Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 25

Chương 25.

Người gọi cô là một người đàn ông, giọng nói hơi có chút già nua. Cô nhận ra giọng nói này là của thủ lĩnh, bọn họ đều kính trọng gọi ông là Đạt Ô. Mộc Thanh phỏng đoán Đạt Ô có thể là tôn hiệu của thủ lĩnh hoặc vương ở nơi này. Mộc Thanh đáp một tiếng, rồi từ bên trong đi ra. Nhìn thấy ông ta chéo tay ở phía sau lưng, lẳng lặng nhìn mình.

Trừ lần đầu tiên gặp mặt , ông ta đến bên người cô, ngắt vào thân thể của cô một cái rồi lộ ra hàm răng đen làm cho cô cảm thấy buồn nôn, thì trong khoảng thời gian kế tiếp, không biết có phải là do quan hệ với Ly Mang hay không? Ngược lại ông ta cũng không đối với cô thế nào cả, ngoại trừ thỉnh thoảng tìm cô học cách thắt nút dây để ghi nhớ. Mộc Thanh tận lực đem chuyện đó xem như là đại thẩm đi chợ rau mua thức ăn lựa chọn gà vịt mập hay gầy, cho nên cảm giác chán ghét với ông ta cũng dần dần tiêu tán đi chút ít, dù sao mình cũng kiếm sống ở trên địa bàn của ông ta. Gần đây tần suất ông ta tìm cô nhiều hơn một chút, nguyên nhân có lien quan đến một chuyện ngẫu nhiên vài ngày trước đó. Ngày đó thời điểm cô và Na Đóa trở lại giao số lượng mình thu hoạch được, nhìn thấy người phụ nữ phụ trách quản lý đếm số lượng những đồ trong giỏ xách mà những người phụ nữ phía trước thu lượm được, sau đó dùng sợi dây làm các ký hiệu khác nhau, loay hoay đến bể đầu sứt trán, tốc độ rất chậm, các phụ nữ phía sau phải chờ, đại khái vì rất vội vã trở về nấu cơm chờ người đàn ông nhà mình trở lại nên tiếng oán giận vang lên một mảnh. Nơi này mặc dù đem các vật mà mọi người thu lượm được thành vật của công, nhưng đồ đạc mà họ có được mỗi ngày sẽ cộng gộp lại, dùng ký hiệu chia ra ghi chép ở trên tường. Mộc Thanh đoán chừng đại khái chắc là đợi mùa đông đến sẽ dùng cái này để tham khảo phân phối đồ ăn cho mỗi gia đình, ý tứ là làm nhiều được hưởng nhiều, cho nên các phụ nữ mỗi ngày làm việc đều rất ra sức. Mọi người đã có khái niệm về số chứ, nhưng nếu tính toán vượt qua mười thì có chút chậm chạp, hơn trăm thì càng không được, nhất định phải chia đồ vật làm mười cái một vũng, chờ đầy mười vũng, lại dùng dây thắt nút để ghi nhớ làm dấu hiệu, biểu thị khái niệm một trăm, chờ đến mười cái một trăm, lại dùng một nút thắt khác để biểu thị một nghìn, dùng cái này để mở rộng ra.

Mặc dù vừa mới bắt đầu Mộc Thanh và người phụ nữ kia đã kết ân oán sống chết rồi, nhưng nhiều ngày đã qua, trừ lúc gặp mặt người phụ nữ kia bày ra sắc mặt khó coi một chút, thì cũng bình an vô sự. Hiện tại thấy cô ta luống cuống tay chân, cô liền tiến lên giúp đỡ đếm vài cái, rất nhanh đã kiểm kê ra được số lượng trái cây trong một giỏ xách, một trăm hai ba viên, sau đó cô dùng nút buộc biểu thị một trăm và hai mươi, rồi nộp cho người phụ nữ dãy nút buột kia, bên cạnh vẽ ba gạch nữa. Cô đếm xong, người phụ nữ này có tỏ vẻ trăm nút buộc, có thể bỏ mười nút buộc này ra, đổi thành nút buộc biểu thị một ngàn được rồi. Rất nhanh đội ngũ đã ngắn dần. Các phụ nữ nộp xong đồ trên tay, liền sờ sờ cái trán của Mộc Thanh, vô cùng cao hứng mà thẳng bước đi. Ở chỗ này sờ cái trán là tỏ vẻ cảm tạ. Mộc Thanh vốn có chút bận tâm người phụ nữ quản sự kia sẽ trách mình nhiều chuyện. Nhưng nhìn cô ta chẳng qua chỉ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nhìn mình còn biểu lộ ra sự quái dị, giống như là khâm phục, hoặc như có chút không phục, nhưng không có nhiều ác ý, nên cũng yên tâm, cười với cô ta xong thì nộp đồ của cô và Na Đóa rồi cùng nhau trở về.

Đại khái là chuyện cô tinh thông tính toán đã truyền ra ngoài, cho nên mấy ngày qua mọi chuyện tính toán đều là do cô và vị quản sự nữ kia làm cả, thái độ của người phụ nữ kia đối với cô cũng càng ngày càng khách khí. Sau đó Ly Mang biết chuyện này, ánh mắt nhìn cô cứ như là lần đầu tiên nhìn thấy cái kính viễn vọng vậy, lần đầu tiên trong đời Mộc Thanh hưởng thụ được mùi vị của sự sùng bái, hơn nữa còn được người đàn ông cường tráng mạnh mẽ như vậy sùng bái. Mặc dù có chút xấu hổ mình chiếm lợi vì được học toán học nhiều hơn một chút so với bọn hắn, nhưng tâm tình đúng là không tệ. Cô thậm chí đã nghĩ tới, qua một đoạn thời gian nữa, đợi khi cô có thể thuận lợi trao đổi với bọn họ, sẽ dạy những hài hài tử ở đây học tập số Á Rập và số học đơn giản, dù sao đối với sinh hoạt hàng ngày vẫn rất có trợ giúp. Gần đây Đạt Ô thường xuyên tìm đến cô, chính là muốn cô dạy cho ông ta càng nhiều biện pháp để thắt nút dây ghi nhớ. Thật ra thì cô đã sớm không có chiêu mới gì để dạy, nhưng hình như ông ta không tin, Mộc Thanh không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là dạy ông ta số Á Rập một hai ba mười một trăm. Đầu tiên ông ta có chút không hiểu, chờ từ từ hiểu ra đây là một loại phương pháp khác biểu thị con số, hơn nữa so với biện pháp thắt nút dây để ghi nhớ lưu truyền xuống ở thời đại này thì thoạt nhìn đơn giản, thực dụng hơn, thoáng chốc hứng thú của ông ta đã bị kích phát ra ngoài. Có đôi khi Mộc Thanh thậm chí cảm thấy được lão đầu bướng bỉnh này cũng có chút đáng yêu, ít nhất ông ta yêu thích học tập, làm cho hảo cảm của cô đối với ông ta tăng lên không ít. Ngay từ đầu cô cho rằng hiện tại ông ta tới đây là để học con số, nhưng nhìn lại thì cảm thấy không giống.

Đạt Ô nhìn chăm chú cô trong chốc lát, đột nhiên lộ ra nụ cười nói: "Đi theo ta." Vừa nói vừa gác tay ra sau lưng, xoay người đi về hướng bên ngoài khu quần cư. Mộc Thanh đi theo. Ông ta tiến vào cánh rừng, đi về phương hướng chính bắc.

Đường trước mặt càng ngày càng khó đi, đến cuối cùng đã không có dấu vết của đường đi nữa, cô có chút hối hận lúc mình đi ra ngoài không đi giày, đôi dép lê trên chân không đủ để bảo vệ hai chân của cô không bị bụi gai trên mặt đất quét đến. Trên mu bàn chân của cô đã có vài dấu máu. May là mặc quần jean, chân mới có thể được bảo hộ. Đạt Ô còn đang đi phía trước, mấy lần Mộc Thanh do dự muốn xoay nguời quay về, nhưng dường như ông ta cảm thấy ý đồ của cô nên dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, cười với cô, dùng ngón tay chỉ phía trước. Ông ta cười rất tự nhiên, nhưng mang theo chút hương vị mệnh lệnh. Trong lòng cô vô ý thức mơ hồ cảm thấy có chút bất an, nhưng đến cuối cùng, tình huống biến thành cô không thể không theo sau, bởi vì dù lúc này cô quay đầu trở lại, cô cũng không tìm được đường trở về.

Thời điểm cô dừng bước không chịu đi tiếp về phía trước thì Đạt Ô vuốt cốt đao ở hông của ông ta, lạnh lùng nhìn cô. Cô biết mình đã không còn lựa chọn. Chỉ có thể tiếp tục đi theo ông ta tiến về phía trước, vừa lo lắng nhìn bốn phía và mảnh rừng cây rậm rạp ở trên đỉnh đầu, nhưng vô dụng, cô hoàn toàn không tìm được phương hướng nữa rồi. Ngay tại khi cô sắp thở gấp không đi nổi nữa, Đạt Ô ở phía trước đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.

"Cô đi đi. Không nên trở lại nữa." Ông ta nhìn cô nói, thần sắc trên mặt đều là hờ hững. Mộc Thanh cho rằng mình nghe lầm. Khi cô vẫn đang trố mắt thì Đạt Ô lặp lại lời ông ta vừa nói một lần nữa, lần này nói rất chậm, từng âm tiết phun ra từ trong miệng ông ta.

Lần này Mộc Thanh tin chắc mình không nghe lầm. Trong chớp mắt, cô đột nhiên hiểu rõ ra. Ông ta muốn đuổi mình rời khỏi bộ lạc của ông ta, thừa dịp lúc Ly Mang không có ở đây. Mới vừa rồi bọn họ đi ra ngoài, cũng không có người nào trong bộ lạc nhìn thấy, cho dù có người nhìn thấy thì ngoại trừ Na Đóa, cô nghĩ ai cũng không dám làm trái ý của thủ lĩnh đi nói cho Ly Mang biết là cô đi ra ngoài theo ông ta, sau đó một đi không trở lại. Ly Mang chỉ cho rằng cô chạy trốn một mình.

Về phần nguyên nhân, cô nghĩ cô đã biết rồi. Cô cũng không tính toán đau khổ cầu khẩn ông ta, đảm bảo với ông ta sau này mình nhất định sẽ cách Ly Mang thật xa, chỉ cần ông ta không ném cô một mình trong rừng rậm mịt mờ này. Đừng nói cô bây giờ còn không nói được những lời phức tạp như vậy, cho dù biết, ông ta cũng sẽ không mềm lòng . Bởi vì ở trong mắt ông ta, cô thấy được một tia tinh quang, trộn lẫn tàn nhẫn và giảo hoạt, đây là biểu lộ mà từ trước cô chưa bao giờ chú ý tới. Cô chỉ hối hận mình quá mức dễ tin, chỉ coi ông ta thành một ông già bình thường sắp sửa từ chức. Cô đã quên, khi còn trẻ nhất định ông ta cũng là một người đàn ông anh dũng nhất thậm chí là tàn nhẫn nhất trong bộ lạc, đàn ông như vậy mới có thể dẫn dắt tộc nhân của ông ta ngoan cường sinh tồn trong rừng, hơn nữa còn đạt được quy mô như hiện tại.

Mà bây giờ, ông ta diệt trừ đối thủ vì con gái của mình. Trên người Mộc Thanh đổ mồ hôi, hiện tại cô chỉ cảm thấy một mảnh lạnh như băng, mà mồ hôi vẫn tuôn ra không ngừng, tóc dính sát vào cổ của cô và phía sau lưng, cả người tựa như mới đi ra từ trong nước vậy. Cô xem chừng sức lực của mình không đủ để đối kháng với ông ta, nếu như ông ta muốn giết chết cô ở chỗ này. Mặc dù ông ta già rồi, nhưng đi đường nhiều như vậy, vẫn không một chút dấu hiệu mệt mỏi thở hổn hển, khớp xương nổi bật trên bàn tay, mu bàn tay có rất nhiều gân xanh, huống chi ngang hông ông ta còn có cốt đao bén nhọn, dư dả đối phó cô.

"Đi tiếp về phía trước có một bộ lạc, một mình cô đi tìm đi. Sau này không bao giờ...quay trở về nữa, nếu không tôi sẽ giết cô." Đạt Ô nhìn cô, từ từ nói, sau đó chỉ về hướng chính bắc Mộc Thanh không hiểu tất cả, nhưng cũng hiểu đại khái ý tứ của ông ta. Điều duy nhất cô cảm thấy may mắn là bây giờ ông ta còn không có ý niệm muốn lấy mạng của cô, chỉ đuổi cô đi.

Cô không muốn chọc giận ông ta để sau một khắc khiến mình sẽ trở thành một cỗ thi thể nằm ở nơi này, bị con kiến hay dã thú cắn nuốt, sau đó từ từ thành hài cốt cô đơn hư thối. Nhưng cho dù cô may mắn có thể tránh thoát được sự săn bắt của dã thú, cuối cùng tìm được dân bản địa khác, thì bọn họ có nhận cô và đối xử tử tế với người ngoại lai dị tộc như cô không? Hơn nữa, Ly Mang, sau khi nghĩ cô chạy trốn, sẽ khổ sở một chút, sau đó từ từ quên mất cô, hoàn toàn khôi phục cuộc sống như trước đây sao? Tim của Mộc Thanh lạnh như băng giống như thấm đầy nước, nặng nề không ra ngoài, rơi đến chỗ sâu nhất trong thân thể cô.

Trong mắt Đạt Ô nhanh chóng xẹt qua tia sáng có chút phức tạp, nhưng rất nhanh ông ta hếch cằm lên, đi vòng qua Mộc Thanh, quay về phương hướng lúc đi đến. Mộc Thanh nhìn thân ảnh của ông ta biến mất ở trong khu rừng rậm rạp. Một tia sợ hãi sinh ra trong lòng cô, giống như côn trùng chậm rãi cắn nuốt tim cô.

Cô cảm thấy có chút không thở nổi, không nhịn được mà ôm đầu từ từ đứng lên trên mặt đất. Cuối cùng cô cảm thấy thư thái hơn một chút, rốt cục khi cô một lần nữa đứng lên, nhìn chung quanh là một mảnh mờ mịt. Cô nhìn về phương hướng Đạt Ô vừa đi, hay là đi trở về? Hướng Bắc, có thể cô sẽ bị dã thú ăn thịt, có thể bị lạc trong rừng rồi chết, cũng có thể tìm được Đạt Ô và Bộ Lạc, vào lúc này cô không biết vận mệnh của mình sẽ như thế nào?

Đi về phía nam, cô cũng có thể chết trong rừng, hoặc là vận khí tốt sẽ gặp được Ly Mang. Nhưng sau đó thì thế nào, cô trông cậy vào Ly Mang như thế nào? Vì cô mà cùng thủ lĩnh, thậm chí là cả Bộ Lạc đối địch sao? Trong khi cô đang do dự, thì đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một trận âm thanh sột soạt, đó là tiếng vang do rừng cây bị tách ra. Phản ứng đầu tiên của cô chính là dã thú, trái tim cuồng loạn muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô mạnh mẽ quay đầu lại, kinh hãi địa nhìn thấy trong rừng rậm lộ ra mấy khuôn mặt đàn ông.

Những người kia rõ ràng là chủng tộc người khác với Ly Mang. Vóc người nhỏ thấp hơn một chút, trên bộ ngực của mỗi người đều in dấu một đầu thú dữ tợn to bằng miệng chén ăn cơm cỡ vừa, vẻ mặt thì hung bạo. Da đầu Mộc Thanh tê dại, sợ hãi kêu một tiếng rồi bỏ chạy, nhưng mấy người đàn ông phía sau lập tức chui ra từ trong rừng cây, trong miệng xèo xèo kêu loạn, chạy mấy bước đã bắt được cô. Mộc Thanh hầu như không có khả năng phản kháng. Trong đó một người khiêng cô lên đầu vai, tựa như lần đầu tiên cô bị Ly Mang bắt được vậy.

Bọn họ chạy trốn trong rừng thật nhanh, gặp phải khe rãnh thì nhảy lên mà qua, Mộc Thanh bị xóc nảy gần như muốn nổi điên. Lúc sắc trời tối xuống, bọn họ đi vào huyệt động, vứt Mộc Thanh xuống mặt đất, sau đó đốt lên một đống lửa. Mộc Thanh cẩn thận đánh giá chung quanh, thấy nơi này thoạt nhìn không giống khu quần cư. Hẳn là bọn họ còn chưa về nơi ở của họ, tối nay tạm thời ở chỗ này qua đêm mà thôi. Một người đàn ông đem con mồi có hình dáng giống con hươu xuống, xé toạt ra, máu văng khắp nơi, sau đó gác lên trên bếp lửa nướng lung tung một hồi, rồi cùng với đồng bạn bỏ miếng thịt vẫn còn máu chảy đầm đìa vào trong miệng cắn nuốt. Ăn một hồi, một người trong đó quay đầu lại nhìn Mộc Thanh, kéo một miếng thịt xuống, đi lại gần cô, đưa tới bên miệng cô.

Thịt còn da lông, kèm thêm máu đầm đìa và gân mạch màu trắng. Mộc Thanh không muốn ăn, cũng không dám phản kháng, chỉ dám ngửa đầu ra phía sau. "Ăn!" Người đàn ông kia cầm thịt trong tay mạnh mẽ nhét miếng thịt vào miệng Mộc Thanh, há mồm nói câu giống với Ly Mang hay nói.

Mộc Thanh ngửi thấy được từ trong miệng gã phun ra mùi hôi thối nồng nặc, cộng thêm khối thịt kia đã vào trong miệng cô. Một trận buồn nôn khiến cô không nhịn được mà cúi người nôn ra ngoài, mặc dù hôm nay cô chưa ăn cái gì, ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống. Những người đàn ông nhìn thấy, liền cười lên ha hả. Một tên đàn ông trên mặt có khối sẹo đen vứt bỏ thịt trên tay, cười hì hì đi về phía Mộc Thanh, trong mắt bắn ra tia sáng màu xanh đậm. Mộc Thanh nhìn thấu ý đồ của gã nên không nhịn được lui về phía sau, một mực thối lui đến vách tường của huyệt động thì không có cách nào nhúc nhích người được nữa.

Một đôi tay đầy lông dơ bẩn mò tới trên người của cô. Khi cô cho rằng y phục của mình sẽ bị xé rách, thì rầm một tiếng, người mới vừa rồi nhét thịt vào trong miệng cô đạp một cước vào tên đàn ông có sẹo đen, rồi gầm lên một tiếng. Gã nói vừa vội vừa nhanh, Mộc Thanh nghe không hiểu lắm. Nhưng tựa hồ những người này bị chấn động. Gã đàn ông có sẹo đen nhìn thoáng qua Mộc Thanh, hắn không cam lòng mà trở về bên cạnh đống lửa, nhặt lên khối thịt mới vừa rồi gã bỏ lại, tiếp tục ăn.

Bọn họ ăn xong thịt rồi, tất cả xương còn lại cũng dùng hòn đá đập nát, liếm hết máu đỏ và cốt tủy bên trong. Mộc Thanh tựa vào góc tường, cả người run lên, cơ hồ cả hàm răng cũng không thể khép lại được, thật lâu sau mới thoáng ngừng lại. Từ cửa huyệt động lại vang lên một trận tiếng bước chân hổn độn, mấy gã đàn ông đi ra ngoài xem xét, rất nhanh liền vui vẻ ra mặt khi có càng nhiều người tiến vào hơn nữa.

Bọn họ hẳn là cùng một phe. Để cho Mộc Thanh trợn mắt hốc mồm chính là, Đạt Ô lại ở trong số đó, có điều thoạt nhìn tình hình còn chật vật hơn so với cô. Vết thương trên đầu vẫn còn đang rỉ máu, cả khuôn mặt đặc biệt dữ tợn, tay thì bị dây thừng trói chặt chẽ ở phía sau lưng. Rất rõ ràng, Đạt Ô cũng giống cô, cũng thành tù binh của đám người này, hơn nữa chuyện này lại xảy ra không lâu sau khi rời khỏi cô.

.