Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vô tâm - Trường hận - Chương 23

22.

Ta cũng không nghĩ tới Tư Mã Cẩn Du sẽ xuất hiện ở đây, vốn có nhiều điều muốn nói rõ ràng với hắn, nhưng ánh mắt của Tư Mã Cẩn Du cứ khoá chặt trên người ta, khiến ta nhất thời không mở miệng được. “Tất cả lui ra.” Hắn nói. Đám người vừa mới trốn tránh xem náo nhiệt ở chung quanh đều im lặng rời đi, chỉ còn lại một mình huynh trưởng. Tư Mã Cẩn Du cuối cùng cũng cho huynh trưởng một ánh mắt, “Văn Chi, ngươi cũng lui ra.”

Huynh trưởng vẫn chưa có động tác gì, chỉ lo lắng liếc nhìn ta một cái. Tư Mã Cẩn Du không vui, “Sợ ta ăn thịt muội muội ngươi?” Lúc này ta mới nhớ tới mình đang sắm vai muội muội đang cãi nhau với huynh trưởng, ta khẽ hừ một tiếng, liếc nhìn huynh trưởng một cái, rồi trực tiếp quay gáy về phía huynh ấy. Huynh trưởng thở dài một tiếng, tiếng bước chân dần dần nhỏ lại rồi biến mất.

Trong đình viện to như vậy cũng chỉ còn lại ta với Tư Mã Cẩn Du. Tư Mã Cẩn Du không nói tiếng nào, cứ yên lặng nhìn ta, trong đôi mắt như chứa thiên ngôn vạn ngữ[1], rõ ràng cũng là Tần Mộc Viễn trong mộng, nhưng dung mạo lại không giống nhau, Tư Mã Cẩn Du trong hiện thực vẫn hơi khác một chút. [1] Thiên ngôn vạn ngữ: ngàn câu vạn chữ.

Ta chỉ chỉ ngôi nhà thuỷ tạ ở xa xa, “Thái tử điện hạ, qua đó nói chuyện được không?” Tư Mã Cẩn Du nhíu mày, “A Uyển, gọi ta là Cẩn Du.” Ta cúi đầu, không muốn thỏa hiệp. Trên mặt đất trải đầy đá cuội hình dạng khác nhau, có mấy con kiến bò qua, ta đếm đếm, có năm con. Ta lại đếm đếm, có thêm một con nữa. Lúc này, Tư Mã Cẩn Du mới nói:

“Thôi, tạm thời tha cho nàng.” Tư Mã Cẩn Du bước từng bước tới nhà thuỷ tạ. Ta thở phào nhẹ nhõm, bước từng bước nhỏ đuổi theo, luôn cách Tư Mã Cẩn Du một khoảng cách. Nói thật, ta chỉ cảm thấy nổi da gà với Tần Mộc Viễn, kẻ mà đến người chết cũng muốn đào xác lên để thành thân. Ta khó có thể tưởng tượng, nếu ta chết rồi, Tư Mã Cẩn Du cũng đào xác ta lên, sau đó mặc giá y cho xác của ta…

Chỉ nghĩ thôi, ta cũng nổi hết da gà. Nhìn bóng lưng của Tư Mã Cẩn Du, trong lòng than nhẹ, vốn là mỹ nam yêu nghiệt, vậy mà lại điên cuồng như thế, đáng tiếc đáng tiếc. Đến nhà thuỷ tạ, Tư Mã Cẩn Du ngồi xuống ghế đá, vỗ tay vào chỗ bên cạnh, “Lại đây.”

Ta không muốn, vội ngồi xuống chỗ đối diện Tư Mã Cẩn Du, “Tiểu nữ ngồi ở đây được rồi, đối mặt cho dễ nói chuyện.” Tư Mã Cẩn Du nhíu mày, nét mặt không vui, nhưng cũng không ép ta. Hắn đột nhiên vỗ vỗ tay, có tùy tùng dâng lên một bình rượu cùng bốn năm đĩa điểm tâm. Hắn tự mình rót cho ta một chén rượu, ta vừa ngửi, mùi thơm của rượu bốc lên, ta khẽ nhấp một ngụm, trong miệng tràn đầy mùi rượu, chẳng qua ta không đoán ra đây là rượu gì. Tư Mã Cẩn Du cười nói: “Đây là rượu Hà Hương, hồi trước nàng thích uống rượu này nhất. Hồi nàng còn nhỏ hay nhắc tới nó lắm, thường quấn quít đòi ta dắt nàng tới quán rượu để uống.”

Ta ngẩn ra, Tư Mã Cẩn Du lại nói: “Nàng nếm thử những điểm tâm này đi, toàn là đồ nàng thích ăn cả.” Ta nhìn bốn năm đĩa điểm tâm trên bàn một lượt, tuy có nếm thử, nhưng cũng không phải món ta thích nhất. Trong mắt Tư Mã Cẩn Du đầy ý cười, ánh mắt nhìn ta cực kỳ chăm chú, nhưng ta biết, người hắn nhìn không phải ta, mà là Tạ Uyển. Ta đặt chén rượu xuống, nói: “Thái tử điện hạ, tiểu nữ là Bình Nguyệt, cũng là Tiêu Uyển, nhưng không phải Tạ Uyển.” Ta lấy trâm phỉ thuý khắc hoa màu đỏ được cất trong tay áo ra, đặt lên bàn, nhẹ giọng nói: “Được Thái tử điện hạ yêu mến, nhưng cây trâm này Bình Nguyệt không nhận nổi.”

Sắc mặt Tư Mã Cẩn Du lập tức âm trầm, trong lòng ta sợ hãi, nhưng lời nói đã đến bên miệng, đành dứt khoát nói ra hết. Có cái gọi là đau dài không bằng đau ngắn, kiếp trước và kiếp này, cũng nên sớm kết thúc. Ta cắn cắn môi, tiếp tục nói: “Thái tử có còn nhớ rõ lời Bình Nguyệt đã nói khi ở Tướng Quốc Tự không? Kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, dù kiếp trước ngài nợ tiểu nữ hay tiểu nữ nợ ngài thì cũng đã là chuyện của kiếp trước. Bây giờ, ngài đã là Thái tử cao quý, muốn cái gì đều có thể tiện tay lấy, cần gì phải dây dưa chuyện kiếp trước? Vả lại...” Ta ngừng một chút, “Thái tử có điều không biết, Bình Nguyệt vừa sinh ra đã là người vô tâm, không hiểu tình yêu, nếu Thái tử thật sự kết duyên với tiểu nữ thì chính là đoá hoa nhài cắm bãi phân trâu.” Ta thật lòng nghĩ như vậy, ta chính là người vô tâm, dù kết đôi với ai thì người đó đều cắm trên bãi phân trâu.

Trên mặt Tư Mã Cẩn Du cũng không có vẻ kinh ngạc, xem ra đã sớm biết rồi. Nhưng chớp mắt nghĩ lại, nếu Đào Chi đã có năng lực để làm việc cho Tư Mã Cẩn Du, thì chắc chắn cũng đã nói chuyện này của ta cho Tư Mã Cẩn Du nghe rồi, nên hắn có biết cũng không phải chuyện lạ. Sắc mặt Tư Mã Cẩn Du vẫn âm trầm như trước, hắn ngửa đầu uống cạn rượu trong chén, ném đại một cái, chén rượu tạo thành đường cong trên không trung, làm bọt nước nổi lên tung toé trên mặt nước, “Nàng xem gợn sóng trên mặt nước kìa.” Ta nhìn một cái, cũng không thấy có gì khác thường.

Tư Mã Cẩn Du lấy một khối ngọc bội từ trong ngực ra, hắn nói: “Đây là ngọc bội từ ba trăm năm trước.” Dứt lời, hắn ném vào mặt nước, bọt nước nổi lên tạo thành vòng tròn gợn sóng. “Dù là đồ của ba trăm năm trước, hay đồ của hiện tại thì ném vào nước cũng đều tạo thành gợn sóng.” Tư Mã Cẩn Du cố chấp, “Cho nên, mặc kệ nàng là Tạ Uyển hay Tiêu Uyển, thì cũng là A Uyển.” Này... Này... Giống chỗ nào chứ!

Ta vội la lên: “Ngụy biện! Rõ ràng là ngụy biện!” Tư Mã Cẩn Du lại nói: “A Uyển, mới vừa rồi nàng nói đúng một câu, kiếp này ta là Thái tử cao quý, muốn gì được nấy. Dù là ngụy biện nhưng ta nói ra sẽ thành chân lý.” Ta nói: “Nhưng tiểu nữ là người vô tâm!”

Tư Mã Cẩn Du thản nhiên nói: “Ta không để ý.” Ta lại nói: “Cả đời này tiểu nữ cũng không thể thích ngài được.” Hắn nói: “Càng hợp ý ta, nàng không thích ai cả, ở bên cạnh ta là được rồi.”

Tròng mắt của ta quay nhanh, “Không... không phải ngài thích Dịch Phong à? Ngài không phải đoạn tụ à?” “Ta cứ tưởng Dịch Phong là nàng, nhưng may nhờ có cây trâm phỉ thuý màu đỏ mà ta mới tìm lại được A Uyển của ta lần nữa.” Tư Mã Cẩn Du bỗng nhiên tới gần ta, thừa dịp ta không kịp phản ứng liền tháo cây trâm trên đầu ta xuống, “Sau này chỉ cho phép mang đồ ta đưa.” Ta nói: “Cây trâm này là cha cho tiểu nữ.”

Tư Mã Cẩn Du phớt lờ: “Cha nàng cũng thế, mẹ nàng cũng thế, mà bản thân nàng mua cũng thế...” Trên mặt hắn âm trầm bi thương, “Đều không được.” Hắn kéo ta qua, nắm cổ tay của ta thật chặt, chặt đến mức làm ta đau. Ta không nhịn được lớn tiếng kêu, “Ngài làm tiểu nữ đau.” Tư Mã Cẩn Du chẳng những không nhẹ tay, mà còn dí mặt sát mặt ta. Ta muốn giãy dụa, nhưng vô ích. Ta theo bản năng nhớ tới công phu quyền cước Thẩm Hoành đã dạy, chân dùng sức đá một cái, không ngờ lại bị Tư Mã Cẩn Du đè người ta lên cây cột đỏ của nhà thuỷ tạ, hai chân ta không còn lực phản kháng nào nữa.

Ta từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu cảnh khuất nhục như vậy, cũng không thèm nghĩ ngợi, liền dùng tay tát thẳng vào mặt Tư Mã Cẩn Du một cái. Tiếng tát vang lên, ta mới ý thức được mình đã đánh Thái tử, Thái tử điện hạ có tính tình không tốt nhất Nam triều. Ta cứ nghĩ Tư Mã Cẩn Du sẽ tức giận, nhưng hắn lại cười thành tiếng, mũi của hắn chạm vào trán của ta, hô hấp của hắn gần trong gang tấc, “Bàn tay của A Uyển thật thơm.”

Ta sợ, rất sợ, đời này ta chỉ sợ bị cha đánh chửi, nhưng so với việc Tư Mã Cẩn Du làm bây giờ thì đúng là không xi nhê mà. Trong lòng ta cực kỳ sợ hãi. Ta đúng là xui đến tám kiếp, đang yên đang lành, lại bị chuyện kiếp trước quấn vào. Ta tin tưởng sắc mặt của ta đã hoàn toàn trắng bệch, sự đau đớn trên cổ tay cũng không bằng nỗi sợ trong lòng.

Tư Mã Cẩn Du đột nhiên nói: “A Uyển, gọi ta một tiếng Cẩn Du.” Ta mím chặt môi, vẫn không muốn gọi. Nếu ta đáp ứng Tư Mã Cẩn Du thì không biết yêu cầu kế tiếp sẽ thành cái dạng gì. “Quá tam ba bận.”

Tư Mã Cẩn Du ghé môi vào tai ta, “Nàng thật sự nghĩ ta không biết cha nàng và Văn Chi đang diễn khổ nhục kế à? Nhưng ta có thể vì A Uyển mà giả vờ như không biết gì hết.” Tư Mã Cẩn Du dám uy hiếp ta! Ta chợt hiểu được Tần Mộc Viễn không giống Tư Mã Cẩn Du ở chỗ nào. Kiếp trước, Tần Mộc Viễn và Tạ Uyển là thế giao, cũng chính là hai gia tộc sau lưng bọn họ có địa vị ngang hàng nhau. Nhưng kiếp này, Tư Mã Cẩn Du là Thái tử, mà Tiêu Uyển ta lại là con gái của Vương gia khác họ.

Kiếp trước, Tạ Uyển có thể từ chối Tần Mộc Viễn, Tần Mộc Viễn nhiều nhất cũng chỉ không cam lòng. Nhưng kiếp này, nếu ta từ chối Tư Mã Cẩn Du thì cái giá phải trả chính là cả nhà của ta. Nay Tam hoàng tử cùng Thái tử đang đấu tranh kịch liệt, nếu hơi đi sai bước thì vĩnh viễn không thể trở mình. Khí thế của ta lập tức xẹp xuống, cúi đầu gọi một tiếng: “Cẩn Du.”

Vẻ mặt của Tư Mã Cẩn Du dịu dàng hơn, “Gọi thêm một tiếng.” “Cẩn Du.” “Lần nữa.”

“Cẩn Du.” Vô lại! Tư Mã Cẩn Du là đồ vô lại! “Lần nữa.” “Cẩn Du...” Đồ vô lại! Đồ vô lại! Ỷ thế hiếp người, hoành hành ngang ngược! Nguyền rủa ngươi kiếp sau sẽ thành con cua! Ông trời bất công! Kiếp này nên đề ta làm Công chúa, Tư Mã Cẩn Du làm Thế tử, xem hắn uy hiếp ta bằng cách nào!

Ta căm giận, bất bình trong lòng. Tư Mã Cẩn Du cười càng lúc càng tươi, cuối cùng cũng nới lỏng tay, cầm cây trâm phỉ thuý khắc hoa màu đỏ được đặt trên bàn cài lên búi tóc của ta, “Về sau gặp ta, phải cài nó.” Ta nói: “Cây trâm này ảnh hưởng đến người tiểu nữ.”

“Ta biết.” Ngươi biết mà còn bắt ta cài! Ta thầm nghĩ, kỳ thật kiếp trước Tần Mộc Viễn hận ta thì phải, hận ta cướp mất Thẩm Yến, nên kiếp này mới đến báo thù. Tư Mã Cẩn Du sờ sờ đầu ta, “Nàng mới chỉ khôi phục được hơn một nửa ký ức thôi, còn thiếu chút nữa. Chờ nàng khôi phục được bảy tám phần, ta sẽ đưa nàng cây trâm khác.”

Ta ngoài mặt thì gật đầu thuận theo, nhưng trong lòng lại nói: Về phủ phải ném nó ra xa mới được. Đột nhiên, ta cảm thấy lời này của Tư Mã Cẩn Du hơi bất thường, mới chỉ khôi phục được hơn một nửa, còn thiếu chút nữa? Tư Mã Cẩn Du hình như nhìn ra nghi hoặc của ta, hắn lại nói: “Nàng khôi phục được một nửa ký ức là đủ rồi. Còn tại sao, thì nàng không cần biết.” Hắn như nhớ tới cái gì đó, nét mặt không tốt, “Về sau cách Thẩm Hoành xa một chút, không được lại xảy ra chuyện như đêm qua.”

... Thích khách đêm qua là người của Tư Mã Cẩn Du? Gió hồ thổi lên, ta lạnh run cả người. Tư Mã Cẩn Du nhìn ta, “A Uyển, ngày ta đi lên ngôi vị Hoàng đế, chính là ngày ta cưới nàng.” Lời này vừa nói ra, càng làm ta lạnh đến phát run. Ta bình thường không tin quỷ thần, nhưng hôm nay dù thế nào cũng phải tin. Ta cầu xin Phật tổ, dù như thế nào, cuộc chiến giành ngôi vị Hoàng đế này, nhất định phải để Tam hoàng tử chiến thắng.

Chương .