Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vi thần có tội - Chương 5

Chương 5.

Khôi phục hô hấp, ta cũng đã phản ứng lại. Lưu Hi ôm ta, hôn ta. Chuyện này thực làm cho ta sợ tới mức hồn phi thiên ngoại, bên dưới gia gia nhất định lại đang mắng nương đi. Gia gia nói, Nghiêm Tiểu Vũ so với Tiểu Hi mới có thể dựa vào vững chắc, làm cho ta cùng Tiểu Hi bảo trì khoảng cách. Lời này của gia gia cũng không thể quá mức dựa vào, giờ Tiểu Hi đã làm hoàng đế, khoảng cách này ta muốn cũng không thể bảo trì, vua muốn thần chết, thần… thần không muốn chết a…

Lưu Hi sau một phen phi lễ ôm ta thân ái mới cảm thấy mỹ mãn nói: “Không cần chờ lâu nữa, ta có thể mang nàng vào cung.” Những lời này, lại làm cho ta sợ tới mức hồn phi thiên ngoại. (bay bay trên trời) Nhưng ta cái gì cũng không dám biểu hiện ra ngoài, nơm nớp lo sợ, khúm núm rời đi.

Là hắn uống rượu mới đem ta trở thành phi tử hắn đi? Vẽ nên viễn cảnh, cho ta danh phận, hứa hẹn tương lai. Ta không muốn làm phi tử của hắn. Ta thất thần trở về lều trại của mình, Nghiêm Tiểu Vũ nói: “Ngươi ăn tiểu tôm hùm sao? Miệng thũng thành như vậy.”

Ta dại ra nhìn hắn. “Nghiêm Tiểu Vũ, lúc nãy ngươi nói thật đúng, ta thật sự muốn chết.” Nghiêm Tiểu Vũ biến sắc, vẻ mặt nghiêm trọng: “Chẳng lẽ người bỏ nhầm độc dược?” “Cũng chẳng khác là mấy….” Ta thở dài, “Ngươi có thể mang ta rời khỏi hoàng cung không, ta cảm thấy nơi này không thể ở lại.”

Nghiêm Tiểu Vũ gãi gãi đầu: “Nhưng là, Tống gia các ngươi không phải bị Cao tổ hoàng đế buộc định chung thân sao? Nếu ngươi không được hoàng đế ân xá, cứ như vậy rời đi là trái luật, chẳng lẽ ngươi muốn ta với ngươi lưu lạc thiên nhai, tránh né đuổi giết?” “Ngươi không phải ngoại hiệu ‘Lai nhất thống’, đứng tốp đầu bảng giang hồ cao thủ, không phải đệ nhất cũng là đệ nhị sao? Mang ta bỏ trốn không có gì khó đi? Chúng ta có thể đi Nam Dương, tới đó liền ngoài tầm với của Trần quốc!” Nghiêm Tiểu Vũ buồn rầu nói: “Ngươi rốt cuộc lại chọc cái phiền toái gì vậy?”

“Nghiêm Tiểu Vũ, ông nội của ta đối với ngươi có ân cứu mạng, ta đối với ngươi có ân dưỡng dục, ngươi không thể mặc kệ ta.” Ta túm ống tay áo hắn gào khóc, “Ngươi nếu không nghe lời ta, ta thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!” “Ai biến thành quỷ trước còn không biết đâu….” Nghiêm Tiểu Vũ vẻ mặt cầu xin, than thở, “Vậy ngươi chừng nào thì đi?” “Tối hôm nay!”

“Không được!” Nghiêm Tiểu Vũ lắc đầu, “Ngày mai ta còn muốn đi săn bắn nữa!” “Nghiêm Tiểu Vũ, sao ngươi không đi chết đi!” Cuối cùng, ta thỏa hiệp, để cho hắn đi săn bắn, không nghĩ tới lúc xui xẻo này gặp ngay chuyện không may.

Ngày hôm sau khi đang diễn ra săn bắn, Nghiêm Tiểu Vũ không biết chạy đi đâu, ta xa xa đi theo sau đội ngũ, đột nhiên con ngựa chấn động, ngay sau đó liền tung chân chạy như điên, giống như từ một thục nữ biến thành một người đàn bà chanh chua, ta ở trên ngựa trong gió hỗn độn, chân trái còn dẫm nát bàn đạp, chân phải cũng đã buông lỏng ra, thân mình bị lật rồi quăng xuống dưới, nửa người trên bị tha trên mặt đất, chân trái bị dắt vào bàn đạp, ta rõ ràng cảm giác được từ cổ chân truyền đến một tiếng ‘rắc’ một tiếng, phía sau lưng, trên cổ chân, đau nhức dội đến khiến ta muốn chết, ta thực may mắn, ngay lúc ấy đầu đụng vào tảng đá, choáng váng như vậy, nên cái gì cũng không biết. Ta nghĩ nhất định là gia gia ở dưới mắng ta tiểu nhân, trách ta không nghe lời, không rời bỏ được Tiểu Hi. Lần này, ta thật sự tính buông xuống, không biết có phải quá muộn hay không… Trong mộng núi đao biển lửa, mười tám tầng địa ngục, ngưu đầu mã diện nhìn ta, nói: “Lại mang thêm củi tới, nếu không vương không đủ dùng!” Rất không có tính người… Ta nghiến răng nghiến lợi, nghe được tiếng quỷ khóc rầm rì, líu ríu bên tai.

Bỗng nhiên không biết tại sao thổi tới một trận gió lạnh, khô nóng cũng được xua tan đi một chút, thấp thoáng một thân ảnh gầy gò, một thanh âm dễ nghe nói: “Phán quan đại nhân, Diêm Vương kêu ngài.” Cảm giác mát mẻ mất đi, lại là núi đao biển lửa nóng cháy. Đại khái có khoảng mười lần như vậy, ta rốt cục từ trong ác mộng tỉnh dậy, lại bi ai phát hiện, sự thật còn tàn khốc hơn.

Ta nằm một bên, chân bị treo lên, toàn tâm đau đớn đã giảm đi không ít, phía sau lưng không biết bôi thuốc gì, cảm giác ngứa ngứa, trên mặt cũng có cảm giác đau đớn, trên đầu cũng đau. “A…” Muốn nói chuyện, lại không thể phát ra tiếng. Ta cẩn thận nhìn một chút, đây là phòng hạ nhân ở Lâm Thủy cung, chẳng qua nhìn xung quanh các đồ dùng có vẻ nhiều hơn một chút.

Lúc này có người đẩy cửa tiến vào, cùng ta bốn mắt nhìn nhau, một lát sau rốt cục kinh hỉ kêu to: “Tống thái y đã tỉnh!” Lòng ta suy nghĩ, lần này thật điên đảo, làm một Thái y cuối cùng trở thành bệnh nhân, không biết thời điểm ta hôn mê, Lưu Hi có hay không đối với các Thái y khác nói: ‘Nếu nàng xảy ra chuyện gì, trẫm sẽ để các ngươi chôn cùng!’ Chỉ chốc lát sau, Nghiêm Tiểu Vũ bước vào, hai mắt đỏ bừng đi đến trước mặt ta, ngồi chồm hỗm xuống: “Ngươi đánh ta đi.”

Ta nói: “Nước.” Hắn vội vàng rót nước ấm cho ta. Sau khi nhuận yết hầu, ta lại hỏi: “Sao lại thế này?”

Hắn đáp: “Ngày đó móng ngựa không biết tại sao lại hỏng, cái đinh đâm vào vó ngựa, vì thế nó mới không khống chế được chạy như điên. Trên chân và lưng ngươi đều trầy da, đầu đụng phải đá, hôn mê đã gần nửa tháng.” “Nga…” Ta lại uống chén nước, nghĩ rằng thực khéo. “Bệ hạ đã cho người đi điều tra, nhưng mà không tra ra cái gì, nói là ngoài ý muốn. Bệ hạ cho người Thái Y Viện tới chiếu cố ngươi.”

“Nga…” Ta tiếp tục nói, nhịn không được muốn ngồi dậy. “Đừng nhúc nhích.” Nghiêm Tiểu Vũ bắt lấy tay của ta, “Bôi thuốc này, hơi khó chịu một chút nhưng sẽ không lưu lại sẹo,” Ta sửng sốt một chút, lại theo bản năng đi sờ mặt mình. Nghiêm Tiểu Vũ bắt lấy tay ta, nói: “Trên mặt… hẳn là cũng sẽ không lưu sẹo, ngươi yên tâm đi.”

“Ta cũng không phải dựa vào khuôn mặt kiếm cơm!” Ta bĩu môi, “Ta đói bụng, muốn ăn cháo trứng thịt nạc.” “Được!” Nghiêm Tiểu Vũ tuân lệnh, chạy vội ra ngoài. Ta nhìn cửa hồi lâu, mới chậm rãi kéo chăn, ngóc đầu dậy. Vì sao lại là ta? Chẳng lẽ mục tiêu thực sự là Lưu Hi, nghĩ rằng chỉ có ta mới có thể trị bệnh của hắn, giết ta chẳng khác nào giết Lưu Hi, Lưu Hi nếu chẳng may chết, còn không phải là do ta ngoài ý muốn sao.

Có thể đúng như vậy hay không? Ta thở dài, quên đi, dù sao ta cũng không có chuyện gì, ta quyết định sẽ sớm chạy trốn. (ngoài treo chân, băng đầu, trầy da… thì Xu tỷ đúng là không có chuyện gì) Cổ chân bị thương đã đỡ đau nhiều, phía sau lưng lại bắt đầu mọc da non rất ngứa, chủ yếu là đã đói bụng, ta chờ hồi lâu mới thấy Nghiêm Tiểu Vũ xuất hiện.

“Sao lại chậm như vậy…?” Ta oán giận một câu. “Không có biện pháp a…” Nghiêm Tiểu Vũ sát hãn, “Không có người.” “Một cung nữ cũng không có sao?”

“Đều đã chạy tới Tây Hoa Các.” Nghiêm Tiểu Vũ nói, “Hoa phi nương nương hình như thân thể không thoải mái, vẫn kêu đau bụng, Thái y nói thai vị bất thường, bệ hạ đã đi qua nhìn rồi. Còn nữa, ta vẫn chưa nói cho bệ hạ biết ngươi đã tỉnh.” “Không cần phải nói.” Ta ngăn hắn lại, “Thừa dịp hiện tại ít người, chúng ta đi thôi.” “A?” Nghiêm Tiểu Vũ ngây ngốc nhìn ta. “Gấp như vậy sao?”

Ta tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, “Nếu đi sớm một ngày, hiện tại ta sẽ không phải nằm đây.” Nghiêm Tiểu Vũ áy náy gãi đầu, “Được, ta đều nghe lời ngươi.” Ăn qua cháo, khôi phục thể lực, Nghiêm Tiểu Vũ đem vài thứ thu thập cho vào hành lý, nói với ta: “Chúng ta đi thôi, có thể đi thẳng ra ngoại thành.”

“Tốt.” Đứng ở cửa ngự hoa viên, từ đây có thể nhìn thấy Tây Hoa Các, trong đầu chợt lóe qua thân ảnh minh hoàng, ngực nhói nhói đau, tựa như cảm giác cổ chân bị trật, xương bị gãy, không biết có thể hồi phục hay không. Ta cười cười, Nghiêm Tiểu Vũ hỏi ta cười cái gì, ta nói: “Đại nạn không chết, tất có hậu phúc.”

Nghiêm Tiểu Vũ cõng ta, đi đường được một quãng, ta ghé vào lưng hắn ngủ, lúc tỉnh lại trời cũng không còn sớm. “Nghiêm Tiểu Vũ, ngươi đúng là tên trộm chuột nhắt.” Ta nhìn lên bầu trời ngoài thành, khinh bỉ hắn, “Ngươi làm sao mà biết cái lỗ này?” “Đây là bí mật.” Nghiêm Tiểu Vũ cười hắc hắc, nói. “Thương thế của ngươi còn chưa khỏi, ta mang theo thuốc, chúng ta tìm một chỗ đặt chân trước, chờ vết thương của ngươi khá hơn lại đi tiếp.”

Ta nói: “Không được! Chúng ta lập tức đi! Bằng không truy binh đến đây phải làm sao bây giờ?” “Ngươi thì biết cái gì! Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất! Hơn nữa, ngươi cũng nhìn lại mình đi, cùng lắm chỉ là một tiểu thái y, ngươi nghĩ sẽ có truy binh à?” Ta sửng sốt một chút. Đúng vậy… nói không chừng, người ta căn bản là không cần mình. Nhưng nếu không có truy binh, ta cứ như vậy không nói một tiếng mà bỏ đi thực sự có chút…

Nhưng là bị Nghiêm Tiểu Vũ nói trúng rồi, bọn ta ở ngoài thành ba ngày, đừng nói truy binh, ngay cả một động tĩnh trong cung cũng không có, giống như một tiểu cung nữ vô danh lạc đường, không ai để ý. Nguyên lai ta tự đem chính mình làm hạnh làm tỏi. Ta nở nụ cười. Kỳ thật, từ cách đây rất lâu ta đã từng nói với Lưu Hi, ta không muốn làm Thái y một chút nào. “Đây là mệnh, không có biện pháp… Ta không muốn làm cháu gái gia gia, ta không muốn làm Thái y!” Ta một bên cầm sách, một bên ngửa mặt lên trời thét dài.

Hắn nói: “Ta cũng không muốn làm con của phụ hoàng, không muốn làm vương gia.” Ta nhướn mi trợn mắt: “Vậy ngươi có thể làm hoàng đế. Ngươi làm hoàng đế có thể ban cho ta một đại xá, về sau ta, con ta, cháu chắt của ta cũng không cần phải làm Thái y nữa!” Hắn cười cười, khóe miệng lê xoáy nhợt nhạt, giống như bị gió nhẹ thổi qua. “Làm hoàng đế không tốt lắm, ta không muốn làm hoàng tử, cũng không muốn con ta về sau giống ta bây giờ, không muốn thê tử của ta giống như mẫu phi ta.”

Ta sợ run một chút, than thở nói: “Vậy ngươi về sau đừng giống phụ hoàng ngươi, lấy nhiều vợ như vậy liền sinh nhiều a. Ta sẽ không bao giờ như thế, giống như ông nội ta, biết rõ ta không có tài làm Thái y, nhưng vẫn chỉ có thể buộc ta học y thuật, nếu học không tốt, chính là tội khi quân, sẽ bị chém đầu. Về sau con của ta cũng sẽ phải thừa kế vận mệnh đau khổ này, suy nghĩ một chút cũng không dám sinh….” Lưu Hi nở nụ cười. “Ngươi nghĩ thực xa.” “Bằng không, ngươi cứ làm vương gia, hướng hoàng đế nói muốn ta, như vậy ta có thể rời khỏi nơi này, sau đó ngươi lại thả ta ra…” Ta nghĩ mà tim muốn nở hoa, tương lai một mảnh tốt đẹp.

Con ngươi hắn trầm tĩnh nhìn ta hồi lâu, mới nhẹ nhàng gật gật đầu nói: “Được.” Kết quả, hắn làm hoàng đế, cũng thật sự thả ta. Lưu Hi, ta hiểu lầm ngươi, kỳ thật ngươi là người tốt, ta thật muốn khóc, ngươi tốt như vậy, ta sao lại có thể từng coi thường ngươi! Sớm biết vậy ta đã sớm đi rồi! Làm gì chờ tới bây giờ! Được rồi, nhìn ngươi thành gia lập nghiệp, cưới vợ sinh con, ta cuối cùng xem như công đức viên mãn, đến nơi đến chốn..