Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vua điện ảnh - Chương 4

Chương 4: RANH GIỚI SỐNG CHẾT.

Trong quá trình quay phim cổ trang, không thể thiếu trường hợp bị truy sát. Công việc lần này của Tề Hạc Hiên là cứu nữ nhân vật chính khỏi việc rơi xuống núi do ngựa điên, cảnh hai người cầm lấy tay trong lúc gần như rơi xuống. Động tác nguy hiểm như vậy yêu cầu rất cao, dĩ nhiên không thể để cho nữ chính tự mình diễn, Triệu Xảo Xảo chờ quay đặc tả là ổn. Cô ta lững thững tới trước mặt Tề Hạc Hiên “Nghe nói phần diễn này phần lớn các diễn viên thế thân không muốn nhận, bởi vì chỉ cần không cẩn thận thì sẽ ngã nhào vào vách núi, xem ra đạo diễn đã hạ vốn gốc ở trên người cậu”

Vốn trong kịch bản không có đoạn này, nhưng cô ta đã đề nghị với biên kịch, mục đích không phải tăng thêm khoản tiền kếch xù cho Tề Hạc HIên mà làm khó dễ hắn. Tề Hạc Hiên kiểm tra đồ bảo hộ, lơ đễnh nói “Nếu thuận lợi hoàn thành thì tôi có thể giúp Điền Nhữ đạt được tâm nguyện” “Điền Nhữ, Điền Nhữ, mặc dù cậu muốn từ chối tôi cũng không nên lấy cô ta ra làm tấm gỗ! Chúc cậu may mắn!”

Triệu Xảo Xảo giận dữ muốn đi thì bị hắn giữ lại, nhưng câu nói tiếp theo khiến cô ta suýt nữa tức tới mức hộc máu. “Cô là người duy nhất gặp được Điền Nhữ, nếu tôi bất hạnh bỏ mình, xin cô giúp tôi một việc, đem năm mươi vạn bảo hiểm này được cho cô ấy, hơn nữa nói với cô ấy tôi đã ra nước ngoài, vĩnh viễn không thể trở về” Thần thái của hắn tuy bình tĩnh như nước, nhưng lời nói lại ẩn chứa sự cảm kích với Triệu Xảo Xảo.

Triệu Xảo Xảo nghẹn họng trân trối, cô ta biết hắn không nói đùa. “Nếu cậu cần tiền giúp cô ta sao không trực tiếp làm diễn viên?” “Tôi không thích xuất đầu lộ diện”

“Nhưng cậu có thể phát triển ở giới showbiz” Từ nhỏ hắn đã tập võ, lại am hiểu các loại vũ đạo, ngoại hình xuất chúng, căn cứ mấy điểm này đã đủ cho hắn làm một diễn viên xuất sắc. Tề Hạc Hiên cười, không nói gì, nhảy lên lưng ngựa. “Cậu sợ một khi cậu nổi tiếng cô ta sẽ tự ti sao?” Triệu Xảo Xảo rốt cục cũng hiểu cái gì đó.

“Tôi không nghĩ nhiều như vậy, chỉ hi vọng truyền thông không quấy nhiễu cuộc sống bình tĩnh của cô ấy” Tề Hạc Hiên ngoái đầu nhìn “Tôi biết cô là một cô gái tốt, nhưng xin lỗi, tôi đã quyết tâm đời này ở cạnh cô ấy” “Vì sao? Tôi không hiểu” “Năm tháng sẽ mài mòn tất cả, cảnh còn người mất, có thể làm bạn tới già không thể xét vẻ ngoài”

Tiếng vó ngựa đi xa, Triệu Xảo Xảo đứng ngây ngốc một hồi, biểu đạt của Tề Hạc Hiên rất rõ ràng, hắn yêu Điền Nhữ, sinh lão bệnh tử không rời. Ngoài hâm mộ ra thì còn có thể làm gì? Rồi sau đó, thật sự đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn – sau khi hoàn thành quay chụp thuận lợi, Tề Hạc Hiên bị đưa vào phòng giải phẫu.

Thật ra màn biểu diễn rất tốt, mọi thứ đều ổn, nhưng điều ngoài ý muốn là nữ thế thân mặc đồ cổ trang quá dài, đạp vào áo té ngã, cô ta lại cách không xa vách núi đá, Tề Hạc Hiên muốn bảo vệ mạng của cô ta, bí quá hóa liều, kéo cô ta lên ngựa, sau khi thoát khỏi trói buộc, cô ta ngã về phía trái ngược. Bởi vì phương hướng thay đổi khỏi phảm vị bảo vệ cho nên trong quá trình đó, hắn bị ngựa đạp sáu cái. Trong nháy mắt, trong ngoài chỗ diễn loạn thành một đoàn, những tên phóng viên không ngừng chụp ảnh. Nữ thế thân gào khóc, Triệu Xảo Xảo cũng khóc, cô ta thấy hối hận.

Ông trời phù hộ cảnh này đừng dùng mạng sống của hắn để đổi lại một chút ‘phấn khích’. … Nếu có thể cầu phúc được thì tốt quá.

Nhưng sự thật rất tàn khốc, hắn nằm hấp hối trên giường phẫn thuật, sống chết không rõ. Nếu hắn cứ vậy mà chết đi, Điền Nhữ có thể vì hắn mà đau không không? Nếu hắn cứ vậy mà chết đi, sau này Điền Nhữ sẽ dựa vào ai đây?

Vướng bận duy nhất xoay quanh trong đầu Tề Hạc Hiên, tiếng hát vang bên tai hắn. Tuyên bố với thế giới, tôi yêu em, tôi chỉ muốn ở cạnh em, trái tim này, không sợ hãi, rất kiên định….