Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vua điện ảnh - Chương 6

Chương 6: HUY HOÀNG LỤI TẮT.

Qua một tháng dưỡng bệnh, Tề Hạc Hiên có thể đi được, chống trượng đi vào quán mì nhỏ, “Cậu bị đuổi việc rồi” Điền Nhữ lạnh lùng nói, từ sau khi gặp Triệu Xảo Xảo ở sân thượng, cô không đi tới bệnh viên thăm Tề Hạc Hiên nữa.

“Chân của tôi đã tốt hơn rồi, chỉ là bây giờ không thể dùng quá mức” Điền Nhữ thấy hắn giúp mình tính tiền, tức giận cầm sổ sách đánh lên lưng hắn “Cậu bị điếc rồi hay sao?” Tiếng hét này của cô khiến khách vừa mới vào tiệm đi ra.

Tề Hạc Hiên cố sức lượm sổ sách để lên bàn, ngồi lên ghế “Thực đơn, tôi muốn gọi đồ ăn” “Không bán!” “Muốn bán hay không? Dù sao tôi cũng không muốn đi” Tề Hạc Hiên chiếm bàn ăn bốn người, cầm điện thoại ra chơi game.

“Dùng chiêu vô lại để đối phó với tôi sao? Cậu đừng ép tôi đánh người bị thương tật” Điền Nhữ cầm chổi lông gà, muốn phân rõ giới hạn thì phải quyết tâm. “Tùy tiện, da tôi dày, không sao” Tề Hạc Hiên cảm thấy cô đã biết được chân tướng, đây là vấn đề hắn lo lắng nhất. Điền Nhữ không quan tâm tới cảm xúc của khách, hung hăng đánh lên người hắn “Nếu không đi tôi sẽ ném cậu ra ngoài!”

Buôn bán trên đường hẳn không thiếu du côn, nhưng mà nói tới lại thấy kỳ lạ, một năm nay, những người đó không tới tìm cô lấy tiền bảo vệ, còn giúp cô đuổi khách uống say gây chuyện. Sắc mặt Tề Hạc Hiên thong dong, nằm úp sấp lên bàn ngủ gật. Điền Nhữ chạy tới ngã tư tìm “Duy Quyền”, làm tên côn đồ đương nhiên biết ai có thể ăn hiếp, ai không thể. Hắn lập tức bảo xương sống, thắt lưng bị đau, không thể động đậy.

Điều này khiến cô tỉnh ngộ, đám côn đồ này làm gì có tâm trắc ẩn? Chẳng qua là do Tề Hạc Hiên đưa tiền mà thôi. Mọi việc là như vậy, không biết hắn còn im lặng làm bao nhiêu chuyện. Nghĩ vậy, cô không trở về cửa hàng, đi bộ khỏi đó rồi nhắn cho hắn một tin nhắn: Nếu cậu ở đó, tôi đi.

Một lát sau, cô nhận được tin nhắn: Tốt, tôi đi. Ba chữ ngắn gọn, giống như sự bất đắc dĩ của hắn. Cô áy náy tắt di động, dệt hoa trên gấm, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Ai không muốn có người thương, người yêu? Nhưng nếu ông trời chiếu cố cô, sẽ không cướp đi tất cả mọi thứ của cô lúc cô đang đứng ở đỉnh cao của sự nghiệp.

Cha đầu tư cổ phiếu sai, bị bệnh, Điền Nhữ vì giúp cha mau hoàn thành nợ nần, không để ý tới sự ngăn cản của người đại diện, buông tha cho việc diễn xuất, buông tha nguyên tắc của ca sĩ, chỉ cần nơi nào cho cô cái giá tốt thì cô sẽ tới đó hát. Hai năm trôi qua như vậy, dây thanh xướng của cô bị hỏng, hình tượng bị hủy, bôn ba mệt nhọc làm bệnh hen suyễn kịch liệt hơn, chỉ có thể dùng thuốc kích thích mới có thể chạy sô. Thuốc kích thích đúng là có thể khống chế bệnh, nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, khiến cô càng ngày càng mập. Cho tới khi cô hoàn thành số tiền nợ, cô nhìn mình qua kính, khóc trong nhà ba ngày. Khóc đủ, ngày tiếp phải sống, cha nằm bệnh trên giường còn cần cô chăm sóc, đành phải cắn răng kiên trì.

Điền Nhữ cuộn tròn một góc, nhinfv ề áp phích concert ở đầu giường. ---- một cô gái mười tám tuổi xinh đẹp đang hát. Nghệ danh: Điền Điềm, tên thật Điền Nhữ, bốn tuổi bắt đầu học đàn dương cầm, mười sáu tuổi ra mắt, mười tám tuổi trở thành viên ngọc được chú ý, mười chín tuổi, truyền thông đem cô làm tiền tài, hai mươi tuổi, công ty lấy cớ thân thể biến dạng hủy hợp đồng. Vì vậy biến mất khỏi màn ảnh.

Cô nhìn cô gái ở trong áp phích không chớp mắt. Cô gái kia rất lóa mắt, cô ấy tên Điền Điềm, là một ngôi sao cách Điền Nhữ mấy vạn năm ánh sáng. Nếu ở giai đoạn đó, cô gặp Tề Hạc Hiên thì tốt bao nhiêu?

.