Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vạn dặm tìm chồng - Tập 2 - Chương 3

Chương 14.

Đêm hôm nay, Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi nói rất nhiều chuyện, chàng nói cho cô biết những chuyện xảy ra sau khi ly biệt, kể lại vụ án của Thất Sát trang và Cửu Linh Đạo chưởng, nói về vụ mất tích của Tô Tiểu Bồi, rằng máu dây đầy trong phòng cô, nói cho cô biết những người và đầu mối bọn họ đã tìm kiếm hỏi thăm. Chàng còn kể về quẻ tự của Cửu Linh Đạo chưởng, nói Cửu Linh Đạo chưởng kiên trì nhất định muốn chàng vào Linh Lung trận. “Đến giờ nghĩ lại, đúng là phải cảm kích ông ta.” Nhiễm Phi Trạch ngồi trên chiếc hộp đao cùng Tô Tiểu Bồi, ngẫm lại mà thấy hơi sợ. Nếu như chàng không đến, Tô Tiểu Bồi bị mắc trên cây, liệu có ai phát hiện ra không. Có người phát hiện ra rồi, sẽ liều mạng cứu nàng sao? Tô Tiểu Bồi không nói gì, cô đang đắn đo xem vì sao mình lại bị ném đến chỗ này, hệ thống dây tơ hồng của Nguyệt Lão sắp xếp như vậy là có dụng ý gì?

“Cái cây đó, trận pháp đó, có chỗ nào đặc biệt không?” “Theo ta tính toán, đó là ngọn nguồn trận pháp của Linh Lung trận. Cây cao như vậy lại có thể di động, hễ chuyển mình là núi động đất rung, chứng tỏ cơ quan được thiết kế rất sâu ở bên dưới. Linh Lung trận này được dựng lên từ gần một trăm năm trước, qua mấy chục năm mọi người xông vào các cửa mà nó vẫn hoạt động, ngoại trừ có vài phần bảo vệ của người đời sau, thì e là do sự tuyệt diệu trong thiết kế của cơ quan trước đó. Nàng biết đấy, ám khí trong cơ quan luôn có hạn, dùng hết rồi thì sẽ không còn nữa. Nhưng Linh Lung trận hết trận này nối tiếp trận khác, luôn khiến người ta không sao đoán được. Hôm nay thấy được Thiên Ti Ngân Nhận đó, cũng coi như là được mở rộng tầm mắt. Có điều chúng ta hủy cái cây đó rồi, e là trận hình trong núi cũng sẽ bị ảnh hưởng.” “Thế chúng ta phải làm thế nào?”

“Đốt đống lửa, ngồi đây chờ đợi. Chỗ này an toàn, lại có nguồn nước. So với ra ngoài tìm người khác, chẳng thà đợi bọn họ đến tụ tập ở đây còn hơn.” Đúng thật là, lười nhác quá đi thôi. Trong lòng Tô Tiểu Bồi lại nghĩ, vì có mình làm liên lụy, Nhiễm Phi Trạch chắc không tiện chạy loạn, xông bừa vào các nơi nữa. “Huynh cảm thấy quẻ của Cửu Linh Đạo chưởng có chuẩn không?” “Án mạng” của cô cần phải suy nghĩ cẩn thận thêm, cô không cách nào giải thích được trong khoảng thời gian mất tích đã đi đâu, nên phải di chuyển sự chú ý của Nhiễm Phi Trạch vào chuyện khác thì tốt hơn.

“Ừm.” Nhiễm Phi Trạch gật đầu. “Khá là thú vị.” Nếu là trước đây, chàng chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy. Nhưng mà “kỳ duyên đã đến”, “trong nguy hiểm cứu được duyên”, tuy vẫn chưa biết bên trong còn có điều gì cổ quái, nhưng Cửu Linh Đạo chưởng thực sự đã đoán trúng rồi. Nhiễm Phi Trạch cảm thấy dựa vào bản lĩnh của Cửu Linh Đạo chưởng, ông ta chẳng thể không chút dấu vết mà đưa được một người sống sờ sờ như Tô Tiểu Bồi lên trên cái cây đó. Huống hồ, Lâu Lập Đông vẫn luôn theo dõi sát sao Thần Toán môn, cũng không phát hiện ra động tĩnh gì. “Trong nguy hiểm cứu được duyên.” Đây thực sư là ý Trời ư? “Vụ án này có khá nhiều điểm lạ lùng. Con người của Cửu Linh Đạo chưởng tính khí cao ngạo, sư phụ ta từng nói, lúc đầu khi ông ta đến cầu Cửu Linh Trảm, là muốn binh khí phải vang động kỳ diệu, ông ta chưa đến, tiếng đã đến, hơn nữa, phải cực sắc bén, nhưng phải có chừng mực, không dễ gây tổn thương cho người khác. Cho nên, cuối cùng dựa theo suy nghĩ của ông ta, mới có Cửu Linh Trảm. Chém chặt uy lực cực lớn, nhưng lưng lưỡi đao lại dày chắc, có treo cửu linh, với binh khí mà nói, chỉ có âm thanh kỳ diệu nhưng không có sát khí thì không phải là binh khí tốt.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu, Cửu Linh Đạo chưởng này mong muốn một vật tượng trưng cho cá nhân mình. Nhiễm Phi Trạch nói tiếp: “Nếu muốn mưu hại giết người, cầm binh khí này đi thì chẳng thể che giấu được hành tung, lại không phải là vật sắc bén để giết người, thực không phải là hành động sáng suốt. Nhưng rất nhiều nhân vật giang hồ đều có tính khí kỳ quái như thế, binh khí của mình tuyệt đối không để rời thân, sự việc này cũng thường thấy, có điều loại người như vậy thông thường dám làm dám chịu, chỉ hận không được cho toàn thiên hạ đều biết đó là do mình làm, còn Cửu Linh Đạo chưởng sống chết không chịu nhận thì trước nay chưa từng có.” “Cho nên ông ta thực sự bị oan uổng?”

“Điều này ta cũng không biết.” Nhiễm Phi Trạch lắc đầu. “Tuy có điểm nghi ngờ, nhưng ở bên phía Thất Sát trang kia, Quản sự Phương bình đã tận tai nghe thấy tiếng chuông, lại tận mắt nhìn thấy một góc đạo bào. Phương Bình là người chính phái, là nghĩa đệ của Trang chủ Phương Đồng, thời niên thiếu đã được Thất Sát trang thu dưỡng, tình thâm nghĩa trọng với Phương Đồng, vốn là có địa vị nhị Trang chủ, nhưng ông ta nhún nhường không nhận, chỉ muốn làm quản sự, phò trợ Phương Đồng xử lý mọi việc trên dưới trong Thất Sát trang. Phương Đồng tính tình nóng nảy, xử sự dễ đắc tội với người ta, Phương Bình tính tình mềm mại hơn, đã hóa giải không ít thù oán cho Phương Đồng. Trong giang hồ mọi người đều khá kinh trọng Phương Bình. Cho nên lời chứng của ông ta chắc là đáng tin. Có điều tiếng chuông khó phân biệt, vết cắt cũng có thể ngụy tạo, những điều này tuy không phải là chứng cứ chắc chắn tuyệt đối, nhưng hành tung của Cửu Linh Đạo chưởng lại không có cách nào kiểm chứng được. Linh Lung trận chỉ có một đường vào, Cửu Linh Đạo chưởng đi vào trận trước mặt mọi người, và không có thời cơ ra khỏi trận theo đường cũ, nếu như ông ta thực sự có thể chạy đến Thất Sát trang để giết người, ắt phải ra khỏi Linh Lung trận ở giữa đường, nhưng bọn ta đã tìm mấy ngày mà không tìm ra được đường nào có thể lén lút lẩn ra ngoài. Toàn là vách núi miệng vực, không đường nào đi nổi.” “Cho nên bọn huynh mới khó xử mọi bề phải không?” Mắt Tô Tiểu Bồi sắp không mở ra nổi nữa, cô khoác chiếc áo khoác lớn của Nhiễm Phi Trạch, đầu gật gà gật gù. Nhiễm Phi Trạch ngồi gần sang, đưa bả vai ra cho cô. Cô tựa vào bờ vai chàng, cuối cùng đầu đã có một điểm tựa.

“Ừm, cho nên mới khó xử.” Giọng nói của chàng nhẹ hơn, nhìn thấy Tô Tiểu Bồi nhắm mắt lại. “Ngủ đi.” Chàng xoa xoa đầu cô. “Ngày mai, ta nhất định sẽ giúp tráng sĩ suy nghĩ cẩn thận. Phá án gì đó, ta có hứng thú nhất.” Cô lẩm bẩm, bây giờ thực buồn ngủ quá, đầu óc không vận hành nổi, không nghĩ ra được điều gì hay cả. “Ngủ đi.” Chuyện này vốn là phiền phức lớn đối với chàng, nhưng phiền phức này lại khiến chàng tìm thấy nàng, chàng cảm thấy thực sự có duyên, nếu như Tô Tiểu Bồi có hứng thú, chàng cũng muốn cẩn thận điều tra chân tướng một chút.

Tô Tiểu Bồi thật thà không khách khí dựa vào Nhiễm Phi Trạch mà ngủ. Nhiễm Phi Trạch nghe thấy tiếng cô thở đều, biết cô đã ngủ say. Cô gối lên vai chàng, từ góc độ này nhìn qua, khuôn mặt cô nhỏ nhắn, lông mi vừa dày vừa dài, ngón tay chàng khẽ cử động, lòng bàn tay hơi buồn, chàng biết mái toc ngắn của cô mềm mại mượt mà, khi xoa rất dễ chịu, lúc này không kìm được lại muốn xoa một chút. Nhưng cô ngủ rất say, chàng không nỡ làm phiền. Do dự mấy lượt, bất giác đã qua thêm một lúc lâu rồi. Nhiễm Phi Trạch cảm thấy Tô Tiểu Bồi chắc chắn đã ngủ say, chàng khẽ động đậy vai, đầu của cô từ trên vai chàng trượt xuống. Chàng xích ra phía sau, cô trượt đến lồng ngực chàng, chàng dùng cánh tay đỡ lấy, cô vẫn không tỉnh, vẫn tiếp tục ngủ say sưa. Chàng nhìn dáng vẻ của cô không kìm được lặng lẽ cười, lại xích ra thêm chút nữa, điều chỉnh tư thế, hạ cánh tay xuống, người cô liền nằm gọn trong lòng chàng. Chàng vuốt mái tóc cô, thấy cô lẩm bẩm hai câu, vặn vẹo mấy cái, vùi mình sâu hơn vào lòng chàng.

Chàng lại cười, dùng đầu ngón tay khe khẽ chạm vào gò má cô. “Dáng vẻ ngốc nghếch.” Thực ra, chàng không cảm thấy nàng ngốc. Bây giờ nàng đang ngủ, rõ ràng là thật trầm tĩnh xinh đẹp, chàng nên nói “dáng vẻ xinh đẹp” mới đúng. Nhiễm Phi Trạch vòng cánh tay ôm quanh người cô, cũng nhắm mắt lại. Là ai đã hại nàng, chàng nhất định phải điều tra ra, tuyệt đối không cho hắn sống dễ dàng. Mấy người bọn Tiêu Kỳ lúc này cũng ở một đầu khác của rừng cây đốt lửa, bên phía bọn họ địa thế cao, còn có thể thấp thoáng nhìn thấy khói bốc lên từ đống lửa của Nhiễm Phi Trạch. Nhìn thì có vẻ không xa lắm lúc chiều bọn họ đi lòng vòng hồi lâu mà không thể thấy bóng dáng của Nhiễm Phi Trạch. Lúc này đêm về khuya, mọi người buộc phải nghỉ ngơi trước, giữ gìn sức lực.

Ngày hôm nay Thiên Ti Ngân Nhận vừa bị hủy, khu vực quanh đó liền nứt ra, đoản tiễn ám tiêu phóng ra liên miên như không bao giờ dứt, khiến bọn họ vô cùng thảm hại, suýt chút nữa ngã gục ở đó. Khó khăn lắm mọi người mới tránh thoát khỏi nguy hiểm, vòng ra khỏi rừng cây đó, nhưng người nào cũng bị thương. Đợi sau khi uống đan dược nghỉ ngơi điều tức xong. Tào Hạ Đông luôn mồm oán trách Nhiễm Phi Trạch, nếu không phải chàng lỗ mãng vội vã xông vào, dùng thủ đoạn cứng rắn hủy trận thì bọn họ cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm này. Ông ta thấy nếu dùng các vật như cây đá dẫn ra toàn bộ cơ quan để ám tiễn bắn ra hết rồi từ từ tiến hành cứu người thì hiện giờ sẽ không bị thương, thực là tức chết người ta mà. Tiêu Kỳ ở bên cạnh nghe nhưng không nói gì, theo như y thấy, phương pháp của Nhiễm Phi Trạch cũng là bất đắc dĩ, trận pháp này cổ quái quá mức, cô nương đó xuất hiện cũng quá cổ quái, nếu không cứu kịp thời, vạn nhất đêm dài lắm mộng xảy ra biến cố thì phải làm thế nào? Vừa rồi bọn họ trải qua một trận đó, biết được ám tiễn, đoản tiêu ở đây số lượng nhiều vô tận, dùng cây và đá để dẫn ra thì phải dẫn đến khi nào? Dẫn ra trận mới, bọn họ ở cách quá xa không kịp cứu người, thì phải tính thế nào? Hơn nữa, kế hoạch cứu người của Nhiễm Phi Trạch bọn họ đã thống nhất, tất cả đồng ý với cách thức của chàng, sau đó mới cùng nhau động thủ. Đến giờ chút hậu quả này cũng là trong dự liệu, phải cùng nhau gánh vác, chỉ trách Nhiễm Phi Trạch thì có tác dụng gì? Nhưng Tào Hạ Đông là tiền bối võ lâm, lại là hảo hữu của sư phụ, Tiêu Kỳ chỉ đành cụp mắt không lên tiếng. Những người khác cũng không phản đối, cuối cùng La Hoa hỏi: “Đến giờ mọi người chia rẽ các nơi, đi tìm Nhiễm Phi Trạch trước, hay là đi tìm bọn Trần Chưởng môn thăm dò đường trước?”

Không đợi Tiêu kỳ lên tiếng, Tào Hạ Đông đã cướp lời: “Đương nhiên là đuổi theo Nhiễm Phi Trạch trước, hắn ta tự xưng là thông thuộc Linh Lung trận nhất, đến giờ hắn ta ra chiêu này, biết đâu là để tránh chúng ta, giở trò xấu chứ, tóm lại bắt đầu từ việc Phương Trang chủ bị giết, trong ngoài chuyện này đều lộ ra vẻ cổ quái, Cửu Linh Đạo chưởng một mực muốn để Nhiễm Phi Trạch tham gia, là có dụng ý gì? Chúng ta không thể không đề phòng.” Trong lòng Tiêu Kỳ rất không thoải mái, La Hoa ở bên liếc sang y, như thể muốn nghe thử ý kiến của y. Tiêu Kỳ mím môi, tuy không muốn trả lời nhưng vẫn phải nói cho rõ ràng: “Tiểu sư đệ nhà ta vẫn còn ở lại trông chừng trước vách núi, trận hình này có thay đổi lớn, cũng không biết chỗ bên cậu ấy có phiền phức gì không. Con người Nhiễm Phi Trạch tuy bình thường khinh suất thích ầm ĩ, nhưng là người chính phái, bất luận chuyện này là thế nào, ta tin huynh ấy sẽ không làm chuyện tổn hại đến thiên lý. Đến giờ ta thấy gấp rút hơn cả là đi tìm tiểu sư đệ trước, Tào Chưởng môn chớ quên, đệ tử môn hạ của ngài cũng đang ở đó, trên vách núi chỉ có hai thiếu niên bọn họ chẳng có kinh nghiệm giang hồ, nếu có sai sót, sợ là bọn họ sẽ dễ gặp nguy hiểm nhất, vẫn nên tìm được bọn họ trước rồi hẵng hay.” Sắc mặt Tào Hạ Đông lập tức trở nên khó coi, Tiêu Kỳ nói điều này có lý, nhưng vì có lý nên đã vô tình chứng tỏ ông ta không đủ quan tâm đến đệ tử môn hạ. Vừa rồi ông ta là tức giận nóng nảy, một lòng bận tâm về Nhiễm Phi Trạch, thực sự quên mất Quách n và tiểu đệ tử của Huyền Thanh phái kia vẫn còn ở bên vách núi, đến giờ bị Tiêu Kỳ nói ra trước, đương nhiên sắc mặt tối sầm lại.

Những người khác nhìn thấy sắc mặt của Tào Hạ Đông thì đều biết điều ông ta đang nghĩ. La Hoa khẽ ho một tiếng, cứu vãn cục diện. “Phương đại hiệp thương thế rất nặng, cũng không tiện đuổi theo người, trời sắp tối rồi, chi bằng chúng ta tìm chỗ nào an toàn để dừng chân rồi bàn bạc thêm. Trong ngọn núi này có không ít tiểu trận, mọi người đều nên cẩn thận thì hơn. Nhóm Trần Chưởng môn xuống vách núi thăm dò đường, lúc này chắc cũng lên rồi, Quách tiểu hiệp và Quý tiểu hiệp chắc sẽ có người chăm nom.” Tiêu Kỳ không nói nữa, đeo tay nải, cầm kiếm đứng dậy. Trong lòng Tào Hạ Đông rất bực bội nhưng chẳng thể phát tác được. Tiêu Kỳ này là môn sinh Giang Vĩ An đắc ý nhất, lại là người trẻ tuổi lấy được tuyệt thế thần kiếm lợi hại hiếm có trong đám tiểu bối, tính khí kiêu ngạo, ông ta biết rõ. Nhưng người trẻ tuổi này lại chẳng nể mặt ông ta chút nào, đúng là thiếu quy củ giang hồ. Ông ta lại nhìn Tiêu Kỳ thêm cái nữa, Tiêu Kỳ cũng nhìn chẳng đáp trả ông ta, không tránh không nhường, chỉ khẽ gật đầu. Tào Hạ Đông “hừ” nhỏ một tiếng, đứng lên dẫn đầu rời đi. Tiêu Kỳ và La Hoa đỡ Phương Bình đi theo phía sau, La Hoa đưa mắt ra hiệu với Tiêu Kỳ, ý bảo y bình tĩnh, chớ bực bội. Tiêu Kỳ thở dài, khẽ giọng nói câu “Đa tạ!” Sắc mặt Phương Bình hơi lạ, vào Linh Lung trận thăm dò đường không thuận lợi, ông ta có dự cảm chắc chắn sẽ không tìm được chứng cứ Cửu Linh Đạo chưởng giữa đường ra khỏi trận pháp, cũng không biết là thương thế và độc phát thế nào, ông ta cảm thấy tim đập nhanh, hai chân vô lực, người toát đầy mồ hôi lạnh, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng chuông thấp thoáng lúc Cửu Linh Đạo chưởng giết người.

Bọn người Tiêu Kỳ bám theo sau Tào Hạ Đông đi rất lâu, đường trong rừng cây hơi kỳ quái, lúc thì giống như sắp đi ra, lúc lại giống như đang đi vòng. Lúc này sắc trời đã tối, Tiêu Kỳ đang định nói chi bằng cứ nghỉ tại đây, bỗng thấy không trung lóe lên một đường ánh sáng, sau đó nổ ra khói trắng trên trời. Phương hướng đó cách bọn họ không xa. “Là Nhiễm đại hiệp.” La Hoa nói. “Huynh ấy đang báo tin cho chúng ta là đã dừng chân rồi, bình an vô sự.” “Chúng ta cũng nghỉ ngơi một chút đi.” Tiêu Kỳ nhân cơ hội nói. Y và La Hoa tìm kiếm chỗ sạch sẽ để Phương Bình ngồi xuống, vừa ngẩng đầu lên, thấy Tào Hạ Đông đang chăm chú nhìn về phía đạn khói đó, như thể định đi về phía ấy. Trong lòng Tiêu Kỳ cực kỳ khó chịu, cả quãng đường ông ta luôn đi theo hướng Nhiễm Phi Trạch đi, y biết, nhưng ở trước mặt mọi người nên cũng không tiện nói gì. Lúc này Nhiễm Phi Trạch đã phát đạn khói báo tin, giả thiết Nhiễm Phi Trạch lén lút giở trò quỷ mà Tào Hạ Đông nói đã không còn đúng nữa, thế mà ông ta vẫn chưa chịu buông tha. Tiêu Kỳ rất khinh thường.

Tiêu Kỳ mở tay nải ra, lấy đạn khói, đúng lúc này hai đầu khác cũng có đạn khói bay lên, đều là màu trắng, đây là tín hiệu bình an, Tiêu Kỳ rất mừng. “Trần Chưởng môn và bọn tiểu sư đệ gặp nhau rồi, bọn họ chắc chắn đều bình an vô sự.” La Hoa cũng nói: “Xem ra bọn Liễu cô nương cũng yên ổn cả.” Tào Hạ Đông không nói gì, chỉ đứng ở chỗ cao, nhảy lên cây lớn, nhìn ra bốn phía. Tiêu Kỳ mặc kệ ông ta, đem đạn pháo trong tay phóng ra.

Tào Hạ Đông nhìn một lát, nhảy xuống khỏi cây, hô gọi mọi người đi lên chỗ cao hơn. Phương Bình thầm cảm kích trước việc tương trợ của mọi người, không muốn trái ý tứ này của Tào Chưởng môn, liền cố gắng chống đỡ đứng dậy, đi theo cùng. La Hoa nhìn sang Tiêu Kỳ, Tiêu Kỳ không lên tiếng, chỉ vạch lên thân cây bên cạnh để đánh dấu. Cả quãng đường y đều đánh dấu lên cây, là để người khác có thể tìm thấy, cũng là để chỉ đường cho bản thân khi bị lạc đường. Đợi y làm xong, La Hoa vẫy tay với y, hai người cùng bám theo bước chân của Tào Hạ Đông. Lần này lại đi thêm một lúc rất lâu nữa, rừng cây rậm rạp, ánh trăng gần như chẳng thể chiếu xuống được, Tiêu Kỳ và La Hoa cầm đuốc lửa, càng đi càng bực dọc. Cuối cùng Tào Hạ đông vẫn không tìm được Nhiễm Phi Trạch, còn tuyên bố rốt cuộc đã tìm được địa điểm an toàn, ổn thỏa rồi, tất cả nghỉ ngơi tại đó. Mọi người tự sắp xếp chỗ nghỉ cho mình, Tiêu Kỳ lưu ý xung quanh, thấp thoáng nhìn thấy được mấy luồng khói lửa nhàn nhạt. Phương hướng đó, chắc chắn là Nhiễm Phi Trạch. Tiêu Kỳ bỗng cảm thấy hơi buồn cười, Tào Chưởng môn này bực mình với Nhiễm Phi Trạch, muốn tìm được y nhưng người ta đốt xong tín hiệu đợi ở đó rồi, ông ta cũng tìm chẳng được, trong lòng ông ta chắc chắn cũng không thoải mái gì. Tiêu Kỳ thật hơi có cảm giác muốn cười trên sự đau khổ của người khác.

Phương Bình nằm trên mặt đất, tuy cố gắng để ngủ nhưng đầu óc ong ong, trong lòng rất sốt ruột, hình như ông ta lại nghe thấy tiếng chuông quái dị đó. Ông ta nhắm mắt lại, nỗ lực hồi tưởng xem còn chi tiết gì ông ta chưa nghĩ đến không, ông ta là nhân chứng duy nhất tận mắt chứng kiến án mạng, ông ta cần phải nhớ được điều gì, ông ta phải bắt Cửu Linh Đạo chưởng tâm phục khẩu phục. Nhiễm Phi Trạch lúc này cũng đang suy tư, trong đầu chàng nhẩm lại một lượt tất cả những sự việc đã xảy ra, chàng đang ngẫm nghĩ xem rốt cuộc ai có thể động thủ với Tô Tiểu Bồi. Nhưng chàng chẳng thể nghĩ ra được đầu mối gì, đang mơ màng muốn ngủ, trong lòng đột nhiên nhẹ bẫng. Tô Tiểu Bồi đột ngột ngồi bật dậy. Nhiễm Phi Trạch giật mình, mở mắt ra, đang định hỏi có chuyện gì, lại thấy Tô Tiểu Bồi mắt vẫn nhắm chặt, càu nhàu khó chịu, duỗi chân ra đá đá tất ở trên chân, đá mấy cái, đạp chiếc tất tuột ra một nửa, sau đó nhanh gọn đổ người nằm xuống, trở về nguyên vị trí cũ trong lòng chàng, đến tư thế cũng không hề thay đổi. Nhiễm Phi Trạch đờ đẫn, không phải chứ?

Nhưng Tô Tiểu Bồi thực sự giống như chưa từng động đậy, vẫn khò khò tiếp tục ngủ say. Nhiễm Phi Trạch không kìm được khẽ mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy cô, xoa xoa mái tóc. “Dáng vẻ ngốc nghếch.”

Khi Tô Tiểu Bồi tỉnh lại, phát hiện mình đang gối đầu trên đùi Nhiễm Phi Trạch, chàng kéo áo khoác, che lên trên đầu cô, chắn ánh nắng mặt trời buổi sớm. Chẳng trách ánh mặt trời rạng rỡ kia lại không chói vào mắt cô. Tô Tiểu Bồi thấy hơi ngượng ngùng, không phải là tướng ngủ của cô không tốt, đổ xuống đùi người ta đấy chứ? Thực sự là thất lễ quá. Cô ngồi dậy, thấy Nhiễm Phi Trạch cười với mình. “Hey.” Cô dụi mắt, cũng cười với chàng, chào hỏi.

“Hại(1)?” Nhiễm Phi Trạch không hiểu. “Hại chuyện gì?” (1) Hey và Hại: Hai từ này phát âm gần giống nhau. Tô Tiểu Bồi há miệng ra, một lúc lâu sau mới hiểu ra được cái gì gọi là “hại chuyện gì”, cô vò vò mái tóc ngắn. “Không hại chuyện gì, chỉ có nghĩa là chào hỏi thôi.”

“Quê hương cô nương chào hỏi nói là “hại” ư?” Nhiễm Phi Trạch nhướng cao chân mày, rất kinh ngạc. “Đúng vậy.” Tô Tiểu Bồi gật đầu. “Vậy khi nào nói “hại”? Là khi gặp gỡ bình thường hay là trong trường hợp đặc biệt?”

“Khi nào muốn nói thì đều có thể nói.” Thực ra Tô Tiểu Bồi cũng biết vấn đề này rất vô vị, nhưng nhìn thấy dáng vẻ không hiểu gì của Nhiễm Phi Trạch, cô lại cảm thấy loại vô vị này cũng rất thú vị. “Hại, cô nương?” Nhiễm Phi Trạch thử nói một câu. Chàng rất muốn học những thứ ở quê hương nàng, dù sao chàng cũng đã xác định chủ ý muốn sống cùng nàng, cùng nàng quay về quê hương, chuyện như thế sau này chắc chắn sẽ xảy ra, chàng nhân lúc còn sớm học một chút cũng tốt. Ngữ khí của chàng khiến Tô Tiểu Bồi bật cười khanh khách.

Nhiễm Phi Trạch nhướng mày lên. “Làm hại cô nương rồi là chào hỏi, loại từ này nói ra thấy không được quen cho lắm.” Tô Tiểu Bồi lại cười ha ha, cô cười khiến cho Nhiễm Phi Trạch cũng không nhịn được cười. “Lẽ nào không phải? Bị hại rồi có điều gì đáng mừng chứ?” Tô Tiểu Bồi cười nghiêng ngả, nhưng hễ đổ người sang thì hình như chính là dựa vào chàng, cô cuống quýt ổn định lại, hai vai không kìm được run run. Quay đầu thì thấy đôi mắt mang ý cười của chàng, khuôn mặt sạch sẽ, trông chẳng giống vừa tỉnh ngủ chút nào, đột nhiên cô sực nhớ ra mình còn chưa đánh răng, rửa mặt, chải đầu, vậy mà đã nói cười với nam nhân như thế này rồi? Thôi chết, chắc chắn lúc này cô mặt bóng dầu, mắt đóng gỉ.

Tô Tiểu Bồi nhảy dựng lên, phát hiện đôi tất dày của mình đã tuột một nửa, liền lặng lẽ nhìn chàng. “Tráng sĩ, phi lễ vật thị.” Nhiễm Phi Trạch xoa mũi, lẩm bẩm hai câu gì nghe không rõ. Tô Tiểu Bồi đứng lên, quay đầu nhìn chàng, thấy chàng không có ý nói đùa mình, hài lòng bước hai bước. Nhiễm Phi Trạch không phản đối, chàng sẽ không nói cho nàng biết chàng đã ngủ dậy từ lâu, rửa mặt sạch sẽ gọn gàng cho mình rồi mới kéo nàng vào trong lòng, chỉ là muốn đợi khi nàng tỉnh lại có thể nhìn thấy khuôn mặt đã chỉnh tề sảng khoái của chàng. Tô Tiểu Bồi cảm thấy mình lôi thôi nhếch nhác chịu thiệt quá, chỉ hận không thể quay ngược thời gian, chắc chắn cô sẽ tỉnh dậy vệ sinh sạch sẽ trước rồi mới để chàng dậy. Á, đúng rồi, nếu như thực sự có thể quay ngược thời gian, cô cần phải ngủ ngoan ngoãn hơn một chút, không nghiêng đông ngả tây nữa. Cô lầm bầm lấy khăn vải phơi trên cành cây bên cạnh, đến bên suối. Không có bàn chải đánh răng, chỉ đành dùng ngón tay xoa, thực sự hận là ngón tay không mọc ra được lông bàn chải. Khi xong xuôi, cô treo khăn vải lên, quay đầu tìm kiếm nơi kín đáo để đi vệ sinh. Nhiễm Phi Trạch ngồi đó không hề động đây, lười nhác nói với Tô Tiểu Bồi: “Cô nương yên tâm, ta sẽ canh chừng cẩn thận cho cô nương.”

Tô Tiểu Bồi hơi lúng túng, rất muốn trừng mắt lên nhìn chàng, loại chuyện này biết ở trong lòng là được rồi, việc gì phải nói ra chứ. Cô mím môi rời đi, lúc trở lại cố ý đi vòng đến bờ suối rửa tay rồi mới quay ra chỗ cũ. Nhìn thấy Nhiễm Phi Trạch cười tươi rói nhìn cô, nhìn đến mức trong lòng cô rờn rợn. “Tráng sĩ làm gì vậy?” “Ta thấy cô nương thích sạch sẽ, giống như ta, ta khá là vui mừng.” Tô Tiểu Bồi nghệt mặt ra, nói với chàng: “Tạ tráng sĩ khen ngợi.”

“Chớ khách khí với ta.” “Tráng sĩ cũng phải cố gắng duy trì đó.” “Đương nhiên là vậy rồi, nhất định kiên trì khen cô nương.”

“Ta nói là thích sạch sẽ.” “Vừa thích sạch sẽ, vừa thích khen cô nương.” Tô Tiểu Bồi nhìn Nhiễm Phi Trạch, thức sự muốn nói với chàng: tráng sĩ, đừng pha trò như vậy nữa. Cô ngẫm nghĩ, lại kìm được. Bản thân mình dùng đồ của chàng, ăn đồ của chàng, còn phải dựa vào chàng mà sống, chàng chỉ có một chút sở thích này, thôi bỏ đi, không phê bình chàng nữa.

Tráng sĩ tiên sinh không bị phê bình, cứ cười mãi. Tô Tiểu Bồi cũng chẳng biết vì sao, chàng lại vui vẻ như vậy. Chàng cười rồi nướng một ít thịt cho cô ăn, cười đưa nước cho cô uống, sau đó cười nói chàng phải đi xem xét lại địa thế trận hình xung quanh, bảo cô đừng chạy lung tung, có chuyện gì thì hét gọi. Tô Tiểu Bồi vâng lời. Sau khi Nhiễm Phi Trạch rời đi, Tô Tiểu Bồi vẫn đang ngẫm lại nụ cười của chàng, rốt cuộc là làm sao nhỉ, có chỗ nào không bình thường sao? Nhiễm Phi Trạch nhảy lên ngọn cây, tuần tra lại một vòng những chỗ tối qua nhìn thấy. Lần này chàng chạy xa hơn một chút, hướng đến chỗ cao, nhưng chàng không dám rời khỏi Tô Tiểu Bồi quá xa, kẻ đem nàng vào nơi này không biết có đang ở trong núi không, chàng không thể không đề phòng. Khi Nhiễm Phi Trạch quay lại khe núi, Tô Tiểu Bồi đang sắp xếp tay nải của chàng, giúp chàng rút những bộ y phục tối qua giặt sạch phơi khô mang về gấp lại. Chàng nhìn, cảm thấy trong lòng ấm áp.

Tô Tiểu Bồi ngẩng đầu, nhìn thấy chàng, cười với chàng. “Huynh quay lại rồi, tình hình thế nào? Chúng ta có thể đi rồi phải không? Có phải là cần tập hợp với những người khác không?” Nhiễm Phi Trạch gật đầu. “Ta phát tín hiệu cho bọn họ rồi, trận hình thực sự đã thay đổi, mọi người tập hợp đến chỗ này thì thích hợp hơn.” So với việc để Tô Tiểu Bồi vất vả đi bộ, đương nhiên là để đám nam nhân kia chạy đến đây thì hơn. Nhiễm Phi Trạch lại phóng đi một quả đạn khói, sau đó tìm chỗ bằng phẳng, dùng cành cây vẽ bản đồ lên mặt đất. Tô Tiểu Bồi nhìn không hiểu, liền ngồi xuống bên cạnh theo dõi hành động của chàng, tiện thể nghĩ ngợi vẩn vơ.

Nguyệt Lão ném cô đến chỗ này nhất định là có dụng ý, là vì Trình Giang Dực ở đây hay là vì Nhiễm Phi Trạch ở đây? Hay hệ thống muốn cho cô biết đầu mối gì đó? Bọn Nhiễm Phi Trạch vào trận pháp là để điều tra án, vậy vụ án này liệu có liên quan đến việc tìm kiếm Trình Giang Dực không? Mãi cho đến lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu, khi Nhiễm Phi Trạch bắt đầu làm bữa trưa, những người khác mới xuất hiện.

Bữa trưa Nhiễm Phi Trạch làm món cá nướng, hương thơm ngào ngạt, Tô Tiểu Bồi đang chảy nước miếng, liền nhìn thấy mấy vị đại hiệp trông không khác lắm so với trong phim võ hiệp, phong trần bặm bụi cõng theo bao lớn, bao nhỏ đi đến. Tô Tiểu Bồi nghĩ, nếu như có cơ hội cô nhất định phải nói cho mọi người, tay nải của các đại hiệp đều không nhỏ, trong phim chiếu chiếc tay nải nhỏ chỉ đựng được hai bộ quần áo đúng là lừa người. Nhiễm Phi Trạch chỉ ngước mắt nhìn qua những người vừa đến, nói: “Cá chỉ đủ cho hai người chúng tôi ăn, muốn ăn thì tự mình bắt vài con, ở bên đó.” Chàng còn nhiệt tình chỉ rõ phương hướng dòng suối. Mấy người mới đến đều tỏ vẻ không vui, chẳng ai muốn đi bắt cá, mọi người đến trước đống lửa thì dừng lại. Tô Tiểu Bồi đang ngồi xổm trước đống lửa đợi ăn cá, có người đến liền đứng dậy, thấy mọi người cũng đều đang nhìn cô. Cũng đúng, trong đám người này chỉ có cô là chẳng biết từ đâu đến, hơn nữa bây giờ cô đang mặc y phục của Nhiễm Phi Trạch sửa nhỏ lại, chẳng ra thể thống gì, rất cổ quái. Cô không kìm được buông một tiếng thở dài, ở thế giới này, đến khi nào cô mới có được thể diện một lần đây?

“Chào các vị tráng sĩ, các vị đại hiệp.” Tô Tiểu Bồi cất tiếng chào hỏi. Có mấy người không tỏ vẻ gì, vài người gật đầu, chỉ có một thiếu niên trông dáng vẻ gọn gàng đáp: “Chào cô nương.” Nhiễm Phi Trạch cười, nói: “Vẫn là Quý tiểu huynh đệ có lễ, gia đình dạy dỗ rất tốt đó.”

Tiêu Kỳ lườm chàng, ý tứ của “gia đình dạy dỗ rất tốt” là Huyền Thanh phái của y dạy không tốt sao? Những người khác chẳng buồn trừng mắt với Nhiễm Phi Trạch, bọn họ chỉ đánh giá Tô Tiểu Bồi từ trên xuống dưới. Tô Tiểu Bồi lại thầm thở dài, nhưng cũng chỉ có thể chắp tay sau lưng hào phòng cho bọn họ đánh giá. “Cô nương làm thế nào vào được Linh Lung trận?” Người hỏi là Trần Hiếu Sơn, nhị Chưởng môn của Thần Khí môn, hôm qua ông ta xuống vách núi tìm đường, không được tham gia phá Thiên Ti Ngân Nhận kia, sáng sớm hôm nay sau khi tập hợp với bọn Tiêu Kỳ, nghe kể chuyện này, trong lòng nghi hoặc trùng trùng. Làm sao một cô nương không biết võ công có thể vào được trận, còn có thể leo lên trên cái cây ở trung tâm của Thiên Ti Ngân Nhận, người đưa được nàng qua đó nếu như không phải có bản lĩnh lớn bằng trời thì chính là người lập trận. Có điều mọi người đều biết người lập trận chắc chắn là lão tiền bối của mấy chục năm trước, sớm đã không còn trên đời nữa, cho nên chuyện của cô nương này kỳ lạ quá mức. Ông ta đã ngẫm nghĩ suốt quãng đường, đến giờ vừa nhìn thấy Tô Tiểu Bồi, liền hỏi luôn. Tô Tiểu Bồi vẫn theo lời lúc trước, lắc đầu nói không nhớ. Trần Hiếu Sơn lại hỏi làm thế nào cô lên được cây? Tô Tiểu Bồi lại đáp không nhớ. Có nhìn thấy người nào hay không? Vẫn đáp là không còn nhớ gì nữa. Nghe thấy vậy, sắc mặt Trần Hiếu Sơn tương đối khó coi.

“Nếu như cô nương bất tỉnh nhân sự thì tại sao lại không bị ngã xuống khỏi cái cây đó? Nếu như có ý tức, thì tại sao lại không biết là người nào đưa mình lên đó? Cứ coi như không biết kẻ nào đưa mình lên cây, nhưng quãng thời gian trước khi vào trận pháp dài như vậy, cũng phải ăn uống, đi vệ sinh, kiểu gì chẳng có lúc tỉnh táo, lẽ nào cô nương không hề biết mình ở chỗ nào, gặp người nào, cũng không nhớ rõ đã trải qua chuyện gì sao?” “Đúng vậy.” Tô Tiểu Bồi gật đầu, ra vẻ suy nghĩ cẩn thận một lát, sau đó đáp: “Đích thị là không nhớ được gì cả. Khi ta tỉnh lại, đã thấy mình ở trên cây, không nhớ được trước đó đã xảy ta chuyện gì, cũng thực sự không biết mình đang ở nơi nào, làm thế nào mà lên được cây, chỉ biết là cây quá cao, ta không xuống được, chỉ đành ngồi trên cây nhìn xung quanh kêu cứu, sau đó tráng sĩ tới cứu ta xuống.” Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cùng trầm mặc, đúng là sau khi nghe thấy tiếng cô kêu cứu, Nhiễm Phi Trạch mới tìm thấy cô, nhưng nếu nói cô không kỳ quái, thì không có khả năng. Nhưng người ta đã nói mình chẳng biết, chẳng nhớ gì thì họ làm gì được chứ? Cho nên mọi người đều nhìn Tô Tiểu Bồi chằm chằm, cô cũng thản nhiên nhìn lại họ, chuẩn bị nghênh tiếp vòng truy vấn tiếp theo.

Lúc này, Nhiễm Phi Trạch đưa con cá trong tay sang cho Tô Tiểu Bồi, dặn dò: “Trông chừng một chút, đừng để cháy.” “Hả? Ờ.” Tô Tiểu Bồi đón lấy, nhưng rõ ràng cô vẫn đang trả lời câu hỏi mà, là giai đoạn đối chất đó, tráng sĩ, huynh nhét cá cho ta làm gì hả? Nhiễm Phi Trạch không nhìn đến biểu cảm của mọi người, chàng chỉ đi hai bước, đến bên cạnh hộp đao của mình, duỗi chân đá một cá, hộp đao kêu “tách” một tiếng, một thanh đại đao đen sì bật ra ngoài. Nhiễm Phi Trạch duỗi tay nắm lấy cán đao, như thể hờ hững, dửng dưng vặn cổ tay, múa ra hai thế đẹp mắt, sau đó Nhiễm Phi Trạch bỗng dừng tay, để thanh đao cắm sâu xuống mặt đất.

Chàng mỉm cười, nói với mọi người: “Ta vẫn chưa giới thiệu với mọi người nhỉ, vị cô nương này là người nơi khác, họ Tô tên Tiểu Bồi, quê quán ở rất xa phía đông kia. Nửa năm trước, ta đã gặp nàng ấy ở núi Thiên Liên trấn Thạch Đầu, từ đó hai người bọn ta kết làm bằng hữu đồng hành, nương tựa nhau mà sống. Hơn hai thánh trước, nàng ấy bị kẻ gian hãm hại, đã mất tích, chuyện ta rời khỏi trấn Võ đi đến thành Ninh An tìm người chắc các vị cũng nghe nói rồi, người ta tìm chính là vị Tô cô nương này. Kẻ nào hại nàng ấy, đã xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ điều tra cẩn thận, tuyệt không buông tha cho kẻ nào đã hại nàng ấy, kẻ có suy nghĩ bất chính không khách khí với nàng ấy, ta cũng sẽ không bỏ qua. Hôm nay nói rõ mọi chyện trước, để tránh cho mọi người không biết nội tình mà khó bề tiếp xúc.” Mọi người nhíu mày nghe chàng nói, Nhiễm Phi Trạch quét mắt nhìn tất thảy một vòng, tiếp tục mỉm cười, xoa xoa cán đao của mình. “Nếu có chuyện gì, các vị cứ dựa theo quy củ giang hồ mà làm.” Không ai nói gì. Tô Tiểu Bồi nhìn biểu cảm của mọi người, nghĩ có lẽ người ta cũng giống như cô, không biết nói thế nào mới được. Ý tứ trong lời này của Nhiễm Phi Trạch, cô hiểu được một chút, chẳng phải chính là muốn nói cô nương này là ta che chở, các vị đừng lôi thôi hiềm nghi vớ vẩn nữa, có vấn đề gì, cứ đến tìm ông đây mà nói.

Tô Tiểu Bồi cảm thấy cùng một ý này mà dùng lời của xã hội đen hiện đại để nói thì sẽ có khí thế hơn nhiều, tráng sĩ tiên sinh vẫn quá nho nhã, chưa đủ uy phong. Lúc này, Nhiễm Phi Trạch lại nói tiếp: “Được rồi, lời đã nói rõ ràng sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái hơn, mọi người cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, muốn uống nước thì uống nước, muốn tắm rửa thì đi sang bên kia, bữa trưa các vị tự giải quyết, ăn no uống đủ rồi thì chúng ta tiếp tục bàn bạc một chút về chuyện ra khỏi trận pháp.” Tô Tiểu Bồi thấy mọi người lại liếc cô, sau đó chia nhau tản đi. Cô mỉm cười đáp lại, không lộ vẻ áy náy, đợi Nhiễm Phi Trạch quay lại, liền đưa cá cho chàng. “Quy củ giang hồ là những quy củ gì?”

“Nếu như không phục thì có thể đến giải quyết.” “Đến giải quyết?” “Chính là thi đấu đọ sức.”

“Ồ ồ.” Tô Tiểu Bồi hiểu rõ rồi, chính là “không thoải mái thì đánh lẻ”, quả nhiên vẫn là xã hội đen thời hiện đại có khí thế hơn. Nhưng mà, bọn họ sẽ không thật sự động thủ chứ? Tô Tiểu Bồi cũng biết mình xuyên không lâu như vậy mà không bị người ta coi là yêu quái bắt lại thiêu sống đã là rất may mắn rồi, huống hồ lúc này còn bị cuốn vào huyết án giang hồ nữa, bây giờ mọi người đều bị mắc trong trận pháp cổ quái, tính khí chắc chắn không được tốt lắm. Có nghi ngờ, chất vấn cô cũng là điều dễ hiểu, nhưng sẽ không thực sự trở nên kích động, rồi coi lời của Nhiễm Phi Trạch là khiêu khích mà động đao kiếm đấy chứ? Cô nhìn thanh đao Nhiễm Phi Trạch cắm xuống đất, nhỏ tiếng nói với chàng: “Không có chuyện gì chứ, người ta chỉ hỏi một chút, hay là huynh thu đao lại đi.”

“Không thu, đến lúc kê ngồi lên rồi, muốn lấy đao ra cũng phiền phức.” “Nhưng mà thế này hình như rất vô lễ.” “Không vô lễ bằng việc nàng nói muốn lấy nó cạo vảy cá.”

Tô Tiểu Bồi ngậm chặt miệng, thực ra cô chỉ hỏi một câu vảy cá làm thế nào, có cần lấy đao của chàng cạo không, thế mà chàng đã ghi nhớ rồi, đúng là nhỏ mọn. Tô Tiểu Bồi quan sát sắc mặt của mọi người một chút, có vài người vẫn đang cẩn thận quan sát cô và Nhiễm Phi Trạch, sau đó cô nhìn thấy Nhiễm Phi Trạch cố ý quay ra cười với mấy người họ. Cô thầm thở dài, khiêu khích thế này thật sự sẽ không xảy ra đánh nhau chứ, rồi lại quay đầu nhìn thanh đao kia. “Cô nương yên tâm, tuy gọi là giang hồ, võ lâm, nhưng mọi người đều là người văn nhã, không thích đánh giết, chớ phiền lòng.”

Văn nhã? Tiêu Kỳ ở bên cạnh đang uống nước, suýt chút nữa thì phụt ra ngoài một ngụm, bị sặc, ho liên tục. Nhiễm Phi Trạch lập tức ném cho y một ánh mắt khiển trách, miệng nói: “Danh môn đại phái! Đại sư huynh bình tĩnh!” Tiêu Kỳ lườm chàng một cái, Tô Tiểu Bồi cười. “Vị này chắc là Tiêu Kỳ Tiêu đại hiệp.”

Tiêu Kỳ chắp tay. Tô Tiểu Bồi lại nhìn sang Quý Gia Văn bên cạnh. “Quý Gia Văn Quý đại hiệp?” Quý Gia Văn hơi thẹn thùng, cậu ta là đệ tử mới nhập môn, rất hiếm người gọi cậu ta là đại hiệp, vội vàng chắp tay thi lễ. “Không tồi nhỉ, xem nàng còn có thẻ đoán ra được mấy người?” Hôm qua Nhiễm Phi Trạch đã nói qua một lượt về những người đồng hành, hôm nay lại có thể lấy điều này ra để chơi trò đoán người cùng Tô Tiểu Bồi. Kết quả Tô Tiểu Bồi đoán đúng hết. Tào Hạ Đông lạnh lùng châm biếm: “Cô nương nói đã mất ký ức, không còn nhớ chuyện gì, nhưng đầu óc vẫn rất nhạy bén.”

“Gia phụ khi còn sống từng là bổ khoái, đã dạy ta vài bản lĩnh nhận người, Nhiễm tráng sĩ đã rất chi tiết nhắc đến các vị có đặc điểm gì, nên khá dễ đoán.” Tô Tiểu Bồi mang những từ ngữ trước đây ra dùng, cô còn phải sống ở thế giới này lâu nữa, giả ngốc cũng không thể ngốc hoàn toàn được. “Cô nương còn nhớ được tên và người nhà của mình?” Trần Hiếu Sơn cũng mang mối hiềm nghi sâu sắc với Tô Tiểu Bồi, ông ta tinh thông kỳ môn độn thuật, đương nhiên biết muốn để người lên trên cây ở giữa trận pháp đó là chuyện khó khăn thế nào, thậm chí ông ta cảm thấy đây là chuyện không thể xảy ra. Cho nên sự cổ quái của cô nương này không phải bình thường. “Đúng vậy. Ký ức là thứ rất kỳ diệu. Có vài chuyện cả đời khó quên, có vài việc vừa trôi qua đã quên luôn, Trần Chưởng môn không cần bận tâm.” Tô Tiểu Bồi nói lời này khiến Phương Bình nhìn cô một cái, cái nhìn này khiến Tô Tiểu Bồi nhanh chóng lưu tâm.

“Không nhớ rõ sự việc đâu có phải là bọn ta.” Tào Hạ Đông thấy không thoải mái trong lòng, luôn muốn châm chích. “Đúng vậy, là ta không nhớ rõ, ta cũng không để ý, các vị càng không cần bận tâm nữa.” Tào Hạ Đông nghẹn lời, lại cảm thấy mình bị chế nhạo. Nữ tử này đúng là cùng một loại với Nhiễm Phi Trạch, đều khiến người ta phát ghét.

Sau bữa ăn, Nhiễm Phi Trạch kéo mọi người cùng đi nghiên cứu bản đồ trận hình chàng đã vẽ. Trần Hiếu Sơn bổ sung một vài chỗ, cả đoạn đường ông ta đến đây, có không ít phát hiện, còn Nhiễm Phi Trạch thì chỉ nhìn một vòng quanh đó mà thôi, bọn họ cùng bổ sung lên bản đồ, phát hiện ra quả nhiên ngọn núi này đã thay đổi rất nhiều. “Sự tinh diệu của Linh Lung trận quả nhiên không phải tầm thường.” “Như vậy chúng ta có tiếp tục thăm dò đường cũng vô ích, trận hình đã thay đổi, không còn là trận pháp lúc đầu Cửu Linh Đạo chưởng vào nữa, cứ coi như tìm được đường ra, cũng chẳng thể làm chứng cứ chắc chắn được đúng không?” Lời này của Nhiễm Phi Trạch làm Phương Bình thay đổi sắc mặt, còn Phó Ngôn thì nhảy bật dây. “Nhiễm Phi Trạch, ngươi nói lời này có ý gì? Ngay từ lúc bắt đầu, ngươi đã không muốn tìm ra chứng cứ vững chắc chứng minh Cửu Linh Đạo chưởng là hung thủ thực sự, có phải vậy không? Cho nên chuyện gì ông ta cũng muốn ngươi tham gia, ngươi sử dụng thêm chút thủ đoạn, ngăn chặn tất cả chứng cứ điều tra, ngươi có tính toán gì? Trận hình đã thay đổi, không thể chứng minh là thế nào? Linh Lung trận tinh diệu, cứ coi như chúng ta không tìm được đường lẻn ra khỏi trận pháp, cũng không thể chứng minh được Cửu Linh Đạo chưởng kia không lẩn ra khỏi trận pháp, hay là căn bản ông ta không hề vào trận pháp, mà đã quay đầu ngay ở cửa trận cũng chưa biết chừng. Tóm lại ông ta chính là hung thủ thực sự. Phương Tổng quản của gia trang ta đã tận tai nghe thấy tiếng chuông, tận mắt nhìn thấy một góc đại bào, nếu không phải chậm chân truy đuổi, chưa biết chừng có thể nhìn thấy mặt của Cửu Linh Đạo chưởng kia. Ngươi cũng không cần phải phí sức che tai bịt mắt mọi người thế này, đợi ra khỏi trận pháp rồi, nếu như giang hồ đồng đạo không muốn chủ trì công đạo cho Thất Sát trang bọn ta, bọn ta sẽ tự giải quyết với Thần Toán môn, giang hồ tự có quy củ của giang hồ, giết người đền mạng, thiên kinh địa nghĩa(2).”

(2) Chỉ những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì để bàn cãi, nghi ngờ. “Được thôi.” Nhiễm Phi Trạch thoải mái gật đầu. “Đợi ra khỏi trận rồi, các ngươi hãy nhanh chóng đến Thần Toán môn giải quyết.” Chàng còn kêu gọi những người khác. “Nào nào, chúng ta tiếp túc bàn bạc làm thế nào ra khỏi trận.” Phó Ngôn hơi sững người, hắn khảng khái hiên ngang nói ra một chuỗi lời này, chỉ trích Nhiễm Phi Trạch giúp đỡ hung phạm, Nhiễm Phi Trạch lại dùng khẩu khí giống như đùa trẻ con nhẹ nhàng, thản nhiên bảo hắn cứ làm vậy? Hơn nữa còn nói giống như thể hắn đang làm ầm ĩ vô lý.

“Nhiễm Phi Trạch!” Phó Ngôn giận dữ gầm lên một tiếng. “Ài.” Nhiễm Phi Trạch đáp lời, quay đầu hỏi: “Phó đại hiệp, chuyện gì?” Chuyện gì? Còn có chuyện gì? Nắm đấm của Phó Ngôn đã siết chặt lại, hắn cảm thấy mình đang bị đùa bỡn, lửa giận bốc ra toàn thân không che giấu nổi.

Tô Tiểu Bồi thấy hơi căng thẳng nhìn sang thanh đao của Nhiễn Phi Trạch ở cách đó rất xa, mà kiếm của Phó Ngôn kia lại đeo ngay sau lưng, vươn tay ra là lấy được luôn, hơn nữa dáng vẻ của hắn dường như muốn lập tức động thủ. Tim Tô Tiểu Bồi đập nhanh hơn mấy nhịp. Lúc này Phương Bình vội vàng gọi Phó Ngôn một tiếng: “Đại công tử.” Phó Ngôn đứng thẳng đơ, lườm Nhiễm Phi Trạch. Nhiễm Phi Trạch rất bình tĩnh nhìn đáp trả hắn. Tiêu Kỳ và La Hoa đều chen đến, ngăn giữa hai người, khuyên Phó Ngôn mấy câu. Phương Bình bị vết thương, lại đã trúng độc, vẫn cố gắng đứng lên, kéo Phó Ngôn đi.

Nhiễm Phi Trạch nhìn sang Tô Tiểu Bồi, sau đó giống như chẳng có chuyện gì, quay người tiếp tục thảo luận trận pháp với Trần Hiếu Sơn. Trần Hiếu Sơn hơi lo lắng, nhìn Phương Bình và Phó Ngôn, Tào Hạ Đông thấy vậy, nói một câu: “Ta đi xem bọn họ thế nào”, rồi liền đi qua đó. Tô Tiểu Bồi để ý kỹ phản ứng của mọi người, ngẫm nghĩ, rồi gắng hết sức rút thanh đại đao của Nhiễm Phi Trạch lên, sau đó ôm nó đến bên chàng. Binh khí cách chàng gần hơn một chút hình như sẽ vững tâm hơn. Nhiễm Phi Trạch giống như mọc mắt sau lưng vậy, nghe thấy động tĩnh liền quay lưng lại nhìn nàng một cái. “Đừng khiến mình bị thương đó.”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu, ôm lấy thanh đao, ngồi ở phía sau chàng, chàng nói chuyện của chàng, còn cô quan sát những người khác. Phương Bình yếu ớt suy nhược, Phó Ngôn phẫn nộ nóng nảy, Tào Hạ Đông có vẻ sâu không thể đoán, Tiêu Kỳ sáng suốt lão luyện, La Hoa chất phác bình tĩnh, Trần Hiếu Sơn mong muốn kiểm soát rất mạnh, Quý Gia Văn đơn thuần thẳng thắn…. Một lúc lâu sau, bọn họ thảo luận xong, Nhiễm Phi Trạch liền dẫn Tô Tiểu Bồi ra, nhỏ giọng hỏi: “Nhìn ra điều gì rồi?” “Huynh chọc giận Phó Ngôn kia chính là muốn để ta quan sát phải không?”

Nhiễm Phi Trạch cười, bọn họ quả nhiên như có tâm linh tương thông. “Cô nương thấy thế nào?” “Tạm thời chưa nhìn ra được điều gì, nếu có cơ hội, ta muốn nói chuyện riêng với Phương Bình.” “Cái gì?”

“Trạng thái tinh thần của ông ta hình như không được bình thường lắm.” “Vì sao không phải là Phó Ngôn? Ta cảm thấy hắn cũng không bình thường.” “Trình độ phối hợp của hắn ta rất kém, ta xuống tay từ chỗ dễ trước. Người thân không còn, cảm xúc thất thường cũng là lẽ thường. Ta cần tiếp xúc nhiều với bọn họ thì mới có thể quan sát được vấn đề. Phương Bình thì dường như có áp lực rất lớn, hơi quá sức.”

“Áp lực lớn?” “Huynh tìm cơ hội nhìn vào mắt của ông ta là biết ngay. Trạng thái tinh thần của ông ta, cũng không biết có phải do chịu ảnh hưởng của vết thương không, ta sẽ tìm cơ hội kiểm tra xem sao.” “Có lẽ là do ông ta tận mắt nhìn thấy hung án, tình cảm của ông ta với Phương Trang chủ rất sâu. Nhưng chỉ dựa vào việc một mình ông ta nhìn thấy, nghe thấy thì không định được tội của Cửu Linh Đạo chưởng, lời nói suông không có chứng cứ, hơn nữa khi ở trước mặt mọi người, ông ta không phân biệt được rõ tiếng chuông.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu. “Ký ức của con người thực sự rất kỳ diệu. Ta đã có biện pháp.” Ngày hôm nay không xảy ra việc gì đặc biệt, Trần Hiếu Sơn và bọn Tào Hạ Đông ra ngoài thăm dò đường, còn nhóm của Liễu Nhan Hương đi theo tuyến đường Cửu Linh Đạo chưởng vượt qua các cơ quan đã phóng đạn khói, màu sắc của đạn khói đó biểu thị phía bọn họ gặp phải phiền phức. Mọi người suy đoán bên đó cũng giống như bọn họ, là vì đại trận bị ảnh hưởng nên có sự thay đổi. Thế là Trần Hiếu Sơn cũng dùng pháo khói phát ra tín hiệu, bảo bọn họ lùi về, đến khe núi tập hợp. Tóm lại mọi người ra ngoài lại quay về, đi xung quanh tìm đường, tín hiệu cũng được phóng ra hai lần để trao đổi tin tức, mà những việc này Tô Tiểu Bồi đều không tham gia nổi. Cô chỉ lặng lẽ quan sát mọi người và nghĩ cách bắt chuyện với Phương Bình.

Phương Bình bị thương, vẫn luôn ngồi thiền vận khí, thỉnh thoảng đứng dậy đi lại, hoạt động một chút. Tô Tiểu Bồi quan sát một lát, cảm thấy ông ta vẫn khá cẩn thận cảnh giác, chủ động đến gần là hành động không mấy sáng suốt, cô thay đổi biện pháp, chuyển qua bắt chuyện với Quý Gia Văn. Quý Gia Văn rất lịch sự, hễ hỏi sẽ đáp. Tô Tiểu Bồi nói với cậu ta chuyện mình cùng điều tra phá án với bọn Tần Bổ đầu ở thành Ninh An, thủ đoạn và phương pháp của mấy vụ án Tần Bổ đầu điều tra, Quý Gia Văn nghe rất hứng thú, hỏi rất nhiều vấn đề. La Hoa ở bên cạnh đõ cành cây định dùng để bắt cá, cũng xen lời vào. Phương Bình ngồi hơi xa, nhưng ông ta cũng nghe thấy bọn họ nói chuyện. Ông ta đứng dậy đi lại một chút, sau đó lúc quay về thì ngồi gần bọn Tô Tiểu Bồi hơn. Tô Tiểu Bồi tỏ vẻ chẳng để tâm, chăm chú trả lời những câu hỏi của Quý Gia Văn và La Hoa. Khoảng thời gian Tô Tiểu Bồi ở chỗ Tần Bổ đầu không lâu lắm, những vụ án có thể lấy ra kể để thu hút người ta cũng không được bao nhiêu, cô thấy Phương Bình đã xán đến gần, liền bắt đầu nói đến vụ án ngày xưa cha cô điều tra. Một vụ án hung sát, có nhân chứng tận mắt chứng kiến quá trình, nhưng vì phải chịu kinh sợ và kích thích mãnh liệt, cho nên ký ức tương đối hỗn loạn, mà ký ức hỗn loạn lúc này lại bị nghi phạm kia lợi dụng, khiến phương hướng điều tra của các quan sai bị quấy nhiễu. Nhưng quan sai thủ đoạn cao minh cuối cùng gạt bỏ được những quấy rối này, thông qua lời chứng của nhân chứng tỉ mỉ điều tra, cuối cùng tìm được chứng cứ chắc chắn, buộc hung thủ phải bó tay nhận tội.

“Lời chứng của người làm chứng là vô cùng quan trọng.” Tô Tiểu Bồi nói với giọng chân thành nghiêm túc. Phương Bình gật đầu. Phó Ngôn đang ngồi ở chỗ xa, lúc này lạnh lùng cười với Nhiễm Phi Trạch. “Tô cô nương cũng hiểu nhiều biết rộng đó, nữ sư gia của thành Ninh An quả nhiên danh bất hư truyền.” Tô Tiểu Bồi liếc nhìn hắn, không phản bác, ngừng một lát lại tiếp tục nói đến việc thu thập và phân tích chứng cứ. Nhiễm Phi Trạch đang đẽo cành cây, nghe thấy lời của Phó Ngôn thì chỉ cười đáp lại. Chàng biết ý tứ của hắn, Tô Tiểu Bồi nói trong vụ án này có kẻ lợi dụng ký ức hỗn loạn của nhân chứng để quấy nhiễu việc điều tra phá án, khi Nhiễm Phi Trạch kiểm tra vết cắt, không làm vừa lòng Thất Sát trang, Phó Ngôn đã cảm thấy chàng đang quấy rối việc điều tra. Giờ Tô Tiểu Bồi lấy ví dụ này giống như là đang hạ bệ hắn.

Nhiễm Phi Trạch nhìn Tô Tiểu Bồi, dường như cảm nhận được ánh mắt của chàng, cô cũng quay sang nhìn lại, chàng cười với cô, rồi tiếp tục công việc của mình. Tô Tiểu Bồi kể liền một hơi mấy vụ án, người nghe từ một mình Quý Gia Văn chuyển thành năm, sáu người La Hoa, Phương Bình, Phó Ngôn…. Sau đó mọi người có việc phải làm, chỉ còn lại hai người Phương Bình và Phó Ngôn, đương nhiên còn cả Nhiễm Phi Trạch vẫn luôn ngồi bên cạnh không hề rời đi. Tô Tiểu Bồi không chủ định lôi kéo cả chàng vào, khi nhìn thấy chỉ còn lại Phương Bình và Phó Ngôn, cô dùng ánh mắt ra hiệu cho Nhiễm Phi Trạch, chàng lập tức trở nên bận rộn, rời đi xa hơn một chút để chuẩn bị củi đốt lửa buổi tối. Tô Tiểu Bồi kể cho Phương Bình và Phó Ngôn nghe rất nhiều chuyện, cố gắng điều chỉnh khẩu âm của mình và ngôn từ để dẫn dắt thu hút bọn họ. Cô quan sát biểu cảm và tư thế của hai người, sau đó kể về nỗi đau khổ của việc mình bị bắt cóc không nhớ được bất cứ chuyện gì. Phó Ngôn hỏi mấy vấn đề rât sắc sảo, ý đối chọi và nghi vấn rõ ràng, trong khi đó Phương Bình chỉ cúi đầu trầm mặc. Tô Tiểu Bồi cảm thấy hôm nay cô đã thăm dò đủ rồi, nên để lại cơ hội cho lần sau.

Cô nhìn Nhiễm Phi Trạch, chàng luôn để ý đến động tĩnh của nhóm cô ở bên này, thấy cô nhìn qua, còn chớp mắt với mình, chàng liền ném túi nước đến, sai cô ra suối lấy nước. Tô Tiểu Bồi tỏ vẻ không tình nguyện, chào hỏi hai người Phương Bình và Phó Ngôn rồi rời đi. Hôm nay, mấy người bọn Trần Hiếu Sơn và Tiêu Kỳ đi thăm dò đường, đón nhóm Liễu Nhan Hương đến khe núi. Sau khi bọn họ xuất phát, chỉ còn lại Tào Hạ Đông và Nhiễm Phi Trạch lo mọi việc. Tuy bàn bạc quyết định như vậy nhưng Tào Hạ Đông không thuận mắt với Nhiễm Phi Trạch, căn bản là phớt lờ chàng. Nhiễm Phi Trạch chỉ để ý đến Tô Tiểu Bồi, thỉnh thoảng còn trêu đùa cậu thiếu niên nghiêm túc Quý Gia Văn của Huyền Thanh phái, những người khác thì chẳng buồn để ý đến. Một nhóm người yên ổn vô sự, chỉ ở lại đó đợ bọn Trần Hiếu Sơn quay về, dự định cùng nhau rút khỏi Linh Lung trận. Trong đêm, theo lệ họ lại đốt lửa thành một vòng tròn Tô Tiểu Bồi ngồi trên hộp đao của Nhiễm Phi Trạch, dựa và lưng chàng nghỉ ngơi. Nhiễm Phi Trạch lấy áo khoác ngoài đắp lên người cô, để cô không bị lạnh. Cô mượn sự che chắn của chiếc áo đó, lén lút quan sát mọi người.

Nhiễm Phi Trạch nói chuyện phiếm với cô, giới thiệu công phu và nội tình của các môn các phái, các môn phái đều khen ngợi lẫn nhau, cũng gắng sức khen ngợi chính mình. Tô Tiểu Bồi thấy vẻ mặt khó chịu những người khác, đột nhiên hiểu rõ nguyên nhân tại sao Nhiễm Phi Trạch lại nói linh tinh, vớ vẩn thế này. Quả nhiên sau đó Nhiễm Phi Trạch lại nói một câu nữa: “Công lực thâm hậu giống như ta đây, thính lực cực tốt, khi đó cách xa như vậy cũng nghe thấy được tiếng kêu cứu của cô nương.” Tô Tiểu Bồi ngộ ra, Nhiễm Phi Trạch là đang cảnh cáo cô đừng có cho rằng cô lén lút nói chuyện với chàng lúc này, những người khác sẽ không nghe thấy. Tô Tiểu Bồi phụ họa nói đôi câu ngưỡng mộ kiểu như biết võ công thật là tốt, thấy khóe miệng mấy người kia thoáng hiện nụ cười, giống như cảm thấy sự khen ngợi của cô rất có ý nghĩa. Xem ra cô nói nhỏ giọng như vậy mà những người này thực sự có thể nghe thấy hết. Thế là Tô Tiểu Bồi lại hạ thấp giọng hơn nữa như thể đang thì thầm riêng tư, hỏi: “Tráng sĩ, đợi sau khi ra ngoài, yên ổn rồi, ta sẽ dùng cách thức như ở thành Ninh An để thử nhớ lại, chắc là có thể moi ra được ký ức bị ẩn đi.”

“Giống như cách nàng dùng để giúp người con dâu nhớ lại mình đặt miếng ngọc của mẹ chồng ở chỗ nào phải không?” “Đúng rồi. Có điều cách đó ta có thể thi triển đối với người bên cạnh, nhưng lại không làm được vơi bản thân mình.” “Không được cũng không sao, từ từ rồi sẽ nhớ lại được.”

“Không phải đâu, có vài ký ức chôn trong đầu, nếu không có sự dẫn dắt thì rất khó nhớ ra. Đúng rồi, vụ án của Cửu Linh Đạo chưởng huynh nói kia, cách này của ta có thể giúp đỡ được gì không?” “Nàng nghĩ mình đang ở phủ nha thành Ninh An sao? Cũng đâu có ai mời nàng giúp đỡ, nàng tự mình bận rộn thì có tác dụng gi?” “Nhưng nếu như Phương đại hiệp còn có thể nhớ ra điều gì khác nữa thì sao? Có lúc chỉ một đầu mối nhỏ cũng có thể xoay chuyển cả cục diện. Ví dụ trừ tiếng chuông ra, có phải là còn nghe thấy âm thanh nào khác không. Phương Trang chủ có hét lên câu gì đó không, thậm chí trong khoảng thời gian trước khi sự việc xảy ra, có phải Phương Trang chủ đã nói hoặc nhắc đến điều gì đó không, tất cả đều có thể nhớ lại mà.” Tô Tiểu Bồi nói lời này, lén nhìn sang thấy Phương Bình vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, lúc này đã mở mắt ra, còn Phó Ngôn quay hơn nửa phần lưng sang phía nàng, nàng không thể nhìn được phản ứng của hắn. Trên mặt Tào Hạ Đông khong có biểu cảm gì lớn, nhưng lại nhìn sang phía Phương Bình, những người khác cũng nhìn Phương Bình, nhưng Phương Bình rất nhanh đã nhắm mắt lại, lật người quay sang hướng khác, không động đậy nữa.

Nhiễm Phi Trạch tiếp lời của Tô Tiểu Bồi, nói với cô: “Nàng mau ngủ đi, chớ nghĩ nhiều quá, chuyện trong giang hồ, đâu có phải giống như phủ nha phá án, nàng có bản lĩnh to bằng trời, cũng chưa chắc người khác sẽ tin. Ngủ đi, chuyện này không liên quan đến nàng, chớ quản làm gì.” Tô Tiểu Bồi đợi một hồi lâu, lúc này mới làm bộ làm tịch thở dài một hơi, miễn cưỡng đáp lại một tiếng: “Được.” Trong đêm nay, Tô Tiểu Bồi lên tinh thần vừa nghiền ngẫm vừa quan sát, có người cho rằng cô đã ngủ say, lén lút đánh giá cô, có người rời đi xa ơn một chút trải thảm vải ra ngủ, đại đa số mọi người hoặc ngồi hoặc nằm, rất yên tĩnh. Thực sự chẳng có gì đáng xem cả, sau đó Tô Tiểu Bồi ngủ thiếp đi dưới chiếc áo khoác của Nhiễm Phi Trạch.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi thức giấc, Tô Tiểu Bồi lại phát hiện mình đang gối đầu trên đùi Nhiễm Phi Trạch, chàng vẫn chống áo khoác lên che đầu cho cô, một cánh tay khác vòng qua người cô. Tô Tiểu Bồi he hé vén áo khoác nhìn ra ngoài đánh giá, phát hiện những người khác đều đã tỉnh, có người đã đi đâu, có người đang thu dọn. Tô Tiểu Bồi chớp mắt, phát hiện Phương Bình và Phó Ngôn đều không thấy bóng dáng. “Tỉnh rồi?” Nhiễm Phi Trạch cảm thấy cô động đậy, cúi đầu hỏi. “Ừm.” Tô Tiểu Bồi quay đầu, ngước nhìn Nhiễm Phi Trạch. Cô khẽ cử động, đột nhiên phát hiện có điều gì khác thường. Cô cảm thấy trên người trống trải. Cẩn thận sờ xuống, cô thấy trên người mình vẫn mặc chiếc áo Nhiễm Phi Trạch sửa lại cho cô, nhưng chỉ có duy nhất chiếc áo đơn này, áo lót và quần con bên trong hình như không còn nữa.

Chết rồi, chết rồi! Nguyệt Lão kia đúng là không lừa cô. Y phục của cô quả nhiên biến mất thật. Cô phải làm thế nào đây? Đang ở nơi hoang vu, hẻo lánh cùng một đám hán tử, không có quần áo trong, cô thực sự cảm thấy rất xẩu hổ, không có cảm giác an toàn. “Làm sao vậy?” Nhiễm Phi Trạch thấy sự kinh hoảng trên mặt cô. “Không sao, không sao.” Tô Tiểu Bồi dùng áo khoác bọc lấy người mình, cẩn thận cúi đầu nhìn, hình như không nhìn ra điều gì. Cô ngồi dậy, nhỏ tiếng nói muốn đi vệ sinh, chỉ hận là không thể lập tức xác nhận ngay tình trạng của mình lúc này.

Nhiễm Phi Trạch đi cùng cô, giúp cô trông chừng. Tô Tiểu Bồi nhanh chóng kiểm tra, quả là y phục cô mặc ở thời hiện đại thực sự không còn nữa, cô thấy hơi hoang mang, thẫn thờ một hồi, sau đó tiu nghỉu đi ra ngoài, hỏi Nhiễm Phi Trạch: “Tráng sĩ, chiếc áo khoác này cũng cho ta mượn mặc tạm được không?” Nhiễm Phi Trạch ngạc nhiên. “Trời nóng bức thế này, nàng chắc chắn mình muốn mặc ba chiếc áo à?” “Khụ, khụ, cứ cảm thấy hơi lạnh.”

Nhiễm Phi Trạch hơi chau mày, đưa tay kiểm tra trán cô, lại nhìn kỹ cô, rồi đồng ý. Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi một trước một sau đi ra khỏi rừng cây, Phó Ngôn và Phương Bình ở xa xa đầu bên này nhìn lại, Phó Ngôn nói: “Phương thúc người xem, hai người bọn họ như vậy, Tô cô nương kia sợ sệt, rõ ràng là chột dạ, Nhiễm Phi Trạch chẳng biết là có quan hệ gì với nàng ta, đã làm gì với nàng ta, liệu có âm mưu gì không. Nàng ta nói chuyện cổ quái, lời lẽ thì ba hoa thiên địa, Phương thúc chớ bị nàng ta mê hoặc.” Phương Bình trầm ngâm hồi lâu, hỏi: “Phó Ngôn, nếu ra khỏi Linh Lung trận rồi, không lấy được chứng cứ chắc chắn, các phái không muốn xuất đầu, chúng ta và Thần Toán môn thế nào đây?”

“Huyết hải thâm thù, nếu như các phái không muốn chủ trì công đạo cho chúng ta, vậy chúng ta đành tự đi tính sổ với Thần Toán môn món nợ máu này.” Phó Ngôn nhìn sang Phương Bình. “Phương thúc, cháu không sợ đâu. Sư phụ sinh tiền đối đãi với cháu tốt như vậy, đến giờ người chết oan uổng, nợ máu phái trả bằng máu, lấy mạng đền mạng, cháu nhất định phải đòi lại công đạo cho người.” Phương Bình gật đầu. “Chỉ hận là ta vô dụng, rõ ràng nghe thấy được nhưng không nói được rõ ràng. Cửu Linh Đạo chưởng kia không nhận tội, ta lại không bác bỏ được ông ta.” Phó Ngôn nhìn ông ta, an ủi: “Phương thúc chớ nghĩ như vậy, nếu không phải là thúc nỗ lực nhớ lại những điều đó thì chúng ta thậm chí còn chẳng biết hung thủ là kẻ nào. Chuyện này tất cả nhờ vào Phương thúc, sư phụ dưới hoàng tuyền biết cũng sẽ được an ủi. Cửu Linh Đạo chưởng kia quá giải hoạt, đến giờ những môn phái bảo vệ ông ta, trong lòng chắc tự có mưu tính riêng của bọn họ. Phương thúc chớ tự trách bản thân mình, chuyện này chắc chắn không thể để yên được. Cửu Linh Đạo chưởng ắt phải đền mạng.”

Tô Tiểu Bồi thấp thỏm, cả ngày đều cảm thấy như mọi người đang chú ý đến mình. Cô không dám ăn uống gì nhiều, cảm thấy rất bất tiện. Hôm nay người ở lại càng ít hơn. Tào Hạ Đông đưa đệ tử của ông ta và mấy người bọn La Y môn Đinh Minh đi thăm dò đường, nói đợi bọn Tiêu Kỳ quay lại sẽ nhanh chóng ra khỏi trận. Nhiễm Phi Trạch không có động tĩnh gì, tuy chàng đến Linh Lung trận với danh tiếng từng có bản lĩnh phá giải trận pháp, nhưng bây giờ có Tô Tiểu Bồi ở đây, muốn đi thăm dò đường lại không tiện đưa cô theo, cũng không muốn để cô lại một mình, cho nên chàng chỉ thủ ở đại bản doanh. Tào Hạ Đông rất bất mãn với điều này, cảm thấy Nhiễm Phi Trạch không chịu bỏ công bỏ sức, có ý muốn làm vướng chân bọn họ. Hai người lại ầm ĩ một trận trước mặt mọi người, sau đó ai đi đường nấy. Tô Tiểu Bồi thu mình ngồi ở chỗ hộp đao, quan sát hành động của mọi người, nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Rời khỏi ngọn núi này rồi, quay lại thành trấn, mọi người ai về chỗ nấy, cô có muốn tự nhiên tiếp cận Phương Bình hay Phó Ngôn hỏi chuyện như thế này cũng không còn dễ dàng nữa. Đang đắn đo, lại thấy Phương Bình đi đến hỏi: “Cô nương trong người không thoải mái?”

“Hả?” Tô Tiểu Bồi thấy hơi chột dạ, khẽ gật đầu. Phương Bình nhìn ngó xung quanh, ngồi xuống, hỏi: “Cô nương nói có biện pháp giúp người bên cạnh nhớ lại chuyện, là biện pháp gì vậy?” “Thực ra chỉ là giúp người đó tập trung sức chú ý, để người đó gạt bỏ tất cả tạp niệm, tư duy quay lại nhớ đến ký ức của khi đó.”

“Giống như ngồi thiền điều tức?” “Không khác nhau là mấy.” “Vậy vì sao bản thân cô nương không thể nhớ lại chuyện?”

“Bản thân ta không biết ngồi thiền điều tức, nhưng lại biết làm thế nào để giúp đỡ người khác.” Phương Bình cười nhạt. “Cô nương hà tất cố làm ra vẻ huyễn hoặc.” Tô Tiểu Bồi cũng cười. “Phương đại hiệp nói đúng, ta đâu cần, chẳng hề có chỗ nào tốt cả.”

Cô thẳng thắn thế này, trái lại khiến Phương Bình thấy hơi ngại, ông ta quay đầu đi, trầm mặc. Tô Tiểu Bồi nhìn ngó xung quanh, không có ai chú ý đến bọn họ, liền khẽ giọng gọi: “Phương đại hiệp.” Phương Bình quay đầu lại nhìn cô. “Phương đại hiệp có thể nào nói cho ta biết phương pháp ngồi thiền điều tức không?”

Phương Bình thấy hơi bất ngờ, nhưng đây thực sự là chuyện nhỏ, ông ta gật đầu, bắt đầu chỉ cách cho Tô Tiểu Bồi. Khi Phó Ngôn ôm bó củi quay lại, từ xa đã nhìn thấy Phương Bình mắt khép hờ, dáng vẻ như nhập thần ngủ gật, còn Tô Tiểu Bồi thì ngồi đối diện ông ta, miệng dường như đang nói gì đó. Phương Bình thỉnh thoảng đáp lời, hai người giống như đang nói chuyện. Phó Ngôn thấy thế, bất ngờ ném cành củi trong tay, lao đến phía họ. “Yêu nữ, ngươi làm gì vậy?”

Vừa muốn lại gần hai người, từ bên cạnh bỗng có một luồng quyền lực cuốn đến, Phó Ngôn đột ngột dừng lại, lùi ra phía sau. Nhiễm Phi Trạch lướt đến, quát: “Tránh xa nàng ấy một chút.” Tô Tiểu Bồi thấy vậy, duỗi tay ra vỗ vỗ vào vai của Phương Bình, ông ta mở mắt, quay đầu nhìn, vẻ mặt hơi mơ màng, sau đó thấy Phó Ngôn, liền nói: “Cháu quay lại rồi.” Ông ta nhìn tình thế trước mắt, lại hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?” Phó Ngôn nhíu mày, đến gần, kéo ông ta đứng dậy, đánh giá từ trên xuống dưới. “Phương thúc, thúc vẫn ổn chứ?”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Phương Bình chẳng hiểu gì. “Thúc đang cùng yêu…. Tô cô nương này làm gì vậy?” Phương Bình ngẫm nghĩ. “Ta dạy Tô cô nương cách ngồi thiền điều tức.”

Phó Ngôn nhíu mày, nhìn Phương Bình, lại nhìn Tô Tiểu Bồi. Nhiễm Phi Trạch bước đến hai bước, chặn ở trước mặt Tô Tiểu Bồi. Phương Bình nhìn quanh, không hiểu mọi người đang căng thẳng cái gì. “Ta chỉ dạy Tô cô nương ngồi thiền mà thôi.” Ông ta giải thích. Phó Ngôn không lên tiếng, liền kéo ông ta đi. Nhiễm Phi Trạch đợi bọn họ đi xa rồi mới chau mày, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Tô Tiểu Bồi nhìn ngó xung quanh, Nhiễm Phi Trạch bảo: “Nói đi.” “Vừa rồi có một cơ hội, ta liền sử dụng rồi.” “Ừm. Sau đó?”

“Ông ta căn bản chẳng nghe thấy gì cả, không có tiếng chuông.” “Không có tiếng chuông?” Nhiễm Phi Trạch kinh ngạc. “Phương Bình nhìn có vẻ không hề giống như đang nói dối, huống hồ với con người ông ta, sẽ không nói dối hại người như thế mới đúng.” “Ta đã thôi miên ông ta, quay lại lúc ông ta phát hiện ra thi thể của Phương Trang chủ. Ông ta có chuyện muốn bẩm báo, liền đi đến thư phòng tìm người, bên ngoài thư phòng có nuôi hai con chim, hai con chim đó kêu rất vui tai, ông ta liền đứng ở đó đùa với con chim một lát. Sau đó ông ta gõ cửa phòng, gọi Phương Trang chủ, trong phòng không có người trả lời, cảm thấy kỳ lạ, liền đẩy cửa vào, cửa vừa mở, ông ta liền thấy ngay thi thể của Phương Trang chủ.”

“Sau đó thì sao?” “Sau đó Phó đại hiệp đã quay lại, quát mắng ta, ta liền gọi Phương đại hiệp tỉnh lại.” Tô Tiểu Bồi thở phào một hơi, nhớ lại vẫn còn thấy hơi căng thẳng, hoàn cảnh thế này thực sự không thích hợp để làm thôi miên, nếu như bị người ta phát hiện thì cô gay to rồi, nhưng cơ hội vừa rồi quá hiếm có. Nhiễm Phi Trạch nhíu mày. “Ông ta đùa với chim, gõ cửa phòng, không có người đáp, cảm thấy kỳ quái mới đẩy cửa mở ra. Cho nên không phải là sau khi nghe thấy tiếng chuông mới cảm thấy kỳ lạ? Vậy chắc hẳn có người đã dạy ông ta nói dối như vậy?”

Tô Tiểu Bồi nhún vai, tình hình cụ thể thế nào cô không biết rõ. “Ta cũng không kịp hỏi nhiều.” Tô Tiểu Bồi quay đầu nhìn sang hướng Phương Bình và Phó Ngôn rời đi, hai người đó ban đầu còn đứng ở bên kia nhìn bọn họ, bây giờ đã khuất trong rừng cây rồi. Nhiễm Phi Trạch nhớ lại phản ứng của Phương Bình, giống như thực sự cảm thấy mình đang dạy Tô Tiểu Bồi ngồi thiền, liền hỏi: “Ông ta không biết nàng moi lời kể của ông ta à?” “Chắc là không biết, ta đã rất cẩn thận.”

Nhiễm Phi Trạch liếc nhìn cô một cái, Tô Tiểu Bồi nhướng mày. “Ta có biện pháp của ta.” “Vậy ông ta cũng không biết bản thân mình nhớ ra là không có tiếng chuông sao?” “Nếu ông ta hoài nghi ký ức của chính mình, cẩn thận suy nghĩ, có lẽ sẽ phát giác ra.”

“Cô nương.” Nhiễm Phi Trạch nhìn Tô Tiểu Bồi, nghi ngờ hỏi: “Cô nương không khỏe phải không? Lại cảm thấy lạnh à?” “Hả?” “Hôm nay nàng cứ luôn cuốn áo quanh mình.”

“Ờ.” “Ờ là nghĩa làm sao?” Tô Tiểu Bồi kéo chàng ngồi xuống, cứ phải ngước lên nói chuyện thế này, thật hết sức mỏi cổ.

Nhiễm Phi Trạch thuận theo lực đạo của cô ngồi xuống, đưa tay sờ trán cô. “Ta không sao.” Nói như vậy, nhưng cô không dám ngẩng đầu, ưỡn ngực chứng minh. Y phục mùa hạ mỏng, y phục của Nhiễm Phi Trạch thì càng mỏng hơn, thấy chàng qua lớp áo khoác mà vẫn có thể lộ ra đường nét cơ bắp, Tô Tiểu Bồi cảm thấy hai thứ y phục mặc trên người mình cũng không được an toàn cho lắm, may mà còn đủ to rộng đối với cô. “Cô nương thấy thế nào?”

“Ta không nhìn mà.” Tô Tiểu Bồi chột dạ nói, rồi nhanh chóng quay đầu đi, nhận ra vừa rồi mình đã nhìn chằm chằm vào cơ bắp của chàng. “Hử?” Nàng đang nói gì vậy? Dáng vẻ trông như là đã làm điều gì xấu nên chột dạ. “Ờ.”

“Ờ nghĩa là gì?” Tô Tiểu Bồi thấy mặt hơi nóng. “Huynh hỏi ta thấy thế nào về chuyện của Phương đại hiệp kia à?” “Vậy còn có thể thấy cái gì nữa?”

Khụ khụ, Tô Tiểu Bồi hắng giọng. “Ta đã thử rồi, Phương Đại hiệp là người rất dễ dàng dẫn dắt. Có lẽ ông ta không nói dối, ông ta cho rằng điều mình nói là thật.” “Dẫn dắt? Tức là nói có người thay đổi ký ức của ông ta? Đó là bản lĩnh thế nào?” “Cũng chẳng phải là bản lĩnh lớn gì, ai cũng biết cả, chỉ cần thời cơ thích hợp, tiến hành một cách tự nhiên là có thể thành công.”

“Mỗi người đều biết ư?” Nhiễm Phi Trạch không tin, chàng cười. “Nếu có người muốn bảo ta hãy tin rằng ta chưa từng gặp cô nương, không hề quen biết, thì nhất định người ấy không thể thành công.” Tô Tiểu Bồi sững người, lòng đột nhiên thắt lại, cô cười gượng, cuống quýt nói: “Tráng sĩ lấy ví dụ này không phải là ví dụ hay. Nhưng bình thường chắc chắn tráng sĩ từng trải qua loại việc này rồi. Ví dụ, tráng sĩ đóng cửa rồi ra ngoài, có người hỏi tráng sĩ, huynh đã khóa cửa cẩn thận chưa? Có đôi lúc tráng sĩ sẽ hoài nghi, rốt cuộc mình đã khóa cửa cẩn thận hay chưa nhỉ, muốn quay lại nhìn mới yên tâm.” “Ừm.” Nhiễm Phi Trạch nghiêm túc gật đầu. “Ta đã sống nhiều năm như vậy rồi, mà thực sự chưa từng có ai hỏi ta đã khóa cửa chặt chưa.”

“Ta chỉ lấy ví dụ thôi mà, ví dụ.” Tô Tiểu Bồi nhìn đôi mắt mang ý cười của chàng, biết là chàng đang cố ý trêu cô. Nhiễm Phi Trạch cười lớn tiếng, chàng đúng là cố ý, nhìn biểu cảm trừng mắt, dựng mày của Tô Tiểu Bồi, chàng cảm thấy rất thú vị. Tô Tiểu Bồi lườm chàng một cái, nói tiếp: “Ta có thể giúp Phương đại hiệp xác nhận ký ức của ông ta, nhưng trước hết ông ta phải tin tưởng ta, tín nhiệm cách làm của ta.”

Điều này thì hơi khó. Nhiễm Phi Trạch nhìn sang phía rừng cây, bên đó Phó Ngôn và Phương Bình đã quay trở lại, trong tay ôm một ít củi. Bọn họ cũng nhìn về phía bên này, Tô Tiểu Bồi thấy biểu cảm của họ, thở dài. “Tráng sĩ, rốt cuộc huynh khiến người ta ghét đến mức nào thế?” Cô là người cùng một phe với Nhiễm Phi Trạch, đối phương cảnh giác với Nhiễm Phi Trạch, đương nhiên cũng cảnh giác với cô. “Bản lĩnh khiến người ta ghét và bản lĩnh khiến người ta thích của ta lớn ngang nhau.” Nhiễm Phi Trạch vô cùng nghiêm túc, chân thành nói. Tô Tiểu Bồi không kìm được bật cười, đây chính là cái dáng vẻ khiến người ta ghét, rất muốn xoa đầu mà dỗ dành đừng gây rối nữa của chàng.

Chớp mắt lại nhìn thấy Phương bình nhìn về phía bên này, Tô Tiểu Bồi thu lại nụ cười, cẩn thận cân nhắc. “Cô nương còn dùng biện pháp vừa rồi được không? Giống như khi ở nha môn để người con dâu đó tìm được đồ thất lạc, giờ khiến cho Phương Bình nói rõ ràng với nàng xem khi đó rốt cuộc ông ta đã nhìn thấy gì, để ông ta biết mình không nghe thấy tiếng chuông, sau đó lại hỏi ra là ai dẫn dắt ông ta, khiến ông ta có cảm giác như nghe thấy âm thanh đó, dẫn đến việc xác định kẻ gây án là Cửu Linh Đạo chưởng, chỉ cần như vậy mọi việc sẽ có thể được điều tra lại từ đầu.” Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Khi ở nha môn, người con dâu đó toàn tâm toàn ý tin tưởng ta, nàng ta hy vọng quan phủ có thể làm chủ cho mình, cho nên ta mới có thể làm như vậy với nàng ta, và đó chỉ là tìm đồ bị mất, tìm được rồi là có thể tin tưởng chắc chắn. Nhưng chuyện của Phương đại hiệp, nếu ông ta không tín nhiệm ta thì sẽ không tin tưởng vào kết quả này, ông ta tình nguyện tin tưởng vào ký ức của mình hơn. Vừa rồi Phó đại hiệp kia còn gọi ta là yêu nữ, nếu không xử lý tốt, bọn họ sẽ cảm thấy là ta sử dụng yêu thuật mê hoặc Phương đại hiệp, vậy thì rất tồi tệ. Không những không thể giải quyết vấn đề, hơn nữa cứ coi như tìm được đầu mối, cũng sẽ bị nghi ngời về tính chân thực.”

Nhiễm Phi Trạch trầm mặc, quả là thế thật. “Phải để tự bản thân Phương đại hiệp tin tưởng mới được.” Nhiễm Phi Trạch tay chống cằm, khuỷu tay tỳ lên đùi, đánh giá Tô Tiểu Bồi từ trên xuống dưới. “Thật đáng tiếc.”

Tô Tiểu Bồi nhìn chàng, lại nhìn mình. Cô và chàng ở cùng một trận tuyến thế này, độ tin cậy đã đủ thấp rồi, thêm vào đó bây giờ áo sống lại không ngay ngắn, nhếch nhác hết sức, thực sự không phải là hình tượng khiến người khác có thể gửi gắm tín nhiệm. Haizz, cô thở dài. “Thật muốn được tắm rửa.” “Đợi ra khỏi núi rồi, quay về chỗ ở, ta sẽ đun cho cô nương hai thùng nước. Chỗ ta có ít cao tắm rất thơm.” Tô Tiểu Bồi phấn chấn tinh thần. “Có những mùi hương gì?”

Hai người bắt đầu nói đến các chủng loại cao tắm, hoàn toàn không nghĩ đến làm thế nào từ chủ đề phá nghi án có thể thoắt cái chuyển sang nói về cao tắm ngay được. Đêm nay, nhóm người Trần Hiếu Sơn và Tiêu Kỳ vẫn chưa quay lại, nhưng căn cứ vào vị trí phóng đạn khói để xác định, bọn họ đã cách nhóm của Liễu Nhan Hương rất gần, mà mọi người đều bình an vô sự. Điều này khiến nhóm Tào Hạ Đông và Nhiễm Phi Trạch bên này tạm yên tâm. Bọn họ lại đốt mấy đống lửa thành vòng tròn, mọi người ngồi bên trong, đảm bảo an toàn khi nghỉ ngơi buổi tối. Sau khi ăn thịt nướng xong, mọi người đều có vẻ lười nhác, bầu không khí khá tốt. Tô Tiểu Bồi hỏi kỹ mới biết hai nhóm của bọn Trần Hiếu Sơn nhanh nhất là trước tối ngày mai có thể quay lại đây tập hợp. Tô Tiểu Bồi cảm thấy thời gian mình có thể tận dụng không còn nhiều, đợi những người kia quay lại rồi, các ngón nghề của cô sẽ không dễ dàng sử dụng được nữa, mà rời khỏi núi rồi, xem ra cũng chẳng còn cơ hội gặp được Phương Bình kia.

Tô Tiểu Bồi nhìn ngó xung quanh, bắt đầu nói chuyện với Quý Gia Văn. Nhiễm Phi Trạch liếc nhìn cô, tỏ vẻ không hài lòng. Tô Tiểu Bồi cũng liếc mắt đáp trả, nói chuyện với chàng không đem lại hiệu quả như ý, vì hễ chàng mở miệng là ánh mắt sắc như dao của những người khác lại loạt xoạt đâm đến, vẫn là Quý Gia Văn ngoan ngoãn tốt hơn. Cậu ta nghe rất chăm chú, còn biết đưa ra phản ứng đúng lúc, mức độ hiếu kỳ và mức độ kinh ngạc cũng giống người bình thường, nào có như Nhiễm Phi Trạch, dường như chẳng có gì dọa được chàng. Tô Tiểu Bồi nói tới vài vụ án thất lạc, dẫn dắt Quý Gia Văn nói về một số tin tức thú vị trong giang hồ cậu ta từng nghe, điều này dụ được không ít người khác tham gia, bởi Quý Gia Văn biết được quá ít, những người khác không kìm được muốn giúp đỡ cậu ta bổ sung thêm. Nhiễm Phi Trạch đang muốn chen miệng, liền bị Tô Tiểu Bồi kịp thời uyển thuyển đổi chủ đề. Hễ tráng sĩ tiên sinh nói là sẽ khiến không khí buổi nói chuyện trở nên căng thẳng, gây ra tranh chấp, chàng vẫn nên ngậm miệng thì hơn.

Nhiễm Phi Trạch xoa mũi, biểu lộ dáng vẻ ấm ức. Tô Tiểu Bồi cười, chớp mắt ra hiệu an ủi chàng, sau đó quay lại chủ đề nói chuyện với mọi người. Nhiễm Phi Trạch dứt khoát ngậm miêng, chàng duỗi chân, chống tay dưới cằm, không kiêng nể gì thản nhiên ngắm cô. Cuối cùng Tô Tiểu Bồi cũng đợi được cơ hội đến, chủ đề nói chuyện kể sang việc cha cô từng dạy cô một trò chơi, giấu viên đá trong lòng bàn tay rồi để người khác đoán xem là nó được giấu trong tay nào. Quý Gia Văn hiếu kỳ hỏi đoán thế nào, Tô Tiểu Bồi nhân cơ hội nói: “Thử là biết ngay.” Mọi người đều bị khơi dậy sự hiếu kỳ, Quý Gia Văn vô cùng hào hứng nhặt một viên đá nhỏ lên, Tô Tiểu Bồi nói với cậu ta: “Cậu hãy lặng lẽ tự giấu đi, tay trái hay tay phải đều được, đừng để mọi người nhìn thấy, sau đó tất cả sẽ cùng đoán.” Tất cả mọi người ư? Quý Gia Văn nhìn một vòng, trong lòng không phục lắm, cậu ta chạy đến chỗ xa, quay lưng lại với mọi người, hết đổi tay trái lại sang tay phải, cuối cùng nắm hai tay lại, cẩn thận nhìn kĩ, không thấy lộ ra sơ suất gì mới chắp hai tay sau lưng, hớn hở quay lại.

Tô Tiểu Bồi ở bên này nhỏ tiếng nói với mọi người điều gì đó, tất cả cùng gật đầu. Nhìn thấy Quý Gia Văn quay lại, mọi người đều cười. “Giấu kỹ rồi chứ?” “Kỹ rồi.”

“Ở tay nào?” “Không nói cho cô nương.” Mọi người nghe thấy lại cười vang một trận.

“Được rồi, Quý đại hiệp, phiền cậu duỗi thẳng hai tay ra.” Tô Tiểu Bồi cười, nói. Quý Gia Văn duỗi thẳng hai tay. “Phải duỗi thẳng ra, cẩn thận giấu kỹ đừng để bọn họ nhìn thấy viên đá.” Tô Tiểu Bồi nói. Quý Gia Văn làm theo duỗi ra, thấy hơi căng thẳng. “Hình như ta bắt đầu nhìn thấy rồi.” Tô Tiểu Bồi nói.

“Không tin.” Quý Gia Văn rất cẩn thận, hai cánh tay duỗi thẳng ra, tay nắm viên đá thật chặt. Tô Tiểu Bồi cười. “Là tay trái.” Những người khác cũng cười. Quý Gia Văn bỗng xị mặt xuống, lầm bầm: “Làm thế nào biết rõ vậy?”

Phương Bình ngồi bên cạnh nói: “Tô cô nương vừa nhắc nhở cậu giấu cho kỹ đừng để bọn ta nhìn thấy, cậu liền nhìn tay trái một cái, cô nương ấy nói mình nhìn thấy rồi, cậu nói không tin nhưng lại nhìn tay trái cái nữa.” Quý Gia Văn kinh ngạc. “Ta có làm thế sao?” Mọi người cùng gật đầu.

Quý Gia Văn dù sao cũng còn ít tuổi, hơi có tâm tính trẻ con, càng nghĩ càng không phục. “Ta thử lại một lần nữa. Lần này ta sẽ nhắm mắt lại.” Như vậy chắc là sẽ không mất tự chủ nhìn sang tay nào nữa. “Được thôi.” Tô Tiểu Bồi cười thoải mái. Mọi người đều hiếu kỳ, vừa rồi nàng nói chỉ cần ám thị, người ta sẽ không khống chế được mà nhìn đến chỗ cất giấu đồ, sự thực quả đúng là như vậy, nhưng nhắm mắt lại rồi, nàng làm thế nào đoán định được? Quý Gia Văn lại chạy vào rừng cây bên cạnh, đổi tay trái chuyển sang tay phải một hồi. Nhiễm Phi Trạch không nhịn được, hỏi: “Cậu ta nhắm mắt rồi, chúng ta nên nhìn vào chỗ nào của cậu ta?”

“Nhìn tay của cậu ta là được.” Vừa nói xong Quý Gia Văn đã chạy trở lại, cậu ta hơi hưng phấn, hai tay để sau lưng, hỏi: “Vẫn giống như vừa rồi duỗi tay ra phải không?” “Đúng.”

Quý Gia Văn cẩn thận nhắm mắt lại, sau đó duỗi hai tay ra, để hai nắm đấm chạm vào nhau, đưa lên ngang bằng rồi mới hơi tách ra. Mọi người thấy cậu ta cẩn thận như thế, đều không nhịn được cười. Quý Gia Văn nghe thấy tiếng cười, cảm giác hơi căng thẳng, vội vàng tự nhắc nhở bản thân không được cử động, mắt không mở ra. Một hồi lâu không thấy mọi người có động tĩnh gì, cũng không ai nói gì, Quý Gia Văn không nhịn được hỏi: “Thế nào rồi? Mọi người đoán được chưa?” “Quý đại hiệp, cậu phải chuyên tâm.”

“Cái gì?” “Tập trung tinh thần, cảm thấy viên đá ở trong tay cậu chứ?” “Đương nhiên vậy rồi.” Chắc chắn lại đang dụ dỗ lừa cậu, lần này cậu sẽ không nhìn nó, sẽ không cử động gì cả.

“Viên đa có lớn không? “Không lớn.” Cậu ta đã nhặt một viên đá nhỏ nhỏ, như thế dễ giấu hơn. “Nặng không?”

“Không nặng.” “Vậy nếu như nó biến thành rất nặng thì sao? Cậu nghĩ xem, có thể tưởng tượng được không? Nó trở nên càng lúc càng nặng, giống như là, không phải chỉ có một viên, mà nó biến thành một giỏ đá lớn rồi, rất nặng, vô cùng nặng, đang kéo tay của cậu xuống, càng kéo càng xuống thấp, cậu sắp không xách nổi nó nữa rồi. Cậu có thể tưởng tượng được không?” Quý Gia Văn bất giác nghĩ theo điều Tô Tiểu Bồi miêu tả, cậu ta đương nhiên có thể tưởng tượng được, cậu ta biết vật nặng có cảm giác thế nào, nhưng mà nói những điều này có tác dụng gì chứ? Có quan hệ gì với việc đoán xem cậu ta giấu viên đá ở tay bên nào? Đang nghi hoặc, bỗng nghe thấy giọng nói của Tào Hạ Đông: “Lại là tay trái.”

La Hoa cũng cười, nói: “Tại sao lại là tay trái vậy?” Ý? Quý Gia Văn đột nhiên mở mắt ra, cậu ta nhìn thấy tay trái của mình rủ xuống thấp hơn tay phải một chút, cự li không lớn nhưng vẫn khá rõ ràng, giống như tay cậu ta thực sự bị kéo xuống vậy. Rõ ràng cậu ta không cử động mà. Quý Gia Văn kinh ngạc nhìn vào tay mình. Tô Tiểu Bồi cười. “Phần lớn mọi người đều sẽ có phản xạ như thế. Khi cậu nghĩ đến một sự việc, cậu…” Tô Tiểu Bồi tránh đi từ “tiềm thức”. “Thứ cảm giác đang cất giấu nơi rất sâu trong lòng cậu sẽ khống chế thân thể của cậu. Chính là giống như khi cậu vui vẻ mà cố ý muốn nghiêm mặt, nhưng vẫn sẽ không nhịn được cười. Khi cậu buồn bã, muốn giả vờ vui mừng, nhưng vẻ mặt vẫn sẽ lộ ra bi thương. Có vài người khi đang nói dối, dù nỗ lực che giấu nhưng vẫn sẽ bị người ta nhìn ra anh ta đang chột dạ.”

Tô Tiểu Bồi nói rõ ràng, đơn giản, lời này mọi người đều có thể nghe hiểu. Nhiễm Phi Trạch âm thầm quan sát mọi người một vòng, Tô Tiểu Bồi lại giống như hoàn toàn không để ý đến những người khác, chỉ nhập tâm chơi với Quý Gia Văn. Quý Gia Văn nói: “Cô nương nói thật có lý.” “Đó là cha ta dạy cho ta. Ông ấy còn biết quan sát sắc mặt nữa, bắt được không ít tội phạm, hóa giải được oan uổng cho rất nhiều người.” Quý Gia Văn gật đầu: “Ta tưởng rằng ray của mình không cử động, ta còn tự nhủ là không được cử động, không thể để lộ sơ hở.”

Tô Tiểu Bồi cười, hứng thú nói: “Ta chơi thêm với cậu một trò thú vị nữa.” “Được.” Quý Gia Văn bị khơi lên hứng thú, rất hiếu kỳ với trò chơi của Tô Tiểu Bồi. Tô Tiểu Bồi cầm một hòn đá đến, vẽ lên trên mặt đất một chữ “thập”, dọc lên trên viết một chữ “đúng”, ngang bên cạnh viết một chữ “sai”. Sau đó ngoài chữ “thập” cô vẽ một vòng tròn. Tất cả mọi người đều hiếu kỳ, quay lại nhìn.

“Được rồi.” Tô Tiểu Bồi vẽ xong, ném viên đá đi. Sau đó cô hỏi mượn Nhiễm Phi Trạch một chiếc kim đã xâu chỉ. Nam nhân này vô cùng cẩn thận, luôn mang gói kim chỉ theo người, cho nên cô mới may mắn mỗi lần xuyên không, đều có tất và quần áo chàng sửa cho để mặc. Nhiễm Phi Trạch tìm chỉ, xâu vào kim cho cô. Tô Tiểu Bồi buộc lại xong, để kim treo rủ xuống bên dưới, rồi cầm đầu chỉ bên trên, giao cho Quý Gia Văn. “Cậu cầm lấy, tay và cánh tay đều không cần cử động, để kim treo ở trung tâm của hình vẽ đó, để nó đứng im bất động.” Quý Gia Văn làm theo.

Tô Tiểu Bồi lại nói: “Cậu có thể hỏi bản thân mình một vấn đề, đáp án dùng “đúng” và “sai” để trả lời. Giữ cho tay là cánh tay bất động, không được để chỉ và kim động, trong lòng nghĩ đến vấn đề đó là được.” “Cái này đơn giản.” Quý Gia Văn cười tơi, người luyện võ, duy trì bất động là việc quá mức dễ dàng. “Hỏi cái gì cũng được phải không?” Cậu ta lại hỏi.

“Đúng.” “Vậy thì…. quê hương của ta có phải là ở thôn Hồ Lô không?” Quý Gia Văn lớn tiếng nói, mọi người nín thở ngưng thần, cùng cậu ta chăm chú nhìn vào chiếc kim kia. Sợi dây không động đậy, chiếc kim cũng không động. Quý Gia Văn thấy hơi sốt ruột, lớn tiếng hỏi lại một lượt: “Quê hương của ta có phải ở thôn Hồ Lô không?” Lời vừa dứt, cây kim đột nhiên lắc lư, chuyển động trước sau, dao động càng lúc càng lớn, dọc theo chữ “đúng” kia.

Quý Gia Văn há hốc miệng, gào lên: “Á, á, nó tự chuyển động rồi, tay của ta không cử động, ta thực sự không cử động, là nó tự chuyển động.” “Là cậu chuyển động đó, có điều cậu không biết thôi, cũng giống như vừa rồi tay và cánh tay của cậu rủ xuống mà cậu không biết. Trong lòng cậu biết đáp án, cho nên mới chỉ ra đáp án đó. Có vài chuyện cậu không nhớ, thực ra đều được cất giấu trong lòng, dùng phương pháp này có thể giúp cậu tìm được đầu mối. Người nào cũng vậy, đều có bản lĩnh này, nhưng phản ứng nhanh chậm khác nhau, cho nên không thể chắc chắn về thời gian vật treo mất bao lâu mới có thể cử động được.” Quý Gia Văn nhìn vào chữ “thập” vẽ thêm vòng tròn kia, cảm thấy rất là huyền diệu. “Cái này lợi hại giống như kỳ môn trận pháp vậy.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu. “Cha ta nói, ông dùng phương pháp này còn kiểm tra ra được một số người nói dối. Người nói dối, miệng nói một đằng nhưng trong lòng hắn ta biết rõ chân tướng, nên thân thể của hắn ta chịu sự khống chế của nội tâm, sự chuyển động của cây kim sẽ chỉ ra được. Trái tim của con người luôn chân thực nhất.” Quý Gia Văn tin tưởng sâu sắc, gật đầu tán thành. Tô Tiểu Bồi lại nói: “Có vài người không có kiến thức, liền vu tội cho phương thức này là yêu thuật vu thuật, kỳ thực không phải vậy. Còn có người lại lợi dụng phương pháp này để lừa đảo, còn nói rằng mình có thần lực, có thể tính ra số mệnh, dự báo được sự việc, thực ra cũng không phải. Đáp án “đúng” và “sai” này đều là thứ trong lòng người cầm kim chỉ biết rõ, có những đáp án chính bản thân mình cũng không phát giác ra hoặc là đã lãng quên, nhưng thứ cất giữ sâu trong lòng sẽ khống chế cơ thể người đó để cây kim chỉ đưa ra chỉ thị. Giống như Quý đại hiệp nói, điều này huyền diệu giống như kỳ môn trận pháp. Nghe nói còn có người không nhớ được bản thân mình để đồ ở đâu, nhờ dùng biện pháp này mà đã tìm thấy.” Nhiễm Phi Trạch ngồi bên cạnh cười, thật là lợi hại, ở trước mặt mọi người mà nói được đến mức này, ai còn dám bảo đây là yêu thuật chứ? Đầu tiên là dùng trò chơi đoán xem hòn đá ở đâu để chứng minh tay sẽ hành động mà không chịu sự khống chế của bản thân, rồi lại giải thích sự chuyển động của kim chỉ, khá hợp lý lại có sức thuyết phục.

Quả nhiên Quý Gia Văn và những người khác đều nói: “Cô nương nói rất có lý.” “Nhưng như thế này liệu có chuẩn xác không? Lần nào cũng có thể đưa ra đáp án đúng sao?” Tào Hạ Đông chất vấn. “Vậy thử lại xem.” Nhiễm Phi Trạch lập tức xúm vào tham gia náo nhiệt. “Quý tiểu ca có thê tử chưa, kim thần ơi kim thần, mau trả lời đi.”

“Chưa có.” Quý Gia Văn bị trêu cho đỏ mặt, nhưng cậu ta rất phối hợp nhấc kim chỉ, chẳng mấy chốc kim chỉ bắt đầu chuyển động, lắc lư theo chiều ngang, men theo phương hướng của từ “sai” kia. “Cái vòng này có tác dụng gì? Biểu thị điều gì?” “Biểu thị sự hoài nghi không chắc chắn ở sâu thẳm trong lòng cậu.”

“Ta, ta thử một lần nữa.” Quý Gia Văn nói xong, lại chuyên tâm chăm chú nhìn kim chỉ, qua một lúc lâu, kim chỉ chuyển động, trước sau lắc men theo đáp án “đúng”. “Cậu hỏi điều gì vậy?” Nhiễm Phi Trạch rất hiếu kỳ. Quý Gia Văn mím mím môi. “Không nói.”

“Ồ, còn rất thần bí. Vậy đáp án có đúng không?” Quý Gia Văn gật đầu, thi một lễ với Tô Tiểu Bồi. “Cảm tạ cô nương chỉ điểm.” Tô Tiểu Bồi cười, vội vàng xua tay. “Khách khí rồi, khách khí rồi.”

La Hoa xán đến, cầm lấy kim chỉ kia. “Ta cũng thử xem sao.” Mọi người lại cùng nhìn sang phía hình vẽ chữ thập kia, Nhiễm Phi Trạch vừa cười vừa giống như vô tình nhìn sang chỗ Phương Bình và Phó Ngôn, hai người này đều đang chăm chú quan sát cẩn thận. Phương Bình không những cẩn thận quan sát, thái độ còn rất nghiêm túc, Phó Ngôn liên tục liếc nhìn Tô Tiểu Bồi. Nhiễm Phi Trạch cụp mắt xuống, cảm thấy ánh mắt của Phó Ngôn cũng quét qua chỗ mình, sau đó dời đi. Đêm hôm nay mọi người đều rất hưng phấn, chơi một lúc lâu mới đi ngủ. Tô Tiểu Bồi vẫn như cũ ngủ trên hộp đao, mặt đất ướt lạnh, Nhiễm Phi Trạch không để cô nằm. Những người khác đều dựa lưng, hoặc trải vải nằm xuống đất, hai người hợp lại thành một nhóm nghỉ ngơi, như thế dễ đối phó với thú dữ hoặc những thứ nguy hiểm khác đến tấn công trong đêm. Nhiễm Phi Trạch cũng có vải để trải ra nằm, chàng ngủ ngay bên cạnh hộp đao, lưng tựa vào hộp. Ngồi thì phản ứng sẽ nhanh hơn là nằm, chàng nói như vậy, Tô Tiểu Bồi cũng đành để kệ chàng, có điều cô cảm thấy ngồi ngủ sẽ vất vả hơn. Nhưng mà tướng ngủ của cô xấu thế này, chàng ngồi cũng có thể giúp cô che chắn. Cô cảm thấy chắc chắn là mình ngủ không yên, lăn qua lăn lại nên lần nào cũng lăn đến chân chàng, nhờ có chàng chặn cho mới không rơi xuống đất. Tô Tiểu Bồi mau chóng ngủ say, Nhiễm Phi Trạch nghe thấy nhịp thở đều đều của cô, quay người lại, tỳ tay gối lên trên hộp, nhìn ngắm khuôn mặt cô. Bỗng nghe thấy chỗ bên kia có động tĩnh, ngước mắt nhìn, là Phương Bình vừa đứng lên, Nhiễm Phi Trạch giữ nguyên tư thế bất động, giống như đang ngủ. Phương Bình nhìn mọi người xung quanh, thấy không có ai chú ý, liền lặng lẽ đi vào rừng cây.

Nhiễm Phi Trạch khẽ dùng tay đẩy, Tô Tiểu Bồi nhíu mày, càu nhàu hai tiếng, lăn đến cạnh chàng, xê dịch người, tựa lên trên người chàng. Nhiễm Phi Trạch khẽ toét miệng cười, nàng ngủ say rồi là lại ngốc nghếch, thật thú vị. Tô Tiểu Bồi có vẻ ngủ không được thoải mái, lại xê dịch, lần này suýt chút nữa rơi xuống khỏi hộp. Nhiễm Phi Trạch vội vươn tay sang kéo cô lại, đẩy cô vào bên trong, vô tình chạm phải ngực của cô, chàng sững sờ, cúi đầu nhìn, đột nhiên mặt đỏ bừng, giờ thì đã hiểu vì sao cả ngày nay cô cứ cuốn chặt áo lúng túng, ngượng ngùng. Nhiễm Phi Trạch quay đầu nhìn một đám hán tử giang hồ đang nằm đó, trong lòng chửi rủa cả chục vạn chữ thô tục, sau đó thầm tính toán thật nhanh xem mình còn những bộ y phục nào, cần cho nàng thêm mấy bộ nữa. Nhưng đếm đi đếm lại, hết rồi, vốn dĩ y phục mang theo không nhiều, một chiếc đã cắt ra làm tất cho nàng, hai chiếc nàng đang mặc, chỉ còn một chiếc trên người minh. Trong lòng Nhiễm Phi Trạch không yên, sớm biết thế thì đã mang theo một túi y phục lớn. Lúc này phía bên kia lại có động tĩnh, Nhiễm Phi Trạch len lén nhìn, là Phó Ngôn. Hắn cũng đứng dậy, đi về hướng Phương Bình vừa rời đi.

Phó Ngôn biết Phương Bình đã dậy, hắn tưởng ông ta đi tiểu tiện, nhưng đợi một lúc lâu không thấy ông ta quay lại, liền định đi xem sao. Hắn đi vào rừng cây, nhìn thấy Phương Bình đang ngồi xổm, trên tay cầm kim chỉ, chiếc kim rủ xuống, đang dao động lắc sang trái phải. “Phương thúc.” Phó Ngôn cất tiếng gọi. Phương Bình quay mặt lại, biểu cảm trên mặt ngưng trọng, nghiêm túc.

“Phương thúc, xảy ra chuyện gì vậy?” “Không có gì. Nhớ lại phương pháp kim thần mà Tô cô nương nói thấy thú vị, ta liền thử xem sao.” “Vâng.” Phó Ngôn đi đến gần, nhìn thấy hình vẽ chữ thập trên nền đất, hỏi: “Phương thúc đã hỏi câu gì vậy?”

Phương Bình không nói, buổi chiều sau khi ông ta dạy Tô Tiểu Bồi ngồi thiền, cứ luôn cảm giác có chỗ nào đó không bình thường, dường như ông ta cảm thấy lúc đầu khi gõ cửa phòng Trang chủ, ông ta không hề nghe được tiếng chuông, nhưng rõ ràng ông ta đã nghe thấy mà. Vừa rồi ông ta đã hỏi kim thần rất nhiều lần, đáp án của kim thần đều là không có. Ông ta hỏi vấn đề khác, đáp án đều rất chính xác, vì sao chỉ có câu hỏi này là đáp án lại không đúng? “Phương thúc đã hỏi vấn đề gì vậy?” Phó Ngôn cảm thấy tinh thần của Phương Bình không được bình thường, hắn cẩn thận hỏi lại một lần.

“Không có gì, chỉ hỏi vài chuyện vớ vẩn thôi.” Cuối cùng Phương Bình đáp. “Quay về nghỉ ngơi đi.” Nói xong ông ta đi trước về chỗ mọi người. Phó Ngôn cúi đầu nhìn vòng tròn chữ thập, lại quay đầu nhìn bóng lưng của Phương Bình, hắn dùng chân xóa hình vẽ đó đi, rồi theo sau Phương Bình quay lại..