Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vạn dặm tìm chồng - Tập 2 - Chương 10

Chương 21.

Tô Tiểu Bồi dán tư liệu về La Bình bên dưới phần thông tin về Đông Phong, dựa theo tuyến thời gian mà nói, đây là đầu mối xuất hiện sớm nhất, hy vọng có thể tra ra được điều gì đó từ chỗ hắn ta. Chỗ cuối cùng bên phải có dán một trang giấy lớn, đánh một dấu hỏi chấm ở phần tên người, bên dưới liệt kê rất nhiều câu hỏi. Người này chắc chắn là xuyên không đến, điều này có thể khẳng định. Nhưng thời gian hắn ta xuyên không, cùng với tướng mạo hiện giờ của hắn thì đều không biết. Giả thiết hắn ta chính là Trình Giang Dực, đột nhiên đến một nơi xa lạ, thân thể biến đổi, thân phận thay đổi, có lẽ tuổi tác cũng khác, tinh thần anh ta chắc chắn phải chịu đả kích, áp lực của hoàn cảnh và một loạt các biến cố khiến anh ta không chịu được gánh nặng, sản sinh ra sự thay đổi nhân cách. Nhưng sức sáng tạo, sức tưởng tượng và trình độ hiểu biết về khoa học kỹ thuật của anh ta làm sao lại biến thành kỹ xảo tâm lý học và có thể ứng dụng được thành thục thế này? Anh ta đã biến thành một con người khác, hay nói cách khác, một con người khác đã biến thành anh ta. Vậy thì, gia đình, người thân, bằng hữu của người đó có phải sẽ phát giác ra được sự biến đổi của anh ta? Chức nghiệp của anh ta, hoặc là nguồn thu nhập của anh ta là gì?

Tô Tiểu Bồi chằm chằm nhìn vào những câu hỏi trên bức tường. Nhiễm Phi Trạch đi vào, hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?” Tô Tiểu Bồi gật đầu. Nhiễm Phi Trạch nói: “Vậy chúng ta đi nhé.” Chàng muốn đưa cô đến Huyền Thanh phái, Giang Vĩ Anh tập hợp nhân thủ các phái, muốn hợp tác diệt trừ kẻ chủ mưu là đại họa tiềm ẩn của giang hồ. Tô Tiểu Bồi phải đến đó giảng giải về những đặc điểm có thể suy đoán được của tên chủ mưu này, thực ra dùng lời nói của chính cô thì việc này gọi là vẽ chân dung tâm lý tội phạm. Trong Huyền Thanh phái đã có nhiều người đến, đứng chật kín cả sảnh đường. Tô Tiểu Bồi mặc trang phục nho sinh giống như trước, đội mũ lên, trông văn nhã ngời ngời. Các hán tử giang hồ nhìn thấy cô, không kìm được, đều nhỏ tiếng bàn luận. Trong số này có người quen biết Tô Tiểu Bồi, cũng có rất nhiều người không quen biết. Tuy nhiên, tất cả mọi người đều đã nghe nói đến chuyện của cô, phương pháp kim thần cô sử dụng trong Linh Lung trận, lại trợ giúp Thất Sát trang phá được kỳ án, những chuyện này đã truyền ra khắp giang hồ. Có người đồn cô là cao nhân thế ngoại, có người đồn cô thực sự là yêu nữ, nhưng bất luận thế nào, Giang Chưởng môn của Huyền Thanh phái ra mặt, nói các phái phải toàn tâm hiệp lực liên thủ tìm ra một người, bất luận các phái có tâm tư gì, có thể đến được đều đã đến rồi.

Tô Tiểu Bồi nghe Giang Vĩ Anh ngắn gọn giới thiệu qua các nhân vật có mặt ở đây, lần lượt hành lễ chào hỏi. Cô biết trong số này có người đến xem náo nhiệt, có người thật lòng đến truy tìm hung thủ, còn có người nhân cơ hội đến thăm dò tình hình địch, nhưng cũng chẳng sao cả. Cô vừa nói vừa quan sát mọi người. Cố Khang của Thần Toán môn cũng đến, ông ta rất bình tĩnh thi lễ, hàn huyên bình thường với những người xung quanh. Trước khi Tô Tiểu Bồi trò chuyện, Giang Vĩ Anh phát biểu vài lời, ông ta nói đến huyết án của Thất Sát trang, nói đến Cửu Linh Đạo chưởng bị giết trong Linh Lung trận, nói đến điểm lạ trong cái chết của Cửu Linh Đạo chưởng, trợ thủ của Phó Ngôn đến giờ vẫn chưa tìm được. Hiện nay đang có một kẻ thần bí xâm nhập vào võ lâm. Có lẽ hắn đã khống chế một vài người trong một số môn phái, ví dụ như Phó Ngôn, ví dụ như trợ thủ của Phó Ngôn, kẻ đó nhất định không phải là người của Thất Sát trang. Có lẽ còn có rất nhiều trợ thủ khác tiềm phục trong các môn phái võ lâm, đến giờ bọn chúng đã giết Cửu Linh Đạo chưởng, có lẽ bước tiếp theo sẽ là những mục tiêu khác, trước khi hắn hành động, các phái cần cẩn thận đề phòng. Ngoài ra, cũng cần chủ động truy tra, giành trước cơ hội, tìm ra hắn ta. Sau đó là phần Tô Tiểu Bồi nói cho mọi người nghe những suy đoán của cô.

“Hắn ta khoảng từ bốn mươi đến năm mươi tuổi, có địa vị khá cao, có lẽ là Chưởng môn, phó chưởng môn, đường chủ quản sự, vân vân. Diện mạo đoan chính, có khả năng hòa hợp tốt. Hắn nói chuyện không gấp không vội, rất có lý lẽ. Hắn có học thức, có thể dẫn trích kinh điển, giỏi quan sát, hắn có khả năng thuyết phục cao, trò chuyện một lát là có thể khiến ngài tín nhiệm hắn. Hắn giỏi hiểu ý người, khiến ngài cảm thấy hắn có thể lý giải những khổ não của bản thân mình và còn nguyện ý giúp đỡ ngài, mà ngài cũng muốn để hắn giúp đỡ. Hắn áo sống gọn gàng, đầu tóc chải chuốt chỉnh tề, y phục giày tất và đồ trang sức cũng phối hài hòa. Mặt mũi, tay chân của hắn nhất định sạch sẽ, binh khí cũng thường xuyên lau chùi, móng tay cắt tỉa chỉnh tề. Hắn khá gầy, không vạm vỡ, nhìn không có cảm giác uy hiếp. Khi nói chuyện hắn thích nhìn vào mắt của ngài, rất kiên nhẫn, hắn không thích âm nhạc, nhạc khí, không thích làm việc nặng, coi trọng thân phận.” Tô Tiểu Bồi nói liền một hơi, bên cạnh cuối cùng cũng có người không nhịn được, lớn tiếng hỏi: “Cô nương làm sao biết rõ vậy? Cô nương quen biết hắn ư?” Có người lên tiếng, lập tức có người cũng hét vào: “Biết được hắn là ai thì hãy bắt hắn lại thẩm vấn, nói nhiều thế này để làm gì?”

“Ta không biết hắn là ai.” Tô Tiểu Bồi đáp. “Vậy cô nương làm thế nào nói được rõ ràng thế này? Bịa đặt phải không?” “Khoảng từ bốn mươi đến năm mươi tuổi bổi vì ta đã quan sát các vị anh hùng hào kiêt, trong võ lâm này coi trọng nhiều thứ, trong một thế hệ tiểu bối tuổi trẻ tuy nhân tài không ngừng xuất hiện, nhưng mọi người kính ngưỡng tín phục vẫn là nhìn vào tuổi tác, địa vị của đối phương. Cứ coi như kiệt xuất giang hồ giống như Tiêu Kỳ Tiêu đại hiệp, vì huynh ấy tuổi tác còn trẻ, muốn giành được tín nhiệm của người khác, khiến người khác tâm phục khẩu phục cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Mà người trước mắt chúng ta phải tìm này, hắn ta không chỉ khống chế được một vị trong võ lâm, còn có vài kẻ theo đuôi thậm chí bản thân có địa vị cao, muốn để những người khác nhau đều tín nhiệm phục tùng, tuổi tác của hắn nhất định không trẻ. Diện mạo, giao tiếp, học thức,… của hắn đều có căn cứ để suy đoán. Phó Ngôn là ai ta nghĩ mọi người đều biết, ta nghe nói địa vị trong giang hồ của hắn cũng không thấp, thân là đại đệ tử của Thất Sát trang, hắn có thể đại diện cho Thất Sát trang làm không ít việc, rất nhiều sự việc đối ngoại đều là do hắn đi làm. Hắn tự tin, hơi nóng nảy, tự cao tự đại, kiến thức rộng, to gan làm bừa, người trẻ tuổi như thế này, nếu muốn thu phục hắn ta, ngoại trừ có thể nắm bắt được yêu cầu và nhược điểm của hắn ta ra thì điều kiện của bản thân kẻ đó nếu có một điểm không ổn cũng sẽ không thành công được. Người chúng ta muốn tìm này, mỗi một chi tiết đều rất biết chú ý.”

Xung quanh không có ai nói gì nữa, Tô Tiểu Bồi quét mắt nhìn một vòng, lát sau có người nói: “Nhưng người như thế này, trong giang hồ thực sự là có không ít. Môn phái nhiều thế này, người có địa vị, ai lại không chú trọng dáng vẻ cử chỉ, có người nào không phải đối ngoại lịch sự có lễ? Chỉ cần hắn có quyền thế địa vị, muốn giành được sự tin tưởng, thu phục người bên cạnh, chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao? Những lời vừa rồi của cô nương chẳng phải là nhìn qua là có thể thấy được một đống người sao?” Lời này khiến rất nhiều người bật cười, mọi người đều nhìn sang Tô Tiểu Bồi, đợi cô tiếp tục. Tô Tiểu Bồi điềm đạm nói: “Hắn có vài khuyết tật, có lẽ chuyện phòng the không thuận, nương tử sẽ có oán khí, những đắng cay bí mật khuê phòng này cũng chẳng phải là chuyện bí mật kín kẽ hoàn toàn không thể lộ, theo lý sẽ luôn có vài lời đồn thổi. Nhưng con người hắn chắc chắn không cách nào chịu đựng được những chuyện này, cho nên nhất định hắn sẽ khống chế thê tử, có thể là cất giấu thê tử vào sâu trong khuê phòng, hoặc sẽ bỏ thê tử. Nếu như hắn chưa thành thân, thì hắn căn bản không dự định thành thân. Nhưng dựa vào tuổi tác của hắn, ta cảm thấy lý do trước có khả năng cao hơn. Chính là hắn đã thành thân, nhưng không hề thân mật với thê tử. Hắn không thích đàm luận loại chuyện này, với người ngoài mà nói, sẽ cảm thấy hắn phẩm tính cao khiết, không gần nữ sắc, không ô ngôn vọng ngữ đàm chuyện tình ái. Có lẽ quá khứ của hắn không phải thế, những chuyển biến này của hắn xảy ra trước độ tuổi trung niên hoặc thậm chí còn sớm hơn.”

Xung quanh không ai nói gì, mọi người mặt đối mặt nhìn nhau, suy đoán này thực to gan, hơn nữa còn do một nữ tử nói ra với đám hán tử giang hồ nữa, thực sự là quá ngượng ngùng. “Cá tính, sở thích, chi tiết sinh hoạt của hắn đều xảy ra biến chuyển cực lớn, trước độ tuổi trung niên, thậm chí là thời gian bắt đầu còn sớm hơn nữa, nếu cẩn thận quan sát, có lẽ sẽ tìm được ra manh mối.” “Những điều này làm thế nào suy đoán được ra?”

“Hắn muốn giành được sự tín nhiệm và phục tùng của chư vị giang hồ và hào kiệt và tập hợp được những người thuộc các môn phái khác nhau, trong mọi hoàn cảnh đều dựa dẫm nghe theo hắn, thì trước hết hắn phải quan sát, tìm kiếm, lựa chọn, từ từ thích ứng và dung nhập, điều này cần có thời gian. Nên nhất định hắn cũng khá có tuổi.” Tô Tiểu Bồi tránh nặng chọn nhẹ, có vài phần không trả lời thẳng vào câu hỏi. Nhưng người hỏi cũng bị dẫn dắt đi, không tiếp tục truy vấn nữa. Tô Tiểu Bồi tiếp tục: “Hắn là một người rất giỏi tìm được nhược điểm trong nội tâm người khác, Dục vọng của ngài, nỗi sợ hãi của ngài, hắn có thể nhìn được và nhanh chóng nắm lấy điều này để du thuyết ngài, khống chế ngài. Hắn rất giỏi nói chuyện, sẽ đưa ra chủ ý cho ngài, nhưng thủ đoạn của hắn sẽ không chỉ là lấy lòng đề cao ngài, hắn cũng sẽ tiến hành thêm một số đả kích tinh thần với ngài, để ngài áy náy buồn bã, để ngài không cách nào tự dung thứ được.” “Như thế này thì ai còn nghe hắn ta nữa?”

“Sẽ có.” Tô Tiểu Bồi âm thầm quét mắt nhìn sang phía Cố Khang, lúc này ông ta đang cụp mắt xuống như thể rất chuyên tâm lắng nghe, nghiêm túc suy ngẫm. “Kẻ ngốc sao?” Người vừa nói kia lại hét lên. Tô Tiểu Bồi đáp: “Trong lòng mỗi người chúng ta đều có phần ngốc nghếch, có người áp chế sự ngốc nghếch ấy đi, lại có người để lộ sự ngốc nghếch trong lòng ra ngoài, không cách nào khống chế.”

“Tóm lại, cô nương nói là có một người như thế, và có thể ở trong số chúng ta?” La Hoa hỏi. “Có lẽ hắn không ở đây, hoặc có thể ở đây, hắn nhất định có quan hệ với người của các môn phái khác nhau có mặt ở đây. Những người ngồi đây chắc đã từng gặp hắn, có lẽ trong số những người này đã có người theo đuôi hắn.” “Vậy há chẳng phải là hắn sẽ biết được chúng ta đang tìm hắn sao?”

“Hắn đã sớm biết rồi. “Tô Tiểu Bồi nói, không thì hắn cũng không hết lần này đến lần khác khiêu khích cô. Sự thực chứng minh, kẻ đó quả nhiên đã biết. Ngày hôm sau trời vừa sáng, Tần Đức Chính và Đỗ Thành Minh vất vả đường xa chạy đến trấn Võ, nói là nhận được tin tức bọn Tô Tiểu Bồi gặp phiền phức ở trấn Võ, bọn họ liền nhanh chóng chạy đến. Nhưng lời còn chưa nói được mấy câu, trà cũng chưa kịp uống, đã có hán tử giang hồ đến báo tin trên tường dán cáo thị lại xuất hiện bố cáo mới.

Bọn Tô Tiểu Bồi cùng nhau đi xem. Lần này trên tường, bố cáo viết là: “Well done! Honey. Well done!” Mấy người bên cạnh tự động đưa bút mực đến, Tô Tiểu Bồi trợn mắt nhìn mấy câu trên tường, trong lòng bốc lửa. Cô cầm bút, vẽ một mặt cười ở bên cạnh câu đó, còn vẽ thêm cả thế tay ra hiệu hình chữ V. Các hán tử giang hồ nhìn thấy, không kìm được đều bắt chước ra dấu tay theo. “Cô nương, đây là ý nghĩa gì?”

“Điều này biểu thị ta có lòng tin, có quyết tâm, nhất định đánh bại hắn!” “Vậy sao? Thế tay này có khí thế như vậy?” Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, làm thế tay, sau đó bất giác bật cười, cùng làm thế tay với nhau. Tô Tiểu Bồi đưa mắt nhìn, khí thế vốn có của nó tan biến hết do bị một đám hán tử giang hồ cổ quái làm thế tay hình chữ V loạn cả lên. Thực sự muốn nói cho bọn họ rằng thế tay này không thích hợp để các hán tử làm, thật đó!

“Hắn viết cái gì vậy?” Tần Đức Chính hỏi. “Hắn khen sự thông tuệ của ta.” Tô Tiểu Bồi nói xong, nhìn thấy Đỗ Thành Minh cười. “Cô nương thật là hài hước.” Ông ta nói. Bọn Bạch Ngọc Lang ở bên cạnh vẫn đang làm thế tay hình chữ V, lẩm bẩm nói chẳng cảm thấy thế tay này có khí thế gì cả. Tô Tiểu Bồi hơi ngượng ngùng, vội nói: “Nói hay, nói hay.”

Trước bức tường dán bố cáo này có rất nhiều tai mắt, không phải là nơi để nói chuyện, cả đoàn người lại kéo nhau về nhà Nhiễm Phi Trạch. Tần Đức Chính uống hai cốc trà, lúc này mới nói một lượt về quãng đường hành sự của ông ta và Đỗ Thành Minh. Đỗ Thành Minh cũng nói: “Hôm qua bọn ta đến thành Bình Châu, vốn nên ở lại chỗ đó thêm hai ngày, nhưng nghe nói khoảng thời gian này trấn Võ không thái bình, cô nương phải chịu kinh sợ, một chuỗi sự việc kỳ lạ xảy ra, thế là ta và Tần đại nhân nhanh chóng kết thúc công vụ bên đó, cả đêm vội vã quay lại đây. Không ngờ tinh thần cô nương rất tốt, xem ra hành vi của tặc nhân kia không dọa dẫm nổi cô nương. Cô nương đúng là nữ trung hào kiệt.” Bạch Ngọc Lang ở bên cạnh xen lời: “Đại tỷ cổ quái thế này, làm sao có thể bị dọa dẫm dễ dàng như vậy. Thông thường đều là đại tỷ dọa dẫm người bên cạnh.” Cậu ta nói xong, thấy ánh mắt của mọi người nhìn cậu ta không bình thường, vội giải thích: “Ta là đang khen đại tỷ nữ trung hào kiệt đó, ý tứ giống với Đỗ đại nhân.” Bọn Đỗ Thành Minh lắc đầu, cười lớn, Bạch Ngọc Lang cười bồi hề hề, suýt chút nữa đã bị Nhiễm Phi Trạch lườm cho thủng lỗ trên người.

Mọi người chia sẻ với nhau tin tức và các sự kiện xảy ra trong khoảng thời gian này. Tần Đức Chính và Đỗ Thành Minh rất có hứng thú với những án mạng giang hồ, nhưng vì trở ngại thân phận là bổ đầu, sợ người giang hồ sẽ bài xích việc tham gia của bọn họ, cho dù cuối cùng bắt được tội phạm, bọn họ cũng khó bắt giữ và định tội hắn, người giang hồ phần nhiều đều là lấy quy củ giang hồ để giải quyết vấn đề. Bạch Ngọc Lang càu nhàu rằng khó khăn lắm mới có vụ án lớn thế này, dù sao cũng thú vị hơn nhiều so với bắt vài tên tiểu tặc. Đỗ Thành Minh cười cậu ta. “Người giang hồ không dễ nói chuyện, cũng không dễ quản, chỉ cần sự tình không ầm ĩ, thì đến triều đình cũng mắt nhắm mắt mở cho bọn họ, vụ án thú vị thì có tác dụng gì chứ?” Bạch Ngọc Lang muốn nói cậu ta chính là người trong giang hồ, đâu phải cứ là người giang hồ thì đều không dễ nói chuyện chứ. Sau đó lại nghĩ dù sao người này cũng là tiền bối, lại là đương quan, có giảng với ông ta thì cũng chẳng có tác dụng gì, liền ngậm miệng, nhưng mặt mày vẫn hậm hự, rất không phục.

Đỗ Thành Minh không chấp tính khí trẻ con của cậu ta, chuyển hướng sang Tô Tiểu Bồi. “Tô cô nương, tặc tử này khiêu khích như vậy, cô nương có dự định gì?” “Ta cũng chẳng có dự định gì hay ho. Thấy thời cơ thì hành sự thôi.” Đỗ Thành Minh gật gật đầu, nói tiếp: “Cô nương xảy ra chuyện trong phạm vi quản hạt của ta đây, ta phải phụ trách sự an toàn của cô nương, hay là thế này đi, ta phái vài nhân thủ đến, trông chừng quanh đây, cũng tiện bảo vệ cô nương.”

Tần Đức Chính nghe thấy thế, cũng nói: “Tô cô nương là sư gia của thành Ninh An ta, phủ nha thành Ninh An cũng có trách nhiệm bảo vệ, chuyện này để bọn ta làm đi.” Đỗ Thành Minh không tranh chuyện này, chỉ nói: “Nhiều thêm vài nhân thủ cũng tốt, chúng ta trông chừng quanh đây, cùng nhau dốc sức, không sao cả.” Tô Tiểu Bồi không chối từ, cảm tạ hai vị đại nhân. Trên thực tế, cô cảm thấy chuyện này phần nhiều là khách sáo thôi, lẽ nào còn thực sự có quan sai đi tuần quanh căn nà của bọn họ sao?”

Mọi người tụ tập một lát, bọn Tần Đức Chính muốn quay về nghỉ ngơi, bố trí an bài, một đoàn người cáo từ lẫn nhau. Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại Tô Tiểu Bồi và Nhiễm Phi Trạch. “Tráng sĩ có lời muốn nói?” Nhiễm Phi Trạch gật đầu. “Bố cáo kia rốt cuộc là ý gì?”

“Làm tốt lắm, em yêu, làm tốt lắm.” Lông mày Nhiễm Phi Trạch nhíu lại. “Em yêu?” “Chính là biểu thị ý thân thiết.”

“Hắn ta trêu ghẹo nàng?” Mặt chàng thoắt cái đã đen lại. “Cũng gần như vậy.” Tô Tiểu Bồi rất bình tĩnh, quay đi, nhìn những tư liệu dán trên bức tường trong phòng mình. “Tráng sĩ, ta muốn quay lại thành Ninh An một chuyến.” “Làm gì?”

“Đi xem qua khuê phòng của La Linh Nhi, hy vọng bọn họ bảo giữ nguyên trạng căn phòng của nàng ta.” Sắc mặt Nhiễm Phi Trạch vẫn không tốt. “Xem căn phòng của nàng ta thì có thể làm gì?” “Đối chiếu so sánh với chỗ ở của La Linh Nhi ở thành Bình Châu. Chúng ta đã biết La Linh Nhi là một thành viên trong tổ chức của kẻ chủ mưu kia, mà nàng ta có nội ứng trong phủ nha của thành Ninh An, chuyện nàng ta giết ta, nội ứng đó chắc chắn biết rõ. Ta nghĩ qua rồi, kẻ chủ mưu kia vẫn luôn khiêu khích, nhưng không thực sự động thủ gây bất lợi với ta, đối với hắn mà nói, trò chơi mèo vờn chuột thú vị hơn nhiều so với giết chết con chuột. Hôm đó, hắn gửi đến bức thư kia, hay là hắn phái người gửi bức thư đó đến, chỉ là mở đầu của trò chơi, mà La Linh Nhi lại giết ta, đây tuyệt đối không phải là một phần của trò chơi, chuyện này không phải do nàng ta nhận chỉ ý từ kẻ kia mà hành sự, hắn đã mất khống chế đối với La Linh Nhi, cho nên La Linh Nhi phải chết.”

“Hắn không khống chế nổi, hoặc là nói có người không nghe lời, phản bội lại hắn, thì hắn sẽ giết?” Tô Tiểu Bồi gật đầu. “Nhân cách giống như của hắn, chắc chắn là sẽ làm như vậy.” “Vậy nàng đi đến nơi ở trước đây của La Linh Nhi thì có tác dụng gì?”

“Nơi tạm cư của La Linh Nhi ở thành Binh Châu, bố trí đơn giản nhưng rất ấm áp, trong phòng gọn gàng sạch sẽ, có hoa, có các món đồ chơi nhỏ. Ta không hiểu, rốt cuộc nàng ta là con người như thế nào, dựa vào mấy lần ta gặp mặt qua, những điều biết được về nàng ta rất hạn chế. Có điều nếu một lòng một dạ muốn giết ta để báo thù cho cha, vì sao còn sắp đặt, trang trí nơi tạm cư thành như vậy?” Nhiễm Phi Trạch hiểu rõ, chàng cũng đang dốc lòng bố trí phòng ốc trong tình hình lo lắng, sợ hãi như bây giờ. Chàng vẫn bày hoa trên bệ cửa sổ phòng Tô Tiểu Bồi, mua chuông gió treo trên tường cho nàng, còn đổi mền sáng màu sắc nàng thích. Những điều này, đều là bởi vì chàng thích nàng. “Nhưng người La Linh Nhi thích là Thường Quân.” Chàng nói xong lời này, lập tức phát hiện có điều không đúng, chàng cũng biết tình ý của chàng sẽ không được hồi báo như chàng kỳ vọng, nhưng chàng vẫn cứ yêu.

“Ta hiểu rồi.” Chàng gật đầu. “Chúng ta trở về thành Nình An.” Chàng ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Chuyện này chớ nói với bọn Tần Bổ đầu, chúng ta tự đi nhé.” Tô Tiểu Bồi cũng có ý định này. “Lát nữa ăn trưa xong, Thập Bát và sư huynh đệ của cậu ấy sẽ đến trông chừng, nàng ngủ trưa một giấc đi, ta đến phía sau đúc binh khí cho nàng.”

“Chẳng phải không vội sao?” “Làm sao không vội chứ, cầm được sớm ngày nào thì có phòng bị sớm ngày đó.” Nhiễm Phi Trạch nói. “Hôm qua, nàng mới nói suy đoán về kẻ kia với người các phái, hôm nay hắn liền để lại lời khen ngợi trêu đùa nàng, tai mắt của hắn rất được việc, hoặc là hắn đã ở trong đám người đó, cho nên chúng ta đương nhiên phải đề phòng hơn.” Tô Tiểu Bồi chống cằm, cười. “Mặt tráng sĩ thật thối.”

“Có thể thơm sao? Cô nương của ông đây bị ác nhân trêu ghẹo, ông đây đầy một bụng lửa rồi.” “Nhưng trước đó hắn cũng dọa dẫm ta mà.” Lời của chàng khiến cô đỏ mặt, chỉ đành đánh trống lảng. “Dọa dẫm nàng đã đủ khiến người ta hận rồi, đến giờ còn trêu ghẹo nữa!” Nhiễm Phi Trạch càng nghĩ càng bốc hỏa. “Còn nói lời thân thiết, ý thân thiết đó, giải như thế nào?”

“Cái gì giải như thế nào?” “Đổi sang lời ở chỗ bọn ta, phải gọi là gì?” “Không biết.” Câu trả lời của cô khiến chàng rất không hài lòng. Nhưng cô thực sự không biết, những lời này như bảo bối, em yêu này ở thời cổ đại nói thế nào, đâu có ai dạy cô, cô thực sự không nghĩ ra được, nhưng mà cứ coi như biết thì cũng không thể nói cho chàng.

Cơm buổi trưa Nhiễm Phi Trạch lại làm thật nhiều, xới cơm gắp thức ăn cho cô cũng nhiều hơn, sau đó Tô Tiểu Bồi lại bị tức bụng. Nhiễm Phi Trạch còn trách cô: “Cứ cho nàng là nàng ăn sao? Hừ hừ, cô nương lần sau chớ như vậy nữa.” Tô Tiểu Bồi mặt mày khổ sở. “Tráng sĩ làm cho ta một chiếc trống đi.” “Làm gì?”

“Khi bị oan ta tiện đánh trống.” Nhiễm Phi Trạch nín cười, nghiêm mặt đáp: “Ta cũng phải có một cái, nỗi oan của ta khá là lớn, ta phải gõ trống thật to.” Tô Tiểu Bồi tưởng tượng cảnh cô và Nhiễm Phi Trạch mặt đối mặt gõ trống, bật cười khúc khích. “Nỗi oan của ta khá là nhiều, ta muốn có một giàn trống.”

“Đó là cái gì?” “Chính là một hàng trống lớn nhỏ xếp thành vòng tròn.” Tô Tiểu Bồi còn dùng tay khua khoắng mô tả, dùng đũa giả vờ gõ vào một giàn trống. Nhiễm Phi Trạch chọc vào trán cô. “Nghịch ngợm.” Cô xị mặt ra. “Chàng mới vậy.”

Chàng không nén được, duỗi tay ra véo má cô. “Chớ xị mặt.” Cô ngáp dài, chớp mắt, ăn no quá thật là buồn ngủ. “Đi ngủ một lát đi.” “Nhưng bọn Thập Bát vẫn chưa đến.”

“Không sao, nàng cứ ngủ đi, ta đợi.” Tô Tiểu Bồi vẫn muốn gắng gượng một chút nữa, nhưng mí mắt cứ sụp xuống, cô lẩm bẩm quay về phòng đi ngủ. Mơ mơ hồ hồ, đột nhiên cảm thấy cửa phòng bị mở ra, cô gọi: “Tráng sĩ.” “Là ta. Không sao, nàng ngủ đi.”

Tô Tiểu Bồi an tâm ngủ. Nhiễm Phi Trạch mở cửa phòng cô, ngồi xuống cạnh bàn ở phòng ngoài, xuyên qua cửa phòng cô, nhìn thấy những chữ phù hiệu cô dán trên bức tường. Chàng dựa vào vị trí của mấy người hôm nay ngồi một vòng, cuối cùng ngồi xuống vị trí đó thì nhìn thấy được rõ ràng nhất. Sau đó, chàng trầm tư hồi lâu. Nếu như đọc không hiểu, đương nhiên sẽ không cần phải chăm chú nhìn rồi. Lúc này ngoài cửa sổ có người vẫy tay, Nhiễm Phi Trạch ngẩng lên nhìn, là Lâu Lập Đông. Chàng đứng dậy, đóng cửa phòng của Tô Tiểu Bồi. Lâu Lập Đông cười hề hề, nhảy vào trong.

“Ngươi không thể gõ cửa giống như người bình thường sao?” “Mệt chết đi được.” Lâu Lập Đông phất phơ càn quấy, tự rót nước uống. “Nói đi, nhìn thấy điều gì rồi?” Chàng đã nhờ Lâu Lập Đông theo dõi, chắc chắn là có phát hiện nên mới đến.

“Huynh đệ nhà ta thực sự đã thấy vài việc. Hôm qua lúc hoàng hôn, có một người lén lút vào Thần Toán môn, sau khi hắn ở trong phòng quẻ một lúc thì rời đi. Huynh đệ nhà ta nhìn trộm qua, trong phòng quẻ bút mực giấy nghiên đều bày ra, nhưng bên trên không lưu lại chữ viết, trong ngăn ngầm cũng không có thư.” “Trước đó thì sao?” “Chuyện gì trước đó?”

“Trước đó trong ngăn ngầm có thư không?” “Cái đó thì không biết nữa.” “Vậy Cố Khang của Thần Toán môn khi đó ở đâu?”

“Đi uống rượu với mấy người phái Thúy Sơn và La Y môn, cả buổi tối đều không quay về.” Nhiễm Phi Trạch suy ngẫm, quả nhiển là người cẩn thận. Ông ta dùng ngăn ngầm truyền tin, như vậy kẻ kia sẽ biết được tin tức, còn người truyền tin lại chứng minh được mình không có ở hiện trường. Như thế sẽ không ai có thể chứng minh được bọn họ có quan hệ với nhau. Hắn viết thư ở đó, nhưng không để vào ngăn ngầm, xem ra là đã mang đi rồi. Có lẽ chính là bức thư “em yêu” gì đó dán trên tường bố cáo. Hắn ta giao cho người khác đi dán, hay là tự mình dán? “Kẻ đó sau khi ra khỏi phòng quẻ thì đi đến chỗ nào?”

“Đi một vòng trong trấn, huynh đệ nhà ta sợ bị lộ, không dám bám theo quá gần, liền bị mất dấu.” Nhiễm Phi Trạch nhíu mày. Lâu Lập Đông rất bất mãn. “Ài, ngươi có thái độ gì vậy? Huynh đệ nhà ta cũng rất vất vả mà. Đối phương quá gian xảo, không dễ bám đuôi. Nói xem khi nào ngươi giúp ta đúc Quỷ Thủ, ta với ngươi chẳng có tình ý gì, dù sao cũng phải tính toán rõ ràng, ta không giúp không công cho ngươi được nữa. Còn nữa, thái độ của ngươi với ta cũng phải tốt chút, còn nữa…”

“Kẻ đó hơi cao gầy hả?” Nhiễm Phi Trạch trực tiếp cắt ngang những lời thừa thãi của hắn. “Đúng vậy.” Lâu Lập Đông cũng biết những suy đoán kia của Tô Tiểu Bồi. “Đích thị là cao gầy, không nhìn rõ tướng mạo, nhưng lờ mờ thấy thì đúng là đã khá có tuổi rồi. Nhưng cũng phải nói lại, chỉ nhìn thân hình tuổi tác đó, cũng không tiện đoán định người ta có phải là có bệnh kín không, chuyện phòng the có thuận hay không…” Hắn ta vừa nói vừa lén nhìn Nhiễm Phi Trạch. Những lời nói của cô nương nhà chàng thực quá to gan, gây ra không ít dị nghị. “Ngươi muốn ăn đánh?” Nhiễm Phi Trạch vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Hề hề.” Lâu Lập Đông rất không phục. “Ta đâu có nói là ngươi chứ. Nhưng mà, huynh đệ à, ngươi có chuyện phòng the không?” “Bịch” một tiếng, trả lời câu hỏi của hắn là nắm đấm của Nhiễm Phi Trạch. Tô Tiểu Bồi bị tiếng đánh đấu ở phòng ngoài dọa tỉnh, cô ngồi bật dậy, nghe ngóng một chút, thử gọi: “Tráng sĩ?”

“Không sao!” Giọng Nhiễm Phi Trạch trả lời rất ổn thỏa. “Ta đánh con chuột, nàng cứ ngủ tiếp đi.” “Ai là chuột?” Nghe thấy giọng nói tức giận của Lâu Lập Đông, Tô Tiểu Bồi mới yên tâm lại. “Đánh hỏng đồ đạc phải bắt huynh ấy đền.” Cô nói xong, đổ người xuống giường muốn ngủ tiếp.

“Hả? Chớ bắt nạt người quá đáng, các người… đôi này…” Đôi này cái gì, hắn do dự một chút, chửi Nhiễm Phi Trạch cái gì cũng không đáng ngại, nhưng lời nói bậy mắng cô nương nhà người ta thì lại không thích hợp, vừa do dự một chút, lại bị Nhiễm Phi Trạch đánh cho mấy quyền. Hạ thủ còn rất nặng tay. Đột nhiên Lâu Lập Đông ngộ ra. “Mẹ nhà ngươi chứ, họ Nhiễm kia, có phải là ngươi bực bội ở chỗ khác rồi lấy ông đây ra trút giận không hả?” Đang muốn liều chết công kích lại cho chàng biết mặt thì có người gõ cửa. “Đang đánh nhau!” Lâu Lập Đông không khách khí quát lớn.

“Tiền bối.” Quý Gia Văn lo lắng hốt hoảng gọi ngoài cửa. Lâu Lập Đông và Nhiễm Phi Trạch dừng tay, Quý Gia Văn ở bên ngoài lại hét: “Tiền bối.” Giọng rất sốt ruột. Lâu Lập Đông thở dài một hơi, không nghe tiếp nổi nữa, đi đến mở cửa cho cậu ta. “Gặp tình huống này, ngươi nên một chân đá bay cửa ra, sau đó nhìn xem nên giúp ai thì giúp kẻ đó, nên xuất đao thì xuất đao, có chút khí phách một tí.” Lại nhìn thấy y phục của Quý Gia Văn. “Ồ, Huyền Thanh phái à, vậy không khí phách có thể tha thứ.”

“Chuyện gì?” Nhiễm Phi Trạch nhìn Quý Gia Văn đang bị nói cho ngơ ngác sững sờ, dứt khoát hỏi vào trọng điểm. Hôm nay cậu ta đến muộn, lại với bộ dạng này, chắc chắn là đã có chuyện. “Tiền bối, có thi thể nữ nhân, trên người lưu lại thư. Chữ trên thư giống với trên tường bố cáo.” Tô Tiểu Bồi lại lần nữa bị giật mình tỉnh giấc. Cô chỉnh lại áo mũ, nhanh chóng được Nhiễm Phi Trạch đưa đi xem thi thể.

Người chết là một nữ tử trẻ tuổi, nhìn y phục trang điểm chắc là thôn nữ ở lân cận. Nàng ta bị treo lên trên cây trong cánh rừng bên cạnh trấn, tóc bị cắt ngắn, tóc đứt rắc đầy dưới chân. Mắt nàng ta đang trợn tròn, biểu cảm rất kinh hãi. Thi thể vẫn chưa lạnh hẳn, chứng tỏ chết chưa lâu. Vì thi thể không hề che giấu, rất dễ bị nhìn thấy, nên nhanh chóng có người phát hiện. Hung thủ còn dùng cành cây đóng vào thi thể để ghim một trang giấy, nên máu đã thấm ướt trang giấy kia. “Hi, Honey, War starts.” Tô Tiểu Bồi nhìn cảnh tượng trước mặt, dạ dày cồn cào nôn nao, quay đầu chạy đến một bên nôn thốc nôn tháo.

Bọn Tiêu Kỳ đã đến từ sớm, sắc mặt nặng nề, nói với Nhiễm Phi Trạch: “Là bị vặn gãy cổ, rồi treo lên đó.” Lúc đang nói, Đỗ Thành Minh và Tần Đức Chính đều đưa người đến, cha mẹ của người chết cũng đã đến, nông gia đó vừa nhìn thấy thi thể của con gái, liền nhào đến khóc lóc đau đớn. Đỗ Thành Minh vội gọi thủ hạ kéo người cha ra khuyên can, còn ông ta tiến tới trước tỉ mỉ xem xét thi thể, lại cẩn thận quan sát xung quanh. Một nhóm người giang hồ vừa thấy quan sai đến liền không biểu lộ gì, đứng ra xa. Bạch Ngọc Lang trợn mắt lườm bọn họ, rất không vui, Đỗ Thành Minh và Tần Đức Chính thì đã nhìn quen nên không cảm thấy lạ, chỉ kiểm tra xem xét, thảo luận. Sau khi quan sát tỉ mỉ, Đỗ Thành Minh lệnh cho người hạ thi thể xuống, trong trấn này không có người khám nghiệm tử thi, ông ta phải đưa thi thể về thành Bình Châu để kiểm tra. Cha mẹ của người chết ở bên cạnh khóc lóc, kêu trời gào đất, dập đầu cầu xin quan sai lão gia làm chủ. Nhiễm Phi Trạch quay đầu nhìn Tô Tiểu Bồi đang nôn ọe thảm hại ở gần đó, nói với Lâu Lập Đông: “Huynh đệ nhà ngươi, chắc có thể xác nhận được dáng người chứ?”

“Ngươi vừa đánh ta.” Lâu Lập Đông nhắc nhở chàng. “Phàm là có chút lòng xấu hổ, đều sẽ không tiện đưa ra bất cứ lời thỉnh cầu nào với ta vào lúc này.” Nhiễm Phi Trạch lừ mắt nhìn hắn, Lâu Lập Đông lại nói: “Phàm là có chút cốt khí, lúc này đều sẽ không đáp ứng bất cứ yêu cầu nào.” Nhiễm Phi Trạch không nhìn hắn ta nữa, lạnh nhạt nói: “Trên đời này sẽ không có Quỷ Thủ gì nữa.”

“Ta vẫn chưa nói xong mà.” Lâu Lập Đông nhanh chóng đổi sang khuôn mặt tươi cười. “Ta chính là loại người không có cốt khí gì cả. Nói đi, xác nhận ai? Ngươi nói xác nhận ai thì xác nhận kẻ đó, huynh đệ nhà ta là nghe lời nhất.” “Những người xuất hiện ở đây, hễ phù hợp với những suy đoán trước đó cô nương đã nói, đều cẩn thận nhận diện.” “Hả?” Lâu Lập Đông nhìn ngó xung quanh, ở đây tụ tập không ít người, dựa theo mô tả của Tô Tiểu Bồi đã nói thì không nhiều, nhưng cũng có đến năm, sáu kẻ.

“Cao gầy, trung niên, có chút thân phận quyền thế, quen sai khiến ban lệnh, có học thức, giỏi hiểu ý người, hắn nhất định là đang ở trong đám người này. Tặc tử các người đều rất giỏi nhận biết về dáng vẻ, hành tung, động tác, thói quen của con người, cứ coi như không nhìn thấy mặt thì chắc chắn cũng sẽ nhận ra được một chút từ thân hình và dáng người.” Nhiễm Phi Trạch nói rất nhanh, mắt quét qua một lượt mọi người ở xung quanh, chàng đã có đối tượng tình nghi, nhưng vẫn cần phải có chứng cứ, chàng không muốn vì theo dõi nhầm đối tượng mà khiến Tô Tiểu Bồi rơi vào nguy hiểm. Lâu Lập Đông hiểu rõ ý tứ của chàng, hắn thu lại dáng vẻ cười cợt, xoa xoa mũi, rời đi. Tiêu Kỳ ở bên cạnh nghe thấy mấy câu rời rạc của bọn họ, thấy Lâu Lập Đông đi rồi, vội xán đến gần hỏi xem là chuyện gì.

“Nhờ giúp đỡ, bảo huynh đệ của huynh ấy giúp trông chừng những người xuất hiện ở đây, hễ phù hợp với đặc điểm mà Tô cô nương nói đều phải để ý.” Tiêu Kỳ gật đầu. “Cũng đối chiếu một chút những nhân vật khả nghi mà các phái báo đến, xem xem có trùng lặp không. Ta sẽ dặn dò xuống dưới.” “Không cần nhiều người, chớ đánh rắn động cỏ.” Nhiễm Phi Trạch rất bình tĩnh. “Lát nữa ta sẽ đưa cô nương rời đi, bọn huynh quan sát kỹ những người có mặt ở hiện trường lúc này, xem sau khi bọn ta rời đi sẽ có phản ứng gì.”

Tiêu Kỳ đồng ý. Nhiễm Phi Trạch nhìn quanh một lượt nữa, sau đó đi về phía Tô Tiểu Bồi. Tô Tiểu Bồi đã nôn cả nước chua trong dạ dày, trên mặt giàn giụa nước mắt. Nhiễm Phi Trạch ngồi xổm xuống, vỗ lưng cho cô. Cô khịt khịt mũi, nhanh chóng đứng dậy, cầm khăn lau khóe miệng, Nhiễm Phi Trạch kéo cô đi mấy bước, cách xa khỏi đống uế vật, lau nước mắt giúp cô, sau đó ôm cô vào lòng. “Đừng ôm ta.” Tuy lúc này cô thực sự cần có một vòng ôm để dựa dẫm nhưng cô vẫn giãy ra. “Kẻ đó nhất định đang ở chỗ này.” Hắn bố trí tất cả những thứ này chính là đợi xem dáng vẻ bị dọa cho mất hồn của cô, nhất định hắn đang ở trong đám người này, quan sát cô, thưởng thức kiệt tác của hắn.

“Có sao đâu, nàng và ta sống cùng một phòng, ra đôi vào cặp, trong mắt những người ngoài, quan hệ của chúng ta không phải là bình thường, bất luận lúc này ta có ôm nàng hay không, đối với hắn mà nói, đương nhiên cũng đã biết quan hệ của hai ta.” Chàng biết cô sợ điều gì, cô sợ liên lụy đến chàng, nếu như tên tặc nhân đó làm tổn hại đến người khác để đạt được mục đích khiến cô đau khổ, hòng đánh bại cô, vậy thì làm tổn hại người gần gũi với cô nhất là lựa chọn vô cùng tốt. Cho nên Nhiễm Phi Trạch biểu hiện càng thân mật với cô thì chàng càng dễ gặp nguy hiểm. “Là ta đã hại nàng ấy.” Tô Tiểu Bồi thực sự cũng chẳng còn sức lực để giằng co, cô rất cần vòng ôm của chàng, cô vòng tay ôm lấy eo chàng, vùi đầu vào trong lòng chàng, thút thít nói: “Thậm chí nàng ấy còn không biết ta là ai, nàng ấy không biết đã xảy ra chuyện gì… là ta hại nàng ấy.” Chàng ôm cô thật chặt, vỗ về lưng cô. “Nếu nàng nghĩ thế thì chính là trúng ý hắn. Không thể trách nàng được, Tiểu Bồi, chớ tự trách mình, hắn là ác nhân, ắt sẽ làm chuyện ác, có nàng hay không thì hắn cũng đều sẽ hành ác, nàng biết mà, có đúng không?”

Cô gật đầu nhưng trong lòng vẫn rất buồn bã, hình ảnh cô nương bị giết đó, chết trong trạng thái mắt trợn to kinh hãi cực độ vẫn còn ám ảnh trong đầu cô, không xua đi được. Không có cô, kẻ đó vẫn sẽ làm chuyện ác, nhưng cô nương này sẽ không phải chết, hắn vì muốn đả kích tinh thần cô, hủy diệt ý chí của cô, nên mới giết chết cô nương vô tội này. “Hắn nói gì với nàng?” Nhiễm Phi Trạch hỏi. “Tuyên chiến.” Tô Tiểu Bồi ngẩng đầu lên nhìn chàng. “Hắn nói chiến tranh bắt đầu rồi.”

Nhiễm Phi Trạch vuốt ve khóe mắt cô, mũi cô đỏ hồng, bộ dạng rất đáng thương. “Xốc lại tinh thần nào, Tiểu Bồi, nàng sẽ không thua đâu.” Tô Tiểu Bồi hít thở sâu một hơi, cố gắng phấn chấn, gật đầu. Lúc này Đỗ Thành Minh và quan sai thủ hạ của ông ta đi đến, Nhiễm Phi Trạch nhìn thấy từ xa, quét mắt nhìn người của Tần Đức Chính ở bên kia, Tần Đức Chính đang nói chuyện với Bạch Ngọc Lang, Lưu Hưởng, giống như dặn dò gì đó. “Tô cô nương.” Đỗ Thành Minh lại gần, thi lễ.

Tô Tiểu Bồi dụi mắt, vội vàng hồi lễ. “Dám hỏi cô nương, trên tờ giấy này lưu lại chữ gì? Là ý tứ gì?” Đỗ Thành Minh đưa tờ giấy thấm đầy máu kia đến trước mặt Tô Tiểu Bồi. “Đại nhân.” Tô Tiểu Bồi chưa kịp trả lời, Nhiễm Phi Trạch đã ngăn lại. Chàng ôm Tô Tiểu Bồi vào lòng, ấp đầu của cô sang hướng khác không để cho cô nhìn. “Đại nhân, Tô cô nương đã chịu kinh hãi cực lớn, ta phải đưa nàng ấy về nhà. Đợi cảm xúc của nàng ấy bình ổn hơn, đại nhân hãy đến hỏi lại nhé. Cái này toàn là máu, nàng ấy không chịu nổi.”

Đỗ Thành Minh nhìn Tô Tiểu Bồi, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu. Ông ta lại nhìn Nhiễm Phi Trạch, chàng cười, tỏ ý xin lỗi với ông ta. Ôm Tô Tiểu Bồi, chàng khẽ giọng nói với cô: “Đi thôi, ta đưa nàng về nhà.” Chàng bóp tay của cô rất chặt, Tô Tiểu Bồi hiểu chàng có dụng ý khác, cũng không giãy giụa phản đối, lặng yên cùng chàng rời đi. Đỗ Thành Minh mặt mày trầm tư, nhưng cũng đứng lại đó, hồi lâu sau mới quay người gọi các quan sai đi hỏi thăm xung quanh, tìm xem có nhân chứng không. Một đám người đến xem náo nhiệt vây kín bên ngoài rừng cây, nhưng hỏi một vòng cũng không có ai nhìn thấy kẻ hành hung, không ai nghe thấy có tiếng người kêu cứu. Chiều muộn ngày hôm ấy, Quý Gia Văn đến mời Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi đến biệt viện của Huyền Thanh phái bọn họ.

Tiêu Kỳ kể lại tình hình hôm nay quan sát được ở hiện trường vụ án mạng, sau đó nói: “Cố Chưởng môn của Thần Toán môn cũng đến, ông ta khá lưu tâm đến Tô cô nương, sau khi Tô cô nương rời đi, biểu cảm của ông ta hơi thay đổi, sau đó chẳng mấy chốc cũng rời khỏi.” Y ngừng lại một chút. “Nói ra thì, Cố Chưởng môn gần đây có hành vi khá cổ quái, bọn ta đã nghe ngóng được ông ta sơ suất trong chuyện quản lý sự vụ của phái mình, hoặc là đóng cửa không ra ngoài, không biết làm những gì, hoặc là luôn chạy ra bên ngoài, đồng thời cũng ít nói hơn nhiều. Hơn thế nữa, ông ta khá phù hợp với những điều mà Tô cô nương suy đoán. Tuổi tác địa vị đều giống, mà lại không có hôn phối, với địa vị của Thần Toán môn trong giang hồ, nếu nói Cố Chưởng môn có dã tâm thì cũng chẳng có gì lạ, bọn họ lấy việc người ta nhờ bốc quẻ, có thể lừa đảo được không ít người. Trong giang hồ có không ít người cầu bọn họ phá giải tai họa. Ngay đến người bình thường, quý gia phú thương cũng có không ít kẻ là tín đồ của Thần Toán môn, thường xuyên cung phụng hương lễ, nghe lệnh bọn họ, cũng là hợp tình hợp lý.” “Có điều…” Giang Vĩ Anh nói ra nghi hoặc của mình. “Không biết ông ta làm thế nào mà biết được văn tự của quê hương cô nương.” Nhiễm Phi Trạch nhìn Tô Tiểu Bồi, Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Cố Chưởng môn quả là khá giống với người mà ta suy đoán, nhưng không phải ông ấy. Cố Chưởng môn, trong chuyện này, chắc chỉ là kẻ theo đuôi, kẻ chủ mưu sai khiến là một kẻ khác.”

“Vì sao?” “Như Tiêu đại hiệp nói, Cố Chưởng môn có điều cần cầu, mà kẻ chủ mưu sai khiến kia lại không có điều gì cần mưu cầu cả. Chuyện không mưu cầu mà ta nói là khi làm những việc này hắn ta không vì mong muốn có được quyền thế, địa vị, hay tiền tài gì cả, hắn ta chỉ muốn hưởng thụ cảm giác khống chế hết thảy, hưởng thụ việc người khác nghe theo lệnh của hắn, hưởng thụ cảm giác chi phối nắm trong tay mạng sống của người khác, cao cao tại thượng. Điều này khiến hắn cảm thấy vui sướng, chỉ như vậy mà thôi.” Bọn Giang Vĩ Anh và Tiêu Kỳ đều nhíu mày. Tô Tiểu Bồi nói: “Giống như có vài người không nghe theo khống chế thì bắt buộc phải giết, đây là tâm bệnh của bọn chúng.”

Mọi người lại bàn bạc một hồi, điểm ra vài người, những người đó Tô Tiểu Bồi đều không quen, bọn họ tự thảo luận cũng cảm thấy khả năng không lớn. Tiêu Kỳ ghi lại danh tính của bọn họ, đưa một phần cho Nhiễm Phi Trạch. Nhiễm Phi Trạch đọc, đột nhiên hỏi: “Tào Chưởng môn của phái Thúy Sơn hôm nay không đến hiện trường đó phải không?” Tiêu Kỳ lắc đầu. “Không đến. Tối qua ông ấy uống rượu với bọn Cố Chưởng môn, nói là sáng nay khi quay về đã bị nhiễm phong hàn nên ở nhà dưỡng bệnh. Sáng nay sư phụ ta đi mời ông ấy đến nghị sự mới nghe nói chuyện này, ông ấy không đến cũng là bình thường.” Nhiễm Phi Trạch gật đầu, Giang Vĩ Anh chau mày. “Cậu hoài nghi Tào Chưởng môn? Ông ấy chắc chắn không phải là kẻ chủ mưu kia đâu. Tuy ông ấy là người hơi nóng nảy, nhưng tâm địa tốt, huống hồ ông ấy có thê, có thiếp…” Ông ấy nói đến điểm này cũng thấy hơi ngại, con người của Tào Hạ Đông những điểm khác đều tốt, chỉ có điều hơi háo sắc, thê thiếp thành đàn. Bây giờ Tô Tiểu Bồi đang ngồi đây, muốn ông ta bàn luận đến chuyện thê thiếp của nam nhân với một cô nương, thực sự là ông ta lúng túng.

Nhiễm Phi Trạch không tỏ vẻ gì, chàng gật đầu. “Với tính cách đó của Tào Chưởng môn, đúng là khó có thể làm kẻ chủ mưu kia.” Có điều trong Linh Lung trận, ông ta lại đi khá gần với Cố Khang của Thần Toán môn. Tối qua có việc xảy ra, bọn họ lại trùng hợp cùng nhau đi uống rượu, đều có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường. Hôm nay, sau buổi trưa trong rừng có huyết án, Cố Khang đã đến, còn ông ta lại bệnh, còn nói là sáng sớm quay về thì đã bệnh rồi? Thực sự quá trùng hợp. Về nhà, Tô Tiểu Bồi ngồi đờ đẫn trước bàn, tinh thần rất kém. Nhiễm Phi Trạch ngồi xuống cạnh cô, rất lâu sau mới hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?” “Không có tiếng kêu cứu, nghĩa là cô nương đó phát hiện ra có người tấn công thì không kịp kêu cứu đã bị vặn gãy cổ rồi, vẻ mặt nàng ta chết lộ ra vẻ kinh hoàng, có nghĩa là kẻ bắt cóc kia đã dọa nạt, vào thời khắc nàng ta sợ hãi nhất liền vặn gãy cổ nàng ta. Hắn hành sự tàn nhẫn thế, chỉ để nhìn thấy biểu cảm kinh sợ của nàng ta.”

“Tiểu Bồi.” Nhiễm Phi Trạch cắt ngang lời cô. “Hắn còn cắt tóc của nàng ta, muốn làm thế cho nàng ta có mái tóc ngắn giống như ta, để ta biết đây sẽ là kết cục của ta. Hắn còn dùng cành cây đâm rách bụng của nàng ta…” “Tiểu Bồi.” Giọng Nhiễm Phi Trạch trở nên nghiêm khắc, Tô Tiểu Bồi quay sang nhìn chàng.

“Nàng đã đồng ý với ta điều gì?” Chàng rất nghiêm túc, hỏi. Tô Tiểu Bồi bặm môi, cô biết mình không nên nghĩ về những điều này, nhưng đầu óc cô không tự chủ được, cô không cách nào khống chế. “Tráng sĩ, ta rất buồn.” Cô không thể không thừa nhận. “Ta không thể tập trung tinh thần buộc mình không nghĩ đến án mạng đó, ta rất buồn.” “Đến đây.” Nhiễm Phi Trạch kéo cô ngồi lên đầu gối mình. Chàng ôm lấy cô. “Chẳng phải nàng nên hiểu rõ nhất sao? Hắn làm thế là muốn khiến nàng rơi vào tình trạng như bây giờ.”

“Ta biết.” “Trước đây hắn đã muốn đe dọa nàng nhưng không thành công, lần này hắn cũng sẽ không thành công.” “Ừm.” Cô uể oải trả lời.

Chàng khẽ vỗ đầu cô, nâng cô lên, để cô nhìn vào phòng bên trong. “Đỗ đại nhân khí đó ngồi ở vị trí này, ông ta thỉnh thoảng lại nhìn vào trong phòng. Ta đã thử qua mới biết được, từ vị trí này, có thể nhìn được rất rõ ràng tất cả những thứ nàng dán trên tường.” Tô Tiểu Bồi sững sờ, cô ngồi thẳng dậy, nhìn sang những tư liệu cô dán trên tường, cô dùng tiếng Anh để viết, không ai đọc hiểu cả, cho nên không có ai hứng thú xem. Mọi người chỉ hiếu kỳ nhìn lướt qua mà thôi. “Nếu như đọc không hiểu, thì không cần phải xem mãi như thế, đúng không?”

Tô Tiểu Bồi bàng hoàng quay lại nhìn Nhiễm Phi Trạch. “Những ngày ông ta không ở đây, có thể để lại thư, sai khiến những kẻ nghe theo lệnh mình dán lên. Nàng nói, sáng sớm hôm nay bố cáo đó viết là “làm tốt lắm”, nghĩa là ông ta biết tối qua nàng đã nói những gì. Ta đã tính toán thời gian rồi, hôm qua bọn họ đến thành Bình Châu, ông ta dùng khoái mã chạy đến đây chỉ mất hơn một canh giờ là đến nơi, ông ta biết rõ động tĩnh của nàng, viết bức thư mới, sau đó lại quay về thành Bình Châu, giả ý cùng thương nghị công vụ với Tần Bổ đầu, sau đó cùng nhau chạy suốt đêm đến trấn Võ, có Tần Bổ đầu làm chứng cho hành tung của ông ta, lại thêm vào những bức thư được dán ra trước đó đúng vào thời gian ông ta không có ở trấn Võ, cho nên sẽ không có ai hoài nghi đến ông ta.” Tô Tiểu Bồi gật đầu, nhớ lại thế tay hình chữ V mà cô vẽ đó, mọi người đều không hiểu ý của nó mà thử mô phỏng theo, đến Tần Bổ đầu cũng thử qua, nhưng Đỗ Thành Minh thì không, ông ta nói cô khá là hài hước. Nhưng mà việc ông ta không làm thế tay đó không thể coi là bằng chứng được, điểm nghi vấn này quá mỏng manh.

“Những trang giấy dán trên tường trong phòng nàng, người nào cũng đều đã nhìn qua, nhưng không có ai cẩn thận xem cả, bởi vì không ai đọc hiểu được.” Nhiễm Phi Trạch vỗ lên đầu cô. “Nàng dán chúng là rất tốt, vô cùng tốt. Đỗ đại nhân đó chủ động ngồi xuống vị trí này, thậm chí còn thất lễ giành chỗ ngồi xuống trước so với Tần Bổ đầu nữa, khi đó ta không lưu tâm, nhưng sau khi ngồi xuống, ông ta mượn động tác nhỏ như nói chuyện, uống nước, giống như là vô ý luôn nhìn vào phòng trong. Sau đó ta thử qua mỗi vị trí, cuối cùng hiểu rõ dụng ý ông ta nhìn vào trong đó. Lúc này mới hoài nghi ông ta.” “Bọn họ nói phải quay về nghỉ ngơi, an trí bài bố, ông ta có thời gian đi đến rừng cây đó đợi thời cơ động thủ.” Tô Tiểu Bồi phấn chấn tinh thần. “Nhưng ông ta làm sao biết sẽ có cô nương đi qua đó? Nếu như không có cô nương nào đi qua thì sao?”

“Có lẽ hành tung hàng ngày của cô nương này là cố định, ông ta đã sớm thăm dò rồi. Viết xong thư, nghĩ xong chuyện bố trí thi thể thế nào, điều này không thể là một ý định đột ngột nảy ra, ông ta đã dự mưu từ sớm rồi. Buổi sáng để ta nhìn thấy bức thư khen ngợi ta làm rất tốt, buổi trưa muốn để ta nhìn thấy thi thể đáng sợ, tuyên chiến với ta, tiết tấu của ông ta khống chế rất tốt, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của ông ta, nhất định là ông ta rất đắc ý.” Tô Tiểu Bồi càng nói càng tức, cô nhảy xuống đất, giậm chân đi vòng vòng được một hồi, nói: “Tráng sĩ, huynh nói rất đúng, thế này thì rõ ràng rồi, diện mạo cử chỉ, chức nghiệp của ông ta đều phù hợp với chân dung tên tội phạm, điều tra một chút về bối cảnh của ông ta nữa là nhất định có thể thu được những chứng cứ xác đáng.” Không đợi Nhiễm Phi Trạch trả lời, cô lại nói: “Còn cả hành tung của ông ta trong buổi trưa hôm nay nữa, điều này cũng dễ dàng tra được, bọn Tần đại nhân vẫn luôn đi cùng với ông ta, nếu như buổi trưa không ai nhìn thấy ông ta, vậy thì kẻ chủ mưu chính là ông ta rồi.” Nhiễm Phi Trạch lắc đầu, Tô Tiểu Bồi dừng bước, nhíu mày. “Huynh cảm thấy có chỗ nào không ổn?”

“Ta đoán, Đỗ đại nhân nhất định có chứng cứ ngoại phạm.” “Vậy sao?” Người của Tặc bang nhìn thấy có người đi vào phòng quẻ của Thần Toán môn, dùng bút mực ở bên trong đó, ta nghĩ chắc là sau khi đọc được lời suy đoán kia của nàng do Cố Khang để lại, hắn mới viết thư khen ngợi trêu ghẹo nàng. Mà vào lúc này, Cố Khang lại không ở Thần Toán môn, ông ta đi uống rượu với bọn Tào Chưởng môn. Một chuyện nhỏ như thế, ông ta cũng an bài tốt chứng cứ không có mặt tại hiện trường, Cố Khang có thể giũ sạch sẽ chuyện này, nói rằng trong nhà bị trộm, ông ta vừa khéo không có nhà, bọn chúng cũng chẳng phải gặp mặt nhau, nếu có người tố cáo thì căn bản là chẳng có cơ sở nào để chứng minh.”

“Nhưng nếu hắn vẫn luôn ở cùng một chỗ với người khác, thì hạ thủ giết người như thế nào?” Nhiễm Phi Trạch chau mày. “Có lẽ hắn dạy người khác làm?” “Nếu như hắn vẫn luôn ở cùng một chỗ với người khác, làm thế nào có thời gian dặn dò người kia hạ thủ?”

Nhiễm Phi Trạch không nghĩ ra được đáp án, thế là chàng dẫn Tô Tiểu Bồi đi đến trấn nha. Trấn nha của trấn Võ không có quan sai chính thức, đại đa số sự vụ trong trấn này đều là những mắc mớ võ lâm, không có người báo quan, bọn họ cũng chẳng dám quản. Chỉ có cái chết của thôn nữ lần này lại vừa lúc có bổ đầu của thành Bình Châu ở trong trấn, cho nên trấn nha lúc này mới trở nên bận rộn. Khi Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi đến, Đỗ Thành Minh đang nghị sự với quan sai của trấn nha, Tần Đức Chính cũng đang bàn bạc cùng bọn họ. Bạch Ngọc Lang đang trông chừng ở bên ngoài, thấy bọn họ đến, liền ríu rít kể toàn bộ sự tình mà mình biết, hỏi gì đáp nấy. “Buổi trưa hôm nay sao? Sau khi bọn cháu quay lại, Đỗ đại nhân kéo bọn cháu cùng đi ăn cơm, đã uống ít rượu, rất là sảng khoái, kể nhiều chuyện truy bắt tội phạm thú vị, còn nói rất nhiều vụ án của thành Bình Châu.” Bạch Ngọc Lang mặt mày hưng phấn, rõ ràng bữa cơm này cậu ta đã ăn rất vui vẻ. “Sau đó có người đến báo, nói là phát hiện thi thể nữ nhân, đại nhân liền dẫn bọn cháu cùng đi đến hiện trường luôn.” Bạch Ngọc Lang rất hưng phấn kể nhiều chuyện thú vị nghe được trong bữa ăn, Nhiễm Phi Trạch hỏi có ai rời khỏi chỗ không, giữa đường có phát sinh chuyện gì không, cậu ta đều đáp không có, và khẳng định rất chắc chắn.

Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi nhìn nhau. Quả nhiên có chứng cứ ngoại phạm, hơn nữa còn là chứng cứ thép. Không những không có thời gian tự mình động thủ, mà còn chắc chắn không có thời gian dặn dò người khác động thủ. Vậy ông ta sắp xếp chuyện này thế nào? Lúc này bọn Đỗ Thành Minh từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Tô Tiểu Bồi thì mỉm cười. “Tinh thần cô nương tốt hơn rồi chứ? Vừa khéo, ta vẫn còn vài vấn đề phải hỏi cô nương.”

Tô Tiểu Bồi chăm chú nhìn vào mắt ông ta, gật đầu, nói: “Đại nhân đừng vội hỏi ngay, ta đột nhiên nghĩ, tên tặc nhân đó để lại thư cho ta, ta vẫn chưa trả lời hắn nữa. Đại nhân cho ta mượn bút mực và giấy trắng dùng nhé.” Đỗ Thành Minh đương nhiên không từ chối, sai người cầm bút mực, giấy nghiên đến. Tô Tiểu Bồi khua bút, vẽ ra một bức hình lớn, sau đó mang bức tranh đó hùng hổ đi đến bức tường dán bố cáo. Một đám người bám theo phía sau cô hiếu kỳ đợi xem kịch vui, giữa đường Tô Tiểu Bồi lại suýt chút nữa đi nhầm đường, may được Nhiễm Phi Trạch xách cổ quay trở lại, ai bảo cô không thuộc đường rừ trấn nha đến bức tường bố cáo kia. Nhưng lần này đi nhầm đường cũng không làm tiêu bớt khí thế của cô, trong lòng có lửa, cô rất tức giận. Cô đến trước bức tường, muốn dán tờ giấy trong tay lên, nhưng lại cảm thấy dán quá thấp không có khí thế, nên đành bảo Nhiễm Phi Trạch giúp cô. Cuối cùng Nhiễm Phi Trạch dán tờ giấy lên cao.

Mọi người vây lại xem. “Đây là cái gì?” “Hình như là, dựng ngón giữa.”

“Đây là ý gì?” “Dựng ngón giữa? Chữ của cô nương xấu, vẽ cũng xấu.” “Có thể xem hiểu là được.”

“Chắc chắn là thế tay dựng ngón giữa, nó có ý nghĩa gì?” Một đám hán tử giang hồ mặc đồ cổ trang vây quanh bức tường bố cáo có dán bức hình dựng ngón giữa lên. Tô Tiểu Bồi nhìn sang Đỗ Thành Minh, quan sát biểu cảm của ông ta, nói: “Đại nhân, đây là ta lưu lại lời hỏi thăm đến kẻ để lại bức thư kia. Đại nhân yên tâm, chúng ta nhất định có thể lôi được hắn ta ra, đòi lại công đạo cho cô nương bị sát hại kia!” “Đây là lời hỏi thăm sao?” Các hán tử giang hồ làm thế tay rất náo nhiệt, cùng đồng loạt dựng ngón giữa. Chỉ Đỗ Thành Minh không làm, Tô Tiểu Bồi cũng không làm, động tác thô lỗ thế này cô chẳng thèm làm, cô cũng không cho Nhiễm Phi Trạch làm. Cô nhìn thấy da mặt Đỗ Thành Minh hơi giật giật khi đứng giữa một đống hán tử làm thế tay dựng ngón giữa.

“Co nương đã nghĩ ra được điều gì rồi, có đầu mối gì chăng?” Đỗ Thành Minh rất nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, nghiêm túc hỏi. Tô Tiểu Bồi cẩn thận quan sát hắn ta, là bổ đầu, thân phận này cô thực sự không ngờ tới. Nếu không phải Nhiễm Phi Trạch phát hiện việc hắn ta tỉ mỉ lén xem tư liệu của cô, sợ là cô sẽ chẳng bao giờ hoài nghi đến hắn. Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Ta không nghĩ ra được điều gì, không có đầu mối. Đại nhân đã tra ra được gì rồi?”

“Sơ bộ cho thấy, cô nương đó bị người ta vặn gãy cổ mà chết. Nàng ta là con gái của một hộ nông gia gần đó, buổi sáng còn êm đẹp làm việc nông trong nhà, sau trưa muốn lên trấn mua một ít vật phẩm, nào ngờ gặp phải tai họa này. Nàng ta là con gái độc nhất trong nhà, thường ngày ngoan ngoãn, mọi người đều thích, không có thù oán với ai, đã đính hôn với người họ Chu cùng thôn, mùa xuân sang năm sẽ thành thân. Bên rừng cây đó tuy thỉnh thoảng có người qua lại, nhưng không ai trông thấy nàng ta bị hại, cũng không ai nghe thấy tiếng nàng ta kêu cứu. Hỏi những người đi qua chỗ đó vào khoảng thời gian ấy, không ai thấy nhân vật khả nghi.” Đỗ Thành Minh hơi ngừng lại, hỏi: “Cô nương, hung thủ lưu lại thư trên thi thể đó cho cô nương, rồi lại cắt tóc của thôn nữ kia, cũng ám chỉ việc cô nương tóc ngắn, cô nương cẩn thận nghĩ xem, liệu có đầu mối nào không?” Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Thực sự không nghĩ ra được điều gì.” “Vậy trên thư đó nói gì?”

“Chỉ hỏi thăm dọa nạt, không có thâm ý gì.” Đỗ Thành Minh nhíu mày. “Cô nương không biết là kẻ nào làm sao? Có suy đoán gì không?” Tô Tiểu Bồi vẫn lắc đầu. “Thự sự là có người muốn gây phiền phức cho ta, nhưng trong chuyện này ta biết được gì thì đều đã nói với các đại nhân rồi. Đến giờ đột nhiên hắn giết người, ta cũng không biết nên làm thế nào mới tốt.”

Đỗ Thành Minh cẩn thận nhìn cô, cuối cùng chắp tay, nói: “Vậy thì ta sẽ tiếp tục điều tra tìm hiểu, chắc chắn sẽ bắt được tên hung thủ đó, nếu như cô nương nghĩ ra được điều gì, cứ đến báo cho ta bất kỳ lúc nào.” “Nếu như đại nhân có được manh mối, cũng xin nói cho ta biết. Ta nhất định sẽ toàn lực tương trợ.” Hai người khách khí một chặp, Đỗ Thành Minh dẫn thủ hạ cáo từ, muốn quay lại trấn nha để tiếp tục xử lý công vị. Khi ông ta hành lễ để rời đi, lúc ngẩng đầu lại nhìn hình vẽ dựng ngón tay giữa mà Tô Tiểu Bồi dán trên tường kia lần nữa, sau đó quay đầu, đi thẳng.

Tô Tiểu Bồi và Nhiễm Phi Trạch đưa mắt nhìn nhau. Nhiễm Phi Trạch hỏi: “Thế nào rồi?” “Nếu không phải tráng sĩ nói những điều đó, thực sự là ta đã bỏ qua rồi. Chúng ta phải tìm chứng cứ xác thực mới được.” Nhiễm Phi Trạch gật đầu, chàng vẫy Bạch Ngọc Lang đến, dặn dò cậu ta chuyện liên quan đến an nguy của Tô Tiểu Bồi, bảo cậu ta trông chừng nhất cử nhất động của Đỗ Thành Minh trong khi tra án.

“Nhiễm thúc lo lắng Đỗ đại nhân tra án bất lực ư? Nhiễm thúc cứ yên tâm, còn có Tần đại nhân quan tâm đến nữa, đại tỷ là người nhà của bọn cháu, bọn cháu đương nhiên sẽ không khinh suất. Cháu sẽ cẩn thận đốc thúc Đỗ đại nhân.” Bạch Ngọc Lang vô cùng nhiệt tình. Nhiễm Phi Trạch nghiêm túc gật đầu, bỏ qua chuyện Bạch Ngọc Lang dùng từ “đốc thúc” phạm thượng không có quy củ này, dặn dò: “Địch ở chỗ tối, ta ở chỗ sáng, chớ có khoe khoang, trong lòng cháu biết rõ là được rồi, lặng lẽ trông chừng, không được biểu lộ ra ngoài. Người bên cạnh tưởng rằng cháu không bận tâm thì mới dễ dàng để cháu nhìn ra được manh mối.” Lúc này không chứng không cứ, không dám để nhiều người biết hoài nghi của bọn họ, để tránh đánh rắn động cỏ, chỉ có thể điểm đến thì dừng thôi. Bạch Ngọc Lang nghe thấy thế thì nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu thật mạnh. “Hiểu rõ ạ. Tên hung thủ đó chắc chắn sẽ tìm cơ hội thăm dò, cháu sẽ cẩn thận quan sát.”

“Chớ nói cho ai biết.” “Hiểu rồi, hiểu rồi.” Bạch Ngọc Lang càng nghĩ càng thấy hưng phấn. “Cháu sẽ lập tức đi ngay. Có tin tức gì sẽ lại đến báo cho Nhiễm thúc.” Cậu ta phấn khích chạy mất, được mấy bước lại quay lại kéo Lưu Hưởng, cùng nhau rời đi. “Thế này có ổn không?” Tô Tiểu Bồi không tin tưởng Bạch Ngọc Lang lắm, cậu ta quá hấp tấp, vội vàng.

“Trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy, đợi chúng ta tìm được nhiều manh mối hơn, sẽ tính bước tiếp theo.” “Cũng phải.” Chỉ dựa vào hai người là cô và Nhiễm Phi Trạch, cũng chẳng thể thấy hoài nghi là lập tức bắt người đi thẩm vấn được. Thân phận của bổ đầu xem ra đúng là có chỗ tốt. Nhiễm Phi Trạch đưa Tô Tiểu Bồi đi gặp Lâu Lập Đông. Viện tử của Lâu Lập Đông có vẻ chỉ là nhà ở phổ thông của gia đình bình thường. Anh ta thấy Nhiễm Phi Trạch đến, liền nhíu mày, lắc đầu.

“Sao vậy?” Lâu Lập Đông thở dài. “Huynh đệ à, không phải là ta không giúp, nhưng mấy người mà huynh nói đến kia, huynh đệ nhà ta không phân biệt được là ai.” “Không nhận ra được là có ý gì?”

“Tức là những người đến hiện trường trông có vẻ phù hợp với suy đoán của cô nương, huynh đệ nhà ta đều đi xem qua một lượt, nhìn dáng vẻ cử chỉ của bọn họ, cảm thấy không có ai là kẻ khả nghi mà cậu ta nhìn thấy.” “Không có?” Nhiễm Phi Trạch chau mày. “Đến tương tự cũng không có?” “Nếu nói tương tự, huynh chắc cũng biết, rất nhiều người đi đường giơ tay nhấc chân đều không biểu hiện ra nét đặc trưng, dáng vẻ cũng không phải là quá khác lạ, cho nên tương tự thì đại đa số đều có thể tương tự, chỉ có điều bọn ta hành nghề trộm này, phần nhiều dựa vào cảm giác, nhìn thấy người nhiều rồi, sẽ lưu lại ấn tượng trong lòng, có thể phân biệt người khác nhau. Cho nên, không cách nào nói tương tự với không tương tự, chỉ là cảm giác mà thôi, cảm thấy trong những người ngày hôm nay có mặt, đều không phải kẻ đó.”

“Quan sai thì sao?” Nhiễm Phi Trạch vốn không muốn chỉ ra quá rõ ràng, để tránh lưu lại thành kiến cho bọn họ, người hễ có thành kiến thì sẽ nhìn cái gì cũng thấy giống. Nhưng đến giờ thì thì họ không nhận ra được một kẻ nào, chỉ đành thu hẹp phạm vi. “Quan sai cũng đều nhìn cả rồi, ta là người thế nào chứ, rất thông minh mà, người đến hiện trường bất luận là nam hay nữ, có thân hình gần giống, đều bảo huynh đệ nhà ta nhìn qua rồi, thực sự là không có.” Không có? Tô Tiểu Bồi nghe là đã hiểu. Cô nhìn Nhiễm Phi Trạch, chàng cũng đang nhìn cô, trong lòng hai người đều thắt lại. Thế này thì hay ho rồi, người từ Thần Toán môn đi ra không phải là Đỗ Thành Minh, buổi trưa giết thôn nữ trong rừng cây cũng không phải là Đỗ Thành Minh, vậy sẽ là ai? Nhưng ông ta đã đọc tư liệu tiếng Anh của cô, cũng có phản ứng với thế tay dựng ngón giữa.

Tô Tiểu Bồi thất vọng, khó khăn lắm mới tìm được chút manh mối, dường như lại bị cắt đứt. Không nối lại được. Cô và Nhiễm Phi Trạch ngồi trong viện tử của Lâu Lập Đông, tay chống cằm, mặt đối mặt cẩn thận ngẫm nghĩ. Lâu Lập Đông đi ra đi vào mấy lượt, thấy bọn họ vẫn đang ngồi đó, không kìm được hỏi: “Hai người vừa không nói chuyện vừa không có chuyện gì làm, ở lại chỗ ta làm gì?” Tô Tiểu Bồi và Nhiễm Phi Trạch nhìn nhau một cái, đúng rồi, bọn họ ở lại đây làm gì, hình như là lười chẳng muốn đi nữa, ngồi đâu suy nghĩ mà chẳng giống nhau. Hai người nhìn nhau, rồi đồng thanh: “Đợi cơm.” Lâu Lập Đông há hốc miệng, hay cho câu đợi cơm, hắn chính là chân chạy việc miễn phí, chỗ tốt gì vẫn còn chưa thấy được, lúc này còn phải quản cả cơm nữa à?

“Hai ngươi… cái đôi này…” Lời nói được một nửa thì lại nuốt trở vào, chửi tên Nhiễm Phi Trạch này cái gì cũng không quá đáng, nhưng lời tục tằn không tiện dùng để mắng cô nương nhà người ta. “Nói đi, còn có điều gì yêu cầu nữa?” Đương nhiên là vẫn còn. Nhiễm Phi Trạch nói: “Ngươi biết Cố Khang kia đi uống rượu với bọn Tào Hạ Đông ở tửu lâu nào không? Có thể nghe ngóng tình hình một chút không? Ví dụ như ai giữa đường rời chỗ, rời đi bao lâu.”

Tô Tiểu Bồi thấy Nhiễm Phi Trạch đã nhắc đến chuyện này, nên cũng nói: “Có thể làm phiền Lâu đại hiệp cũng nghe ngóng giúp một chút về tình hình gia đình của bổ đầu Đỗ Thành Minh ở thành Bình Châu không, thê thiếp nhi tôn, vân vân, có hòa mục không, Đỗ đại nhân là người thế nào, người bên cạnh có nhận xét ra sao?” Trước mắt cô và Nhiễm Phi Trạch không tiện tự mình đi thăm dò những điều này, để tránh đối phương sinh lòng hoài nghi, nếu có thể nhờ vả người khác là tốt nhất. Lâu Lập Đông còn chưa nói gì, Nhiễm Phi Trạch đã bảo: “Ừm, còn cả những điều Tô cô nương nói nữa, ngươi cũng giúp đỡ tìm hiểu một chút đi.” Lâu Lập Đông há miệng, nói không nên lời. Muôn đáp “không được”, vậy đương nhiên là không được. Muốn sảng khoái đồng ý, hắn lại không cam tâm. Muốn nói gì đó làm bọn họ nghẹn lời, hắn tự thấy có lẽ mình không phải là đối thủ, muốn để cho đôi nam nữ này cảm thấy thiếu nợ, hắn lại ngại, thấy khó quá.”

Hai người bọn họ làm thế nào mà phối hợp ăn ý được đến vậy. Tuổi tác đã lớn, chưa từng hôn phối, tính cách cổ quái khác người, đều thông minh có bản lĩnh giống nhau, còn mặt dày không biết xấu hổ giống nhau nữa chứ. Tuyệt phối a, bà nội nó chứ. Lâu Lập Đông hậm hực đồng ý, rồi xuống bếp dặn dò người làm thêm ít thức ăn, có hai kẻ không biết sĩ diện muốn ở lại ăn cơm. Nhưng đợi hắn dặn dò xong, đầu bếp thương nghị về món ăn với hắn xong, chuẩn bị đâu vào đấy rồi, quay lại viện tử thì thấy hai kẻ kia giống như vừa nói xong chuyện, cùng đứng lên.

“Sao vậy?” “Thời gian không còn sớm nữa, bọn ta phải về thôi. Còn phải làm cơm cho cô nương ăn nữa.” Mặt Lâu Lập Đông sắp chuyển hẳn thành màu đen sì rồi, vậy còn bảo hắn lo cơm nước, là trêu đùa hắn sao?

Tô Tiểu Bồi tỏ vẻ ái ngại, nói với hắn: “Vất vả rồi, làm phiền huynh.” Nhiễm Phi Trạch bổ sung một câu: “Có tin tức gì thì đến tìm ta, càng nhanh càng tốt, chuyện này không kéo dài được.” Lâu Lập Đông thật muốn đưa chân ngáng lúc hắn ta đi qua bên cạnh mình, xem cái da mặt dày thế này ngã xuống đất thì có thể rách không. Đáng tiếc, oán niệm của hắn, Nhiễm Phi Trạch không thèm ngó ngàng tới, hắn còn nghe thấy kẻ không biết sĩ diện kia vừa đi vừa nói với Tô cô nương: “Tài nghệ nấu ăn của ta chắc chắn là giỏi hơn đầu bếp nhà hắn, quay về ta rán trứng cho nàng ăn.” Vô sỉ quá, lời này sao hắn có mặt mũi mà nói ra được chứ? Đầu bếp nhà ai mà không giỏi hơn hắn chứ! Tên này còn từng làm chuyện mất mặt là vừa chê bai đầu bếp của Huyền Thanh phái tài nghệ không tốt xong, trời chưa sáng đã lôi người ta dậy để dạy hắn làm bữa sáng, đây chẳng phải là bí mật gì cả. Lâu Lập Đông hậm hực, vừa nghĩ đến ủy thác của bọn họ. Được rồi, ngoại trừ điều tra việc ra vào tửu lâu của mấy người kia, hắn thuận tiện sẽ điều tra thêm về hành tung của mấy người đó trong hai ngày nay là được. Đỗ đại nhân kia, bổ đầu à, bổ đầu là đáng ghét nhất, là kẻ thù của Tặc bang bọn hắn. Phải điều tra tình hình gia trạch của hắn, thuận tiện điều tra luôn quan vận, bằng hữu và kẻ thù của hắn nữa.

Trên đường về nhà, Tô Tiểu Bồi còn nghĩ ngợi, rồi nói: “Vừa rồi đáng ra nên nói thêm với Lâu đại hiệp, bảo huynh ấy chớ hạn chế trong phạm vi mà chúng ta nói, điều tra được càng nhiều tư liệu thì càng hữu dụng.” “Nàng yên tâm, hắn tự biết. Tên đó chưởng quản Tặc bang, điểm một chút là thông.” Trong khi hai người thảo luận, Lâu Lập Đông ở trong viện nhà mình cứ hắt hơi liên tục không ngừng.

.