Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 11

Chương 11 .

Hắn mặc dù đã trở thành thủ lĩnh kế nhiệm, nhưng trước mắt vẫn không nhìn thấy có chỗ nào khác biệt với lúc trước. Vẫn là đi sớm về trễ . Sáng sớm ngày thứ hai sau khi bị hắn đánh, Mộc Thanh đã tỉnh lại, có điều vẫn nằm bất động mặt hướng vào trong. Bên ngoài hắn đã ngồi dậy, do dự một hồi, sau đó thò người ra đem đầu tiến tới trước mặt cô nhìn xuống, thấy cô mặc dù nhắm hai mắt, nhưng mí trên lại có chút sưng vù, liền đưa tay ra làm như muốn sờ mặt cô, Mộc Thanh đột nhiên mở mắt ra, tránh qua, né tay khỏi của hắn, rồi tung mình ngồi dậy lạnh lùng nhìn hắn. Tay Ly Mang dừng ở giữa không trung một hồi rồi rụt trở về. Sau đó hắn rất nhanh đứng lên chỉnh lý tốt chính mình, sau đó vén rèm cửa lên đi ra ngoài. Đến thời điểm buổi tối, hắn mang đến cho cô một bao trái cây dùng chiếc lá lớn gói lại, có một vài loại trái mà từ trước đến giờ cô chưa từng gặp , thoạt nhìn rất hấp dẫn, hơn nữa cũng đã rửa qua, trong mấy ngày liên tiếp hắn đều làm như vậy. Có một lần còn mang đến vật khác là tổ ong dính đầy mật ong .

Lúc hắn làm điều này, thoạt nhìn có chút che che giấu giấu, phải đợi trời tối xuống sau đó mới lấy ra vứt xuống trước mặt cô . Mộc Thanh phỏng đoán hắn hẳn là sợ bị tộc nhân của hắn nhìn thấy. Dĩ nhiên những thứ này phần lớn đến ngày thứ hai cũng bị Do Do cùng với mấy em trai em gái của cô bé ăn hết . Dường như hắn đã nhìn ra cô đang tức giận, cho nên những thứ hành động này có thể lý giải thành việc đang lấy lòng cô. Nhưng buổi tối lúc ngủ vẫn muốn đem cô kéo đến bên cạnh mình, chỗ khác biệt duy nhất là cô cảm giác lực đạo trên tay đã nhẹ đi chút ít, có khi còn lưu ý quan sát thần sắc của cô. Trông cậy vào hắn không động vào mình là chuyện không thực tế, hơn nữa mấy đêm này so với vài đêm trước quả thật cho cô cảm giác tốt hơn chút ít. Duy nhất làm cho cô cảm thấy bất đắc dĩ như trước chính là, hắn ít nhất cách một hai ngày là sẽ ngửi nơi đó của cô .

Lúc ban đầu cô đối với hành động của hắn cảm thấy rất mờ mịt, từ từ, rồi cô lại cảm thấy hắn dường như đang đợi cái gì đó. Về phần là cái gì thì cô vẫn không giải thích được. Trên thực tế, ý nghĩ này ở trong đầu cô cũng chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, về sau vì lập đi lập lại nhiều lần nên cô đối với hành động này của hắn cũng không để ý mấy, bởi vì từ đầu đến cuối hắn chỉ ngửi qua mà không có cùng cô tiến thêm một bước phát sinh quan hệ nào. Điều này làm cho cô cảm thấy an ủi một chút, mặc dù trong lòng có khi cũng hiểu loại an ủi này thật ra cũng là lừa mình dối người mà thôi. Trong thời gian mấy ngày qua, cô dần dần đối với cách sống của khu quần cư ở đây càng thêm hiểu rõ. Dựa theo quan sát của cô, trong lúc này phương thức sống căn bản hẳn là một người đàn ông cùng một phụ nữ tạo thành gia đình tương đối ổn định rồi sanh con dưỡng cái. Nhưng mà cũng có ngoại lệ, cô chú ý tới có vài nhà lều bên trong chỉ có một nữ nhân, nhưng mà ra ra vào vào lại có hai nam nhân. Mộc Thanh suy đoán, có lẽ bởi vì phái nữ tương đối ít, cho nên điều kiện tiên quyết là nếu bản thân tự nguyện thì phương thức gia đình như vậy cũng được cho phép .

Cô đi theo bên người Do Do cùng mẹ cô bé, hiện tại vốn chỉ nghe mang máng đã có thể đoán biết một chút phát âm đơn giản , chị như ăn cơm uống nước, tốt hoặc là không tốt ..., cô cũng biết mẹ của Do Do tên gọi là Na Đóa. Mỗi ngày đồ cô ăn đều có hương vị nhạt nhẽo , muối ở chỗ này hẳn tài nguyên vô cùng hiếm có. Nhưng người ở bên trong khu quần cư thoạt nhìn lại không có người nào có dấu hiệu cơ thể bị phù thũng, rất nhanh cô liền hiểu nguyên nhân. Bọn họ không có làm rơi hay lãng phí bất kì một giọt máu nào của con mồi mới săn bắt được, mỗi ngày đều tập trung lại nhỏ giọt vào trong thùng, rồi nấu chín, sau đó mọi người cùng chia nhau ăn sạch . Cô đã đến chia mấy lần, cũng nếm thấy mùi vị muối bên trong. Mộc Thanh thử hướng Na Đóa nói liên tục cùng khoa tay múa chân mà hỏi chuyện may vá, cuối cùng khi cô thấy cây kim bằng xương kia so với lỗ nút áo của cô còn muốn to hơn, thì không thể làm gì khác là bỏ qua ý niệm vá lại nút cài trong đầu. Nhưng cũng dùng kim và chỉ gai đem hai vạt áo sơ mi may dính liền cố định lên, chỉ để lại một phần chỗ cổ áo, biến thành bộ áo tròng đầu dễ dàng mặc và cởi. Điều này làm cho cô cảm thấy gánh nặng nhẹ đi không ít, ít nhất vạt áo không cần mỗi một lần lại theo động tác của cô mà thường xuyên bị mở rộng ra. Ly Mang đối với hành động này của cô mang theo chút ít vẻ châm chọc, nhất là đối với cái vật nhỏ cô treo ở trên đầu gió của màn cửa, đó là quần lót cô giặt xong, sau đó dùng nhánh cây làm giá áo treo lên. Hắn tựa hồ không hiểu tại sao cô thích mặc vật này, sau đó còn không sợ người nào đó bực mà đem giặt sạch rồi hong khô, phơi xong lại giặt. Có khi tâm tình tốt hắn liền đi qua kéo xuống xem thậm chí còn ngửi mùi vị. Mộc Thanh nhìn quen cũng không trách, chỉ làm như không nhìn thấy.

Nhưng mà rất nhanh, Mộc Thanh liền nghĩ đến một vấn đề tương đối phiền toái là kinh nguyệt của phụ nữ. Khiến cho cô nghĩ tới vấn đề này là do nhìn thấy một phụ nữ trong bầy đàn có kinh nguyệt. Cô không biết người phụ nữ kia có kẹp cái gì để che chắn ở bên trong hay không? nhưng mà cô chứng kiến một vũng máu đỏ sẫm dọc theo bên đùi chảy xuống, sau đó người đàn bà kia làm như không có việc gì dùng vỏ cây cạo cho sạch sẽ, dù còn để lại một dấu vết ngấn đỏ thật dài. Mộc Thanh có chút kinh ngạc, hoặc nói chính xác hơn là khiếp sợ. Sau đó rất nhanh cô liền chú ý tới những phụ nữ khác cũng là loại tình huống này. Rốt cục có một ngày cô đi đến một cái chiến hào bên cạnh khu quần cư, đó là địa phương mở ra chuyên dùng để bài tiết, cô ngẫu nhiên nhìn thấy người phụ nữ kia từ bên dưới kéo ra một đầu dây lưng hẹp hẹp giống như là dùng nhánh cỏ bện ra, phía trên còn một bãi cỏ khô có hình dạng đồ vật.

Cảnh tượng này để cho Mộc Thanh trải qua một hồi khó quên. Cô chợt nghĩ tới lúc kinh nguyệt mình đến thì nên làm cái gì bây giờ. Cô nhớ được lần trước có kinh nguyệt là hai mươi bốn tháng trước, bốn ngày sau đó là ngừng, sau ngày đó, cô đã bị sét đánh đến nơi này, mà hôm nay là ngày thứ mười cô đến chỗ này, nói cách khác là còn có ước chừng thời gian nửa tháng, cô cũng phải gặp phải quẫn cảnh giống nữ nhân nơi này. Buổi tối lúc cô nằm trên da thú ở mặt đất trong nhà lều, trong đầu hiện lên toàn là cảnh tượng ban ngày nhìn thấy kia. Cô suy nghĩ thật lâu, cảm thấy chỉ có thể hạ thủ từ vải vóc nơi vạt áo sơ mi, vá trên dưới hai tầng băng vệ sinh, ở giữa đổ đầy tro rơm rạ. Trước mắt chỉ có phương pháp xử lý cổ xưa này thoạt nhìn là tốt nhất. Cô không muốn mình cũng một đường vừa đi vừa cầm lá cây hoặc là vỏ cây cạo lau chất lỏng chảy xuống. Cô nhớ tới con dao găm Thụy Sĩ của mình bị hắn cầm đi, thì có chút không nhịn được liền đẩy Ly Mang đang liếm cắn mình ra, thấy hắn ngẩng đầu nhìn, liền khoa tay múa chân diễn tả hình dáng cái ba lô của mình với hắn, sau đó vừa bắt chước động tác hắn lần đầu tiên kéo ra lưỡi dao cạo ở lòng bàn tay, trong miệng nói chữ"dao" .

Nhìn ánh mắt hắn, hẳn là hiểu ý trong lời nói của cô . Nhưng hắn không một chút ý tứ nào là để ý tới, liền cúi đầu lo tuột xuống đến bụng cô. Mộc Thanh có chút tức giận, giơ chân lên ở sau lưng hắn dùng sức đạp thùng thùng mấy cái, cố gắng khiến cho hắn chú ý. Cô hàng đêm ngủ cùng hắn, mặc dù vẫn không có thói quen có người bên cạnh, nhưng so với mấy ngày đầu, hiện tại hai người chung đụng đã thoải mái rất nhiều. Mỗi khi cô bị hắn khiến cho có chút không thoải mái, thì cô sẽ nắm tóc hắn, hoặc là đá hắn mấy cái. Hắn không những không hề nổi nóng, mà thoạt nhìn có chút hưởng thụ loại phương thức biểu đạt tâm tình này của cô, có khi hắn thậm chí cố ý ở trên người cô làm ra chút ít cử động, khiến cô không vui, phảng phất là vì muốn nhìn cô có vẻ tức giận.

Mộc Thanh ý thức được giữa hai người có loại biến hóa tế nhị này, càng nghĩ lại càng cảm thấy được hành động của mình có chút giống một phụ nữ đang làm nũng với người đàn ông của mình. Điều này làm cho cô có chút chịu không được. Cho nên đêm qua cùng đêm trước cô liền thay đổi phương thức, mặc hắn làm sao chuẩn bị cô cứ khép hai chân lại thật chặc, không thèm để ý tới hắn. Hắn tựa hồ có chút thất vọng, nhưng cũng không có mạnh bạo tách hai chân cô ra giống như trước , cuối cùng đành ấm ức nằm xuống ngủ . Giờ phút này hắn lại bị Mộc Thanh dùng chân ra sức đánh sau lưng, trong cổ họng của hắn liền phát ra tiếng cười trầm trầm, thuận thế tách chân cô ra, rồi đưa lên cao. Thậm chí Mộc Thanh còn cảm thấy chóp mũi cùng đôi môi hắn đụng chạm tới mình, một mảnh nong nóng giống như là hơi thở của hắn phun tới đây. Mộc Thanh có chút bất đắc dĩ, chỉ đành phải nằm bất động, chờ hắn tự động kết thúc giống như những lần trước. Nhưng mà lần này có chút khác biệt so với trước, hắn dừng lại thời gian rất dài, làm Mộc Thanh có chút chịu không được rồi, đang muốn đứng dậy níu lấy đầu tóc hắn ngăn lại, thì hắn đột nhiên bổ nhào trở về trên người cô một chút, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn, đôi mắt của hắn lòe lòe tỏa sáng ở trong bóng đêm.

Mộc Thanh còn không có hiểu rõ tại sao hắn phải lộ ra vẻ mặt như vậy, thì phát hiện lúc này hắn muốn tới thật . Đợi cảm giác khiếp sợ và khó chịu lúc cô bị dị vật bỗng nhiên xâm nhập qua đi, thì vừa sợ vừa giận, không chịu đựng được nữa cô liền nắm kéo mái tóc dài của hắn, liều mạng giãy dụa. Nhưng mà hiển nhiên hắn không hề tôn trọng ý kiến của cô, chỉ đem hai tay cô kìm chế lại, thoáng một cái liền không chút kiêng kỵ. Mộc Thanh chỉ từ chối một lúc, liền buông tha. Trên thực tế ngay từ đêm đầu tiên, lúc nằm ở phía trên khối da thú này, thì đã cô chuẩn bị tâm lý, chỉ vì lúc trước hắn chậm chạp bất động đã tạo cho cô ảo giác, cảm thấy hắn thật giống như vĩnh viễn chỉ biết đánh sát biên như vậy. Hiện tại hắn đột nhiên phát thế tấn công, đối với cô mà nói, chỉ chứng minh được mình chuẩn bị tâm tư đã không vô ích, chẳng qua chỉ chậm mấy ngày mà thôi. Mộc Thanh không nhúc nhích, cho đến khi cô nghe được trong cổ họng của Ly Mang đang ở trên người cô phát ra một tiếng gầm nhẹ, trong cơ thể liền cảm thấy một dòng nước xiết đang nặng nề bắn vào, tay cô không tự chủ mà bấu chặc sau lưng của hắn.

Trái tim của hắn đập thật nhanh, thình thịch thình thịch giống như đang gõ lên khoang ngực của cô. Bị hắn đè ép lâu như vậy, cô cảm thấy có chút thở không được, làm xong việc còn không chịu đi xuống, cô bèn níu lấy mái tóc tán loạn của hắn đang che ở trên cổ và mặt của mình, dùng sức kéo sang một bên. Chắc là bị cô nắm đau nên hắn kêu lên một tiếng, cử động thân mình ngó chừng cô một hồi, thấy cô há mồm bộ dáng tựa hồ đang cố hô hấp, thì đột nhiên hắn đưa một tay qua, nắm lấy thịt trên gương mặt của cô kéo qua lại mấy cái, sau đó cúi đầu cười một tiếng, lúc này mới tung mình lăn xuống . Mộc Thanh xoa nhẹ gương mặt bị hắn nắm có chút đau của mình, oán hận phun ra một ngụm thở dài, nghiêng người theo thói quen liền quay vào trong ngủ. Nhưng mà lúc này cô không có sống yên ổn bao lâu, Ly Mang liền xoay mạnh mặt cô trở về hướng của hắn, rồi đem đầu của cô gối lên trên cánh tay của mình như thường ngày, một tay kia đặt ở eo của cô , lúc này mới giống như là đã hài lòng, không đến một lúc liền vang lên tiếng ngáy.

Quá nửa đêm gần về sáng, khó khăn lắm mới đi ngủ được, Mộc Thanh lại bị hắn đè ép đến tỉnh một lần. Ngày thứ hai đợi cô từ trong khốn đốn tỉnh lại, mới phát hiện sắc trời đã sáng choang, ánh mặt trời từ giữa khe hở nhà lều rọi vào, sáng rõ làm ánh mắt của cô có chút không mở ra được..