Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 20

Chương 20.

Mộc Thanh có chút chật vật, lại hơi có chút tâm hoảng ý loạn, dùng sức giãy dụa thoát khỏi tay hắn, xoay người bám chặt đám rong um tùm bên bờ suối, dùng cả tay chân muốn bò lên bờ. Ly Mang ở phía sau lại duỗi tay ra dễ dàng bắt lấy vòng eo của cô, bỗng chốc cô lại bị hắn kéo trở lại dòng nước, lưng cô dính sát vào ngực hắn. Mộc Thanh cảm thấy hắn có chút như đang trêu chọc mình, nên lúc này thực sự tức giận, quay đầu hung hăng trừng hắn. Vừa mới xoay đầu, hai gò má lại gần như áp vào mặt hắn khi hắn đang cúi thấp xuống, chòm râu trên mặt hắn nhẹ nhàng đụng chạm vào da thịt của cô, đau đau ngứa ngứa . Cảm giác được mặt của hắn vẫn đang tiếp tục cúi xuống, đôi môi sắp chạm vào mặt cô rồi, Mộc Thanh mới vội vàng quay đầu tránh ra , nhưng đôi môi của hắn đã nhân tiện áp vào mái tóc dài đang buông xõa sau cổ cô.

Mặt Ly Mang dính sát trên phần gáy của Mộc Thanh, cọ xát vào mái tóc đã ướt đẫm của cô, cảm thụ nhận sự mềm mại như tơ của nó, một lát sau, hắn hôn vào phần da thịt bị tóc dài che lại của cô. Dường như thấy cô còn chưa đủ cao, hắn nắm chặt eo cô nâng lên, Mộc Thanh bỗng chốc bị treo lơ lửng trong nước. Một tay hắn ôm eo cố định cô lại, không ngừng hôn vào gáy cô, một tay đã dò xét vào trong vạt áo sơ mi vì bị ngâm trong nước mà phồng lên, dễ dàng chiếm lĩnh được bầu ngực của cô. Tay của hắn mở ra rất lớn, cơ hồ có thể đồng thời ôm trọn lấy bầu ngực cũng tính là không nhỏ của cô. Đầu tiên chỉ từ từ vuốt ve, dần dần, Mộc Thanh cảm giác được hắn đang dùng ngón cái không ngừng mà ma sát vân vê đỉnh quả đào của cô.

Da ngón tay và bàn tay hắn thô ráp như nhau, chỗ mềm mại kia chịu đựng không được sự tra tấn như vậy, rất nhanh liền bắt đầu dựng thẳng lên. Hắn dường như rất hài lòng với phản ứng của thân thể cô, trong cổ họng phát ra âm thanh rên rỉ vui sướng, rồi lại dò tìm phía bên kia. Mũi chân Mộc Thanh không cách nào chạm đất, cả người vốn là dựa vào vòng ôm của Ly Mang phía sau mới không bị dòng nước xô ngã, giờ phút này toàn thân lại càng như nhũn ra, tay chân như nhũn ra không ngừng, ngay cả trong lòng cô dường như cũng dần dần nổi lên một trận ngứa ngáy tê dại như có như không giống như phần gáy của cô giờ phút này, ngứa đến mức cô vô cùng khổ sở, nhưng lại không cách nào chạm tới được. Cô nghe được một tiếng rên rỉ, khác với âm thanh vừa rồi Ly Mang phát ra, âm thanh này, nhỏ nhẹ mềm mại lại mơ hồ, tràn đầy dư âm trêu chọc. Cô bị Ly Mang ôm lấy mạnh mẽ xoay ngược lại, lội nước đến trên mặt một tảng đá bằng phẳng nằm ngang bên cạnh bờ suối vẫn còn chút ấm, lúc này mới giật mình tỉnh ngộ, âm thanh khiến người xấu hổ vừa rồi kia lại do chính mình phát ra. Nhưng còn không kịp hiểu rõ sự xấu hổ này, áo sơ mi cùng quần jean ướt đẫm của cô đã bị Ly Mang gần như là lộn ra lột khỏi người cô, ngay cả đôi giày cô mang theo có thể mang đi nuôi cá cũng bị cuốn thành một đoàn qua loa nhét vào dưới chân cô.

Ánh trăng chiếu vào da thịt trên toàn thân cô, trắng mịn như dòng sữa chảy xuống nhẹ nhàng. Không chút nào che dấu, hoàn toàn nằm phơi bày bên dưới ánh trăng như vậy, khiến cho cô khẩn trương, gần như là bắt đầu sợ hãi, sợ có người đột nhiên xông vào. Huống chi lúc này Ly Mang đang ngồi chồm hỗm ở trước chân cô, đang dùng loại ánh mắt gần như là y hệt gặp ma gắt gao chặt chẽ nhìn cô chăm chú, cái này khiến cô càng thêm tâm hoảng ý loạn, vội vàng bò dậy, thò tay cầm lấy một đống quần áo ẩm ướt nhăn nhúm lộn xộn cuốn lại với nhau của mình. Ly Mang chặn tay cô ngăn cô lại, lại một lần nữa đặt cô trên mặt đá. Khi hắn đè xuống, động tác rất mềm nhẹ, giống như sợ đè đau cô. Thân thể Mộc Thanh gần như bị thân thể của hắn hoàn toàn che phủ. Được che phủ như vậy khiến cô đột nhiên cảm thấy an toàn hơn rất nhiều, trái tim nhảy loạn xạ vừa rồi cũng dần dần bình tĩnh lại. Lưng, eo và mông cô cảm nhận được mặt đá ấm áp khô ráo bên dưới người, trên thân thể Ly Mang lại mang theo hơi nước mát lạnh ẩm ướt của dòng suối, ấm áp và mát mẻ, khô ráo và ẩm ướt, sự đối lập mãnh liệt như vậy khiến cho cô nhịn không được toàn thân run rẩy một trận, phải đưa tay ra ôm chặt lấy phía sau lưng của hắn.

Ly Mang không giống như ngày thường, hắn hôn môi cô, vuốt ve mơn trớn trước ngực và phần bụng dưới của cô. Lúc hắn tách chân cô ra, Mộc Thanh thuận theo nhắm hai mắt lại. Hôm nay cô đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi. Cô cầu nguyện, chỉ cần cô có thể may mắn thoát khỏi sự xâm chiếm ngoài ý muốn lần trước của hắn mà không trúng đạn, thì cô nghĩ cô có thể khiến cho chính mình thử dụng tâm để tiếp nhận chuyện phải xảy ra kế tiếp, cố gắng hết sức mình có thể để cho hắn có được sự vui vẻ lớn nhất. Mặc dù lúc này cô đang nằm lên một cái giường đá dưới ánh trăng, mà cô gặp hắn chỉ mới nửa tháng ngắn ngủi. Dù sao, chuyện như vậy xảy ra giữa nam nữ, ngoại trừ vì để sinh con, còn phần lớn thời điểm là vì đạt được sự vui vẻ và hưởng thụ. Cái bộ dạng kia của Ly Mang trước đây đã làm rất nhiều lần, cuối cùng cúi đầu đến chỗ đó của cô. Lần này, cô thậm chí cảm thấy đầu lưỡi của hắn nhẹ nhàng liếm qua phần da thịt non mềm nhạy cảm ở đùi trong của cô, cô không nhịn được liền run rẩy một cái, ngay cả đầu ngón chân cũng bắt đầu quắp chặt lại.

Cô quá bất ngờ. Nhưng lúc đó Ly Mang lại đột nhiên phát ra một tiếng thở dài thật dài như là buồn rầu, sau đó lưu luyến vuốt ve hôn lên thân thể cô lần nữa, cuối cùng cũng chỉ nằm sấp xuống lại trên người cô trong chốc lát, rồi đột nhiên trở mình, cả người nằm ở trên mặt tảng đá, cho cô nằm nhoài trên ngực hắn, một đôi tay giữ chặt ở hông của cô, ghìm chặt cô về phía mình, còn hắn thì vẫn không nhúc nhích. Mộc Thanh hoàn toàn chìm vào mông lung. Phản ứng đầu tiên chính là cô nghĩ hắn không được. Nhưng rất nhanh liền phủ định cái ý nghĩ này. Vì bên cạnh bắp đùi của cô vẫn còn bị vật cứng rắn của hắn chọc vào, nhất là dưới loại tư thế này, cảm giác kia lại càng mãnh liệt. Mộc Thanh thật sự không nhịn được sự hiếu kỳ trong lòng mình, hai cánh tay chống trên lồng ngực hắn, khẽ nhỏm người dậy, sau đó duỗi ngón tay ra, chọc xuống lồng ngực của hắn thử thăm dò.

Có lẽ hắn lý giải động tác này của cô thành một loại khiêu khích, bởi vì trên thực tế chính là vậy, bộ ngực của cô theo cử động của cô mà khẽ lắc lư, đè xuống người hắn, nhưng chính cô lại hồn nhiên chưa tỉnh. Ly Mang lại phát ra tiếng rên rỉ ồm ồm, bỗng nhiên lại lần nữa ép cô vào trong ngực mình rồi ôm lấy thật chặt, chặt đến mức dường như muốn khảm cô vào trong thân thể mình vậy. Mặc dù Mộc Thanh vẫn thấy khó hiểu, nhưng cũng thuận theo nằm gục vào trên người hắn, cảm giác nhịp đập nhịp nhàng mạnh mẽ có lực của trái tim hắn.

Hắn rốt cuộc thả cô ra, đỡ cô ngồi ở trên tảng đá, còn mình lại đứng lên, một lần nữa nhảy xuống chỗ dòng nước sâu. Đến lúc hắn đi lên lẫn nữa, hắn chỉ yên lặng vây lại mảnh da thú kia của mình xong, sau đó ngồi xổm trước mặt Mộc Thanh, gỡ đống quần áo của cô mới vừa rồi bị hắn làm rối loạn, vắt khô nước bên trong rồi giũ ra, nhưng hiển nhiên tạm thời đã không thể mặc nữa. Hắn nâng mắt nhìn Mộc Thanh, vẻ mặt thoạt nhìn có chút bối rối, giống như đứa trẻ làm sai chuyện gì đó sợ bị trách cứ. Đột nhiên ánh mắt hắn sáng ngời, vòng hai tay Mộc Thanh lên cổ của mình, rồi vươn ra một tay ôm lấy eo của cô, lại ra hiệu cô tách hai chân ra quấn vào eo của hắn, một tay khác đem chiếc áo sơ mi rộng thùng thình che trên lưng cô, sau đó nâng mông cô đứng lên. Mặc dù Mộc Thanh vẫn còn đầy bụng nghi ngờ vì một phút trước hắn đột nhiên bỏ dở, nhưng gặp phải động tác như vậy vẫn khiến cô có chút dở khóc dở cười. Hắn biết đại khái cô không có thói quen phô bày thân thể trước mặt người khác, cho nên nghĩ rằng làm như vậy thì sẽ giúp che chắn cho thân thể cô, lúc trở về mặc dù gặp phải người khác cũng không đáng ngại.

Mộc Thanh vội vàng lắc đầu, buông lỏng đôi tay lúc nãy vòng trên cổ hắn ra, uốn éo người, ý bảo hắn để mình xuống. Ly Mang một lần nữa cảm nhận được thân thể mềm mại không xương trơn trượt của cô đang cọ xát hắn, mới vừa rồi xuống nước thật vất vả lắm dục vọng mới hạ xuống đột nhiên bộc phát lên, hắn buồn bực hừ một tiếng rồi do dự chốc lát, lúc này mới có chút không tình nguyện buông cô xuống. Mộc Thanh vừa đứng xuống, lập tức mặc vào chiếc áo sơ mi và chiếc quần ẩm ướt. Mặc dù không quá thoải mái, nhưng so với việc bị hắn dùng cái loại tư thế vừa rồi nâng về, thì cô thà mặc một bộ quần áo ướt sũng còn hơn, dù sao thời tiết cũng nóng, trong thời gian qua thân thể cô cũng không tệ, không đến mức lo sợ bị cảm lạnh gì gì đó. Duy nhất chỉ có đôi giày ẩm ướt còn đang nhỏ nước kia là thứ không mang vào được, Mộc Thanh dứt khoát xách trên tay, quay đầu lại nhìn Ly Mang khi mắt hắn còn đang sững sờ nhìn mình, thì bản thân cô đã leo xuống tảng đá trước.

Trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm, chiếu lên dòng suối một mảnh trắng lóa. Cô đi chưa được mấy bước, đã bắt đầu nghi ngờ quyết tâm học đi chân trần vì để tiết kiệm, giữ giày lại dành đi vào mùa đông mà mình nghĩ tới trước kia. Hoặc là nói mình quá vô dụng, không giống bọn họ đều có một đôi chân dày đến mức đủ để làm đế giày. Lòng bàn chân cô dẫm lên trên đá vụn bên dòng suối, không được vài bước liền đau nhức, không nhịn được mà dừng bước, một cái chân đặt lên mu bàn chân còn lại, rồi cọ xát mấy cái, để làm dịu cảm giác đau nhức vừa rồi. Ly Mang đã chạy tới, ngồi xỗm bên chân cô, nâng một chân cô lên đặt trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng bóp nhẹ mấy cái, xong lại đổi một cái chân khác, sau đó bế ngang cô lên, đi về phía khu quần cư. Lúc hắn ngồi chồm hổm xuống dùng bàn tay thô ráp nghiêm túc vuốt ve lòng bàn chân của cô, Mộc Thanh ngoại trừ thấy ngứa, thì trong lòng cũng hơi có chút xúc động. Lúc này bị hắn ôm bước đi như vậy, cô liền không nhịn được, vươn tay quàng trên cổ hắn, vùi mặt vào chỗ bộ lông trên ngực hắn, hơi hơi cọ cọ vài cái giống như mèo, cảm nhận được nơi đó mềm mại lại quấn bện thô ráp.

Trong khu quần cư lúc này đại đa số mọi người đều đã đi ngủ. Lúc Ly Mang ôm cô trở lại, cũng không khiến cho người nào chú ý. Mộc Thanh đem quần áo và giầy phơi ở trước nhà lều của bọn họ nơi có gió lùa tới, hi vọng sáng mai tỉnh lại thì bọn chúng đã có thể tạm thời mặc được, cô cũng đang tìm thứ có thể thay thế cái quần lót lúc trước, có đánh chết cô, cô cũng sẽ không mặc cái quần vây ngắn đến mức chỉ một cái xoay eo cũng có thể lộ ra nửa cái mông kia đâu. Lúc Mộc Thanh nằm ở bên cạnh Ly Mang, hắn vẫn luôn vuốt ve thân thể của cô, thậm chí là cầm chặt tay của cô lần nữa. Nhưng cũng chỉ thế mà thôi, hắn giống như đang nhẫn nhịn, không có động tác tiến thêm bước nữa, mãi cho đến khi từ từ chìm vào giấc ngủ. Mộc Thanh cảm thấy hô hấp của hắn bên cạnh dần dần ổn định, cô biết hắn đã ngủ, lúc này mới từ từ rút tay về khỏi bàn tay có chút cứng rắn của hắn, lại nhẹ nhàng dịch chuyển cánh tay đang đặt ở trên phần bụng của mình ra, còn mình thì hơi chút dịch xuống về phía trong, nghiêng người gối lên một cánh tay rồi nhắm hai mắt lại.

Từng cảnh tượng lúc ban ngày lại đang lóe lên trước mặt cô. Chỉ có một ngày thời gian, cô lại cảm thấy như đã trải qua một cảnh trong mơ. Đầu tiên là phát hiện mình bị sét đánh lần đó xuyên thẳng trở về thời không ít nhất một vạn năm trước, sau đó là Dĩ Gia đột nhiên hiện thân quấy rối cô, lại có một trận thân thiết da thịt dở dang ở một khoảnh khắc trước đó với người đàn ông viễn cổ vốn hơn cô ít nhất một vạn năm thời không, giờ phút này đang ngủ ở bên cạnh cô. Cô không thừa nhận bản thân mình có ý tiếc nuối gì đó với trận dã chiến dở dang bên dòng suối kia, cô chỉ thật sự có chút khó hiểu, trong cái đêm vài ngày trước kia, hắn đã không chỉ một lần muốn cô, tại sao đêm nay đột nhiên nửa đường thì phanh lại, cũng giống như đúc tình huống phát sinh mấy lần trước đó? Mộc Thanh nghĩ một lát, cũng nghĩ không ra câu giải thích gì hợp lý, thầm hừ một tiếng, nghĩ thầm anh không chọc tôi thì tôi còn ước gì chứ, để khỏi như mấy hôm trước lo lắng cả ngày vì kỳ nguy hiểm như vậy, cảm giác trên đỉnh đầu mình giống như treo một quả bom, bất cứ lúc nào đều có thể nổ tung bi thảm. . . . . .

Mộc Thanh đột nhiên mở mắt, trong lòng cực kỳ nhanh xẹt qua một cái ý nghĩ. Hàng đêm hắn động tay động chân với mình, nhưng trong thời gian nửa tháng dài, chỉ một lần duy nhất súng thật đạn thật cũng là ở trong giai đoạn nguy hiểm của cô! Cái đêm kế tiếp kia, nếu như không phải gặp phải chuyện thú dữ quấy nhiễu nửa đêm, nhìn dáng vẻ của hắn có lẽ cũng sẽ giống như đêm trước. Liên tưởng tới lúc trước gần như là mỗi đêm hắn không ngừng ngửi mùi vị thân thể cô cùng với hành động khác thường ở bên dòng suối vừa rồi, trong đầu cô đột nhiên nhớ lại lúc trước cũng không biết là từ nơi nào nghe qua một câu nói: thông thường những động vật trong thiên nhiên thường chọn giống cái đang trong thời kì động dục tiến hành giao - phối, để đảm bảo chị lệ sinh sản đời sau. . . . . . Mặc dù cô vẫn không rõ ràng lắm vì sao hắn lại có thể nắm giữ chuẩn xác những biến hóa rất nhỏ như thế trong cơ thể cô, cũng không biết vì sao hắn lại có hành động khác thường như thế, nhưng ý nghĩ vừa rồi của cô là cách giải thích hợp lý duy nhất đối với những hành vi khác thường trong những đêm nửa tháng này của hắn. Chẳng lẽ người đàn ông sinh sống trong rừng rậm ở thời viễn cổ lại giữ được đặc tính nguyên thủy của giống đực, xem cô như là . . . . . . giống cái dùng để sinh sản đời sau?

Trong bóng đêm mờ mịt, Mộc Thanh không thể tin nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm ngửa mặt ngáy o o bên cạnh mình, cô phải mất sức lực rất lớn mới nhịn được không đạp hắn một cước cho tỉnh lại..