Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vĩnh An điều - Chương 3

Chương 2: Phế Thái tử (2).

Tất nhiên đã nghe qua rất nhiều, nghe nói khi còn bé hắn một tay thổi sáo ngọc phong lưu, ta từng thầm phác họa bộ dáng của hắn trong đầu. Chỉ tiếc khi ta vào cung hầu bạn với Võ hoàng, cũng là lúc hắn bị phế phải dọn ra khỏi Đại Minh cung. Thái tử Lý Đán vì tị hiềm, đều đặc biệt đem con nối dõi đuổi ra khỏi Đại Minh cung, ly khai khỏi trung tâm ngôi vị hoàng đế, nhưng không chừng đó lại là phương pháp tránh họa tốt nhất. Ta nhẹ lắc đầu, đang muốn nói thì thấy từ xa có người đến đây, làm như thấy ta lại do dự không tiến lên.

Tất nhiên ta hiểu được lợi hại trong mối quan hệ này, vội đáp: "Trong Đại Minh cung đều có quy củ, Vĩnh An không dám tự tiện tìm hiểu chuyện hoàng tử hoàng tôn, xin cáo lui." Nói xong xoay người, nghe được người phía sau tiến lên, liền mau chóng trở về yến tiệc. Chưa tới một canh giờ, yến tiệc đã sớm tan. Trường An có chế độ phường thị, mỗi ngày nha môn đều thông báo lệnh tới giờ giới nghiêm, bắt đầu cấm đi lại ban đêm, ngoại trừ ba ngày tết hoa đăng Nguyên Tiêu thì không một người dám cãi lời. Mặc dù tiệc nhậm chức của Địch Nhân Kiệt sẽ không ai dám ép buộc tuân theo quy củ, nhưng theo tính tình Địch tướng cũng tuyệt đối sẽ không vì lần này mà mở tiền lệ.

Khi xe ngựa dừng ngay cửa cung, xa xa truyền đến âm thanh tiếng trống cấm đi lại. Ta vén rèm ngắm ngã tư đường không người cùng đèn đuốc sáng trưng phía trước Đại Minh cung, bỗng cảm thấy ở trong cung cũng có điều hay. Nơi đó vĩnh viễn là nơi sênh ca mạn vũ, màn đêm vô tận với những lời đồn thổi, những câu tình tự triền miên không dứt. Từ sau tiệc nhậm chức của tướng Địch Nhân Kiệt, trong triều việc yêu cầu phế thái tử dần tăng cao, đã có kẻ dâng tấu đòi lập Chu quốc công Võ Thừa Tự làm thái tử. Bệ hạ luôn tránh né bàn về việc này, trong cung cũng vì nguyên do đó mà bắt đầu dao động sóng ngầm. Đêm đó bên trong xe ngựa, lời nói của Võ Tam Tư đã phơi bày rõ ràng, Võ thị Lý thị bên trọng bên khinh, ai cũng không đoán ra được suy nghĩ của bệ hạ.

Sáng sớm hôm nay, ta tùy tay dọc theo giá sách tìm kiếm quyển sách viết tay của Uyển Nhi, lục lọi xung quanh lại không tìm được quyển Lạc Tân Vương. Hay là... Một ý nghĩ chợt thoáng qua, trên người đã đổ một tầng mồ hôi lạnh. Lạc Tân Vương từ lâu đã là tục danh cấm nhắc tới trong Đại Minh cung. Nếu không có Uyển Nhi vụng trộm đưa cho ta, ta cũng không dám đi lấy quyển sách cấm ấy. Triều đại nhà Đường đã sớm là viễn khứ nhưng bài hịch văn thảo phạt Võ gia của Lạc Tân Vương vẫn còn bên tai. Nếu bị người trong cung phát hiện, Uyển Nhi quyết sẽ không thừa nhận, ta đây kết cục chỉ có tội chết . Ta tìm đến mệt mỏi, trong lòng lo sợ, ngồi xuống nghĩ lại, đột nhiên nhớ tới hôm ấy Nghi Bình từng dọn dẹp lại ngăn tủ. Nàng bị cảm sốt nhiều ngày đang tĩnh dưỡng, xem ra nếu muốn hỏi rõ ràng chỉ có thể đi Dịch Đình.

Cho cung tỳ đang hầu hạ lui ra. Khi ta một mình đến Dịch Đình, mới phát hiện Nghi Bình không ở đấy. Giường còn lộn xộn, trên bàn chén thuốc vẫn còn nóng, cũng không biết nàng đi đâu. Bởi không rõ quyển Lạc Tân Vương kia ở chỗ nào, ta cũng không kiên trì, đơn giản tìm nàng chung quanh. Dọc đường dò hỏi mấy người đều nói không biết nàng ở nơi nào. Ta bỗng nhớ tới Nghi Đô xưa nay giao hảo với nàng, liền hỏi thăm tìm chỗ ở Nghi Đô. Đến ngoài cửa phòng Nghi Đô, nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện, vừa muốn gõ cửa thì phát hiện là giọng của nam nhân.

Chẳng lẽ loại bí mật trong cung này ta đều phải dính vào ư ? Ta đang do dự đã thấy cửa mở. Vẻ mặt Nghi Đô cũng không ngờ được, chỉ cúi người hành lễ: "Quận chúa tìm nô tỳ?" Ta cười xấu hổ: "Ta là muốn tìm Nghi Bình, phát hiện thuốc trong phòng nàng còn nóng, người thì không thấy. Nghĩ ngươi và nàng xưa nay quan hệ tốt nên tính hỏi xem mấy ngày nay nàng làm gì, thuốc không uống cho tốt lại chạy loạn khắp nơi."

"Nô tỳ cũng không biết Nghi Bình đi đâu", Nghi Đô hé miệng cười: "Trong cung đều nói có thể đi theo Vĩnh An Quận chúa đều là người mệnh tốt, hôm nay nô tỳ mới cảm thấy lời này là đúng." Nàng là nô tỳ được sủng ái bên cạnh bệ hạ, tất nhiên nói chuyện so với cung tỳ tầm thường thoải mái hơn chút. Ta chỉ cười cười, nếu Nghi Bình không ở chỗ này, ta cũng không việc gì lưu lại . Ta đang muốn xoay người đi, lại bị nàng kêu nhỏ. Nghi Đô tránh ở bên cửa, nói: "Mặc dù Nghi Bình không ở đây nhưng trong phòng có người muốn gặp Quận chúa."

Ta hơi kinh ngạc, cũng không dễ làm mặt cự tuyệt, đành kiên trì vào phòng. Một nam nhân mặc trường bào màu lam nhạt đứng bên cửa sổ. Tới khi cửa đóng, hắn mới buông quyển sách trong tay, quay lại nhìn ta. Nét mặt như có ý cười, lại tựa hồ không có, khó phân biệt rõ ràng. Có thể nói, tuy hắn vẫn còn trẻ tuổi, phong lưu đẹp như tranh, nhưng cũng đã hình thành phong thái khí chất khó bút nào lột tả được.

Ta vội khom mình hành lễ: "Quận vương." Lý Thành Khí gật đầu: "Không ngờ bổn vương với quận chúa lại có duyên như thế. Vừa rồi nhìn thấy quận chúa ở cửa sổ mới tùy tiện mời vào phòng, thỉnh mong quận chúa không ngại bổn vương đường đột quá mức." Nghi Đô cẩn thận đóng cửa lại, đi đến cạnh bàn rót chén trà nóng, rồi lui ra phía sau hai bước đứng ở một bên.

Ta đứng dậy, cười nói: "Cũng không ngờ quận vương ở chỗ này, là Vĩnh An quấy nhiễu ." Mới vừa rồi lúc Nghi Đô nói chuyện, trong đầu ta đã thoáng có suy đoán này, nhưng lại thấy hoang đường, ai dè thật sự là hắn. Lý Thành Khí đến cạnh bàn ngồi xuống, yên lặng nhìn ta. Ta đành phải ngồi theo xuống. Mặc dù không biết vì sao hắn mời ta vào, nhưng ít nhất hắn với Nghi Đô là quan hệ chủ tớ, không nhất thiết phải giấu diếm ta. "Từ sau khi gặp mặt ở phủ tướng Địch Nhân Kiệt, ta với Quận chúa đã có một tháng không gặp", hắn di chuyển chén trà đến gần tay ta, cười ôn hoà: "Buổi sáng mùa thu sương dày, quận chúa ăn mặc có chút đơn bạc."

Hắn nói vậy, ta mới đột nhiên nhớ lại khi nãy ta chỉ khoác váy mỏng ra ngoài, bàn tay đã đông lại lạnh lẽo. "Có việc ra ngoài gấp, nhưng cũng không cần lo lắng", ta cầm chén trà trong tay, không biết chính xác tâm tư của hắn, đành cười trừ nói: "Nghe Uyển Nhi nói, bệ hạ đã sắp xếp cho các vị hoàng tôn dọn về Chiêu Khánh cung để làm bạn với người, Vĩnh An chúc mừng quận vương." Lý Thành Khí thản nhiên ừ một tiếng: "Tất cả hoàng thất con thừa kế chưa kết hôn đều đã hồi Chiêu Khánh cung, trong cung cũng sẽ náo nhiệt không ít."

Ta thấy thần sắc hắn lạnh nhạt, mới đột nhiên nhớ lại dù sao hắn cũng là tiền thái tử, lời ban nãy quả thực có chút xấu hổ. Sau khoảnh khắc xấu hổ, hắn cũng không tiếp tục nói chuyện, ta cũng chỉ có thể cùng ngồi ở đó. Trong đầu ta đang cân nhắc thế nào tìm lấy cớ rời đi thì chợt nghe tiếng gõ cửa. Bàn tay chợt run lên làm đổ chút trà nóng trên đùi, nóng đến nhăn mặt lại. Hắn vẫn không phản ứng gì tiếp tục uống trà, tựa hồ cũng không để ý lắm. Người ngoài cửa đợi trong chốc lát, lại gõ nhẹ cửa: "Nghi Đô ?"

Là giọng của Uyển Nhi. Ta theo bản năng nhìn hắn, trong đôi mắt kia cuối cùng nổi lên chút gợn sóng. Đây là Dịch Đình, theo lý hắn là một quận vương không nên tới nơi này, huống chi còn là trong phòng cung tỳ của bệ hạ? Phòng cung tỳ không có gian bên trong, nhất định không thể giấu một thiếu niên được. Lý Thành Khí dường như cũng nghĩ đến, nhẹ lắc đầu ý bảo Nghi Đô không cần lên tiếng.

Ngoài cửa Uyển Nhi có vẻ nóng nảy, gõ cửa nói: "Bệ hạ muốn có một vật lập tức. Hôm nay đang hầu hạ đều là người mới, tìm khắp nửa ngày không thấy, nếu ngươi không đi chỉ sợ đều phải bị trị tội cùng nhau. Có hay không? Lên tiếng xem" Nghe khẩu khí của Uyển Nhi, không ra cửa tuyệt đối không đuổi được nàng. Cửa là khóa từ phía trong, trong phòng tất nhiên có người. Trốn không xong, Lý Thành Khí buông chén trà, ra hiệu cho Nghi Đô đi mở cửa. Nghi Đô có chút do dự ngập ngừng, dù sao xét tới thân phận Lý Thành Khí và nàng, nếu bị Uyển Nhi nhìn ra có gì kỳ lạ, người bị chết nhất định là nàng chứ không phải cháu ruột bệ hạ.

Nhưng tình cảnh này chỉ có thể như thế. Nghi Đô cắn môi, cuối cùng đi tới gần cửa. Trong đầu ta nảy lên một ý nghĩ, không kịp ngăn Nghi Đô trở lại, liền lập tức buông chén trà đến ngồi cạnh hắn, đưa tay đặt lên mu bàn tay hắn. Lý Thành Khí vừa động, từ khóe miệng lộ ra một nét cười nhàn nhạt, hiểu được ý định của ta. Trong Đại Minh cung vốn nhiều chuyện phong lưu, nếu Uyển Nhi bắt gặp ta cùng với hắn... Tất sẽ tìm chỗ khoan dung mà độ lượng.

Ngón tay hắn có chút lạnh, dễ dàng chậm rãi nắm giữ tay ta. Chỉ một động tác nhỏ nhưng lại làm cho ta đang mười phần trấn định trong giây lát đã tan rã bảy phần. Khoá cửa hạ xuống cạch một tiếng, còn chưa chờ Nghi Đô mở liền có một đôi tay trắng như ngọc đẩy cửa ra. Áo ngắn màu hồng cánh sen, váy dài màu đỏ tía bao bọc lấy thân mình lả lướt. Người chưa vào đã nghe thấy tiếng: "Ngươi làm cái quỷ gì vậy? Chẳng lẽ là giấu nam nhân sao——" thanh âm đột nhiên ngừng lại, Uyển Nhi trừng đôi mắt tinh tế, không nhúc nhích nhìn chúng ta. Trình diễn tới đây đã có hiệu quả, ta theo bản năng muốn rút tay về, lại bị hắn nhanh nắm trở lại, từ từ thấy bên tai dần nóng lên.

Uyển Nhi hơi hoảng hốt, lập tức thu thần sắc khom mình hành lễ: "Quận vương." Lý Thành Khí lúc này mới chịu thả tay, nâng chén trà lên uống một ngụm, từ tốn đặt chén trà xuống bàn mới cười nói: "Không cần đa lễ như vậy, sau này bổn vương trở lại Chiêu Khánh cung còn cần Uyển Nhi cô nương chiếu cố nhiều hơn". Uyển Nhi mỉm cười đáp lễ: "Quận vương lời này nói quá", nàng nhẹ nhàng nhìn lướt qua Nghi Đô, thoáng như không nhìn thấy ta: "Bệ hạ vội vã truyền Nghi Đô, Uyển Nhi sẽ không quấy rầy quận vương thanh tịnh. Có điều Dịch Đình dù sao cũng là nơi ở cung nữ, nếu quận vương muốn thưởng cảnh chẳng hay nên đi Trầm Hương đình xem vườn cúc, hoặc là đi cầu Cửu Khúc. Nghe nói chỗ kia mấy ngày gần đây thả không ít cá chép gấm Nhật Bản, rất là trân quý."

Lý Thành Khí gật đầu nói: "Lâu không vào cung, thật sự đã quên cảnh trí ngự hoa viên." "Ngự hoa viên chỉ là cảnh sắc nhỏ thôi, Phù Dung viên ngoài cung mới là nơi đẹp nhất nên đi", Uyển Nhi khẽ cười một tiếng: " Nhưng thật ra Uyển Nhi hâm mộ quận vương có thể tùy ý ra vào cung. Nghe nói Phù Dung viên ngoài kia có nhiều cảnh đẹp, Tử Vân lâu, Thải Hà đình, Bồng Lai sơn là nơi hội tụ nhân tài kiệt xuất. Uyển Nhi cũng có nghe người khác nói lại, những nơi đình đài lầu các này cũng thường xuyên có mặt Vĩnh Bình quận vương." Lý Thành Khí cười không đáp.

Uyển Nhi như có chút vô tình chuyển cho ta một ánh mắt, sau đó liền mang theo Nghi Đô cáo lui. Hắn không nói chuyện nữa, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh. Ta nhìn chằm chằm hoa văn trên bàn đá, nhất thời không biết làm gì, nghe tiếng tim đập của mình phát ra càng rõ ràng, đắn đo nên đi hay nên ở. Cái nắm tay vừa rồi cũng không biết dũng khí từ đâu ra, nếu đổi lại lúc này, có cho ta mượn trăm ngàn lá gan cũng không dám làm như thế. Hắn bỗng nhiên đứng lên, thản nhiên nói: "Mới vừa rồi nhắc tới ngự hoa viên, thật có chút hứng thú."

Ta vội đứng lên: "Ta vừa nghĩ ra còn có chút chuyện quan trọng ——", nhìn xung quanh yên lặng một lúc, Lý Thành Khí mới ôn hòa nói: "Bổn vương đưa nàng trở về." Hết chương 2..