Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 2

Chương 02.

Cả đêm Mộc Thanh không ngủ được, lúc ban đầu cô híp mắt giả vờ ngủ say, đến sau nửa đêm thì mở to mắt nhìn vào mấy tấc ánh trăng mơ hồ ở trên nóc nhà. Dường như cô suy nghĩ cả đêm, nhưng cũng không biết tại sao khi mình bị tia sét đánh xong lại rơi vào một tình cảnh như vậy, nơi này rốt cuộc lại là nơi nào? Chẳng lẽ đang ở trong trung tâm rừng rậm nguyên thủy, hiện nay vẫn còn người hoang dã sinh sống, người đang buông tay trải chân nằm ở bên cạnh mình, chính là cái loại người hoang dã trong truyền thuyết sao? Về phần tại sao lúc cô tỉnh lại đã ở trong cạm bẫy, quả thật chỉ có trời mới biết. Cuối cùng cô cũng chấp nhận cái giải thích này. Mặc dù cái giải thích này ngay cả chính cô đều cảm thấy gượng ép.

Lúc trời gần sáng, cô rốt cục đã thiếp đi. Đợi đến khi cô tỉnh lại, thì bầu trời phía ngoài đã sáng rồi. Cô vẫn nằm ở trên đống cỏ chất đống và tay chân vẫn bị trói. Người đàn ông kia ngồi bên người cô, đang lục lọi balo của cô. Mặc dù tay chân của Mộc Thanh có chút cứng ngắt, hận không được lập tức dãn ra, nhưng cô không dám nhúc nhích, chỉ khẽ mở mắt ra len lén đánh giá hắn.

Chỗ khóa kéo kín trên ba lô của cô còn có một lớp vải để che đường khóa lại. Mộc Thanh nhìn thấy người đàn ông đó đem nó giật xuống, cố gắng kéo nó ra, nhưng nó vẫn không nhúc nhích, lại dùng tay tách bên dưới và không ngừng loay hoay, vào lúc cô cho rằng hắn sẽ cậy mạnh mà phá hỏng yếm khoá, thì cạch một tiếng, nút thắt đã bị hắn tháo ra. Hắn nắm được cái chuôi khóa kéo, thuận thế một chút liền mở ba lô, đem đổ tất cả đồ vật bên trong ra, khiến chúng rơi lả tả trên mặt đất. Người đàn ông kia lộ ra vẻ vô cùng tò mò. Trước hết hắn nhặt cái còi cứu mạng mà chính cô từng thổi qua lên, bắt chước bộ dáng của cô bỏ vào trong miệng, dùng sức thổi một cái, rồi tựa hồ cảm thấy chơi thật hay, nên không ngừng thổi vài chục cái mới chịu ngừng lại. Tiếp theo hắn nhặt la bàn và đèn pin lên, nhìn một hồi rồi lại vứt bỏ, điện thoại di động và ví tiền chỉ lật ra sau đó thì không động tới nữa, hắn chỉ lấy thanh dao găm Thụy Sĩ kia lên, lục lọi hồi lâu, cuối cùng nắm được lưỡi đao bật ra khỏi vỏ, hẳn là bị hắn kéo bậc ra khỏi vỏ đao. Hắn đem lưỡi đao dán vào lòng bàn tay mình vuốt một cái, lộ ra vẻ mặt tương đối hưng phấn, rồi nhanh chóng đem cái nhíp, cây kéo, dao cạo vảy, miếng cưa còn dư lại dùng phương thức giống nhau lôi từng cái ra ngoài, sau khi sờ soạn một lúc lâu, hắn mới cẩn thận từng tí một đẩy trở về.

Giống như cảm giác được có ánh mắt rình coi ở phía sau, hắn chợt quay đầu lại nhìn sang chỗ Mộc Thanh. Mộc Thanh cả kinh, vội vàng nhắm hai mắt lại. Đợi cô mở mắt ra lần nữa, thì đã nhìn thấy người đàn ông kia nhấc kính viễn vọng ở trong tay lên lăn qua lộn lại mà nhìn. Rốt cục, hắn đem ánh mắt đưa vào hai lỗ thủng phía trước, tựa hồ là muốn nhìn vào bên trong. Chỉ là hắn cầm ngược hướng, nên khẽ ồ lên một tiếng, sau khi nghĩ một chút, hắn liền lộn ngược nói lại, nhìn từ một phương hướng khác, lúc này rõ ràng hắn lấy làm kinh hãi, kính viễn vọng từ trên tay hắn rơi xuống đất. Thân của kính viễn vọng làm bằng hợp kim nhôm, nhẹ nhàng và bền chắc. Nên một cái ném như vậy đương nhiên sẽ không có ảnh hưởng gì. Mộc Thanh nhìn thấy hắn nhanh chóng nhặt nó lên, khom lưng ra khỏi cửa nhà gỗ, hẳn là đứng ở phía ngoài chạc cây bên trên để nhìn ra bên ngoài. Cô nghe được phía ngoài truyền đến một tiếng kêu to của hắn. Cái tiếng kêu kia cực kỳ hoảng sợ, rồi lại cực kỳ hưng phấn. Chờ lúc hắn quay trở về thì đã treo kính viễn vọng ở trên ngực của mình rồi, vẻ mặt hắn thoạt nhìn vô cùng hài lòng.

Khi Mộc Thanh bắt gặp ánh mắt của hắn về nhìn phía mình, cô liền vội vàng nhắm nghiền hai mắt lại. Đột nhiên cảm thấy cái mông truyền đến cảm giác đau nhói, thì ra người nọ đã thò tay ra đập vào nó khiến cô đành phải mở mắt ra ngồi dậy. Trong miệng người đàn ông kia huyên thuyên ra một chuỗi lời nói, khiến Mộc Thanh bị một trận mờ mịt, nhìn thấy trong mắt hắn làm như có chút không vui, cô vội vàng gật đầu một cái. Lúc này người đàn ông mới lộ ra vẻ buông lỏng một chút, hắn cởi dây thừng trên tay chân cô ra. Chỗ cổ tay hiện một vòng bầm tím thật sâu. Hắn vẫn còn ở đó nên Mộc Thanh không dám xoa nắn.

Người đàn ông kia dùng dây thừng trói chân cô vào một cái cọc gỗ ở trong nhà. Nhà gỗ hơi thấp một hút, nên khi hắn đứng dậy phải khom người lại, kế tiếp hắn nói cái gì đó với Mộc Thanh rồi chỉ chỉ ra phía ngoài. Lúc này Mộc Thanh đã hiểu một chút, xem chừng ý là hắn muốn đi ra ngoài, hẳn là ra lệnh cô đàng hoàng sống ở chỗ này, không cho chạy trốn ... linh tinh Mộc Thanh vội vàng dùng sức gật đầu.

Trong cổ họng của người đàn ông này phát ra một tiếng ừ, rồi xoay người đi ra ngoài. Mộc Thanh rốt cục thở phào một cái thật dài, vội vàng dùng sức xoa cổ tay bị trói đã sơm ngứa đến mức không chịu nổi. Cô đang suy nghĩ bước kế tiếp nên làm cái gì bây giờ, thì đột nhiên ánh sáng trong phòng tối sầm lại, người đàn ông kia đang cúi người xuất hiện ở cửa ra vào Mộc Thanh trì chệ, nhìn thẳng hắn mà không nhúc nhích. Thấy hắn ném tới cái đồ vật giống như quả dừa mà đêm qua cô đã uống, ngoài ra còn có mấy loại quả dại. Làm xong những thứ này, thì người đàn ông kia mới biến mất.

Lúc này chắc là đã rời đi thật. Mộc Thanh chờ thêm giây lát, khi bốn phía không hề có động tĩnh nữa, bên tai cô chỉ còn các loại tiếng chim hót trong rừng rậm bị ánh nắng mặt trời buổi sáng đánh thức. Cô lập tức đưa tay cởi trói trên chân mình, xoa nắn một hồi, chờ đến khi cảm thấy huyết khí đã lưu thông rồi, mới thử đứng lên. Nóc nhà cao gần ngang với cô.

Mộc Thanh đi ra khỏi cửa gỗ, đứng ở trên chạc cây nhìn về bốn phía, khắp mọi nơi đều là rừng rậm nhìn không thấy điểm cuối, cây dương xỉ ở trên mặt đất còn cao hơn cả cô và một số bụi cỏ mà cô cũng không biết tên, vì ánh sáng quá yếu nên nhìn không rõ lắm. Không khí vô cùng mới mẻ ướt át, kèm theo mùi vị hơi tanh, đó là mùi vị của thi thể động vật và thực vật bị thối rửa ở trong đất. Mộc Thanh nhanh chóng làm ra quyết định.

Cô không cách nào trao đổi với người hoang dã kia, cho dù có thể trao đổi, thì cô cũng nhìn không ra hắn có thể đưa cô quay trở về thế giới văn minh. Cô nhìn thấy mình đang ở trung tâm của rừng nguyên sinh, nếu như vậy, thì cô chỉ có thể dựa vào la bàn, cùng với sự may mắn, nếu như gặp may mắn. . . , trên đường không bị mãnh thú rắn độc ăn tươi nuốt sống, thì cứ thẳng hướng nam mà đi, chắc hẳn cô có thể đi ra khỏi rừng rậm, trở lại phía ven rừng rậm lúc trước gặp chuyện không may đó. Thay vì ngồi ở chỗ này làm tù binh cho người hoang dã, cô tình nguyện thử một chút, cho dù có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Mặc dù có ở tại chỗ này, cô cũng không dám bảo đảm người hoang dã kia sẽ không giết cô. Cô khom lưng trở về nhà gỗ. Cũng may, người đàn ông kia chỉ mang kính viễn vọng đi. Đồ vật khác thì vẫn còn , nhất là la bàn, nó mới là đồ vật quan trọng nhất bây giờ của cô.

Cô cất hết đồ đạc vào trong balo, cũng cất cả mấy cái trái cây vào. Ra khỏi nhà gỗ, cúi đầu xuống nhìn lại, lúc này cô mới chú ý tới cái chỗ chạc cây phân nhánh này thật ra cao hơn so với sự tưởng tượng của cô, độ cao ước chừng năm sáu mét, tuy nói mặt đất không cứng rắn, nhưng cô không muốn mạo hiểm nhảy xuống để bị thương. Cô cầm dây trói buộc chặt vào một cành cây, rồi chính mình bám vào sợi dây, giẫm phải chỗ lõm của cây khô thô từ từ bò đi xuống. Mộc Thanh nhìn theo la bàn trực chỉ hướng nam mà đi.

Trên mặt đất không có đường mòn, khắp nơi đều là dương xỉ và cây cổ thụ đan xen lẫn nhau rất khó gỡ ra, thậm chí còn chồng chất lên nhau tạo thành một tòa núi nhỏ, phía trên cỏ xỉ rêu bám vào thật dầy và trơn trợt, chỉ có những con kiến mang hình thù kỳ quái thường đi qua đi lại ở giữa. Mộc Thanh cố hết sức mà đi từ từ. Gần tới buổi trưa, trong rừng rậm trở nên vô cùng nóng bức, mỗi khi Mộc Thanh đi một bước, thì mồ hôi chảy ra không ngừng, và dường như thở cũng không ra hơi. Một đường đi tới, trải qua vô số động vật có hình thù cổ quái, cô thề từ trước đến nay cô chẳng bao giờ nhìn thấy qua chúng, tựa như... Cô thỉnh thoảng có nhìn quyển sách có chuyên mục khoa học nói về các loại động vật thời tiền sử đã sớm bị tuyệt chủng trên trái đất. May mà hình thể của chúng đều nhỏ hơn cô, nên phần lớn đều bị cô hù dọa, bỏ chạy thật nhanh. Mộc Thanh đã sớm cảm thấy khát nước rồi, vì ra quá nhiều mồ hôi nên trong cơ thể cô đã sớm mất nước, quần áo thì dính sát vào người, vô cùng khó chịu, ngay vào lúc miệng đang khô cháy, rốt cục cô cũng ngừng lại, tựa vào một rễ cây trồi ra từ cây đại thụ, từ trong ba lô lấy ra một quả dừa.

Cô không có sức mạnh như người đàn ông kia, mà có thể dùng tay để tách ra. Nhưng cô có dao. May là người đàn ông đó chỉ mang kính viễn vọng đi. Cô dùng mủi đao đâm vào lớp vỏ cứng rắn bên ngoài, mất sức rất lâu, cô mới mở ra một khe hở nho nhỏ. Thế này là đủ rồi. Cô dùng miệng kề sát khe hở, từ từ mút lấy nước bên trong chảy ra. Mặc dù cô rất muốn uống đủ một hơi, nhưng nếu như vậy, thân thể sẽ đem nước hấp thu dư thừa sau đó bài tiết hết ra, sẽ phí rất nhiều nước. Lãng phí này sẽ khiến cô không chịu nổi.

Cô đã uống vài ngụm, ngậm ở trong miệng rồi từ từ nuốt xuống, một lát sau, uống vài hớp nữa, nhắm mắt lại cảm thụ sự thoải mái dễ chịu từ trong miệng lưỡi cổ họng của mình được nước chảy qua. Cô cất quả dừa vẫn còn nước cho vào trong ba lô. Trải qua nghỉ ngơi mới vừa rồi, thân thể cũng đã khôi phục chút ít khí lực, cô đang muốn đứng dậy đi tiếp về hướng nam, thì đột nhiên nghe thấy được một mùi nồng đậm, giống như một trận gió đánh về phía cô. Trong rừng rậm trước mặt cô, không biết từ nơi nào chui ra một con chim khổng lồ.

Từ trước đến giờ dù có nằm mơ cô cũng sẽ không nghĩ đến, trên đời lại có con chim khổng lồ như thế. Toàn thân màu xám tro, nó đứng ở nơi đó cao ít nhất là hai mét, đầu to bằng con ngựa, trên hai cánh có bàn tay và bộ vuốt sắc bén, mỏ chim còn to và thô hơn cánh tay cô mấy phần. Cô chú ý tới bụng của nó hình như bị thương, có chút vết máu màu đỏ sậm đang chảy dọc xuống chân mà cái chân này còn to hơn cả eo của cô. Nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc nó có thể lao tới đây, dùng móng vuốt đè mình lại, rồi sử dụng cái mỏ dài cong như móc câu xé nát cô. Mộc Thanh có chút sợ hãi. Con chim to kia đã phát hiện ra cô, một đôi mắt âm u lạnh lẽo đang nhìn chăm chú vào cô, sau đó từ từ đi về phía cô.

Trên tay cô chỉ có con dao quân đội kia. Nhưng chuôi dao này, mà dùng để đối phó con chim kia, thì khác nào chuyện nghìn lẻ một đêm. Cô vừa mới cảm thấy miệng có chút dễ chịu thì đã trở nên khô ráo. Mộc Thanh từ từ đứng lên, tận lực không để cho con chim to phát hiện cô có mưu đồ chạy trốn. Sau đó, khi cô chuẩn bị xong, cô chợt xoay người cướp đường mà chạy.

Cô hướng chỗ có cây cỏ sum xuê lao đi. Cơ thể của con chim to quá lớn, có lẽ sẽ bị cỏ cây sum xuê ngăn cản bước tiến, cô có thể dựa vào ưu thế cơ thể nhỏ mà chạy trốn. Nhưng cô đoán sai rồi.

Con quái điểu mở rộng hai cánh giống như là hai cánh sắt, khiến các chạc cây dọc đường bị nó quét ngang mà gãy hết. Chắc nó cũng rất đói bụng, lúc này mới phát hiện ra con mồi, cho nên liều mạng đuổi theo. Mộc Thanh liều mạng lẩn trốn, nhưng hiển nhiên tốc độ không sánh bằng con chim vốn linh hoạt ở trong này, cô đã nghe được âm thanh phía sau càng ngày càng gần, cái ót thậm chí bị một nhánh cây mà con chim to dùng cánh chim bẻ gãy nện mạnh vào.

Dưới chân của Mộc Thanh còn bị một rễ cây lồi ra làm cho trượt chân, cả người ngã lăn xuống mặt đất. Con chim to nhanh chóng chạy tới. Cô liền ngửi thấy mùi tanh hôi của con chim, phía sau đầu cô cảm thấy có lực nén của một vật nặng đánh úp lại.

Cô dùng hết sức lực cuối cùng, nhanh chóng lăn sang bên cạch. Con chim to mổ đến đó, rễ cây nát ra mảnh gỗ vụn văng tung tóe. Mặc dù Mộc Thanh tránh thoát một kích mới vừa rồi, nhưng mà lại bị kẹt ở trong rể cây, không thể động đậy.

Chim to đánh một kích không trúng, quá thật có chút tức giận, nó giơ cái mỏ chim lên mổ về phía Mộc Thanh. Mộc Thanh không né tránh được. Cô đột nhiên có chút hối hận, mới vừa rồi hẳn là mình nên đợi ở trong nhà gỗ . Có lẽ người đàn ông kia sẽ thương tổn tới mình, nói không chừng còn có thể giữ được tánh mạng.

Nhưng bây giờ đã muộn. Cô hét ra một tiếng chói tai. Liền nghe thấy một âm thanh như vật bén nhọn xé rách không khí, sau đó là nặng nề phụp một tiếng.

Chim to không có mổ trúng cô, ngược lại nó đứng thẳng không nhúc nhích. Mộc Thanh run rẩy ngẩng đầu, thấy bộ ngực của chim to bị một cây giáo cắm xuyên qua ngực, giống như con gà bị cắm ở trên bến nướng. Chim to mềm nhũn ngã xuống, rầm một cái ngã vào chỗ rễ cây, vừa vặn đè lên người Mộc Thanh.

Mộc Thanh chỉ cảm thấy một trận đau nhức, trước mắt tối sầm, cái gì cũng không nhìn thấy nữa, trong mũi tràn ngập mùi thối trên bộ lông của con chim to..