Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vua điện ảnh - Chương 1

Chương 1: LÀM THUÊ.

Tề Hạc Hiên bị tổn thương mắt cá nhân trong lúc biểu diễn, kết thúc công việc vào lúc tối muộn, Triệu Xảo Xảo khuyên hắn ở tổ kịch dưỡng thương nhưng hắn vẫn rời đi. Triệu Xảo Xảo không yên lòng, vì vậy đi theo hắn. …

Đi xuống nơi cho thuê, hắn khập khiễng đi về phía chợ đêm, đường nhỏ có cửa hàng bán hoa, khom người nâng hoa hồng ngửi, lúc chủ quán hỏi hắn muốn mua bao nhiêu bông thì hắn lại mua một chậu xương rồng. Một tay ôm chậu xương rồng chen vào trong đám người, sau khi nhận được điện thoại thì dừng ở một cửa hàng, hắn mua một túi hành gừng tỏi. Triệu Xảo Xảo lén lút đi theo sau, trong lòng mừng thầm, mua mấy thứ này chắc chắn không phải đi hẹn hò.

Tề Hạc Hiên đi bộ một quảng đường dài, sau đó đi vào trong một quán nhỏ, quán không lớn nhưng vô cùng nhộn nhịp và đông khách. “Cậu là rùa à? Mau đưa nguyên liệu cho phòng bếp đi!” Bà chủ một bên thu tiền một bên chỉ huy, bận rộn không nhìn hắn một cái. “Nghe người ta bảo cây xương rồng có thể phòng phóng xạ” Tề Hạc Hiên để chậu xương rồng ở cạnh máy tính, sau đí tập tễnh đi ra phía sau phòng bếp.

“Lãng phí, không bằng mua thêm hai bì hành” Bà chủ không chút cảm kích nói. Triệu Xảo Xảo im lặng đứng ngoài cửa hàng, nhìn về phía bà chủ nghiêm túc, đó là một người mập mạp và lôi thôi… Bà ấy hẳn đã quá ba mươi tuổi. Thứ xấu nhất là đôi tay của bà, vừa thô lại vừa lớn. “Xin chào, xin hỏi Tề Hạc Hiên đang làm thêm ở đây sao?” Cô ta quyết định hỏi.

“Đúng vậy, cậu ta đang bận ở sau bếp, không bằng cô ngồi đây ăn chờ cậu ta?” Bà chủ mời cô ta ngồi. “A, xin hỏi tiền lương một tháng bao nhiêu?” Bà chủ nhìn về phía cửa, vừa tính toán vừa trả lời “Đi muộn về sớm, trừ một ít cũng còn mấy trăm”

“Mấy trăm? Tôi không nghe nhầm chứ?” Hắn tùy tiện đóng một cảnh chắc chắn sẽ hơn số tiền này. “Cô ngại ít nhưng tôi lại thấy nhiều, nếu cô là bạn của cậu ta thì bảo cậu ta đừng tới đây, ngoài gây phiên ra thì chỉ biết ngủ” Bà chủ nhìn chậu xương rồng, chán nản nói. Lúc này âm thanh của Tề Hạc Hiên vang từ phía sau phòng bếp vào “Điền Nhữ, đầu bếp gọi cô”

Điền Nhữ là tên của bà chủ. “Lại là chuyện gì? Không thấy tôi đang bận sao?” Bà chủ bất mãn ném mẩu thuốc lá, dứt khoát đi vào trong phòng bếp. Thông qua cuộc đối thoại ngắn gọn, Triệu Xảo Xảo có thể kết luận cửa hàng này không phải do gia đình Tề Hạc Hiên mở, nhưng vậy thì tại sao hắn lại tới đây làm chân chạy vặt? Lại nhìn bà chủ, vừa già vừa xấu, tới cùng là cái gì đã hấp dẫn hắn?

Đang nghĩ thì Tề Hạc Hiên cầm hai bát mỳ thịt bò lớn đi ra, cẩn thận đặt ở trước mặt khách. Triệu Xảo Xảo thừa dịp hắn chưa thấy nghiêng người tránh vào trong đám đông, quan sát cử chỉ của hắn. Kỳ lạ là hắn không chỉ khó chịu mà còn cười nhiều hơn ở nơi diễn.

Cứ như thế, hắn làm từ hơn chín giờ tới rạng sáng, cho tới khi bà chủ đóng cửa mới đi về. Từ đầu tới cuối, bà chủ không quan tâm vết thương ở chân của hắn, ngã tư đường yên tĩnh, thậm chí có thể nghe được tiếng dạy dỗ của bà chủ, mắng hắn chậm chạp làm trễ khách. Hắn chỉ cười, không nói gì, nhắc nhở bà chủ đi đường cẩn thận.

Nhìn bà chủ lên xe đạp điện chạy đi, hắn nâng môi. … “Tề Hạc Hiên, vì sao anh phải tới đây chịu ủy khuất?” Triệu Xảo Xảo vốn định im lặng rời đi, nhưng thật sự không hiểu.

Hắn có bề ngoài đẹp trai, tính cách cương nghị, quật cường, nhưng lại ngoan ngoãn nghe theo bà chủ chuyên nói lời ác với hắn. Trong phút chốc, nụ cười của hắn biến mất, đổi hướng bước đi. “Mụ đàn bà kia mắng anh khiến tôi nhịn không được, rốt cuộc anh nghĩ cái gì thế?” Triệu Xảo Xảo đuổi theo hỏi.

Hắn không trả lời, lấy cái bánh nướng không nóng không lạnh từ trong túi plastic ra, vừa đi vừa hăn. Triệu Xảo Xảo quả thật nhìn được trước khi bà chủ đi có nhét đồ vào tay hắn, đó là thứ này sao? Cô ta đi theo hắn một hồi, tới khi một chiếc xe taxi đi qua, hắn ngoắc lại, mở cửa xe, làm tư thế mời với Triệu Xảo Xảo “Điền Nhữ không muốn tiếp xúc với người trong vòng showbiz, huống chi cô còn là ngôi sao nổi tiếng, nếu chọc Điền Nhữ tức thì sẽ đuổi tôi đi, cho nên mời cô lần sau đừng tới nữa”

“Anh với bà chủ kia? … Sao có thể?” Triệu Xảo Xảo quyết đoán phủ định, nhất định là do cách biểu đạt của hắn có vấn đề. “Bánh nướng này là do cô ấy tự tay làm, bởi vì hương vị ngon mà rất nhiều khách từ xa tới, cho nên mỗi ngày chỉ có số lượng hai trăm cái” Tề Hạc Hiên nhấm nuốt mỹ thực, cười sáng lạn. Triệu Xảo Xảo hiển nhiên không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của hắn, khó hiểu hỏi “Vì bánh nướng của mụ ta mà anh cam nguyện làm trâu làm ngựa?”

“Cô có thể hiểu như vậy. Đi đường cẩn thận” Hắn giúp cô ta đóng cửa xe, sau ngăn chiếc khác. Triệu Xảo Xảo nhìn qua cửa kính thì thấy hắn nhìn miếng bánh nướng, mỉm cười ngây ngô như lấy được báu vật.

Không phải chỉ là cái bánh nướng thôi sao? Cần gì phải vui vẻ như vậy?.