Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Viễn cổ y Điện - Chương 64

Phiên Ngoại : Cái đuôi chó 2.

Tên của ta là Thái Mạc, bình thường cha hay gọi ta như vậy, nhưng cũng có khi mẹ sẽ gọi ta Tiểu Thải Hồng, mẹ nói ta là ngọn gió xinh đẹp nhất trên bầu trời. Ở trong mắt của ta, cha chính là núi, cho dù Hùng Ưng có giương đôi cánh bay thật cao, thì cũng không có cách nào vươn tới núi cao. Cha vô cùng yêu ta, nhưng người lại thường xuyên nâng ta lên cao, sau đó dùng râu mép trên mặt của người châm ta, vừa đau vừa ngứa, ta rất không thích, hơn nữa có nhiều lúc, ta còn thay mẹ lo lắng, bởi vì không chỉ một lần, ta len lén thấy cha cũng dùng râu mép của người châm mẹ, nhưng rất kỳ lạ, mẹ chẳng những không ghét, ngược lại bộ dạng thoạt nhìn rất cao hứng. . . . . . Ừ, người lớn rất kì lạ, nên ta nghĩ, chỉ cần cha không châm ta là tốt rồi, để cho người đến châm mẹ đi, mặc kệ bọn họ.

Ta có hai anh trai, một người tên là Thiểm Điện, một người tên là Phích Lịch. Anh Thiểm Điện là thiếu niên săn thú giỏi nhất trong thôn chúng ta. Mặc dù bây giờ chúng ta đã không cần dựa vào săn thú để duy trì cuộc sống, nhưng ngay cả ta cũng biết, một thợ săn giỏi, luôn luôn được mọi người ở trong thôn tôn kính. Anh Thiểm Điện của ta chính là một thợ săn giỏi được mọi người tôn kính, anh ấy lớn lên rất cao, lúc anh ấy đứng trước mặt ta, ta phải ngẩng đầu nhìn lên, sức của anh ấy cũng rất lớn, mỗi khi trong thôn có người xây nhà, người khác phải hai người mang một cọc gỗ, còn anh ấy thì một tay ôm một cây. Các chị gái trong thôn, mỗi khi anh Thiểm Điện nhìn các cô, mặt các cô liền chuyển sang hồng, ánh mắt tỏa sáng, một số người còn có thể xấu hổ mà chạy mất …… Ừ, các chị này thật sự rất kì lạ, lúc anh Thiểm Điện nhìn ta, ta sẽ không đỏ mặt, càng không chạy mất, ta muốn anh Thiểm Điện ôm lấy ta, nâng ta lên cao, anh ấy tốt hơn cha nhiều vì anh ấy không có râu mép. Một người anh khác của ta tên là Phích Lịch, người này, ta thật sự rất không thích hắn! Hắn chỉ mới mười hai tuổi mà thôi, nhưng lại là một đứa trẻ xấu xa, cả ngày giả vờ giống như người lớn dạy dỗ ta, hơn nữa luôn kéo bím tóc của ta. Thứ khiến ta coi thường nhất là hắn suốt ngày ở trước mặt ta khoe khoang, giống như mình hiểu biết rất nhiều ấy. Nhìn thấy con bướm bay qua liền nói con bướm là từ sâu biến thành, một trận gió thổi qua liền nói do không khí chuyển động tạo thành, những thứ này không phải đều là do mẹ dạy hắn sao? Nhưng cũng có nhiều lúc ta rất bội phục hắn, hắn rất khéo tay, thường xuyên làm một số đồ chơi thú vị cho ta chơi, ví dụ như con chim nhỏ bằng gỗ trên tay ta hiện giờ, chỉ cần ấn vào cái đuôi là nó có thể chuyển động cánh lên xuống. Dĩ nhiên, ta sẽ không nói cho hắn biết ta bội phục hắn, bây giờ hắn đã đủ kiêu ngạo rồi, nếu cho hắn biết nữa, hắn nhất định sẽ bay lên tới trời!

Ta còn có một đám người nhà rất đặc biệt, đó chính là cả nhà Tiểu Hắc. Tiểu Hắc rất lớn rất lớn, toàn thân là một bộ lông dài màu đen, phần gáy có một dãy sừng dựng thẳng đứng, lúc nó đứng lên cao lớn như một bức tường, khi nó chạy lại nhanh như tia chớp, vô cùng uy phong. Cha mẹ đều rất yêu quý nó, có đôi khi, thậm chí ta cảm thấy bọn họ xem nó như con của mình. Ta thích nằm trên lưng của nó, để nó mang ta đi chơi, nó chưa bao giờ làm ta bị ngã. Nhưng Tiểu Hồng lại không giống vậy, có lẽ Tiểu Hồng cảm giác mình rất đẹp, cho nên rất kiêu ngạo, mỗi lần ta muốn bò lên lưng của nó, nó liền tỏ vẻ rất không vui, nhất định phải khiến ta ngã trên mặt đất, nó mới cao hứng. Bố Lai Khắc và Lạp Đức là con của bọn nó, mẹ nói bọn nó chỉ lớn hơn ta một tuổi, nhưng thoạt nhìn bọn nó lớn gần bằng cha mẹ ta. Bố Lai Khắc lớn lên rất giống cha của nó, có điều trên gáy không có sừng, toàn thân Lạp Đức màu vàng kim, lòe lòe tỏa sáng dưới ánh mặt trời, có lần mẹ nói nó giống như tơ lụa, ta lập tức hỏi mẹ tơ lụa là cái gì,mẹ sửng sốt, sau đó liền nở nụ cười, nói cho ta biết, đây là một loại tên gọi của tơ do tằm sâu phun ra, sau đó đem dệt thành vải, khi sờ vào vô cùng mềm mại. Mẹ còn nói sau này đợi khi mẹ bắt được con sâu như vậy, mẹ nhất định sẽ làm cho ta một cái váy thật đẹp bằng tơ lụa. Mẹ là người thông minh nhất, biết rất nhiều thứ mới lạ, giống như loại sâu có thể nhả tơ này vậy. Ừ, ta hi vọng mẹ có thể sớm bắt được nó, như vậy ta mới có thể được mặc váy làm bằng tơ lụa.

Ngoại trừ cả nhà chúng ta ra, trong thôn còn có rất nhiều người, bên cạnh nhà chúng ta chính là nhà của cô Na Đóa. Cô đối với ta rất tốt, còn có chị Do Do, trước đó không lâu, chị ấy vừa mới sinh tiểu bảo bảo, đây là bảo bảo thứ hai của chị ấy rồi. Mỗi khi tiểu bảo bảo được sanh ra, toàn bộ người trong thôn sẽ đến chúc mừng giống như ăn tết vậy, lần này cũng không ngoại lệ. Lúc ta chạy đi xem, tiểu bảo bảo mềm mại, núc ních nằm bên cạnh chị Do Do, giống như một con khỉ con, thật khó coi. Nhưng thoạt nhìn dáng vẻ của chị Do Do rất hạnh phúc, còn anh rể trẻ tuổi thì cười ngây ngô không ngừng, cho nên ta đương nhiên sẽ không nói tiểu bảo bảo khó coi, trong lòng ta biết vậy là được rồi. Giới thiệu mọi người trong nhà ta xong rồi, bây giờ nên nói đến thôn của chúng ta. Thôn của ta tên là Thái Mạc, trước kia ta luôn cảm thấy kì lạ, tại sao tên thôn lại giống với tên của ta? Sau đó mẹ kể cho ta một câu chuyện xưa, ta mới hiểu rõ nguyên nhân. Mẹ nói lúc ta còn ở trong bụng của mẹ, năm đó quê hương của bọn họ xảy ra một chuyện vô cùng đáng sợ, bọn họ chỉ có thể rời nhà đi, một lần nữa tìm kiếm chỗ thích hợp để dừng chân. Ta vẫn cứ cùng mẹ lên đường như thế, bọn họ luôn đi về phía mặt trời, đi liền mấy tháng, sau đó có một ngày, mẹ đột nhiên cảm giác ta ở trong bụng làm ầm ĩ muốn đi ra, bọn họ không thể làm gì khác hơn là tạm thời dừng bước.

Mẹ sinh ta ra, cha vô cùng vô cùng vui mừng, bởi vì rất nhiều năm trước cha đã chọn sẵn cho ta một cái tên rất hay, nhưng ta vẫn chậm chạp không chịu tới. Hiện tại ta rốt cuộc cũng đi tới cuộc sống của bọn họ, cha lập tức gọi ta là Thái Mạc, bởi vì thân thể của mẹ có chút suy yếu, cho nên cha và những người đi theo cha tạm thời dừng chân ở nơi này, muốn đợi mẹ dưỡng tốt thân thể lại tiếp tục lên đường. Cha đau lòng mẹ vất vả, nên muốn dùng thịt hầm canh cho mẹ uống, vì vậy cha ra ngoài săn thú, lúc đuổi theo một con nai, cha chạy men theo con suối, khi đi qua chân núi, liền nhìn thấy một hồ nước xinh đẹp. Khi đó là mùa thu, hồ nước ngũ thải tân phân( nhiều màu sắc), rừng cây phản chiếu trên mặt hồ xanh ngát, khi ánh mặt trời chiếu xuống, giống như bảo thạch lòe lòe tỏa sáng. Cha liền bị cảnh sắc xinh đẹp như vậy hấp dẫn, lập tức trở về nói với mẹ và những người khác, mọi người một đường đi theo cha, vừa thấy liền yêu nơi này, không bỏ đi được, cho nên bọn họ quyết định dừng chân tại đây, bắt đầu cuộc sống mới. Cha mẹ và những người khác đều cảm thấy vì ta đến nên bọn họ mới phát hiện ra cái hồ xinh đẹp này, thế là họ nhất trí lấy tên của ta đặt tên cho nơi này, vì vậy ta trở thành người giỏi nhất trong làng của chúng ta. Ta thật sự rất đắc ý, ta đoán có lẽ vì nguyên nhân này nên anh Phích Lịch của ta mới luôn khi dễ ta, hắn thật là một tiểu quỷ hẹp hòi.

Mấy ngày qua, anh Thiểm Điện của ta gặp phải chút chuyện phiền toái. Phiền toái bắt đầu chính là do mấy chị ở trong thôn ta, bởi vì anhcủa ta, thậm chí cha mẹ ta thiếu chút nữa đã xảy ra tranh cãi. Ừ, chuyện là như vậy. Trong thôn chúng ta có một chị tên là Hà, chị ấy thật sự rất đẹp, có đôi khi ngay cả ta cũng bị nụ cười của chị ấy mê hoặc, nhưng mê thì mê, ta vẫn không thích chị ấy, bởi vì ta phát hiện dường như anh Thiểm Điện rất thích chị ấy. Hà vẫy vẫy tay với anh, là gương mặt của anh lập tức đỏ bừng, sau đó lại đi đến chỗ của chị ấy giống như một kẻ ngốc, ngay cả ta ở phía sau gọi anh ấy cũng không nghe thấy.

Cho nên ta không thích Hà, không có chuyện gì ta liền nhìn chằm chằm chị ấy và anh, lo lắng một ngày nào đó, anh của ta sẽ biến thành anh của chị ấy. Ta sẽ mất đi một người anh tốt, chỉ còn lại một người anh thích khi dễ ta, ta không muốn như vậy. Có một ngày, Hà vẫy vẫy tay với anh, cho nên ta liền len lén đi theo qua đó, núp sau một cây đại thụ, giật mình phát hiện anh Thiểm Điện của ta thế nhưng lại dùng râu mép của anh ấy châm vào mặt của Hà! Giống như cha của ta thường châm vào mặt của mẹ! Thật ra nói như vậy cũng không đúng, anh Thiểm Điện của ta không có râu mép giống cha ta, nhưng bộ dáng của bọn họ thật sự rất giống nhau.

Ta rất tức giận, anh Thiểm Điện của ta chỉ có thể đối với ta như vậy, tại sao anh ấy lại có thể đối với cô gái khác như thế? Cho nên ta lập tức chạy về nhà, len lén nói những điều ta nhìn thấy được với cha mẹ. Cha nghe xong, bộ dạng không sao cả, chẳng qua chỉ cười ha ha, nói Thiểm Điện đã trưởng thành rồi. Nhưng mẹ lại có chút mất hứng, lập tức làm ầm ĩ với cha, nói anh Thiểm Điện mới mười sáu tuổi, tại sao có thể yêu đương sớm như vậy? Yêu đương? Đây là lần đầu tiên ta nghe được từ này, ta không biết nó có nghĩa gì, sau khi suy nghĩ kĩ, ta chợt hiểu hiểu ra, thì ra động tác châm râu mép chính là yêu đương.

haizz, ta không thích yêu đương. Cha vừa cười vừa nói anh Thiểm Điện đã không còn nhỏ nữa, bây giờ anh ấy chỉ thấp hơn cha nửa cái đầu, nhưng mẹ lập tức cắt đứt lời cha..., nói hiện tại cho dù anh Thiểm Điện có cao hơn cha, thì mẹ cũng không cho phép anh ấy yêu đương sớm như vậy! Sau đó mẹ tức giận nhìn cha nói, có phải trước kia anh cũng yêu đương sớm như vậy không? Cho nên bây giờ mới mặc kệ con trai? Cha lập tức nói không ra lời, mặt có chút đỏ.

haizz, cha đáng thương. Trước kia ta không biết bọn họ như thế nào, nhưng hiện tại, ta chỉ thấy mẹ luôn khi dễ cha. Cha nháy mắt với ta, ta biết cha bảo ta đi ra ngoài, mặc dù ta rất không muốn, nhưng ta là con gái nghe lời nhất của cha, cho nên ta rất biết điều mà đi ra ngoài. Nhưng đi không được bao xa, ta liền lén lút quay trở lại, núp sau khe cửa, nhìn vào bên trong. Cha đang ôm mẹ, lại yêu đương!

Không có ý nghĩa. Ta xem một lúc, liền bỏ đi, đi tìm anh Thiểm Điện của ta. Lúc anh Thiểm Điện trở lại, bộ dáng tươi cười, thoạt nhìn rực rỡ giống như ánh mặt trời. Hắn nhìn thấy ta, lập tức bế ta lên, ném lên cao sau đó giơ tay đón lấy, ta cảm thấy vừa kích thích vừa sợ hãi, liền cười khanh khách. Nhưng không biết tại sao, ta có chút chột dạ, aizz, ai kêu mới vừa rồi ta lại đi tố cáo chuyện của anh Thiểm Điện với cha mẹ đây!

Anh Thiểm Điện quả nhiên bị mẹ hung hăng dạy bảo một trận, mẹ còn phạt anh ấy mỗi ngày phải đi ra ngoài chặt cây, nhất định phải chặt đủ năm mươi cây mới được về nhà. Ta thoáng cái liền vô cùng hối hận, mặc dù ta không muốn anh Thiểm Điện bị Hà cướp đi, nhưng ta cũng không muốn anh ấy phải cực khổ như bây giờ, mỗi khi anh ấy về tới nhà đều một thân mồ hôi, thoạt nhìn bộ dạng mệt chết đi được, cho nên có một ngày ta rốt cuộc không nhịn được liền thừa nhận với anh ấy, chính ta đã mật báo chuyện của anh ấy. Sau khi nói xong, ta có chút lo lắng, ta sợ anh Thiểm Điện tức giận sẽ không để ý ta. Nhưng anh ấy chỉ nở nụ cười, đưa tay nhéo lỗ mũi của ta, tiếp theo sau đó lại cố gắng chặt cây.

Anh ấy thật sự là một người anh tốt. Lúc mảnh đất trống phía sau nhà ta bị đống cây của anh Thiểm Điện để chật kín, rốt cuộc mẹ cũng bảo anh ấy không cần chặt nữa. Mẹ nói sẽ dùng những cây này xây nhà mới cho anh Thiểm Điện, chờ khi ca đủ mười tám tuổi, sẽ cho anh và Hà ở cùng nhau trong căn nhà này.

Anh Thiểm Điện nghe nói như thế, trong nháy mắt anh ấy lại bế ta ném lên trời. Aizz, ta thật khổ sở, anh Thiểm Điện của ta rốt cuộc vẫn bị Hà đoạt đi! Sau khi trải qua sự dạy dỗ này, ta âm thầm hạ quyết tâm, ta nhất định phải lớn nhanh một chút, lớn lên còn đẹp hơn so với Hà, đến lúc đó, ta sẽ đoạt lại anh Thiểm Điện của ta.

Hai năm sau, anh Thiểm Điện của ta rốt cuộc cũng cùng với Hà tiến vào nhà mới. Ngày bọn họ vào ở nhà mới, mọi người trong thôn chúng ta đều đến chúc mừng bọn họ, vô cùng náo nhiệt. Nhưng sau khi mọi người tản đi, ta thấy tròng mắt của mẹ đột nhiên đỏ lên, cha liền ôm lấy mẹ, thấp giọng dỗ dành. Ở trong năm này, cha mẹ của ta đột nhiên nói cho ta biết một chuyện, bọn họ phải trở về quê hương xem một chút. Ta sửng sốt thật lâu, lúc này mới nhớ tới những lời trước kia mẹ nói với ta, nhưng quê hương của bọn họ không phải đã bị một tai nạn đáng sợ hủy diệt rồi sao, bây giờ còn có cái gì đẹp để xem nữa?

Mẹ nói từ lâu rồi mẹ và cha vẫn muốn trở về xem một chút, chẳng qua trận tai nạn kia kéo dài quá lâu, qua nhiều năm như vậy, chắc là bây giờ đã hoàn toàn yên ổn, cho nên bọn họ nhất định phải trở về xem sao. Cha mẹ, hai anh của ta, dượng Tả, còn có ta, đúng rồi, còn có Tiểu Hắc, chúng ta cùng nhau lên đường. Thật ra bọn họ vốn không chịu mang ta đi theo, nhưng ta không ngừng năn nỉ cha, cha rất hay mềm lòng, rốt cuộc cũng bị ta thuyết phục, vì thế ta thuận lợi trở thành cái đuôi bám theo, đương nhiên phần lớn thời gian, đều do cha ôm hoặc cõng ta.

Ta rất hiếu kì muốn biết quê hương của cha mẹ ta trông như thế nào, còn có trận tai nạn mà bọn họ nói kia nữa, rốt cuộc là có ý gì? Có lẽ sắp đến gần quê hương của cha mẹ ta rồi, bởi vì ta chú ý tới biểu hiện trên mặt của mọi người càng ngày càng ngưng trọng, thậm chí là bi ai. Ta cũng càng ngày càng hiếu kỳ, nhưng ta lại không dám hỏi.

Dù sao cũng sắp đến rồi, chờ đến nơi..., ta tự nhiên sẽ biết thôi. Lúc chúng ta bắt đầu lên đường là mùa hè, cho đến mùa thu, khí trời chuyển lạnh, ta cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất mà cha mẹ ta luôn gọi là quê hương. Lúc ta bị cha ôm đứng trên một sườn núi cao, nhìn xuống phía dưới, ta kinh ngạc há to miệng.

Dưới chân của ta là mảnh đất như thế nào a, khắp nơi đều là những hòn đá bị nám đen và tầng tầng lớp lớp bùn đất màu đen cao thấp không bằng nhau, trụi lủi mà kéo dài xuống tận phía dưới, thỉnh thoảng trong đống đá vụn và đống đất bùn đó lại chui ra một hai bụi cỏ dại. Cảnh tượng hoang vu như vậy, kéo dài đến dưới chân núi rất xa rất xa. Đỉnh của ngọn núi này, giống như bị đào đi, chỉ để lại một đường cong cong. Ta cảm giác tay của cha ôm ta chặt hơn, thậm chí ta có chút đau nhức.

Nhưng ta không lên tiếng. Ta biết tâm tình của cha, cha nhất định vô cùng khổ sở, bởi vì ta thấy trong mắt cha ẩn ẩn lệ quang. Ở trong mắt ta, cha vĩnh viễn là người kiên cường oai hùng nhất, nhưng cha cũng sẽ khóc!

Ta kinh ngạc lần nữa, ta vội ôm lấy cổ cha thật chặt. Trên mặt của Mẹ và dượng Tả Phi cũng lộ ra vẻ vô cùng khổ sở, thậm chí ngay cả anh Thiểm Điện cũng vậy. Chỉ có anh Phích Lịch và ta, hai người chúng ta đều có chút kinh ngạc, không giải thích được.

Một mảnh đất hoang vu đến mức dường như không có sự sống như vậy, lại chính là quê hương mà cha mẹ bọn họ luôn nhớ mãi không quên? Sau đó, từ từ ta rốt cuộc cũng hiểu rõ, nơi này vốn là một mảnh rừng rậm bao la, từ nhỏ cha ta đã sống ở đây, nhưng sau đó bởi vì một ngọn núi, tên là núi đá xanh bỗng dưng bộc phát núi lửa, mọi thứ ở đây liền bị phá hủy. Dung nham nóng hổi tràn xuống mảnh đất ở gần nó, những hòn đá bị nám đen mà ta đã từng nhìn thấy chính là những thứ còn xót lại sau khi núi lửa phun trào trên mặt đất, những thứ bùn đất màu đen kia là bụi núi lửa từ từ lắng lại, bị nước mưa dội lên, bụi núi lửa mới lắng xuống lần nữa, chồng lên những vết tích lần trước, quá trính này cứ diễn ra liên tục trong thời gian mấy năm, cho đến khi núi đá xanh hoàn toàn phát tiết xong cơn phẫn nộ của mình, mảnh đất này mới quay về sự yên lặng ban đầu. "Nơi này đã từng trãi qua một thời văn minh huy hoàng, nhưng hiện tại, tất cả mọi thứ, nền văn minh ấy và cả những linh hồn sáng tạo ra nền văn minh ấy đều bị chôn cất ở phía dưới. Có thể nó sẽ bị chôn cất vĩnh hằng như thế, nhưng cũng có thể ở rất nhiều rất nhiều năm về sau, nó sẽ được một hậu nhân nào đó vô tình phát hiện ra, lúc đó nó lại có thể nhìn thấy ánh mặt trời. Khi đó, nó sẽ mang một bộ mặt khác, hoặc cuối cùng vẫn là một đống đất cát . . . . . ."

Đây là những lời mà lúc chúng ta rời khỏi nơi đó, mẹ ta đã nói. Lúc ấy ta nghe không hiểu lắm, nhưng ta vẫn ghi nhớ cẩn thận, vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên. Toàn văn hoàn

.