fa-bars

Yêu Em Đến Đau Lòng - Chương 7

Chương 7:

Mười tháng sau ---- Gần nửa đêm chiếc xe của Mạnh Chấn Sênh lao nhanh trên đường, chiếc ghế phía sau không ngừng phát ra tiếng rên khiến anh càng khẩn trương lo lắng, anh giẫm mạnh chân ga. " A... Chấn Sênh, nhanh lên nhanh lên, bụng em đau quá..." Người phụ nữ phía sau ngoài kêu la cũng không quên thúc giục.

" Đã rất nhanh rồi, anh sẽ cố hết sức! " Ánh mắt chuyên chú chăm chăm nhìn mặt đường, anh cất giọng trấn an : " Phía trước là bệnh biện XX , em cứ đến bệnh viện XX sinh có được không ?" Tay chân luống cuống, anh chỉ muốn nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện , đúng lúc thời gian phù hợp.

" Không được, em nhất định phải sinh ở khoa phụ sản Ôn Hinh! " Người phụ nữ kiên trì đến lưng ghế tay lái. " Chỉ cầm bây giờ có thể đỡ đẻ là tốt rồi, làm gì nhất định phải chỗ đó ?" Chỗ nào gần thì đến chỗ đó sinh ! " Em đều khám thai ở chỗ đó, đương nhiên phải sinh ở đó rồi.... a ! Đau quá..... nhanh lên , hình như sắp sanh rồi...." Người phụ nữ nói xong lại kêu rên.

" Được được được, em nhịn một chút, rất nhanh sẽ tới thôi! " Trong xe truyền ra khí lạnh nhưng đầu Mạnh Chấn Sênh lại đầy mồ hôi. Muốn chết ! rõ ràng chặng đường này vốn vài phút là có thể đến thế nhưng sao hôm nay lại cảm thấy rất xa vậy ?" Điện thoại di động lúc này vang lên, Mạnh Chấn Sênh thoáng nhìn cái tên hiện trên màn hình lập tức lấy tai nghe màu xanh nghe máy, vừa nối máy liền nói : " Bạn thân của em sắp sinh rồi, em mau đến đây đi..... đúng, chính là chỗ cô ấy đi khám thai ! Tay chân anh luống cuống, em mau đến đi! " Toàn thân như treo trên cao , anh không khỏi lớn tiếng.

Đối phương nói mấy câu chợt ngắt máy. Một lát sau đã đến khoa phụ sản Ôn Hinh, Mạnh Chấn Sênh ngừng xe xong liền hướng về phía phòng khám kêu nhân viên và bác sĩ ra giúp đỡ . Thai phụ rất nhanh được đưa vào phòng sinh nhưng anh vẫn không cách nào thở ra , chỉ có thể không ngừng lau mồ hôi, bởi vì từ phòng sinh truyền đến tiếng thét chói tai, tiếng kêu rên làm cho thần kinh của anh cũng căng thẳng theo.

Phụ nữ sinh con đáng sợ như vậy sao? Những kẻ đàn ông bạc tình phụ lòng nếu thấy trường hợp như thế này có biết bản thân chính mình có bao nhiêu khốn nạn rồi ! Không biết thời gian đã qua bao lâu, rốt cuộc em bé cũng ra đời, tiếng thét chói tai trong phòng sinh đã ngưng , thay vào đó là tiếng oa oa khóc lớn. " Sinh rồi! Có phải là sinh rồi không ?" Anh ngạc nhiên vui mừng từ ghế nhảy lên , liên tiếp hỏi y tá.d.dal..q/đôn

" Đúng, đã sinh rồi, mười hai giờ bốn mươi ba phút." Cô y tá mặc đồng phục màu hồng chứa ý cười trả lời anh. Chốc lát sau một cô y tá mặc áo vô khuẩn màu xanh trong tay ôm em bé sơ sinh bước ra từ phòng sinh, trực tiếp đi đến chỗ của Mạnh Chấn Sênh. " Đến cho ba xem cái nào, là một bé trai cực kỳ khỏe mạnh, nặng 3 ký 3."

Anh cảm thấy kỳ lạ hiếm thấy, đối với việc tự mình đưa mẹ con bọn họ đến đây , đón nhận bảo bảo sinh ra , cảm thấy vô cùng kỳ diệu. Nhưng chốc lát anh đột nhiên cảm thấy không đúng. "Ách... cô ơi, tôi không phải là ba đứa trẻ." Anh khẩn trương phủ nhận sự sai lầm này. "Hả ?" Y tá sửng sốt. Thấy bộ dáng khẩn trương nhiệt tình vừa rồi của anh, nói anh không phải ba của bảo bảo thật đúng là ngoài dự đoán của mọi người.

Nhưng vào lúc này một cô gái mệt mỏi vất vả chạy đến , nhìn thấy Mạnh Chấn Sênh cô vội vàng đến bên cạnh anh, hỏi thăm y tá đang ôm em bé " Sinh rồi sao? Đây chính là em bé sao ?" Cô vui mừng than thở. Hành động đến gần của cô khiến cho Mạnh Chấn Sênh mừng rỡ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô nói : " Đúng vậy, vừa mới sinh lúc mười hai giờ bốn mươi ba phút."

" Thật đáng yêu !" Lực chú ý của cô hoàn toàn đặt trên người bảo bảo. " Bảo bảo trước tiên phải đến phòng tắm, hai người muốn thăm bảo bảo thì đợi đến giờ thăm..." Y tá mặc áo màu xanh nói xong liền rời đi. " Sản phụ đợi lát nữa sẽ đưa đến phòng bệnh, hai người có thể đến phòng bệnh đợi." Y tá đi ra muốn dẫn bọn họ đến chuẩn bị phòng bệnh thật tốt.

" Được, cảm ơn." Mạnh Chấn Sênh nở nụ cười cảm ơn " Chúng ta đi." Anh đưa tay ra muốn đỡ phía sau lưng cô nhưng lại bị cô không dấu vết tránh ra, tự mình đuổi theo y tá . Anh mỉm cười một cái thầm than thở ,liền đuổi theo phía sau.

Người phụ nữ này đã chiến tranh lạnh với anh mười tháng rồi, người này không phải ai khác chính là người anh một lòng yêu thương - Diệp Bằng Huyên ! Mà người vừa sinh ra bảo bảo chính là bạn tốt của Diệp Bằng Huyên - Tào Ánh Hồng. Về phần tại sao là do anh lái xe đưa Tào Ánh Hồng đi sinh , nói ra rất dài, toàn bộ là từ ngày hôm đó của mười tháng trước --- Dưới tình huống không mấy lạc quan, sau khi Mạnh Tổ Minh hôn mê ba ngày bác sĩ tuyên bố không trị được, trong ba ngày đó cho dù Diệp Bằng Huyên quyết định muốn kết thúc tình cảm nhưng ngày nào cũng đến, về sau cũng tham dự lễ vĩnh biệt Tổ Minh, có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ . Nhưng cô đối với anh lại không khoan dung như vậy !

Từ sau khi biết anh đồng lõa giúp Tổ Minh giấu chuyện bắt cá hai tay thì cô bắt đầu không quan tâm anh, mặc cho anh dốc hết khả năng xin lỗi , giải thích, lấy lòng đều không có tác dụng. Mười tháng nay cô không còn như lúc trước cười duyên dáng, thân thiết hòa nhã với anh nữa , thái độ từ đầu đến cuối vẫn lạnh nhạt , dùng chiến tranh lạnh nghiêm khắc trừng trị anh. d.dal..q/đôn Tám tháng trước Tào Ánh Hồng đột nhiên chuyển đến nhà của Diệp Bằng Huyên. Thì ra cô và bạn trai ở cùng đã chia tay nhau, mà chuyện khiến người khác kinh ngạc chính là cô lại có thai gần hai tháng, cô muốn sinh đứa bé ra, nhưng người nhà nhất định sẽ phản đối nên cô tính tiền trảm hậu tấu, Diệp Bằng Huyên cũng vui vẻ vì bạn tốt ở cùng.

Vì Mạnh Chấn Sênh thường qua chỗ Diệp Bằng Huyên lấy lòng nên cũng trở nên thân thiết với Tào Ánh Hồng hơn. Hôm nay anh mua điểm tâm đến nhà Diệp Bằng Huyên định sau khi cô tan ca trở về nhà có thể ăn khuya, đúng lúc hôm nay cô tăng ca nên anh ở lại hàn thuyên với Tào Ánh Hồng một lúc, thật không ngờ Tào Ánh Hồng lại bắt đầu đau bụng sinh, anh tự nhiên coi như là tài xế có sẵn. Có thể khiến cho người ta thất bại chính là cho dù anh giúp bạn thân cô một việc lớn như vậy nhưng cô vẫn không chịu tha thứ cho anh!

Ôi! Chiến tranh lạnh như vậy rốt cuộc khi nào mới có thể kết thúc đây ? *** Phượng Minh hiên độc chế tác***** Tào Ánh Hồng sau khi sinh xong tuy nhìn trông có vẻ suy yếu nhưng tinh thần vẫn cực kỳ phấn khởi, cô nằm trên giường bệnh miệng thao thao bất tuyệt nói chuyện :

" .... Bằng Huyên cậu biết không ? Lúc mà nước ối vỡ ra mình còn cho là nước tiểu của mình không khống chế , đột nhiên cảm thấy đau thật sự rất là sợ, nếu như hôm nay không phải Chấn Sênh đúng lúa mua đồ ăn đêm cho bọn mình, một mình mình nhất định sợ chết mất, căn bản không biết nên làm như thế nào mới tốt !" Nói đến đây, con mắt Tào Ánh Hồng chuyển sang nhìn Mạnh Chấn Sênh, lời nói xoay chuyển : " Chấn Sênh , anh phải làm ba nuôi của bảo bảo nha !" " Anh ?" Mạnh Chấn Sênh kinh ngạc chỉ chính mình. " Bảo Bảo đã có mẹ nuôi là mình rồi , làm gì lại vẫn muốn ba nuôi gì đó nữa ?" Trước khi anh kịp phản ứng Diệp Bằng Huyên đã bày tỏ ý kháng nghị trước.

" Là Chấn Sênh đưa hai mẹ con bọn mình đến đây sinh , chào đón bảo bảo, đây là duyên phận khó có được mà ! " Tào Ánh Hồng theo lý thường mà nói : " Huống hồ.... một ba nuôi, một mẹ nuôi mới vừa vặn mà !" Diệp Bằng Huyên nhíu mày : " Nhưng... " Mẹ nuôi, ba nuôi nghe ra rất giống như một đôi , thật lúng túng! " Được, vậy cứ quyết định như thế đi !" Lờ mờ hiểu được dụng ý muốn tác hợp hai người với nhau của Tào Ánh Hồng, Mạnh Chấn Sênh vui vẻ đồng ý.

Diệp Bằng Huyên trố mắt nhìn anh , anh lại tủm tỉm cười làm cô nhịn không được phồng hai má. " Làm ba nuôi không phải ngày một ngày hai, mà là phải lâu dài, kiên trì bền bỉ , anh khẳng định sao ?" Cô cố ý nghi ngờ hỏi. " Nếu như muốn nói đến nhẫn nại , anh nghĩ không thành vấn đề." Khóe môi anh tuấn tươi cười : " Dựa vào việc anh xin lỗi em đã mười tháng nhưng em vẫn không tha thứ có thể chứng minh ."

Diệp Bằng Huyên bỗng dưng nghẹn lời. " Đúng đó đúng đó, cậu đã giận anh ấy mười tháng rồi , không mệt sao ?" Tào Ánh Hồng kéo lấy vạt áo của Diệp Bằng Huyên, nắm lấy cơ hội mà bênh vực , Mạnh Chấn Sênh lập tức nhìn cô cảm kích. d.dal..q/đôn " Cậu hỏi anh ấy trước , lúc anh ấy giấu mình chuyện đó có mệt không ?" Diệp Bằng Huyên cười cười, rõ ràng là muốn hỏi Mạnh Chấn Sênh nhưng lại muốn Tào Ánh Hồng chuyển ý.

" Mệt." Mạnh Chấn Sênh thẳng thắn , trái lại Diệp Bằng Huyên ngẩn ra, anh tiếp tục giải thích cho mình : " Anh đã nói qua, anh không phải cố ý muốn giấu em, em có nhớ không ? Buổi sáng hôm anh uống rượu ở nhà em qua đêm, lúc bên ngoài anh với Tổ Minh nói chuyện không vui vẻ chính là vì chuyện này." " Đúng đó đúng đó, anh ấy là bất đắc dĩ mà ! " Tào Ánh Hồng lập tức phụ họa. Mấy tháng nay cô nghe đến thuộc lòng rồi, còn hiểu đạo lý , nhưng Bằng Huyên hết lần này đến lần khác còn để tâm chuyện vụn vặt này .

" Vừa phải chú ý đến tình nghĩa anh em , lại phải suy nghĩ giúp cho cậu, đương nhiên là cho Tổ Minh thời gian hy vọng anh ấy giải quyết viên mãn , là người kia giở trò xấu gạt anh ấy cho nên mới bày trò bịp phía sau, Chấn Sênh căn bản không biết chuyện lại còn bị cậu trách móc lâu như vậy , thật sự rất oan !" Diệp Bằng Huyên rầu rĩ liếc bạn tốt. Cô còn chưa lên tiếng , Tào Ánh Hồng đã nói một đống , làm sứ giả chính nghĩa cho Mạnh Chấn Sênh , nói giống như cô cố tình gây sự vậy.... Nhưng trong lòng cô đầy oán giận, Mạnh Tổ Minh chết rồi , cô không còn chỗ phát tiết bất tri bất giác đem tất cả cảm xúc trút lên người Mạnh Chấn Sênh.

" Thật ra cho dù em oán giận như thế nào , tức giận ra sao , anh có thể không cần để ý đến em." Diệp Bằng Huyên liếc nhìn Mạnh Chấn Sênh, không phát hiện ra trong lời nói ẩn chứa ý tứ làm nũng. " Anh để ý đến em ! Làm sao có thể không để ý tới chứ ?" Anh bật thốt ra. Anh không hề sửa chữa cách nói chuyện khiến cho lòng áy náy của Diệp Bằng Huyên trỗi dậy.

Tào Ánh Hồng nhịn không được che miệng cười trộm, thấy Diệp Bằng Huyên đỏ mặt không lập tức phản bác, cô tiếp tục lấy tình cảm riêng tấn công thuyết phục Diệp Bằng Huyên. " Đúng đúng, nhân sinh khổ đoản , làm sao cứ chấp nhất chuyện đã qua ? Ký ức không vui vẻ thì cứ vứt đi, gánh vác nhiều gánh nặng sao có thể bước lên phía trước ? Thấy biểu hiện trong thời gian vừa qua của Chấn Sênh , rồi cộng thêm anh ấy giúp mình một chuyện lớn như vậy, cậu làm hòa với anh ấy đi !" Cô vừa nói vừa kéo tay của Diệp Bằng Huyên, tay còn lại với tới Mạnh Chấn Sênh kéo bàn tay to của anh qua để tay của hai người chồng lên nhau. Bầu không khí như vậy có chút xấu hổ , nhưng Mạnh Chấn Sênh không hề bỏ qua cơ hội tốt như vậy, từ bị động đổi thành chủ động nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của Diệp Bằng Huyên đề phòng cô tụt tay lại.

" Xin lỗi, anh không nên giấu em." Anh lần nữa xin lỗi cô. " Về sau phải thành thật mới có thể làm bạn tốt, không thể như vậy nữa ! " Diệp Bằng Huyên bĩu môi, giận dữ liếc anh một cái. Thật ra mười tháng nay sự quan tâm và lấy lòng của anh với cô , cô đều thấy chỉ là đánh cuộc không cam lòng thôi , hiện tại mọi chuyện thay đổi , nhân cơ hội này xóa bỏ bóng mờ che phủ giữa bọn họ đi!

" Ừ, anh đảm bảo ." Mạnh Chấn Sênh mừng rỡ cao giọng đáp lại . Thật là tốt quá , mây mờ trăng tỏ, cuối cùng cũng thoát khỏi khó khăn rồi ! " Được rồi ! Hòa hợp thật là vui ! " Tào Ánh Hồng mừng rỡ vỗ tay : " Con của mình thật là Tiểu Phúc Tinh, vừa ra đời cho ba mẹ nuôi hòa thuận , kết thúc chiến tranh lạnh mười tháng. Nhưng mình cũng thật là giỏi, vừa sinh xong liền phải làm hòa cho hai người, rất là mệt đó..."

Nghe cô oa oa nói, Mạnh Chấn Sênh và Diệp Bằng Huyên nhìn nhau cười , tình cảm lạnh lùng mấy tháng nhanh chóng khôi phục ấm lên. Do sinh tự nhiên nên rất nhanh Tào Ánh Hồng được xuất viện, đến ngày thứ tư Tào Ánh Hồng trở về nhà , Diệp Bằng Huyên giúp cô chuyện ở cữ trong tháng , phát huy tài năng nấu nướng trước giờ của cô. Lần đầu tiên Mạnh Chấn Sênh làm ba nuôi nên cũng vô giúp vui, nhân lúc ngày nghỉ anh kéo Diệp Bằng Huyên đi dạo trung tâm mua sắm để mua thêm một ít quần áo và vật dụng cho con trai , cho rằng như thế mới không phụ chức ba nuôi của mình.

" Em nghĩ từ giờ đến một tuổi còn có cái gì chúng ta chưa mua không , hôm nay anh sẽ mua bổ sung hết." Mạnh Chấn Sênh nhìn những đồ dùng rực rỡ muôn màu của trẻ sơ sinh , trong đầu không nhận thức rằng trước đó hai người các cô đã mua một phần rồi mà còn là do Diệp Bằng Huyên đích thân giúp đỡ chọn lựa. " Mua bổ sung hết ? Đúng là công trình lớn nha !" Diệp Bằng Huyên cười liếc nhìn anh : " Đồ chưa mua cũng hơi nhiều đó ! Sau khi mang thai Ánh Hồng rất lười căn bản không thích ra khỏi cửa vì vậy đồ dùng chuẩn bị cho em bé cũng không đủ , trước mắt ngoài giường em bé, bồn tắm , bình sữa, và vài bộ quần áo cho trẻ vừa sinh ra , những cái khác hầu như chưa mua ." Thấy anh tận tình làm ba nuôi , cô sẽ không khách khí thay Ánh Hồng. " Đồ trẻ em chắc không đắt đâu , mình đi đâu đây ?" Mạnh Chấn Sênh lơ đễnh hỏi , hiển nhiên chưa rõ tình hình .

" Vậy anh lầm rồi . Đồ trẻ em mới đắt đó ! " Cô chê cười , thuận tay cầm lên một bộ quần áo : " Giống như cái này nè , nhỏ như vậy nhưng khoảng ba trăm, bốn trăm đồng . " Đồ người lớn một trăm chín mươi chín đồng là mua được rồi !” " Không sao ! Khó khi làm ba nuôi mà ! " Mạnh Chấn Sênh nhún vai cười , vừa đi vừa nói : " Hạo Hạo thật là khiến người khác yêu thích, mà Ánh Hồng làm mẹ đơn thân cũng sẽ rất vất vả , chúng ta là bạn bè với nhau nếu khả năng cho phép, giúp ít nhiều cũng không sao ." Bảo bảo tên là Tào Gia Hạo , là suy nghĩ ý kiến của ba người Tào Ánh Hồng, Diệp Bằng Huyên và Mạnh Chấn Sênh hợp lại nên khó trách Mạnh Chấn Sênh đặc biệt yêu thích đứa nhỏ này.

Diệp Bằng Huyên chợt dừng bước chân , nhìn bóng dáng cao lớn rắn rỏi của anh , trong lòng chảy dòng nước ấm . Ngay từ đầu cô đã biết anh là người tốt , đến bây giờ cảm giác ấy vẫn không thay đổi - Anh không chỉ là một người tốt mà còn là một người đàn ông tốt ! " Làm sao vậy ? Làm gì nhìn anh vậy ?" Phát hiện cô không đuổi kịp Mạnh Chấn Sênh quay đầu lại xem , ngoài ý phát hiện ánh mắt của cô đang nhìn trên người anh. Cô nhanh chóng hoàn hồn , cô nhìn anh cười rồi bắt kịp bước chân anh .

" Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy sau này anh nhất định sẽ là một người ba tốt." Cô lại nghĩ đến dáng vẻ anh ôm ấp Hạo Hạo hai ngày nay , nụ cười lại càng nhu hòa thêm mấy phần. " Hẳn là vậy , trước tiên thực tập làm ba nuôi , sau này liền có kinh nghiệm rồi." Được cô khen anh không khỏi xấu hổ. Nếu như cô thật sự nghĩ như vậy liệu có phải cô có cảm giác với anh không ?

" Cũng đúng." Cô đồng ý gật đầu , chợt vui vẻ nghĩ, ánh mắt xinh đẹp không nhịn được nhìn anh,cô dùng khủy tay đẩy anh : " Nếu như sau này em có con , anh cũng phải làm ba nuôi cho con em đó ! " "Ách... " Anh vì yêu cầu bất ngờ của cô mà sững sờ một lúc. Nếu như theo lời cô nói , anh lại muốn làm ba ruột hơn làm ba nuôi ! Nhưng anh không xác định tình cảm cô đối với anh có ngòai tình bạn thông thường hay không vì vậy anh không dám nói ra .

" Làm gì do dự vậy !" Đúng lúc trong tay cô cầm bộ quần áo hình thỏ , cô kháng nghị đánh anh một cái. " Không phải , chuyện sau này để sau này nói đi ! " Anh vội vàng giải thích. Diệp Bằng Huyên bĩu môi , không vui lựa đồ em bé. Anh nhất định là ghi hận trách cô lạnh nhạt làm khó dễ anh mười tháng qua , vì vậy tình nguyện làm ba nuôi cho con của Ánh Hồng chứ không chịu đồng ý hẹn trước của cô.

Anh dùng cánh tay huých cô , dỗ dành an ủi hỏi : " Sao vậy ? Như thế liền không vui hả ?" Cho dù cô không vui anh cũng không thể tùy tiện đồng ý , đây chính là quan hệ về sau của hai người đó ! " Tuy thừa nhận như thế này rất mất mặt nhưng em thật sự cảm thấy có chút ganh tị , anh đối với Ánh Hồng hình như tốt hơn với em..." Cô cúi đầu ấp úng thừa nhận , cảm thấy xấu hổ với cách nghĩ như vậy.

Mạnh Chấn Sênh sững sờ , lập tức mỉm cười . Đây hẳn là dấu hiện tốt ? Nếu như cô để ý đến địa vị của mình trong lòng anh liệu có phải cảm giác của cô đối với anh đã không giống lúc trước hay không ? " Làm ơn , em không biết anh đối tốt với Ánh Hồng là bởi vì ... .... " Yêu ai yêu cả đường đi lối về ! Anh dừng lại, không nói những lời kia đổi qua cách nói khác : " Cô ấy là bạn tốt của em ! "

Sự bất mãn biến mất , mà thay vào đó là sự ngọt ngào ấm áp trong lòng. Cô lặng lẽ mím môi khẽ cười , nhưng một lúc sau lại đột nhiên nghĩ đến chuyện gì vẻ mặt lại ảm đạm. " Tựa như anh đối tốt với em có phải vì em là bạn gái của Tổ Minh không ?" Cô không nhịn được ví dụ như vậy. Thời gian là liều thuốc tốt để chữa lành mọi vết thương, nó sẽ từ từ xóa bỏ những đau khổ , đẩy lùi những đám mây đen trong lòng , đối với cô kết quả trong khoảng thời gian chữa lành vết thương này thật sự rất tốt , cô không còn hận Tổ Minh nữa đồng thời cũng xóa bỏ hết tất cả tình yêu mà cô giành cho anh , vì vậy bây giờ cô mới có thể bình tĩnh mà nhắc về anh .

" Không đúng. Anh đối tốt với em không phải vì bất kỳ quan hệ của ai cả, đơn thuần chỉ là vì bản thân anh muốn đối tốt với em thôi." Mạnh Chấn Sênh theo phản xạ suýt nữa lắc đầu, sửa chữa ví dụ sai lầm của cô : " Em đừng quên là anh biết em trước sau đó mới biết thân phận của em." Tổ Minh đã không còn, anh không hy vọng giữa hai người lại dính đến anh ấy , lại trở thành một trở ngại không tên. Trong lời nói không giấu được sự dịu dàng khiến cho cô ngẩn người, cô ngước mắt nhìn lại bị anh bắt được, ánh mắt đen láy khiến tim cô đập nhanh , bên trong giống như ẩn giấu chân tình mà cô không biết dẫn dụ cô tìm kiếm đến cùng....

Cô như thế này là sao vậy ? Lại có thể đỏ mặt tim đập dồn dập với Mạnh Chấn Sênh ?! " Xin hỏi có thể giúp gì cho hai vị ? Hai vị muốn tìm quần áo hình thỏ cho em bé sao ?" Giọng nói chuyên nghiệp của nhân viên bán hàng từ bên cạnh truyền đến , cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người , cũng kéo tâm trạng của Diệp Bằng Huyên trở lại. di@en*dyan(lee^qu.donnn) " Chào cô, chúng tôi muốn chuẩn bị tất cả những đồ dùng cho em bé vừa sinh đến khi một tuổi , cô giới thiệu giúp chúng tôi đi !" Mạnh Chấn Sênh mỉm cười trả lời , quyết định vẫn nên hỏi người chuyên nghiệp còn hơn là hai người không có kinh nghiệm trong việc này tìm tới tìm lui cũng không có kết quả.

Nghe vậy nhân viên bán hàng theo bản năng nhìn Diệp Bằng Huyên. Bụng của người mẹ còn chưa lộ ra, nên hẳn trong vòng bốn tháng , nếu muốn cung cấp ý kiến cô nên bắt đầu hiểu biết từ vấn đề cơ bản đã . " Xin hỏi ngày sinh dự tính của phu nhân là khi nào ? Có biết em bé là trai hay gái chưa ạ ?" Đối với những khách hàng vừa mới làm cha mẹ thì rất dễ thăng chức ! Phu nhân ?! Nghe thấy xưng hô xa lạ như vậy Diệp Bằng Huyên ngạc nhiên há hốc mồm , chưa lên tiếng trả lời liền lắc đầu liên tục.

Mạnh Chấn Sênh lại không khẩn trương phủ nhận , nhếch miệng cười tựa như xem kịch vui ?! " Không, không phải , cô hiểu lầm rồi, không phải tôi có thai, chúng tôi cũng không phải vợ chồng, chúng tôi muốn mua tặng người khác, em bé là trai , đã sinh được một tuần rồi." Cô giải thích liên tục, gò má đỏ hồng như áng mây lan tận đến bên tai. " Thì ra là như vậy, kích cỡ của em bé mới sinh ở phía tủ bên kia , xin mời đi theo tôi." Nhân viên bán hàng dẫn bọn họ đến hướng khác, thân thiện bắt chuyện : " Tôi thấy hai người xứng với nhau như vậy còn tưởng là vợ chồng ! Thật ngaị quá , tôi hiểu lầm rồi ."

" Không sao." Anh rất vui để cho cô hiểu lầm ! Mạnh Chấn Sênh hào phóng đáp. Diệp Bằng Huyên bỗng chốc liếc anh một cái, dùng ánh mắt nói với anh - Anh không sao, em có sao đó ! Anh đón nhận ý tứ trong mắt cô không kiêng kỵ ngược lại còn cười ra tiếng. Cô nhịn không được tức giận đánh lên vai anh một cái , nhưng anh lại không đau không nhột , vẻ mặt rất vui sướng.

Người đàn ông này...... thay đổi rồi ! Cô ở phía sau nhìn anh và nhân viên bán hàng thảo luận số lượng , kiểu dáng , bộ dáng chăm chú chuyên tâm cùng với vẻ mặt dịu dàng lúc ngắm nhìn quần áo trẻ em không khỏi hấp dẫn cô. Người đàn ông như anh nếu cô gái nào có được tình yêu của anh nhất định sẽ hạnh phúc, khiến người khác hâm mộ ? Không biết vì sao , nghĩ đến có một ngày sẽ có một cô gái xuất hiện chiếm lấy toàn bộ tâm tư của anh , tâm tình của cô lại đung đưa.....

Giống như vừa rồi , cô lại không tự chủ được so đo với anh chuyện anh đối với Ánh Hồng và cô ai tốt hơn ! Lắc đầu , cô vội vàng gia nhập hàng chọn lựa đồ cùng bọn họ , ngừng lại những ý nghĩ ích kỷ tiếp tục kéo dài này. Giữa bạn tốt với nhau không nên có loại cảm giác ham muốn chiếm hữu kỳ lạ như thế này !.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000