Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Chương 327

327



Hạ Tuyết mở Laptop, nhìn tựa đề đỏ tươi cực lớn, còn có hình ảnh đêm qua Hàn Văn Hạo đi vào phòng của mình, cô đột nhiên “a” một tiếng, sắc mặt lạnh lùng, cắn chặt răng, không nói tiếng nào, mặc quần áo thể thao màu trắng, chân không nhảy xuống giường, mở cửa phòng của mình, sau đó cũng không sợ hãi ánh mắt của người khác nữa, không ngừng đập cửa phòng của Hàn Văn Hạo! !

Rầm rầm rầm rầm rầm rầm ầm!

Hàn Văn Hạo đang ngủ, nhíu mày chặt, tâm tình lập tức không vui, chậm rãi trên giường đệm êm ái, khẽ ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa đóng chặt, truyền tới âm thanh rầm rầm rầm ……, hắn thở dốc một hơi, rời giường, mặc T shirt màu trắng, quần thường màu đen, đi tới cửa phòng, mở cánh cửa, liền thấy Hạ Tuyết, hắn sững sờ, lúc vừa định cất tiếng hỏi, ánh mắt chợt lóe, trên mặt đã bị người ta quăng một bạt tai!

Hắn trợn to hai mắt, quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết, tròng mắt hơi nheo lại, một cơn giận lập tức bắt đầu cháy hừng hực, nhìn cô gầm nhẹ: "Cô phát điên cái gì ?

Hạ Tuyết tức giận nhìn Hàn Văn Hạo, cắn răng nghiến lợi nói: "Tôi biết anh ghê tởm, nhưng tôi không biết anh lại ghê tởm đến như vậy ! ! Anh làm như vậy, không phải muốn hoàn toàn tuyệt đường của tôi ? Anh liên lụy chính mình, đáng giá không? Vì bảo vệ em trai tốt của anh, bằng không anh giết tôi đi! ! Anh giết tôi đi ! ! Làm ra chuyện như vậy, anh không thấy ghê tởm sao !

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, trừng mắt nhìn cô gái này, tức giận nói: "Tôi không biết cô đang nói gì! ! Cô lại dám bạt tai tôi một lần nữa! Tôi cho cô biết, tôi nhịn có giới hạn thôi ! ! Đừng ỷ vào việc cô sinh con gái của tôi mà dám nghênh ngang kiêu ngạo như vậy ! ! Nói! ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hạ Tuyết cười lạnh, sắc mặt lập tức căng thẳng, nhìn người đàn ông này nói: "Anh không cần giả vờ với tôi ! Đừng cho là tôi không biết anh giở trò gì ! ! Không phải anh sợ tôi tiếp tục gieo họa cho em trai anh sao? Cho nên mới giở trò độc như vậy ! !

Hàn Văn Hạo một tay kéo Hạ Tuyết vào phòng, sau đó “phịch” một tiếng, đóng chặt cửa lại, đem cả người cô đè trên cửa, nhìn cô chòng chọc, tức giận rống lên: "Nói ! ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Anh tự xem máy tính đi! ! " Hạ Tuyết nhìn hắn hét lên !

Hàn Văn Hạo lập tức khóa trái cửa, nắm chặt cánh tay Hạ Tuyết, kéo cả người cô vào trong phòng, kẹp cô vào người mình, nhanh chóng kéo máy tính, đặt trên bàn sách, mở ra, không nói một câu, nhìn chòng chọc vào màn hình máy vi tính thay đổi ! !

Hạ Tuyết ngồi, thở phì phò nhìn hắn! !

Hàn Văn Hạo thấy màn hình máy tính vừa hiện ra, hắn lập tức mở trang web giải trí, ngay sau đó nhìn thấy dòng tin tức liên quan đến Hạ Tuyết và Hàn Tổng Tài, ánh mắt của hắn nhíu lại, sau đó quay đầu nhìn Hạ Tuyết đang tức giận, hắn bình tĩnh mở bức ảnh trong màn hình vừa nhìn thấy, lại chính là chuyện xảy ra tối hôm qua, vị trí chụp ảnh, hai người lôi kéo nhau, sau đó là ảnh hắn đi vào phòng, miêu tả rõ ràng, ánh mắt hắn xốc xếch, chợt lóe ! !

"Anh còn dám nói không liên quan đến anh ? Người dám chụp tin tức của anh, trừ chính anh ra thì còn ai? " Hạ Tuyết tức giận nhìn Hàn Văn Hạo kêu to! !

Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu, vừa gõ màn hình máy vi tính, vừa tức giận nhìn Hạ Tuyết cao giọng nói: "Cô là vì chuyện này mà dám tát tai tôi hả ! ! Cô cho rằng thông minh hả ? "

"Tôi ở trước mặt của anh hoàn toàn không thông minh! ! " Hạ Tuyết tức giận đứng lên, nhìn Hàn Văn Hạo la hét: "Cũng bởi vì tôi không thông minh, cho nên tôi bị anh làm thương tổn một lần nữa, nhưng vẫn muốn tha thứ cho anh ! ! Anh nói, vì em trai mà muốn giết tôi …… nhưng anh làm ra chuyện như vậy, thấy được sao ? "

Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngẩng đầu nhìn cô gái đã mất hết lý trí này, nói: "Có lẽ tôi sẽ phá hủy cô ! ! Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến tôi ! ! Chuyện CD lần trước, tôi còn chưa điều tra xong, bây giờ cô lại vì chuyện như vậy tìm tới tôi? Thậm chí còn dám tát tai tôi ? Cô là ai ? Tại sao tôi muốn hủy diệt bản thân mình ? Huống chi, tôi muốn giết cô thì cũng như bóp chết một con kiến thôi ! ! Tôi không cần lấy dự án ngân hàng thế giới của tôi và Daniel ra chơi đùa, tôi cũng không lấy hôn sự tôi và vị hôn thê của tôi ra chơi đùa ! Cô cho rằng ai sinh ra cũng đều làm loạn như cô sao ? "

Hạ Tuyết nghe xong, lập tức nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên, giận đến toàn thân phát run, gào kêu: "Anh không được tùy tiện sỉ nhục tôi, lấy tôi ra bỡn cợt không đáng giá một đồng! Anh không phải là cha mẹ của tôi, anh không phải là người sinh ra tôi, anh không nuôi tôi, mà tôi lại sinh con gái của anh ! ! Ngày đó ở trong mưa, anh nói ra lời đó đã làm tan vỡ mọi thứ trong lòng tôi ! Chuyện hôm nay, mặc kệ có liên quan đến anh hay không, tôi đã giữ trong lòng! Tôi không tin anh ! ! ! "

Cô tức giận nói xong, lập tức xoay người muốn rời khỏi, Hàn Văn Hạo đột nhiên nắm chặt cổ tay của cô, nhìn chòng chọc khuôn mặt cô đang oán hận rưng rưng nước mắt, nói: "Trong mắt của cô, tôi là một người vô sỉ như vậy sao ? "

"Trong mắt của tôi, anh …….." Hạ Tuyết tức giận nhìn hắn nói: "Anh ở trong mắt của tôi là một người vô cùng tàn nhẫn, vô tình, ích kỷ! ! Anh luôn miệng nói, trong lòng của anh chỉ có người thân trong nhà, nhưng anh có hỏi qua bọn họ, rốt cuộc bọn họ có hận tôi hay không ? Bọn họ hi vọng tôi chết sao? "

Hàn Văn Hạo gắt gao nhìn cô!

"Anh buông tay! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa ! ! Bây giờ tôi tuyệt đối không tin anh ! ! Trong xương của anh đều là máu lạnh, vì đạt được mục đích, chuyện gì anh cũng làm được ! ! " Vẻ mặt Hạ Tuyết lạnh lùng, vung tay của hắn ra, Hàn Văn Hạo lại nắm chặt cổ tay nhỏ bé của cô, ánh mắt lạnh lẽo, nhanh chóng nói: "Tôi không giống như cô nói, không phải tôi làm ! ! "

"Buông tay! ! Tôi không muốn nghe! ! " Hạ Tuyết cắn răng, vội hất tay hắn ra: "Tôi vừa đụng đến anh, tôi liền gặp chuyện không tốt ! Tôi vừa mới đính hôn với Daniel, lại xảy ra chuyện như vậy, tôi làm sao ăn nói với hắn ? Anh là khắc tinh của tôi mà, xem ra anh không phá hủy tôi, anh không cam lòng! ! "

"Hạ Tuyết! ! " Hàn Văn Hạo gầm nhẹ! !

**************

12 chiếc xe màu đen chậm rãi dừng trước khách sạn!

Đám cận vệ đồng thời đi xuống xe, sau đó đi tới chiếc Rolls-Royce trước mặt, tự mình mở cửa, Tần Thư Lôi mặc công sở Chanel màu xanh dương nhạt, tao nhã, đội chiếc mũ rộng vành màu trắng, bao tay màu trắng, vẻ mặt đông lạnh bước xuống xe, vừa mang túi xách trân châu, vừa hướng hành lang khách sạn đi tới, Tổng giám đốc khách sạn vừa định tiến lên nói chuyện, nhưng cô coi thường đi qua Tổng giám đốc, ngẩng mặt đi về phía trước.

.