Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 51

Chương 51.

Đã hơn một năm không gặp, thoạt nhìn bề ngoài của Na Đóa cũng không thay đổi nhiều lắm so với lúc trước. Có lẽ cô ấy đã nghe người đàn ông của nhà mình nói qua về chuyện Mộc Thanh sinh con, cho nên bây giờ nhìn thấy cô ôm Thiểm Điện, ngược lại cũng không kinh ngạc lắm, chỉ lộ ra vẻ cao hứng, tiến lên trêu đùa Thiểm Điện, rồi bắt đầu hỏi thăm chuyện này sang chuyện khác. Do Do nhìn thấy mẫu thân liền ôm lấy đùi mẹ cô bé thật chặt, Na Đóa dường như oán trách mà đẩy đẩy đầu cô bé ra. Có lẽ là do sinh hoạt gian khổ, lúc trước trong cuộc sống ở khu quần cư, Mộc Thanh rất ít khi nhìn thấy cô ấy có cử chỉ thân mật gì với các con của mình. Bây giờ xô đẩy như thế này, thực sự là đã lộ ra một tia yêu thương cùng thích thú. Thế nhưng Mộc Thanh rất nhanh lại cảm thấy được bây giờ Na Đóa thực ra là đang cố gắng bày ra nét mặt tươi cười. Giữa lông mày cô ấy ẩn chứa sự lo lắng. Đang do dự xem có nên hỏi cô ấy nguyên nhân hay không thì cha của Do Do đứng ở một bên đã nói ra với Ly Mang.

Ở bên trong khu quần cư đang lan tràn ra một tai họa đáng sợ. Trong thời gian gần đây bọn nhỏ đều lần lượt xuất hiện triệu chứng giống như bị thổ tả, thuốc của Vu bà cũng không có cách nào ngăn cản được. Ban đầu chỉ là một số ít, đến bây giờ đã lan tràn hơn một nửa, em của Do Do lại không may mắn thoát khỏi, mặc cho Na Đóa hết lòng chăm sóc, nguyên một đám bọn họ vẫn bị nhiễm bệnh, ngày một suy yếu hơn. Người lớn đã không đi ra ngoài săn bắn hái lượm nhiều ngày rồi. Bọn họ đều tin rằng đây là sự trừng phạt của thần rừng, mỗi đêm đều phải đốt lửa tế thần, hy vọng sự thành tâm của bọn họ có thể làm cho thần linh thu hồi lửa giận đã giáng xuống trên đầu bọn nhỏ. Nhưng tất cả đều vô ích. Mới ngày hôm qua thôi, đứa bé xuất hiện triệu chứng sớm nhất kia đã chết đi. Bi thương cùng sợ hãi đang bao phủ khắp nơi này. Na Đóa nghe người đàn ông của mình nói chuyện với Ly Mang, nụ cười trên mặt chậm rãi cứng lại, cuối cùng kìm nén không nổi cảm xúc, hai tay che khuôn mặt, nước mắt ở giữa những ngón tay đen sạm đi của cô từ từ rỉ ra. Mộc Thanh và Ly Mang nhanh chóng liếc nhau một cái, hai người đều có chút kinh ngạc. Họ thật sự không ngờ, bọn trẻ ở bên trong khu quần cư cũng xuất hiện triệu chứng giống như bệnh của Thiểm Điện và Do Do trước kia. Cô vốn vẫn cho rằng nguyên nhân là do những con khỉ kia, bởi vì không khí từ những nơi lân cận truyền đến làm cho Do Do và Thiểm Điện bị lây bệnh. Nhưng bây giờ xem ra cô đã nghĩ oan cho mấy con khỉ kia rồi. Chuyện này có thể là do sức miễn dịch của những đứa trẻ yếu kém nên bị khí độc từ bên trong rừng mùa thu tại nơi sinh tồn truyền vào mà sinh ra bệnh.

Để đề phòng ngộ nhỡ có gặp lại, lúc đi ra Mộc Thanh đã để vào trong túi da của Ly Mang một ít loại thảo dược màu xanh tím này. Lúc này Ly Mang đã lấy ra, đưa cho ba của Do Do, rồi nói ra ngay chuyện của Do Do và Thiểm Điện, lại để cho người trong tộc nhanh chóng ngắt lấy loại thực vật bình thường chỉ sinh trưởng ở vách núi này. Na Đóa cùng người đàn ông của cô mặc dù có chút nửa tin nửa ngờ, nhưng trên mặt đã lộ ra nét hưng phấn, lập tức nắm chặt thảo dược rồi đi về phía khu quần cư. Bố của Do Do đi được vài bước, đột nhiên trở lại giữ chặt Ly Mang, nhờ hắn dẫn đường cho bọn họ đi tìm. Ly Mang lập tức đồng ý. Đột nhiên hắn nhớ tới lời hứa của mình với Mộc Thanh trước khi đến, bỗng chốc lại có chút khó xử, nhìn về phía cô.

Mộc Thanh gật đầu với hắn. Ly Mang nghĩ đơn giản hẳn, đi đến bên người Mộc Thanh áy náy nói nhỏ: "Chỉ sợ tối nay đi sẽ không kịp về. Buổi tối mọi người tạm thời ở lại chỗ của Na Đóa..." Mộc Thanh lắc đầu: "Em và Thiểm Điện, còn có Do Do cũng ở đây. Anh giúp em dựng lều lên là được rồi."

Ly Mang khẽ giật mình, cho rằng cô vẫn còn có chút tức giận, liền đến gần cô nhỏ giọng năn nỉ bên tai: "Lại một đêm... Xảy ra chuyện lớn như vậy,anh muốn ở lại giúp đỡ... Anh cũng sẽ nói với Dĩ Gia, bọn họ sẽ không làm khó em..." Mộc Thanh hơi buồn cười. Sở dĩ cô muốn ở bên ngoài, chính là do suy xét đến khí độc gây ra bệnh. Tuy Do Do và Thiểm Điện có bị bệnh qua một lần và đã khỏi hẳn, nhưng vẫn không xác định được là trong cơ thể của bọn họ đã có miễn dịch hay chưa, sợ đi vào đó chẳng may lại bị nhiễm lần nữa, cho nên mới đề phòng như vậy. Cô cũng không giấu diếm, lập tức nói ra ý nghĩ của mình, cuối cùng nhắc nhở hắn phải nhanh một chút bắt đầu đưa những đứa trẻ bị nhiễm bệnh cách ly với những người khác, để tránh bệnh lại lây lan ra phạm vi lớn.

Ly Mang liền tin tưởng cô ngay, cũng không chậm trễ nữa, gọi ba Do Do cùng với mình dựng lều lên cố định ổn thỏa rồi, sau đó quay lưng về phía bọn Na Đóa, chìa tay ra nhẹ nhàng dùng ngón tay cái của mình xoa xoa trên trán Mộc Thanh, dặn dò Tiểu Hắc trông coi thật kỹ, lúc này mới xoay người cùng bọn họ vội vàng rời đi. Trời cũng đã sắp tối, Na Đóa đưa thức ăn tới. U sầu trên khuôn mặt cô cũng chưa biến mất hoàn toàn, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Cô nói Ly Mang tìm Dĩ Gia, bảo hắn tập trung những đứa trẻ bị bệnh lại một chỗ, tạm thời bố trí cho ở bên ngoài khu quần cư, để lại mấy người lớn để chăm sóc. Ban đầu Dĩ Gia có do dự một chút, nhưng sau khi nghe nói là ý của Mộc Thanh, liền ngay lập tức đồng ý. Bây giờ Ly Mang và Dĩ Gia đã mang theo một đám đàn ông đốt đuốc đi tìm cái loại thảo dược thường ngày rất ít nhìn thấy này suốt đêm rồi. Hổ Xỉ bị phái đến đây để canh gác cả đêm cho Mộc Thanh.

Mộc Thanh ngẩng đầu nhìn lại, trông thấy hắn đang ngồi dựa vào gốc cây lớn ở ven rừng cách đó không xa, thả vũ khí trên mặt đất. Hắn vẫn đang nhìn về phía này, bắt gặp ánh mắt của Mộc Thanh, dường như có chút xấu hổ. Mộc Thanh cười với hắn, vẫy tay ra ý cảm ơn. Tuy đã có Tiểu Hắc rồi, nhưng có thêm Hổ Xỉ trông coi bên cạnh, cô thực sự cảm thấy yên tâm hơn một chút. Màn đêm buông xuống. Na Đóa phải đi về khu cách ly chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh nên vội vàng tạm biệt rời đi. Đêm thu càng khuya, sương xuống càng nhiều. Mộc Thanh đem cái túi ngủ vốn dùng cho Ly Mang ra trước mặt Hổ Xỉ, bảo hắn ban đêm có thể nằm vào đó nghỉ ngơi một chút. Nhìn thấy biểu cảm hết kinh ngạc lại đến cảm kích của Hổ Xỉ, Mộc Thanh có chút băn khoăn. Thật ra người nên cảm kích hẳn phải là cô mới đúng.

Do Do đã ngủ bên trong túi ngủ của cô bé rồi. Thiểm Điện vừa mút sữa tươi, vừa híp mắt ngủ, chỉ là miệng vẫn ngậm lấy nhũ hoa của Mộc Thanh không nhả, thỉnh thoảng vẫn nhấm nháp vài cái. Mộc Thanh xoa nhẹ lên trán của bé, nhẹ nhàng đem nhũ hoa của mình rút ra khỏi miệng của bé. Mộc Thanh có chút ngủ không yên. Nhắm mắt lại là nghĩ đến Ly Mang bây giờ đang ở nơi nào. Đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến từng đợt tiếng gầm gừ trầm thấp từ trong cổ họng của Tiểu Hắc. Chắc là có chuyện gì xảy ra rồi.

Mộc Thanh từ trong túi ngủ bò ra, vén rèm lều da lên thò đầu ra. Cô có chút kinh ngạc. Không ngờ Nao Nao lại đứng dưới một gốc cây lớn cách đó không xa, ánh trăng xuyên qua kẽ hở của cành lá chiếu vào người cô ta. Thoạt nhìn cô ta có chút trong trẻo mà lại lạnh lùng.

Cô ta dường như còn muốn lại gần hơn một chút, chẳng qua là sợ Tiểu Hắc bên cạnh lều, nên lúc này mới dừng bước. Hổ Xỉ đang đứng bên cạnh cô ta, nhỏ giọng nói chuyện với cô ta, chắc là đề nghị cô ta trở về. Nhưng cô ta vẫn không nhúc nhích chút nào. Mộc Thanh do dự, liền xoay người khoác thêm một chiếc áo khoác da, đầu ngón tay chạm đến vật cứng ở bên trong túi áo, lúc này mới xoay người đi ra từ bên trong lều. Cô không hiểu rõ nhiều lắm về Nao Nao, nhưng có một chuyện cô biết rất rõ, bây giờ nếu như mình không đi ra, cô ta sẽ không từ bỏ ý đồ.

"Cô đến tìm tôi sao?" Mộc Thanh vỗ vỗ đầu Tiểu Hắc, rồi đợi đến lúc nó ngồi xổm, lúc này mới nhìn về phía Nao Nao bình tĩnh hỏi thăm. Nao Nao nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, thân thể khẽ chuyển động, dường như muốn đi về phía Mộc Thanh.

Hổ Xỉ lộ ra vẻ lo lắng. Có lẽ trước khi đến đây hắn đã được dặn dò là không để Nao Nao đến gần nơi đây, cho nên định ngăn cản một lần nữa. "Cút!" Nao Nao không hề liếc hắn lấy một cái, quát to một tiếng rồi cứ tiếp tục đi về phía trước. Nhưng rất nhanh liền bị Hổ Xỉ dùng giáo nhọn trên tay ngăn cản.

Vẻ tức giận hiện lên trên mặt Nao Nao, ngay lúc cô giơ tay muốn đánh Hổ Xỉ, thì Mộc Thanh lại bảo Hổ Xỉ buông tay ra. "Có lẽ cô ta có chuyện muốn nói." Cô mỉm cười nói với Hổ Xỉ.

Nao Nao hừ một tiếng, vượt qua lều vải, đi đến dòng sông cách đó không xa. Đi vài bước, thấy Mộc Thanh không đi theo cô ta, liền quay đầu lại khiêu khích hỏi: "Thế nào? Cô không dám đi đến? Cô yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô đâu." Mộc Thanh nở nụ cười, chậm rãi đi cùng cô ta tới đó, đứng tại dòng suối, khoảng cách giữa hai người là một gang tay. "Tại sao cô lại trở về?"

Im lặng nhìn chằm chằm ánh sáng bàng bạc lấp lánh dưới mặt suối một lúc, Nao Nao đột nhiên mở miệng hỏi. Mộc Thanh giật mình, nhưng cô vẫn chưa trả lời, Nao Nao đã tự mình nói tiếp: "Cô bị cha tôi mang vứt lại trong rừng, tôi đã nghĩ rằng từ nay về sau tôi rốt cuộc cũng sẽ không phải nhìn thấy khuôn mặt này của cô rồi. Nhưng cô lại trở về! Cô còn mang Ly Mang đi! Hắn là người đàn ông của tôi!" Lúc cô ta nói câu nói đầu tiên, Mộc Thanh vốn cho là cô ta muốn vặn hỏi về lần trở về này của cô. Nhưng cô lại ngay lập tức biết được, cô ta thật ra chỉ muốn biết về những chuyện của năm ngoái.

"Bây giờ hắn là người đàn ông của tôi rồi." Mộc Thanh rất bình tĩnh nói. Nao Nao dường như không nghĩ tới cô có thể trả lời như vậy. Nghiêng đầu liếc xéo cô một cái, lúc này mới hừ một tiếng mà nói: "Thật ra tôi vẫn quá mềm lòng rồi. Lúc trước nếu tôi bảo cha tôi giết chết cô thì tốt rồi. Nếu như vậy sẽ không có chuyện phiền toái sau này."

Mộc Thanh nhìn cô ta một cái, phỏng đoán trong đáy lòng cô lúc trước ngẫu nhiên được chứng thực rồi. Nhưng bây giờ cái này đối với cô đã không còn quan trọng nữa, thật sự không quan trọng. Cô chỉ quan tâm chuyện có liên quan tới Ly Mang thôi. "Đồ Lỗ đã muốn hại Ly Mang, cô biết không?" Cô đột nhiên hỏi.

Lời nói của Nao Nao rất nhanh liền đông cứng lại... rồi bắt đầu: "Không, tôi không biết! Lúc tôi năn nỉ cha vứt cô ra xa xa, chỉ là trùng hợp bị Đồ Lỗ nghe được, nên mới xảy ra tất cả những chuyện sau này. Nếu như tôi biết được, tôi làm sao có thể trơ mắt nhìn hắn đi chịu chết? Lúc trước tôi không biết. Nhưng bây giờ tôi đã biết, trong lòng tôi, hắn còn quan trọng hơn tất cả mọi thứ, Dĩ Gia so với hắn còn kém. Nếu lồng ngực hắn có cắm duệ mâu, tôi nguyện ý thay hắn ngăn cản. Tôi thật hy vọng có thể có cơ hội như vậy, như vậy hắn sẽ biết rõ tôi là người đối xử tốt nhất với hắn!" Giọng nói của cô ta ngày càng sôi nổi, đôi mắt dưới ánh trăng sáng giống như ngôi sao trên bầu trời đêm. Mộc Thanh nhẹ thở dài: "Dĩ Gia, Đạt Ô mới của các cô, hắn mới là người đàn ông của cô, cô nên đối xử tốt với hắn."

Nao Nao cười lạnh: "Hắn không cần tôi tốt với hắn. Hắn chỉ có tính toán và dã tâm thôi. Chuyện kia, cô cho rằng hắn không dính líu gì sao? Hắn biết rõ mưu đồ của Cương Đột và Đồ Lỗ, chẳng những không ngăn cản, thậm chí tôi còn hoài nghi hắn cũng có đá thêm một cước. Cha tôi chết rồi, hắn cùng Đồ Lỗ tranh nhau làm Đạt Ô. Giống như hai con sói tham lam, từ từ cắn xé lẫn nhau. So với Đồ Lỗ, hắn lợi hại hơn, hắn cướp được đến miệng. Nhưng nếu như Ly Mang vẫn còn, làm sao có thể đến lượt hắn làm Đạt Ô? Nếu như Ly Mang trở thành Đạt Ô, thì tôi chính là nữ nhân của hắn! Cho nên tôi hận cô, cô - cái đồ quái nhân này không biết từ đâu chui ra mang đến tai họa cho tộc nhân của tôi và Ly Mang!" Ánh mắt của cô ta bắt đầu trở nên mơ màng, Mộc Thanh có chút cảnh giác, đang muốn đứng xa cô ta ra một chút, thì cô ta đã đột nhiên nhào về phía Mộc Thanh, một tay nắm chặt tóc dài buộc sau ót của cô, túm cô đè xuống dưới khe nước. Sức của Nao Nao khỏe, lại dùng toàn bộ sức lực, cả khuôn mặt Mộc Thanh bị cô ta ép tới ngâm dưới mặt nước, nhất thời chưa chuẩn bị, bị uống nước vào, vô cùng khó chịu.

"Cô lại còn sinh con cho Ly Mang? Cô - đồ nữ nhân xấu xa! Con của cô sẽ bị Cáp Lạp mang đi, hắn sẽ phải chịu nguyền rủa..." Nao Nao vừa dùng sức nhấn, vừa nghiến răng nghiến lợi mắng chửi. Ở đây, Cáp Lạp là cách xưng hô đối lập với thần linh, cùng loại với ác quỷ. Bọn họ đều rất kính sợ, thậm chí sau khi cúng tế thần linh cũng không quên dâng tặng vật tế cho Cáp Lạp, khẩn cầu nó có thể rời xa bộ lạc của mình.

Tai ở phía trên mặt nước của Mộc Thanh đã nghe thấy tiếng Nao Nao nguyền rủa, máu sôi sùng sục, sờ thấy một tảng đá ở bên dòng suối, bèn hung hăng trở tay ném tới phía bên trên. Nao Nao kêu thảm một tiếng, đột nhiên buông lỏng cánh tay đang giữ chặt Mộc Thanh ra, giơ tay che kín cái trán của mình. Mộc Thanh vuốt nước trên mặt mình xuống, quay người vội vàng đẩy Nao Nao chưa kịp chuẩn bị ngã ngửa ra mặt đất.

"Thiểm Điện là con của tôi và Ly Mang! Cho dù là cái gì cũng đừng hòng thương tổn hắn, cô đừng hòng, Cáp Lạp cũng đừng hòng!" Thoáng một cái, Mộc Thanh đã giơ chân ngang ra đè lại trên người Nao Nao, lấy cây dao từ trong túi áo da ra ngoài, mạnh mẽ kéo lưỡi dao ra ngoài, kề sát trên mặt Nao Nao, hung dữ nói. Lưỡi dao lạnh như băng, mang theo ánh trăng lướt qua mặt Nao Nao. Cô ta bị dọa đến nhất thời mất hồn, ngay cả cái trán đau nhức cũng quên rồi, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nháy mắt đã trở nên y hệt như hung thần của Mộc Thanh, đột nhiên nức nở nghẹn ngào khóc lên.

Cô ta càng khóc càng kịch liệt, nước mắt không ngừng chảy ra hai bên khóe mắt, nhìn như một đứa trẻ lạc đường bị tổn thương. Mộc Thanh thở dài, thu dao của mình lại, chậm rãi từ trên người cô ta đứng lên. Lúc này Hổ Xỉ và Tiểu Hắc nghe tiếng liền chạy đến.

Biểu lộ của Hổ Xỉ thoạt nhìn vạn phần kinh ngạc, Tiểu Hắc lại nhào tới nằm bên người Nao Nao đang nằm trên mặt đất, há mồm không ngừng ngửi mặt cô, trong cổ họng phát ra tiếng gầm grừ grừ. Trán của cô ta đã chảy ra vết máu tí ti, nhất định là Tiểu Hắc đã ngửi thấy được. Nao Nao hẳn là bị những chiếc răng sắc lộ ra của Tiểu Hắc dọa rồi, quát to một tiếng, rồi trở mình bò lên từ trên mặt đất, không để ý nước mắt nước mũi trên mặt, thét lên một tiếng chói tai rồi hướng về phía khu quần cư mà chạy tới.

Mộc Thanh vội vàng kêu Tiểu Hắc đang muốn chạy đuổi theo lại, nhìn Hổ Xỉ đang có chút bận tâm không rõ ràng lắm nở nụ cười. Một đêm bình yên trôi qua. Lại một ngày nữa qua đi. Lúc chạng vạng tối, người ra ngoài hái thuốc cuối cùng cũng đã trở về. Các cô gái đã lo lắng chờ đợi từ lâu lập tức nấu thuốc nước thật đặc, để cho từng đứa trẻ nhiễm bệnh uống vào. Ban đêm, Ly Mang và Mộc Thanh vẫn ngủ lại ngay tại chỗ, dự định sáng sớm hôm sau rời đi.

Ly Mang nói Dĩ Gia là Đạt Ô tốt, dẫn đầu leo lên trên vách đá dày đặc rêu xanh trơn ướt. Hắn nhất định có thể dẫn đầu người trong tộc vượt qua ngày tốt lành. Lúc hắn nói lời này, vẻ mặt vô cùng chân thật, từ tận đáy lòng. Hôm nay lúc ban ngày, liên tiếp có mấy cô gái trong tộc tới, một số thì đứng xa xa mà nhìn vài lần, một số cũng đã đi tới tò mò hỏi thăm bọn hắn về chuyện trong núi, trước đó các cô hẳn đã được nghe cha của Do Do và Hổ Xỉ nói qua. Mộc Thanh đều rất kiên nhẫn trả lời từng cái một. Trừ việc nhấn mạnh tầm quan trọng của muối ra, cô cũng không có ý khuyên bọn họ mở rộng canh tác nông nghiệp như mình, chăn nuôi động vật nhỏ. Thói quen trăm ngàn năm truyền thừa đã ăn sâu bén rễ, dung nhập vào trong máu của bọn họ, trừ Ly Mang nghe lời cô ra, cô không cho rằng người trong tộc ở đây sẽ dễ dàng vứt bỏ cách sống của bản thân.

Nao Nao thật ra ngay từ đầu cũng không muốn làm gì. Có lẽ cô ta chỉ cần phát tiết phẫn hận bên trong nội tâm của mình mà thôi, Mộc Thanh cảm thấy như vậy. Cho nên trước mặt hắn, cô cũng không nhắc đến chuyện đêm qua Nao Nao tới đây. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, bọn họ đã đứng dậy. Mộc Thanh ngồi trước đống lửa nấu bữa sáng. Đồ dùng nhà bếp cùng đồ ăn là Na Đóa mang tới ngày hôm qua, còn lại đều dễ dàng làm bữa điểm tâm. Do Do ôm Thiểm Điện ngồi một bên, nhìn Ly Mang tháo dỡ lều và cây gậy trúc gói lại. Cô bé biết rõ một lát nữa bọn họ sẽ rời đi rồi, cho nên vẻ mặt có chút lưu luyến không rời. Ăn xong bữa sáng đơn giản, dọn dẹp đồ đạc xong, Mộc Thanh đem cái túi ngủ của Do Do cho cô bé, nhìn cô bé bước từng bước rồi ngoảnh đầu lại, biến mất trong rừng, lúc này mới cùng Ly Mang đưa theo Tiểu Hắc lặng lẽ rời đi.

Nửa đêm ngày hôm qua, Na Đóa kích động đến mức nói năng lộn xộn, chạy đến nói cho bọn họ biết, mấy đứa nhỏ đã có chuyển biến tốt đẹp rồi. Cô nói mọi người trong tộc đều vô cùng cảm kích, sáng mai muốn nói lời cảm tạ với bọn họ, lại muốn bọn họ ở lại luôn chỗ này, đừng đi nữa. Mộc Thanh vốn lo lắng Ly Mang sẽ có chút không nỡ, còn suy đoán rằng hắn có phải vì mình quen với cuộc sống trong khe núi hơn mới quyết định rời đi hay không? Nhưng cả ngày thoạt nhìn hắn rất nhẹ nhàng, điều này làm cho cô có thể lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Đợi đến buổi tối, lúc bọn hắn nằm trong lều vải, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà hỏi cảm nhận của hắn về lần rời khỏi người trong tộc này. Ly Mang im lặng một lúc, thò tay qua lớp ngăn cách của túi ngủ khẽ vuốt ve khuôn mặt cô.

"Em thích cuộc sống bên trong khe núi, cho nên anh cũng thích. Huống hồ..." Hắn dừng lại một chút rồi thấp giọng nói: "Anh ở lại, sẽ chỉ làm Dĩ Gia phân tâm. So với anh, hắn còn tài giỏi hơn, anh hi vọng hắn có thể toàn tâm toàn ý làm một Đạt Ô tốt, mà không phải phòng bị với anh." Mộc Thanh có chút kinh ngạc. Cô vốn cho rằng Ly Mang cái gì cũng không biết. Bây giờ xem ra, có lẽ hắn vẫn luôn biết hết mọi chuyện, chỉ là trước mặt cô, hắn chưa bao giờ nói đến mà thôi. Cô bò ra từ bên trong túi ngủ, tìm kiếm khuôn mặt hắn rồi hôn xuống.

Mộc Thanh có chút nhớ nhung những động vật mà cô đã nuôi, cho nên lại bước nhanh hơn trên đường trở về. Đến trưa ngày thứ ba, nắng ban ngày có nóng một chút, sợ Thiểm Điện chịu không nổi, bọn họ bèn đứng ở dưới bóng râm của một cây lớn mà hóng mát. Thiểm Điện có lẽ cũng có chút đói bụng, mỗi lần bị ôm từ trong túi da ra, đều không ngừng giơ tay hướng về phía ngực Mộc Thanh. Mộc Thanh chọn khối đá bằng phẳng ngồi xuống, vừa cho Thiểm Điện bú sữa mẹ, vừa ăn chút lương khô và trái cây thỉnh thoảng Ly Mang đưa tới bên miệng. Phóng tầm nhìn ra xa, có một con sông lớn cách đó không xa, bên trong nước chảy ào ào, thỉnh thoảng lại kéo theo gỗ nát và cành cây trôi theo dòng nước xiết. Nghỉ ngơi tốt rồi, Mộc Thanh đặt Thiểm Điện vào lại túi da buộc trên người mình, trong lúc dọn dẹp đồ đạc xong, đang chuẩn bị xuất phát một lần nữa thì đột nhiên nghe thấy phía trước vang lên một loạt tiếng động kỳ quái, hỗn độn mà nặng nề, giống như một nhóm lớn động vật có móng và sừng chạy trốn dẫm đạp trên mặt đất mà phát ra. Rất nhanh, một đoàn rắn mối lao điên cuồng dọc theo bờ sông xuất hiện trước mặt họ.

Loại thú này thân hình ục ịch, cũng có bốn chân giống như thằn lằn, miệng rất ngắn, trong miệng lộ ra hai cái răng nanh dài, mà ánh mắt và lỗ mũi cứ vểnh lên trời. Chúng thích sống ở bờ sông, lấy cỏ làm thức ăn, cho nên dọc theo bờ sông, người ta có thể thường xuyên thấy chúng nhàn nhã ăn cỏ. Nhưng một nhóm như vậy, lại bị hoảng sợ mà lao điên cuồng, bùn ướt bắn tung tóe từ bốn vó, Mộc Thanh vẫn phải quay đầu lại để nhìn. Cô không khỏi nhìn về phía Ly Mang. Ly Mang hơi híp mắt nhìn xuống, lập tức thấp giọng bảo cô trốn đi. Mộc Thanh có chút vội vàng, bởi vì thoạt nhìn vẻ mặt của hắn rất nghiêm trọng. Cô lập tức ẩn náu vào rừng cây phía sau. Ly Mang quát nhẹ một tiếng làm cho Tiểu Hắc hưng phấn ngóc đầu dậy, cũng thuận thế núp bên cạnh cô.

Đàn rắn mối đi qua rất nhanh. Nhưng cảnh tượng xuất hiện tiếp theo lại làm cho Mộc Thanh kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm. Một đám đàn ông, ít nhất bảy tám chục người, trên tay bây giờ đang cầm các loại vũ khí xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. Cô liếc mắt liền thấy được mấy gương mặt quen thuộc trong đám người, đó là Đồ Lỗ và Hắc Ba trong bộ tộc Cương Đột. Những người còn lại cô chưa từng nhìn thấy. Nhưng bọn họ đều có một điểm giống nhau, đó chính là mặt đen cởi trần, thoạt nhìn mang theo một khí thế tà ác. Chỉ điều này thì cũng thôi, cái làm Mộc Thanh giật mình nhất chính là, những người này lại đang cùng nhau xua đuổi một đàn dã thú. Đây là một loại quái thú thân báo, đầu chim tước, móng vuốt hổ, đuôi rắn, trong miệng mọc đầy loại răng nhỏ bén nhọn như dao găm mọc lòi ra ngoài, mắt lộ ra ánh sáng đỏ như máu. Tuy đã cách xa đến mười bước chân, Mộc Thanh vẫn có thể ngửi thấy được cái loại mùi vị tanh tưởi đến ác độc phả vào mặt.

"Khu Thú tộc! Bọn họ sao lại ở cùng nhau!" Mộc Thanh nghe thấy Ly Mang ở bên cạnh ồ lên một tiếng, rồi thốt ra mà nói như vậy. Giống như cảm nhận được cô đang lo lắng, Ly Mang lập tức thò tay ôm vai cô, cúi xuống nói nhỏ bên tai cô: "Khu Thú tộc là thứ bị thần linh vứt bỏ, là bộ tộc tà ác bị Cáp Lạp xua đuổi. Phù thủy tương truyền nhiều thế hệ của bọn hắn có sử dụng một loại năng lực gọi là thương âm ác thú, nghe nói lúc phù thủy của bọn hắn lên đàn trúc cầu nguyện, người đối diện cùng ác thú này trong giây lát sẽ bị mất đi thần trí, mặc cho bọn họ sử dụng. Nhưng từ trước đến nay bọn hắn đều không thể ở chung với bộ tộc khác. Đồ Lỗ và người của Cương Đột ở cùng một chỗ cũng không có gì lạ, làm sao lại đi cùng Khu Thú tộc..."

Giọng hắn đang nói đột nhiên đứt đoạn. Mộc Thanh cũng đã nghĩ tới. Bọn họ lại đi về phía khu quần cư!

Mộc Thanh lập tức cảm thấy Ly Mang ở bên cạnh đang căng thẳng toàn thân! Gần như tại cùng giây phút đó, hắn đã nắm lấy hai vai Mộc Thanh, nhìn cô rồi vội vàng nói: "Người trong tộc của anh gặp nguy hiểm. Anh phải trở về chiến đấu cùng với bọn họ, ít nhất cũng phải để cho bọn họ chuẩn bị sẵn sàng trước khi Khu Thú tộc đến nơi..." Hắn càng nói càng chậm, đến cuối cùng đã có chút chần chừ. Mộc Thanh hiểu rõ hắn nghĩ đến mình và Thiểm Điện. Hắn không bỏ rơi mẹ con cô được.

Lòng cô có chút trầm xuống, nhưng rất nhanh liền giương mắt lên nhìn hắn gật đầu. "Gần đây có rất nhiều hang động. Em sẽ tìm một cái để ẩn náu tạm thời. Lương khô cũng đủ để em ăn nhiều ngày. Còn có Tiểu Hắc bảo vệ em. Anh đi đi. Em sẽ luôn ở nơi này chờ anh trở về." Cô sẽ không vì mình và hắn có thể bình bình an an ở trong khe núi cho đến khi chết già mà ép buộc hắn ở lại, mặc dù cô rất muốn làm như vậy. Ly Mang... Ngoại trừ thuộc về cô và Thiểm Điện, hắn quả thật còn là chiến sĩ rừng rậm, trong cơ thể của hắn vẫn luôn luôn chảy dòng máu giống như người trong tộc của hắn.

Cô sớm đã học xong phép tắc trong rừng này. Giống như một bài thơ lúc trước cô đã học qua có nói, Ly Mang sẽ là cây sồi cành đồng thân sắt của cô, mà cô là cây bông gòn sóng vai cùng hắn, chẳng những cùng hưởng trời xanh mây hồng, lại càng phải cùng sẻ chia sấm sét giông tố. Lúc trước cô cũng đã tự nói với chính mình, cô sẽ trở thành một nữ chiến sĩ trong rừng làm cho hắn cảm thấy kiêu ngạo, cô vẫn đang luôn luôn cố gắng. Ly Mang nhìn cô một lúc, mạnh mẽ giang tay ôm cô và Thiểm Điện ở bên trong túi da trước ngực cô vào lòng, hôn xuống trán cô như mưa, sau đó buông ra rất nhanh. "Anh sẽ tìm hang động phù hợp cho em trước. Em ở đó chờ anh trở về."

Hắn đỡ cô đứng lên..