Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 61

Chương 61.

Đầu tiên là Ly Mang không đồng ý. Nhưng cuối cùng hắn cũng đồng ý. Tính tình hai người bọn họ thật ra rất giống nhau. Luôn kiên trì với những gì mình cho rằng đúng, rồi lại thỏa hiệp lẫn nhau. Đem bọn nhỏ giao lại cho Na đóa. Mộc Thanh chỉ nói với bọn họ rằng có việc phải đi ra ngoài một chuyến, có thể sẽ mất chút ít thời gian mới trở về.

Trước khi đi, một lần nữa cô lấy ra con dao Thụy Sĩ kia. Mười năm rồi, con dao đã cũ rồi, chỗ uốn cong có một chút vết gỉ, nhưng lưỡi đao vẫn sắc bén như cũ. Cô chấm dầu, đem nó chà lau đến sáng long lánh, cuối cùng Ly Mang âm thầm ở trên lưỡi đao thoa một ít độc rắn, lúc này mới xếp lại dùng mảnh vải bố bọc lại giấu ở trên người. Hơn nữa cô còn mang theo Tiểu Hắc đi cùng.

Hiện tại trí nhớ của cô về Dĩ Gia đã có chút ít mơ hồ. Nhưng có một điều có thể khẳng định, hắn nhất định đã sớm không còn là người đàn ông ngày đó nữa. Thành thật mà nói cô có một chút khẩn trương. Loại cảm giác này càng đi đến gần khu quần cư càng bộc lộ mãnh liệt hơn. Hình dạng của khu quần cư đã không giống như trí nhớ ban đầu của cô nữa rồi, phải nói là tìm không được nửa điểm dấu vết năm đó. Không nói khoa trương một chút nào, Mộc Thanh có một loại ảo giác, cô cảm giác mình một lần nữa vượt qua thời không.

Dưới chân của cô đứng chính là mặt đường đá xanh bằng phẳng, cuối mặt đường đá xanh, là một tòa kiến trúc to lớn dùng chất liệu giống nhau là đá vuông cùng gỗ thô dựng lên, vây quanh kiến trúc này, phủ khắp bốn phía từ trong ra ngoài là tất cả các phòng lớn nhỏ san sát nhau dường như nhìn một cái không thấy điểm cuối , ở giữa các phòng ốc lớn nhỏ là các con đường ngang dọc đan chéo nhau, thỉnh thoảng có thể thấy mọi người đi tới đi lui, hoặc là làm việc, hài tử ở tại trong đó đuổi theo nhau chơi đùa náo nhiệt . Giống như một thị trấn nhỏ, nếu như hai bên đường có nhiều tiếng gào to mua bán của con người thì không sai chút nào. Bọn họ bị mang đi về phía giữa của tòa kiến trúc to lớn kia, nam nữ hai bên đều ngừng việc làm trên tay, ngẩng đầu nhìn bọn họ. Phần lớn đều là người xa lạ, nhìn trong ánh mắt của bọn hắn mang theo tò mò cùng nghi ngờ. Thỉnh thoảng có mấy gương mặt dường như giống nhau, nhưng sau khi ngắn ngủi kinh ngạc cùng ngỡ ngàng qua đi, cũng chỉ đứng ngay tại chỗ nhìn bọn họ mà thôi.

Đầu tiên Mộc Thanh từ chối ở lại phía ngoài với Tiểu Hắc cùng nhau chờ hắn, mà cô cố ý tiến vào. Hiện tại theo bản năng cô ngẩng đầu lên liếc nhìn Ly Mang đi bên cạnh. Hắn đang mang theo cô sải bước về phía trước, mặt mũi kiên định, ánh mắt nhìn thẳng. Điều này làm cho cô đột nhiên có cảm giác an tâm rất nhiều. Nhanh chóng đến bậc thang cao cao trước kiến trúc đá xanh, một nam nhân mặt râu quai nón từ bên trong đi ra. Rất giống với Ly Mang lúc trước, hơn phân nửa khuôn mặt của hắn đã bị râu quai nón che kín, nhưng mà ánh mắt lấp lánh đó khiến Mộc Thanh liếc nhìn một cái vẫn có thể nhận ra được.

Hắn là Dĩ Gia. Dĩ Gia thấy được bọn họ liền dừng bước, Ly Mang cũng ngừng lại. Hai người nhìn nhau trong chốc lát, Dĩ Gia đột nhiên hướng Ly Mang bước nhanh tới, rồi ôm lấy vai hắn, hai người đàn ông ôm lấy nhau, vỗ vai đối phương, cùng nhau nở nụ cười. Bọn họ hẳn đã làm bằng hữu từ thuở nhỏ. Hiện tại bây giờ gặp mặt, cũng xử sự giống như là bạn bè cũ xa cách lâu ngày mới gặp lại.

Dĩ Gia vô cùng nhiệt tình tiếp đãi bọn hắn. Còn tự mình mang theo bọn họ đi một vòng lãnh địa của hắn, hướng bọn họ giới thiệu diện tích đất đai của hắn, mùa thu hoạch trái cây, một phần tộc nhân của bộ lạc hắn. Thời gian chỉ mới mười năm, lúc Mộc Thanh ở đây số người của họ chưa lên tới hai trăm mà giờ đây đã phát triển lên tới mấy ngàn chi chúng. Đất đai bọn họ phân chia ngăn lắp, bọn họ đào giếng, trong vườn trồng trọt cây ăn quả rau dưa, nuôi nhốt chăn thả súc vật, bọn họ cũng chế ra rượu. Thời điểm tiến vào trong tòa kiến trúc đá xanh này , Mộc Thanh thậm chí ở trên tường thấy được một bộ khôi giáp bằng đồng thau, bên cạnh treo muôn hình muôn vẻ đao rìu cung nỏ có tính chất giống nhau, ngay cả tới chén bát chiêu đãi bọn hắn cũng là khay bát bằng đồng thau.

Dĩ Gia tựa hồ đối với đồng thau có một loại tình yêu gần như cuồng liệt, cho nên mới phải làm cho chỗ mình ở khắp nơi đều tràn đầy hơi thở kim khí của đồng thau. Bốn góc có dựng cây đuốc khổng lồ đang cháy hừng hực, đem đại sảnh trống trải chiếu sáng rực. Mộc Thanh ngồi xuống mảnh da thú ở trên mặt đất, bên trong mâm lớn trước mặt vừa đưa lên thịt nướng đến vàng óng ánh, cô chỉ thoáng ăn hết hai phần liền dừng lại.

Đối diện với cô, Ly Mang cùng Dĩ Gia đang ngồi đối mặt nhau, ăn thịt khối lớn, uống rượu ngụm lớn, vẫn không ngừng nói chuyện cũ của bọn họ, thỉnh thoảng còn phát ra một trận tiếng cười. Bên cạnh cô, Nao Nao đang ngồi nơi đó, lạnh lùng nhìn Ly Mang cùng Dĩ Gia, thỉnh thoảng còn quét mắt qua cô một cái. Nao Nao so với mười năm trước thoạt nhìn già đi rất nhiều, cho dù từ lúc cô tiến vào đây cô ta cũng chưa có cười qua, Mộc Thanh vẫn nhìn thấy được mấy nếp nhăn rất sâu ở khóe mắt cô ta.

Mộc Thanh không để ý tới thái độ của Nao Nao, cô chỉ liên tục nhìn về phía Ly Mang nơi đó. Hai người đàn ông vẫn một mực nói chuyện, hẳn là uống rất nhiều rượu, khuôn mặt dưới ánh sáng chiếu rọi của ngọn lửa hiện lên màu đỏ thuần túy, như như rất hưng phấn. "Chỗ này của ta thế nào? So sánh với chỗ của cô không kém chứ?"

Dĩ Gia đột nhiên nhìn về phía Mộc Thanh, hướng cô giơ lên bình rượu bằng đồng đầy rượu trên tay mình, uống một hơi cạn sạch. Đó là một bình rượu hình chim, Mộc Thanh có thể nhìn thấy nó hết sức tinh xảo. Mộc Thanh bưng lên bình rượu đồng trước mặt mình, lại uống một hớp, rồi khẽ cười.

Dĩ Gia tựa hồ đối với phản ứng của cô có chút không vừa ý, hắn từ chỗ ngồi dưới đất đứng lên, hướng phía cô đi tới, thời điểm gần đến trước mặt cô, đột nhiên hắn dừng bước, quay đầu hướng về phía Ly Mang hỏi: "Cậu có biết đồ tôi yêu mến nhất là cái gì không?" Không đợi Ly Mang trả lời, hắn lập tức phá lên cười, "Là đồng thau. Đồ tôi yêu mến nhất chính là đồng thau! Tôi thích ngửi thấy mùi vị của nó, thích chạm tới mặt ngoài lạnh như băng của nó, khi nó đem đến cho tôi cảm giác say mê, nó để cho tôi mê muội, tôi đã hoàn toàn bị nó chinh phục!" Lúc hắn nói lời này, trên gương mặt Nao Nao một mực không có chút gợn sóng đột nhiên lộ ra vẻ mặt căm hận, căm hận này thậm chí làm cho gương mặt cô ta có chút văn vẹo. "Vì vậy tôi nên làm thế nào để cảm tạ cô đây, Mộc Thanh?"

Hắn nhìn về phía Mộc Thanh, không coi ai ra gì mà nhìn chằm chằm cô chốc lát, trong con ngươi chiếu rọi ra tia sáng rực lửa, lòe lòe bay múa. "Tôi nên làm thế nào để cảm tạ cô, Mộc Thanh?" Hắn lặp lại một lần, thấy chung quanh đều không tiếng động, đột nhiên hắn phá lên cười, "Gần đây tôi thường nghĩ, nếu như trước đây rất sớm, thần để cho tôi gặp được cô trước, mà không phải lão bằng hữu Ly Mang của tôi, vậy hiện tại sẽ như thế nào?" Im lặng.

Trong đại sảnh trống trải một mảnh im lặng. Nao Nao phảng phất giống như không nghe thấy, buông thỏng mí mắt không nhúc nhích, lại khôi phục vẻ mặt lãnh mạc như ban đầu. Tim của Mộc Thanh đập nhanh đến dường như muốn nhay ra khỏi cổ họng, cô nhìn Dĩ Gia với vẻ mặt không tin tưởng.

Dĩ Gia không có né tránh ánh mắt của cô, nói xong câu này, vẫn chăm chú nhìn chằm chằm cô như thế. Mộc Thanh ngầm sờ soạng cây dao giấu ở trên người, nhìn thấy Ly Mang ở đối diện cô bỗng nhiên đứng lên, đá ngã mấy chén rượu nhỏ lăn vòng quanh cái đĩa trên mặt đất, hướng Mộc Thanh đi tới. "Em đi ra ngoài đi."

Hắn nhìn Mộc Thanh nói như vậy, vẻ mặt vô cùng ôn nhu, nhưng cô cảm thấy toàn thân hắn đều căng thẳng , tản mát ra hơi thở phẫn nộ. Cô do dự rồi khẽ gật đầu một cái. Nao Nao đã đi ra bên ngoài.

Tấm màn rơi xuống rồi, cái gì phải tới rốt cuộc đã tới. Thời điểm cô đang đi ra khỏi đại sảnh này, trong lòng có một thoáng mờ mịt ngắn ngủi. Nhìn Nao Nao đầu cũng không quay lại sau khi biến mất trong bóng đêm phía trước, cô không có rời đi, mà quay người lại đứng ở ngoài cửa. Xuyên qua một góc hở của tấm nàn, từ nơi này vẫn có thể thấy tình cảnh bên trong. Cô siết chặt lấy cây dao trên người. Cái còi ở trong ban đêm yên tĩnh này sẽ phải truyền âm thanh đi rất xa, Tiểu Hắc mới có thể nghe thấy được.

Hai người đàn ông đứng đối diện nhau, ai cũng không nói gì, nhưng mặt mũi càng ngày càng vặn vẹo, trong không khí hết sức căng thẳng dường như chuẩn bị nổ tung. Ly Mang đột nhiên đi đến bên tường, từ phía trên tường tháo xuống hai thanh đao, đem một thanh trong đó ném xuống dưới chân Dĩ Gia. Thanh đao nặng nề đập vào mặt đất, nhảy lên rồi vang lên âm thanh trầm muộn, cuối cùng trở về trong yên tĩnh.

"Chúng ta đã rất nhiều năm không có đánh qua rồi." Ly Mang nói. Dĩ Gia khom lưng, nhặt đao dưới chân mình lên, một tay nắm lấy chuôi, một tay sờ qua lưỡi đao lạnh như băng. Vẻ mặt giống như là vuốt ve người yêu của mình.

Hắn không nói chuyện, chẳng qua chỉ hướng về phía Ly Mang giơ đao lên. Hai người không hẹn mà cùng rống lớn một tiếng, rồi lao vào nhau. Thời điểm Dĩ Gia dùng đao chiến đấu qua lại không ngừng, thoạt nhìn vô cùng thuận tay. Ly Mang dường như có chút ít không quen với vũ khí nặng nề này, mà Dĩ Gia thì dẫn chém giết vang lên tiếng gió, sau khi hắn né tránh mấy hiệp, đao trên tay cuối cùng bị Dĩ Gia đánh một kích nặng nề bay xuống mặt đất, cả người cũng té ở trên mặt đất. "Lão bằng hữu, cuộc sống ôm phụ nữ đã lâu rồi, đối với đàn ông mà nói quả thật không tốt chút nào!"

Dĩ Gia nở nụ cười, hai mắt hưng phấn mà lòe lòe tỏa sáng, vừa chế nhạo, vừa cầm đao ở hai tay, hướng vào đầu Ly Mang trên mặt đất nặng nề bổ xuống tới. Sắc mặt Ly Mang trầm xuống, nhanh nhẹn trước khi đao rơi xuống đã lăn sang bên cạnh né tránh. Thanh đao nặng nề chém vào đá xanh trên mặt đất, phát ra tiếng vang như tiếng nổ tung, mặt đất bị đánh nứt ra mấy đường nhỏ.

Dĩ Gia một kích không trúng, lập tức bắt kịp muốn tiếp tục chém xuống, Ly Mang đã cầm đao lại, ngăn cản nhát chém kia. Hẳn là hắn tìm được cảm giác dùng đao rồi, đánh thêm hiệp sau, sắc mặt Dĩ Gia có chút nghiêm túc và bắt đầu cẩn trọng. "Keng" một tiếng vang lên, lần này là đao trên tay Dĩ Gia bị đánh văng ra ngoài, lại chưa đợi hắn có cơ hội phản kích, một quyền của Ly Mang đã nặng nề đem hắn đánh ngã trên mặt đất, thời điểm khi hắn cố gắng bậc nửa người lên, thì lưỡi đao lạnh như băng đã đặt ở trên cổ họng của hắn.

Đây là một trận vật lộn vô cùng tiêu hao thể lực, hai người hiện tại đều đang kịch liệt thở dốc, nhưng ánh mắt căm tức nhìn lẫn nhau chưa từng biến mất qua. "Dừng lại hành động của cậu đi! Cậu có biết bao nhiêu người đã bởi vì cậu mà không có nhà để về không?" Lưỡi đao của Ly Mang đè trên cổ Dĩ Gia.

Dĩ Gia nhìn chằm chằm Ly Mang ở trên cao, đột nhiên phá lên cười. Hắn cười rất nhiều, đến nỗi khiến cho lưỡi đao cắt vào chỗ da cổ phập phồng bên ngoài của hắn, máu đã thẩm thấu ra ngoài. "Lão bằng hữu, trừ phi một đao của cậu lúc này chặt xuống đầu của tôi, nếu không tôi sẽ không dừng lại ! Cho đến khi đạt thành tâm nguyện của tôi"

Ly Mang hẳn là vô cùng tức giận, cho nên cây đao trên tay của hắn lại ấn xuống thêm chút ít, nhìn máu dọc theo lưỡi đao từ từ rỉ ra. "Tại sao? Tâm nguyện của cậu là cái gì, chính là không ngừng đi tấn công người khác, giết đàn ông phản kháng, đoạt lương thực và phụ nữ của người khác sao? Vậy cậu cùng Cương Đột lúc trước có cái gì khác nhau?" Dĩ Gia từ trong lổ mũi phát ra một tiếng hừ lạnh khinh thường.

"Ly Mang, cậu còn nhớ rõ rất nhiều năm trước kia, chuyện lần đó chúng ta đánh nhau không? Khi đó tôi đã nói, cậu vĩnh viễn sẽ không làm được một Đạt Ô chân chính! Không sai, bây giờ những gì mà cậu chứng kiến chính là tôi không ngừng tấn công mọi người trong bộ lạc khác, giết đàn ông phản kháng, đoạt phụ nữ và lương thực, nhưng mà tôi không giống với Cương Đột. Hắn chỉ vì ăn uống, còn tôi lại muốn có một ngày tập hợp lại tất cả các bộ lạc trên thảo nguyên và tấm rừng rậm này, cậu còn nhớ phụ thân của cậu không, vào lúc cậu còn nhỏ ông ấy vì chống ngoại tộc xâm phạm nên đã bị giết chết . Nếu như tôi làm được chuyện này, vậy thì sự công kích lẫn nhau không ngừng nghỉ giữa các bộ lạc đến thời đại này sẽ phải dừng lại, tất cả mọi người sẽ có cuộc sống ổn định, điều này chẳng lẽ không phải là một ý nghĩ vĩ đại hay sao? Việc tôi làm hiện tại, chẳng qua là cách cần thiết để đạt tới cái ý nghĩ vĩ đại này mà thôi !" Hắn càng nói càng hưng phấn, gần như là khàn cả giọng, trong mắt lóe ra ánh sáng mộng ảo. "Chờ đạt thành mục đích rồi, sau đó mọi người đều quy phục cậu, cúi lạy ở dưới chân của cậu, đúng không? Đây mới là mục đích cuối cùng của cậu đúng không?"

Ly Mang lạnh lùng mở miệng. Dĩ Gia sửng sốt, nhưng ngay sau đó ha hả nở nụ cười: "Ly Mang, cậu quả nhiên là cùng tôi lớn lên, cái gì cũng không thể gạt được cậu. Cậu nói quả thật không sai. Nhưng mà chỉ cần tôi quy định ra những phép tắc cách công bình nhất, để cho từng người ở dưới sự che chở của tôi vượt qua ngày tháng thật tốt, thì lại có quan hệ gì đây? Tôi cho cậu biết, cho dù không có tôi, sau này vẫn sẽ có một người khác đi làm việc mà hôm nay tôi đã làm. Tôi không biết sẽ mất bao lâu, nhưng sớm muộn sẽ có một ngày như thế, bất kì ai cũng không cách nào ngăn cản nó đến! Hiện tại cậu giết tôi, nơi này sẽ loạn thành một bầy, bộ lạc vốn đã quy thuận tôi sẽ một lần nữa làm phản, khi đó người chết bởi chém giết sẽ nhiều thêm nữa! Lúc đó rừng rậm cùng thảo nguyên mới chính thức không có an bình vĩnh viễn!" Ly Mang khẽ nhăn lại lông mày, dường như có chút ít do dự.

"Lão bằng hữu, lấy sự hiểu biết của tôi đối với cậu, cho đến lúc này cậu mới nghĩ đến đây ngăn cản tôi, tôi thật sự có chút ngoài ý muốn. Ôm nữ nhân đã lâu, cậu mặc dù còn có thể đánh ngã tôi, nhưng cậu quả nhiên đã không còn là thợ săn nhạy bén nhất nữa. Cậu phản ứng quá chậm. Mũi tên cậu bắn ra còn có thể quay lại lúc đầu được sao?” Dĩ Gia nói xong, cả người bỗng chốc ngửa mặt nằm ở trên mặt đất, chẳng hề để ý mà lau máu không ngừng chảy ra từ cổ của mình, chỉ hướng về phía Ly Mang cười lạnh..