Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Xà Vương Tuyển Hậu - Chương 397

Chương 394.

KẾT CỤC [7] Cô Ngự Hàn đem nàng đặt ở trên giường, trên chiếc giường lớn màu trắng khiến màu đỏ của giá y trên người nàng càng nổi bật, càng thêm câu hồn đoạt phách, mặt nàng đã nhuốm hồng, đôi mắt mê ly, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, làm cho độ ấm trong cơ thể hắn nhanh chóng tăng cao. Hắn cúi người tới gần nàng, khuôn mặt kiều diễm của nàng được ánh trăng chiếu vào như trở nên trong suốt, càng làm tăng thêm vẻ đẹp của đôi mắt trong suốt như nước của nàng.

Nàng mê say nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy khát vọng, thở gấp dường như đang thử thách giới hạn chịu đựng của hắn. Một lúc lâu sau, không thấy hắn có hành động gì, đôi tay nhỏ bé của Bối Bối nóng vội ôm cổ hắn, đôi môi đỏ mọng hạ xuống lung tung trên cổ hắn, nàng ngây thơ nỉ non:“Cô Ngự Hàn, giúp ta...... Ta nóng quá.” Hắn nhíu mày, bắt lấy hai tay của nàng, đồng thời ngăn cản nụ hôn của nàng.

“Cô Ngự Hàn......” Bối Bối không thuận theo nhìn hắn, tiếng nói ủy khuất cực kỳ. Hắn yên lặng nhìn nàng, sau đó cởi vạt áo ra, lộ ra vòm ngực tráng kiện, từng chút từng chút một lộ ra, khiến cho khát vọng của Bối Bối càng thêm tăng. Nàng bắt đầu không an phận vặn vẹo thân mình, muốn thoát khỏi kiềm chế tới gần hắn.

Hắn dễ dàng khống chế được nàng, cúi đầu, nhu tình thật sâu, tiếng nói trầm thấp dụ hoặc:“Gọi ta một tiếng tướng công, ta liền giúp nàng hạ nhiệt.” Giọng nói nam nhân trầm thấp, mang theo biết bao say đắm. Bối Bối mê loạn, vươn đầu lưỡi liếm liếm đầu môi, ánh mắt tà mị, ngọt ngào gọi hắn:“Tướng công.”

Giọng nói mềm mại tựa như gió thoảng, khóe môi hắn nở rộ tươi cười tuấn mỹ, hôn lên môi của nàng:“Ngoan, gọi thêm một tiếng.” “Tướng công.” Nàng ngoan ngoãn kêu gọi, ánh mắt khẩn thiết nhìn hắn, một lòng thầm mong hắn nhanh chút giúp nàng giải nhiệt. Lời nói ngọt ngào trêu chọc trái tim hắn, hắn rốt cuộc nhịn không được rung động trong lòng, đem nàng ôm vào trong lòng, cúi đầu, bạc môi phủ lên đôi môi đỏ mọng của nàng, tràn ngập khát vọng, nhiệt tình hôn nàng.

“Nương tử, ta yêu nàng, yêu nàng......” Hắn một lần rồi lại một lần nỉ non ở bên môi nàng, tình cảm trong lòng toát ra chỉ vì nàng. “Ừ......” Nàng nhẹ nhàng ngâm nga, mềm mại thừa nhận nụ hôn của hắn, tay ôm cổ hắn, vì hắn hôn mà càng thêm lửa nóng Bỗng nhiên, hắn buông môi của nàng ra, ngồi dậy, đồng thời nâng nàng dậy, ánh mắt nóng rực chưa từng rời khỏi khuôn mặt của nàng.

“Cô Ngự Hàn, chàng rời khỏi ta.” Nàng khẩn cầu ôm lấy hắn, không chịu như vậy, ôm ngang lưng hắn, nàng muốn...... Hắn tà khí cười:“Nương tử, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, nhưng mà...... Trước khi chúng ta đến khúc nhạc dạo đầu, chúng ta nên cùng nhau đi tắm uyên ương trước.” “Tắm uyên ương?” đầu óc của Bối Bối sớm đã biến thành mơ hồ, chỉ có thể lẳng lặng lặp lại lời hắn nói.

“Đúng vậy.” Hắn nháy mắt mấy cái đối với nàng, nhìn khuôn mặt hồng nhuận của nàng, cười nhẹ ra tiếng. ...... Trong bồn tắm, Bối Bối nắm chặt vạt áo, khẩn trương dựa vào hắn, ý thức mơ hồ như trước:“Cô Ngự Hàn, ta sắp ngã xuống.”

“Gọi là tướng công.” Hắn cởi vạt áo của nàng ra, cắn cắn bờ vai trắng như tuyết của nàng một chút. Hơi hơi đau đớn kích thích khát vọng của nàng, nàng khẽ mở môi:“Ừ...... Tướng công.” “Ngoan.” Hắn hôn lên môi của nàng, nhẹ nhàng mút lấy.

Hô hấp của nàng trở nên dồn dập, nhiệt khí trên người hắn thông qua ngực hắn truyền lại hướng nàng, khiến lòng nàng càng thêm động. “Nương tử, nàng thật đẹp.” Hắn thở nhẹ, nhẹ nhàng hôn lên vành tai của nàng. Cả người Bối Bối run rẩy, da thịt bởi vì phiến tình mà trở nên ửng đỏ, khiến cả người nàng giống như quả anh đào chín mọng.

Lời lẽ triền miên hồi lâu, Bối Bối không chịu nổi luồng nhiệt trong cơ thể, nàng kìm lòng không đậu cắn bờ vai của hắn, động tình nức nở:“Tướng công, giúp ta, ta nóng quá, nóng quá......” “Vi phu đã tới rồi.” Hắn tà khí cười, đối với sự vội vàng của nàng, vui đến cực điểm. ......

Khát vọng qua đi, trong bồn tắm dần dần bình tĩnh trở lại, nàng như là con mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm ở trong ngực hắn, hắn dựa vào cạnh bồn, đôi mắt đen dày nheo lại, bàn tay dày rộng dịu dàng dao động ở trên thân thể của nàng, hưởng thụ dư vị kích tình vừa qua. “Cô Ngự Hàn, chàng, tên vô lại này, thế nhưng lại kê đơn, chàng...... Xấu xa.” Bối Bối cầm phấn quyền đánh vào bả vai rắn chắc của hắn. Hắn ôm vòng eo trắng mịn của nàng, xấu xa cười nhẹ:“A...... Nương tử vừa rồi thật sự là nhiệt tình nha.”

Một lát sau, hắn mở con ngươi đen, bạc môi giương lên một tia sủng nịch cười. Đang lúc nàng không rõ nên xử lý hắn như thế nào, hắn đột nhiên ngồi xuống, lấy tay xoa nước lên thân thể của nàng, giúp nàng tắm rửa. “Cô Ngự Hàn, chàng...... Ta tự mình làm được.” Bối Bối vội vàng bắt lấy tay hắn, xấu hổ đến mặt và cổ đều đỏ.

“Không cần, ta muốn giúp nương tử yêu quý của ta tắm rửa.” Giọng điệu của hắn có chút trẻ con, liền giữ chặt đôi tay mềm mại của nàng, tiếp tục vuốt ve ở trên thân thể của nàng. “Cô Ngự Hàn......” Bối Bối tức giận một chút, thân thể của nàng bây giờ thực mẫn cảm, bị hắn nhất chạm vào, liền run rẩy không thôi. “Gọi tướng công, ta muốn nghe nàng gọi tướng công, ngoan, mau gọi, ta muốn nghe.” con ngươi đen của hắn tiếp tục đùa dai uy hiếp.

“Chàng rất xấu xa.” Nàng không cam lòng yếu thế cũng bắt đầu sờ soạng ở trên người hắn, cảm giác được cơ bắp, đường cong hoàn mỹ của hắn lòng bàn tay của nàng có chút căng thẳng, nàng bướng bỉnh cúi đầu bật cười. “Tốt , xem ra nàng vẫn là học không ngoan.” Ánh mắt Cô Ngự Hàn lại nóng lên. Bối Bối cảm giác cỗ nhiệt kia lại nổi lên trong cơ thể, nàng vừa sợ vừa thẹn:“Tướng công, đừng...... Đừng như vậy, ta...... A, lại tới nữa, nóng......”

“Nương tử, nàng nghĩ rằng ta dễ dàng như vậy buông tha nàng sao.” Hắn tà ác nhếch môi, đối với phản ứng lại động tình của nàng cảm thấy đắc ý cực kỳ. Cứ như vậy, bọn họ ở trong bồn tắm cọ xát đã lâu rốt cục mới đi ra. Hai người chỉ mặc áo ngủ, hắn ôm nàng mềm nhũn thoải mái mà đi ra, khi bọn họ nhìn đến trên giường liền thấy ba cái Hoàng kim đản, Cô Ngự Hàn trừng lớn ánh mắt.

“Cục cưng? Các con như thế nào lại ngủ ở nơi này!” Cô Ngự Hàn gầm nhẹ. Bối Bối lười biếng nằm ở trong lòng hắn, ngay cả xương cốt đều đau nhức, nàng miễn cưỡng dào dạt nâng mắt, con ngươi vẫn như cũ còn đọng chút dư vị kích tình vừa rồi, nhảy lên vui sướng khi người gặp họa cười:“Chàng xứng đáng.” Cho dù mắng chửi người, giờ phút này tiếng nói của nàng cũng như là làm nũng, không hề có chút thuyết phục.

Ba cái Hoàng kim đản nằm ở trên giường, đang ở vui đùa ầm ĩ ở trên đệm quay cuồng chơi đùa:“Phụ thân, đêm nay chúng ta muốn ngủ cùng phụ thân và mẫu thân, chúng ta cùng nhau qua đêm động phòng hoa chúc, như vậy mới náo nhiệt.” “Không được!” Cô Ngự Hàn không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, hắn dám chắc chắc, bọn chúng tuyệt đối là cố ý đến đây! “Nhưng mà bà bà nói muốn chúng ta lại đây ngủ cùng phụ thân, như vậy động phòng mới náo nhiệt a.” Ba cái Hoàng kim đản không quên đem bà bà ra để dựa vào.

“Aiz aiz, không phải bà bà đã nói với ngươi không được nhắc tời bà bà sao?” Giọng nói của Tô lão bà hổn hển rầu rĩ từ trong tủ quần áo truyền ra. Bờ môi mỏng của Cô Ngự Hàn nhịn không được run rẩy một chút! “Bà nội!” Hắn bực mình thét to đối với tủ quần áo, làm cái gì quỷ, đêm nay là đêm tân hôn hắn cùng Tiểu Bối Bối hai người ngọt ngào thân mật nha, bọn họ thế nhưng lại chạy xen vào, tuyệt đối muốn đem bọn họ đá ra ngoài!

“Đi ra liền đi ra, làm cái gì hung hăng như vậy a.” Tô lão bà bĩu môi từ trong tủ chui ra, mắt chớp chớp, làm bộ dáng của một lão ngoan đồng. “Bà nội?” Bối Bối quay lại nhìn về phía ba cái hoàng kim đản, lại nhìn vẻ mặt đang thộn ra của Cô Ngự Hàn, nàng nhịn không được cười thầm. Cô Ngự Hàn ôm chặt thắt lưng mềm mại của nàng, đối với cả ba hoàng kim đản trừng mắt:“Cả bốn người các ngươi đi ra ngoài!”

“Không muốn!” Bọn họ phi thường ăn ý đồng thời cự tuyệt. “Không muốn? Hừ hừ.” Đôi mắt đen của Cô Ngự Hàn bỗng nhiên nguy hiểm nheo lại, bạc môi giương lên một nụ cười lạnh, âm trầm làm cho bốn người phá đám kia không khỏi cảnh giác đứng lên. Nhất trí cầu cứu nhìn về phía Bối Bối. Cô Ngự Hàn âm hiểm cũng nhìn về phía Bối Bối, tay ôm nàng càng chặt, không tiếng động uy hiếp.

Bối Bối chu miệng, ách xì một cái, giả bộ cái gì đều không có nhìn thấy. Đến bản thân nàng còn khó bảo toàn, làm sao còn có thể dám giúp bọn họ. Cô Ngự Hàn một tay ôm Bối Bối, một tay kia ngưng tụ hồng quang mạnh mẽ, uy hiếp nhìn bốn người chướng mắt, ý tứ quá rõ ràng.

Tô lão bà cùng ba cái Hoàng kim đản tựa vào nhau, kháng nghị:“Ngươi [Phụ thân] không thể đem chúng ta ra bên ngoài!” “Ta không thể sao?” Cô Ngự Hàn âm hiểm cười, giương tay lên, ba cái Hoàng kim đản tức khắc biến mất không dấu vết. “A...... Phụ thân là quả trứng xấu xa!” Ngoài cửa phương xa truyền đến tiếng Hoàng kim đản ồn ào.

Tiếp theo, Cô Ngự Hàn nhìn Tô lão bà, bạc môi nở nụ cười có lễ, lại cười đến làm cho người ta xương cốt dựng cả lên:“Bà nội, người muốn đi ra ngoài giống như cách của mấy cục cưng, hay là tự mình đi ra ngoài?” Tô lão bà không cam lòng trừng mắt nhìn vẻ mặt tà ác của Cô Ngự Hàn một cái, đáng thương lại nhìn về phía Bối Bối, Cô Ngự Hàn đem Bối Bối ôm thật chặt, làm cho mặt của nàng vùi sâu trong ngực hắn. Khóe môi của Bối Bối mỉm cười, thực xin lỗi a, bà nội, ta cũng là thân bất do kỷ.

“Bà nội, không muốn tự mình đi sao?” Cô Ngự Hàn nhíu mày. “Ngươi...... được, chúng ta đi!” Tô lão bà thở phì phì, ánh mắt tức giận lay động, sau đó mới cúi đầu xoay người rời đi, còn nhiều thời gian, ta nhất định sẽ tìm cơ hội tới “Báo thù”. Cửa phòng lại bị đóng chặt, đáy mắt của Bối Bối cười khẽ nhìn hắn, giống như chân chó vuốt mông ngựa: “Tướng công, bọn họ bị chàng đuổi đi nha, chàng thật lợi hại!”

“Nương tử, tuy rằng lời ca ngợi của nàng thực êm tai, nhưng mà...... Vi phu vẫn là muốn ăn nàng!” Hắn đem nàng hướng về phía giường lớn mềm mại, nhanh chóng đi lên, bắt đầu nhiệt tình tấn công. Bối Bối thở hồng hộc hờn dỗi: “Cứng mềm cũng đều không chịu buông tha ta...... A......” Oán giận của nàng khiến hắn càng thêm dùng sức tấn công.

Đêm, còn thật dài...... LỜI CUỐI SÁCH Tại hành lang trong cung, ba cái Hoàng kim đản vòng quanh cây cột bay nhảy chơi đùa.

“Đại ca ca, huynh có thấy cô cô đâu không a? Sao muội không thấy cô cô đâu?” Tiểu công chúa có chút buồn bực. “Đúng vậy, cô cô giống như thật sự không thấy, chúng ta tìm lâu như vậy, cũng không gặp cô ở đâu.” Thân là lão Đại Hoàng kim đản cũng bắt đầu cảm thấy nghi hoặc. Lão Nhị bay đến, thần bí hề hề hạ giọng nói:“Ta nhìn thấy cô cô vụng trộm từ hỉ đường chuồn ra ngoài.”

“A? Cô muốn đi nơi nào a...... Ý? Chẳng lẽ cô muốn chuồn êm ra ngoài cung chơi?” Tiểu công chúa ngữ khí bắt đầu cao lên, có chút hưng phấn. “Ừ...... Cũng có thể .” Lão Nhị nhảy lên, cũng có chút hưng phấn. Lão Đại nghiêm túc nói :“Hai người không thể chuồn đi ra ngoài, phụ thân nói ta là đại ca, ta phải chăn sóc các đệ-muội.”

“Đại ca ca, chúng ta đi ra ngoài chơi thôi, dù sao cũng là phụ thân đem chúng ta đá ra ngoài, không cần chúng ta, hừ!” Tiểu công chúa tức giận bất bình. “Không được! bây giờ hai người liền cùng ca ca trở về Bảo Bảo cung ngủ thôi, trẻ con ngoan phải ngủ sớm dậy sớm.” Bỗng nhiên, một giọng nói già nua bướng bỉnh truyền tới:“Ha ha a...... Đúng, đúng, đứa trẻ ngoan phải ngủ sớm dậy sớm.”

“Bà bà!” Ba cái Hoàng kim đản nghe tiếng liền biến sắc, nhìn thấy Tô lão bà kích động chạy tới, bọn họ động tác nhất trí quay đầu đã muốn chạy. Thấy thế, Tô lão bà nhướng mi, ngón tay bắn ra một luồng hồng quang :“Đừng lại!” “A a a!” Ba đạo giọng nói non nớt cầu cứu kêu thảm.

Tô lão bà ngoáy tai bước chậm lại, sau đó nhấc kính lão lên, nhăn mặt nhăn mí mắt, bộ dáng tò mò đánh giá ba cái Hoàng kim đản bọn họ. “Để cho ta nghiên cứu một chút xem linh xà đản với xà đản ở nhân gian của chúng ta có cái gì khác nhau a?” Nàng xuất ra một cái gói to, liền chụp xuống ba cái Hoàng kim đản.

“Oa a, cứu mạng a --” tiếng nói của trẻ con tràn đầy kinh hoảng, cũng không có thể ngăn cản vận mệnh của bọn họ. ...... Trở lại Bảo Bảo cung, Tô lão bà phấn khích đem ba cái Hoàng kim đản đặt ở trên mặt bàn, sau đó từ trong thùng dụng cụ lấy ra đủ loại dụng cụ.

Ba cái Hoàng kim đản gắt gao tựa vào nhau lạnh run. “Đại ca ca, bà bà sẽ làm gì chúng ta? Ý? Cái này là cái gì a?” Lão Đại Hoàng kim đản cố gắng giãy dụa, cố gắng che chở cho đệ đệ muội muội, phòng bị nhìn Tô lão bà:“Không biết.”

Lão Nhị Hoàng kim đản rụt lui:“ hiện tại bà bà cười thực đáng sợ.” “Ha ha a...... Đừng sợ a, bà bà sẽ không thương tổn các ngươi, lại đây, ngoan ngoãn để cho bà bà nghiên cứu một chút, chỉ cần một chút là tốt rồi nha, bà bà cho các ngươi kẹo nha.” “Không cần!” Ba giọng nói có cùng chung mối thù cự tuyệt.

Đối với phản kháng của bọn họ, Tô lão bà nghe thấy cũng như không nghe thấy, vẫn như cũ cười toe toét, bà cầm kính hiển vi, ánh mắt liền ở trên người ba cái Hoàng kim đản đảo qua đảo lại. “Ha ha a...... Ngoan ngoan, ừ...... Không bằng tiểu công chúa thử trước đi, xem kính hiển vi phân biệt yêu quái vô địch của bà bà nha, chơi vui lắm nha.” Lời nói của Tô lão bà có chút dụ dỗ. Tiểu công chúa tò mò nhìn xiêm áo trên thân mình, lại nhìn đến cái kính hiển vi kia:“Thật sự chơi rất vui sao?”

Thấy đứa trẻ nhỏ mắc câu, Tô lão bà cười càng thêm hòa ái, gật đầu mạnh cam đoan:“bà bà cam đoan chơi rất vui!” Nói xong, bà liền nhanh chóng đem tiểu công chúa lại, đi tới bên cạnh chiếc kính hiển vi đang đặt trên bàn trang điểm kia. “Không được bắt muội muội!” hai cái ca ca kia nóng nảy, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn muội muội bị mang đi.

Tiểu công chúa nhìn thấy chính mình bị đặt phía dưới chiếc gương, gương bên trong trơn tru, nàng cố lăn thân mình, sau đó ngó đông ngó tây đối với chiếc gương. “Ý? Có một con mắt ở bên trong, bà bà, ta nhìn thấy có một con mắt ở bên trong, mắt của ai, thật đáng sợ nha, nhiều nếp nhăn, quá xấu xí!” Tô lão bà buồn bực hừ hừ:“Bà bà đang nhìn ngươi đó, ngươi ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, để cho bà bà xem xem chắt tiểu hoàng kim của ta bộ dạng xinh đẹp thế nào, có đáng yêu không.”

Lại một câu lừa gạt theo tiếng cười truyền ra. Tiểu công chúa quả nhiên im lặng đoan trang:“Phụ thân nói ta là đứa nhỏ xinh đẹp đáng yêu nhất!” “Ca ca, huynh xem muội muội giống như thực thoải mái, thật sự chơi rất vui sao?” lão Nhị Hoàng kim đản có chút nóng lòng muốn thử.

“Ừ...... Hình như là vậy.” Lão Đại cũng bắt đầu có chút hứng thú với kính hiển vi kia. Cứ như vậy, Tô bà nội liền ở trong Bảo Bảo cung, quang minh chính đại dụ dỗ ba Hoàng kim đản trở thành vật thí nghiệm của quá trình dò xét yêu quái của bà. Sau khi bị cha mẹ của ba Hoàng kim đản phát hiện, sau khi được ba mẹ dạy bảo một phen, ba cái Hoàng kim đản rốt cục cũng biết...... Bọn họ đều bị bà bà lợi dụng!

Từ đó về sau, trong Diễm cung liền có một tiết mục, đó là Tô lão bà luôn thừa mọi dịp Xà Vương không để ý, đuổi theo ba Hoàng kim đản, bởi vì...... bà muốn viết một cuốn sách vĩ đại nhất nhân loại về việc phân tích về xà yêu. ...... Bên ngoài cửa thành, cây cỏ um tùm, mênh mông bát ngát.

Một chiếc xe ngựa càng chạy càng xa, thẳng đến tường thành cao cao của Xích Diễm quốc, bóng dáng xe ngựa biến mất ở thảo nguyên mờ mịt. Hắc Khi Phong ngồi trong xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần, yên tĩnh như gió nhẹ thổi qua, không dậy nổi làn sóng. Bỗng nhiên, mí mắt hắn giật giật, mở ra, ánh mắt thẳng tắp dừng lại ở trên một cái rương.

Có người?! Hắn giơ tay lên, một đạo ánh sang màu vàng bay vụt ra ngoài, thẳng tắp đánh bật khóa rương. “Loảng xoảng lang!” âm thanh thúy vang lên.

Ánh sáng màu vàng bắn vào phía trong rương, lập tức truyền ra phản ứng. “Ôi, đau chết người, tên vương bát đản nào không biết thương hương tiếc ngọc như vậy!” Huyên Trữ tức giận nâng đầu lên, bàn tay nhỏ bé vuốt cái trán của chính mình, ánh mắt chỉ trích trừng trừng nhìn Hắc Khi Phong, nói, là nói với hắn a.

Nhìn thấy là nàng! khuôn mặt tuấn tú của Hắc Khi Phong thoáng chốc căng thẳng: “Xin hỏi vì sao công chúa muốn ở trong xe ngựa của ta?” “Ta muốn đi theo ngươi về Hắc Phong quốc tham quan a, Vương huynh ta đã đồng ý rồi.” Huyên Trữ nói dối không đỏ mặt thở hổn hển. Trên thực tế, nàng là để lại thư rồi trốn đi.

“Hắc Phong quốc không chào đón ngươi.” Hắc Khi Phong tuyệt không nương tay. Ngay sau đó, hắn mở miệng đối với màn xe nói:“Lôi Mông......” Đôi mắt Huyên Trữ trừng lớn, luống cuống tay chân nhảy ra khỏi rương, rất nhanh nhằm phía hắn muốn che lại cái miệng của hắn: “Không cần...... A nha......”

Bởi vì quá nhanh, nàng không cẩn thận bị vướng vào dây thừng quấn trên rương, cả người thẳng tắp ngã vào trong ngực hắn, miệng liền dán lên bạc môi của hắn. Ánh mắt của hai người chứa hai loại tình cảm khác nhau, đều bị tình huống đột ngột này làm cho ngây ngốc một lúc. Rất nhanh, Hắc Khi Phong dùng sức đẩy nàng ra, lấy tay xoa xoa môi, ánh mắt lạnh lùng cơ hồ khiến nàng đông cứng.

Huyên Trữ bị hắn đẩy, ngã vào vách tường trong toa xe, cũng may vách tường của toa xe được làm bằng cẩm bố mềm mại, nên nàng mới không có đau. Đảo tròn mắt, nàng dùng kế bi ai nhìn hắn, miệng mếu máo, nhướng mày, kêu rên: “Ôi, đau quá, đầu của ta muốn đổ máu a, ôi......” Nàng giả bộ bức ra hai giọt nước mắt đồng tình.

Nhưng mà, rốt cuộc nàng là xem nhẹ bản lãnh của Hắc Khi Phong. Hắn hờ hững liếc nàng một cái, liền kéo màn xe ra tiếp tục lời vừa nói. Thấy hắn thờ ơ, Huyên Trữ nóng giận cực kỳ, nàng ngồi thẳng dậy, đưa tay cầm lấy vạt áo của mình: “Hắc Khi Phong, ngươi dám không cần ta, ta liền lập tức ở trước mặt ngươi xé nát quần áo, sau đó nói cho Vương huynh ta biết ngươi phi lễ ta, đến lúc đó xem Vương huynh ta có bắt ngươi cưới ta hay không !”

Nghe vậy, Hắc Khi Phong nhíu mi, lời nói bên miệng cứ như vậy không phát ra được. Hắn nắm chặt tay, nét giận giữ ngưng tụ ở đôi mắt, không nói được một lời nhìn nàng, phải nói là trừng mắt nhìn nàng, hồi lâu, hồi lâu...... ~ * ~ CHÍNH VĂN HOÀN ~*~

Tác giả: Mọi người thân mến, chính văn của Xà Vương đến đây là kết thúc, cảm tạ mọi người đã theo dõi cho đến đoạn cuối này, tại đây Túi Túi xin cúi đầu cảm tạ mọi người, mọi người đều đến cho ta hôn một cái đi, hắc hắc, nước miếng của Túi Túi rất nhiều, nếu ai không sợ thì lại đây nha… Kế tiếp còn có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của Bối Bối và Cô Ngự Hàn, còn có sự kiện vui đùa của ba xà bảo bối, kính xin mọi người chú ý O(∩_∩)O nhá. Về phần chuyện của Hắc Khi Phong cùng Huyên Trữ, ha ha, mọi người đoán xem cục diện bế tắc của Hắc Khi Phong và Huyên Trữ trên xe sẽ như thế nào? Hãy xem duyên phận của bọn họ như thế nào đi, ha ha….

PHIÊN NGOẠI.