Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Chương 356

356



Hạ Tuyết bị sợ đến gan mật đều vỡ ra, thở phì phò nằm bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Lúc nảy đi nhà vệ sinh trở lại, lúc đi qua phòng của gia gia, nghe thấy ông đang khóc, nói hắn bạn già đến thăm ông …….. ô ô ô" Cô vẫn chưa nói hết, cả khuôn mặt sợ hãi đến nhăn nhúm, nhỏ giọng khóc, thân thể không nhịn được, dán sát người Hàn Văn Hạo ……..

Hàn Văn Hạo cau mày nói: "Nói bậy! Trên thế gian này làm gì có quỷ! Lúc nảy không phải cô nằm mơ chứ ? Thần trí cô luôn mơ hồ đấy!

"Là thật! !" Hạ Tuyết nóng nảy, vỗ mạnh vào một ngực của hắn, đỏ mặt khẽ nói: "Tôi thật sự nghe được ông nói bạn già đến thăm ông ! Còn nói bạn già đến nhìn chúng ta, đang ở bên ngoài cửa sổ ……" Cô vừa nói xong, sắc mặt lại nhăn nhúm, chợt cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, cô trừng mắt, nhớ sau lưng có một cửa sổ, cô lập tức hồn bay phách tán, chui vào trong chăn, ôm lồng ngực rắn chắc của Hàn Văn Hạo, run rẩy giống như con gà mẹ bị rơi xuống nước được vớt lên.

Hàn Văn Hạo cau mày cúi đầu nhìn cô một cái, trầm giọng nói: "Cô có cần sợ đến như vậy không ? Xem như Trần gia gia thật sự đang khóc, nhìn thấy bạn già, cũng có thể do lớn tuổi, quá nhớ bà bà, có thể sinh ra một chút ảo giác ….. cô không làm việc gì trái với lương tâm, cô sợ cái gì?”

Hạ Tuyết vẫn sợ hãi đến toàn thân run rẩy, chảy nước mắt, khóc nói: "Anh thử đi nhà vệ sinh xem, sau đó nghe thử xem ? Tôi cũng không tin anh không bị dựng tóc gáy! Nơi này không phải là Thành Thị lớn, đây là rừng núi hoang vắng, hôm nay lúc đi hái táo, anh còn dọa tôi, nói nhìn thấy có quỷ …… cho nên nói anh là khắc tinh mạng của tôi mà, rất linh nghiệm, hết sức linh nghiệm ! Rất đáng sợ, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo…….”

Cô vừa nói, vừa cuốn thân thể dán vào lồng ngực hắn, nước mắt run rẩy lăn xuống ………

Hàn Văn Hạo nhìn cô thật sự căng thẳng, cũng có chút hoài nghi, vừa đứng dậy vừa nói: "Tôi đi sang xem Trần gia gia một chút”.

"Đừng đi ! ! Tôi sợ! ! Tôi không muốn một mình ! !" Hạ Tuyết sợ hãi, ôm chặt Hàn Văn Hạo, vừa khóc, vừa nói!

Hàn Văn Hạo nặng nề thở dài, nhìn cô, gầm nhẹ: "Rốt cuộc cô có chuyện gì xảy ra? Cô nói sợ, tôi muốn đi qua nhìn một chút, cô lại không chịu!"

"Chẳng lẽ anh không sợ sao?" Lúc này, Hạ Tuyết vẫn muốn tranh cãi với hắn ! !

Hàn Văn Hạo nhìn người này, vừa nói, vừa mím môi khóc, hắn bất đắc dĩ vươn tay, lau nước mắt cho cô, vừa lau, vừa trầm giọng nói: "Có cái gì mà sợ? Xem cô ngốc thành như vậy! Nếu muốn biết xảy ra chuyện gì, phải đi tìm hiểu đến cùng! Chắc chắn sẽ tìm thấy sự thật !"

"Không! !" Hạ Tuyết chết cũng không buông hắn ra, giống như con nhện, bấu lấy hắn đến cùng ! !

Hàn Văn Hạo thở phì phò, đành phải vươn tay, ôm lấy cả người cô đang run rẩy, đem đầu cô gối trên cánh tay của mình, sau đó thấp giọng, nói: "Đừng sinh lòng hoài nghi nơi đây, mọi thứ nơi này đều tốt đẹp như vậy, gia gia còn lấy ra lá trà ngon nhất mời chúng ta …… hiểu không? Nhiều năm rồi, cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng được ngủ an ổn giống như tối nay, không có hãm hại, không có lừa gạt, không có tính toán, cuộc sống đơn giản như vậy, giống như Trần gia gia nói, trà cũng chỉ là trà mà thôi, có bao nhiêu người có thể làm được như ông? Ông đem cô nâng trong lòng bàn tay, thương yêu cô, cô không cảm giác được sao ? Đừng hoài nghi mọi thứ nơi đây ………"

Tâm tình Hạ Tuyết dần dần bình phục, nước mắt vẫn lăn xuống …….

"Tôi dậy đi xem một chút" Hàn Văn Hạo thử rời giường!

"Đừng!" Hạ Tuyết vẫn không có lá gan, đến chết vẫn cứng miệng nói: "Tôi không cảm thấy gia gia không tốt, tôi chỉ sợ mà thôi ……. tôi rất nhát gan, anh cũng không phải là không biết!"

Hàn Văn Hạo đột nhiên khẽ mỉm cười, khẽ nâng tay bị gối, dùng ngón tay vuốt lên đầu tóc mềm mại của cô, nói: "Lá gan cô khá lớn, đã dám leo lên giường tôi rồi !"

Hạ Tuyết sững sờ, con ngươi lập tức trợn trừng, ngẩng đầu lên nhìn hắn, liền muốn giãy ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm lại, nói: "Được rồi! Tôi nói rồi, tôi không có tinh lực, cô ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, muốn yêu một người, yêu bằng trái tim là đủ rồi".

Tròng mắt Hạ Tuyết xoay xoay, suy nghĩ một chút, nhưng bây giờ, cô thật sự không có lá gan rời Hàn Văn Hạo, cô cũng không nghĩ gì khác, cô chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, liền van nài: "Anh đứng lên đi, đóng cửa sổ sau lưng tôi lại !"

Hàn Văn Hạo không có cách nào, đành phải buông cô ra, sau đó ngồi dậy, di chuyển vị trí, vừa muốn đóng cửa sổ lại, nhưng đột nhiên nhìn thấy phía xa xa trong rừng trúc thoáng qua một bóng đen, hắn liền cau mày “hả” một tiếng.

"Thế nào?" Hạ Tuyết nằm trên giường, thấy ánh mắt của Hàn Văn Hạo nhìn phía ngoài cửa sổ có chút lạ, cô không khỏi lạnh lẽo, căng thẳng hỏi: "Anh đã thấy cái gì sao ?"

Hàn Văn Hạo bình tĩnh nói: "Thật sự tôi nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có một bóng đen di chuyển ……."

Hạ Tuyết trừng mắt, da đầu cũng tê dại, tóc gáy cũng dựng đứng, bắt đầu khó thở, bò dậy, nắm chặt ống tay áo Hàn Văn Hạo, kéo hắn nằm xuống, lại khóc nói: "Mặc kệ nó ! ! Điều này thật sự quá dọa người rồi ! ! Xem đi, xem đi! Thật sự có quỷ! !"

"Được rồi! Có thể là động vật gì đi!" Hàn Văn Hạo bình tĩnh nói xong, ôm lấy Hạ Tuyết nói: "Nếu cô sợ, vậy cô ngủ đi, tôi ở đây trông chừng!"

"Tôi không ngủ được! ! Bây giờ, tôi hồn đã thiếu bảy vía rồi ! !" Hạ Tuyết lại thở phì phò nói, Hàn Văn Hạo thật sự không có cách nào với cô, nặng nề thở dài, ôm thân thể của cô, vừa mới muốn an ủi, liền nghe tiếng Trần lão khóc, theo bản năng, hắn nhìn Hạ Tuyết ra dấu, nhỏ giọng nói: "Cô im lặng một chút ….. để tôi nghe xem ………"

Hạ Tuyết nghe xong, cố gắng bình tĩnh lại, mặc dù rất sợ, nhưng vẫn lắng nghe.

"Bạn già, bà đã đi nhiều năm rồi, còn nhớ tới tôi à ……. không cần nhớ, tôi rất khỏe, là tôi không tốt, lúc ấy bởi vì tôi lo Vườn trà, bỏ quên mọi người, để cho con trai cõng bà đi bác sĩ, rồi bị tai xe ……" Trần lão lại sâu kín khóc nói: "Tôi thực xin lỗi mọi người, là tôi sai ……. lúc đó tôi nên cõng bà đi ra ngoài, như vậy chúng ta cùng chết, cũng sẽ xong hết mọi chuyện, bà cũng không hận tôi …. thường đến thăm tôi …….cám ơn bà".

Hạ Tuyết nghe xong, bị mềm nhũn, hốc mắt không khỏi đỏ lên, ôm Hàn Văn Hạo, mặt dính vào lồng ngực của hắn, vẫn lắng nghe ……..

"Bạn già …… cháu gái của chúng ta đã lập gia đình, bà không cần lo lắng, nó rất tốt, chỉ là nó vẫn trách tôi, trách tôi lúc ất không đồng ý đem tất cả tài sản để lại cho nó, nhưng nó là một đứa bé hư vinh, nếu tôi đem tất cả cho nó, cuộc sống của nó không nhất định tốt ……. tôi không biết tôi làm sai hay làm đúng nữa, sống mấy chục năm, quay đầu lại chỉ là công dã tràng, đúng hay sai cũng đã không quan trọng, dù sao đến cuối cùng, vẫn phải đi cùng với bà …… một mình tôi canh giữ ở trên núi này, sống được một ít thời gian rồi, nếu bà còn sống, thật tốt a, mỗi ngày tôi đều cùng bà xuống núi hái táo, mỗi ngày nấu cơm cho bà ăn, gọt táo cho bà, đuổi muỗi cho bà ……… nếu có thể làm lại, tôi nhất định sẽ buông tha một ít công việc, giữ lại một chút thời gian, ở cùng với bà, bây giờ hối hận cũng không kịp rồi, đây cũng là báo ứng, để cho tôi cô đơn sống trên cõi đời này chịu tội ……tôi rất muốn chết, muốn té xuống vách núi, xong hết mọi chuyện, lại lo lắng cho Tình Tình, nghĩ sống một ngày là một ngày, trông ngóng một chút tin tức của nó cũng tốt ………. Nhưng nó không lại để ý tôi, tôi tìm nó mấy lần, đều nhốt tôi ngoài cửa, dọc đường núi vừa đi về, tôi vừa khóc ……."

Trần lão đau lòng, ở đầu kia cất tiếng khóc thê lương buồn bã ……

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết ở đầu này, yên lặng không tiếng động lắng nghe …..

"Bạn già, bà ở đó có khỏe không? Một mình cô đơn không ? Bà không cần cảm thấy cô đơn, tôi vẫn luôn nhớ tới bà, trước kia cùng bà gây gổ, đều là tôi không tốt, mặc dù tôi cứng miệng, nhưng tôi vẫn rất quan tâm bà, quan tâm bà, nếu như không phải, cũng sẽ không cố gắng quản lý thôn trà, chỉ là đi nhầm đường, đã chậm trễ với bà ……. Thật xin lỗi, là tôi không tốt …… hiện tại người đã già, cô độc, mới phát hiện thời gian không quan trọng, chỉ có lúc chúng ta ở cùng nhau, thời gian mới là quan trọng nhất. Tại sao trước kia không phát hiện đạo lý này? Bạn già, tôi rất nhớ bà, rất nhớ bà ……. trong nhà của chúng ta có hai người trẻ tuổi đến đây, cũng bị xảy ra tai nạn xe rơi xuống núi, rất may mắn bọn họ còn sống, tôi rất hâm mộ bọn họ cùng nhau tay nắm tay, cùng nhau xuống núi hái táo, nhìn hai vợ chồng trẻ cùng nhau đi xuống núi, thật hâm mộ bọn họ có thời gian tốt đẹp ở chung nhau, hi vọng bọn họ có thể quý trọng thật tốt những ngày ở chung với nhau, đừng làm trễ nãi tình yêu trong cuộc đời……. bạn già, bà nói tôi phải đi sao ? Mỗi lần nhìn thấy bà, tôi cảm thấy tôi muốn đi, nhưng trước khi tôi đi, tôi phải cứu đôi vợ chồng kia, tôi rất vui, mời bọn họ uống Đại Hồng Bào mà chúng ta khổ cả đời mới có được, giống như chính vợ chồng chúng ta đang uống …….bạn già, hôm nay thấy người tuổi trẻ kia rất yêu thương Tuyết Nha Đầu, tôi suy nghĩ trong lòng, chồng của Tinh nha đầu có thể giống như tiểu tử kia, yêu thương Tinh nha đầu hay không? Nếu được như vậy, tâm nguyện của tôi đã thỏa mãn rồi".

Con ngươi Hạ Tuyết đột nhiên trừng to, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo, tay đặt ở trên ngực hắn đột nhiên mềm rũ ……

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ im lặng ôm Hạ Tuyết, nghe ông lão khóc, nói đứt quãng: "Bạn già, tôi muốn trước khi tôi đi, một lần nữa nhìn Tinh nha đầu nhưng lần cuối cùng đó đi thăm nó, té gảy chân, đi không được, muốn đi xuống núi hái mấy quả táo để cúng tế bà, cũng không được ……."

Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, nước mắt lăn xuống.

Hàn Văn Hạo bình tĩnh vén chăn lên nói: "Tôi đi xem gia gia một chút……"

"Tôi cũng đi ……" Hạ Tuyết khóc muốn đứng lên.

"Không phải cô sợ sao?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, cố ý nói đùa.

Hạ Tuyết trợn mắt nhìn hắn, lau khô nước mắt, nói: "Tôi đột nhiên nhớ rất nhiều người, người yêu tôi, người tôi yêu, nhất là Lão sư, tuổi ông ấy đã cao, thật may có sư mẫu …….tôi muốn đi nhìn gia gia một chút……"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, đỡ cô cùng nhau rời giường, không hiểu sao Hạ Tuyết vươn tay, nắm chặt cánh tay của hắn.

Hàn Văn Hạo nhìn cô một cái, cũng không lên tiếng, nhẹ kéo thân thể của cô, cùng cô đi ra ngoài, hai người cùng đi ra khỏi phòng, đi qua phòng khách, đi tới trước cửa phòng Trần lão, Hàn Văn Hạo ôm khẽ người Hạ Tuyết, đề phòng cô hoảng sợ, nhỏ giọng khẽ đẩy cửa, nhìn trong phòng một chiếc đèn vẫn sáng, Trần lão một mình nằm trên giường, nhắm mắt, ở nơi đó nức nở khóc, nước mắt một giọt, từng giọt từ trên khuôn mặt già nua ra rơi ra ngoài, rất thê lương ……

Trong lòng của Hạ Tuyết chợt đau nhói, nước mắt cũng lăn xuống ngay sau đó.

Hàn Văn Hạo nhìn Trần lão đau khổ, cũng không lên tiếng, chỉ ôm chặt Hạ Tuyết khẽ thở dài …….

Hạ Tuyết nhỏ giọng khóc, nói: "Tôi muốn đi vào phòng với ông ……. gọi ông tỉnh lại, khóc rất đau lòng a ……."

Hàn Văn Hạo nắm chặt vai của cô, nhìn Trần lão vẫn còn ở bên trong nức nở nói: "Thôi …….. hiếm khi ông nằm mơ thấy vợ của mình ……. Một chút hạnh phúc như vậy, còn quấy nhiễu ông làm gì? Đây là vui vẻ và khổ sở …… đi thôi, đừng sợ nữa, trở về ngủ đi …….."

Hàn Văn Hạo nói vừa xong, kéo nhẹ Hạ Tuyết, trở vào phòng, vào lúc này, giữa bọn họ không ai nghĩ tới, thân phận của nhau, chỉ dựa vào nhau, trở về phòng, đóng cửa lại, sau đó Hàn Văn Hạo đỡ Hạ Tuyết nằm trên giường, khẽ ôm cô ngủ, đắp kín chăn cho cô, vẫn nghe tiếng khóc của Trần lão, trong lòng thật lâu không thể yên bình lại, hai người cứ như vậy nằm yên ……..

Hạ Tuyết tựa vào trên cánh tay của Hàn Văn Hạo, không nhịn được, tay ôm lồng ngực của hắn, nghe trái tim của hắn truyền đến tiếng tim đập vững vàng, sâu kín nói: "Hàn Văn Hạo, còn sống thật là tốt, có đúng không?"

"Ừ" Hàn Văn Hạo nhẹ vuốt tóc Hạ Tuyết, sâu kín nói

Hạ Tuyết vẫn nghe tiếng khóc của Trần lão, nhớ tới lúc bị tai nạn xe, hắn cùng với cô nhảy xuống chân núi, lại rỉ rã nói: "Hàn Văn Hạo ……."

"Ừ" Hàn Văn Hạo đáp lời.

"Cám ơn anh đã cứu tôi …….. cám ơn anh cùng với tôi nhảy xuống ……" Hạ Tuyết thật lòng nói.

Hàn Văn Hạo cười khẽ, thở dốc, nhẹ nắm tay cô đặt ở trước ngực mình, móng tay vẽ nhẹ lên ngón áp út của cô, giọng khàn khàn nói: "Cô tạm thời đừng đấu võ mồm với tôi là được ……."

"Còn không phải tại anh khi dễ tôi sao ?" Hạ Tuyết cũng nhỏ giọng nói.

Hàn Văn Hạo đột nhiên cúi đầu, vừa vặn thấy bộ dáng nhỏ của Hạ Tuyết lầu bầu không phục, hắn bóp cằm của cô một cái, có chút hận hận, cau mày nói: "Tôi nói cô đó, cô đó, tại sao lại bướng bỉnh như vậy, cho tới bây giờ cũng không có cô gái nào dám phản kháng tôi như vậy, lá gan của cô rất to! Tôi thừa nhận, có lúc tôi nói chuyện rất hung dữ với cô, nhưng lúc nào tôi cũng nhớ cô là mẹ đứa bé, có một số việc, tôi chưa nói rõ, cũng không đại biểu được cái gì! Cô không thể nhịn cho tôi một chút sao ?"

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, không phục nói: "Vậy anh không thể cũng nhịn cho tôi một chút sao? Anh khi dễ tôi, thành nghiện rồi ……"

Hàn Văn Hạo thật sâu nhìn Hạ Tuyết, trải qua một ít kinh sợ lúc nảy, làm khuôn mặt cô ửng đỏ, hai mắt rưng rưng, ẩm ướt long lanh, lỗ mũi có chút đỏ bừng đáng yêu, đôi môi đỏ tươi sáng bóng, hắn không nhịn được, vươn tay sờ lên môi của cô nói: "Bảo cô đừng cắn xuống môi, lại không nghe, đẹp nhất là môi của cô, cắn cắn hoài nhìn không đẹp !"

Hạ Tuyết vừa nghe, không nhịn được cắn môi một cái …….

"Cô còn dám cắn?" Hàn Văn Hạo hơi nghiêng người sang, đè nhẹ lên người của cô, nắm cằm của cô trách cứ nói: "Không cho cắn!"

Hạ Tuyết “phốc” một cái, cười thành tiếng, nhẹ nhàng động lòng người.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, lồng ngực dần dần phập phồng, hai mắt càng lúc càng nóng lên.

Hạ Tuyết nhìn bộ dạng hắn như vậy, trong lòng phanh nhảy dựng, mặt càng đỏ hơn, nuốt cổ họng khát khô, làm bộ đẩy hắn ra nói: "Đừng nhìn người ta như vậy, rất đáng sợ ………."

"Cô sợ cái gì?" Hàn Văn Hạo đột nhiên ôm chặt Hạ Tuyết, nắm bàn tay nhỏ bé của cô, nhìn cặp mắt mê ly của cô, hỏi.

"Không có sợ cái gì!" Hạ Tuyết nhẹ giọng nói, muốn tránh thoát tay của hắn, lại bị hắn nắm chặt hơn, mặt của cô càng đỏ, liền nhìn hắn nói: "Buông tôi ra!"

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt đột nhiên nóng rực, kiên định nói: "Thật muốn tôi buông ra sao?"

Hạ Tuyết đột nhiên không có cách nào, ngồi dậy, nói: "Tôi …… tôi đi ra ngoài một lát ……."

Hàn Văn Hạo đột nhiên ngồi dậy, từ phía sau lưng vội ôm lấy cô, hôn nhẹ lên cổ của cô, vội hỏi: "Chẳng lẽ sáu năm qua, thật sự quan trọng như vậy sao ? Không thương được chút nào sao ?"

"Đừng nói như vậy!" Hạ Tuyết muốn ngăn tay của hắn, Hàn Văn Hạo lại ôm chặt hông của cô, kìm chặt thân thể của cô, hôn nhẹ lên cổ của cô, tới vành tai, hơi thở nóng rực, từ trong lỗ tai Hạ Tuyết, xông vào trong thân thể của cô, cả người cô run rẩy một cái, trái tim phanh phanh nhảy thật lợi hại, muốn ngăn tay của hắn nói: "Anh đừng như vậy ……."

Con người có rất nhiều bí mật, rốt cuộc có ai có thể hiểu rõ chính mình? Chúng ta cũng không ai có biện pháp hoàn toàn hiểu rõ mình, hiểu rõ mình, có lẽ không bằng này ban đêm trăng sáng, gió mát, trong căn phòng nhỏ này, ánh đèn này, có chút mập mờ …….. vào lúc này, không liên quan đến gió trăng, không liên quan đến đạo đức, không liên quan đến ranh giới cuối cùng …… giống như đã trải qua cuộc chiến khốc liệt, hai nguời may mắn còn sống sót, dựa vào nhau, trong nháy mắt, có chút tâm tư đang lặng lẽ nảy mầm ……."Hàn Văn Hạo! ! Đừng như vậy" Hạ Tuyết vẫn có thói quen kháng cự hắn, vừa định xoay người đẩy hắn ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm chặt vào trong ngực, hắn hôn nhẹ cổ cô, ngửi thấy mùi thơm, nhẹ thở ra hơi nóng, khàn giọng hỏi: "Cảnh diễn lúc đó, các người hôn thật sao?"

Hạ Tuyết sửng sốt một chút, cô biết hắn nói mình diễn cảnh hôn ở vườn trà, trong lòng của cô vừa động, chẳng lẽ hắn lại để ý đến nụ hôn kia? Cô sâu kín nói: "Hôn thật ……."

Hàn Văn Hạo khẽ cắn vành tai của cô, cảm tính, khàn giọng hỏi: "Rốt cuộc làm thế nào mới có thể cùng một người đàn ông xa lạ hôn môi? Thậm chí hôn tình cảm như vậy ?"

Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo trêu chọc, mặt đỏ tới mang tai, thở gấp, khẽ vươn tay, vừa đẩy hắn ra, vừa nhỏ giọng nói: "Đó là diễn xuất ! ! Tôi là diễn viên! ! Đó là giả!"

Hàn Văn Hạo mạnh mẽ đè Hạ Tuyết xuống, cúi thấp đầu, hai mắt nóng rực chăm chú nhìn cô, xẹt qua một tia mất mát, hơn nữa chứa đựng thâm tình, có lẽ là ánh đèn hữu tình thôi, ai sẽ tin tưởng trong tròng mắt người đàn ông này, ẩn chứa tình cảm?

Hạ Tuyết thở hổn hển, nằm trên giường, nhìn ánh mắt hắn nóng bỏng, hốc mắt không khỏi đỏ lên, có chút sợ hãi, run rẩy nói: "Anh …. Anh …. anh làm gì?"

Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, thấy cô kinh hoảng, liền đè nén cảm xúc hỏi: "Rốt cuộc là yêu Văn Kiệt bao nhiêu ? Rất yêu em trai tôi sao ?"

Hạ Tuyết không biết nói sao, nhìn hắn, tròng mắt lóe lên, nước mắt lăn xuống …….

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, lại trầm trọng hỏi: "Rốt cuộc có yêu Daniel hay không? Nếu cô vẫn thích Văn Kiệt, cô cũng không yêu Daniel! Tôi phát hiện cô là người phụ nữ rất xấu, người nên yêu, cô lại không yêu, lại cố tình yêu một người không nên yêu! Không phải cô tự tìm tội chịu sao? Cô bảo tôi làm sao không tức giận?"

Hạ Tuyết nở nụ cười khổ, nước mắt vẫn lăn xuống ……

Hàn Văn Hạo vẫn nhìn Hạ Tuyết, chuyển tới Daniel, trực tiếp hỏi: "Thật vẫn còn rất yêu thích Văn Kiệt sao? Rất thích sao? Cô ở trước mặt hắn, ở trước mặt chúng tôi, cô thật sự là diễn viên giỏi nhất !"

"Anh đừng nói nữa !" Hạ Tuyết nghẹn ngào nhìn hắn nói: "Có thể đừng quan tâm đến chuyện này được không ? tôi không tự chủ được, không được sao? Tôi muốn lặng lẽ yêu một người, không được sao? Tôi không quấy rầy ai mà ? Ngay cả quyền yêu, tôi cũng không có sao? Không phải tôi đã nói, tôi muốn quên hắn sao ? Cố gắng cùng Daniel ở chung một chỗ thật tốt !"

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết lại hỏi: "Cô yêu Daniel sao?"

Hạ Tuyết nhìn hắn, ánh mắt lóe lên, vào lúc này, trong lòng không có phòng bị, thật thà nói: "Tôi không biết".

Hàn Văn Hạo có rất nhiều lời muốn nói lại nuốt trong cổ họng, không nói, chỉ nhìn cô chăm chú, thật lâu, thật lâu, rốt cuộc, hai mắt hắn chớp động, hỏi nữa: "Trong lòng chứa nhiều người như vậy, đối với cha đứa bé, có một chút tình cảm nào không ? Không hề có một chút nào sao ? Sáu năm qua, cho tới bây giờ cũng chưa một lần nào nghĩ đến tôi sao ?"

Hạ Tuyết nhìn chằm chằm hắn thật lâu, nước mắt lăn xuống, nghẹn ngào tức giận hỏi: "Vậy 6 năm qua, anh có nghĩ đến tôi sao? Bên cạnh anh có rất nhiều phụ nữ như vậy, có nghĩ đến tôi sao ?"

Hàn Văn Hạo nhìn nước mắt lăn ra, cắn răng, ánh mắt kiên định nói: "Không có! ! Một lần cũng không có! ! Cho tới bây giờ cũng không có nghĩ đến cô! Thậm chí rất ghét cô!! Rất ghét cô ! !"

"Không nghĩ đến tại sao lại ghét?" Hạ Tuyết giận dỗi hỏi

"Cho nên cô còn hỏi sao ?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, cũng giận dỗi nói! !

Hạ Tuyết giật mình, nhìn hắn.

Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, đột nhiên nói: "Ảnh hậu, có nguyện ý diễn một tuồng kịch với tôi không ?"

"À?" Hạ Tuyết không hiểu nhìn hắn.

Hàn Văn Hạo thật sâu nhìn cô, lại nói: "Có nguyện ý diễn một tuồng kịch với tôi không? Ngay tại đêm nay …….."

Hạ Tuyết vẫn chưa hiểu, nhìn hắn.

Trong lòng của Hàn Văn Hạo xẹt qua một chút đau, nhìn cô dịu dàng nói: "Ngay tối nay, diễn một tuồng kịch với tôi, giống như diễn cảnh ở vườn trà …….. Xem tôi như một người đàn ông xa lạ đó, tôi không muốn sáu năm qua, bởi vì chán ghét cô mà nhớ tới cô, cũng không cần sáu năm trước đã từng vì người khác làm mọi chuyện, cái gì tôi cũng không cần, cô hãy xem tôi là một đàn ông xa lạ, tôi chỉ làm người đàn ông xa lạ là tốt rồi ……… sau đêm nay, cô sẽ quên tôi, giống như quên một người xa lạ ………"

Hạ Tuyết vỗ vào vai của hắn, rơi lệ nói: "Anh làm gì thế ? Tại sao anh nói những lời như thế ? Anh làm gì thế à? Tôi không muốn chán ghét anh, tại sao anh muốn làm một người đàn ông xa lạ, anh là cha đứa bé, tôi biết anh tốt với tôi, tôi biết rất rõ ……. Anh đừng nói như vậy, làm cho người ta đau lòng ……"

Hàn Văn Hạo thoáng đau lòng, nở nụ cười, cúi đầu, giọng khàn khàn nói: "Đừng đau lòng, cô và tôi không có cách nào ở chung một chỗ, bởi vì sáu năm qua, cô không phải là của tôi, tôi không có tư cách muốn cô, tối nay nên đồng ý với tôi, xem tôi như một người xa lạ, cho tôi một nụ hôn ………"

"Đừng như vậy ……." Hạ Tuyết khóc, đánh mạnh vào vai của hắn, nước mắt từng giọt lăn xuống ……..

"Đừng khóc" Hàn Văn Hạo khẽ dỗ cô, lau đi nước mắt cho cô, động tình nói: "Mỗi lần hôn cô, cô đều không cam lòng, không tình nguyện …… tối nay tôi không muốn ép buộc cô, tôi chỉ yêu cầu một nụ hôn, một nụ hôn là tốt lắm rồi".

Hạ Tuyết lại bật khóc, nhìn trong đôi mắt của Hàn Văn Hạo có chút đau lòng và mất mát, cô bất đắc dĩ vỗ vai của hắn, nắm một góc áo sơ mi của hắn nhưng không phản kháng nữa, chỉ nhìn hắn, vẫn nức nở rơi lệ, Hàn Văn Hạo nhìn cô thật lâu, thật lâu, giống như từ cô ánh mắt lấy được một chút thông tin, đuôi mắt hắn xẹt qua nụ cười, chậm rãi cúi đầu, trên môi của cô nhẹ nhàng hôn ……

Hạ Tuyết hé miệng vẫn rơi lệ, tiếp xúc môi hắn một chút ướt át, trong lòng đột nhiên ấm áp, Hàn Văn Hạo ôm chặt thân thể run rẩy của cô, cúi đầu khẽ hôn môi cô, nài nỉ: "Mẹ đứa bé, ôm tôi đi ……."

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, chậm rãi vươn tay ôm cổ của hắn, cảm nhận được thân thể hắn kích động hơi run rẩy, trong lòng của cô ấm áp, trợn to đôi mắt đẫm lệ nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, đột nhiên lại cúi đầu, hôn lên môi đỏ mọng của cô, mút lấy môi cô ……. lúc này Hạ Tuyết bắt không còn cự tuyệt, cũng không nghênh đón, chỉ ngây ngô nằm trên giường, từ từ bị hắn dịu dàng hôn, cảm động, khẽ nhắm hai mắt, nước mắt lăn xuống, ôm cổ của hắn, mở đôi môi đỏ mọng, đón nhận nụ hôn của hắn …….

Đầu lưỡi Hàn Văn Hạo lập tức dò vào, cùng cô nồng nhiệt hôn, đầu lưỡi dây dưa nhau, triền miên đến khiến người ta có chút tâm thương, hơi thở ấm áp hòa vào nhau thân thể nóng bỏng hợp lại cùng nhau, Hàn Văn Hạo khẽ vuốt ve bên hông cô, tay Hạ Tuyết ôm cổ của hắn, hai người cùng nhau hôn cuồng nhiệt, hơi thở thở hòa vào nhau, khiến trái tim của nhau phanh phanh nhảy, thân thể càng lúc càng gấp kết hợp với nhau, dường như Hàn Văn Hạo cảm nhận được nơi thần bí giữa hai chân Hạ Tuyết bắn ra dịch ấm áp, nghĩ tới những thứ này, thân thể của hắn lại bốc hỏa, cuồng nhiệt hôn đầu lưỡi của cô, khẽ vuốt ve hông của cô, ngón cái rà nhẹ ở ngực của cô, tất cả xảy ra dường như là một loại ám hiệu, một loại van xin, nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, trong lúc này, cô do dự, cho nên người đàn ông này đang cuồng nhiệt, bất đắc dĩ, mất mát, cô phòng bị từ từ thiếu đê, nhưng cô lại biết, mình không có cách nào đồng ý hắn, cho nên cô rơi lệ …….

Dường như Hàn Văn Hạo cảm nhận được cô bất đắc dĩ, vẫn không miễn cưỡng, chỉ đưa hai tay, ôm chặt eo thon của cô, vừa hôn, vừa thở nhẹ, nói: "Tôi thích nhất eo của cô, cảm giác rất mềm mại ……"

"Không phải anh nói khó nhìn sao ?" Hạ Tuyết nhìn hắn.

Hàn Văn Hạo nhiệt tình nói với Hạ Tuyết: "Cô hiểu được con gái, tại sao lại không hiểu được cha đứa bé ?"

Hạ Tuyết đột nhiên không biết nói gì, chỉ nhìn hắn

Hàn Văn Hạo cười khẽ, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, giọng khàn khàn nói: "Cô có từng thử tìm hiểu tôi không ?"

Trong lòng của Hạ Tuyết vừa động, nhìn hắn, sâu kín hỏi: "Anh có từng muốn tôi giải thích cho anh sao?"

Hàn Văn Hạo nhìn cô, ánh mắt chớp một cái, xẹt qua ý cười, một câu hai nghĩa nói: "Được người hiểu rõ luôn tốt hơn".

Hạ Tuyết nhìn hắn, đột nhiên bất đắc dĩ đè nén cảm xúc, Hàn Văn Hạo cũng nhìn chăm chú cô thật lâu, không nói gì thêm, khẽ ôm cô vào trong ngực, hôn lên tóc cô, nhắm hai mắt nói: "Ngủ đi …… đêm đã khuya rồi, mẹ đứa bé".

Hạ Tuyết nằm trong ngực của cha đứa bé, không nói gì thêm, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm ánh đèn mờ nhạt trước mặt, đầu óc trống rỗng, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn ấm áp và tiếng tim đập bang bang.

.