Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vi thần có tội - Chương 7

Kết thúc.

Vào ban đêm, ta vẫn suy nghĩ có nên chạy trốn hay không, cân nhắc ý tứ trong lời nói của Nghiêm Tiểu Vũ, trầm tư này không thể giải. Buổi sáng ngày hôm sau, ta hai mắt đen thui đứng lên mở cửa, cửa vừa mở ra, ta ngây ngẩn cả người. Ngoài phòng có một người, khoác áo lông, không biết đã đứng bao lâu, trên vai dính không ít tuyết, đang lẳng lặng nhìn ta.

“Khách quan…. Mời vào bên trong…” Ta nuốt nước miếng, tiếp đón hắn. Lão bản nương vừa xuống lầu, nhìn hắn cũng liền sửng sốt, lập tức phi xuống cười nói, “Thật là tuổi trẻ tuấn tú, nghỉ chân hay ở trọ?” “Ở trọ.” Thanh âm của hắn có điểm không thông.

“Muốn một chút rượu hay không, sẽ làm ấm người.” Lão bản nương ân cần tiếp đón. “Được.” “Không được!” Ta thốt ra, cả hai người đều quay qua nhìn ta, ta giật giật môi, thấp giọng nói, “Sẽ xót ruột, tửu lượng không tốt thì đừng uống.”

“Vậy không uống.” Hắn nói xong, tìm một ghế dựa ngồi xuống. Lão bản nương đi lên huých huých bả vai của ta, thấp giọng hỏi: “Nam nhân của ngươi?” Ta há to miệng, không biết nói như thế nào.

“Không phải nam nhân của ngươi sẽ là nam nhân của ta!” “Uy!” Ta nóng nảy, “Hắn mới chỉ hai mươi!” Đừng có trâu già gặm cỏ non được không? “A, quả nhiên là thân mật, rất nóng nảy.” Lão bản nương cười ha ha, đẩy vai ta, “Hồ nháo cái gì, nam nhân tuấn tú như vậy, còn không mau giữ lấy!”

Ta lảo đảo vài bước, ở trước mặt hắn lại vững vàng cước bộ, hỏi: “Ngươi cần gì?” Hắn lông mi khẽ run, trên mặt giống như còn dính bông tuyết, ta cố nén xúc động không để tay chạm vào. “Ta hơi lạnh….”

“Vậy ta mang cho ngươi chút nước ấm. Nơi này thực đơn sơ, đồ phương bắc ta sợ ngươi ăn không quen.” Hắn nhẹ nhàng gật gật đầu nói, “Tùy nàng quyết định.” Thời điểm rót nước, ta nghĩ mình thật mềm yếu, lại bị hắn dễ dàng kích thích tiếng lòng.

Hắn bưng bát to lên, hơi ấm trong bát chậm rãi theo dòng nước chạm vào môi, rất nhanh liền ửng đỏ. “Ta mệt.” Hắn nâng mắt lên nhìn ta, vô tội lại đáng thương. “Ta mang ngươi lên lầu.” Hắn lúc trước là từ đâu tới, kinh thành? Chắc không, có lẽ từ vùng phụ cận sao?

Khách điếm ngoài thành điều kiện không tốt lắm, ta trải chăn cho hắn, nói: “Ngươi chịu khó nghỉ ngơi một chút, giường này có vẻ hơi cứng, ta sẽ lấy lò sưởi cho ngươi…” Lời nói còn chưa dứt, lại bị hắn cuốn lấy. “Linh Xu…” Ta bị hắn áp đẩy lên giường, hắn cắn lỗ tai của ta, mang theo giọng nói nồng đậm kêu tên ta.

“Này này… ngươi… ngươi đứng lên… Ta muốn chết.” Ta tức giận thốt ra! Hắn không cam lòng, không muốn đứng lên. Ta lật lật thân lại bị hắn ôm chặt. “Ngươi tới làm gì…?”

“Đến bắt nàng.” Hắn gối lên hõm vai ta, thở dài một hơi thật nhẹ nhõm. Ta nhìn đồ đạc trong phòng, bất đắc dĩ nói, “Ở trong cung không phải rất thoải mái sao, chạy tới nơi này chịu tội làm gì?” “A, trong cung thoải mái, vậy vì sao nàng lại chạy tới nơi này?” Hắn hỏi lại.

Ta nghẹn lời. “Ta biết nàng thích ta” Hắn nói, khó nén đắc ý. Ta hít thở không thông.

“Nghiêm Tiểu Vũ đã nói, Linh Xu nằm mơ đều kêu tên ta. Lúc nàng hôn mê, vẫn gọi tên của ta, ta vừa đi, nàng liền khóc.” “Ta không biết.” Ta khô khốc nói. “Ta để cho Nghiêm Tiểu Vũ chăm sóc nàng, không nghĩ tới hắn vô dụng như vậy, để nàng chạy thoát.”

“Cái gì?” Ta sửng sốt một chút, quay đầu nhìn hắn, môi khẽ chạm vào hai cánh hoa mềm mại ôn lạnh, nhìn đến khóe miệng Lưu Hi nở nụ cười xấu xa. “Ta vốn nghĩ, thời điểm tìm được nàng, nhất định phạt nàng thật nặng, nhưng khi nhìn thấy nàng, ta lại luyến tiếc.” Hắn xoay người đặt trên người ta, dính sát vào môi ta nói: “Linh Xu, ta rốt cuộc có năng lực bảo hộ nàng. Linh Xu, theo ta về nhà đi.” “Không, không cần!” Cái gáy của ta bị gối lên giường, tránh cũng không thể tránh, lắc đầu trái phải đều trốn không khỏi đôi môi của hắn, “Gia gia qua đời, ta không có nhà, gia gia nói, không thể cùng ngươi quá thân cận.”

Hắn dừng một chút, ta vội vàng há to mồm hô hấp. “Gia gia sai rồi. Ta không phải phụ hoàng ta, người không bảo hộ được mẫu phi ta, nhưng ta sẽ bảo vệ nàng…” Đồng tử của hắn ở chỗ sâu thẳm nhất nhiếu rọi ra nội tâm quật cường cùng kiêu ngạo, “Người là nam nhân yếu đuối, người yêu mẫu phi ta, nhưng loại yêu này lại trở thành một loại thương tổn, nữ nhân khác ghen tị, người chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu phi trúng độc, lại vô lực không thể cứu….” Ta mờ mịt nhìn hắn.

Lưu Hi nhẹ nhàng thở dài, tựa vào trên vai ta. “Gia gia cái gì không chưa nói cho nàng, đại khái hy vọng nàng sẽ không bị cuốn vào những loại chuyện thị phi này. Nàng nghĩ rằng ta chính là một hoàng tử không được sủng ái, cho rằng ta chính là bị bệnh, kỳ thật không phải, ta là đứa con được phụ hoàng thương yêu nhất, ta cũng không phải bị bệnh, là trúng độc. Mẫu phi xuất thân thấp hèn, lại được phụ hoàng sủng ái sâu sắc. Mẫu phi không có chỗ dựa, không thể tự bảo hộ mình, phụ hoàng cũng không có năng lực bảo hộ người. Thời điểm mẫu phi mang thai bị người khác hạ hàn độc, lúc phát hiện ra độc đã xông vào tâm mạch, mọi thứ đã muộn rồi. Nhưng người vẫn nhịn đau sinh ra ta. Sau đó phụ hoàng mới hiểu được tình yêu này, ở trong thâm cung thâm độc cỡ nào Người cố ý không nhìn ta, làm bộ như buông tha cho ta, nghĩ rằng như vậy ta có thể an toàn. Nhưng trên người ta mang theo hàn độc, không người nào có thể trị. Giải trừ hàn độc cần bao nhiêu tâm lực, nàng hẳn biết rõ, nếu không phải phụ hoàng ngầm ra lệnh cho gia gia nàng, nàng cho rằng gia gia thật sự dám cứu một hoàng tử không được sủng ái sao?” Ta chưa từng nghĩ nhiều như vậy… Bởi vì gia gia xưa nay thiện tâm, cho dù là khất nhi ven đường, người cũng không nhẫn tâm nhìn hắn chịu đói rét. Đúng rồi, hoàng tử không giống như vậy, người cứu hắn, sẽ đắc tội với phía đối lập, nếu không phải tiên hoàng ra lệnh, người làm sao dám mạo hiểm? “Sau khi cơ thể ta khá hơn, phụ hoàng liền bắt tay vào an bài hết thảy, âm thầm nuôi dưỡng thế lực cho ta, tìm sư phụ tốt nhất dạy ta, chỉ chờ một ngày kia lại để ta trở lại triều đình, trở lại bên cạnh người. Nếu không, bằng thế lực của ta, vĩnh viễn cũng không bước chân được vào triều, chỉ có thể làm một vương gia, xa tử tha hương. Nhưng là, cái ngôi vị hoàng đế kia không có lực hấp dẫn với ta, nhưng ta không có lựa chọn, nếu như hành động của phụ hoàng bị phát hiện, ta phải đối mặt, một khi thất bại, chỉ sợ số người chết sẽ không thể đếm xuể.”

“Cho nên… Ngươi trở thành hoàng đế sao…” Ta ngơ ngác hỏi. “Đúng vậy… Gia gia luôn lo lắng về ta, ta nói, ta muốn Linh Xu, ta thích nàng, sẽ bảo hộ nàng, có lẽ gia gia lo lắng nàng sẽ là khuôn mẫu thứ hai của mẫu phi ta, nàng chỉ là một tiểu Thái y, địa vị của ta cũng chưa củng cố, quyền lực chưa nắm hết trong tay, nếu để cho bọn người đó phát hiện ta đối với nàng có tình cảm, ngay cả nàng không quyền không thế, đối với bọn họ vô hại, bọn họ cũng sẽ bởi vì ghen tị mà cho người hạ sát nàng. Ngày ở tại Thượng Lâm Uyển, là ta say rượu không khống chế được, làm cho mật thám phát hiện được, mới liên lụy để nàng bị thương. Ta cuối cùng là lo lắng, nếu ta buông tha nàng, nàng sẽ thất vọng về ta, sẽ cùng Nghiêm Tiểu Vũ cao chạy xa bay, nhưng thẳng đến khi nàng trong lúc hôn mê nói lời nói thật, ta mới yên tâm đem nàng giao cho Nghiêm Tiểu Vũ, để cho hắn mang nàng tạm thời rời khỏi hoàng cung, chờ hết thảy sóng gió qua đi, ta lại đón nàng trở về.” “Ta trong lúc hôn mê đã nói cái gì?” Ta đánh gãy lời hắn.

“Nàng nói nàng thích ta.” “Không có khả năng!” Ta kiên quyết phủ nhận, “Ta làm sao có thể nói câu đó!” “Nàng còn kêu ta đừng đi.”

“Không có khả năng không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng.” Ta liên tục lắc đầu. “Nghiêm Tiểu Vũ có thể làm chứng!” “Các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu!” Ta bi phẫn nói. Nguyên lai Nghiêm Tiểu Vũ mang ta ra cung là hắn bày mưu đặt kế, nguyên lai hắn vốn đã nghĩ để cho ta ra cung, cho nên không không phái truy binh, hại ta còn một bên tự mình đa tình một bên thương tâm.

“Vậy nàng hiện tại thành thật trả lời ta, nàng thích ta sao?” Chóp mũi của hắn nhẹ nhàng để trên mũi ta, vô cùng thân thiết hỏi, “Nói thích, nói không thích chính là khi quân.” (hí hí, anh đáng yêu quá) “Ngươi bức ta nói…” Trái tim của ta đập thật mạnh, có chút chua xót. “Đúng, ta bức nàng, nàng nói một tiếng được không?” Hắn ôn nhu dỗ dành.

Ôi chao, không hổ là đứng trên vạn người, vô sỉ cũng hơn người khác. Ta cắn chặt răng, uy vũ không khuất phục. “Hiện tại không nói cũng không sao, theo ta hồi cung, về sau sẽ có cơ hội làm cho nàng mở miệng.” Hắn cười chạm nhẹ môi ta một chút.

Lòng ta trở nên ảm đạm, “Ta không muốn trở về…. Lưu Hi, đó không phải là cuộc sống mà ta mong muốn. Ngươi đã có Hoa phi, nàng lại mang thai con của ngươi, thậm chí bởi vì ngươi mà sảy thai, vô luận như thế nào, ngươi không thể lại có lỗi với nàng.” Lưu Hi nghe đến đó, cười vang rộ lên, “Nàng ta? Linh Xu, nàng quá ngây thơ rồi.” “Như thế nào?”

“Hoa phi mang thai không phải là con của ta.” Ta há to miệng. “Ta chưa bao giờ cùng phi tần trong hậu cung có da thịt chi thân, các nàng sở dĩ cảm thấy có, chỉ là vì bị hạ huyễn dược, sinh ra ảo giác. Nếu là ảo giác, làm sao có thể mang thai? Như vậy tất nhiên là cùng người khác tư thông, vô luận người đó là ai, kết quả đều chính là một hoàng tử.”

Ta hồi lâu không thể khép miệng, sau một lúc lâu mới lắp bắp nói: “Vậy ngươi sao lại… sao lại không vạch trần nàng?” “Không tiếp nhận rồi sao nữa?” Lưu Hi nhấp hạ miệng, nhìn qua có chút buồn bực, “Chẳng lẽ để người trong thiên hạ biết phi tử của ta ngoại tình?” Ta nghĩ tới chiều hôm đó, vẻ mặt tối tăm của Lưu Hi, không khỏi thảm thống gật gật đầu, cho hắn sờ sờ đầu ta để lấy an ủi, hắn hưởng thụ cọ cọ.

“Nghiệt chủng trong bụng nàng ta sẽ không có cơ hội giữ lại, cho dù ta không hạ thủ, những người khác cũng sẽ không để nàng sinh hạ. Ta âm thầm giả bệnh, thế cục không hiểu, bọn họ liền đứng ngồi không yên, một đám muốn chiếm ngôi vị, vừa vặn có cơ hội, làm cho hộ bộ thượng thư cùng Hoa tướng quân hai thế lực lớn chó cắn nhau trở nên suy yếu.” “Ba tháng kia, quả nhiên là ngươi giả bệnh…” Ta bừng tỉnh đại ngộ. “Nếu ta không lộ sơ hở, sao có thể buộc bọn người kia ra tay? Ta đáp ứng nàng một nguyện vọng, nàng lại nói với ta muốn theo Nghiêm Tiểu Vũ cao chạy xa bay, nàng không biết ta có biết bao nhiêu khổ sở…”

“Uy uy… Ngươi là hoàng đế a, không cần lộ ra loại biểu tình ủy khuất này có được hay không?” Ta vô lực nhìn hắn, làm như mình còn là Tiểu Hi sao, giả ốm yếu lừa lấy thương cảm… “Ta… ta không đi còn ở lại làm cái gì? Ta chỉ nghĩ chàng đã có một gia đình viên mãn, kỳ thật ta lưu lại cũng không có ý nghĩa… Tuy rằng hiện tại chàng nói mọi chuyện đều là giả, nhưng trong hậu cung trăm mị ngàn hồng, nhiều mỹ nhân như vậy chàng thực sự có thể ngồi yên mà trong lòng không loạn, một chút tiện nghi cũng không chiếm sao? Vậy chàng không phải Phú Xuân cũng chính là Khổng Tử.” Lưu Hi bi thương nói: “Này thực không được…. Một người là nữ nhi của hộ bộ thượng thư, một lại là muội muội của Hoa tướng quân, còn một là cháu gái thừa tướng, ta nhìn thấy các nàng đã nghĩ tới hộ bộ thượng thư vẻ mặt dữ tợn, Hoa tướng quân lưng hùm vai gấu, thừa tướng mặt đầy nếp nhăn… để ta ôm các nàng, quá khó khăn cho ta….” “Một khi đã như vậy, chàng cần gì phải làm hỏng thanh xuân của các nàng…” Ta thở dài, khinh bỉ nói, “Đều là lỗi của chàng.”

“Các nàng chẳng qua chỉ muốn làm hoàng hậu mà thôi, hoàng đế là ai, các nàng cũng không cần. Các nàng là muốn lợi dụng ta.” “Chẳng lẽ chàng khẳng định ta không giống với các nàng sao?” Ta nghi hoặc nhìn hắn. Lưu Hi nói: “Nàng cùng bọn họ không giống nhau, ta biết, nàng thích chính là Lưu Hi, Lưu Hi là ai, nàng không quan tâm.”

Ta rũ mắt xuống, im lặng chống đỡ. “Những gì ta từng hứa hẹn với nàng, đều đã thực hiện.” Hắn mang theo mỉm cười mê hoặc, ta thở dài một tiếng, rơi vào cạm bẫy, cam tâm tình nguyện. Chẳng qua lúc ấy ta cũng không nhớ đến hắn đã từng hứa hẹn với ta cái gì, thẳng đến đêm động phòng hoa chúc, hắn mới nói cho ta nhớ.

“Ta đã hứa hẹn với nàng, làm hoàng đế, liền cho Tống gia được miễn xá, về sau, nàng không cần làm Thái y, con nàng cũng không cần, bọn chúng muốn làm cái gì thì làm cái đó, cho nên…” Hắn hôn hai má ta, “Khi làm hoàng hậu của ta, nàng muốn sinh bao nhiêu liền sinh bấy nhiêu, ta chỉ có một hoàng hậu là nàng, cho nên trọng trách sinh con đều đặt hết trên người nàng…” “Này…” Ta có loại dự cảm điềm xấu, lùi bước rồi lại lùi bước, cuối cùng bị ép đến mép giường. “Ta cuối cùng cảm thấy giống như có điểm không thích hợp…” Ta hoang mang rối loạn đẩy tay hắn ra, “Chờ, chờ một chút…”

Hắn giương mắt nhìn ta, hai mắt sâu thẳm như muốn hút lấy ta, “Còn chờ cái gì…” “Cái kia… cái kia… Nghiêm Tiểu Vũ sao lại không tới tham gia hôn lễ của chúng ta?” Ta nói sang chuyện khác. Lưu Hi không hờn giận nhíu mày, “Thời khắc này lại nhắc tới nam nhân khác có phải không thích hợp hay không? Hắn lúc trước làm mất nàng, ta phạt hắn đi trấn thủ biên cương.”

“Uy! Hắn tốt xấu là người thân của ta, chàng sao có thể làm như vậy với hắn!” Ta bất mãn rống hắn. “Ồ?” Lưu Hi nhướn đuôi mày, “Hắn là người thân của nàng, ta đây là gì của nàng?” “Này…”

“Người nào?” Hắn tới gần từng bước, ta ngã xuống giường. “Cũng giống vậy, người nhà…” Ta cảm giác bị áp bức, rưng rưng nhận thua. Hắn vừa lòng nheo mắt lại, sờ sờ đầu ta nói: “Ngoan…”

Lúc còn nhỏ không cẩn thận nói ra cái ước nguyện với Tiểu Hi, hắn nói: “Về sau sinh nhiều thêm vài đứa.” Ta cuối cùng có loại cảm giác của kẻ trộm, cảm giác này vẫn giằng co rất nhiều năm, ta cũng không rõ rốt cuộc làm sao, thẳng đến rất nhiều năm về sau, lúc giúp đứa nhỏ đọc sách, trong lúc vô tình nhìn đến sách sử, ta mới bị sét đánh bừng tỉnh đại ngộ. Sách sử viết, y nữ Tống thị, Thiên Khải đế hậu, trời sanh tính ghen tị, độc sủng hậu cung, phế tam phi lục tần, hàng đêm tìm hoan, ngủ tại đế cung.

(có nghĩa chị này trộm anh Hi a) Ta là do bị bắt buộc mà, được không?.