Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vĩnh An điều - Chương 2

QUYỂN 1: ĐÊM HÔM ĐÓ PHẠM MỆNH ĐÀO HOA - Chương 1: Phế thái tử (1).

Lúc này là năm Thiên Thụ thứ hai, bệ hạ đăng cơ đã được hai năm, Võ gia độc chiếm thiên hạ. Bên trong xe ngựa, phụ vương đang nói chuyện cùng thúc phụ Võ Tam Tư, lần này là về tiệc nhậm chức của tướng Địch Nhân Kiệt. Từ khi Hoàng cô tổ mẫu đăng cơ tới nay, Võ gia đã đi tới đỉnh cao quyền thế, tay chân thân tín của thúc phụ hầu như đã khống chế toàn bộ triều Đại Chu. Nhưng vị tể tướng Địch Nhân Kiệt này như mặt trời ban trưa, kiên định thanh liêm, từ đầu đến cuối đều không bị thuyết phục, làm cho thúc phụ ta có chút đau đầu. Ta tiếp nhận trà từ tỳ nữ Nghi Bình dâng đến, hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện tại xe ngựa đi cũng không nhanh, thậm chí cách khá xa mọi người đang vội tránh né. Bây giờ phàm là xe ngựa Võ gia xuất hiện, ngay cả hoàng thất Lý gia cũng phải nhường ba phần, huống chi là dân chúng tầm thường.

Vừa nhìn, ta không khỏi nhớ tới chuyện đêm qua, trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi. Chỉ vì một ý nghĩ lúc đó nhưng lại suýt đánh mất tính mạng, ngày sau không thể như thế nữa. Võ Tam Tư uống ngụm trà, tiếp tục nói: "Mặc dù bệ hạ giữ Thái tử ở Đông cung, nhưng ngài vẫn đang âm thầm do dự người kế vị, huynh và ta không bằng tìm một cơ hội đoán xem thánh ý, miễn cho cả ngày lo lắng đề phòng ."

Phụ vương cười cười nói: "Bệ hạ đăng cơ vừa mới hai năm, lúc này bàn chuyện truyền đế vị còn hơi sớm." Võ Tam Tư mỉm cười không trả lời, sau một lúc lâu mới nói: "Đại ca hình như chờ không kịp nên đã lén an bài vài triều thần dâng tấu chương lên bệ hạ, yêu cầu sửa đổi việc lập thái tử." Phụ vương ngạc nhiên, lắc đầu cười nói: "Nóng vội quá, dù sao thái tử cũng là huyết mạch của bệ hạ, làm sao nói phế liền phế." Võ Tam Tư thuận miệng nói: "Huyết mạch thì sao? Nên phế thì đáng phải thế, bệ hạ trước nay chưa bao giờ là người mềm lòng, nếu không cũng sẽ không có Võ gia ta hôm nay." Phụ vương trầm mặc giây lát, không nói gì nữa.

Ta yên lặng ngồi nghe, cho đến khi xuống xe ngựa, không ai nhắc tới đề tài này nữa. Yến tiệc được tổ chức ở trong vườn tân phủ Địch tướng, âm thanh chúc mừng không ngừng vang vọng tới tai, tất cả đều toát lên vẻ phú quý cát tường của chốn quan trường. Khi chúng ta xuống xe, hạ nhân đứng cửa đón khách lập tức bước nhanh tiến lên, khom mình hành lễ nói: "Lương vương, Hằng An vương, tiểu nhân chờ đã lâu." Võ Tam Tư cười gật đầu: "Đã là Địch tướng thiết yến, sao không thấy ngài ấy đích thân tiếp khách?", sau đó ra hiệu cho người hầu dâng lễ vật lên, cười nói: "Chẳng lẽ là có khách quý khác, thật sự quên chúng ta ?"

Ý cười của tên hạ nhân chợt cứng lại, chần chờ một lát mới đáp: "Thái tử vừa mới đến, tướng gia đang ở cùng bên trong." Võ Tam Tư gật đầu: "Thái tử điện hạ đến, tướng gia theo lý nên tận tâm phụng bồi, không sao không sao". Sắc mặc thúc phụ vẫn như thường, tên hạ nhân đã có chút xấu hổ cười hối lỗi, dẫn mấy người chúng ta đi vào. Một khi Thiên Tử bị bắt thoái vị trở về làm Thái tử, từ lâu đã không còn cái gọi là mặt mũi với địa vị. Nay không chỉ trong triều trong cung, ngay cả người hầu trong phủ Địch Nhân Kiệt cũng hiểu được ẩn tình bên trong, rõ ràng là chuyện đương nhiên nhưng lại e sợ thúc phụ mượn cớ tức giận. Ta đi theo phía sau phụ vương và thúc phụ, nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của hạ nhân kia, cảm thấy vị Thái tử chưa từng thấy mặt có chút đáng thương. Dọc đường đi đều treo đèn phía trên đầu, vô số hạ nhân khom người lui ra phía sau, trên người nâng chén dĩa lớn nhỏ đủ màu. Đợi khi khu vườn ở trước mặt, người dẫn đường kia nâng tay áo nói: "Lương vương, Hằng An vương thỉnh, yến tiệc e là sắp bắt đầu."

Võ Tam Tư gật đầu, đi trước một bước sải chân vào vườn. Lúc này Địch Nhân Kiệt đang bị mọi người vây quanh, gặp ba người chúng ta đi vào, lập tức xoay người, đi nhanh mà đến: "Hai vị đúng là khoan thai đến chậm". Ông vừa nói vừa nâng tay áo: "Lương vương cùng Hằng An vương là từ trong cung mà đến?" Võ Tam Tư cười nói: "Bệ hạ sai bổn vương đích thân đến chúc mừng Địch đại nhân, sau đó bổn vương nhất định phải cùng Địch công uống ba chén."

Địch Nhân Kiệt chắp tay hướng về Đại Minh cung phía xa, rồi cười đáp: "Đa tạ ý tốt bệ hạ, thần tối nay chắc chắn không say không về", nói xong mới nghiêng đầu nhìn ta: "Tiểu quận chúa cũng đến đây." Ta vội hành lễ, nói: "Chúc mừng Địch tướng. Cổ nhân thường nói 'Đối rượu đương ca, nhân sinh kỉ hà' [1]. Vĩnh An chúc tướng gia con đường làm quan bằng phẳng, vì bệ hạ trở thành Đỗ Khang giải ưu cho người [2], vì Đại Chu tạo phúc hưng thịnh cho trăm họ." Địch Nhân Kiệt mỉm cười gật đầu: "Đa tạ Quận chúa", ông tinh tế liếc nhìn ta một cái, mới tiếp tục: "Trong bài “Đoản hành ca” này có một câu tuyệt cú thiên cổ trích dẫn từ Kinh Thi, quận chúa có biết là câu gì không?" Ông nói xong cũng không nôn nóng, chỉ thích thú quan sát ta.

Ta hơi bất ngờ, trả lời ông: "Chính là 'Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm'?" [3]. Câu thơ này có ai lại không biết, nhưng câu này là nói về tình yêu đôi lứa triền miên, không hợp với tình hình hôm nay, không biết ông là có dụng ý gì. "Đúng là câu này", ông nhìn về phía phụ vương, cười nói: "Theo bổn tướng đoán, lần này bệ hạ là có ý định giúp quận chúa gặp gỡ các vị quận vương, vì Hằng An vương chọn một chàng rể hiền." Phụ vương sửng sốt, mới giật mình cười đáp: "Nếu đó là ý bệ hạ, Địch tướng đã đóan vậy. Bổn vương liền trông cậy vào lời nói tốt của Địch tướng." Lúc này ta mới hiểu được, mặt có chút nóng lên, cúi đầu không dám nói tiếp.

Địch Nhân Kiệt lại cùng phụ vương và thúc phụ nói vài câu, xong bảo chúng ta ngồi vào vị trí. Khi ngồi xuống chờ đợi, ta mới bắt đầu lưu ý bàn bên kia, thái tử ngồi chính diện bưng chén trà, nói chuyện với người thiếu niên bên cạnh, thiếu niên kia chợt vuốt cằm, ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc sững sờ, một đôi mắt trong suốt xuyên qua đám khách khứa hỗn loạn, nhìn về phía ta. Đúng là người đêm qua. Ta ngây ngốc nhìn hắn, âm thanh huyên náo ồn ào xung quanh đều như phai nhạt đi, lặng yên chỉ còn nghe tiếng tim đập cùng tiếng hít thở. Nếu không có hắn, đêm qua chắc ta đã hung hiểm khó dò, làm sao hôm nay còn tham gia yến ẩm.

Mà hắn... Đúng lúc đang xuất thần, tay áo đã bị ai đó kéo nhẹ vài cái, Nghi Bình châm thêm cho ta một ly trà, chỉ chỉ ngoài vườn, ý bảo nàng muốn cáo lui. Ta vội thu chỉnh thần sắc, thấp giọng nói: "Đi xuống đi." Nghi Bình gật gật đầu, rời đi. Chờ khi quay đầu lại, người nọ đã thu hồi tầm mắt, không còn nhìn ta nữa.

Khi rượu quá ba tuần, yến tiệc trở nên náo nhiệt phi thường. Không ít văn nhân mặc khách không chịu ngồi yên, đã đứng dậy ngâm thơ góp vui, trong đó cũng không thiếu các thanh niên tài tuấn mới nổi năm nay, nếu có thể khiến mặt mày rạng rỡ ở yến tiệc của Địch Nhân Kiệt, tất nhiên không ai không muốn. Ta nghe được cũng cao hứng, khi vừa gắp một khối long phượng cao muốn ăn, thấy thiếu niên kia đã đứng dậy đi ra ngoài bữa tiệc, trong lòng vừa động, liền buông đũa, nói với phụ vương ta có hơi ngột ngạt, đi ra ngoài một chút. Phụ vương gật đầu, chỉ dặn vài câu rồi thả ta đi. Ta dọc theo hướng hắn đi, mới băng qua Nghênh Thúy Môn thì thấy hắn ngừng bước ở chỗ hành lang gấp khúc. Hắn dường như nhận thấy được ta đuổi theo, xoay người nhìn, trong mắt đậm ý cười ấm áp, mặc dù sắc mặt bình thản nhưng lại có một cỗ khí khái khác.

Ta vội ngừng bước, hành lễ nói: "Vĩnh An bái kiến Vĩnh Bình quận vương." Nhìn theo tuổi tác, hắn mười phần thì chín phần là trưởng tử của Lý Đán, là tiền thái tử đã bị phế Lý Thành Khí. Quả thực không ngoài dự đoán, hắn không có gì khác thường, chỉ gật đầu nói: "Không cần đa lễ, nàng và ta luận bối phận luận phong hào đều địa vị ngang hàng, không biết quận chúa đuổi theo đến đây là vì chuyện gì?" Ta đứng dậy, mỉm cười: "Là vì tạ quận vương ân cứu mạng." Đêm qua mặc dù bị hắn bịt miệng đúng lúc nhưng cũng đã kinh động tới người trong phòng.

Ngay khi Hoàng cô tổ mẫu đứng dậy giận dữ hỏi là ai, ta đã bị hắn ôm chặt vào trong ngực, trong đầu trống rỗng, thầm nghĩ lần này chết chắc rồi, cũng không ngờ ngay sau đó đúng lúc có cung nữ Nghi Đô đi vào thỉnh tội. Nghi Đô dường như sớm có chuẩn bị, chỉ nói không tìm được bệ hạ, tìm chung quanh mới lỡ làm giật mình thánh giá. Nàng vốn là sủng tỳ của bệ hạ, chuyện phong lưu của bệ hạ từ trước giờ cũng không giấu diếm nàng, cho nên chỉ thuận miệng răn dạy hai tiếng liền bỏ qua. Đến khi Nghi Đô rời khỏi, ta mới giật mình thấy lưng ướt đẫm, tay chân như nhũn ra. Trai lơ tồn tại trong cung là chuyện mọi người đều biết, nhưng dù sao bệ hạ mới đăng cơ hai năm còn điều kiêng dè, nếu phát hiện là ta, sợ sẽ không đơn giản như vậy. Từ Thái Dịch Trì trở lại cung, ta cả một đêm nằm ở trên giường không ngủ được.

Nghi Đô xuất hiện cũng không trùng hợp, tất nhiên là người đó có an bài cơ sở ngầm ở trong cung, nhưng đến tột cùng là thân phận gì mới có thể sắp đặt hạ nhân ngay bên cạnh Hoàng cô tổ mẫu? Lúc đó không cách nào nghĩ ra, giờ trước mắt đã có lời giải, dựa vào thân phận Vĩnh Bình quận vương, làm ra loại sự tình này cũng không tính là quá khó khăn, chính là vì sao hắn lại làm như thế? Lý Thành Khí yên lặng một lát, mới nói: "Đêm qua sự việc đột phát, bổn vương là cứu chính mình, quận chúa không cần để ở trong lòng." Ta cười nói: "Mặc kệ quận vương nói như thế nào, Vĩnh An cũng là nhờ quận vương mới tránh được một kiếp, ngày khác có cơ hội chắc chắn sẽ thuận nước giong thuyền." Không kể trong đó có bao nhiêu bí mật, kẻ đi lạc là ta, không cẩn thận gây họa cũng là ta, nếu tính toán từ đầu, coi như ta làm phiền hắn.

Hắn không nói nữa, ta thấy tình huống này cũng không nên lưu lại lâu, đang muốn xoay người đi lại nghe hắn mở miệng. "Mới vừa rồi quận chúa đọc thơ cùng Địch tướng , bổn vương khi còn bé cũng thường đọc để tiêu khiển", hắn ngừng lại một chút, mới bình thản nói: “Thanh thanh tử khâm

Du du ngã tâm Túng ngã bất vãng Tử ninh bất tự âm

Thanh thanh tử bội Du du ngã tư Túng ngã bất vãng

Tử ninh bất lai Khiêu hề thoát hề Tại thành khuyết hề

Nhất nhật bất kiến Như tam nguyệt hề.” [4] Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn trong suốt như nước, lẳng lặng nhìn ta.

Không hiểu sao tim ta chợt nhảy lên, không dám đoán thâm ý trong lời hắn, chỉ đáp có lệ: "Vĩnh An từng nghe nói quận vương thuở nhỏ tài văn chương hơn người, loại câu tầm thường này, sợ mấy tuổi đã thuộc nằm lòng." Lý Thành Khí cười nhìn ta, ôn hoà nói: "Về bổn vương, quận chúa còn từng nghe nói cái gì?" Hết chương 1

Chú thích: [1] Đối tửu tương ca, nhân sinh kỉ hà: Ca vui bên chén rượu đầy, đời người thấm thoát được bao nhiêu ngày. [2] Đỗ Khang giải ưu nhân: Tào Tháo từng nói: "Hà dĩ giải ưu, duy hữu Đỗ Khang." (Để giải ưu sầu, chỉ có Đỗ Khang), Tào Tháo ám chỉ Đỗ Khang là rượu, bởi vì Đỗ Khang là ông tổ nghề nấu rượu. => Vĩnh An ví Địch Nhân Kiệt như rượu, có thể trợ giúp Võ Tắc Thiên như rượu có thể giúp giải sầu.

[3] Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm: Xanh xanh áo ai, lòng ta bồi hồi. Cả [1][2][3] đều trích từ bài Đoản Hành Ca của Tào Tháo. [4] Là bài Tử Khâm trong Kinh Thi, dịch nghĩa:

Xanh xanh tà áo Bồi hồi lòng ta Lâu không gặp Người

Bặt âm xa vợi. Xanh xanh thắt lưng Tương tư dai dẳng

Lâu không gặp Người, Người nỡ buông xuôi? Ngày nhớ, đêm trông

Bên tường cao vợi. Không thấy một ngày Như ba tháng đợi.

.