Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vô tâm - Trường hận - Chương 2

1.

Ta đột nhiên tỉnh giấc, kéo chăn mỏng ngồi dậy, trên trán đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Lại là giấc mộng ấy. Từ nhỏ đến lớn, cũng không biết ta đã mơ thấy giấc mộng này bao nhiêu lần, mỗi lần chấm dứt là khi trời nhuốm màu máu, nữ tử trong mộng thất thanh kêu một tiếng “A Uyển đau quá” làm ta sợ hãi liên tục. Nhưng mỗi khi tỉnh mộng, chỉ cảm thấy giấc mộng lần này hơi quái dị, tỉnh táo hồi tưởng lại, lại cảm thấy thật kỳ lạ.

Ta đã từng kể giấc mộng này với huynh trưởng, khi ấy huynh trưởng liếc xéo ta một cái, lạnh lùng hỏi: “A Uyển, có phải gần đây muội hay đọc thoại bản[1] đúng không? Sao ngủ toàn gặp ác mộng vậy? Muội phải giấu cho kỹ, bằng không để cha phát hiện thì vi huynh cũng không bảo vệ được muội đâu.” [1] Thoại bản – Tiểu thuyết bạch thoại: một hình thức tiểu thuyết phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống hàng ngày.

Ngừng một chút, huynh trưởng lại trêu ta, “Cô gái trong mộng cũng tên A Uyển, lại cố tình muốn gả cho sư phụ của mình. Cái này gọi là ngày nghĩ nhiều thì đêm nằm mộng, chắc muội muội mộng xuân rồi. Lại đây nói cho vi huynh nghe, có phải gần đây muội động tâm với công tử nhà nào không? Vi huynh sẽ đi tìm hiểu giúp muội.” Ta không hiểu, kinh ngạc hỏi ngược lại: “Động tâm là gì cơ?” Huynh trưởng ngạc nhiên, im lặng nhìn ta hồi lâu rồi vỗ đầu, mỉm cười nói: “Xem ra vi huynh lo lắng quá rồi, A Uyển còn nhỏ, nói động tâm với muội còn sớm quá.”

Ta cái hiểu cái không, nghĩ thầm thì ra do ta còn quá nhỏ. Nhưng A Uyển trong mộng khi bằng tuổi ta đã gả cho người ta làm thê tử rồi. Cái dáng vẻ của một người khi yêu ấy, ta bắt chước mãi cũng không làm được. Huynh trưởng im lặng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng than nhẹ một tiếng, vươn tay xoa đầu ta, cũng không nói thêm gì nữa. Kỳ thật nói về giấc mộng này cũng thật quái dị, mỗi lần tỉnh mộng thì ta luôn bị bệnh. Cha mẹ vì ta đi tìm danh y khắp nơi, Thái y trong cung cũng mời tới vài người nhưng cũng không có ai trị hết căn bệnh quái lạ này của ta.

Cha mẹ đến nay vẫn thường xuyên lo lắng không thôi, cha ngoại trừ hàng ngày lên triều, chuyện người làm nhiều nhất chính là đi tìm danh y chữa bệnh cho ta. Thật ra ta cảm thấy không sao cả, chỉ là nhất thời đổ bệnh qua mấy ngày sẽ khỏi thôi. Ta nói cha không cần lo lắng vì ta, nhưng người vẫn nhất quyết không chịu từ bỏ ý định, tháng này lại không biết nghe ông quan nào vô tình nhắc đến, mà vài ngày trước đó, người đã xin nghỉ đi nơi rừng sâu núi thẳm tìm thần y. “Quận chúa, người cảm thấy chỗ nào không thoải mái à?” Giọng nói mang vài phần nhập nhèm buồn ngủ của Đào Chi bỗng nhiên vang lên. Ta ngáp một cái, “Không có gì, chỉ hơi khát nước thôi.”

Ta không muốn nói cho Đào Chi biết ta lại gặp ác mộng. Đào Chi luôn sợ hãi, nếu ta nói cho nàng nghe thì không chừng một lát nữa, bên trong bên ngoài khuê phòng của ta sẽ đứng đầy ba tầng người, đám đại phu nuôi trong phủ hẳn sẽ lại vừa muốn bắt mạch vừa muốn châm cứu đây. Đào Chi là nha hoàn hầu hạ ta, từ khi ta biết nhận thức thì Đào Chi đã luôn ở bên ta. Nha hoàn này, ta cũng không biết nên nói như thế nào về nàng, hầu hạ ta rất tốt nhưng lại quá ồn ào. Đào Chi rất nhanh liền rót cho ta chén nước ấm, ta làm ấm cổ họng, một lần nữa nằm xuống giường. Đào Chi đắp chăn giúp ta, lo lắng nói:

“Quận chúa, nếu người thấy chỗ nào không thoải mái thì phải nói ra đó.” Ta ậm ừ một tiếng có lệ rồi ngủ tiếp. Hôm sau tỉnh lại, đúng như ta dự đoán, ta lại bị bệnh, đầu hơi đau, cổ họng hơi ngứa, có câu bệnh lâu thành y, ta bị bệnh nhiều năm nên sáng sớm vừa tỉnh dậy đã biết mình bị bệnh gì, ta thoáng trầm ngâm sai Đào Chi trải giấy, mài mực, rồi hạ bút kê một đơn thuốc.

“Đi mua ít dược liệu theo phương thuốc này về.” Ta đặt bút xuống, duỗi lưng một cái. Vẻ mặt Đào Chi nói cho ta biết, nàng không tin tưởng phương thuốc của ta, ta miễn cưỡng nói: “Nếu muội không tin bản Quận chúa, có thể đi hỏi mấy vị đại phu trong phủ.”

Bấy giờ Đào Chi mới lên tiếng: “Quận chúa, muội đi ngay ạ.” Sau khi Đào Chi rời đi, ta gọi nha hoàn khác tiến vào giúp ta rửa mặt chải đầu. Khi Lê Tâm hỏi ta muốn mặc bộ xiêm y nào, ta bỗng dưng nhớ tới cha và huynh trưởng mấy ngày nữa sẽ trở về. Cha trở về, nhất định sẽ không cho ta đi những nơi ta không thể tới. Thừa dịp người chưa về, ta phải nhanh tới đó mới được. Ta không quan tâm rất nhiều chuyện, chỉ có nghe đàn là ngoại lệ. Mà ở một nơi lớn như đô thành này, vừa may tiểu quan[2] Dịch Phong của Tần Lâu Sở Quán gảy đàn được lòng ta nhất.

[2] Tiểu quan – Nam kỹ: nam tử bán sắc kiếm tiền, giống kỹ nữ. Họ ở tiểu quan quán, giống thanh lâu. Nhưng kể từ khi Dịch Phong được Thái tử bao, ta muốn thấy mặt Dịch Phong cũng khó chứ đừng nói đến nghe đàn. Khó mới có được mấy ngày Thái tử phạm lỗi, bị Hoàng đế hạ lệnh cấm túc, lệnh Thái tử nghiền ngẫm lỗi lầm trong phủ nửa tháng. Lê Tâm lại hỏi ta thêm lần nữa, rồi vô tình nói: “Hay Quận chúa ăn mặc hoạt bát chút đi, sáng nay muội vừa nghe Lan Phương cô cô nói đêm qua Vương phi cứ nhắc đến Vương gia, có lẽ đêm nay Vương gia sẽ về tới Kiến Khang ạ.”

Lan Phương là người bên cạnh mẹ ta, mẹ nói như thế thì nhất định cha đã dùng bồ câu đưa tin. Nghĩ đến không chừng vài canh giờ nữa, ta có thể gặp lại cha và huynh trưởng rồi. Ta chợt giật mình, lúc này còn không ra ngoài thì đợi đến khi nào nữa. Ngón tay nhỏ nhắn nhoáng lên một cái, ta liền chỉ vào một cái áo choàng được làm riêng, “Lấy cái này, mau, chải đầu giúp ta, bản Quận chúa hôm nay muốn cải trang thành nam nhi.”

Lê Tâm sợ tới mức ngón tay run lên, làm lược ngà voi rơi “lạch cạch” xuống đất, “Quận... Quận chúa...” Ta híp mắt, lạnh lùng nói: “Không được nói cho mẹ ta biết, ai dám tố cáo, bản Quận chúa về sẽ lột da kẻ đó.” Haiz, bản Quận chúa thật không thích hợp đóng vai ác mà, nhìn xem, cả Vương phủ lớn như vậy mà chẳng được mấy người sợ ta, xem ra bình thường ta hiền quá rồi. Cảm khái xong, ta đã rửa mặt chải đầu thoả đáng, ngó mình trong gương đồng, ta cầm quạt giấy lên, cây quạt phe phẩy trong tay ta, ừm, bản Quận chúa cũng có vài phần ngọc thụ lâm phong đấy chứ.

Ta dẫn theo vài tên thị vệ lén chuồn ra ngoài từ cửa sau của Vương phủ, đi được nửa đường thì gặp Đào Chi. Đào Chi biết ta muốn đi Tần Lâu Sở Quán tìm Dịch phong thì vui đến mắt sáng lên. Ta dùng quạt gõ đầu Đào Chi, “Khụ, bình tĩnh chút.” Vẻ mặt Đào Chi có tật giật mình, hỏi: “Nếu Vương phi phát hiện thì phải làm sao ạ?”

Ta phẩy phẩy quạt, rất bình tĩnh nói: “Sẽ không bị phát hiện.” Vì nghe đàn, cái gì ta cũng không sợ. Huống chi ngoại hình của Dịch Phong rất được, bản Quận chúa trừ bỏ thích nghe đàn, còn thích ngắm mỹ nhân, nhất là mỹ nhân chơi đàn. Nếu không phải bị Thái tử đoạt trước một bước, bản Quận chúa cũng muốn xây kim ốc tàng “Phong”. Nghĩ đến tiểu mỹ nhân đang chờ ở Tần Lâu Sở Quán, ta liền cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, bước chân cũng nhanh hơn nhiều. Khi đến Tần Lâu Sở Quán, ta sai Đào Chi ném cho tú bà thỏi bạc, sau đó thuần thục như đi dạo trong hậu viện nhà mình mà đi thẳng tới phòng Dịch Phong.

Tú bà vội kéo ta lại, mặt hơi mất tự nhiên, “Công tử, Dịch Phong nhà tôi hôm nay có khách rồi ạ.” Thái tử bị cấm túc, Dịch Phong sao có thể tiếp khách chứ? Ta liếc tú bà một cái, “Bà chê bạc ta đưa không đủ?” Tú bà nóng nảy, thấp giọng đáp lại, “Ôi, Quận chúa à, Dịch Phong thực sự có khách mà.”

Ngay cả hai chữ “Quận chúa” cũng đã kêu ra, xem ra bà ta không nói dối. Chẳng qua... Ta nheo hai mắt lại, ta trái lại muốn nhìn xem rốt cuộc Dịch Phong đang tiếp dạng khách quý nào, ta sai thị vệ đẩy tú bà ra, rồi tiếp tục tiến lên lầu trên. Tú bà vội nói: “Ôi, Quận chúa à, người hôm nay Dịch Phong tiếp không phải khách nhân bình thường đâu, là tri âm Dịch Phong vô tình gặp được sáng nay đó...” Ta nghe xong, ánh mắt sáng ngời. Tri âm Dịch Phong vô tình gặp được chắc chắn là người hiểu nhạc khúc. Nếu đã hiểu biết về nhạc khúc thì ta càng muốn gặp một lần. Ta bước nhanh hơn, cũng không quản tú bà nói gì, chỉ trực tiếp đá văng cửa phòng Dịch Phong ra.

Tiếng đàn đột ngột ngừng lại. Ánh mắt của ta gắt gao đảo tròn một vòng quanh phòng, vài gã sai vặt nhận ra ta đều biến sắc, vội đứng dậy hành lễ, Dịch Phong thấy ta, cũng chỉ cười khổ một tiếng, rồi đứng dậy hành lễ với ta: “Quận chúa vạn phúc.”

Ta hăng hái bừng bừng nhìn Dịch Phong, “Tri âm của ngươi đâu? Ở đâu, để ta biết với.” Dịch Phong hơi dịch thân, ta theo đó nhìn qua, thấy một nam tử mặc áo trắng đang ngồi trước ngũ huyền cầm đưa lưng về phía ta, chỉ đơn giản nhìn thấy bóng lưng cùng dáng người, nhưng ta lại có thể khẳng định nam tử này là một tiểu mỹ nhân cực kỳ ôn văn nho nhã. Ai ngờ tiểu mỹ nhân còn chưa xoay người lại, Đào Chi đã hoảng hốt mở cửa chạy vào, ghé vào tai ta hạ giọng nói:

“Quận chúa, không xong rồi, xe ngựa của Vương gia vừa mới vào thành.” Ta nghe xong, sợ tới mức run hết người. Cha trở về sớm như vậy, nếu để người biết ta đang ở Tần Lâu Sở Quán thì về nhà chắc chắn sẽ lột da ta ra mất. Nghĩ đến đó, ta cũng không kịp nhìn tiểu mỹ nhân mà vội xoay người chuồn khỏi Tần Lâu Sở Quán. Ta hồng hộc chạy về Vương phủ, Lê Tâm đang chờ ta trong phòng, nhìn thấy ta thì lẩm bẩm một câu “Cảm tạ trời đất” rồi vội vàng tháo búi tóc giúp ta, chải cho ta búi tóc nhỏ nữ nhi thường búi hàng ngày, Đào Chi cũng ở bên cạnh kiểm tra toàn bộ.

Lê Tâm nói: “Đào Chi, chọn cái nào sáng màu một chút ấy, Vương gia đã về phủ rồi, nghe nói lần này Vương gia mời về một tuyệt thế thần y, Quận chúa lát nữa cũng phải ra ngoài chào một tiếng đó.” Ta khẽ ho khan vài tiếng, cổ họng hình như ngứa hơn rồi. Thấy ta ho khan, Đào Chi lại bắt đầu luống cuống tay chân, “Ôi chao, Quận chúa ơi, thuốc đã sắc xong rồi, để muội bưng vào cho người, Lê Tâm, cô tới hầu hạ Quận chúa thay y phục đi.”

Lê Tâm cũng hơi hoảng sợ, miệng hỏi: “Quận chúa, người bị bệnh sao còn chạy ra ngoài? May mà hôm nay người trở về sớm, nếu bị Vương gia phát hiện thì người chắc chắn sẽ bị cấm túc giống Thái tử điện hạ đó.” Ta bĩu môi nói: “Ta mới không muốn bị giống Thái tử đâu.” Nhưng trong lòng vẫn thở phào nhẹ nhõm, may mà trở về trước cha. Nhớ tới tiểu mỹ nhân vừa rồi còn chưa kịp thấy mặt, trong lòng khó tránh khỏi có chút tiếc nuối. Ước chừng qua mấy khắc, có gã sai vặt tiến vào mời ta tới đại sảnh, nói là có khách quý tới. Ta đã nghe Lê Tâm nói trước đó, biết cha đi mời thần y ở trong rừng sâu núi thẳm đã trở về. Ta cũng không hy vọng gì nhiều, dù sao những năm gần đây ta đã gặp qua vô số đại phu tự xưng mình là thần y, nhưng không có nổi một người có thể trị hết căn bệnh quái dị này của ta.

Cổ họng hơi ngứa, ta lại ho khan vài tiếng. Đào Chi vẫn luôn mang theo nước trà bên mình, vội vàng rót cho ta một chén, ta uống hết nửa chén mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn một chút. Lúc này, ta cũng vừa đi tới cửa đại sảnh. Gã sai vặt đi vào bẩm báo cho cha một tiếng, ta mới đi vào.

Ta vừa vào đại sảnh, đang định xem xét vị thần y kia có bộ dáng như thế nào, có phải lại là bọn bịp bợm giang hồ kia hay không, đã thấy cha đang nhìn ta bằng ánh mắt trìu mến, nói: “A Uyển, lần này cha đã tìm cho con một vị thần y chân chính, vị thần y này không những giỏi y thuật, mà võ công cũng rất cao siêu, đợi con gặp thần y thì bái hắn làm thầy đi.” Ta chớp mắt, huynh trưởng đứng phía sau cha cũng đang nháy mắt ra hiệu.

Ta không hiểu gì cả, không phải chỉ chữa bệnh thôi ư? Sao đột nhiên lại thành bái sư rồi? Ta lướt mắt nhìn toàn bộ đại sảnh một lần, cũng không thấy vị thần y trong truyền thuyết kia, vừa định mở miệng hỏi thần y ở đâu thì gã sai vặt đã chạy vào bẩm báo: “Vương gia, thần y vừa mới vào phủ ạ.” Cha cười sảng khoái, đưa tay lên sờ mấy sợi râu ngắn dưới cằm, “A Uyển, ra đón sư phụ của con đi.”

Ta thầm nghĩ vị thần y này đúng là lừa cha ta không ít, nào có chuyện Quận chúa tự mình ra đón khách chứ? Nhưng cha đã nói như vậy, ta cũng không thể phản bác, chỉ đành hậm hực theo gã sai vặt ra ngoài. Trong lòng ta rất bất mãn, miệng thầm than thở, nhưng Đào Chi lại rất hưng phấn, nói thẳng: “Quận chúa, Vương gia coi trọng vị thần y này như vậy thì chắc chắn người này có y thuật rất cao, lần này bệnh của Quận chúa có thể chữa rồi.”

Lại đi qua mấy con đường, sau khi qua cầu đá, gã sai vặt bỗng nhiên dừng bước. Ta ngước mắt nhìn, vườn đào trong Vương phủ không biết đã đồng loạt nở rộ từ khi nào, khắp bầu trời tràn ngập cánh đào màu hồng phấn, một thân ảnh màu trắng đứng lặng dưới gốc đào, khuôn mặt ẩn chứa ý cười nhìn về phía ta. Nhất thời, ta vô tình nhớ tới bóng người trong giấc mộng đã theo ta mười sáu năm qua.

Trong mộng dường như cũng có một nam tử như vậy, áo trắng tóc đen, chàng đứng trước gió, những cánh hoa đào sáng rực cũng không sánh được nửa điểm tao nhã của chàng. Chương .