Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 48

Chương 48:

Quá nửa đêm, Mộc Thanh bắt đầu đau bụng sinh. Lúc trước cô vẫn bị Do Do đang hưng phấn ôm cổ, nghe cô bé nhỏ giọng thì thầm với mình, cho đến sắp nửa đêm, hai người mới ngủ thiếp đi trong mệt mỏi cực độ. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, Mộc Thanh đã bị cơn đau bụng bất thình lình đánh thức. Cô nghĩ hẳn là cô sắp sinh.

Lúc trước từng tưởng tượng vô số lần giờ khắc này đến, cô luôn cảm thấy mình sẽ sợ. Nhưng hiện tại khi thật sự đã tới rồi, cô lại rất bình tĩnh. Cô nhịn đau, nhẹ nhàng đánh thức Do Do bên cạnh, bảo cô bé đi gọi Ly Mang. Mộc Thanh bảo Ly Mang đun nước, tháo cái kéo trên con dao Thụy Sĩ, bỏ vào đun.

Đau đớn lúc có lúc không tập kích, có chút gian nan, nhưng cô cảm thấy còn có thể chịu được. Chờ khi Ly Mang mang nước nóng, kéo đã luộc qua, sợi mây nhỏ kể cả đệm cây cỏ cô đã chuẩn bị chu đáo từ trước đó, nhìn người đàn ông của mình sắc mặt trắng bệch, Mộc Thanh có chút không đành lòng. Ngay cả Do Do còn bình tĩnh hơn hắn. "Cháu có thể trợ giúp cô chứ?" Cô nhìn Do Do hỏi.

Do Do nhếch miệng cười: "Có thể. Cháu đã thấy mẹ cháu sinh em trai nhỏ nhất rồi." Ly Mang và mấy người đàn ông khác cũng hoảng sợ giống mình đều bị đuổi ra khỏi phòng. Nếu như không có Do Do đến, cô sẽ bảo Ly Mang ở lại giúp mình. Nhưng hiện tại cô thay đổi ý định.

Phụ nữ giạng chân sinh con, bất kể cổ đại hay là hiện đại cô vốn sống, đều không để cho đàn ông nhìn tận mắt nhìn quá trình này. Cô cảm thấy vẫn có đạo lý riêng của nó. Đầu tiên Ly Mang không chịu, nhất định muốn ở bên cạnh cô, nhưng cô rất kiên trì. Cuối cùng hắn không thể làm gì khác hơn là đi ra ngoài mà vẫn liên tiếp quay đầu lại, dựa theo ý của cô, buông mành cửa xuống, dựa vào tường ngồi chờ ở phía ngoài. Ở trong nhà đối diện với hắn là hai người đàn ông đang cùng hắn hai mặt nhìn nhau. Không đúng, trong góc còn có Tiểu Hắc bị đánh thức vì không biết xảy ra chuyện gì nên cụp đầu mình trên mép mai rùa. Tám đôi mắt đang nhìn nhau. Đau bụng sinh bây giờ còn chưa liên tục, khoảng mười phút đồng hồ một lần, kéo dài một hai phút, sau đó dịu di. Mộc Thanh biết còn chưa tới lúc. Cô co rúc thân thể nằm trên tấm đệm cỏ thật dày, vừa nói chuyện với Do Do cố gắng phân tán lực chú ý của mình đối với đau đớn, vừa chờ thời khắc cuối cùng.

Rốt cục cô cảm thấy phía dưới nóng lên, một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuôi ra ngoài. Đưa tay sờ soạng, một chất lỏng dinh dính trong suốt bám trên đầu ngón tay cô. Nước ối của cô đã vỡ, đang không ngừng chảy ra, sau đó đau bụng sinh bắt đầu trở nên liên tục. Mộc Thanh hít một hơi thật sâu, bảo Do Do đỡ cô nằm ở trên gối, cố gắng mở hai chân của mình ra.

Phía chân trời đã lờ mờ sáng, khi sao mai xuất hiện ở chân trời phía đông, Mộc Thanh phát ra một tiếng hét to cuối cùng như dồn hết sức lực toàn thân, Ly Mang chờ ở ngoài nhịn nửa đêm đã sớm sợ hết hồn hết vía cũng không chịu đựng nổi nữa, một tay vén màn cửa xông vào. Hắn nhìn thấy thứ thịt thịt gì đó dính máu loãng nằm dưới thân cô, vật kia nhích tới nhích lui, còn phát ra tiếng khóc oa oa lanh lảnh. Mà người phụ nữ của hắn đầu tóc ướt đẫm như vừa lôi từ trong nước ra, khi hắn gọi to tên cô, cô nhắm mắt lại, thậm chí ngay cả sức lực quay đầu cũng không có. Hắn nhào tới bên cạnh cô, hoảng sợ vỗ mặt cô, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Mộc Thanh mở mắt ra, suy yếu cười với hắn, bảo hắn dùng áo sơ mi mình đã giặt sạch từ trước cắt thành hình cái khăn vuông, nhúng nước ấm lau người cho đứa bé. Nhưng chân hắn như nhũn ra, đối mặt với vật nhỏ thịt thịt đang không ngừng khóc nỉ non, cả hai tay đều run run. Trái lại Do Do ở bên cạnh đoạt lấy tấm khăn vải trên tay hắn, nhanh nhẹn nhúng nước lau sạch cơ thể cho đứa bé, sau đó dùng sợi mây đã luộc qua, buộc chặt chỗ cách rốn đứa bé khoảng ba cm, rồi dùng phương pháp Mộc Thanh đã dạy lúc trước cắt đứt. Đợi Ly Mang ôm lấy cô thì liền rút cái đệm cỏ đã bị nhuộm bẩn dưới thân cô, thay bằng cái thảm sạch sẽ, Do Do ôm đứa bé được bao bởi đồ nhỏ mềm mại tới bên cạnh Mộc Thanh. Là một bé trai. Tóc đen nhánh ướt nhẹp, mềm mại dán chặt vào đầu nó, con mắt nhắm chặt, cái miệng nhỏ nhắn hơi mở vẫn đang không ngừng khóc nỉ non.

Mộc Thanh không nhịn được đưa vú của mình mới dùng nước ấm rửa qua tới bên miệng nó. Thằng bé lập tức ngưng khóc, nỗ lực ngậm lấy không ngừng mút. Mộc Thanh ngẩng đầu, thấy trên mặt và cổ Ly Mang nhễ nhại mồ hôi, đứng trước mặt mình, ngơ ngác nhìn một màn này, miệng khẽ mở ra. "Em rất đói, muốn ăn đồ."

Cô thản nhiên nở nụ cười với hắn. Ly Mang lập tức chạy nhanh đi, giậm chân đến mức sàn nhà dưới chân hắn rung kẽo kẹt. Mộc Thanh nhắm hai mắt lại, muốn nghỉ ngơi.

Đau đớn từ nửa đêm đến lúc bình mình sinh con ra, tổng cộng không quá bảy tám tiếng, cô biết mình đã vô cùng thuận lợi rồi, thuận lợi ngoài dự tính của cô. Nhưng tất cả thể lực của cô cũng đã theo một khắc cuối cùng đứa trẻ trơn tuột ra khỏi cơ thể mà hao phí hầu như không còn gì, nên khi Ly Mang đưa đồ ăn tới, phát hiện là cô đã ngủ. Phụ thân của Do Do và Hổ Xỉ lại qua một đêm, ngày thứ ba muốn cáo từ rời đi. Nhưng Do Do chết sống không muốn đi, cha của cô bé không thể làm gì khác hơn là để cô bé lại còn mình và Hổ Xỉ đi trước. Ly Mang đưa bọn họ ra ngoài rất xa mới trở về. Lúc Ly Mang trở lại, Mộc Thanh đang nằm trên thảm nhìn tiểu Thiểm Điện bên cạnh.

Nó vừa bú no sữa, lại không chịu ngoan ngoãn ngủ đi, vẫn vung tay vung chân nhích tới nhích lui. Không còn dáng vẻ nhiều nếp nhăn giống lúc mới sinh ra, chỉ mấy ngày ngắn ngủn, nó đã giãn ra, tóc dày rậm, cái mũi vểnh lên, tay nhỏ chân nhỏ vung chộp, Mộc Thanh nhìn thấy quả thực yêu đến tận tim. Ly Mang đến cửa, cho tay và chân vào trong chậu nước rửa sạch, dùng chiếc khăn mây đặt bên cạnh lau đi nước đọng, mới nhẹ chân nhẹ tay đi vào, ngồi khoanh bên cạnh Mộc Thanh và Thiểm Điện. "Bọn họ đi rồi, anh có muốn trở về không?"

Mộc Thanh giương mắt nhìn Ly Mang, như lơ đãng cười thuận miệng hỏi. Ly Mang nhìn cô, suy nghĩ một lát. Thấy hắn im lặng thật lâu, Mộc Thanh đột nhiên có chút hối hận mình không nên hỏi cái này. Nhưng vào lúc cô muốn chuyển đề tài nói chuyện, thì đột nhiên hắn lắc đầu, nghiêm nghị nói: "Anh sẽ nhớ bọn họ, nhưng không muốn trở về."

Hắn nói chuyện luôn rất ngắn gọn, hiện tại cũng không ngoại lệ. Nói xong thì cúi người xuống, cẩn thận nhìn Thiểm Điện chăm chú. Thiểm Điện vẫn còn chưa biết xoay người, nhưng từ khi sinh ra đã không chịu đàng hoàng, ngay cả lúc nằm trong lòng Mộc Thanh bú sữa vẫn giống như heo con xoay đi xoay lại. Hiện tại tuy rằng nhắm mắt, nhưng vẫn nhét nắm tay bé nhỏ vào trong miệng không ngừng gặm ướt dề ra, Ly Mang thấy vậy không nhịn được đưa tay muốn kéo tay nó ra ngoài, rồi lại có chút không dám. Từ khi Thiểm Điện sinh ra tới nay, Ly Mang vẫn không chạm vào con. Hắn nói thân thể bé nhỏ của Thiểm Điện mềm mại quá, hắn không dám động.

"Anh sờ sờ lỗ tai của con xem." Mộc Thanh khích lệ hắn. Thiểm Điện sinh ra được hai ngày thì cô đã phát hiện nó dường như rất thích mình xoa nắn lỗ tai nó. Cô thậm chí thường xuyên vừa cho nó bú sữa, vừa xoa xoa lỗ tai nó để dỗ nó ngủ.

Ly Mang dè dặt vươn tay. Khi bàn tay thô ráp của hắn đụng chạm tới lỗ tai nhỏ nhắn non mềm của Thiểm Điện, cũng vào lúc hắn nhẹ nhàng xoa nắn theo chỉ dẫn của Mộc Thanh, Thiểm Điện bắt đầu không ngừng duỗi chân. "Con thích anh!" Ly Mang bỗng chốc trở nên hưng phấn, lên tiếng cười ha ha.

Mộc Thanh không nói gì, chỉ theo Ly Mang khẽ cười lên. Đảo mắt hơn hai tháng đã trôi qua. Mộc Thanh cảm thấy vô cùng may mắn vì sữa của mình đầy đủ, cho nên không cần lo lắng vấn đề sữa mẹ. Sáng sớm hôm nay, trời còn hơi tối, cô tỉnh lại vì vú căng lên khó chịu, phát hiện Thiểm Điện vẫn ngủ say chưa tỉnh, định đứng lên đi bóp ra một chút, lại bị Ly Mang bên cạnh kéo về, sau đó không nói lời nào nằm úp trên ngực cô mút từng ngụm to, vừa mút vừa tươi cười nhìn cô đùa dai. Mộc Thanh có chút xấu hổ, nhưng ngực lại cực kỳ nhạy cảm dưới môi lưỡi của hắn và bắt đầu cứng lên, cô cảm giác được sữa của mình như phun ra, bên kia không được hắn ngậm lấy đã không ngừng tràn ra chất lỏng trắng noãn, đặc biệt khiến cô khó mở miệng đó là giữa hai chân như ẩm ướt theo sự khiêu khích của hắn, không khỏi thấm giọng bảo đừng một tiếng, rồi đấm vào sau lưng hắn, đẩy đầu hắn ra còn mình thì quay sang bên cạnh xử lý.

Ly Mang đứng dậy theo cô, từ phía sau âm thầm ôm eo cô, cúi đầu không ngừng hôn lấy gáy và tóc cô. Mộc Thanh đã cảm giác được bộc phát của hắn dán chặt phía sau mình. Chân cô thoáng cái mềm nhũn ra, được hắn đỡ đứng vững, sau đó xoay lại. Trong ánh ban mai mông lung, hắn chỉ ôm eo cô, cúi đầu nhìn cô cười, con mắt lóe sáng lấp lánh, nhưng không nói lời nào. Thật ra hắn muốn thân mật với cô, cô nhìn ra được, mặc dù hắn chỉ ôm cô cười như vậy.

Đã sinh con được hai tháng, trong khoảng thời gian này, cô rất cẩn thận tận dụng điều kiện có hạn ở nơi này cố gắng làm vệ sinh hậu sản cho mình, bản thân cô cảm giác đã khôi phục tốt rồi. Hiện tại hẳn là có thể quan hệ cùng hắn được. Hắn cũng đã bị đè nén thật lâu. Cô nở nụ cười, đưa tay ôm cổ hắn, kiễng mũi chân đang muốn hôn lên râu xanh mới nhú trên cằm hắn, phía ngoài dưới lầu đột nhiên vang lên âm thanh tràn đầy vui mừng của Do Do: "Thanh Thanh, Thanh Thanh, hôm nay lại thu thêm ba quả trứng!" Người nơi này trừ đối với cha mẹ có xưng hô cố định ra, thì thân thích các loại hoàn toàn không có xưng hô riêng, cho nên Do Do vẫn gọi cô là Thanh Thanh.

Sau khi đến đây, ngày nào Do Do cũng xuống sông mò cá, chăn cừu ăn cỏ, vui vẻ như chuột rơi vào vại gạo, ôm đồm hết việc của Mộc Thanh vào sáng sớm trước đây. Cô bé thích nhất là việc nhặt trứng, mỗi ngày đều dùng phương pháp đếm mà Mộc Thanh dạy, ghi lại số trứng thu được trên vách núi đá. Hôm nay đại khái thu thêm mấy quả, cho nên hưng phấn mà đến đây báo cáo tin tức tốt. Do Do qua đây, cũng không dừng lại, lập tức cầm trứng vừa nhặt được lại chạy vội tới hang núi nơi chứa thức ăn. Nhưng âm thanh của cô bé đã đánh thức Thiểm Điện, không sờ thấy ấm áp quen thuộc bên cạnh, Thiểm Điện lập tức dùng tiếng khóc nỉ non để gọi mẹ của mình trở lại. Mà Tiểu Hắc bị Ly Mang nhận định là vì cái nhảy chồm đến của nó khiến Mộc Thanh sinh sản trước thời gian, nên nó và cả cái mai rùa của nó, sớm đã bị đuổi xuống gian nhà tầng dưới ngủ. Tiểu Hắc bị giật mình tỉnh giấc cũng lập tức từ cửa cầu thang nhảy xuống, đón tia nắng ban mai run run cái cổ mình lên, bộ lông dài lòe lòe tỏa sáng, nó chạy nhanh ra xa xa, bắt đầu cuộc vận động buổi sáng mỗi ngày của nó. Mộc Thanh đẩy Ly Mang ra, đi về phía Thiểm Điện muốn dỗ dành, nhưng khi quay đầu lại, thấy hắn vẫn lưu luyến nhìn mình, lập tức có chút không đành lòng, cho nên lại xoay người đi đến bên cạnh hắn, kéo cổ hắn xuống thấp, tiến đến bên tai thấp giọng nói một câu, hai mắt Ly Mang lập tức sáng lên, vui vẻ xuống lầu đến bên cạnh lò sưởi làm bữa sáng.

Bữa ăn sáng là cháo kê thêm trứng luộc. Một ngày mới trong sơn cốc lại bắt đầu trong tiếng chim hót và tiếng nước suối chảy..