Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 1

Chương 01.

Mộc Thanh 25 tuổi, đang làm hướng dẫn viên du lịch cho một công ty du lịch. Ngày hôm nay cũng giống như những ngày bình thường khác. Cô và một người đồng nghiệp mang một đoàn du khách đến chỗ tham quan trong rừng rậm nguyên thủy nào đó. Chưa tới mấy năm, mà phần ven rừng đã bị khai phá làm đường đi để phục vụ du lịch. Khi đặt mình vào trong rừng, dưới chân giẫm phải lá rụng trên thềm rêu xanh mềm mại, mũi ngửi thấy hương thơm ẩm ướt trong không khí, tai nghe tiếng lá thông reo và tiếng chim hót, gió núi rừng hoang vu quất trên người, mắt nhìn thấy cây rừng xanh tốt, quần tụ giống như đi vào một thế giới khác, có mấy người hô to tình nguyện xây một cái nhà gỗ để ở lâu dài, không bao giờ quay trở về đô thị toàn thép, xi măng kia nữa. Sau khi Mộc Thanh nghe thấy thì khẽ cười. Đối với tình huống này cô đã sớm tập thành thói quen rồi. So với mấy vị kia, trên thực tế nếu như có thể lựa chọn, cô tình nguyện bây giờ mình đang ngồi trên ghế ở quảng trường trong thành thị, nhàn nhã nhìn xem mấy con bồ câu đứng ở giữa mái vòm thủy tinh trong sân rộng lớn kêu to.

Mộc Thanh mệt mỏi cả ngày, buổi tối khi trở lại lữ quán ở ven rừng rậm, thân thể của cô dường như muốn rã ra. Mới đi tắm rửa, làm khô tóc xong vừa nằm xuống chưa được một lát, thì đã thấy có người đang ở bên ngoài gõ cửa phòng. Trong đoàn khách du lịch có một bà già mang theo một thằng cháu trai, đứa trẻ đó đã lén chuồn đi chơi, đến bây giờ còn chưa thấy trở về. Bà già lo lắng đến độ nước mắt lưng tròng. Mộc Thanh lập tức gọi điện thoại báo cho biên phòng tuần tra ở gần khu vực rừng rậm. Dùng tất cả vốn liếng trong kinh nghiệm của mình để an ủi bà già, cô nói thằng bé nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

“Không phải là cháu trai của cô nên cô mới không lo lắng.” Một câu của bà già kia làm cô nghẹn đến không thở nổi. Cô cảm thấy mình cũng nên đi ra ngoài tìm, không có biện pháp khác nên đành phải đi vào mặc quần jean, đeo balo của mình lên rồi cùng đi, đồng thời cô cũng an ủi những đoàn viên khác, là trời tối không nhìn rõ đường, thì đừng tùy ý đi ra ngoài, miễn cho lạc đường càng tăng thêm phiền toái. Trong ba lô của cô ngoại trừ túi tiền, điện thoại, thì chỉ có chiếc đèn pin bằng năng lượng mặt trời, còi cứu mạng và một con dao quân đội của Thụy Sĩ, tuy thân thể cô hơi nhỏ, nhưng thị lực lại là 10/10. Những đồ vật này cô luôn để trong balo, tuy có khả năng chỉ dùng đến đèn pin thôi nhưng theo thói quen cô vẫn mang tất cả đi.

Mộc Thanh quanh năm dẫn đội nên hết sức quen thuộc đường đi. Cùng với bà già tìm một hồi thì đụng phải đội viên tuần tra, họ dắt theo một đứa trẻ ở phía sau, đúng là cháu trai của bà già kia, nói là nó nghịnh ngợm tự mình vụng trộm chạy đi chơi. Nhìn thấy bà già cứ ôm cháu trai yêu quý mà gọi, Mộc Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ đang muốn đi về thì thấy mấy một tia sét xẹt qua đường chân trời, vòng quanh về phía rừng rậm, lập tức một tiếng sấm rầm rầm nặng nề vang lên. Hiện tại vốn là mùa hè nên cơn dông thường xuyên kéo đến, huống chi nơi này là khu vực rừng rậm. Mộc Thanh thấy đám người bà già đã đi về phía trước, mà chính mình cũng muốn chạy về lữ quán, nhưng có một tia chớp chói mắt như u linh bỗng chụp xuống đỉnh đầu, đợi khi Mộc Thanh nghe được âm thanh quỷ dị thê lương y hệt như không khí bị xé rách thì đã muộn.

Tia chớp nện xuống mặt đất rồi biến mất ngay sau đó. Nghe thấy tiếng sấm thì đội viên tuần tra và bà già đồng thời ngây ra như phỗng. Mộc Thanh biến mất rồi, giống như giọt nước bốc hơi theo tia chớp kia. Mộc Thanh khôi phục lại ý thức. Cô bị tia chớp đánh trúng và hiện tại đã tỉnh.

Cô mạnh mẽ mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên nhìn thấy không phải là cái đèn tuýt trên trần nhà của phòng bệnh trong bệnh viện mà là bầu trời. Bầu trời màu xanh lam ở trên cao. Màu lam quỷ dị, màu xanh da trời không mang theo một chút tạp chất. Lại vô cùng cao, dường như cao đến mức tận cùng của vũ trụ. Hơn nữa, cô đang là con ếch xanh ngồi dưới đáy giếng. Mộc Thanh chậm rãi ngồi dậy, nhìn xuống tình cảnh đang vây khốn chính mình, cô thấy đường kính của đáy giếng dài không đến hai mét, nhìn cái tường đất này thì càng giống như người ta móc ra làm bẫy dùng để bắt thú, trên miệng giếng còn lấp đầy bụi cỏ dại. Coi như cô may mắn, người thợ săn này không có cắm cọc sắt nhọn ở dưới đáy giếng, nếu không hiện tại cô sẽ không ngồi thư thái như vậy.

Cô cúi đầu kiểm tra chính mình, ngoại trừ áo sơ mi và quần có mấy lỗ rách bị đốt cháy, đúng là trên người lông tóc không có hao tổn gì, ngay cả lông mi cũng không mất một sợi. Đúng là kỳ lạ. Cô bị sét đánh nhưng hiện tại lông tóc vô thương mà còn tỉnh lại ở trong đáy giếng. Mộc Thanh không có sức dựa vào vách giếng, động đến balo ở sau lưng thì mới nhớ vội càng gỡ balo ra. Balo làm từ vải bạt rất bền, nhưng mặt ngoài lại có dấu vết cháy xém. Mộc Thanh liền móc điện thoại ra. Điện thoại vẫn hoàn hảo như cũ, có điện nhưng không có sóng tín hiệu. Nhưng Mộc Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định, cô đóng mở mấy lần vẫn không có sóng.

Cô ném di động đi, lấy còi cứu mạng ra đưa vào môi, rồi nhẹ nhàng thổi, tiếng còi cao vút liền truyền ra ngoài thật xa. Còi cứu mạng chỉ là cái huýt sáo quân dụng, nhưng lại là đồ tốt. Người bình thường nếu có ý định dùng tiếng kêu khiến cho nhân viên cứu viện chú ý đến thì tối đa mười lăm phút sau sẽ khàn cả giọng. Nhưng một cái còi nhựa nho nhỏ này chỉ cần một hơi có thể thổi ra âm thanh so với tiếng người còn truyền đi xa hơn. Mộc Thanh đem tiếng còi thổi thành mật mã SOS. Cô thổi thật lâu nhưng không nghe thấy bên ngoài có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả tiếng gió cũng không có. Mộc Thanh miệng đắng lưỡi khô, cô bắt đầu hối hận tại sao không nhét bình nước vào trong balo.

Cô tựa vào thành giếng, tiếng huýt còi dần dần trở nên lúc có lúc không. Khi thời gian trôi qua thật lâu, lâu đến mức quỷ dị. Mộc Thanh liền nhìn xuống đồng hồ trên điện thoại di động, đang là mười hai giờ trưa. Cô nhớ không nhầm thì hiện tại đã ba giờ trôi qua. Tiếng thổi còi của cô yếu dần, cuối cùng thì im lặng. Từ bầu trời ban ngày màu xanh lam biến thành màu xám của buổi tối, đồng hồ trên điện thoại di động của cô đã hiện lên 6h tối rồi. Điện thoại di động không còn pin nên tự động tắt nguồn.

Bụng của Mộc Thanh rất đói, cái này thì cô còn có thể chịu được, nhưng không thể... chịu được nhất chính là khát nước. Cô thật cảm thấy mình khát muốn chết rồi, đang khổ sở suy nghĩ là có nên cầm dao găm Thụy Sĩ cắt tay mình. Uống máu của mình, không biết có thể đỡ khát hay không?

Rốt cục cô vẫn phải bỏ qua, không hạ thủ tàn nhẫn được. Mộc Thanh nắm cái còi kia, nhét vào trong miệng, hai mắt nhắm nghiền, dùng hết toàn bộ khí lực, một lần nữa liều mạng thổi lên. Khi cô cảm giác cái tai của mình sắp bị đâm thủng bởi âm thanh cao vút này, thì đột nhiên từ miệng giếng bay xuống cái đồ gì đó, va phải đầu của cô rồi phịch một tiếng mà rơi xuống đất.

Là khối bùn. Mộc Thanh chợt ngẩng đầu, nhìn thấy phía trên miệng giếng là khuôn mặt của một người đàn ông đang thò vào nhìn mình. Người đàn ông này có mái tóc rất dài, thắt lại chung một chỗ rủ xuống miệng giếng, trên mặt có chòm râu rất dầy nên căn bản là không thấy rõ bộ dáng, chỉ còn lộ ra đôi mắt đang nhìn Mộc Thanh , nháy mắt cũng không nháy mắt.

Mộc Thanh cảm thấy người đàn ông này hết sức xấu, chẳng những xấu, hơn nữa còn rất quái dị. Nhưng mà giờ phút này, người vừa xấu vừa quái dị ở trong mắt cô cũng giống như vị thần từ trên trời giáng xuống . Cô không biết mình lấy sức ở đâu, vừa nhảy lên cao vừa ngửa đầu quơ tay, hưng phấn hét lớn: "Cứu tôi, mau cứu tôi đi ra ngoài!" Người đàn ông kia sửng sốt, trong miệng không biết phát ra cái âm thanh gì, sau đó thoáng một cái liền biến mất.

Mộc Thanh ngây dại, lấy mảnh bùn người nọ vừa làm rơi xuống, dùng sức ném ra ngoài, cao giọng nói: "Nè, anh đừng đi, anh mau trở lại!" Một hồi lâu không có động tĩnh gì. Trong tuyệt vọng đột nhiên dần hiện ra hi vọng, nhưng hi vọng này lại tan biến trong nháy mắt, đả kích như vậy càng tàn khốc hơn.

Mộc Thanh yếu ớt ngã vào đáy giếng, trong lòng đã đem gã đàn ông xấu xí lôi thôi kia nguyền rủa một vạn lần. Trong lúc cô hoàn toàn tuyệt vọng, thì đột nhiên từ trên miệng giếng thòng xuống một sợi thừng. Nghiêm khắc mà nói, cũng không phải là dây thừng ni lông chuyên dùng cho leo núi mà bình thường Mộc Thanh hay nhìn thấy, thậm chí không phải là sợi dây.

Đó là dây thừng dùng vỏ cây xoắn lên, nhìn theo dấu vết trên vỏ cây, thì giống như là mới cắt đi rồi xoắn lại tạm thời. Cái đầu của người đàn ông mới vừa rồi lại thò vào dò xét, xong hắn há mồm nói mấy câu với cô. Hẳn là hắn ta đang nói chuyện với cô. Nhưng mà Mộc Thanh căn bản nghe không hiểu, không phải là tiếng Trung, không phải là tiếng Anh, cái gì cũng không phải, đó là một chuỗi ký hiệu hoàn toàn xa lạ .

Mộc Thanh bất chấp tất cả, nhanh chóng lấy balo của mình, đeo lên trên vai, hai tay nắm chặt lấy dây thừng. Cô vốn đang có chút bận tâm người đàn ông kia có đầy đủ sức lực để kéo mình lên hay không , nhưng mà dường như chỉ một cái chớp mắt, cô đã ra khỏi miệng giếng, thoáng một phát đã ngã nhào ở trên mặt đất. Mộc Thanh ngồi dậy, ngẩng đầu vội vàng nói cám ơn với đàn ông kia, chỉ là lời nói còn không có ra khỏi miệng, thì đã bị sợ đến ngây người. Dùng từ sợ đến ngây người để hình dung một chút cũng không khoa trương.

Giờ phút này người đàn ông đó đang đứng ở trước mặt cô , tạm thời xưng là đàn ông đi, vì đầu của hắn rất lớn và cao đến nỗi cô phải ngước đầu nhìn lên, toàn thân trần trụi, lộ ra da thịt màu rám nắng vô cùng rắn chắc, bộ ngực và bụng dưới giăng đầy bộ lông màu đen rất đậm, ở hạ thể có khối da thú che lại. Những thứ này vẫn còn tốt, cũng không đến mức làm cô kinh ngạc đến ngây người. Chân chính hù sợ cô là tay của hắn, bàn tay vô cùng thô dày, móng tay dài nhọn hoắc trên năm ngón tay sắc bén như cái móc sắt, phía trên đó còn sót lại một chút vỏ cây .

Mới vừa rồi cái dây thừng vỏ cây kia, chính là người đàn ông này đã dùng móng tay tướt từ trên cây xuống sao? Ánh mắt của Mộc Thanh nhìn chằm chằm vào hắn, một hồi lâu cũng không thu trở về. Đây là địa phương nào, tại sao lại xuất hiện một người quái dị như thế?

Người đàn ông kia khẽ cúi người xuống, vươn cái tay giống hệt như quạt hương bồ ra, dễ dàng đem cô vác lên đầu vai của mình rồi cực kỳ nhanh chóng chạy về phía trước. Bụng Mộc Thanh bị bả vai cứng rắn của hắn chạm đến cơ hồ muốn nôn mửa, cô khó chịu nhắm hai mắt lại trong khi bên tai đều là tiếng gió vù vù, cho đến lúc hắn rốt cục nặng nề đặt cô xuống mặt đất, thì sắc trời đã hoàn toàn đen lại. Mộc Thanh nhìn xuống bốn phía, cô thấy mình đã bị người đàn ông kia dẫn tới bên trong rừng rậm, ngồi ở trên lá rụng và cành cây mục phủ kín mặt đất. Trăng hôm nay là trăng rằm, ánh sáng xuyên thấu qua bóng cây chiếu xuống, hoàn toàn có thể nhìn thấy mọi vật. Bên cạnh cô khắp nơi đều là loài cây không biết tên, trong đó một cái cây to đến mức cần năm sáu người trưởng thành hợp lực mới có thể ôm hết, trên một đoạn chạc cây phân nhánh, dựng lên một cái nhà gỗ đơn sơ mà lúc nhìn kỹ dường như dùng vỏ cây và đầu gỗ xây dựng qua loa.

Người đàn ông kia bỏ lại Mộc Thanh, rồi tự mình rời đi. Hai tay Mộc Thanh chống xuống đất, từ từ bò dậy khỏi mặt đất, nhìn vòng quanh bốn phía. Mặc dù người đàn ông kia bắt cóc cô tới đây, nhưng trước mắt hắn tạm thời không có ý muốn tổn thương cô.

Nên thừa dịp cơ hội này chạy trốn sao? Mộc Thanh đang có chút ít do dự, thì nhìn thấy người đàn ông kia đã từ phía sau đại thụ vòng trở lại, trên tay ôm một đống củi cùng mấy lá cây to để gói đồ. Sau khi để chúng xuống, thì dùng tay đào lỗ trên mặt đất, bỏ mấy cái đồ được gói trong lá cây to vào trong lỗ, rồi đắp lên đó một tầng đất thật mỏng, sau đó xếp củi đã mang từ trước đó thành hình chữ thập. Tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, hắn liền thò tay vào trong hốc cây của cây cổ thụ phía sau móc ra một đồ vật làm bằng cỏ khô, chồng cái đám củi hình chữ thập vào chính giữa lỗ, dùng hai khối đá lửa ở trong tay đánh vào nhau, tia lửa văng ra khắp nơi, đụng phải nhau vài chục cái, đống cỏ khô kia liền kêu một tiếng rồi cháy lên. Người đàn ông cúi đầu xuống, cẩn thận thổi lửa, đống lửa rất nhanh liền thiêu đốt hừng hực. Đốt ước chừng mười phút đồng hồ, liền thấy hắn dùng cành cây đem đống lửa dời qua một bên, hất ra khỏi cái lỗ. Chờ hơi nguội chút ít, liền đem mấy cái bao nướng này đưa đến trước mặt Mộc Thanh.

Mộc Thanh nghe thấy được một mùi thịt khét lẹt. Nhưng cô căn bản không có khẩu vị. Mấy cái bao đồ được mở ra trước mặt cô, bên trong đó một khối lớn đen thui, phía trên còn lưu lại một lớp của bộ lông bị nướng cháy , một đống khác thì nhìn giống như là con giun hoặc sâu lông. Mộc Thanh chỉ muốn uống nước.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông kia đang gắt gao nhìn mình chằm chằm. Mộc Thanh liền khua lên dũng khí, làm động tác uống nước . Người đàn ông đó sững sờ một lát, rồi đứng dậy rất nhanh, chờ khi hắn quay trở lại, thì trên tay đã có thêm mấy thứ đồ tròn trịa.

Giống như là trái dừa, nhưng có thể khẳng định không phải là trái dừa. Người đàn ông đó dùng sức một cái, vật kia liền nứt ra khe hở, sau đó đưa tới trước mặt cô. Mộc Thanh vội vàng nhận lấy, từng ngụm từng ngụm mút lấy nước chảy ra từ trong khe hở , bộ dạng cô hơi có chút ngây ngô, nhưng không sao.

Cô quá khát, chỉ một hơi liền hút ba bốn trái, lúc này mới thở ra thật dài. Người đàn ông chỉ về phía mấy bao đồ đặt trước mặt cô, ý bảo cô ăn. Mộc Thanh bất chấp bị bỏng tay, cầm khối thịt nướng nhỏ, bỏ vào trong miệng từ từ ăn lên, mặc dù cô căn bản không muốn ăn.

Cũng may, so với cảm giác khát nước muốn chết mới vừa rồi, thì hiện tại thứ gì cô đều có thể nuốt xuống được. Người đàn ông giống như là hài lòng, lúc này mới tự mình quơ lấy khối thịt lớn còn lại ở trước mặt, nhanh chóng ăn sạch, rồi cầm lấy một đống côn trùng nướng chín, đưa đến bên miệng cô. Mộc Thanh vội vàng lắc đầu, chỉ chỉ mình bụng, tỏ vẻ cô đã ăn no.

Người đàn ông nhìn cô một cái nhưng cũng không còn miễn cưỡng, tự mình hơi ngửa đầu, đem mấy cái đống đồ kia đều nhai nuốt xuống. Rồi đứng dậy đi tắt lửa. Mộc Thanh có chút lo sợ , không biết kế tiếp hắn muốn làm cái gì. Nhưng rất nhanh cô liền biết.

Người đàn ông đó lại vứt cô lên lưng của mình, tứ chi của hắn bám lên cây cổ thụ rồi nhanh chóng bò lên khu nhà gỗ. Mộc Thanh một lần nữa bị đặt vào trong một cái ổ dùng cỏ khô và lá cây trải lên trên mặt đất. Trong nhà gỗ rất tối, phải mất một lát sau, Mộc Thanh mới nhìn thấy hình dáng của người đàn ông này .

Dường như hắn đối với cô rất tò mò, nên quỳ gối trước mặt cô chăm chú nhìn một lúc lâu. Mộc Thanh ngừng thở, không nhúc nhích. Hắn rốt cục không hề nhìn nữa, lấy sợi dây trói chặt tay chân cô lại, còn mình thì nằm chết dí bên cạch cô.

Tiếng ngáy của hắn vang lên rất nhanh. Mộc Thanh rốt cục cũng thở phào một cái thật dài, cô cảm thấy phía sau lưng có chút toát mồ hôi..