cảm giác được một thứ gì đó từ thân thể mình tách ra. Ánh sáng màu trắng chói mắt, vụt thoáng qua làm người ta hoa cả mắt, vô số cảnh tượng xẹt qua ta trước mắt, vui vẻ, khổ sở, tình cảm mãnh liệt , sự yên lặng , hung hiểm , duy mĩ . . Tất cả hình ảnh đều biến thành ánh sáng lấp lánh, càng lúc càng nhanh biến mất khỏi tầm nhìn của ta. Dần dần ý thức của ta mơ hồ.

Thương Tiêu. Thương Tiêu. Thương Tiêu, Thương Tiêu, Thương Tiêu!

Thương Tiêu. . Tiêu hồ ly. . Tiêu hồ ly. . Ngươi đi chết ở nơi nào rồi?

“A!” Ta khàn giọng kiệt lực thét chói tai đi, tiếng nói bị gió xé rách càng ngày càng kịch liệt , nước mắt bị không khí tái nhợt bóp vỡ. Không ai nghe. Không ai thấy. Thương Tiêu, lần này ngươi là thật sự không tìm thấy ta .

Trong mơ mơ màng màng, ta giống như thấy một bóng dáng màu trắng bay nhanh đánh về hướng mình. Có lần, ta hỏi qua hắn”Ngươi sợ chết không?” “Cả đời Thương Tiêu có sợ cái gì.” Nói năng có khí phách như vậy. Nhưng hiện giờ, ngươi vì sao nhíu chặt mày, lại vì sao sắc mặt tái nhợt? Thương Tiêu, ngươi sinh ra không biết sợ, như thế nào có ánh mắt tuyệt vọng sợ hãi như vậy, giọng nói bất lực khẩn cầu như vậy:

“Nắm lấy ta!” Không đúng, Thương Tiêu biết phẫn nộ, biết đau lòng, biết bất đắc dĩ, cũng không biết bất lực cầu xin. Hắn quá cường đại, không biết bất lực.

“Tay!” Cho tới nay, ta đuổi theo bước chân của ngươi, cuối cùng lại phát hiện, ngươi cũng chưa hề nghĩ đến vì ta mà dừng lại. Mà bây giờ, rốt cục ta cũng mất đi dũng khí đưa tay. Tay hắn nhanh chóng chạm đến đầu ngón tay dường như trong suốt một nửa của ta. Kéo khóe môi, ta phất tay, “Ba” vang lên một tiếng nhỏ, đem tay của hắn đánh ra. Vô lực lại vô cùng quyết tuyệt.

Lần này bất ngờ không kịp phòng bị, cú đánh làm cho biểu biện của hắn giật mình ngẩn ra, trong nháy mắt đôi mắt dại ra. Còn không kịp chờ hắn phản ứng, vu nữ nắm chặt lấy tay ta. Ta mỉm cười, lại thấy hắn hoảng sợ nhào tiến lên, lại chỉ bắt được ống tay áo đã trở nên trống rỗng của ta. “Nhan Nhược Nhất!” khàn cả giọng kêu gọi như thế, là giọng nói đầu tiên ta nghe được ở thế giới này, cũng là giọng nói cuối cùng ta nghe được.

Ngươi sẽ đau khổ sao? Kỳ thật, ta là hy vọng ngươi đau khổ. Ta thậm chí có chút hy vọng ngươi đau khổ, giống như ta, đau đớn. .

Sáng sớm ánh nắng tươi sáng. Một bàn tay tái nhợt từ trong chăn vươn ra. Chạm đến di động ở đầu giường lại rụt trở về. Chỉ chốc lát sau “Alo, 120 phải không? Tôi cần phải được truyền máu gấp. .” Không phải mộng, đau đớn như vậy, như thế nào lại chính là một giấc mộng? Đây là đau xót lớn nhất của ta cũng là ký ức đẹp nhất.

Một tháng sau “Đến đây, Nhược Nhất hát với mình bài đầu đi.” Các bạn ta ba chân bốn cẳng đem ta đẩy lên phía trước. Một bài 《đến chết cũng phải yêu》tiếp tục thét. Giọng hát đã sắp khàn khàn rồi. Hát mệt mỏi. Mọi người lại điên rồi dường như bắt đầu rót rượu cho nhau. Chỉ chốc lát sau, đầu của ta tựa như bị người ta đánh một gậy choáng vàng mồng mồng.

Ngọn đèn u ám. Ta cười khờ xụi lơ ở trên sô pha nghe bạn ta tiếp tục thét ca, nhìn thấy bọn họ tiếp tục uống rượu. Đô thị say như chết, người say như chết. Một hồi phát tiết. Nhưng bất luận hôm nay biến thành thê thảm cỡ nào, ngày mai như trước phải đánh thức lý trí của mình cho tỉnh táo, quy củ. Cuộc sống vẫn như trước.

Ta nghĩ, tựa như cơn mộng kia—— đúng như lời vu nữ nói, đó chính là một giấc mộng của ta, ở trong thế kỷ 21, ta chỉ là say rượu sau bị bạn đưa về nhà, ngủ một buổi tối. Ai cũng không biết ta đã trải qua chuyện kinh tâm động phách như thế nào . m nhạc đột nhiên an tĩnh lại. Trong hơi thở suy sút, không biết là ai, với giọng hát không dùng được, cất hát bài: Xuân đi thu đến hoa tàn hoa nở

Trí nhớ chôn sâu trong biển lòng kia Cái gọi là dây dưa chính là thương tổn Không ai đi dẫn nước tất cả đều thay màu thành đen trắng

Chỉ là em còn chưa thể từ bỏ, rất ỷ lại vào anh Chỉ là em còn không thể đủ nghị lực để từ bỏ Chỉ là em còn chưa thể từ bỏ, nỗi lòng lo lắng

Đã quên anh từng phụ bạc em Trên một đường đời bao nhiêu trần ai Yêu là ai trả, nợ còn của ai

Quyết định tỉnh lại né tránh thương tổn Mà vận mệnh an bài đã không cách nào sửa đổi Chỉ là em chưa thể từ bỏ, cho em niềm vui

Chỉ trách em đã không thể bày tỏ Chỉ là em chưa thể từ bỏ, chờ mong đối với anh Không thể bỏ qua sự tồn tại của chân tình

Chẳng biết làm sao, nước mắt của em cứ như vậy rơi xuống. Thậm chí không để cho em thời gian phát hiện. Chỉ là em chưa thể từ bỏ, rất ỷ lại vào anh Chỉ là em chưa đủ nghị lực để buông tay

Chỉ là em còn chưa thể từ bỏ, nỗi lòng lo lắng Đã quên anh sớm đã phụ bạc em Chỉ là em chưa thể từ bỏ, cho em niềm vui vẻ

Chỉ trách em chưa thể bày tỏ Chỉ là em chưa thể từ bỏ, chờ mong đối với anh Không thể bỏ qua sự tồn tại của chân tình,

——《 Từ Bỏ 》 Ái Nhạc Đoàn Rốt cuộc nhịn không được. Ta giống như đứa trẻ lạc đường, đem những điều chưa thể từ bỏ cùng với sự sợ hãi hóa thành nước mắt và gáo thét. Tức giận đem hoa quả trên bàn, chén rượu đều hất xuống đất. Ta nắm lấy tóc kiệt sức thét chói tai, sau đó nằm xuống một đống hỗn độn trên mặt đất gào khóc.

Sau một tháng bình tĩnh, rốt cục ta bùng nổ rồi. Các bạn bị dọa không nhẹ, chỉ có một nữ tử uống cũng không ít hơn ta đã chạy tới kéo ta, nói: “Đừng khóc, tỷ tỷ mang ngươi đi quán ăn đêm làm dịu làm dịu.” Ta lau nước mũi nước mắt. Khí phách hào hùng vung tay hô to: “Lão nương cần ba người, ngược chết một người, đâm chết một người. Còn có một người, còn có một người. . Ô, mang về nhà làm canh suông mì sợi cho ta.” Nói xong ôm nàng kia lại khóc rống lên.

Mọi người lấy lại tinh thần, cười vang kéo hai chúng ta ra. Ta tránh mọi người, một mình hăng hái uống rượu. Ta chỉ là muốn say. Sau đó mơ lại một giấc mộng mà thôi. Bởi vì giấc mộng kia đã hoàn toàn kết thúc..