Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Vương phi Thụy Vi - Chương 9

Chương 9: Chuyển biến.

Trên đường hồi phủ, nàng lại khôi phục vẻ dửng dưng lạnh lùng xa cách với hắn. Kinh Phong cũng ngẩn người suy nghĩ “nhất kiến chung tình”, “cùng nhau nắm tay đến đầu bạc răng long” có thể sao? Cả hai điều theo đuổi suy nghĩ riêng nên cũng không nói gì với nhau. Về tới Tuyết Các, Thụy Vi ngâm mình trong bồn tắm xua đi mệt nhọc ban ngày. Nàng suy nghĩ vì cớ gì cuộc đời nàng lại nhiều nỗi trầm tư đến vậy. Từ lúc hiểu chuyện, nàng đã biết mẫu thân sống không hạnh phúc, biết phụ thân không để mẫu thân cùng nàng vào mắt, biết nàng và mẫu thân chỉ sống như một cái bóng trong phủ. Nàng cũng không so đo, chỉ cố gắng làm mẫu thân vui lòng, cố gắng ngoan ngoãn không gây sự phiền phức cho mẫu thân. Đôi khi nàng cũng tự hỏi mẫu thân và nàng đã làm sai chuyện gì, hay chỉ là do mẫu thân không phải phu nhân chính thức. Nàng cũng không phải là thân nam nhi, chỉ là cô gái yếu đuối, khiến mẫu thân chịu ủy khuất. Hiện giờ nàng cũng như thế, cũng đang bị giam cầm và thất sủng. Thật là ai oán thương tâm. “Vi Nhi, con lại nghĩ ngợi chuyện đau lòng sao?” Là Cầm Nương.

Thụy Vi đứng dậy khoác áo choàng, mái tóc còn rũ nước, hương thơm lay động lòng người. Nàng mỉm cười nhìn ngoài của sổ, ánh trăng đã nhô cao tròn vành vạnh. “Cầm Nương, người đã tới, cũng không có chuyện gì, chỉ là suy nghĩ vẩn vơ, nương đừng để ý.” “Chuyện cũ không qua làm sao chuyện mới đến, lại không chắc chuyện mới sẽ làm ta đau lòng hơn chuyện cũ, con người vẫn phải tiếp nhận và vượt qua.”

Thụy Vi không nói gì, tay với lấy đàn, nàng nhẹ nhàng gẩy lên một khúc, tiếng nhạc vang lên giữ đêm khuya tĩnh mịch. Nàng ghé ngồi ngay bậu cửa, ánh trắng lung linh soi vào thân ảnh mờ mờ ảo ảo, bên cạnh một bóng người cúi xuống lắng nghe. Xa xa, một hình bóng thon dài cũng lặng lẽ chăm chú nhìn nhân ảnh đang gảy đàn ưu tư. Sáng hôm sau Thụy Vi đang cùng hai nha đầu chăm sóc ngoài vườn, cùng nhau vui đùa, cùng nhau cười vang vẻ, một thân ảnh cao quý mặc áo bào màu lam đứng dựa vào cây cao cạnh hậu viện, ánh mắt hình như có tia sáng Nàng đứng dưới ánh mặt trời rạng rỡ, tay lấm lem bùn đất nhưng khuôn mặt xinh đẹp bừng sáng, khiến người nhìn không khỏi tim đập rộn ràng, chấn động tâm can.

“Nô tỳ tham kiến Vương gia” Mai Nhi nhác thấy bóng Vương liền nắm tay Nhã Nhi nhắc nhở quỳ xuống thi lễ. Nghe tiếng Vương đến, nụ cười trên mặt nàng tắt lịm, khuôn mặt đẹp lại khôi phục vẻ lạnh lùng thờ ơ. “Thần thiếp tham kiến Vương gia.”

Hắn nheo mắt nhìn nàng lười biếng nói “miễn lễ”, trong giọng nói pha vẻ thờ ơ có chút giận dỗi. “Vương phi cũng thích làm vườn? Đã ăn sáng chưa?” “Buổi sáng nên vận động một chút, Vương gia vẫn chưa ăn sáng?” nàng ngước nhìn hắn ánh mắt trong trẻo dò hỏi. “Vẫn chưa” âm thanh như bối rối.

Nàng cười thầm, sao hiện giờ hắn lại giống như đứa trẻ đang đòi hỏi, tâm trạng cũng đang tốt nàng nhìn hắn mìm cười nói” ”Vương gia, thiếp đang dở tay chăm luống rau này, mời Vương gia ra sảnh đợi một lát, Mai Nhi sẽ chuẩn bị bữa sáng, được không?” Hắn nheo mắt nhìn nàng, bỗng nhiên bước tới gần:

“Ta giúp nàng một chút, sau đó nàng nấu mì cho ta được không?” nói rồi liền cúi xuống cùng nàng vén đất, không biết tâm tư đang nghĩ gì. Trong ánh nắng tỏa mát rượi, hắn cùng nàng chăm sóc các luống rau, cùng nhau vui vẻ tận hưởng mùi vị thiên nhiên cây cỏ hoa lá, tựa như ảo, tụa như thực. Đây là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác như vậy, tâm trạng hắn cực kỳ vui vẻ thoải mái. Sau khi giúp nàng xong, hắn chỉnh trang lại y phục rồi bước vào ngồi uống trà trong sảnh. Nàng thay y phục rồi xuống bếp, nấu cho hắn một bữa sáng thực ngon. Thức ăn mang lên hắn nhìn qua tâm trạng cực kỳ ấm áp, vui vẻ, tuy đơn giản nhưng ăn vào thực rất ngon, hương vị thanh nhã, ngọt dịu, hắn ăn hết cả.

“Tay nghề của Vương phi thật không đơn giản, từ nay thường xuyên nấu cho ta.” “Vương gia quá lời.” Ăn xong, hắn cùng nàng dạo ngoài khuôn viên, khung cảnh cây cối xum xuê, bên trong ấm cúng nhưng bên ngoài toát ra vẻ thê lương lạnh lẽo. Tâm trạng hắn có chút không vui nhưng cũng không nói gì, tới tiểu đình cạnh gốc cây to mát mẻ nàng lại đánh đàn cho hắn nghe.

Tâm tư của nàng như mặt nước mùa thu, an tĩnh trong lành không hề xao lãng, nhưng trong tim lại có cảm giác ấm áp len nhẹ nhàng. Mà Kinh Phong thầm nghĩ người con gái như vậy chỉ sợ sẽ nhanh thoát tục, khiến người ta không nỡ chạm vào, không nỡ làm thương tổn. Lại suy nghĩ đến những lời của Kinh Thiên, bất quá suy nghĩ không ra tâm tư thực sự như thế nào mới phải. Nàng nhận ra tâm trạng Vương gia có gì đó bất ổn..