Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Chương 598

598



Chiếc Rolls-Royce ở trong tuyết bay lao đi.

Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, hai tay ôm hông của hắn, mặt dính vào lồng ngực của hắn nơi, cười ngọt ngào nói: "Anh trêu cợt Văn Vũ và Văn Kiệt như vậy, không sợ bọn họ tức giận à?"

Hàn Văn Hạo ôm khẽ thân thể Hạ Tuyết, nắm bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên môi hôn, dịu dàng cười nói: "Anh vốn là có thù phải trả"

Hạ Tuyết mỉm cười, nhớ tới tất cả mọi chuyện khi mới quen biết giữa mình và Hàn Văn Hạo, cô lại cười ngọt ngào nói: "Bây giờ em nhớ lại lúc chúng ta đi chung với nhau, em thật sự đối anh rất quá đáng a, thường hay bạt tai anh, còn cố sức mắng anh, nhưng ngoại trừ miệng mồm độc ác một chút, cũng không thấy anh làm gì em ——"

Hàn Văn Hạo nghe vậy, khẽ mỉm cười, cúi đầu, véo nhẹ lấy cằm nhọn của cô, sủng ái nói: "Em cũng biết? Giống như con hổ con, lúc nào cũng giương nanh múa vuốt với anh ——"

Hạ Tuyết miệng khẽ mím môi, ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngọt ngào, vui vẻ nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo cũng cúi đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, mềm mại của cô, mắt hạnh xinh đẹp, cái mũi nhỏ nhắn tinh tế, còn có cánh môi giống như hoa anh đào, càng nhìn, trong lòng càng vui vẻ, véo nhẹ lấy cằm nhỏ của cô, cảm động nói: "Anh biết làm sao để có em? Nhưng anh lại có được em —— Bỏ lỡ sáu năm, em lại trở về bên cạnh anh —— Có lúc suy nghĩ, thật là cảm thấy không thể tin được"

Hạ Tuyết cười một tiếng, ôm cổ của hắn, sau đó cố ý cau mày nói: "Vậy không phải anh nên cám ơn em thật tốt sao ? Cám ơn em kiên định yêu anh như vậy?"

"Em có sao?" Hàn Văn Hạo lại nhịn không được, ôm chặt thân thể của cô, mỉm cười nói: "Em là anh rất không dễ dàng, rất không dễ dàng theo đuổi ——"

Hạ Tuyết nhíu chặt mày, sau đó cố ý buông tay ra, xoay người, dựa lưng vào trong ngực của hắn, cúi đầu vuốt vuốt chiếc nhẫn ngọc bích trong tay mình, mới nói: "Vậy không em có? Em cũng rất yêu anh mà? Không phải em theo đuổi anh một lần nữa sao?"

Hàn Văn Hạo ở phía sau, ôm chặt Hạ Tuyết, cúi đầu khẽ cọ cọ vào mặt của cô, khẽ hôn vành tai của cô, xúc động, nói: "Có đôi khi, anh có cảm giác, anh yêu em nhiều hơn một chút ——"

"Vậy sao?" Hạ Tuyết lại ngắm nghía chiếc nhẫn của mình, cười nói: "Em yêu anh nhiều hơn ——"

Hàn Văn Hạo cười khẽ, sau đó nhìn Hạ Tuyết đang vuốt vuốt chiếc nhẫn của mình, hắn liền hỏi: "Em đang ngắm nghía chiếc nhẫn của mình, có chuyện gì vậy?"

Hạ Tuyết nghe vậy, con ngươi đảo một vòng, lập tức giơ tay lên, để cho mình ngón tay thon dài trắng nõn, giương ở trước mặt Hàn Văn Hạo nói: "Anh cảm thấy chiếc nhẫn của em nhìn đẹp không?"

"Tạm được ——" Hàn Văn Hạo ôm lấy cô, cũng mỉm cười nhìn chiếc nhẫn kia, mới phát hiện, Hạ Tuyết không thích đồ trang sức nhỏ, chiếc nhẫn kim cương cũng không phải nhỏ, cô muốn lớn hơn, càng rực rỡ càng tốt.

"Vậy ——" Hạ Tuyết có chút cau mày, khẽ cắn môi, cố ý hỏi: "Anh cảm thấy đeo vào ngón tay nào, thì nhìn đẹp?"

Hàn Văn Hạo cũng không để ý, nói ngay: "Đeo vào ngón trỏ đẹp ——"

Sắc mặt của Hạ Tuyết xụ xuống, liền buông tay, cố ý không để ý tới hắn!

"Thế nào?" Hàn Văn Hạo cúi đầu, dịu dàng hỏi.

"Không có!" Gương mặt Hạ Tuyết không vui.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo có chút lóe lên, cúi đầu, hôn nhẹ khuôn mặt của cô, nói: "Có phải nhớ tới chuyện hôm qua, còn cảm thấy ủy khuất hay không?"

Không đề cập tới chuyện này, còn được! Vừa nhắc tới chuyện này, Hạ Tuyết càng phiền não hơn, nói: "Anh đừng nói nữa! Hôm nay bên tổ diễn kịch chắc chắn tụ tập một đám phóng viên, lại túm lấy em hỏi tiếp, có phải anh muốn vứt bỏ em hay không!"

"Không phải anh đưa em đến tổ diễn kịch sao? Như vậy không phải chân tướng rõ ràng sao?" Hàn Văn Hạo nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của cô.

"Bọn họ sẽ nói chúng ta đang diễn trò! Thật ra thì chúng ta đã xuất hiện vấn đề! Anh cũng biết, minh tinh làm cho người ta có cảm giác, không quá thực tế! Hừ!" Hạ Tuyết nghĩ tới đây, thân thể có chút cứng ngắc, muốn tránh ra khỏi lồng ngực Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo giống như đang nịnh nọt, ôm chặt eo nhỏ của cô, xoay thân thể của cô, cúi đầu, hôn lên môi của cô ——

"Ưmh ——" Trái tin Hạ Tuyết nhảy lên, tay không tự giác nắm1 góc cổ áo của Hàn Văn Hạo, khẽ mở đôi môi đỏ mọng, cùng đầu lưỡi của hắn cuồng nhiệt quấn lấy, chỉ cần đón nhận nụ hôn của hắn, cô cũng không có biện pháp tức giận, sẽ rơi vào trong dịu dàng của hắn, không cách nào thoát khỏi ——

Hàn Văn Hạo đè Hạ Tuyết lên trước cửa sổ xe, vừa cuồng nhiệt hôn môi của cô, vừa vươn tay khẽ xoa bộ ngực sữa của cô.

"Đừng như vậy ——" Hạ Tuyết nhìn về phía tài xế lái xe, nhẹ nắm tay của hắn, Hàn Văn Hạo lại cười một tiếng, ôm chặt eo nhỏ của cô, hôn nhẹ cánh môi của cô, xúc động, nhỏ giọng hỏi: "Tối nay lúc nào thì quay phim xong?"

Hạ Tuyết ngắm nhìn cà vạt của hắn, ngọt ngào nói: "Tám giờ ——"

"Vậy chúng ta trở về khu nhà ở ——" Hàn Văn Hạo khẽ cắn vành tai của cô nói: "Hai người ở trong thế giới của chúng ta, mới yêu em được nhiều ——"

"Ai muốn anh yêu?" Hạ Tuyết đột nhiên cười một tiếng, đẩy hắn ra, Hàn Văn Hạo lại mỉm cười khẽ hôn lên môi cô, tay lại xấu xa hướng trước ngực của cô tìm kiếm, rồi ở bên tai của cô nói: "Bây giờ anh muốn ——"

"Tránh ra!" Hạ Tuyết không nhịn được, cười một tiếng, lại bị Hàn Văn Hạo ôm vào trong lòng, bị hắn hôn, rơi vào trên môi, khẽ cắn cằm của mình, thậm chí hôn nhẹ xương quai của mình, lòng của cô có chút say, bởi vì cảm giác người đàn ông này thật sự rất quý trọng, rất yêu mình, cô thỏa mãn, mỉm cười thuận theo, tiếp nhận nụ hôn của hắn.

Chiếc xe cứ lao đi trong tuyết, chạy nhanh đến một bãi đất trống trước bót cảnh sát, hôm nay “Song Thành Ký” phải quay cảnh tại bót sát sảnh, cho nên sáng nay phóng viên cũng đã tụ tập tại bãi đất trống, đang chuẩn bị muốn chặn Hạ Tuyết tiếp nhận phỏng vấn, nhưng lại bị nhân viên tổ diễn kịch và bảo an đuổi đi, nói muốn được yên tĩnh thì chiếc xe của Hàn Văn Hạo hướng bên này chạy tới, đám phóng viên đang cầm máy quay hình, xôn xao nhìn Hàn Tổng Tài vĩ đại cư nhiên tự mình đưa Hạ Tuyết tới tổ diễn kịch, tất cả mọi người đều hưng phấn như ong vỡ tổ, nhưng hộ vệ của Hàn Văn Hạo sớm có chuẩn bị chặn mọi người lại.

Cửa xe Rolls-Royce mở ra, Hàn Văn Hạo bước ra ngoài trước, lập tức thành tiêu điểm gây kinh ngạc toàn trường, một người giống như Đế Vương, đến mức, luôn có thể phát ra khí thế khổng lồ cuồn cuộn, chỉ thấy hai tròng mắt của hắn, áp chế toàn trường, chợt lóe, rồi hết sức sủng ái dắt Hạ Tuyết vô cùng rạng rỡ, hai người quang minh chính đại, nhận lấy ánh đèn flash nhấp nháy của đám phóng viên, cả tổ diễn kịch “Song Thành Ký” xôn xao nhìn sang phía hắn, không nhịn được hâm mộ Hạ Tuyết lại có được một người ái mộ như vậy, Trầm Ngọc Lộ cũng mặt lạnh đứng một bên, tức giận nhìn về phía bọn họ!

Hàn Văn Hạo ôm khẽ Hạ Tuyết, đứng trước đám phóng viên, không để ý bọn họ, chỉ ôm khẽ eo nhỏ của cô, cúi đầu hôn lên môi cô, dịu dàng nói: "Tối nay chờ anh —— Anh tới đón em ——"

"Ừ. . . . . ." Hạ Tuyết cười ngọt ngào đáp lời.

"Đi nha —— Các người chăm sóc Hạ tiểu thư thật tốt ——" Hàn Văn Hạo phân phó Nhậm Phong và Hứa Mặc, hai người bọn họ lập tức gật đầu!

Trong ánh mắt của mọi người, Hàn Văn Hạo hôn lên tóc Hạ Tuyết, mới xoay người lên xe, ngồi trong xe, nhìn cô sủng ái cười một tiếng, rồi cho xe chậm rãi chạy đi ——

Vẻ mặt Hạ Tuyết cũng ngọt ngào nhìn chiếc xe lao đi, biết hắn quan tâm mình chịu ủy khuất, cho nên đặc biệt tới đập tan lời đồn đãi, nghĩ tới đây, trong lòng của cô ấm áp, xoay người liền nhìn thấy Isha đã đứng ở trước mặt của mình, trong miệng đang nhai kẹo sữa bò nói: "Xem đi? Ngày hôm qua còn ủy khuất khóc như vậy, hôm nay người yêu làm Hộ Hoa Sứ Giả đưa tới, Hạ Tuyết cô có tài đức gì à? Thật là!"

"Đi!" Hạ Tuyết mỉm cười vừa định đi về phía tổ diễn kịch, lại nhìn thấy một cô gái nhỏ trong tổ diễn kịch, đang nhiệt tình phân phát kẹo khắp nơi, cô liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Cô nàng này muốn kết hôn, cho nên phát bánh kẹo cưới ——" Isha cười nói.

Sắc mặt của Hạ Tuyết lại mất hứng!

.