Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 42

Chương 42:

Sau khi da hổ lột ra được ngâm nước tro rơm rạ xử lý rồi, Mộc Thanh yêu thích không buông tay cứ sờ tới sờ lui, thật sự là không nỡ đem cắt làm quần áo, bởi vì nó thoạt nhìn quá hoàn mỹ. Đường vân đen nổi trên nền sắc vàng bóng loáng, xem kiểu gì cũng thấy đẹp rực rỡ. Hơn nữa cọp thời xa xưa chẳng những răng dài, ngay cả lông cũng rất dài, trãi ra xong lúc Mộc Thanh nằm trên đó, nửa người gần như đã bị lông dài che mất. Ở phía trên qua lại lăn rất nhiều vòng cho đã nghiện, cuối cùng cô quyết định đem nó treo ở vách động phía trên "Giường" của họ. Chờ đến lúc trời đông giá rét, nếu cô thật sự chịu không được giá lạnh rồi hãy nói. Huống chi cô cảm thấy đó cũng chỉ là ý của Ly Mang. Cô đã sớm không nghĩ rằng mình còn là cái người yếu ớt như trong tưởng tượng của hắn nữa. Ly Mang không có ngày ngày đi ra ngoài săn thú, điều này làm cho Mộc Thanh thật vui vẻ.

Cô nhớ tới lúc trước, chính cô, còn có những người bên cạnh cô nữa, đều không nhận ra rằng, trừ ăn no mặc ấm, mỗi ngày còn phải vắt óc tìm trăm phương ngàn kế để khiến tài khoản của mình nhiều thêm một con số 0, địa vị cao thêm một bậc, nên vĩnh viễn sẽ không thấy đủ. Nhưng ở nơi này, Ly Mang nói, chỉ cần trữ đủ đồ ăn qua mùa đông, da lông cùng củi đốt, thì mọi người sẽ không đòi hỏi vô độ với cánh rừng này. Nếu không một ngày nào đó, thần linh trong rừng tức giận, cơn giận của nó không phải là lòng tham con người có thể gánh chịu được. Lúc hắn nói lời này, Mộc Thanh cảm thấy hắn quả thực chính là một triết học gia, một triết học gia mộc mạc nhất trong lịch sử.

Cái sân sau khi trãi qua động đất ngày hôm trước, đã mang đến chút thay đổi cho cuộc sống của Mộc Thanh. Bây giờ là đầu mùa đông, lượng nước của cái thác trên vách núi sau chỗ bọn họ ở mặc dù hơi ít, dòng suối cũng có chút thu hẹp, nhưng khác biệt cũng không quá lớn so với lúc trước. Có điều sau khi động đất, Mộc Thanh liền phát hiện mực nước trong khe mỗi ngày đều chậm rãi giảm xuống, lộ ra đá cuội trắng như tuyết ở hai bên, thỉnh thoảng còn có thể phát hiện một ít cá chết khô do không thích ứng kịp mực nước giảm xuống. Lúc đầu Mộc Thanh có chút bận tâm, sợ cứ tiếp tục như vậy mạch nước của bọn họ có thể biến mất. Nhưng trải qua quan sát cẩn thận, lại phát hiện lượng nước từ thác nước chảy xuống không xê xích bao nhiêu với lúc trước, chẳng qua là khi hội tụ đến trong khe nước, mực nước cứ giảm xuống. Cách giải thích duy nhất là nước đã bị thấm xuống đất.

Mộc Thanh hoài nghi là cái sân đã bị nứt trong lần động đất trước, nên nước bị thẩm thấu. Cô gần như mỗi ngày điều đi xem. Sáu ngày sau, cô phát hiện mực nước trong khe xuống đến vị trí gần một nửa lúc trước, rốt cục đã ngừng lại. Mộc Thanh đánh dấu mực nước trong khe xong. Mấy ngày sau lại đi xem, nhìn thấy vị trí này vẫn không đổi.

Hiện tại mặc dù mực nước thấp một nửa so với trước, nhưng đối với cuộc sống của bọn họ hẳn là không có ảnh hưởng lớn gì. Cô thở phào nhẹ nhỏm. Rất nhanh, cô lại phát hiện điều đáng mừng mới. Hôm nay cô đang cùng Ly Mang mang xẻng đến chỗ đất hoang trước cửa động, tính toán diệt trừ cỏ hoang cây dại trên đó, làm lại đất, đợi vào đầu mùa xuân sẽ trồng một vài thứ. Lúc này Tiểu Hắc hồng hộc chạy tới.

Gần đây nó rất điên, ban ngày thường xuyên chạy ra ngoài giương oai, không tới trời tối thì nó không trở lại. Có khi trở lại trong miệng còn có vài con chim rừng hoặc thỏ hoang vân vân. Sớm như vậy đã trở lại, quả thật rất hiếm thấy. Mộc Thanh đang bận rộn dùng xẻng gom cỏ héo, úa lại, tính ôm đi phơi, cho nên không đếm xỉa tới nó. Nhưng mà Tiểu Hắc thoạt nhìn có chút khác thường. . . . . . Phải nói là kích động, rung đùi đắc ý, dùng móng vuốt cào chân Mộc Thanh, trong cổ họng ngao ngao gọi. Cho nên Mộc Thanh và Ly Mang buông đồ trên tay xuống, đi theo nó ra ngoài. Tiểu Hắc nhảy nhanh ở phía trước, chạy một đoạn đường, phát hiện người phía sau không có theo kịp, nó không thể làm gì khác hơn là lại quay đầu trở lại, cứ như thế năm sáu lần, bọn họ đã ra khỏi cốc.

Mộc Thanh ít đi ra ngoài, trừ hai ngày trước theo Ly Mang đi đến một mảnh rừng không xa lấy nhựa cây. Đó là lần cuối bọn họ lấy nhựa trong năm nay. Thời điểm hắn vừa tới nơi này không bao lâu, đã cạo một vỏ nhánh cây, làm nhựa cây từ từ chảy ra, chảy tới trong chậu đặt ở phía dưới, chờ lúc đoán là đầy thì phải đi thu lại. Dùng nhựa cây làm chất dẫn cháy cho đuốc, ánh lửa chẳng những kéo dài sáng ngời, hơn nữa có một loại mùi thơm nhàn nhạt, Mộc Thanh cảm thấy rất tốt. Phương hướng Tiểu Hắc đi chính là rừng cây, ra khỏi cửa cốc bước thêm mấy phút đồng hồ thì đến trước một vách núi thấp, Tiểu Hắc ở phía trước đột nhiên ngừng lại, quay đầu có chút bất an hướng bọn họ cào cào. Mộc Thanh cùng Ly Mang liếc nhau một cái, lập tức theo qua. Chờ vòng qua vách núi kia, Mộc Thanh giật mình há hốc mồm.

Cô nhớ rất rõ, mấy ngày hôm trước khi đi ngang qua nơi này, sau vách núi còn là một hố đá, đáy của nó có cái khe nhỏ, đoán chừng là bị động đất làm ra. Nhưng mà hiện tại, xuất hiện trước mặt cô là cái ao nhỏ đang bốc hơi nóng, mặt nước còn đang không ngừng sủi bọt khí. Suối nước nóng. Cô vui mừng kêu lên một tiếng, chỉ mấy bước liền chạy đến bên suối.

Cô ngửi thấy được mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, nhưng cũng không gay mũi. Đem tay đưa vào bên suối dò xét độ ấm, nhiệt độ tựa như nước tắm mùa đông, đem lỗ chân lông toàn thân đều nở ra thư thái.... Nhìn quanh mình băng tuyết giá lạnh, duy chỉ có nơi này vẫn nóng hôi hổi như cũ. Vừa thưởng cảnh tuyết, vừa ngâm trong suối nước nóng, là chuyện thích ý cỡ nào. Mộc Thanh hưng phấn gần như cười lớn lên.

Cô không nghĩ tới, cảnh tượng trước đây đối với cô mà nói chỉ có thể dừng lại ở trong ảo tưởng, không ngờ đến nơi này lại biến thành thực tế, hơn nữa còn là một suối nước nóng đặc biệt thuộc về riêng cô! Ly Mang hiển nhiên cũng giống như Tiểu Hắc, đối với cái ao nước quái dị đột nhiên nhô ra này ôm thái độ cẩn thận. Cho nên mặc dù cô lần nữa ngoắc gọi bọn hắn tới đây, nhưng hai vị một lớn một nhỏ này cũng chẳng qua chỉ đến ngó chừng, cuối cùng Ly Mang thậm chí còn đi qua đem cô ôm trở lại, dường như sợ cô đứng không vững ngã xuống. Sau khi trở về, Mộc Thanh cố gắng dùng phương thức dễ hiểu nhất giải thích với hắn. Cô nói, dưới đất có nước lạnh lưu động, cũng có nước nóng lưu động. Nước lạnh tràn ra mặt đất, chính là nước suối bình thường, còn nước nóng tràn ra, đó chính là suối nước nóng vừa rồi. Đây là trận động đất kia ép từ dưới đất ra, là một loại đền bù của thần rừng cho kinh sợ của họ. Cho nên bọn họ không cần hoài nghi, mà phải đi hưởng thụ.

Cô cảm thấy Ly Mang không có hoàn toàn tiếp nhận cái ao nóng đột nhiên nhô ra này. Nhưng mà hắn nghiêm túc nghe lời của cô, sau đó trịnh trọng gật đầu. Mộc Thanh cười hì hì nhéo cằm của hắn. Cảm thấy bộ dạng nghe lời hiện tại của hắn rất khả ái. Kể từ khi phát hiện cái suối nước nóng này, trong sinh hoạt hàng ngày của Mộc Thanh lại thêm một hạng mục, đó chính là mang theo Tiểu Hắc đi qua xem xét tình hình bên dưới.

Đáy ao của suối nước nóng thoạt nhìn còn đang không ngừng tràn thêm nước ra, diện tích mặt ao so với lần đầu tiên cô thấy lớn hơn một chút. Nhưng mà nhiệt độ vẫn không khác đi. Trước khi xuống hồ ngâm, cô muốn bảo đảm nó thật có thể dùng để ngâm mình. Cho nên cô dùng bình lấy nước mang về, chờ làm lạnh rồi, đi bắt con cá trong khe nước thả vào. Mấy ngày đã qua, con cá vẫn còn đang bơi, cũng chưa có chết. Cô đã vội vã muốn đi ngâm suối nước nóng rồi, dĩ nhiên nhất định phải lôi kéo Ly Mang cùng đi mới được.

Cái lạnh thật sự đã tràn tới. Đây là cơn lạnh đầu tiên Mộc Thanh cảm nhận được ở nơi này. Ly Mang ở khúc quanh giữa động trong và động ngoài làm một hàng rào gỗ, trát bùn chỗ khe hở giữa các cây gỗ, làm cửa ra vào còn treo da thú chống đỡ, dùng cái này đem giá lạnh chặn ở phía ngoài.

Nhưng vẫn lạnh. Cô rốt cục hiểu vì sao lúc trước Ly Mang nhất định phải kiên trì tìm cho cô một tấm da hổ như vậy. Nếu như không có tường ấm thật dài bọn họ chế tạo lúc trước, cô tin tưởng mình hiện tại đại khái chỉ có thể cả ngày bao quanh da hổ thật dày mà co rúm lại ở trước đống lửa sưởi ấm.

May là có tường ấm. Đó là trước khi giá lạnh kéo tới, có hôm cô đột nhiên nhớ tới tường ấm của cư dân phương Bắc,nên đem ý nghĩ của mình nói cho Ly Mang biết. Ly Mang hiểu ý của cô, ngày thứ hai liền bắt đầu dùng đất sét tạo thành khối, bỏ trong lò đốt thành gạch, sau đó đem đất sét cùng chút nhựa cây lỏng dán lại, từ ngoài dọc theo vách động làm thành tường ấm. Tường ấm làm xong hắn lại đi vào rừng rậm thu thập phân và nước tiểu của một loại động vật. Loại phân và nước tiểu này cho dù khô lại, đường kính bình thường ước chừng cũng một thước, vũng lớn cỡ một thước năm. Mộc Thanh không biết phân này là của loài nào, nhưng khi đốt tường ấm quả thật rất hữu hiệu. Ngọn lửa màu xanh đỏ, nhiệt lượng kéo dài, chỉ cần đốt mấy khối, lại thêm chút ít củi, cả tường ấm sẽ nóng lên, đem bên trong động đốt rất ấm áp. Hơn nữa bởi vì đốt ở bên ngoài cửa, cho nên bên trong cũng không ngửi thấy chút mùi đốt phân khô nào.

Hiện tại chỉ cần không ra ngoài, nàng mặc áo sơ mi, lại thêm một lớp đồ da lông bình thường, cũng hoàn toàn không cảm giác được lạnh. Tiểu Hắc thoạt nhìn cũng rất hài lòng với tường ấm này, buổi tối nó đem cái mai rùa đẩy tới gần, sau đó tung người nhảy vào nằm ở bên trong ngủ. Có hôm Mộc Thanh nửa đêm nằm mơ, mộng mơ thấy Do Do. Cô bé đứng ở nơi đó, mắt to mỉm cười nhìn cô, vừa nói "Thái tát khách mục" .

Cô chợt tỉnh lại, đột nhiên vô cùng tưởng niệm ánh mắt sáng ngời của cô bé, còn có vẻ mặt cười ôn hòa của Na Đóa. Cô nhớ tới túp liền của khu quần cư. Phòng như vậy, cho dù có đốt chậu than đi nữa, thì bọn họ làm sao có thể đủ ngăn cản giá lạnh giống như bây giờ? Cô vội vàng đánh thức Ly Mang bên cạnh.

Ly Mang mới đầu cho là cô gặp ác mộng, chờ nghe lời của cô xong chẳng qua chỉ cười cười. Hắn nói cho cô biết, dưới mặt đất chỗ quần cư, trừ mấy cái hầm ngầm chứa thức ăn, còn có nhiều cái phòng ngầm rất lớn, xếp liên tiếp, dùng cây cối chống lên. Hàng năm đến lúc này, toàn bộ bọn họ sẽ dời xuống dưới đất, để mà tránh né giá lạnh bên ngoài. Lúc này Mộc Thanh mới yên tâm.

Nhưng Ly Mang ở bên người cô thì trầm mặc lại. Cô cảm thấy một tia trĩu nặng tỏa ra từ trên người hắn. Cô nghĩ hẳn là có liên quan tới lời nói vừa rồi của cô. Cô gợi lên nỗi nhớ của hắn đối với tộc nhân, tựa như cô đột nhiên nhớ tới Do Do cùng Na Đóa sau khi tỉnh mộng.

Cô cúi đầu thở dài, vươn ra cánh tay ôm lấy đầu của hắn, để cho hắn dán vào trong ngực cô. Trong bóng tối, cô vỗ nhẹ sau lưng hắn như dỗ hài tử, cho đến khi bên tai vang lên tiếng hắn hít thở đều đều trầm thấp. Tuyết vẫn không ngừng rơi, đã rơi gần nửa tháng. Thác nước cùng dòng suối đã sớm đông lạnh thành tượng băng, bị tuyết đọng dày chôn vùi, nhìn không thấy ra chút dấu vết nào. Toàn bộ thế giới đã thành đại dương băng tuyết.

Ly Mang mỗi ngày khi ra ngoài cũng phải mặc kín như người Ét-xki-mô, đem tuyết trên con đường dọn đi từ nơi này thông ra ngoài. Nếu không cái con đường này rất nhanh sẽ bị tuyết đọng thật dày phá hỏng. Hiện tại hắn đã sớm không hề kiên trì và có thành kiến với cái Suối nước nóng kia nữa, ngược lại khi cô bởi vì sợ lạnh mà lười đi ra ngoài , hắn sẽ thường xuyên giật dây cô đi qua đó, hơn nữa còn cung cấp dịch vụ hoàn toàn chu đáo: đem cô quấn trong da hổ ôm qua, rồi lại ôm trở về . Chân của cô thậm chí không cần dính một mảnh bông tuyết. Dĩ nhiên hắn cũng muốn hồi báo: hắn thích gục ở bên thành ao, làm cho cô đứng ở phía sau hắn giúp hắn từ từ chà lưng..