Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu Em Đến Đau Lòng - Chương 6

Chương 6

Xảy ra chuyện rồi ! Công trình của công ty xây dựng Viễn Hồng xảy ra chuyện ngoài ý , giàn giáo sập gây nên thương vong --- tin tức trên TV ồn ào huyên náo, từ lúc sự việc xảy ra liền bắt đầu đưa tin. Hôm nay Diệp Bằng Huyên đi làm bình thường, sau khi về nhà cô theo thói quen rửa mặt chải đầu, sau khi mọi thứ hoàn tất chính là thời gian nghỉ ngơi của cô.

Trên đường về nhà cô thảnh thơi ghé mua sushi, trà hương, cô đến phòng khách ngồi xếp bằng trên sôpha nhét vào miệng một nắm sushi , sau đó mở tivi cầm điều khiển chọn chương trình, cứ chuyển một đài lại một đài. Khi cô chuyển đến kênh tin tức thì động tác trong tay tạm dừng, trong lòng nghĩ cả ngày đi làm , tốt xấu gì cũng xem tin tức , miễn đừng quá tách rời xã hội là được. Cô tựa lưng vào ghế dựa, tay cầm hộp giấy vừa ăn vừa nghe tin tức, không ngờ nghe được tin công ty xây Viễn Hồng xảy ra chuyện ngoài ý làm hai người chết, bốn người bị thương nặng, năm người bị thương nhẹ. " Trời ạ ! Nghiêm trọng như vậy sao?" Cô kinh ngạc ngồi thẳng người , nhịn không được thốt lên, đặt hộp giấy trong tay xuống trừng mắt xem cẩn thận.

Mạnh Tổ Minh là giám đốc bộ phận công trình, xảy ra chuyện như vậy nhất định có một đống vấn đề cần anh xử lý , cũng sẽ càng thêm bận tối mặt tối mày ? Diệp Bằng Huyên còn muốn xem rõ ràng hơn, vì vậy xem bản tin của đài này xong cô lại chuyển đài khác tìm thử, chỉ chốc lát sau lại có một đài khác thông báo sự việc ngoài ý muốn này còn tường tận hơn , còn có được danh sách người chết. Lúc bắt đầu cô chủ yếu chỉ chú ý nghe thông báo không chú ý đến danh sách người chết ngay góc màn hình, càng về sau hiểu rõ tình hình mới nhìn về danh sách . Vừa nhìn liền thấy cái tên khiến cô chấn kinh sợ hãi - Mạnh Tổ Minh.

" Tại sao có thể như vậy.... " Nhìn thấy phía trước tên người yêu được đánh dấu hai chữ bị thương , chớp mắt trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Thật sự là Tổ Minh sao ? Có thể nào là cùng tên hay không ? Không cần đoán, không cần dọa chính mình , cô có thể gọi điện thoại xác nhận. Cô chồm qua đầu bên kia của sôpha cầm ống điện thoại lên , vội vàng bấm một chuỗi dãy số. " Lại không thông! " Đôi mày thanh tú nhíu lại, lo lắng thì thầm.

Tuy điện thoại của Mạnh Tổ Minh gọi không thông đã không phải chuyện lạ nhưng ngay lúc này , điện thoại lại không trả lời khiến cho cô càng thêm sợ hãi. Lẽ nào thật sự xảy ra chuyện ngoài ý rồi , vì thế điện thoại mới không thông ? Hay là.... Cô trực tiếp gọi điện thoại đến công ty anh hỏi ? Nhưng Mạnh Tổ Minh không thích cô gọi điện thoại đến tìm anh ! Làm sao đây ? Cô thật sự rất lo lắng, nếu như không hỏi cho ra lẽ ,sợ là chuyện gì cũng làm không được, ngay cả ngủ cũng không ngủ được ! Đúng rồi ! Thiếu chút nữa là cô quên mất Mạnh Chấn Sênh, cô có thể hỏi anh, di động của anh từ trước đến nay đều gọi được.

Diệp Bằng Huyên lập tức bấm một chuỗi số tương đối quen thuộc khác , nhưng lúc này lại khác ngày trước, qua một lúc lâu mới bắt máy . " Chấn Sênh, em là Bằng Huyên." Cô theo bản năng nắm chặt điện thoại, lập tức nói rõ mình là ai. " Anh biết, có chuyện gì không ?" Mạnh Chấn Sênh đè thấp giọng nói.

Không biết có phải thần kinh mẫn cảm hay không , cô cảm thấy giọng nói của anh hôm nay hình như có chút nặng nè, không giống như lúc trước nhẹ nhàng nhận điện thoại của cô. " Hiện tại em đang xem tin tức , nói công trường của các anh xảy ra chuyện ngoài ý, trong danh sách thương vong có phải có Tổ Minh không ?" Cô vội vàng hỏi, đầu dây bên kia nhất thời yên lặng, làm cho lòng của cô cũng treo lên cao " Sao anh không nói gì ? Anh nói đi ! Có phải Tổ Minh cũng bị thương không ?" Sau khi biết Tổ Minh xảy ra chuyện ngoài ý , anh không khỏi nghĩ đến Bằng Huyên, vốn định sau khi tình hình ổn định mới gọi nói cho cô biết , nhưng cô lại sớm một bước gọi đến trước, anh nhất thời còn chưa cân nhắc kỹ nên nói với cô như thế nào. Một lúc sau Mạnh Chấn Sênh chậm rãi mở miệng.d.dal..q/đôn

" Bằng Huyên, trước tiên em đồng ý với anh không nên hoảng sợ, không cần khẩn trương." Anh muốn trước tiên cô phải chuẩn bị tâm lý. " Được, anh mau nói đi." Cô hít một hơi sâu. " Hiện nay anh đang ở bệnh viện thành phố giúp sắp xếp chuyện này , thật sự Tổ Minh có trong danh sách thương vong, đã qua cấp cứu, trước mắt đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt." Anh nói rõ tình huống hiện tại.

" Phòng chăm sóc đặc biệt?" Cô kinh ngạc, hoảng hốt nhẹ giọng lặp lại, sau đó phản ứng kịp lại hỏi : " Vậy bây giờ tình trạng vết thương có ổn định chưa?" " Vết thương nghiêm trọng nhất của anh ấy là ở đầu, bên trong tụ máu bầm..." Anh giấu giếm nói : " Chỉ số hôn mê chỉ có ba , tình huống không lạc quan lắm." Thật ra tình hình của Tổ Minh còn có :xương sườn bị gãy đây vào phổi nữa, là người bị thương nặng nhất trong bốn người , nhưng so với hai người tử vong , ít nhất anh ấy còn có một tia hy vọng.

"...." Nắm chặt điện thoại để không rơi xuống, hoảng sợ làm cô nói không ra lời, ngực trái như đang đánh trống , một tiếng lại một tiếng mạnh hơn, một lần rồi một lần đau. " Alô ? Huyên Huyên, em còn nghe không ? Alô ? Em lên tiếng đi, em có ổn không ?" Không thấy cô phản ứng , Mạnh Chấn Sênh lớn tiếng hỏi. " Nghiêm….. nghiêm trọng như vậy, làm sao đây ?" Cô cố gắng duy trì bình tĩnh , nhưng giọng nói run rẩy đã tiết lộ tâm tình khủng hoảng bất lực của cô.

" Hiện giờ chỉ có thể thuận theo ý trời thôi." Anh bất đắc dĩ nói . Bốn chữ tiêu cực này khiến cho nước mắt của Bằng Huyên chảy xuống , không cách nào kiềm chế được bật ra tiếng khóc lóc. " Được rồi, sao có thể xảy ra chuyện như thế này được ? Hôm qua anh ấy và em mới vừa gặp nhau..."

Không cần tận mắt nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô, chỉ nghe tiếng khóc thút thít đứt quãng của cô cũng giống như một con dao sắc từng chút cắt sâu vào đáy lòng của Mạnh Chấn Sênh. " Em đừng khóc, đừng đau lòng, đừng nghĩ đến tình huống xấu, nói không chừng tình huống sẽ chuyển biến tốt thôi." Anh nhẹ giọng an ủi cô, đối với tâm tình lo lắng dày vò cảm động lây. " Thật sao ? Sẽ chuyển biến tốt sao ?" Cô giống như bắt được tia hy vọng, vội vàng hỏi.

Phản ứng mạnh mẽ của cô khiến Mạnh Chấn Sênh không dám cho cô quá nhiều hy vọng, tránh tình huống không giống như ý nguyện lại bị đả kích lớn hơn. " Anh sẽ giữ liên lạc với em, để em biết tình hình của Tổ Minh có được hay không ?" Anh liên tục kéo dài giọng để ổn định cảm xúc của cô. " Được, điện thoại của em sẽ mở suốt hai mươi bốn tiếng." Cô gật đầu mạnh.

Lúc này Mạnh Chấn Sênh nhìn thấy thím của mình là Chu Đức Châu- cũng là mẹ của Mạnh Tổ Minh mệt mỏi đi đến, anh chỉ vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Bằng Huyên : " Trước cứ như vậy, anh còn có chuyện khác, tạm biệt." Cô tim đập loạn nhịp mờ mịt cúp máy , khó có thể tưởng tượng được bộ dáng hăng hái từ trước đến giờ của Mạnh Tổ Minh bây giờ bị thương nặng suy yếu nằm trên giường bệnh. Là mơ sao ? Nếu là mơ , khẳng định đây là cơn ác mộng đáng sợ nhất !

Bên trong tụ máu bầm, chỉ số hôn mê ba... nghe qua cũng rất là nghiêm trọng ! Chẳng lẽ cô chỉ có thể đợi ở nhà , đau khổ bị động đợi Mạnh Chấn Sênh liên lạc sao ? Bỗng nhiên cô nhớ đến anh nói người đang ở bệnh viện thành phố... so với tiếp tục ở nhà chờ đợi lo lắng, suy nghĩ lung tung chi bằng đến bệnh viện một chuyến thăm Tổ Minh. *** Phượng Minh hiên độc chế tác*****

Bệnh viện thành phố, phòng chăm sóc đặc biệt. " Thím, thím đừng sốt ruột, thời gian thăm của phòng chăm sóc đặc biệt sắp đến rồi." Mạnh Chấn Sênh trấn an thím đang không ngừng ầm ĩ muốn vào phòng bệnh thăm, khóe mắt lơ đãng liếc thấy một bóng người đang đến gần bọn họ. Anh ngẩng đầu định thần nhìn lại,vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện người tới là Chu Lệ Nhi. Cô ấy đến đây làm gì ?

Tổ Minh không phải đã chia tay với cô ấy từ hai tháng trước rồi sao ? " Bác gái.... Tổ Minh anh ấy.... rất nghiêm trọng sao ?" Chu Lệ Nhi ngồi xuống cái ghế bên phải của Chu Đức Châu , nắm chặt tay bà , vẻ mặt vô cùng lo lắng , nước mắt chảy dài trên gương mặt cô. Chu Đức Châu thấy đúng là con dâu mà mình một lòng nhận định nhịn không được đau buồn ôm lấy cô lớn tiếng khóc : " Lệ Nhi à ! Nếu Tổ Minh xảy ra chuyện không may , chúng ta nên làm thế nào đây ?"

"Bác gái, thân thể Tổ Minh khỏe mạnh , nhất định sẽ tốt hơn..." Cho dù vô cùng sợ hãi nhưng Chu Lệ Nhi vẫn trấn định trấn an người lớn. Mạnh Chấn Sênh ngồi phía bên trái Chu Đức Châu chậm rãi đứng lên, nghi hoặc nhìn hai người dường như vẫn rất thân thiết với nhau . Sai lầm ở đâu rồi đúng không ? Tổ Minh giấu chuyện chia tay Chu Lệ Minh với mọi người trong nhà sao ? Nếu không tại sao thím vẫn thân thiết với Chu Lệ Nhi như vậy? Cũng có thể Chu Lệ Nhi là người có tình có nghĩa , dù đã chia tay nhưng dù sao vẫn còn có tình cảm vì thế nghe tin xảy ra chuyện liền nhanh chóng đến đây?

"..... Bác chỉ có một đứa con trai là nó , nó không thể có chuyện, nó nhất định phải tốt lên nếu không làm sao bác tiếp tục sống đây ?" Chu Đức Châu khóc đến nỗi giọng nói cũng trở nên khàn khàn, cả khuôn mặt đỏ bừng khiến người ta lo lắng . " Tổ Minh sẽ không có chuyện gì, anh ấy.... anh ấy còn phải nhìn con anh ấy ra đời." Dứt lời, Chu Lệ Nhi nãy giờ vẫn ẩn nhẫn cũng sụp đổ, khóc không thành tiếng. Chu Đức Châu và Mạnh Chấn Sênh đều bị quả bom nổ này làm cho cứng họng , kinh ngạc nhìn cô.d.dal..q/đôn

" Con, con sao ? Con nói con có thai với Tổ Minh ?" Chu Đức Châu kinh ngạc đến quên khóc nhìn Chu Lệ Nhi có thai từ trên xuống dưới.. Chu Lệ Nhi lau nước mắt, nghẹn ngào nói : " Đúng ạ, sáng hôm nay con mới đến khoa phụ sản kiểm tra, bác sĩ nói đã năm tuần rồi." " Trời ạ! Thật tốt quá, đợi lát nữa tới giờ thăm bệnh, con nhất định phải nói với nó, Tổ Minh nghe xong sẽ vui mừng, ý chí muốn sống sẽ càng mãnh liệt hơn !" Chu Đức Châu buồn vui lẫn lộn, vừa khóc vừa cười. " Dạ." Chu Lệ Nhi nặng nề gật đầu , hai người phụ nữ lần nữa lại ôm nhau khóc.

Nhưng Mạnh Chấn Sênh đứng bên cạnh lại kéo không nổi khóe miệng, ánh mắt ưu buồn nhìn bọn họ. Có thai năm tuần, đây là chứng minh cho điều gì ? Chứng minh cho việc sau khi Tổ Minh nói với anh đã chia tay với Chu Lệ Nhi nhưng vẫn tiếp tục qua lại với Chu Lệ Nhi ! Chứng minh cho việc Tổ Minh vốn dĩ chỉ lừa gạt anh, anh ấy căn bản không có lựa chọn, vẫn như cũ bắt cá hai tay ! Tạm thời bất luận là Tổ Minh bị thương, sự thật Chu Lệ Nhi mang thai nhất định sẽ vứt bỏ Diệp Bằng Huyên , mà nhất định sẽ khiến Diệp Bằng Huyên chịu đả kích rất lớn !

Anh không khỏi tức giận phẫn nộ vì Tổ Minh lừa gạt anh chuyện trăng hoa , cũng cảm thấy lo lắng không yên vì vết thương của anh ấy, đồng thời lại cảm thông thương tiếc Diệp Bằng Huyên..... Mạnh Chấn Sênh xoay người quay mặt đi, hai tay đút vào túi, nặng nề thở dài. Ông nội vì chuyện này mà kích động huyết áp tăng cao, đã trở về nhà lớn nghỉ ngơi ; ba của Tổ Minh vốn còn kiên cường đến đây xử lý chuyện nhưng vừa biết tình hình của Tổ Minh rất kém liền chịu không nổi đả kích cũng ngất đi, bây giờ đang ở phòng bệnh quan sát.

Chuyện này gần như động viên tất cả các cấp cao của công ty thiết kế Viễn Hồng, công an, hai giám đốc bộ phận quan hệ xã hội và tổng giám đốc đã đồng ý nghi vấn của cảnh sát, cùng với ứng phó hàng loạt các phỏng vấn truyền thông, bệnh viện là do anh và các chủ quản khác phụ trách. Cả một buổi chiều, Mạnh Chấn Sênh phải bàn bạc chuyện hậu sự cho người chết, thăm hỏi sắp xếp các thủ tục cho người bị thương , còn phải an ủi người nhà người chết.... Nói thật là có chút mệt mỏi. Anh cũng không có tâm tình tinh thần phê phán cách làm của Tổ Minh, dù sao hiện giờ sống chết trước mắt, có thể sống sót mới là điều quan trọng nhất.

Bây giờ chỉ hy vọng Tổ Minh trong phòng chăm sóc đặc biệt có thể cố gắng vượt qua, đừng để đứa bé trong bụng của Chu Lệ Nhi chưa ra đời đã mất cha ! " Chấn Sênh!" Giọng nói quen thuộc này là ai gọi anh vậy ? Mạnh Chấn Sênh nhìn bốn phía xung quanh tìm nơi phát ra tiếng nói , bỗng nhiên nhìn thấy đúng là Diệp Bằng Huyên. Thấy cô vội vàng hấp tấp từ đầu hành lang bên kia chạy đến , một dự cảm không ổn ở trong nổi lên trong lòng anh.

" Sao em lại chạy đến đây ?" Anh kịp phản ứng lại, sợ cô đuổi kịp thím và Chu Lệ Nhi ở phía trước anh vội vàng bước lên ngăn cô lại. " Em ở nhà đứng ngồi không yên vì thế quyết định vẫn nên đến đây xem sao." Cô rướn cổ lên nhìn quanh cửa phòng chăm sóc đặc biệt. " Bây giờ chúng ta gấp cũng chẳng giúp được gì, đến thăm cũng không có tác dụng, mà anh cũng không xác định tình trạng của Tổ Minh, có thể bác sĩ cấm không cho vào thăm." Mạnh Chấn Sênh đè thấp giọng nói, cầm lấy cánh tay Diệp Bằng Huyên dẫn cô đi hướng ngược lại , nhưng cô nhỏ bé yếu ớt như vậy nhưng lúc này lại cực kỳ khỏe.

Diệp Bằng Huyên nhất thời nói không ra lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn anh. Nếu như bác sĩ cấm không cho vào thăm , vậy khẳng định tình hình của người bệnh rất không ổn định hoặc là vẫn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, mà trên người của người thân đi thăm bệnh ít nhiều đều mang vi khuẩn , nhất định không thể để người bệnh bị lây tránh ảnh hưởng đến bệnh tình. " Cấm sao?" Cô khẽ hỏi, nước mắt trong suốt nhanh chóng tràn ra hốc mắt : " Tình huống so với những gì anh nói với em vẫn nghiêm trọng hơn đúng không ?"

Mạnh Chấn Sênh lấy trầm mặc trả lời. " Phòng chăm sóc đặc biệt lúc nào có thể vào thăm ?" Cô bỗng dưng kích động, trở tay níu chặt lấy hai tay anh , nước mắt theo sự lắc lư mà rơi xuống : " Cầu xin anh, em muốn vào gặp Tổ Minh !" " Chấn Sênh !" Chu Đức Châu bắt được chuyện bọn họ nói có liên quan đến con trai, không nhịn được đi đến hỏi thăm : " Cô gái này là......"

Ngăn không được rồi ! Trong lòng Mạnh Chấn Sênh thầm than, anh xoay người đối mặt với Chu Đức Châu cùng với Chu Lệ Nhu đứng bên cạnh bà. " Thím, cô ấy là bạn của Tổ Minh." Anh kín đáo che giấu trả lời : " Đây là mẹ của Tổ Minh." Anh xoay người giới thiệu với Diệp Bằng Huyên , cố ý bỏ qua Chu Lệ Nhi, anh không hy vọng hai người biết quá nhiều về đối phương. " Chào bác gái, con là Diệp Bằng Huyên." Cô kính cẩn chào hỏi , không ngờ lần đầu gặp gỡ mẹ bạn trai lại là trong trường hợp này.dfienddn lieqiudoon

" Ừ," Chu Đức Châu gật đầu trả lời, nhưng nặng nề đau buồn khiến bà không cách nào mở miệng , ngược lại nhìn về phía Chu Lệ Nhi trực tiếp hỏi : " Nếu là bạn của Tổ Minh, chắc hai đứa biết nhau hả ?" Lời vừa nói ra , mi tâm của Mạnh Chấn Sênh lập tức nhăn lại , âm thầm kêu hỏng bét, nhưng tình hình hiện nay anh không thích hợp chen vào nói. Chu Lệ Nhi và Diệp Bằng Huyên cũng nhau nhìn về đối phương sau đó lắc đầu.

" Không biết ạ." Hai cô không hẹn mà cùng nhau nói. Đồng thời Diệp Bằng Huyên đối với thân phận của Chu Lệ Nhi cảm thấy vô cùng tò mò. Tại sao là bạn của Tổ Minh liền " nên" biết cô ấy ? Thấy bộ dáng cô ấy thân mật quấn lấy mẹ Mạnh .....lẽ nào là em gái của Tổ Minh ? Không, không đúng , cô nhớ rõ Tổ Minh là con một, không có anh chị em , vậy cô gái xinh đẹp này là ai ?

" Xin chào, tôi là Chu Lệ Nhi , là bạn gái của Tổ Minh, cô có thể gọi tôi là Julia ." Dường như nhìn thấy nghi hoặc trong lòng cô, Chu Lệ Nhi mở miệng vui vẻ cười tự giới thiệu. Từ nhỏ được dạy dỗ kỹ lưỡng nên khiến cô bất cứ lúc nào cũng nhớ lễ độ, nếu cô Diệp đây là bạn của Tổ Minh vậy cô ấy cũng chính là bạn của cô. Hơn nữa lúc này mọi người đều vì quan hệ với Tổ Minh mà đến, cô càng phải làm tốt bổn phận của người bạn gái. Xong rồi ! Mạnh Tổ Minh nặng nề nhắm hai mắt lại, không đành lòng nhìn vẻ mặt hiện tại của Diệp Bằng Huyên.

Trái lại Diệp Bằng Huyên không phản ứng nhanh như vậy, bởi vì cô không ngờ tới sẽ nghe sự giới thiệu như vậy từ miệng người khác, cô ngơ ngác không biết mình có nghe lầm hay không. " Cô là..... bạn gái của Tổ Minh?" Giọng nói trở nên nhẹ nhàng nghi hoặc hỏi. " Đúng vậy." Chu Lệ Nhi đáp nhẹ , không khỏi có chút buồn bực vì phản ứng của cô :"Có vấn đề gì sao ?"

Cô ấy là bạn gái của Tổ Minh, vậy mình là gì ? dfienddn lieqiudoon Đầu cô chấn động, trái tim đột nhiên sụp đổ, nháy mắt đau đớn lan rộng, thân hình Diệp Bằng Huyên run lên, chợt cảm thấy sau lưng có sức mạnh ấm áp chống đỡ cô. Cô quay sang nhìn chủ nhân của sức mạnh ấy , vẻ mặt mờ mịt chấn kinh. " Rất kinh ngạc ha , không ngờ bạn gái của Tổ Minh lại đẹp như vậy có đúng không ?" Đầu óc Mạnh Chấn Sênh hoạt động rất nhanh, vội vàng giúp Diệp Bằng Huyên giảng hòa.

Anh nói như vậy giống như ám chỉ cô không cần lộ ra thân phận của mình.... Diệp Bằng Huyên đáy lòng có nghi vấn nhưng kinh hoảng rất nhiều, cô không rảnh tra cứu chỉ có thể thẫn thờ gật đầu. Chu Lệ Nhi lúc này mới không hoài nghi nữa nhưng nụ cười của cô vẫn để lộ sự lo âu : " Nếu như không phải Tổ Minh còn ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, nghe câu nói này tôi sẽ rất vui." " Thời gian đến rồi, cửa mở rồi, chúng ta có thể đi vào thăm !" Chu Đức Châu thấy cửa phòng chăm sóc đặc biệt chậm rãi mở , kích động nói.

Mạnh Chấn Sênh quả quyết nói : " Hai người vào thăm trước đi, lúc sau đổi lại bọn con vào." Anh biết Diệp Bằng Huyên cần chút thời gian để tiêu hóa chuyện này. " Được." Chu Lệ Nhi lập tức đỡ Chu Đức Châu đi nhanh đến cửa. Vốn dĩ người thân đứng trước phòng bệnh rất nhiều, lúc này thời gian vừa đến, mọi người chen chúc nhau vào , khu chờ đợi nhất thời chỉ còn thưa thớt mấy người.

Diệp Bằng Huyên không nhúc nhích, cảm xúc phức tạp trong lòng ngực thắt chặt, một cảm giác lạnh giá từ trong người toát ra, thất vọng bi thương như đợt sóng từ bốn phương tám hướng đổ ập vào cô. Cô không biết nên phản ứng làm sao , nước mắt không tự chủ cứ chảy trên gò má trắng xanh của cô rồi tụ lại chiếc cằm nhọn, một giọt lại một giọt rơi vào không khí. Người đàn ông cô một lòng tin tưởng, yêu say đắm lại là người tàn nhẫn lừa gạt cô ! Không cần hỏi cô và Chu Lệ Nhi ai đến trước ai đến sau, việc Tổ Minh bắt cá hai tay là sự thật, hơn nữa trước giờ cô đều chưa từng gặp mẹ Mạnh, nhưng xem ra Chu Lệ Nhi lại rất thân thiết với mẹ Mạnh, địa vị ai nặng ai nhẹ đã cực kỳ rõ ràng rồi. Chả trách, điện thoại của Tổ Minh luôn không thông!

Chả trách anh không thích cô gọi điện thoại đến tìm anh, càng không muốn cô đến công ty tìm mình! Chả trách qua lại đã hơn một năm , anh chưa bao giờ dẫn cô về gặp bố mẹ! Chả trách...... Thì ra từ lâu anh đã có bạn gái chính thức , còn cô cùng lắm chỉ là bạn gái phòng hờ !

Bạn gái phòng hờ không thể đưa ra ánh sáng, còn nghèo nữa, vậy nhiệt tình vì cái gì đây ? Đột nhiên lúc này cô cảm thấy mình đứng ở đây thật sự đáng buồn và nực cười. Cô không tự chủ được khóc nức nở ra tiếng, hai tay che lấy khuôn mặt, không chịu nổi ngồi xổm xuống khóc nức nở. Con mắt thâm trầm buồn bã của Mạnh Chấn Sênh đem tất cả phản ứng của cô thu vào đáy mắt, đau khổ của cô cũng chính là sự đau xót trong lòng anh. " Bằng Huyên! Em vẫn ổn chứ ?" Anh cũng ngồi xổm xuống , bàn tay to dịu dàng đặt trên lưng cô , nhẹ giọng quan tâm hỏi.

Cô không phản ứng ,nước mắt từ kẽ tay không ngừng rơi xuống , như tô điểm lên mu bàn tay trắng xanh của cô, nhưng lồng ngực của Mạnh Chấn Sênh lại như bỏng vậy. Anh biết, anh biết! Sự thật tàn khốc sẽ khiến cho cô bị tổn thương! Là do anh quá ngây thơ mới tin tưởng Tổ Minh thật sự đưa ra lựa chọn. Trăm phương ngàn kế muốn bảo vệ cô không bị thương vì vậy anh mới giấu giếm chân tướng , lặng lẽ rút lui, nhưng ý định của anh vì việc xảy ra bất ngờ này trôi theo nước chảy, mà còn là dưới tình huống gay go như vậy.

Khi tiếng khóc của cô ngừng , hai tay che mặt cũng hạ xuống chống đầu gối đứng dậy, suy nghĩ ảm đạm làm bước chân của cô loạng choạng , may là phía sau có người chống đỡ cho cô. Mạnh Chấn Sênh cũng đứng dậy cùng, lo lắng nhìn hai mắt sưng đỏ, khuôn mặt trắng xanh của cô. " Em.... rất buồn cười đúng không?" Cô cười tự giễu, so với khóc còn khó coi hơn.

"Bằng Huyên...." Anh nhăn mày lại, cách nói của cô khiến anh rất đau lòng. " Ngu ngốc chạy đến thăm anh ấy, suốt chặng đường lo lắng mà khóc, đến đây mới biết sớm đã có người phụ nữ khác chờ đợi... Ngu ngốc cho rằng bản thân rất hạnh phúc, kết quả có được chỉ là lời nói dối. Nếu như không phải chuyện ngoài ý này, e rằng em vẫn tiếp tụp bị lừa đúng không ? " Cô cúi đầu nói, thất vọng khiến cô không ngừng run rẩy, lại gượng cười tự giễu : " Em ngay cả thân phận của mình cũng không nói ra được, e là ngay cả tư cách chăm sóc anh ấy cũng không có ?" Không phải cô muốn tự oán hối tiếc, từ giây phút biết chuyện bị phản bội, lòng cũng đã uốn xéo biến dạng rồi ! dfienddn lieqiudoon

Mạnh Chấn Sênh có thể tượng tượng bây giờ trong lòng cô hỗn loạn ra sao, biết cảm giác đau lòng của cô , nhưng ngoài việc làm người nghe trung thành của cô , anh thật sự nói không nên lời nào an ủi cả. " Hiện tại em không biết bản thân nên đau lòng phẫn nộ trước hay là vì trình trạng vết thương của anh ấy mà lo lắng..." Cô ngẩng đầu nhìn anh, tầm mắt mơ hồ, nước mắt vừa ngừng bây giờ lại hiện lên, nhanh chóng đọng lại từng giọt thành chuỗi rơi xuống. "Anh hiểu." Anh thở dài.

Lúc vừa hay tin Chu Lệ Nhi có thai, anh cũng có cảm giác giống cô như vậy, tức giận và lo lắng lẫn lộn. Nhưng so với anh, cô mới thật sự là người bị hại , sự đả kích so với anh còn nhiều hơn, tâm tình sẽ càng thêm mâu thuẫn. " Chấn Sênh, em nên làm gì bây giờ ?" Cô mờ mịt hỏi. Trong lòng không cách nào tha thứ chuyện Mạnh Tổ Minh trăng hoa lừa gạt cô, nhưng lại vì anh đang bị thương nặng phải nằm viện khiến cô thật sự không thể vô tình quay đầu rời đi, thật sự rất khó xử.

Mạnh Chấn Sênh đưa mắt nhìn cô, những giọt nước mắt xâu thành chuỗi không ngừng rơi xuống , mỗi một giọt đều rơi trên người anh theo cùng đó là đau đớn. Anh biết cô sẽ hỏi như vậy chính là tiêu biểu cho việc đấu tranh trong lòng. Lại ngại vì tình trạng của Tổ Minh mà chỉ có thể khốn khổ kìm nén tâm tình rối rắm trong lòng. "Em không nên hỏi anh, em nên hỏi tim mình, muốn làm sao thì làm vậy." Anh dùng ngón tay cái lau đi nước mắt trên mặt cô, giọng nói dịu dàng ủng hộ cô, xuyên qua ánh mắt cô lộ ra tình cảm nồng nhiệt sâu không thấy đáy.

Không có lý do vì Tổ Minh đang bị bệnh liền cưỡng cầu cô khoan dung tha thứ sự lừa gạt của Tổ Minh! Diệp Bằng Huyên lâm vào tình trạng tim đập loạn nhịp ----- Lòng cô muốn làm như thế nào?

Trước tiên cô nên đem chuyện bắt cá hai tay và chuyện bị thương nặng nằm viện tách ra xem xét. Cô không cách nào chấp nhận tì vết trong chuyện tình cảm , càng không có cách nào nói đến vết nứt coi thường , cho nên nếu Tổ Minh đã có bạn gái mà ngay cả mẹ anh cũng đã chấp nhận , vậy cô và anh cũng nên chấm dứt đoạn duyên phận này! Nhưng dù sao hai người cũng ở cùng với nhau hơn một năm rồi, cô đối với anh ấy vẫn còn có cảm tình, vì thế cho dù quyết định muốn kết thúc tình yêu của hai người , cô vẫn sẽ vào thăm anh , từ đáy lòng còn hy vọng anh có thể nhanh chóng khỏe lại.

Đợi đã hình như còn có một mắc xích cô không chú ý đến ! Tầm mắt cô ngưng lại nhìn Mạnh Chấn Sênh : " Anh.... sớm đã biết có đúng không ?" Cô hồ nghi hỏi. Mạnh Chấn Sênh bỗng nhiên ngẩn ra, mặc dù giọng nói của cô không lớn nhưng vấn đề này liền khiến anh xuất hiện cảm giác không tốt.

" Ừ." Anh thẳng thắn thừa nhận. Đôi mày thanh tú nhăn lại , con ngươi đầy hơi nước hiện lên sự thất vọng đối với anh. Ánh mắt ấy giống như mũi tên làm lòng anh đau đớn. Cô oán trách anh ! " Bằng Huyên, em nghe anh giải thích..." Mạnh Chấn Sênh hoảng hốt, vội vàng đè bả vai cô lại nhưng lại bị cô dùng lực kiên quyết đẩy ra.

Cô lắc đầu cự tuyệt không nghe nữa, trên phương diện tình cảm cô bị tổn thương còn chưa đủ , cả trên phương diện tình bạn cũng bị thêm một đao. " Không có gì để giải thích cả ! Là em quá ngu ngốc, cho rằng chúng ta là bạn tốt, không hề phòng bị anh ,lại quên anh còn là em họ của Tổ Minh, anh sẽ giúp anh ấy giấu em, đó là chuyện thường tình." " Anh giấu em là vì sợ em buồn...." Anh cố gắng giải thích.

" Lẽ nào bây giờ em không buồn sao? Em thà rằng mình sớm biết... " Cô bất ngờ cao giọng hỏi lại, chua xót trong lòng lại dâng lên ,nghẹn ngào ở cổ , cô che miệng lại , hai mắt đẫm lệ lên án chuyện anh giấu giếm. Cô vượt qua anh, cố tự trấn định đi đến phòng chăm sóc đặc biệt, đúng lúc Chu Lệ Nhi bước ra thay thay ca , Mạnh Chấn Sênh bị cô hỏi á khẩu không trả lời được, lòng đau như cắt đón lấy ánh mắt của cô. Anh tự cho rằng là vì tốt cho cô, thật không ngờ vậy mà sai lầm rồi... Nhưng nếu tính là sai , xét về tình cũng có thể tha thứ !

Anh không phải cố ý giấu cô, anh chỉ hy vọng cô không bị tổn thương dưới tình huống như vậy, thay cô vãn hồi lòng của Tổ Minh, bảo vệ tình yêu hoàn vẹn, về sau ngay cả anh cũng bị Tổ Minh lừa! Bóng dáng lạnh nhạt của cô đã lộ ra xa cách với anh. Trong mắt của cô anh trở thành đồng lõa !.