Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vô tâm - Trường hận - Chương 33

32.

Trên đời này, có một số việc không phải ta muốn không quan tâm thì có thể không quan tâm, chẳng hạn như chuyện huynh trưởng đã dặn. Ta vốn định làm như chưa từng nghe thấy giọng nói kia, nhưng lại luôn không được như ý muốn. Từ sau vụ Tư Mã Cẩn Du bắt ta đi lần trước, làm mỗi đêm trước khi đi ngủ, ta đều sờ bảo thạch cài trên vành tai với vòng tay bạc trên cổ tay. Tối nay, đang chuẩn bị sờ vào trước khi ngủ thì vòng tay bạc trên cổ tay đã không thấy đâu. Bích Dung và Lê Tâm tìm hết viện một lần cũng không thấy tung tích của vòng tay bạc kia.

Lê Tâm nói: “Hôm nay Quận chúa đi không ít nơi ạ.” Bích Dung nói tiếp: “Chúng ta ra ngoài tìm đi, Quận chúa, người ở yên trong phòng chờ, muội và Lê Tâm nhất định sẽ tìm vòng bạc về.” Lê Tâm cũng phụ họa một tiếng.

Ta nhớ tới hôm nay có đi qua vườn đào nên nói: “Vườn đào không thể đi.” Lê Tâm và Bích Dung liếc mắt nhìn nhau một cái rồi lên tiếng trả lời: “Dạ vâng, tụi muội đều nhớ kỹ quy củ của Vương phủ ạ.” Gần nửa canh giờ sau, Lê Tâm và Bích Dung đã trở lại, vẻ mặt của các nàng chán nản, ta vừa thấy đã biết không tìm thấy vòng tay bạc. Xem ra vòng tay rớt ở trong vườn đào rồi.

Vòng tay này không giống với những vòng tay khác, vì có dấu ám khí bên trong nên chỗ nối lại luôn dễ mở ra. Nhớ lại hôm nay khi đi qua vườn đào, ta ôm chặt lò sưởi tay, cổ tay cọ sát nên chỗ nối lại của vòng tay bạc đã bị mở ra rồi. “Các muội đều đi nghỉ ngơi đi, ta đi vào vườn đào tìm thử.” “Dạ?” Bích Dung và Lê Tâm cùng hô lên: “Không thể, Quận chúa không nên đi. Đã muộn như vậy…”

Ta liếc nhìn các nàng một cái, ánh mắt của Bích Dung và ta chạm vào nhau, sắc mặt của nàng thay đổi, dường như đã nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt nàng lóe lên. Nàng đưa đèn hoa cho ta, “Xin Quận chúa cẩn thận mọi chuyện.” Dứt lời, nàng nói với Lê Tâm: “Quận chúa nói cái gì thì là cái đấy.” Lê Tâm chần chừ một lát, rồi mới “Dạ” nghe theo.

Bích Dung đúng là người thông minh, biết trong vườn đào có bí mật, bí mật này ta có thể biết, nhưng nàng thì không thể biết được. Ta khoác thêm áo lông tuyết hồ, mang giày da hươu, cầm theo một cái đèn hoa đi về phía vườn đào. Tuyết rơi ban đêm khiến vườn đào cực kỳ tĩnh mịch, ta nhớ lại con đường hôm nay đi qua bèn tìm từng bước một. Không bao lâu sau, ta đã thấy vòng tay bạc nằm yên dưới cây đào.

Ta vui vẻ trong lòng, khi nhặt vòng tay bạc lên, lại nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai, kèm theo mấy đạo sát khí. Ta cảnh giác nhìn xung quanh. Bên trái phía trước vài thước có vài kẻ mặc đồ đen đang đứng, ta thì mặc áo lông cáo trắng như tuyết nên rất dễ bị nhìn thấy trong ban đêm tối đen. Bọn chúng nhìn ta chằm chằm, như đang chăm chú nhìn một con dê con đang chờ bị làm thịt.

Ta nuốt nuốt nước miếng. Sau đó ta khẽ cười thành tiếng, “Các vị đại hiệp bị lạc đường à? Cổng chính của Vương phủ ở bên kia, đi thẳng rẽ trái đi thẳng rẽ phải, rồi đi hết hành lang dài màu đỏ thắm là có thể trông thấy, à, nếu không ngại, tiểu nữ có thể dẫn đường cho các vị. Tiểu nữ xưa nay đều lấy giúp người làm niềm vui...” Tên thủ lĩnh đám áo đen ngắt lời ta, “Bớt nói nhảm đi, chốt mở của vườn đào ở đâu? Nói cho chúng ta biết sẽ để Quận chúa được toàn thây.”

Ồ? Đúng là đến tìm chốt mở? Ta bình tĩnh mở chốt vòng tay bạc trong áo lông cáo, rồi lấy thuốc bột bên trong ra. Ta đếm, có ba tên áo đen, rải thuốc này ra ngoài, nếu may mắn thì có thể cả ba tên đều ngã xuống. Ta lui về sau vài bước, dựa vào gốc cây đào, “Tiểu nữ không biết các vị đang nói gì! Các... Các vị đừng qua đây!”

Chỉ nghe thấy mấy tiếng cười nhạo, bọn chúng như ta mong muốn mà tới gần về phía ta. Ta ra vẻ sợ hãi, lại cẩn thận nắm chặt thuốc bột trong tay, mắt thấy bọn chúng cách ta càng ngày càng gần, ta hét lớn một tiếng: “Xem ám khí của ta đây!” Bọn chúng dừng chân lại, vòng tay bạc bị bẻ gãy thành hai nửa kia của ta “keng” một tiếng rơi xuống đất.

Tên thủ lĩnh cười hừ một tiếng, ta cảm giác hắn đang khinh thường ta. Ta lại quát: “Xem ám khí của ta đây!” Lần này ta mới làm thật, vừa nãy là để giảm tính cảnh giác của bọn chúng, để ngừa khi ta rải thuốc bột, bọn chúng sẽ theo phản xạ mà lấy tay che làm giảm hiệu quả của thuốc.

Thuốc bột rơi vãi khắp nơi, nhưng không được như dự kiến ban đầu của ta. Có lẽ vận khí của ta không tốt, nhưng vẫn an ủi, ba tên áo đen ngã mất hai, tên phía sau không bị thương tổn gì. Hắn hung ác trừng ta. Ta quay đầu bỏ chạy.

Nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân, ta lại quay đầu: “Xem ám khí của ta đây!” Hắn tránh đi theo phản xạ, ta thừa cơ hội tăng tốc chạy như điên trong vườn đào. Ta nhặt vòng tay bạc sâu trong vườn đào, lấy tốc độ của ta mà chạy tới con đường bên kia, cũng chưa chắc có thể tới trước tên áo đen đó. Nếu hắn biết khinh công, thì chỉ một lát sau, ta chắc chắn sẽ bị bắt lại.

Ta chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Trên cây đào năm bước có một cơ quan, có thể đi thông tới mật đạo. Ta nhẹ nhàng bay lên bay xuống, may mà áo lông tuyết hồ đủ dày, rơi xuống đất có giảm xóc nên không bị đau. Ta xoa mông đứng dậy, xung quanh tối đen như mực, nhưng ta biết trên mặt đất có hỏa chiết tử[1].

[1] Hoả chiết tử (hỏa sổ con): hộp quẹt ngày xưa. Lửa cháy, ta ngồi sưởi ấm cạnh đống lửa. Đoán rằng trên mặt đất tên áo đen không tìm thấy ta sẽ rời đi, nên ta ở trong mật đạo nghỉ ngơi hồi lâu, chờ tên áo đen bỏ đi thì sẽ đi ra. Nhớ đến việc ra ngoài tìm vòng tay bạc mà suýt chết, trong lòng chỉ cảm thấy mình quá xui xẻo.

Mấy tên áo đen lúc nãy vừa mở miệng đã muốn tìm chốt mở của vườn đào, chắc chúng cũng biết Càn Khôn trận trong vườn đào. Nhưng chỉ có người nhà họ Tiêu chúng ta mới biết trong vườn đào có Càn Khôn trận… Không đúng, Thẩm Hoành cũng biết. Lần đầu tiên Thẩm Hoành vào Vương phủ đã chỉ ra trong Vương phủ có trận pháp, tuy hắn chưa nói rõ, nhưng ta biết lấy khả năng của Thẩm Hoành thì hắn nhất định đã biết chốt mở ở đâu.

Ừm, nhưng mấy tên áo đen kia rốt cuộc do ai phái tới? Ta suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra lý do mà còn đau hết cả đầu. Ta không thèm nghĩ nữa. Cũng không biết đã qua bao lâu, khi ta đang suýt ngủ quên cạnh đống lửa thì trong mật đạo bỗng dưng vang lên giọng nói ta đã từng nghe thấy, vẫn đang mắng cha đầy thâm cừu đại hận[2] như lần trước.

[2] Thâm cừu đại hận: thù sâu hận lớn, thù sâu oán nặng, căm thù sâu sắc. Nói đi cũng phải nói lại, Bích Dung đúng là nói không sai, giọng nói này giống giọng của Tam hoàng tử đến tám chín phần. Nếu không biết trong mật đạo có giam người, ta chắc chắn sẽ nghĩ Tam hoàng tử trở mặt với cha, nên bây giờ mới mắng cha như vậy. Ta gỡ cây đuốc trên tường xuống, đốt lửa, rồi đi tới nơi phát tiếng.

Nếu tên áo đen còn ở trong vườn đào, mà giọng nói này nếu vang lên vài lần nữa, chắc chắn hắn sẽ tìm được ta. Ta phải nghĩ cách để hắn đừng mở miệng nữa mới được. Không bao lâu sau, ta đã đứng trước một cửa đá, ta đẩy cửa, cửa đá phát ra tiếng vang. Đập vào mắt là một lồng sắt thật lớn, ta đến gần nhìn, người trong lồng sắt không ngừng rung cột sắt như bị điên.

Ta ngửi thấy mùi tanh hôi. Ta dừng bước. Người nọ hung hăng trừng ta, “Thả ta ra ngoài!”

Ta không hé răng, chỉ chăm chú đánh giá hắn, tuy giọng giống Tam hoàng tử tới chín phần, nhưng diện mạo lại kém xa. Không, phải nói là, người trước mắt đã thay đổi hoàn toàn, căn bản không thể nhìn ra diện mạo gốc của hắn. Hắn bỗng nhiên hạ giọng, khẩn cầu: “Van cầu cô nương thả ta ra ngoài. Ta ra được sẽ có trọng thưởng, nàng muốn ruộng tốt vạn mẫu hay gia tài bạc triệu? Ta cũng có thể cho nàng...” Ta lui về sau một bước, hắn giống như sợ ta không tin, nên vội nói: “Ta nói thật đó, ta là Tam hoàng tử, chỉ cần nàng có thể cứu ta ra ngoài, ta có thể cho nàng bất cứ cái gì nàng muốn.”

Ta kinh hãi. Tuy ta đã từng có suy đoán này trong đầu, nhưng khi chính tai nghe hắn nói vậy, nội tâm vẫn khá chấn động. Ta híp mắt lại, “Ngươi có bằng chứng không?” Khuôn mặt bị hủy thối rữa của nam nhân gắt gao nhìn ta chằm chằm, đột nhiên nói: “Áo lông cáo trên người nàng là giống Thiên Sơn tuyết hồ, giá hơn vạn lượng vàng…”

Nhớ lại hôm nay Tam hoàng tử hỏi áo lông cáo trên người ta thuộc giống nào, ta không khỏi ngẩn ra, giờ phút này đã hoàn toàn tin tưởng suy đoán của mình. Vừa định hỏi hắn vài thứ, nam tử trước mắt bỗng nhiên cười lớn một tiếng, cực kỳ thê lương. Chỉ nghe thấy hắn vốn đang lẩm bẩm: “Thiên Sơn tuyết hồ Thiên Sơn tuyết hồ...” Sau đó ánh mắt chợt trở nên sắc bén âm ngoan, “Mày là con gái của tên súc sinh kia! Cha nợ con trả! Tao muốn mày không được chết tử tế!” Hắn lại bắt đầu điên cuồng rung lồng sắt, tiếc là lồng sắt quá chắc chắn, nên hành động của hắn chỉ như “châu chấu đá xe”.

Dù biết hắn không thoát khỏi lồng sắt, nhưng ta vẫn không nhịn được lui về sau vài bước. Khí thế trên người hắn quá kinh người, sát khí trong mắt còn dày đặc hơn mấy tên áo đen lúc nãy bảy tám phần! Nếu lồng sắt mà bị hắn phá vỡ, ta chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn. Ta ôm lấy áo lông tuyết hồ, hỏi: “Cha ta có thâm cừu đại hận gì với ngươi?” Ta biết nhưng vẫn cố hỏi, ta chỉ muốn xác minh suy đoán trong đầu thôi. Quả nhiên, ta còn chưa hỏi xong, hai mắt của hắn đã như bị ứ máu mà trừng ta, “Có thâm cừu đại hận gì? Mày không biết? Mày thật sự không biết?”

Ta nói: “Ta thật sự không biết.” Vẻ mặt của hắn bình tĩnh lại, nhìn ta thêm vài lần, giọng bỗng nhiên mềm mại hẳn, “Nãy giờ ta chỉ nói đùa với nàng thôi, nàng thả ta ra ngoài đi. Ở đây lạnh lắm, xin nàng thương xót kẻ đáng thương này.” Ta biết hắn đang muốn diễn trò gì, dù giờ phút này thân phận của ta không phải con gái của cha, thì ta cũng sẽ không thả hắn. Trước không nói hắn có thể thoát ra ngoài hay không, nếu thật sự có thể thoát ra ngoài, đoạt lại thân phận của mình, thì đến lúc đó ta cũng chỉ có đường chết, không có người đang trị vì nào lại có thể để kẻ từng thấy mặt thê thảm nhất của mình còn sống.

Ta khẽ ho một tiếng, “Ngươi nói cho ta biết, cha ta có thâm cừu đại hận gì với ngươi?” Hắn không kiên nhẫn, tức giận nói: “Toàn bộ Tiêu gia chúng mày đều cùng một loại! Còn súc sinh hơn súc sinh! Tiêu gia chúng mày vọng tưởng muốn thay đổi giang sơn của Tư Mã gia chúng tao! Giang sơn này là của Tư Mã gia chúng tao! Tư Mã gia! Tư Mã gia! Tư Mã gia!” Quả giống như những gì ta đã suy đoán.

Người cha thoạt nhìn trung thành với Tam hoàng tử đang có tình ý với giang sơn cẩm tú mà… Chương .