Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vô tâm - Trường hận - Chương 36

35.

Quá... Quá vớ vẩn mà! Ta chau mày trợn mắt nhìn Tư Mã Cẩn Du, “Ngài lại nói bậy bạ gì đó? Tim của tiểu nữ sao có thể vô duyên vô cớ bay lên người Dịch Phong chứ?” Nó bây giờ vẫn còn đập tốt trong ngực ta này. Tư Mã Cẩn Du cười nhạt nói: “Không phải, tâm này không phải tim[1] kia.”

[1] Tâm và Tim trong tiếng Trung đều đọc là [xīn]. Ta chợt cảnh giác, trước nay ta luôn không đoán được suy nghĩ của Tư Mã Cẩn Du, ta vô tâm cũng do Tư Mã Cẩn Du ám chỉ mới biết, nay hắn muốn nói cho ta biết nguyên nhân khiến ta vô tâm, cũng không biết hắn lại muốn giở trò gì nữa đây. Tư Mã Cẩn Du chuyển đề tài, “Nàng nhớ được chuyện kiếp trước bao nhiêu?”

Ta càng cảnh giác hơn, chỉ thiếu việc vẽ tấm chắn trước người. Ta cân nhắc rồi mới trả lời: “Không nhiều, cũng không ít.” “Có liên quan tới Thẩm Yến, nàng nhớ được bao nhiêu?”

Ta trả lời: “Không nhiều, cũng không ít.” Tư Mã Cẩn Du nhíu mày lại. Ta nhủ thầm, rõ ràng là ngươi không cho ta nhắc tới sư phụ, nay ngươi lại nhắc tới hắn. Mắt phượng hẹp dài nhìn ta, hơi có ý nguy hiểm, hắn phát ra một tiếng thở thật dài từ trong mũi —— “Hửm?”

Ta thành thật nói: “Thật sự không nhớ được bao nhiêu, nhiều nhất chỉ biết hắn là sư phụ của tiểu nữ.” Nói thật, những chi tiết có liên quan đến chuyện kiếp trước, thì thứ làm ta nhớ tới nhiều nhất chính là cây trâm phỉ thuý khắc hoa màu đỏ, Tư Mã Cẩn Du đã lợi dụng nó để ép ta nhớ lại những chuyện có liên quan tới Tần Mộc Viễn. Ta cũng không biết nhiều về Tạ Uyển, ngoại trừ lần trước tình cờ gặp nàng ở Địa phủ, thông qua lời kể mới biết nàng bị nhốt trong hang động không thể ra ngoài, còn những chuyện khác thì ta không biết. Còn Thẩm Yến thì đều nghe được từ miệng người khác, chứ ta chưa từng gặp hắn trong giấc mộng với dáng vẻ chân thật của Tiêu Uyển bao giờ. Mà giấc mộng quấn ta mười sáu năm qua, tuy có Thẩm Yến, nhưng chủ yếu là một bóng người mặc áo trắng mơ hồ. Mỗi khi tỉnh lại cũng không nhớ được nhiều. Cũng không biết có phải trước khi chết Tạ Uyển quá mức oán hận hắn hay không, mà kiếp này ta gần như không nhớ gì về Thẩm Yến.

Tư Mã Cẩn Du hỏi: “Nàng nói thật?” Ta nói: “Dạ thật, tiểu nữ không cần gạt ngài chuyện có liên quan đến kiếp trước.” Tư Mã Cẩn Du khẽ nhếch môi nở nụ cười, “Vậy là được rồi, nhớ lại Thẩm Yến cũng không có gì tốt với nàng. Nàng chỉ cần nhớ ta là được.”

Ta không đồng ý lời này của Tư Mã Cẩn Du. Hiện tại, ta quan tâm nhất là Dịch Phong. Nhưng Tư Mã Cẩn Du lại cố tình nói một nửa mà không nói nửa còn lại, thật là khiến người ta căm ghét. Ta hỏi: “Rốt cuộc Dịch Phong là ai?” Tư Mã Cẩn Du nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Dịch Phong chỉ là ngoài ý muốn, ta nghe Bích Đồng kể trước khi nàng lâm chung đã muốn kiếp sau được làm người vô tâm, nên ta đã thỏa mãn nguyện vọng của nàng. A Uyển cũng biết, người có ba hồn bảy vía, nếu thiếu một vía thì sẽ thiếu những thứ người này vốn nên có...”

Ta nghe hiểu được, “Ý của ngài là tiểu nữ đang thiếu một vía? Mà vía kia đang ở trên người Dịch Phong?” Cho nên lần đầu tiên nhìn thấy Dịch Phong, ta mới có cảm giác quen thuộc đã lâu? Cũng bởi vì trong người hắn có thứ nguyên bản thuộc về ta? Tư Mã Cẩn Du lại cười nói: “Đúng vậy.” Ta hỏi: “Kiếp trước Dịch Phong có quen biết Tạ Uyển không?”

“Nàng chính là Tạ Uyển, Tạ Uyển chính là nàng.” Tư Mã Cẩn Du sửa lại, rồi nói: “Kiếp trước Dịch Phong không có quan hệ gì với nàng, nhưng khi nàng đầu thai thì xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, nàng vốn phải đầu thai với ba hồn bảy vía, nhưng vì thỏa mãn nguyện vọng trước khi lâm chung của nàng, ta đã tìm người hạ bí thuật để hồn vía của nàng tách rời. Dịch Phong cũng vừa vặn đầu thai vào lúc đó, nên một vía bị tách ra đã không cẩn thận bay vào người Dịch Phong.” Ta nhướn mày, “Tiểu nữ vô tâm là do ngài tìm người hạ bí thuật?” Tư Mã Cẩn Du không trả lời, chỉ cười cười, “A Uyển đang cảm động à?”

Đây... Đây... Đây... Ta nhất thời không biết nên nói gì với Tư Mã Cẩn Du, nào có người gặp được tên đầu sỏ hại mình không bình thường cả đời mà còn cảm động rơi nước mắt chứ! Không đi lên đánh hắn hai ba cái là đã tốt lắm rồi. Tư Mã Cẩn Du lại nói: “Nàng không cần cảm ơn ta, ta cũng có tư tâm của mình. Dù trước khi nàng lâm chung không có nguyện vọng thì ta cũng sẽ kiếm biện pháp để nàng vô tâm ở kiếp sau.” Ánh mắt hắn nhìn ta có thêm vài phần cố chấp và chuyên chú, “A Uyển, nếu nàng còn tâm, khó tránh khỏi sẽ động tâm với người khác. Nhưng nếu nàng vô tâm thì ta có thể chiếm giữ nàng, cũng không lo có được cơ thể nàng nhưng không có được lòng nàng. Đợi chúng ta sống chung một thời gian, nàng tự nhiên sẽ biết ta tốt.”

Trong thoáng chốc, ta đã nhớ tới những đồ tang trong phủ Tạ gia, Tần Mộc Viễn lao thẳng tới trước quan tài của Tạ Uyển, nét mặt điên cuồng khiến người ta vừa nhìn đã không nhịn được mà phát lạnh toàn thân. Ta rùng mình một cái, theo phản xạ lùi về sau vài bước. Tư Mã Cẩn Du nheo hai mắt lại, “Nàng lui về sau làm gì?”

“Tiểu…” Vừa nói được một chữ, cả người Tư Mã Cẩn Du đã phát ra khí lạnh, hắn gằn từng tiếng hỏi: “Nàng, sợ, ta?”

Ta hơi sợ Tư Mã Cẩn Du, chẳng qua tình huống hiện tại hình như không nên nói thật. Ta nói: “... Không có.” Tư Mã Cẩn Du cũng không tin ta, mà ép sát ta từng bước. Sau lưng ta là tấm bình phong lạnh lẽo, trước mắt là khuôn mặt Tư Mã Cẩn Du gần trong gang tấc, ta gần như có thể thấy rõ lỗ chân lông trên mặt hắn.

Đã từng lãnh thủ đoạn không phân rõ phải trái của Tư Mã Cẩn Du, hơn nữa thái độ điên cuồng của Tần Mộc Viễn còn rõ ràng ngay trước mắt. Trong lúc nhất thời, ta lại hơi sợ đến cả người cũng không dám nhúc nhích, quên luôn việc trên người có ám khí phòng thân. “A Uyển...” Tư Mã Cẩn Du cúi đầu gọi một tiếng, hắn nắm lấy tay ta đặt lên lồng ngực của hắn, “Nghe thấy tình cảm thắm thiết ta dành cho nàng không?” Ta rất muốn nói, ta chỉ nghe thấy sự cố chấp của ngươi.

Tư Mã Cẩn Du mỉm cười, “Ta biết nàng không nghe thấy, nàng không cần đáp lại mà ở bên cạnh ta là đủ rồi. Nhưng nàng không thể sợ ta, ta làm cho nàng nhiều việc như thế, sao nàng có thể sợ ta chứ? Nào, gọi ta một tiếng Cẩn Du nào.” Ta mở miệng, nhưng không kêu được. Tư Mã Cẩn Du nhất thời mây đen kín mặt, hắn mạnh tay hơn, cổ tay ta bị hắn siết đau.

Ta nói: “Đau.” Hắn kề sát vào má ta, cùng ta vành tai và tóc mai chạm vào nhau. Ta cảm giác được giờ này phút này, Tư Mã Cẩn Du như đang say đắm cái gì đó, có lẽ đang tưởng nhớ Tạ Uyển. Ta cứng người, chỉ cảm thấy rất khó chịu. Bỗng dưng, Tư Mã Cẩn Du cắn vào môi ta, cắn một cái thật mạnh. Mùi tanh ngọt tràn vào miệng, ta ghê tởm muốn phun ra. Trước kia Thẩm Hoành cũng hôn ta, nhưng ta lại cảm nhận được hương vị ngọt ngào của rượu trái cây, nhưng lần này với Tư Mã Cẩn Du thì ta chỉ ngửi được mùi máu tươi.

So sánh hai người, rất rõ ràng là ta nghiêng về người trước. Ta bắt đầu có chút nhớ nhung mong Thẩm Hoành đến đây. “A Uyển, đứng ép ta. Nếu nàng lại không nghe lời, đừng trách ta không nể mặt nàng. Ta đã tìm cao nhân, hắn biết cách chế tạo người thành con rối. Nếu nàng không muốn làm con rối thì ngoan ngoãn nghe lời ta, đừng có dây dưa với Thẩm Yến nữa, biết chưa?”

Ta vô cùng sợ hãi, Tư Mã Cẩn Du trước mắt và Tần Mộc Viễn trong mộng hai người đã hợp thành một. Ta chỉ có thể cố gật đầu, ta biết những chuyện này nghe thì có vẻ khó tin, nhưng với tính cách của Tư Mã Cẩn Du thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra. “Gọi ta một tiếng Cẩn Du.”

“... Cẩn Du.” Tư Mã Cẩn Du buông ta ra, sắc mặt cũng dịu dàng hẳn, hắn xoa xoa đầu ta, “A Uyển như vậy mới ngoan. Lẽ ra phải chờ ta đăng cơ mới cưới nàng làm Hậu, nhưng bây giờ ta chờ không kịp. A Uyển về phủ rồi nhớ ngoan ngoãn chờ gả, ta sẽ cho nàng nở mày nở mặt mà cưới nàng làm Thái tử phi.” Tư Mã Cẩn Du lại nói: “Sau khi nàng trở về nhớ bảo Bích Đồng nói cho Thẩm Yến biết, không cần phải nhớ thương một vía dư trên người Dịch Phong, ta sẽ không buông tay đâu.” Hắn bỗng nhiên cười khinh thường, “Kiếp này, ta muốn hắn tận mắt nhìn người hắn yêu kết thành phu thê với người khác, để hắn cũng cảm nhận được nỗi đau và thù hận mà ta đã từng trải qua!”

Ta muốn nói, Tư Mã Cẩn Du kêu sai tên rồi, là Bích Dung không phải Bích Đồng, nhưng nhìn thần sắc của hắn thì ta cảm thấy hắn đã bị lún ở kiếp trước quá sâu, chắc khó có thể thoát ra được. … Sau khi ra ngoài viện, Bích Dung đã sốt ruột tiến lên đón, khi ánh mắt dừng trên môi ta, sắc mặt của nàng thay đổi, “Quận chúa, Thái tử điện hạ...”

Ta vẫn còn sợ hãi nên chỉ lắc đầu nói: “Về phủ nói sau.” Bích Dung lại gần đỡ lấy ta, “Dạ” trả lời. Thị vệ dẫn ta vào khi nãy không biết lại từ nơi nào chui ra, cung kính nói với ta: “Quận chúa, Thái tử điện hạ sai tiểu nhân dẫn người ra ngoài. Mời đi bên này.”

Sau khi vòng qua hành lang dài màu đỏ thắm thì ta nhìn thấy Dịch Phong đang đứng dựa vào gốc cây, trên búi tóc cài cây trâm bằng trúc mộc mạc, gió thổi làm mái tóc tung bay, phối hợp với dáng người yếu ớt của hắn, tạo nên cảm giác cô đơn khó tả. Dịch Phong trong ấn tượng của ta rất thích y phục màu trắng, khi hắn chưa tuyệt giao với ta, hắn luôn có cách thay đổi các loại y phục trắng hắn mặc trên người. Nhưng hôm nay Dịch Phong lại không mặc đồ trắng, vài lần gần đây gặp hắn, hắn luôn mặc cẩm bào màu sắc tươi đẹp trên người, tay áo thêu tơ vàng chỉ bạc, trên áo bào có nhiều hoa văn chìm rất xa hoa, vừa thấy đã biết là phong cách ưa thích của Tư Mã Cẩn Du. Nhớ tới những lời Tư Mã Cẩn Du đã nói, thì người vô tội nhất trong trận vướng mắc giữa kiếp trước và kiếp này chính là Dịch Phong.

Ta nói với thị vệ: “Ta qua trò chuyện với Dịch Phong công tử, ngươi tạm thời lui qua một bên. Bích Dung cũng đừng theo ta.” Nói xong, ta ôm lấy áo choàng trên người rồi đi qua. Còn chưa tới gần Dịch Phong, Dịch Phong đã biết trước mà xoay người lại, bình tĩnh nhìn ta. Vốn đang cẩn thận chọn từ để nói, nhưng dưới cái nhìn như vậy của Dịch Phong thì một câu cũng không nói nổi, một lát sau, Dịch Phong khẽ nhếch môi mỏng, “Thái tử nói cho người rồi?”

Ta khẽ mím môi, gật đầu, “Ừ.” Dịch Phong nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, “Người thấy có lỗi với tôi đúng không?” Ta nói: “Đúng là có một chút...”

Dịch Phong lạnh nhạt nói: “Nếu người cảm thấy có lỗi với tôi, thì giúp tôi một việc, sau khi làm xong thì hai ta không ai nợ ai.” Ta ngẩn ra, “Là chuyện gì?” Dịch Phong nói: “Nói cho tôi biết Tam hoàng tử chân chính đang ở đâu?”

Ta vội liếc mắt đánh giá Dịch Phong một cái, vẻ mặt của hắn rất chắc chắc. Nhưng có chút chuyện ta cũng không thể nói rõ với hắn, dù ta nợ hắn, nhưng ta biết rõ sau lưng ta là toàn bộ Tây Lăng vương phủ. “Ta không biết ngươi đang nói cái gì.” “Tôi không muốn làm cái gì cả, tôi chỉ muốn biết một đáp án. Cuộc chiến của các người tôi không muốn tham dự, dù ai đăng cơ làm Đế cũng không quan hệ với tôi. Tam hoàng tử từng có ơn với tôi, tôi chỉ muốn biết Tam hoàng tử chân chính có phải đang ở trong Tây Lăng vương phủ không?”

Có lẽ do ánh mắt cảnh giác của ta quá rõ ràng, nên trên mặt Dịch Phong hơi nhiều thêm ý châm biếm, “Quận chúa, người nghĩ một quân cờ như tôi có thể trở mình tạo nên trò trống gì từ tay các người à?” Ta im lặng. Bỗng dưng, ta nghĩ tới đám thích khách đêm hôm đó.

Ta hỏi: “Những thích khách đó là ngươi phái hay Thái tử phái?” Dịch Phong cúi đầu nói: “Tôi mượn danh nghĩa của Thái tử phái.” Dịch Phong lại nói: “Quận chúa không muốn nói cho tôi biết cũng được. Chỉ mong Quận chúa có thể đáp ứng tôi một yêu cầu, mai sau dù ai đăng cơ làm Đế, Quận chúa có thể đem thi thể của Tam hoàng tử giao lại cho tôi không? Ngài ấy từng cứu tôi một mạng, ơn này tôi cũng nên trả.”

Ta chưa bao giờ thấy Dịch Phong nhờ vả người khác, nay thấy vẻ mặt của hắn đầy ý khẩn cầu, ngữ khí cũng ăn nói khép nép, chắc ân tình của Tam hoàng tử với Dịch Phong lúc trước cũng không nhẹ. “Được, ta đồng ý với ngươi.” Chương Phiên ngoại sư phụ (2)

Chín vạn chín ngàn chín trăm việc thiện, tính sơ qua, dù mỗi ngày có thể làm được mười việc thì cũng phải tốn mất hai mươi tám năm. Hai mươi tám năm, sao mà lâu quá, mà còn phải kiên trì làm liên tục mỗi ngày mười việc thiện nữa chứ. Sau khi Thẩm Yến biết được biện pháp có thể tái tục tiền duyên[1] với Tạ Uyển từ Đại trưởng lão, thì thân thể hắn liền tràn đầy sức sống như được tái sinh một lần nữa.

[1] Tái tục tiền duyên: nối lại duyên phận kiếp trước. Mỗi ngày, hắn đều siêng năng đi tìm việc thiện để làm, nhưng dù thế nào thì mỗi đêm, Thẩm Yến đều trở lại phòng nhỏ trên núi, rồi nói vài câu trước mộ của Tạ Uyển. Thẩm Yến là một người cố chấp, khi hắn nhận định được mục tiêu của mình thì mặc kệ quá trình có bao nhiêu gian khổ, hắn cũng có thể kiên trì.

Mỗi khi Thẩm Yến hoàn thành một việc thiện thì sẽ ghi lại, nhìn số việc thiện trên sổ ghi chép mỗi ngày một tăng, Thẩm Yến rất vui, hắn cảm thấy mình đang lại gần Tạ Uyển một bước. Khi việc thiện trong sổ ghi chép sắp đón vụ thứ một trăm năm mươi, thì phụ mẫu của Thẩm Yến rời khỏi nhân thế. Thân là con trai độc nhất của Thẩm gia, Thẩm Yến phải đưa linh cữu về quê nhà Phong An. Phong An cách Thiệu Lăng đâu chỉ ngàn dặm, vừa đi vừa về một chuyến, dù ra roi thúc ngựa cũng phải mất nửa tháng.

Thẩm Yến không muốn xa Tạ Uyển, nhưng cũng không thể từ bỏ trách nhiệm với phụ mẫu. Sau khi chào tạm biệt Tạ Uyển, Thẩm Yến lên đường đi Phong An. Vừa đi thì có chuyện xảy ra. Tới bây giờ, Thẩm Yến cũng không biết đến sự tồn tại của Tần Mộc Viễn. Mà Tạ Uyển cũng xác thực chưa từng nhắc đến Tần Mộc Viễn cho Thẩm Yến nghe, khi Tạ Uyển vẫn ở tuổi cập kê, trong mắt chỉ có một mình Thẩm Yến, nào còn tâm tư nhắc đến Tần Mộc Viễn trước mặt Thẩm Yến.

Khi Thẩm Yến nhận được thư của Bích Đồng, mới biết có một người như vậy tồn tại. Bích Đồng viết trong thư —— Công tử mau về! Thi thể của phu nhân bị Tần công tử cướp rồi!

Thẩm Yến quả thực đã bị lửa giận công tâm[2], hành trình hơn nửa tháng rút ngắn xuống một nửa, ngựa cũng không biết đã đổi bao nhiêu lần. Khi Thẩm Yến vội vã trở về thì hắn tận mắt nhìn thấy thê tử của mình bị Tần Mộc Viễn ôm vào lòng, trên người Tạ Uyển còn mặc giá y đỏ thẫm. [2] Lửa giận công tâm: đột nhiên có sự cố xảy ra khiến cho thần chí hôn mê, nguy hiểm đến tính mạng. Ánh mắt của Thẩm Yến dừng trên mặt Tạ Uyển, khuôn mặt của Tạ Uyển lúc này đã bị hủy hơn một nửa, thậm chí còn có thể nhìn thấy nhiều xương trắng.

Nếu cảnh này lọt vào mắt người khác, chỉ sợ họ sẽ cảm thấy sởn gai người. Nhưng Thẩm Yến không giống họ. Dù Thẩm Yến có bị phế võ công hay không, thì trong lòng của Thẩm Yến, Tạ Uyển chính là Tạ Uyển, dù bộ dạng này của nàng rất xấu, thì hắn cũng sẽ không suy nghĩ gì. Cũng như bây giờ trong mắt Thẩm Yến chỉ ngập tràn hình ảnh của một mình Tạ Uyển.

Nhìn thê tử của mình đã mất mà còn phải chịu nhục vì sơ suất của mình như vậy, Thẩm Yến tức giận đến mất lý trí. Hắn đánh Tần Mộc Viễn một trận. Nếu Thẩm Yến còn võ công thì Tần Mộc Viễn chắc chắn không phải đối thủ của Thẩm Yến. Mà nay Thẩm Yến chỉ có thể dựa vào chiêu thức không có nội lực để so chiêu với Tần Mộc Viễn, võ công của hai người ngang nhau, không phân cao thấp.

Cuối cùng Thẩm Yến thắng hiểm, thân là đại phu, Thẩm Yến quen thuộc cơ thể con người hơn Tần Mộc Viễn nhiều. Tần Mộc Viễn bị Thẩm Yến đánh chỉ còn lại nửa cái mạng, Thẩm Yến cũng không khá hơn chút nào. Mặc kệ thương tích chồng chất trên người, hắn vẫn ôm thi thể của Tạ Uyển về núi, hắn cởi giá y trên người Tạ Uyển ra, thay xiêm y mới cho nàng, xiêm y này là Thẩm Yến mới mua về.

Thẩm Yến nhìn chằm chằm bộ xiêm y rộng hơn thân thể nhỏ bé của Tạ Uyển nhiều, hắn chợt áy náy, vẻ mặt cũng cực kỳ ảm đạm. Hắn không biết gì về Tạ Uyển cả. Ngay cả số đo xiêm y của nàng hắn cũng không biết, hắn không biết gì về Tạ Uyển hết!

Bích Đồng ở bên cạnh dè dặt nói: “Công tử, phu nhân đã... nhiều ngày rồi, xiêm y không vừa cũng là bình thường.” Thẩm Yến tự trách mình mãi. Hắn chăm chú nhìn Tạ Uyển, nhìn lâu đến mức xuất hiện ảo giác, hắn nhìn thấy Tạ Uyển dịu dàng cười với hắn, “Sư phụ.”

Thẩm Yến lấy tay vỗ nhẹ hai má Tạ Uyển. Hắn cúi đầu, hôn Tạ Uyển một cái, hôn lên xương trắng đã lộ ra, rõ ràng chúng đã đông cứng lạnh như băng, nhưng Thẩm Yến lại cảm thấy thật ấm áp, khó có thể miêu tả được cảm giác thỏa mãn trong lòng. Bích Đồng nhìn mà nước mắt tuôn rơi.

“Công tử, phu nhân cũng hy vọng được chôn cất bình an ạ.” Thẩm Yến nói: “Ta biết.” Ta chỉ muốn nhìn nàng ấy thêm vài lần thôi. Khi Thẩm Yến đặt Tạ Uyển vào trong quan tài một lần nữa, hắn nhìn thấy con của bọn họ đã hóa thành một đống xương trắng. Thẩm Yến khổ sở đến mức toàn thân run rẩy, ánh mắt sưng đỏ như quả óc chó, tim như bị ngân châm đâm vỡ nát.

Những chuyện thương tâm máu chảy đầm đìa vốn đã được cất giấu sâu dưới đáy lòng nay lại bị khui ra một lần nữa. Ba tháng ngắn ngủi, thê tử của hắn, con của hắn, còn có phụ mẫu của hắn lần lượt rời đi, trên đời chỉ còn lại mình Thẩm Yến không người thân. …

Sau khi đánh một trận với Ma giáo xong, Thẩm Yến không nghỉ ngơi điều dưỡng tốt, nay hắn lại liều mạng so chiêu với Tần Mộc Viễn, sức khỏe của Thẩm Yến dần dần xuống dốc. Kỳ thật, thân là đại phu, Thẩm Yến tự hiểu rõ tình trạng của mình. Chỉ là hắn không muốn chữa cho bản thân, không rõ là muốn trừng phạt mình hay là chuộc tội, bây giờ Thẩm Yến chỉ còn sống với ý niệm trong đầu là hoàn thành chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc thiện, sau đó tái tục tiền duyên với A Uyển ở kiếp sau. Thẩm Yến muốn làm cái gì, Bích Đồng đều biết, Thẩm Yến cũng không giấu giếm Bích Đồng. Người được Tạ Uyển tín nhiệm khi còn sống, Thẩm Yến cũng tín nhiệm.

Khi Bích Đồng biết Thẩm Yến muốn làm cái gì thì cực kỳ chấn động. Nàng lắp bắp hỏi: “Thật... thật sự... có thể tái... tái tục tiền duyên ư?” “Ừ.”

Bích Đồng rất nhanh liền phát hiện có điều không thích hợp, “Nhưng phu nhân đã rời nhân thế lâu như vậy, mà công tử còn rất nhiều việc thiện chưa làm xong. Chờ công tử làm xong, không phải phu nhân đã đầu thai được nhiều năm rồi sao?” Kỳ thật Thẩm Yến cũng có nghĩ tới vấn đề này, nhưng Đại trưởng lão từng nói với hắn, hiện giờ hồn phách của Tạ Uyển còn ở Địa phủ, ít nhất ba mươi năm nữa cũng chưa tới lượt nàng đầu thai. Thẩm Yến cực kỳ đau lòng khi nghĩ đến Tạ Uyển phải chờ đợi một mình dưới Địa phủ nhiều năm như vậy. Hắn đành phải tăng tốc làm việc thiện để sớm được xuống đó với nàng.

… Thẩm Yến không nghĩ tới Tần Mộc Viễn lại khó đối phó như vậy. Không biết bắt đầu từ ngày nào, Tần Mộc Viễn liền theo dõi Thẩm Yến. Mỗi khi Thẩm Yến giúp một người, thì giữa đường, Tần Mộc Viễn hoặc người của Tần Mộc Viễn sẽ đến phá, nên tiến trình vốn là mỗi ngày hơn mười việc thiện kéo thành mỗi ngày vài việc, thậm chí có ngày đôi khi một việc cũng không làm xong.

Tần Mộc Viễn luôn nhìn Thẩm Yến bằng vẻ mặt oán hận. “Mày không biết quý trọng A Uyển, kiếp sau mày cũng đừng mong có cơ hội này, tao sẽ cầm chặt tay nàng khi nàng vừa sinh ra, sẽ chiếm hết ánh mắt của nàng, sẽ không cho mày có chỗ đặt chân vào lòng của nàng nữa.” Thẩm Yến không muốn xuất hiện cùng một chỗ với Tần Mộc Viễn.

Hắn đành chăm chỉ tập luyện ám khí, khi Tần Mộc Viễn đến phá thì cho hắn một mũi ám khí, hoặc là một lần gây mê. Thẩm Yến biết trong khi làm việc thiện thì tuyệt đối không được giết người, nếu không sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Nên Thẩm Yến luôn cách Tần Mộc Viễn xa được bao nhiêu thì xa bấy nhiêu. Nhưng Tần Mộc Viễn luôn luôn theo dõi Thẩm Yến, vào Trung thu năm thứ hai sau khi Tạ Uyển rời đi, hắn chuyển lên núi, tạo một gian nhà trúc cạnh nhà của Thẩm Yến, cũng trộng một cây đào, còn lập mộ chôn quần áo và di vật nữa.

Thẩm Yến thấy vậy nhưng không nói gì. Trải qua mấy ngày nay, Thẩm Yến đã hiểu được một chuyện, Tần Mộc Viễn quá điên khùng, so đo với hắn cũng chỉ lãng phí thời gian của mình, nên Thẩm Yến lựa chọn cách nhìn như không thấy. Tạ Uyển rời đi được mùa thu thứ mười, Thẩm Yến đã hoàn thành bốn vạn việc thiện. Khi ấy Thẩm Yến bốn mươi tuổi, bởi vì bệnh tật quấn thân nên Thẩm Yến già rất nhanh, hơn nữa quần áo còn lôi thôi lếch thếch, nên Thẩm Yến mới bốn mươi tuổi nhưng thoạt nhìn như một ông lão đã bước nửa bước vào quan tài.

Trung thu năm nay, Thẩm Yến nhớ Tạ Uyển vô cùng. Mười năm qua, ngày qua ngày làm việc thiện không làm hao mòn ý chí của Thẩm Yến, mà còn làm Thẩm Yến nhớ tới Tạ Uyển nhiều hơn. Hôm nay, hắn vẫn chưa đi ra ngoài làm việc thiện, mà ở trong bếp làm đồ ăn Trung thu —— bánh ngọt hình tròn, củ ấu chín, quả hồng, quế tương. Thẩm Yến trải từng món ra trước mộ Tạ Uyển.

Hắn nói với Tạ Uyển: “A Uyển, kiếp sau ta sẽ làm đồ ăn ngon cho nàng mỗi ngày.” “Nàng muốn ăn cái gì, ta đều làm cho nàng.” Thẩm Yến ăn một nửa, nửa còn lại hắn lấy lửa đốt. Hắn nói: “Bích Đồng nói nàng thích ăn ngọt nên ta đặc biệt cho thêm nhiều đường.” Thẩm Yến bỗng nhiên cười thành tiếng, “Cũng không biết răng của con đã mọc chưa, sợ là không ăn được những món này.”

Nói xong, mũi của Thẩm Yến bắt đầu cay cay. Hình như người đến tuổi trung niên thì cảm xúc đặc biệt khó khống chế. Thẩm Yến cảm thấy mình là thiên hạ đệ nhất đầu đất, lúc nên quý trọng thì không quý trọng, khi người chết rồi mới bắt đầu liều mạng muốn giữ lại thì người đã hóa thành tro. …

Năm Thẩm Yến năm mươi tuổi, hắn còn thiếu một vạn năm ngàn việc thiện. Một năm ấy, toàn bộ Nam triều bạo phát một trận ôn dịch, phạm vi mắc bệnh trên diện rộng, ước chừng có hơn hai vạn người bị ôn dịch, toàn bộ Nam triều lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Thẩm Yến biết đây là cơ hội tốt.

Hắn một mình tiến vào khu ôn dịch nặng, điều tra rõ nơi phát sinh ôn dịch, hắn dốc hết gia tài chữa bệnh miễn phí cho những người bị ôn dịch, bên người chỉ mang theo mỗi linh bài của Tạ Uyển. Mỗi khi trị một người, Thẩm Yến đều nói với người bệnh: “Đây là thê tử của ta, Tạ Uyển.” Trong trận ôn dịch đó, Thẩm Yến cứu chữa vô số người, chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc thiện vừa vặn đạt tới.

Hết đợt ôn dịch, do từng ngày từng ngày cứu chữa người bệnh nên tinh thần hắn đã hao tổn nặng, sức khoẻ cũng bị tổn thương nhiều, Thẩm Yến vốn đã bước nửa bước vào quan tài, lúc này cũng chỉ còn lại hơi tàn. Thẩm Yến ôm linh bài của Tạ Uyển được nâng về phòng nhỏ trên núi. Ngày hồi quang phản chiếu[3], Thẩm Yến tự mình lấy nước rửa mặt chải đầu một phen, còn đặc biệt dùng đậu đen và dấm chua để nhuộm đen lại đầu đầy tóc bạc. Mặc áo bào cuối cùng Tạ Uyển đã làm cho hắn khi nàng còn sống, Thẩm Yến hơi thấp thỏm hỏi:

“Bích Đồng, A Uyển có chê ta già hay không?” [3] Hồi quang phản chiếu: xuất phát từ Phật giáo, ý chỉ người sắp chết bỗng nhiên có chút tinh thần hưng phấn. Bích Đồng vừa rơi lệ vừa lắc đầu cười, “Sẽ không, trong mắt phu nhân, công tử vĩnh viễn là thiên hạ Vô Song.”

Thẩm Yến đứng dậy. Bích Đồng nói: “Công tử, chờ ngài đi rồi, tôi sẽ chôn ngài cùng một chỗ với phu nhân.” Thẩm Yến nói: “Không cần.”

Hắn ra khỏi phòng nhỏ, tự mình xúc mở mộ của Tạ Uyển, Bích Đồng muốn giúp thì bị Thẩm Yến ngăn lại. Hắn đào từng chút từng chút một, đến khi nhìn thấy quan tài, hắn mới ngừng tay. Hắn cạy mở quan tài, bên trong chỉ còn một đống xương trắng. Thẩm Yến nằm vào, ôm Tạ Uyển và xương cốt của con gái, nói với Bích Đồng: “Đậy quan tài lại đi.”

Bích Đồng không có dị nghị gì, những năm qua, sự khổ cực và si mê của công tử, nàng đều đã nhìn thấy, rất nhanh thôi công tử có thể đoàn tụ với phu nhân rồi. Bích Đồng khép quan tài lại, nàng nhẹ giọng nói: “Công tử đi bình an.” Khi cây đinh cuối cùng vừa đóng vào quan tài, thì Thẩm Yến cũng chậm rãi nhắm mắt lại.

A Uyển, ta đến rồi đây. Chương .