Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu đôi môi em - Chương 6

CHƯƠNG VI: Tình yêu lạ kì.

Lạc Tiểu Phàm giận dữ lao xuống lầu, tới lúc gọi taxi mới nhớ ra mình đã vứt hết tiền ở chỗ gã khốn nạn đó, ngay cả tiền để gọi xe cũng không có. Cô ủ rũ cúi thấp đầu, trong lòng tràn đầy sự oán hận: Từ sau khi gặp gã đó, uống nước lọc cũng bị nghẹn! Tối hôm đó gặp nhau ở quán rượu, cô đâu ngờ Lâm Nam Vũ lại là một gã khốn nạn, mình đúng là mù mắt, chọn phải kẻ chẳng ra gì? Nếu không phải vì không muốn làm tổn thương tới cậu bé trong sáng đó thì làm gì có chuyện cô chọn cái con lợn đó. Bây giờ có hối hận cũng đã muộn, chỉ hy vọng không bao giờ phải gặp lại cái gã khốn nạn đó nữa. Trong tài khoản của cô còn có 200 tệ, trời ơi! Tháng này phải sống thế nào đây? Hôm nay là 18, mùng 1 tháng sau mới có lương. Trời ơi! Sao mà mình ngu vậy, lần đầu tiên bỏ ra 6000 tệ để mua con lợn đó đã là ngu lắm rồi, hôm nay lại còn bỏ ra 2000 tệ. Đúng là mình điên mất rồi, bị cái gã khốn nạn đó làm cho điên mất rồi. Sau này đừng có ai bắt Lạc Tiểu Phàm tôi bỏ tiền ra mua con lợn đó nữa, nhưng mà nếu hắn chịu bán với giá một xu thì mình có thể suy nghĩ lại. Xem ra chỉ còn cách đi bộ về nhà thôi, cũng may từ đây về nhà không xa lắm, coi như là giảm cân vậy. Cơn gió đêm mát rượi ve vuốt lên khuôn mặt Lâm Nam Vũ, anh thẫn thờ ngồi bên quầy bar. Phòng không bật đèn, ánh trăng rọi qua khung cửa sổ thủy tinh, tràn ngập căn phòng, xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có một vài tiếng chim kêu từ trên núi thi thoảng vọng lại, khiến người ta càng cảm thấy thê lương, như tiếng khóc oan ức của những đứa trẻ sơ sinh. Hình như cũng vào một đêm trăng sáng thế này, anh quen với người đàn bà đó. Khóe miệng anh nở một nụ cười, cái mũi vẫn đau nhức vô cùng, thật sự không biết cô ta lấy sức ở đâu ra, anh xoa xoa cái mũi, nghĩ thầm: Không biết cô ta đang làm gì nhỉ?

Anh ngửa cổ lên dốc chỗ rượu trong ly vào miệng, thở dài một hơi, nhưng tâm trạng vẫn không tài nào khá lên được. Anh cởi quần áo, đứng trước gương nhìn vết đỏ trên cổ mình, bàn tay xoa nhẹ lên đó, chép miệng đi vào phòng tắm, những giọt nước lạnh lẽo theo vòi hoa sen chảy lên cơ thể anh, anh cố để không run rẩy, hình như tâm trạng đã khá hơn đôi chút. Anh không biết mình làm sao, việc gì phải tính toán với cô ta? Anh có một người vợ chưa cưới xinh đẹp, sang trọng và có học thức. Đó là điều mà cô gái đó không thể nào thay thế được, anh và cô ta bất quá chỉ là một trò chơi, việc gì phải quá nghiêm túc. Cho dù là ai trả tiền cho ai thì trò chơi này cũng nên kết thúc, chẳng phải sao? Cần người phụ nữ như thế nào mà không có, việc gì cứ phải dùng dằng mãi với cô ta? Hơn nữa hình như cô ta cũng không muốn gặp mình. Lâm Nam Vũ lại bắt đầu thấy khó chịu trong lòng, đúng, chính vì người đàn bà chết tiệt này không coi anh ra gì, cứ như thể anh không hề tồn tại, không hề quan tâm tới việc anh có nổi giận hay không, có quan tâm tới cô hay không, có trả cô tiền hay không. Đúng rồi, hình như lần này cô cũng trả tiền cho anh, Lâm Nam Vũ lại buồn bã. Lẽ nào ngày trước mỗi khi xong việc anh trả tiền cho phụ nữ, họ cũng giận dữ như vậy sao? Cũng giống như mình bây giờ, cảm thấy không thoải mái? Nhưng nhìn mặt họ thì có vẻ như rất vui. Đúng rồi, chắc chắn con đàn bà chết tiệt đó là quái thai, làm sao có thể so sánh với những người phụ nữ bình thường được? Chắc chắn cô ta là quái thai.

Lâm Nam Vũ quấn khăn lên người rồi ra khỏi phòng tắm, lau khô tóc, nằm trên giường, không hề thấy buồn ngủ chút nào. Sau đó anh ngồi dậy, nhìn đồng hồ đã chỉ 12 giờ, nghĩ một lúc, cầm điện thoại di động lên, tìm một số điện thoại rồi ấn nút, lập tức đầu dây bên kia vang lên giọng nói vui vẻ: - Vũ, sao anh lại gọi điện thoại cho em? Anh có biết em nhớ anh lắm không, ngày nào cũng chờ điện thoại của anh! Em còn tưởng anh không thèm tìm em nữa, nếu như vậy thì em chẳng còn niềm vui để sống nữa. Em không thể không có anh, thực sự không thể không có anh, Vũ… Lâm Nam Vũ chán nản ngắt lời:

- Sao thế? Không thích anh gọi vào lúc này hả? Thế thì anh cúp vậy. - Không phải, không phải, anh đừng giận. – Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lo lắng. – Em chỉ thấy ngạc nhiên thôi. Lâm Nam Vũ nghĩ một lát rồi nói:

- Anh chỉ có một câu hỏi muốn hỏi em, em phải nói thật nhé, nếu không sau này đừng mong gặp lại anh nữa. - Anh hỏi đi, em sẽ nói thật, không dám nói dối nửa lời. - Ngày trước anh… ý anh là ngày trước anh làm việc xong cho em tiền, em có giận không? Có cảm thấy bị sỉ nhục không?

- Không. Anh cho em tiền chứng tỏ anh thích em mà! Lâm Nam Vũ lập tức cúp điện thoại, cau mày: - Bực mình, cái gì chứ? Đúng là bị bệnh, hơn nữa bệnh còn không nhẹ. – Điện thoại rung, Lâm Nam Vũ chẳng buồn nhìn, tháo luôn pin ra. Hai người phụ nữ này đúng là chẳng biết ai bị bệnh tâm thần, đánh chết mình cũng không tin “cho tiền chứng tỏ anh thích em”, ngu ngốc! Lâm Nam Vũ nhắm mắt lại, nhưng trong đầu anh ngập tràn hình ảnh của người phụ nữ đó, cứ lượn qua lượn lại.

- Anh thích em không? – Nụ cười ngọt ngào, đôi môi căng mọng đặt lên má anh một nụ hôn lành lạnh, bàn tay nhỏ không ngoãn ngoãn đang cởi áo anh, một chiếc cúc, hai chiếc cúc… - Thích… Nhìn đôi môi mềm mại của cô lướt tới khóe miệng anh, cái lưỡi nhỏ như con rắn chuyển động trong miệng anh.

- Em biết là anh thích em, em cũng thích anh, ngày nào cũng nhớ anh, muốn được ở bên anh mãi mãi. – Làn da trắng ngần mát lạnh như một cơn gió đêm, đem lại cho anh sự hưng phấn, hôn lại người đàn bà trong tay, dục vọng của anh lại dâng lên. Anh đang định cởi quần áo cô ra thì bỗng dưng cô biến mất: - Em đi đâu rồi? Em đừng đi, đừng bỏ lại anh. Lâm Nam Vũ ngồi bật dậy khỏi giường, nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gió rú rít, không biết từ bao giờ, thì ra trời đã mưa. Chiếc rèm màu trắng treo trên khung cửa sổ bay phần phật trong gió, vang lên những tiếng động nặng nề. Lâm Nam Vũ vội vàng nhảy xuống giường, nước mưa lạnh buốt mang theo những cơn gió điên cuồng đập vào mặt anh, anh cố nén để không hắt xì hơi. Anh vội vàng kéo cánh cửa sổ ở ban công lại, mặt đất dưới chân đã ướt nước mưa, dội lại trong anh cảm giác lành lạnh. Anh nhanh chóng chạy về giường, lau khô chân rồi chui vào trong chăn.

Nhớ lại giấc mơ vừa nãy, bàn tay anh vô thức sờ vào chỗ mà cô vừa xuất hiện trong giấc mơ, trên đó hình như vẫn còn lưu lại mùi hương của cô. Nếu đêm nay có cô nằm bên cạnh thì hạnh phúc biết bao nhiêu! Anh bắt đầu thấy nhớ cô, bắt đầu thấy không hận cô như trước nữa. Một tiếng sấm vang lên kèm theo tia chớp rạch ngang bầu trời khiến căn phòng dường như thoáng chao đảo, Lạc Tiểu Phàm giật mình tỉnh giấc. Tấm rèm cửa đang khiêu vũ điên cuồng trong mưa gió, như một bóng ma đang nhe nanh giơ vuốt. Lạc Tiểu Phàm run rẩy, cô sợ hãi ôm chặt lấy cơ thể, những giọt nước mắt sợ hãi không nhịn được, đua nhau lăn ra, những đêm tối như thế này, anh đều ở bên cạnh cô, ôm chặt cô, nhưng bây giờ… Rất nhiều năm trước, cũng vào một đêm mưa gió như thế này, mẹ cô nhảy từ tầng 4 xuống, cả người bố cô là máu, nằm bất động trên sàn nhà. Khi đó cô rất sợ, rất sợ, nhưng không ai nghe thấy tiếng kêu thét của cô, cứ như thế, cô run rẩy ngồi trên sàn nhà suốt cả một đêm. Bên ngoài không ngớt vang lên tiếng sấm. Nó giống như một cơn ác mộng bao vây lấy Lạc Tiểu Phàm, cô sợ trời mưa, sợ ánh chớp chói lòa. Cô nhảy xuống khỏi giường, co mình trên sàn nhà, sàn nhà lạnh buốt. Một lần nữa cô lại nhớ tới khuôn mặt của mẹ, mẹ cô khi còn sống rất xinh đẹp, nhưng khi chết đi lại vô cùng xấu xí.

Lạc Tiểu Phàm không chịu đựng được nữa, bắt đầu bật khóc. Lâm Nam Vũ cũng không ngủ được, nhưng bỗng dưng anh có cảm giác gì đó, bèn ngồi dậy nhặt cục pin điện thoại rơi trên sàn nhà rồi lắp vào, điện thoại vừa được bật nguồn, tiếng chuông lập tức vang lên, đó là số điện thoại lạ. Anh ấn vào nút nghe, trong đó vang lên tiếng khóc nho nhỏ: - Anh có thể nói chuyện với em không? – Giọng nói vô cùng yếu đuối.

- Cô… - Lâm Nam Vũ bất giác giật mình: Là cô ấy, Lạc Tiểu Phàm! Lần đầu tiên anh nghe thấy giọng nói của cô như vậy, yếu đuối khiến người ta phải đau lòng. - Ngoan, làm sao thế? Nói với anh nào. – Lâm Nam Vũ cũng giật mình trước giọng nói của mình, sao anh lại có thể nói với cô bằng giọng nói dịu dàng như thế, chẳng phải anh hận cô sao? Chẳng phải anh bao lần muốn giết cô sao? - Em… em sợ, em sợ lắm. – Trong điện thoại lại vang lên tiếng khóc nho nhỏ.

Lâm Nam Vũ sốt ruột: - Em làm sao? Em đang ở đâu? Anh sẽ tới tìm em, em đừng có khóc. – Lâm Nam Vũ cảm thấy trái tim mình dường như muốn vỡ vụn ra. Trong điện thoại lại vang lên tiếng nói ngắt quãng.

- Em không sao… em sợ sấm, anh đừng cúp điện thoại được không? Ở thành phố này, em chỉ có anh là người thân nhất. Lâm Nam Vũ thấy Lạc Tiểu Phàm dùng từ “thân nhất”, khóe miệng lại nở nụ cười châm biếm, nhưng trái tim thì thấy ấm áp vô cùng. Anh an ủi cô: - Được rồi, đừng sợ, em ở nhà một mình sao? Có cần anh tới với em không?

- Không cần đâu, mưa lớn lắm, anh sẽ cảm mất, chỉ cần anh nói chuyện qua điện thoại với em thế này là được rồi. - Sao em có số điện thoại của anh, hay là… - Không phải, ai bảo anh là khách hàng quan trọng bên công ty em chứ? Em không thể nào không biết số điện thoại của khách hàng được.

Lâm Nam Vũ lại nghe thấy giọng nói lém lỉnh của cô, bất giác bật cười: - Anh đâu có nói em yêu thầm anh. Chỉ tại em đa nghi thôi, hay là em yêu thầm anh thật? – Nghe thấy đầu dây bên kia một hồi lâu không thấy ai trả lời, Lâm Nam Vũ kéo chăn lên cao một chút. Nhiệt độ ban ngày và ban đêm ở thành phố này chênh lệch rất lớn, có thể là vì ở gần biển, đôi lúc đắp một cái chăn mà vẫn thấy lạnh. - Em có đắp chăn không đấy? Hôm nay lạnh lắm!

- Không, em đang ngồi trên sàn nhà! Lâm Nam Vũ ngồi bật dậy, lo lắng nói: - Cái gì? Ngồi trên sàn nhà? Mau đứng lên. Nếu không bị cảm thì làm thế nào? Nhanh lên, ngoan ngoãn lên giường đi, nếu không anh sẽ tới đó đánh vào mông em đấy. Nghe lời nào, ngoan.

Trong điện thoại vang lên tiếng nói bướng bỉnh nhưng dứt khoát: - Không! Lâm Nam Vũ nhảy xuống đất:

- Em, em đúng là đáng chết mà! Mau nói cho anh biết em ở đâu? Anh lập tức mặc quần áo rồi tới tìm em. - Không, hay là anh hát cho em nghe rồi em sẽ lên giường. Lâm Nam Vũ nổi giận, cô có lên giường hay không là việc của cô, lại còn bắt anh phải hát cho cô nghe nữa. Nhưng anh thực sự sợ cô không chịu lên giường nằm, ngộ nhỡ bị cảm thật thì đâu phải chuyện chơi. Anh nịnh:

- Vậy được rồi! Anh hát bài “Đội nhạc chim ưng” cho em nghe nhé. Nhưng em phải lên giường nằm cẩn thận rồi đắp chăn vào đã. Lạc Tiểu Phàm ngoan ngoãn trèo lên giường, đắp chăn: - Em muốn nghe bài Khách sạn California.

- Được! Đó cũng là bài hát mà Lâm Nam Vũ thích nhất: On a dark desert highway

Cool wind in my hair Warm smell of colitis rising Up through the air Up ahead in the distance

I saw a shimmering light My head grew heavy and my sight grew dim I had to stop for the night

There she stood in the doorway I heard the mission bell And I was thinking to myself

Tiếng hát của Lâm Nam Vũ khàn khàn, có vẻ gì đó rất quyến rũ, còn có một chút đau thương, nhưng Lạc Tiểu Phàm nghe anh hát xong lại cười rất ngọt ngào. Lâm Nam Vũ đã hát xong một lúc lâu mà không nghe thấy Lạc Tiểu Phàm nói gì. - Ngủ rồi hả? Một giọng nói nũng nịu vang lên:

- Em nhớ anh, muốn anh. Mọi phòng tuyến mà Lâm Nam Vũ tự dưng lên đều sụp đổ trong chớp mắt, giọng anh càng khàn hơn: - Ừm, anh cũng muốn có em, vừa nãy anh còn mơ thấy em, thấy em giúp anh cởi quần áo, còn hôn anh, nhưng khi anh muốn ôm em thì không thấy em đâu nữa.

Một lúc lâu sau Lạc Tiểu Phàm vẫn không nói gì nữa. - Em buồn ngủ rồi, chúc ngủ ngon! – Không chờ Lâm Nam Vũ trả lời, bên kia đã cúp điện thoại. Lâm Nam Vũ vội vàng gọi lại, nhưng bên trong chỉ vang lên giọng nói “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Lâm Nam Vũ thở mạnh, bực bội nói:

- Đồ đàn bà chết tiệt! Đang chơi trò gì vậy? Lẽ nào cô được phép nói nhớ tôi nhưng không cho phép tôi mơ thấy cô sao? – Anh cắn chặt môi, lòng tự trọng lại bị tổn thương thêm một lần nữa, vì cô. Bầu trời bên ngoài u ám, lúc này anh mong trời mau sáng, anh muốn gặp Lạc Tiểu Phàm, rất muốn, rất muốn. Thì ra mùi vị của sự nhớ nhung lại đắng như thế, đắng từ trong tim, sau đó lan ra khắp cơ thể… Khi ánh mặt trời đầu tiên của buổi sáng lọt vào phòng, Lâm Nam Vũ lập tức ngồi dậy, lắc lắc cái đầu nặng nề, hai đôi mắt như dính chặt vào nhau, không tài nào mở ra nổi. Một lúc lâu, anh mới mở được mắt, đôi mắt cay xè vì bị ánh nắng chiếu vào. Bước vào phòng tắm xong, anh soi mình trong gương, đôi mắt hơi sưng, vỗ mặt một cái, mở tủ quần áo, trong đó là những chiếc áo sơ mi với nhiều màu sắc, có bốn hàng áo, mỗi hàng có khoảng 100 cái áo. Lâm Nam Vũ cầm một chiếc áo màu đen soi vào trong gương, lắc đầu, hôm nay sắc mặt của anh không tốt lắm, màu đen sẽ khiến khuôn mặt anh càng sạm đi. Cầm một chiếc áo màu trắng, lại lắc đầu. Sao hôm nay thử bộ nào cũng không vừa mắt. Treo vào tủ, nhìn thấy một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn. Từ sau khi tiếp quản công việc của ba, những chiếc áo có màu sắc sặc sỡ thế này ít khi anh dùng tới, giờ anh lấy ra, cả người anh dường như có tinh thần hơn rất nhiều.

Anh lại mở một cái tủ khác, đó là tủ đựng quần, cầm một chiếc quần âu màu đen, nghĩ một lát, anh lại đặt xuống. Hôm nay chắc là cô gái đó sẽ tới công ty bàn công chuyện, buổi trưa có thể cùng cô đi ăn đồ Hàn Quốc, nghe nói ở đường 14 khu Hương Xá mới mở một nhà hàng, đồ ăn cũng khá ngon, có thể đưa cô tới đó thưởng thức. Anh lấy ra một cái quần bò hiệu Chanel màu trắng, không nhịn được lại mỉm cười: Tôi không tin cô không thích tôi, tôi nhất định phải bắt cô thích tôi, khóc vì tôi, xem tới lúc đó tôi sẽ dạy bảo cô như thế nào. Dạy bảo thế nào nhỉ? Đúng rồi, không cho cô hôn tôi, chỉ được nhìn, không được sờ. Nhưng mà ngộ nhỡ mình muốn hôn cô ta thì sao nhỉ? Thôi mặc kệ, đó là chuyện sau này, bây giờ phải làm cho cô ta thích mình trước đã, đó mới là việc chính. Anh mặc quần áo, ngắm mình trong gương, đẹp tới mức chính anh cũng phải thốt lên khen ngợi. Ánh mắt có thần, đôi môi kiêu ngạo nhưng gợi cảm, cái áo sơ mi màu hồng phấn khiến trong vẻ nam tính của anh còn có phần lẳng lơ, nhưng việc này không ảnh hưởng tới sức quyến rũ tỏa ra từ con người anh. Anh lại suy nghĩ một lát, mở tủ ra, trong đó là một hàng nước hoa, nhãn hiệu gì cũng có. Đặt tay lên lọ nước hoa hiệu CD rồi lại bỏ tay xuống, mùi thơm này thích hợp với những người đàn ông trưởng thành, hôm nay dùng loại khác có lẽ tốt hơn. Cầm lọ nước hoa Givenchy có mùi ngòn ngọt, xịt vào không khí, trong không khí lập tức lan tỏa một mùi hương hoa quả dìu dịu rất dễ chịu, nước hoa chầm chậm bám vào quần áo Lâm Nam Vũ, nghe nói cách xịt nước hoa này rất thích hợp với những ngày mùa hè mặc ít quần áo. Tâm trạng của Lâm Nam Vũ tốt lên một cách kỳ lạ, cái mũi cũng không còn cảm thấy đau nữa. Xuống lầu, thấy ông nội và bố mẹ đang ngồi quanh bàn ăn. Lâm Nam Vũ vui vẻ chào mọi người:

- Chào cả nhà! Kiều Ngọc Phượng thấy sắc mặt con trai mình đã sáng sủa hơn ngày hôm qua, tâm trạng hình như cũng tốt hơn. Lại còn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng. Thấy bộ quần áo trên người Lâm Nam Vũ, bà tò mò hỏi: - Vũ, hôm nay con không đi làm hả? Sao ăn mặc thoải mái thế?

Lâm Nam Vũ quết một ít sa lát lên bánh mì, cắn mạnh một miếng, uống một cốc nước hoa quả, nói: - Có đi làm chứ. Mẹ, mẹ bảo con mặc thế này có đẹp không? – Anh hơi lo lắng nhìn Kiều Ngọc Phượng, chỉ sợ mẹ mình chê xấu. Kiều Ngọc Phượng nhìn con trai từ trên xuống dưới, thấy bộ quần áo này đẹp hơn bình thường mặc comple rất nhiều, ngay cả khuôn mặt anh cũng trở nên trẻ trung, khỏe mạnh hơn. Bà nói:

- Đẹp, sao mẹ chưa thấy con mặc cái áo này bao giờ? Lâm Nam Vũ vui vẻ: - Đây là câu nói hay nhất của mẹ. – Nhưng anh không làm thế nào để che giấu được vẻ hạnh phúc trên khuôn mặt, chỉ cần nghĩ tới người phụ nữ đó là anh đã sốt ruột tới không ăn được cơm rồi.

Lâm Hàn nhìn con trai, đánh mắt ra hiệu cho ba ông. Lâm Chấn Nam xua tay, nói: - Tiểu Vũ, nếu có bạn thì thường xuyên đi chơi đi, về nhà muộn cũng không sao, ông đã có ba con chăm sóc rồi. Lâm Nam Vũ sung sướng thơm chụt lên má ông nội:

- Con biết là ông nội tốt nhất mà. Con ăn no rồi, hôm nay có thể sẽ ăn cơm cùng bạn, về muộn một chút. Kiều Ngọc Phượng không an tâm, lại dặn dò thêm: - Đừng có về muộn quá, giờ kẻ xấu bên ngoài nhiều lắm. – Kiều Ngọc Phượng nhìn con trai lên ô tô mới chép miệng nói với Lâm Chấn Nam. – Ba, ba lúc nào cũng chiều chuộng nó. Ba xem giờ nó thế nào rồi, ngày nào cũng chơi bời đàn đúm ở bên ngoài, nó có vợ sắp cưới rồi cơ mà.

Lâm Chấn Nam không vui, hừ giọng rồi đứng lên, nói: - Năm xưa nếu không phải Lâm Hàn cũng không về nhà thì đã không tới lượt con làm con dâu của Lâm Chấn Nam này. Kiều Ngọc Phượng nhìn chồng mình, chép miệng, chẳng nói câu nào nữa. Lâm Hàn cười cười, an ủi:

- Em đừng có lo, ba hiểu con trai hơn chúng ta. Em thấy đấy, tình cảm của ba với Tiểu Vũ rất tốt, em đừng thấy ba tỏ vẻ dửng dưng như thế, thực ra trong lòng ba biết nhiều chuyện hơn chúng ta đấy. Lâm Nam Vũ lái chiếc xe Ferrari tới đường 6 khu Hương Xá, cảm nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ lướt qua người mình. Anh đắc ý nhìn khuôn mặt điển trai của mình trong gương, anh không tin là có người đàn bà nào anh không “giải quyết” được, trừ phi người đó không phải đàn bà. Một chiếc xe con màu trắng đi theo sau xe anh suốt từ lúc anh rẽ vào đường 6 khu Hương Xá. Chiếc xe có biển số rất “ngầu”, 00001, người lái xe là một cô gái rất thời trang, mặc dù đôi kính râm to bản che mất nửa khuôn mặt cô nhưng đôi môi gợi cảm khẽ cong lên thách thức, mái tóc dài buông ngang vai tung bay trong gió, thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

Lâm Nam Vũ mỉm cười, anh không phải người đi đường, anh là Lâm Nam Vũ, không dễ dàng bị phụ nữ qua mặt như thế. Anh tăng tốc xe, anh không thích có một chiếc xe như con ruồi cứ bám sau xe anh, đẹp hay xấu cũng chẳng liên quan gì tới anh cả, chỉ khi anh có ham muốn thì anh mới quan tâm tới vẻ đẹp của một người đàn bà. Chỉ tiếc là bây giờ anh chỉ có ham muốn với người phụ nữ đáng ghét kia thôi, còn với những người đàn bà khác, hôm nay anh không có hứng thú. Nhưng chiếc xe đó vẫn bám sát xe anh, anh nhanh cô ta cũng nhanh, anh chậm cô ta cũng chậm. Lâm Nam Vũ cười lạnh: Tôi không có hứng thú với những người đàn bà tự tìm tới mình. Nhưng hình như có một người là ngoại lệ, cho dù cô chủ động như thế nào thì anh vẫn có hứng thú, mà hứng thú lại vô cùng nhiều. Lâm Nam Vũ không nhịn được, nở một nụ cười đắc ý, không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong ngày hôm nay, anh mỉm cười như vậy, chỉ cần nghĩ tới cô là anh muốn cười, muốn gặp cô, nhớ cô, thích cái cảm giác cô quyến rũ mình, làm cho anh thỏa mãn, đó là điều mà những người phụ nữ khác không thể cho anh được. Đèn đỏ trước mặt sáng lên, Lâm Nam Vũ đặt ngón tay lên khóe miệng, có vẻ trầm tư. Anh không biết tư thế này của anh thu hút biết bao nhiêu. Thi thoảng lại có người dừng bước chân, ngây ngô nhìn khuôn mặt anh, giao thông bỗng chốc trở nên rối loạn, viên cảnh sát chỉ huy giao thông đứng bên đường thổi còi thật to, đảo mắt nhìn xung quanh xem kẻ nào là thủ phạm, chiếc xe Ferrari màu đỏ của Lâm Nam Vũ đập vào mắt cảnh sát, sau đó là một khuôn mặt đẹp như minh tinh màn bạc. Viên cảnh sát chán nản lắc đầu:

- Đẹp trai không phải lỗi của anh, nhưng khiến giao thông hỗn loạn thì không được. Một chiếc xe dừng sát bên phải xe của Lâm Nam Vũ, Lâm Nam Vũ giật nảy mình. Dừng lại mọi tưởng tượng, anh giận dữ ngẩng đầu lên. Cô gái trên chiếc xe màu trắng gỡ cặp kính râm xuống. Cô có một đôi mắt rất quyến rũ, khóe miệng khẽ nhếch lên, khuôn mặt trái xoan khiến cô càng trở nên nổi bật, chiếc áo sơ mi trắng cổ hình chữ V càng làm nổi bật lên nước da trắng như ngọc của cô. Người con gái đó không nhìn Lâm Nam Vũ. Lâm Nam Vũ cười nhẹ, trò chơi này anh gặp nhiều rồi. Anh quay đầu lại, trong lòng thầm nghĩ, lát nữa gặp người phụ nữ kia, nhất định anh phải “giải quyết” cô! Anh thực sự muốn có cô, hình như hôm qua mới… Sao hôm nay lại ham muốn mạnh mẽ như thế. Chết tiệt, nhóc con, nói gì hôm nay tôi cũng sẽ giải quyết em!

Bộ Tiểu Yên thấy Lâm Nam Vũ lạnh lùng nhìn mình một cái rồi quay đầu đi, cứ như thể cô không hề tồn tại, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, cười lạnh lùng, khuôn mặt điển trai không biết đang nghĩ điều gì, đôi mắt toát ra ánh nhìn dịu dàng, chắc chắn là đang nghĩ tới đàn bà, đàn ông chỉ những khi nghĩ tới đàn bà mới có biểu cảm như vậy. Bỗng dưng cô cảm thấy đố kỵ với người đàn bà trong lòng anh, cô chưa bao giờ thích một gã đàn ông nào, cho rằng đàn ông đều là những kẻ bẩn thỉu, đáng ghét bao vây lấy mình, giống như một lũ ruồi. Nhưng đối với Lâm Nam Vũ, từ giây đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã muốn thu hút sự chú ý của anh, ai mà biết được rằng anh không thèm nhìn cô lấy một cái, khó khăn lắm mới đậu được xe ngang hàng với anh, anh lại coi như cô không tồn tại, thật là tức chết lên được. Đèn xanh bật sáng, Lâm Nam Vũ đang định khởi động xe thì viên cảnh sát chỉ huy giao thông đứng trước mặt đi tới, vỗ vỗ vào xe anh, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc: - Chào anh, hy vọng lần sau anh lái xe qua con đường này hãy đeo kính râm lên để đóng góp một phần cho việc đảm bảo trật tự an toàn giao thông, cảm ơn!

Một lúc lâu sau Lâm Nam Vũ vẫn không kịp phản ứng, Bộ Tiểu Yên ngồi trong xe bật cười lớn: - Đẹp trai không phải lỗi của anh, nhưng làm giao thông hỗn loạn thì là anh không đúng. – Viên cảnh sát nghe thấy câu nói đó, quay sang nhìn Bộ Tiểu Yên mỉm cười tán thưởng, gật đầu rồi quay lại nhìn Lâm Nam Vũ. – Đây cũng là câu nói mà đa số mọi người đều muốn nói, hy vọng anh hãy đeo kính râm lên. Lâm Nam Vũ lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười, khóe miệng khẽ nhếch lên:

- Tôi sẽ suy nghĩ, cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi rất đẹp trai, đẹp trai tới mức khiến giao thông rối loạn, đây là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được ngày hôm nay. Viên cảnh sát đứng thẳng người, giơ tay chào Lâm Nam Vũ: - Cảm ơn anh đã giúp đỡ giao thông của nơi này, hoan ngênh lần sau tới với đường 6 khu Hương Xá.

Lâm Nam Vũ lái xe lao đi, xe của Bộ Tiểu Yên cũng bám sát theo sau. Lâm Nam Vũ không nén được nụ cười, mình thật sự đẹp trai như thế sao? Nhưng tại sao người đàn bà đó lại không thích mình? Tại sao trước mặt cô ta, mình không có chút tự tin nào? Thở dài chán nản, ai bảo anh đụng phải một quái thai, không bị vẻ đẹp của anh mê hoặc. Người đàn bà như thế này lấy về nhà sẽ rất an toàn, ngay cả một người đàn ông như mình cũng không coi vào đâu thì những người đàn ông khác chắc chắn cũng không thể nào lọt vào mắt cô, không cần lo cô chạy trốn với kẻ khác. Lâm Nam Vũ không nhịn được lại cười, nụ cười vô cùng quyến rũ. Anh dừng xe trước cổng Tòa nhà Hương Xá, từ trên xe bước xuống, ánh mắt của rất nhiều người đều dừng lại nơi anh. Không biết bắt đầu từ lúc nào, trước cửa Tòa nhà Hương Xá vào mỗi buổi sáng đã tập trung một đám con gái xinh đẹp, ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Nam Vũ cứ như thể nhìn thấy cây kem ngon nhất trên thế giới này, chỉ hận là không thể ăn ngấu nghiến anh. Lâm Nam Vũ bực mình lắc đầu, xem ra anh phải nhờ bảo vệ giải quyết chuyện này, nếu cứ tiếp tục như thế thì cổng Tòa nhà Hương Xá sẽ thành trại tị nạn cho bọn đàn bà hết.

Một cô gái mặc chiếc váy yếm màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp như búp bê lao về phía Lâm Nam Vũ, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn anh, trong tay là một hộp nhỏ bằng thủy tinh màu tím, trong đó là một cái đồng hồ kim cương nhãn hiệu Chanel kiểu dáng mới nhất, dùng đôi tay run rẩy đưa tới trước mặt Lâm Nam Vũ, ánh mắt chờ đợi: - Em tặng anh cái này, hy vọng anh sẽ thích. Lâm Nam Vũ không buồn nhìn một cái, gạt tay cô gái ra. Chiếc hộp thủy tinh rơi xuống đất, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn, ngay cả trái tim mỏng manh yếu ớt của cô gái cũng vỡ tan theo. Cô gái nhìn khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của Lâm Nam Vũ, đau lòng rơi lệ. Đúng lúc đó Bộ Tiểu Yên từ trên xe bước xuống, thấy Lâm Nam Vũ không buồn liếc cô gái kia một cái, đã đi thẳng vào Tòa nhà Hương Xá, sự căm ghét trên khóe miệng giống như một cái kim đâm thẳng vào trái tim cô gái và cũng đâm thẳng vào trái tim Bộ Tiểu Yên. Cô chưa bao giờ thấy người đàn ông nào tuyệt tình như thế, lạnh lùng như thế, Bộ Tiểu Yên không tin trên đời này có người nào lại từ chối cái đẹp, cô muốn thử xem, để xem anh tuyệt tình hay cô bạc bẽo. Cô quay người lên xe, trong lòng thầm nói: Hãy đợi đấy!

Người bảo vệ cung kính mở cửa cho Lâm Nam Vũ, ngạc nhiên khi nhìn thấy bộ quần áo trên người anh, cũng chẳng trách bọn họ tỏ ra ngạc nhiên như vậy, đây là lần đầu tiên Lâm Nam Vũ mặc như thế này đi làm. Cô nhân viên lễ tân giúp anh mở cửa thang máy, đôi mắt cứ nhìn anh chăm chăm. Lâm Nam Vũ kéo kéo cổ áo, không nhịn được lại cười. - Tổng giám đốc Lâm, hôm nay anh đẹp trai quá! – Cô nàng trực quầy lễ tân cứ nhìn anh không chớp mắt. - Vậy sao? Cảm ơn! – Anh lạnh lùng nói. Không biết người đàn bà đó có thích anh như thế này không nhỉ? Anh lại cười.

- Tổng giám đốc Lâm đang yêu sao? Khi cô nhân viên lễ tân hỏi câu này, đôi mắt cô thoáng nét u buồn. Lâm Nam Vũ nhìn đồng hồ, còn 10 phút nữa là tới 9 giờ, còn nửa tiếng nữa là anh sẽ được gặp người đàn bà đó, thật là đáng mong đợi. Đang định bước vào thang máy thì nghe thấy câu hỏi của cô nhân viên, anh đứng lại: - Cô nói yêu cái gì?

Cô nhân viên chép miệng: - Những người đang yêu đều giống như anh, cứ cười ngô nghê một mình. Lâm Nam Vũ nuốt nước bọt, cắn môi, mỉm cười với cô gái rồi đi vào thang máy, lẩm bẩm:

- Yêu, hình như ngày nào tôi cũng yêu. Ra khỏi thang máy, Sử Phi Phi đã bước lên đón anh. Nhìn bộ quần áo trên người Lâm Nam Vũ, ánh mắt của cô cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc như những người khác. Tâm trạng Lâm Nam Vũ có vẻ rất tốt, nụ cười tự tin nở trên khuôn mặt, hỏi thăm dò: - Thư ký Sử, cô thấy con lợn kia có thích tôi mặc như thế này không? Cô thấy bộ quần áo của tôi thế nào, có được không?

Sử Phi Phi hơi ngạc nhiên, đây là Lâm Nam Vũ, công tử hào hoa, đa tình mà cô quen biết sao? Anh đã bắt đầu quan tâm tới cảm nhận của phụ nữ rồi sao? Anh lại lẩm bẩm: - Tôi không tin là có người nào mà Lâm Nam Vũ không giải quyết được, nhóc con, cô chờ đấy, nói gì thì nói, tôi cũng bắt cô bại trận trong tay tôi!

Sử Phi Phi nhìn Lâm Nam Vũ, trong lòng thấy nhói đau, xem ra anh đã thực sự bị người phụ nữ đó hớp mất hồn rồi, chỉ có điều chính anh vẫn chưa biết mà thôi. - Hôm nay người dẫn đầu không phải Lạc Tiểu Phàm, là… - Sử Phi Phi nhẹ nhàng nói. Lâm Nam Vũ còn chưa nghe xong, sắc mặt đã lập tức rất khó coi:

- Cô ta không tới, sao cô ta có thể không tới? – Đúng vậy! Cô không tới thì anh ăn mặc như thế này để cho ai ngắm? Cho đám con gái si tình ngoài kia sao? – Cô gọi điện tới công ty họ, nói là tôi còn nhiều chi tiết không hiểu rõ, muốn mời Lạc Tiểu Phàm tới đây, nếu không thì đừng nói tới chuyện hợp tác. – Khuôn mặt anh sa sầm xuống như bầu trời đang cơn mưa, quay người bước vào phòng làm việc, đóng chặt cửa lại. Sử Phi Phi lắc đầu, thở dài một tiếng rồi đi gọi điện thoại. - Cái gì? Sao nhất định phải là tớ đi, tớ là thiết kế chính, đâu phải thằng sai vặt! – Lạc Tiểu Phàm giận dữ hỏi.

Lý Giai nhìn cô xin lỗi: - Đó là do công ty bên đó chỉ đích danh cậu phải đi. - Không đi, tớ không muốn nhìn thấy mặt gã khốn nạn đó! – Lạc Tiểu Phàm nhớ lại tối qua mình thật là mất mặt, còn gọi điện thoại cho anh ta, trời ơi! Không biết anh ta sẽ cười nhạo mình như thế nào. Trời không sợ, đất không sợ, nhưng cô lại sợ sấm sét, đúng là mất mặt mà. Không thể đi, kiên quyết không đi, nói gì cũng không được đi!

Lý Giai mệt mỏi nhìn Lạc Tiểu Phàm: - Rốt cuộc cậu với anh chàng đa tình đó có thù oán gì, sao anh ta cứ khó dễ với cậu vậy? Ngày trước chưa bao giờ nghe nói anh ta gây khó dễ cho người đàn bà nào, hay là cậu đắc tội với anh ta? - Tớ mà đắc tội với một con lợn sao? Tớ làm gì có cái bản lĩnh đó, là anh ta đắc tội tớ thì đúng hơn! Ngày nào cũng gây khó dễ cho tớ, con bà nó, đừng để tớ nhìn thấy mặt anh ta, nếu còn nhìn thấy thì anh ta chết chắc rồi! Tớ sẽ xé xác anh ta thành tám mảnh, sau đó ném cho chó ăn! Mà chắc gì chó đã thèm ăn thịt thối của anh ta, thế thì cho rắn ăn, dù sao anh ta cũng giống rắn, đều là đồ độc ác!

Lý Giai kinh hãi nhìn Lạc Tiểu Phàm, thở dài: - Câu này mà để cho đám fan của anh ta nghe thấy thì tớ sợ người chết không phải là anh ta mà là cậu. Hôm đó cậu cũng nhìn thấy đó, có bao nhiêu cô gái xinh đẹp vì để được nhìn anh ta một lần mà sáng nào cũng tập trung trước cửa Tòa nhà Hương Xá. Cũng chỉ có cậu là có gan châm chọc anh ta ngay trước mặt mọi người thôi. Mà cũng lạ thật, anh ta lại không giận cậu, chắc kiếp trước hai người là oan gia nên kiếp này mới phải lòng nhau. Lạc Tiểu Phàm hừ mũi:

- Phải lòng? Tớ có thể phải lòng một con lợn như anh ta sao? Có phải mắt cậu bị hỏng nên mới khen ngợi anh ta? – Lý Giai cũng không muốn tranh luận với Lạc Tiểu Phàm thêm nữa, chỉ ném lại một câu: - Tóm lại, tớ không nói nhiều với cậu nữa, cậu có tới công ty của anh ta không? - Không đi, đánh chết cũng không đi, đánh không chết thì càng không đi! – Lạc Tiểu Phàm kiên quyết.

Lý Giai chán nản đứng lên: - Thế thì cậu tới phòng Lão Béo mà nói, tớ không làm chủ được chuyện này. Còn nữa, cẩn thận Lão Béo lại kêu nghèo kể khổ với cậu, lúc đó thì không đi cũng phải đi. Lạc Tiểu Phàm xì một tiếng rõ dài, đứng lên, nghĩ thầm hôm nay nói gì mình cũng không đi, cho dù Lão Béo có khóc lóc thảm thương tới đâu, cùng lắm thì mình không làm nữa. Hình như mình chỉ còn có 200 tệ, thôi kệ nó, kẻ sĩ có thể giết nhưng không thể sỉ nhục.

- Ôi chà, thiết kế Lạc giỏi nhất của tôi tới rồi hả, mời vào, mời vào! – Cao Liên Cương vừa nhìn thấy Lạc Tiểu Phàm đã chào mời đon đả. Hai mắt Lạc Tiểu Phàm nhìn chăm chăm vào khuôn mặt tròn như Phật của Lão Béo, nói thầm: Hôm nay ông có cười ra hoa thì Lạc Tiểu Phàm tôi cũng không đi! Có ai mà không biết Lão Béo là một con hồ ly có nụ cười nổi tiếng, khi ông ta cười càng vui vẻ thì bạn càng phải đề phòng. Cô giả vờ làm ra vẻ không hiểu, nói: - Sếp tổng tìm tôi có việc gì, không phải là muốn tăng lương cho tôi đấy chứ!

Cao Liên Cường xoa hai tay vào nhau, nụ cười càng thêm gượng gạo: - Tôi biết là cô rất có năng lực, công ty phải thưởng thêm cho cô, nhưng công ty vừa mới thành lập, khó khăn lắm. Có điều chỉ cần trò chơi “Ảo mộng cuộc đời” được tung ra thị trường thì tôi sẽ lập tức tăng lương cho cô. Lạc Tiểu Phàm cười tít cả mắt, trông như một thiên thần nhỏ, nhưng nụ cười đó khiến Cao Liên Cường đứng cạnh không rét mà run. Ông ta thà nhìn thấy Lạc Tiểu Phàm khóc còn hơn là thấy cô cười. Cô mà cười thì chắc chắn là không có chuyện gì tốt đẹp cả.

- Nếu thế thì khi nào tôi được lên lương, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Tôi ra ngoài đây. – Cô lạnh lùng trả lời. Lão Béo lại chơi trò này với cô, Lạc Tiểu Phàm cô là ai mà lại trúng kế của Lão Béo? - Chuyện đó… - Cao Liên cường đặt hai tay lên vai Lạc Tiểu Phàm, thở dài. – Tiểu Phàm, coi như cô thương hại tôi đi! Tôi trên… Lạc Tiểu Phàm chu miệng: Lại cái trò này! Cô ngắt ngang lời ông:

- Để tôi nói hộ ông cho! Tôi trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, cô mà không giúp tôi thì cả nhà tôi không có cơm mà ăn! Cao Liên Cường mặt dày, bật cười “hi hi” hai tiếng: - Tiểu Phàm, tôi đã bảo là cô thông minh mà, cái gì cũng biết.

Khuôn mặt Lạc Tiểu Phàm lập tức trở nên lạnh lùng: - Ở nhà A đường 10 khu Hương Xá là nhà ai? Một chiếc BMW và Mercedes trong bãi để xe là của ai? Người đàn bà nuôi ở đường 2 khu Hương Xá là của ai? Ông đừng có giở trò này ra với Lạc Tiểu Phàm tôi, tôi không đi gặp gã khốn nạn đó đâu! Nếu chỗ ông không chứa được Lạc Tiểu Phàm thì tôi lập tức biến! – Nói xong, cô quay người đi luôn, mồ hôi túa ra trên khuôn mặt béo múp míp của Cao Liên Cương, ông biết Lạc Tiểu Phàm là một người nói được làm được, nếu đôi co với cô, ông chỉ có thể thảm bại, bởi vậy ông vô cùng thận trọng. - Được rồi, tôi bảo người gọi điện sang bên đó, nói là cô bị ốm, đang nghỉ ngơi, hài lòng chưa! Người đàn bà thứ ba của tôi bị mất trong tay cô, nếu không kiếm được tiền cho tôi thì ra ngoài kia tìm một ai đó xinh đẹp để bồi thường.

Lạc Tiểu Phàm lè lưỡi, làm mặt hề: - Không có đàn bà đâu, chỉ có lợn cái thôi, có cần không? – Trước khi Cao Liên Cường kịp phản ứng, cô đã chuồn nhanh khỏi phòng ông ta. - Cái gì? Cô ấy bị ốm? – Lâm Nam Vũ đứng bật dậy khỏi ghế, nét mặt quan tâm, chẳng nhẽ đêm qua cô ấy bị cảm lạnh? Anh xua tay, - Thư ký Sử, cô cứ đi làm việc đi! – Sử Phi Phi liếc Lâm Nam Vũ một cái, thấy trong đôi mắt anh là sự quan tâm và lo lắng, không biết đang suy nghĩ điều gì, Lâm Nam Vũ hiện nay đối với cô thật xa lạ, cô đi ra, nhân tiện giúp anh đóng cửa phòng.

Lâm Nam Vũ lấy điện thoại di động ra, gọi vào số ngày hôm qua, thấy trong điện thoại vang lên giai điệu u buồn quen thuộc của bài “Khách sạn California”. Lạc Tiểu Phàm nghe thấy tiếng điện thoại trên bàn đổ chuông, bèn ấn nút nghe: - Tôi là Lạc Tiểu Phàm, xin hỏi ai vậy? Một giọng nói khàn khàn lo lắng vang lên ở đầu dây bên kia:

- Em bị bệnh hả, đang ở đâu? Anh tới tìm em! – Lạc Tiểu Phàm giữ chặt tay lên ngực! Trời ơi! Là gã khốn nạn đó, cô vội vàng tắt điện thoại, nghĩ một lúc rồi tháo pin ra. Anh ta đúng là âm hồn không tan, chẳng phải anh ta là người đa tình có tiếng sao? Chắc chắn lúc nào cũng có một đống đàn bà xếp hàng chờ đợi, việc gì cứ phải bám lấy Lạc Tiểu Phàm như thế? Đúng rồi, chắc chắn là vì gã này chưa bao giờ thất bại trước đàn bà, mình lại đối xử với anh ta như vậy, anh ta không thoải mái nên muốn trả thù. Chắc chắn là như thế, đúng là khốn nạn, tôi sẽ không cho anh cơ hội này đâu, anh cứ chờ cả đời đi! Lâm Nam Vũ nói một thôi một hồi ở đầu dây bên này nhưng không nghe thấy tiếng đáp phía bên kia. - A lô… A lô…

Lúc này anh mới phát hiện ra bên kia đã tắt máy, anh giận dữ ném mạnh điện thoại lên mặt đất rồi lại gạt hết đống giấy tờ trên bàn xuống, cắn chặt đôi môi mỏng, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng, cảm giác đầu tiên của anh là thấy bất lực và cô đơn. Khởi động máy tính, nhìn thấy biểu tượng trò chơi “Ảo giác cuộc đời” trên màn hình destop, anh click chuột vào đó, anh vẫn chưa chơi trò chơi này, là lãnh đạo công ty, lần nào anh cũng là người đầu tiên thử các trò chơi. Anh đeo mũ vào, bên trong vang lên tiếng hướng dẫn, các thông tin tự động cập nhật, mời anh chọn một cái tên thật hay. Lâm Nam Vũ nghĩ ngợi một lát rồi nhập vào cái tên “Vũ Phàm”. Trò chơi hiển thị: “Chào mừng gia nhập với Ảo giác cuộc đời, người online hiện nay là 1 người, người tu luyện là 1 người”. Lâm Nam Vũ thấy hơi ngạc nhiên, trò chơi này vẫn chưa được tung ra thị trường, sao đã có người đang chơi rồi? Lâm Nam Vũ trong trò chơi cũng đẹp trai y như Lâm Nam Vũ ngoài đời thực, chỉ có điều trên người mặc độc một chiếc khố, trong tay cầm một thanh gậy gỗ, mái tóc như người ngày xưa, túm gọn lên đằng sau. Hình ảnh của trò chơi này khá rõ nét, màu sắc cũng đặc biệt, nhất là khung cảnh xung quanh, có cảm giác như trong thế giới thần thoại. Lâm Nam Vũ vì vẫn còn là cấp 1 nên trước mặt anh là đồng bằng, xung quanh còn có dấu vết của các con vật mới đi qua. Lâm Nam Vũ biết, lúc này không thể nào đi lại bừa bãi, ngộ nhỡ gặp phải các con thú lớn thì mình rất có thể bị giết chết. Văng vẳng bên tai anh là tiếng nước chảy róc rách, Lâm Nam Vũ không nhịn được, bước đi, trước mặt anh là một dòng sông trong vắt, đàn cá nhỏ đang tung tăng bơi lội, ở giữa con sông có một cô gái vô cùng xinh đẹp đang tắm, làn da trắng ngần như tuyết, dưới ánh nắng mặt trời, hắt lên thứ ánh sáng dịu dàng, tinh khiết, mái tóc dài mượt mà như làn mây xõa trên mặt nước, che lấp một bên mặt của cô, anh có thể nhìn thấy ở ngực của cô gái có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ. Lâm Nam Vũ ngẩn ngơ một lát, khóe miệng khẽ nhếch lên, anh nằm trong bụi cây bên bờ sông. Cô gái đó có đôi chân thon dài, vòng eo nhỏ, từ dưới sông đi lên, mặc một chiếc áo hở rốn và chiếc váy màu hoa đào, buộc gọn tóc ra đằng sau. Xem ra trò chơi này ưu ái rất nhiều cho các game thủ nữ, ít nhất thì quần áo cũng tốt hơn của con trai, điều này có thể chứng minh được rằng các game thủ nữ mới bắt đầu chơi sẽ lợi hại hơn là nam, xem ra mình không phải là đối thủ của cô ta rồi, tốt nhất là nên tránh xa.

Nhân vật trong trò chơi bỗng dưng đứng lên, đây là phản ứng bản năng của nhân vật, nhưng anh ta lại bị một con rắn nhỏ màu đen cắn vào chân. Lâm Nam Vũ vội vàng trả đòn, nhưng máu của nhân vật cứ tuôn ra xối xả, sức lực yếu ớt hẳn đi, ngay cả cây gậy nhỏ cũng không nhấc lên được. Trên màn hình máy tính hiện lên chỉ thị: Xin nhanh chóng bổ sung nguồn máu. Lúc này nhân vật của anh đã nằm xuống, chỉ cần con rắn cắn thêm phát nữa, Lâm Nam Vũ chỉ còn cách tu luyện lại từ đầu. Bỗng dưng con rắn nhỏ màu đen bị người ta chặt đứt thành hai đoạn, thì ra là cô gái xinh đẹp đó. Lâm Nam Vũ lập tức nhìn thông tin của cô gái: “Nữ, 25 tuổi. Tên nhân vật: Tuyệt Tình Diêm La. Phương châm: Chém hết những gã đàn ông đa tình trong thiên hạ. Khẩu hiệu: Gặp một người giết một người”. Lâm Nam Vũ không nhịn được cười, chắc chắn là cô ta, người đàn bà chết tiệt. Nhân vật trong trò chơi của Lạc Tiểu Phàm vừa mới tắm xong lên bờ đã nhìn thấy có một người nằm trên cỏ, một con rắn nhỏ màu đen đang bạnh hàm, bởi vì trò chơi này vẫn còn chưa tung ra thị trường nên người chơi chắc chắn là đồng nghiệp của cô, nói gì thì nói cũng không thể thấy chết mà không cứu. Trước tiên cô sử dụng kỹ thuật của mình để giết chết con rắn, sau đó sử dụng khả năng điều trị vết thương, tổn thất mất của mình quá nửa số máu và khí lực, nếu trò chơi thực sự đã hoàn thành thì cô làm như vậy sẽ rất nguy hiểm cho bản thân, rất dễ bị các đối thủ khác giết chết. Khi nhân vật trong trò chơi đứng được lên thì Lạc Tiểu Phàm trợn tròn mắt, hóa ra là gã đàn ông đáng ghét đó. Mặc dù trò chơi này sẽ không hiển thị khuôn mặt thật của các game thủ, nhưng nhân vật được tạo ra lại có những đặc điểm cơ bản của người, nhân vật này chắc chắn là của gã đàn ông đó. Cô quay đầu lại nhìn đám người ở công ty mình, không phải là quá béo thì cũng quá gầy, trừ đi những người ở công ty thì chỉ còn lại anh ta. Lạc Tiểu Phàm nổi giận.

Có thông báo là cây kiếm trong tay Tuyệt Tình Diêm La đã bị game thủ Vũ Phàm cướp mất, kề sát vào cổ cô, một dòng chữ hiện lên: “Bây giờ lập tức cởi quần áo, nếu không ta sẽ giết ngươi!”. Lạc Tiểu Phàm giận dữ chu môi: “Người quên là ta vừa cứu người sao?”. Ngay sau đó là câu trả lời: “Đó là do người tự nguyện, ta đâu có cầu cứu, bây giờ người mau cởi hết quần áo ra, nếu không ta sẽ không khách sáo đâu”. Lạc Tiểu Phàm tức điên lên: “Khốn nạn, bổn tiểu thư không sợ ngươi đâu, cùng lắm thì liều mạng với nhau!”. Bên kia một hồi lâu sau mới trả lời: “Chẳng phải em bị bệnh sao? Sao vẫn còn sức chửi người khác”. Khuôn mặt bên kia dần dần tối đi, game thủ đã rời khỏi trò chơi. Lạc Tiểu Phàm chẳng còn tâm trạng chơi tiếp nữa, cũng buồn rầu thoát ra. Lâm Nam Vũ giận dữ đập bàn: Nói gì mà bị ốm, hại mình lo lắng cho cô ta, thì ra là đang ở công ty. Đúng rồi, chắc chắn là cô ta không muốn gặp mình. Chẳng nhẽ cô ta thực sự không thích mình sao? Tại sao những người đàn bà khác đều thích mình, còn cô ta thì không? Cô ta không muốn gặp mình nhưng mình có thể đi tìm cô ta, bởi vì Lâm Nam Vũ muốn gặp cô ta. Vừa mới đứng lên thì Sử Phi Phi bước vào, nhìn đống giấy tờ và cái điện thoại rơi ngổn ngang trên đất:

- Các nhân viên kỹ thuật của Công ty Kate tới rồi, người dẫn đầu là Trương Cường, sếp tổng có muốn đích thân tham dự cuộc họp không? Lâm Nam Vũ lắc đầu: - Cô đi họp đi, gọi thêm phó tổng nữa, hai người là được rồi. Tôi ra ngoài một lát, công ty có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi.

Lâm Nam Vũ mở cửa xe, tâm trạng vẫn thay đổi liên tục, nhìn thấy những dòng người đi đi lại lại trên đường, bỗng dưng có hai người thu hút sự chú ý của anh. Một cô gái mặc chiếc váy màu trắng, trong tay ôm một bó hoa hồng lớn, nụ cười ngọt ngào sáng bừng cả khuôn mặt, dựa vào lòng một chàng trai. Chàng trai ôm nhẹ cô gái, khuôn mặt ngời ngời hạnh phúc. Ngày trước, cũng từng có nhiều cô gái tặng hoa cho anh, nhưng chưa bao giờ anh để ý, đối với phụ nữ, anh không cần phải lãng phí thời gian, nhưng hôm nay anh cảm thấy bó hoa hồng trong tay cô gái đó rất thu hút sự chú ý của anh, tâm trạng anh phút chốc tốt lên rất nhiều. Dừng xe lại, đi vào tiệm hoa ven đường, bà chủ tiệm hoa đang ngồi thêu, nhìn thấy có khách bước vào, lập tức đứng lên rồi ngẩn ngơ. Một người đàn ông rất đẹp trai, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời, nhìn vào ai, chắc chắn trái tim người đó sẽ ngừng đập. Chỉ tiếc rằng đôi mắt này không nhìn vào bà chủ mà đang nhìn chằm chằm vào bó hoa hồng màu hống phấn cắm trong lọ. - Anh muốn mua hoa sao? – Chị đon đả chào khách.

- Ừm. – Lâm Nam Vũ quay đầu lại, nở một nụ cười ngọt ngào. – Cho tôi một bó hoa, loại hoa mà con gái thích nhất. - Được, vậy thì hoa hồng màu hồng phấn nhé! Nó có nghĩa là tình yêu của anh chị luôn ngọt ngào, hạnh phúc. Nụ cười càng ngọt ngào hơn trên môi Lâm Nam Vũ: Tình yêu? Nụ cười thoáng trở nên châm biếm:

- Tôi còn chưa biết cô ấy có quan tâm tới tôi hay không, bởi vậy chị bó hoa đẹp một chút, để cô ấy thích tôi. À, đương nhiên là nếu khiến cô ấy yêu tôi thì càng tốt! Bà chủ hơi ngạc nhiên, cô gái như thế nào mà cá tính thế, một chàng trai hoàn hảo như vậy mà còn không thích? Nếu mà chị trẻ thêm 10 tuổi nữa thì chắc chắn chị sẽ không bỏ qua chàng trai trước mắt, ít nhiều gì thì khi còn trẻ, chị cũng từng là người đẹp, chỉ tiếc là giờ đã già. Lại một tiếng thở dài vang lên trong lòng chị. Lâm Nam Vũ cẩn thận đặt bó hoa vào ghế xe, còn thoang thoảng ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng. Đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cho phụ nữ, cảm giác thật kỳ lạ, đã thế đó lại là người phụ nữ mà anh ghét nhất. Lâm Nam Vũ lái xe tới cổng Công ty Kate, ôm bó hoa từ trên xe bước xuống, những người đi qua đi lại đều quay nhìn anh, bình thường anh không sợ bị người ta nhìn, nhưng ôm theo bó hoa cứ có cảm giác là lạ. Anh nghĩ một lúc, giấu bó hoa ra sau lưng, đi vào cửa, người bảo vệ giữ anh lại:

- Xin hỏi anh tìm ai? - Lạc Tiểu Phàm. - Phòng 521 tầng 2.

- Cảm ơn! Người bảo vệ nhìn Lâm Nam Vũ bước vào thang máy, nói với người đồng nghiệp bên cạnh: - Người sang trọng quá, thật khiến người ta ngưỡng mộ!

- Ngưỡng mộ sao! Thế thì cậu đẹp trai lên một chút. - Không được rồi, để kiếp sau đi! – Giọng nói có vẻ thất vọng và buồn bã. Lạc Tiểu Phàm đang uống cà phê, nhìn hình cô gái nhỏ mặc chiếc váy hoa in trên tách cà phê, mỉm cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Lúc này Lý Giai từ hành lang chạy tới, khuôn mặt hoảng hốt:

- Tiểu Phàm, Lâm Nam Vũ tới rồi, còn mang theo một bó hoa hồng rất to! Cậu nói xem, có phải anh ta tới tìm cậu không? Rốt cuộc thì hai người có mối quan hệ gì? Hôm qua còn đánh nhau, hôm nay đã thành người tình, thật là bất ngờ! Lạc Tiểu Phàm kinh ngạc đứng bật dậy, sắc mặt hoang mang, không biết phải làm thế nào. Lúc này thì đúng là cô hơi sợ Lâm Nam Vũ rồi, nhìn thấy anh, trái tim cô đập nhanh gấp đôi bình thường, nếu cứ tiếp tục như vậy, cô không bị anh làm tức chết thì cũng sẽ chết vì tim đập quá nhanh mất. - Cái gì? Sao anh ta lại đến? Đến đây làm gì?

Ngước mắt lên, cô đã nhìn thấy một bó hoa hồng thơm dìu dịu, phía sau là khuôn mặt đẹp trai, anh tuấn của Lâm Nam Vũ. Lạc Tiểu Phàm ngẩn ngơ, nuốt nước bọt ừng ực. Lâm Nam Vũ thấy Lạc Tiểu Phàm, trong lòng bất giác có một cảm giác thoái mái đến kỳ lạ, nhìn Lạc Tiểu Phàm bằng ánh mắt dịu dàng một cách vô thức: - Tặng cho em, có thích không?

Lạc Tiểu Phàm tỉnh hồn lại, nhìn chiếc áo sơ mi màu hồng phấn mà Lâm Nam Vũ mặc khiến khuôn mặt anh càng thêm quyến rũ, cái quần bò bó sát đôi chân dài, nhìn thế nào cũng khiến người ta phải ghen tị. Trái tim Lạc Tiểu Phàm bất giác cảm thấy buồn bực, lạnh lùng quay mặt đi: - Xin lỗi, chỗ chúng tôi không phải là hộp đêm, anh tới nhầm nơi rồi. Lý Giai trợn tròn mắt, không dám tin rằng ngay câu nói đầu tiên, Lạc Tiểu Phàm đã độc mồm như vậy, rồi nhìn khuôn mặt tái xanh của Lâm Nam Vũ, cô bất giác lùi về sau, quay người chạy về phía phòng làm việc của Lão Béo. Bây giờ chỉ có Lão Béo là có thể ngăn chặn tình hình trước mắt mà thôi.

Lâm Nam Vũ nghe người ta nịnh nọt đã nhiều, thực sự bất ngờ trước câu nói của Lạc Tiểu Phàm. Anh thấy Lạc Tiểu Phàm coi như mình không tồn tại, vẫn thản nhiên uống cà phê, đôi chân dài dựa vào thành bàn phía sau, khuôn mặt rất ung dung. Anh quay người định đi, rồi lại quay đầu lại, nhìn thấy lưng Lạc Tiểu Phàm, thực sự muốn bóp chết cô, nhưng nếu bây giờ cô nói với anh một câu dễ nghe một chút, có thể anh sẽ quên hết mà mời cô đi ăn một bữa thật thịnh soạn..