Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu Em Đến Đau Lòng - Chương 9

Chương 9

Sáng hôm sau, Diệp Bằng Huyên toàn thân bủn rủn , đầu đau như muốn nứt ra ,từ trong đau nhức tỉnh lại , cô cau mày nhịn không được phát ra tiếng rên. " Ai... Đầu của mình... sao mà đau như vậy !" Cô nằm im đợi sự khó chịu qua đi, không ngờ đến lại có một bàn tay xoa lên trán cô rồi ấn nhẹ hai bên huyệt thái dương. Ủa ! Trên giường cô sao lại có người thứ hai ? Là ai vậy ?!

Cô đột nhiên trừng mắt nhìn lên lại nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc ngay trước mắt mình, cô sợ hãi vội vàng ngồi bật dậy , sợ hãi kinh ngạc lui đến bên giường. " Cẩn thận , em sắp ngã xuống giường rồi ! " Cánh tay dài của Mạnh Chấn Sênh vươn tới, rút ngắn lại khoảng cách mà cô khó khăn mới tạo ra. " Anh, anh, làm sao anh có thể ngủ ở trên giường em ?" Cô đưa tay ra ngăn anh lại , hai mắt trừng lớn nhìn người giống cái chuông đồng lớn trước mặt.

" Em đồng ý mà ." Cảnh xuân vô biên , anh chuyên tâm thưởng thức, không chú ý trả lời. Diệp Bằng Huyên theo tầm mắt của anh cúi đầu nhìn xuống chính mình, lúc này mới phát hiện cả người mình lại không mảnh vải che thân ! "Aa.... .... " Tiếng thói chói tai long trời lở đất , rung chuyển cửa sổ , ngày cả Tào Ánh Hồng trên lầu ba cũng bị giật mình, vội vàng khẩn trương chạy xuống lầu.

" Bằng Huyên, cậu làm sao vạy ? Xảy ra chuyện gì vậy ?" Tào Ánh Hồng bên ngoài vừa gõ cửa vừa xoay khóa cửa , khẩn trương hỏi. Vẻ mặt Diệp Bằng Huyên bối rối, tay chân luống cuống. " Không, không có gì , chỉ là vì mình nhìn thấy một con gián thôi , giờ đã không thấy nó đâu nữa rồi ." Cô thuận miệng nói đại một lý do để Ánh Hồng rời đi.

Nếu như để Ánh Hồng thấy cô và Mạnh Chấn Sênh không một mảnh vải ở trong phòng , cô còn có mặt mũi gặp người khác sao? " Hừ, la to như vậy , dọa chết người mà !" Tào Ánh Hồng nghi ngờ nói xong mới trở lại lầu ba. Mạnh Chấn Sênh bên cạnh nheo mắt nguy hiểm , lạnh lùng hỏi cô : " Anh là con gián sao ?"

" Không còn cách nào khác , em làm sao có thể để Ánh Hồng biết anh đang ở trong phòng em ?" Cô đỏ mặt nhanh chóng kéo chăn che mình lại. " Chúng ta là nam nữ trưởng thành, cả hai bên đều có tình cảm với đối phương , xảy ra quan hệ thân mật ngủ cùng nhau có chuyện gì không thể nói cho người khác biết ?" Anh nói dĩ nhiên. " Ai nói em yêu anh ? " Cô phản xạ hỏi , không chú ý đến lời vừa nói ra đôi mắt Mạnh Chấn Sênh thoáng hiện sự tổn thương.

" Chính em nói." Anh bình tĩnh chăm chú nhìn cô không hề đùa giỡn. " Lúc nào cơ ?" Vẻ mặt Diệp Bằng Huyên hoài nghi. Từ trước đến nay cô đều theo bản năng nhận định anh là em họ của Mạnh Tổ Minh nên không thể phát sinh tình cảm nam nữ cùng anh, làm sao cô có thể thừa nhận bản thân mình thích anh được ?

Lòng anh khẽ trầm xuống : " Tối hôm qua." Nghe ngữ điệu của cô hẳn là cô đã quên rồi ! Tối hôm qua anh vì sợ cô không nắm rõ tình hình nên vẫn xác nhận lại với cô , thật không ngờ vừa tỉnh lại cô vẫn quên die,n; da.nlze.qu;ydo/nn!

Cô ngẩng đầu, vô cùng ảo não nhưng nhìn thấy phản ứng và vẻ mặt của Mạnh Chấn Sênh , quên hết tất cả chuyện tối hôm qua. Đôi mắt anh ảm xuống, lòng cũng đột nhiên chuyển lạnh. Cô níu chặt anh vội hỏi : " Em uống rượu có đúng hay không ?" Nếu không tại sao cô lại quên không nhớ chứ ?

"... ........." Anh trả lời không được. Cô thật sự có men say nhưng lúc anh hỏi cô có biết ai đang ôm cô hay không cô trả lời rất rõ ràng nhưng hiện tại vẻ mặt cô mờ mịt cho nên anh thật sự không biết cô có say hay không ! Cô vội vã hỏi hỏi lại : " Anh nhất định là say rồi đúng không ? " Say rượu nên mới hỏng việc, hai người họ nhất định đều uống rượu !

" Anh không say, anh rất rõ ràng người anh ôm là em." Mạnh Chấn Sênh phản ứng nói,anh chặt tay cô : " Bằng Huyên , tối hôm qua không phải là anh nhất thời kích động , anh thích em đã rất lâu rồi , từ lúc em chạy xe đâm vào xe anh thì anh đã bắt đầu thích em rồi.” Diệp Bằng Huyên hoàn toàn không ngờ tình cảm anh đối với cô là như vậy, lập tức ngẩn người ra.

“Anh chưa kịp hành động thì đã biết em và Tổ Minh cùng nhau, anh đành phải đem tình cảm này cất sâu đáy lòng trở thành bạn với em. Cũng bởi vì thích em bên anh không thể chấp nhận chuyện Tổ Minh bắt cá hai tay, uy hiếp anh ấy chỉ có thể chọn một nếu không anh sẽ đoạt lại em. Mà Tố Minh về sau lại lừa anh nói đã chia tay với Chu Lệ Nhi để anh từ bỏ ý nghĩ... Cho đến bây giờ, tình cảm anh dành cho em không hề thay đổi.” Anh tiếp tục thổ lộ, kể rõ tình cảm giày vờ hơn một năm nay. Tiếng nói trầm thấp của anh truyền vào tai cô, từng câu từng chữ giống như nham thạch rơi vào lòng khiến cô rung động. Cô chưa kịp hiểu rõ cảm giác vừa phức tạp vừa kỳ lạ thì nước mắt trong suốt đã ở tràn đầy ở mắt. Anh yêu cô vất vả như vậy sao? Muốn rút lui, phải đè nén, phải cẩn thận... Chỉ nghe thấy thôi mà cô đã cảm thấy đau lòng mà anh lại là người chịu đựng, có bao nhiêu gian nan?

Người đàn ông tốt như anh có thể có nhiều lựa chọn, tại sao người anh yêu lại là cô? “Chúng ta không hợp nhau......” Diệp Bằng Huyên ấp úng nói, thừa nhận những điều này lòng cô rất khó chịu, giống như bị thít chặt lại. Giọt nước mắt chảy xuống rơi trên khăn trải giường màu xanh tạo nên một mảnh u buồn giống như tâm tình lúc này của hai người vậy.

“Tại sao không hợp?” Anh không đồng ý hỏi. Ba mẹ anh không để ý đến bối cảnh gia đình, tính cách của cô cũng không phải là vấn đề, anh không hiểu rốt cuộc là không hiểu nhau vì chuyện gì? “Bởi vì anh là em họ của Tổ Minh!” Hai mắt cô đẫm lệ nhìn anh, đây chính là vấn đề đã bén rễ trong lòng cô từ lâu.

“Anh là em họ của Tổ Minh, chứ không phải là em họ của em, vậy thì đáng lo ngại chuyện gì?” Anh lớn tiếng chất vấn, không hiểu chuyển gì. Nói ra lời này cảm thấy không hay cho lắm, thậm chí Tổ Minh đã mất rồi! Coi như hai người đã kết hôn thì sao, Tổ Minh mất rồi, anh cũng có thể lấy cô, huống chi hai người họ chỉ là qua lại với nhau mà thôi! “Nhưng em và Tổ Minh đã từng qua lại với nhau, đây chính là sự thật!” Cô lo lắng ánh mắt của người khác cũng như những chuyện đề cập đến luân thường.

“Thì sao chứ? Thời đại này ai mà chưa từng như vậy? Anh không hề để ý đến chuyện đó.” Anh chất vấn, ngăn cản cô lùi bước Nếu không phải không nỡ, anh thật muốn lắc cô để cô tỉnh ra. “Anh không để ý nhưng em để ý...” Cô ấp úng nói.

Say rượu khiến đầu cô đau như muốn nứt ra, vừa tỉnh dậy còn phải đối mặt với chuyện hỗn loạn như vậy càng thêm phiền não, bây giờ cả người cô đều rất khó chịu. Thấy cô vẫn cứ kiên trì nói như vậy Mạnh Chấn Sênh thật sự chán nản, đè nén tình yêu bấy lâu này lại không được anh tức giận: “Em để ý, được, vậy em nói xem, bây giờ muốn anh làm gì?” Anh cắn răng quát cô.

Diệp Bằng Huyên chần chừ: cô chỉ muốn mau chóng thoát khỏi cục diện rối rắm này để mọi chuyện trở lại yên bình hiền hoà như lúc trước nhưng cô chưa suy nghĩ xong, Mạnh Chấn Sênh tức giận đến giậm chân “Em nói đi, em nói như thế nào thì anh làm như thế đấy, dù sao...” Anh nổi giận nói một tràng nhưng lời còn chưa nói xong đã bị cắt đứt bởi Diệp Bằng Huyên tâm lý hoảng loạn, hoang mang lo sợ, cô nới với anh suy nghĩ mình vừa nghĩ ra.

“Chúng ta hãy quên chuyện ngày hôm qua đi, xem như chưa xảy ra chuyện gì, vẫn là bạn tốt......” Nghe xong Mạnh Chấn Sênh trừng mắt tức giận, tức giận đến nổi gân xanh. Đi được đến đoạn đường này đã trải qua những khó khăn trở ngại, tình yêu anh dành cho cô chân thành như vậy, đau khổ chờ đợi cô, cẩn thận từng ly từng tí, yêu cô đến đau lòng, không dễ dàng mới bước một lớn như vậy, cảm động vì ước nguyện đã được bù đắp thì cô lại dội anh một chậu nước lạnh lớn như thế, muốn anh coi như chưa xảy ra chuyện gì?

Chuyện đã xảy ra làm sao xem như chưa từng xảy ra được? Anh cũng chẳng phải bị mất trí nhớ! Nhất định phải làm đà điểu sao? Không thể đối mặt sao? Thản nhiên tiếp nhận tình yêu của cả hai lẽ nào khó như thế sao? Tình cảm của anh muốn cô quý trọng, tâm ý của anh muốn cô cất giữ, tại sao muốn anh cảm thấy tình yêu của mình lại hèn mọn?

Dù cho anh cực kỳ tức giận nhưng vừa rồi anh lại nói – Em nói như thế nào thì anh làm như thế đấy... “Được, tuỳ em.” Anh cắn răng thuận theo ý cô. Đả thương Mạnh Chấn Sênh , Diệp Bằng Huyên cũng không dễ chịu chút nào.

Lúc này cô đang ngồi trong phòng làm việc đối diện với một chồng hóa đơn biên lai, tim đập mạnh loạn nhịp thất thần , mà thứ đang chiếm hết toàn bộ tâm tư suy nghĩ lúc này của cô chính là không có tin tức của Mạnh Chấn Sênh. Kể từ hôm chia tay không vui đó , anh không còn mỗi ngày đến gặp nữa, đã một tuần trôi qua cô bắt đầu thất hồn lạc phách , lúc làm việc thường thất thần , may là bây giờ cô đã thăng chức lên làm tổng kế toán rồi , nếu không thì chắc chắn cấp trên sẽ nhìn cô chằm chằm hoặc cô nhất định sẽ được " quan tâm." Cô nhớ rõ lúc đó cô nói với Mạnh Chấn Sênh rằng vẫn là bạn tốt , chính anh cũng nói sẽ làm theo lời cô vậy tại sao đã nhiều ngày rồi vẫn không gặp anh ?

Lúc trước cho dù cô không tha thứ chuyện anh là đồng lõa với Tổ Minh , luôn tức giận bày ra vẻ mặt lạnh nhạt cho anh xem , anh đều không từ bỏ , nhưng lần này lại...... Anh muốn cắt đứt quan hệ sao ? Nhớ lại trong một năm nay anh bước vào cuộc đời và cuộc sống của cô , anh đã thấy cô vui vẻ đắm chìm trong tình yêu, cũng chứng kiến cô bị lừa gạt tổn thương và phẫn nộ, anh giúp cô , bảo vệ , thương tiếc và chăm sóc cô.... Có anh bầu bạn , lúc nào cũng vững vàng kiên định , cẩn thận chăm sóc , tựa như một dòng suối ấm áp làm dịu đi nội tâm của cô. Anh...... thật sự yêu cô !

Nhớ lại lúc bờ vai cứng ngắc, bóng dáng cô đơn của anh ngày hôm đó , lòng cô nhịn không được đau từng đợt. Lòng cô biết rõ anh rất tốt , cảm giác tim đập nhanh đối với anh cô âm thầm giấu sâu trong lòng chỉ vì cô luôn coi đoạn tình cảm này như quan điểm lúc đầu của mình.d.dal..q/đôn Nhưng khi cô đem chuyện này kể cho Ánh Hồng , cô ấy lại hung hăng mắng cô một trận.

Cô ấy mắng cô không biết tốt xấu, không biết quý trọng , bỏ qua một người đàn ông tốt yêu thương cô thật lòng , còn khiến anh tức giận bỏ đi. Còn về chuyện những lo sợ về luân thường , cô cũng bị Ánh Hồng trách vì lo sợ không đâu. " Cậu cũng không phải là vợ của Mạnh Tổ Minh thì sao tính là chị dâu được ? Huống hồ bạn gái chính thức của người ta cũng không phải là cậu , cậu thật sự coi là như vậy sao ?" Ánh Hồng lời lẽ sắc bén, không chút lưu tình nói.

Những lời này độc thì có độc nhưng ngay lập tức đã cảnh tỉnh cô. Cô đoán trong lòng Mạnh Chấn Sênh cũng nghĩ như vậy ? Chỉ là anh sợ cô tổn thương nên mới không trực tiếp nói giống như Ánh Hồng . Nghĩ lại cũng đúng , Mạnh Tổ Minh đã là quá khứ , một đoạn ký ức , tất cả những chuyện dính dáng đến anh sớm nên mất đi cùng với anh rồi .

Cô còn cố kỵ phiền não chuyện gì nữa ? Cô nên mở rộng lòng mình, đối mặt với tình cảm chân thật của bản thân, tiếp nhận tâm ý của Mạnh Chấn Sênh ! Diệp Bằng Huyên bỗng nhiên thoải mái, buồn lo trong lòng cũng được thay thế bởi vui mừng, khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm vô thần ban đầu cũng trở nên rạng rỡ, cô chợt hiểu hạnh phúc sớm đã ở bên cạnh cô.

Cô nhanh chóng cầm lấy điện thoại muốn gọi cho Mạnh Chấn Sênh , vừa mở điện thoại lên giây sau cô lại chần chừ. Hạnh phúc ở bên cạnh cô nhưng một tuần trước đã chính tay cô đẩy nó đi ! Bảy ngày này anh có thay đổi tâm ý, quyết định từ bỏ người phiền phức như cô không ? Nếu không sao lại không có tin tức gì của anh , ngay cả điện thoại cũng không gọi cho cô ?

Vừa nghĩ mới đây , đúng lúc điện thoại trên bàn làm việc vang lên , hại cô tim đập nhanh lên , cô vội vàng cầm điện thoại lên nghe. “Bộ phận kế toán nghe ạ” Cô nói “Bằng Huyên đúng không? Tôi là cửa hàng Nam kinh Yuki đây.” Thì ra là điện thoại của chủ cửa hàng chi nhánh gọi đến.

“Dạ, có chuyện gì không?” “Kế toán trực ca hôm nay bên tôi sốt, tôi muốn nhờ cô có thể điều một trợ lý kế toán đên đây thay được không?” Chủ cửa hàng tuy cũng có học kế toán nhưng người trong cửa hàng hôm nay không đủ, cô không có cách nào ngồi quầy được nên khôn khéo dò xét hỏi. “Ngay bây giờ sao? Hôm nay các trợ lý đều ra ngoài thay ca rồi... “Bằng Huyên ngừng lại suy xét một chút, chợt nói: “Tôi tự mình đi được rồi, trước tiên cô chịu khó chống đỡ một chút.”

Cửa hàng Nam Kinh vào giờ ăn chính buôn bán rất được, khách trà chiều cũng không nhiều nên nếu bây hiờ cô đi đến chiều là có thể trở về văn phòng rồi, kế toán buổi tối vừa lúc cũng không sai biệt lắm cũng sẽ đến nhận ca làm. “Được, cảm ơn cô nha! Chạy xe cẩn thận!” Đối phương vội vàng cúp điện thoại, Diệp Bằng Huyên cũng nhanh chóng thu dọn bàn làm việc, lập tức báo cáo với tổng giám đốc một tiếng rồi nhanh chóng giúp đỡ thay ca. Còn về vấn đền tình cảm của cô tạm thời để qua một bên đi!

Những lời muốn nói, nên nói đều đợi sau khi tan ca lại nói tiếp *** Giờ nghỉ cơm trưa của công ty xây dựng Viễn Hồng, Mạnh Chấn Sênh bất đắc dĩ lái xe đi gặp một cuộc hẹn.

Sở dĩ nói “bất đắc dĩ” bởi vì cuộc hẹn này không phải do chính anh đồng ý mà là do mẹ anh đến hỏi thư ký lịch trình của anh, lựa ngày anh rảnh rỗi không có hồ sơ mà hẹn giùm anh, sau đó dùng phương pháp bất đắc dĩ ném cuộc hẹn cho anh. Cả một tuần này tâm tình của anh vô cùng sa sút, bị Diệp Bằng Huyên chọc tức đến khí huyết cuồn cuộn mà lại không biết nên như thế nào cho phải, bản thiết kế cũng vẽ không hài lòng, phiền muộn đến phát điên, mà mẹ anh vào lúc này lại can dự vào. Trước đây mỗi ngày anh không ở nhà bà trách anh không biết chạy đến chỗ nào lêu lổng, một tuần này anh ngoan ngoãn ở nhà bà lại nói anh kỳ quái giống như tự kỷ... Làm mẹ thật đúng là có nhiều chuyện phiền não!

Thật ra anh rất rõ, nói trắng ra anh đã ba mươi mà vẫn còn độc thân. Cho nên anh đoán cuộc hẹn này trăm phần trăm là cuộc hẹn xem mắt. Mạnh Chấn Sênh dựa theo địa chỉ mà mẹ anh cho, lúc đến nơi nhìn thấy tấm bảng hiệu anh thầm kêu không ổn. Đây...... hình như là một trong những cửa tiệm của công ty Bằng Huyên thì phải.

Nếu như bị cô phát hiện mình tham gia buổi hẹn xem mắt hình như không tốt lắm... Anh đứng ngay cửa, ánh mặt trời gay gắt chiếu xong, anh bắt đầu buồn bực vì sự chần chừ của mình. Do dự chuyện gì? Chẳng lẽ còn sợ gặp Bằng Huyên sao?

Nếu gặp cô thì sao chứ? Là chính cô muốn đẩy tình yêu của anh ra, anh đương nhiên có thể theo sự sắp xếp của mẹ đi gặp những cô gái khác! Một lúc sau anh mắng chính bản thân mình đã nghĩ quá nhiều rồi. Bằng Huyên đã thăng lên làm tổng kế toán, chỉ cần ngồi ở công ty các kế toán ở cửa hàng thích hợp là được, không cần đến các chi nhánh làm việc nữa nên chắc sẽ không gặp cô được.

Nghĩ như vậy anh cũng không đứng ngay cửa nữa mà bước vào cửa tiệm đến cuộc hẹn ***Phượng Minh hiên độc chế tác*** Đã có người trong lòng nên dù hoa có đẹp thế nào cũng không vừa mắt. Bởi vì có thể báo cáo với mẹ nhiệm vụ này, Mạnh Chấn Sênh ăn xong buổi trưa không ngon này.

Mặc dù Vương tiểu thư rất đẹp, còn là tiểu thư khuê các nhưng không phải mẫu người anh thích, không nói lấy nửa câu, cảm giác thật không thú vị. Bữa cơm này khiến anh nhận thức rõ hơn, ngoài Diệp Bằng Huyên ra, những cô gái khác anh đều không muốn. Một lần mười tháng, hai lần mười tháng, ba lần mười tháng....anh đều nguyện ý chờ cô. Chờ cô nghĩ thông suốt, cảm nhận rõ ràng, đợi cô thấy được anh rất thật lòng với cô.

Kết thúc buổi hẹn, Mạnh Chấn Sênh và Vương tiểu thư cùng nhau đi ra khỏi phòng, đến quầy tính tiền. “Tính tiền, cảm ơn.” Mạnh Chấn Sênh cùng lúc đưa hoá đơn và thẻ bạch kim ra. Nhân viên kế toán nhận lấy, nhanh chóng gõ vài cái vào máy tính rồi nói lên số tiền: “Tổng cộng là 3578 tệ, xin hỏi có cần đánh thống biên không?”

“Không cần” Anh đơn giản nói. Mơ hồ cầm thấy giọng nói của nhân viên kế toán này rất quen thuộc, đang muốn ló đầu lên xem xét đúng lúc Vương tiểu thư đứng bên cạnh nói chuyện với anh. “Ngài Mạnh rất vui được quen biết anh.” “Tôi cũng vậy.” Tâm tình không tốt nên những câu hôm nay anh nói không quá năm chữ những vẫn duy trì sự lịch sự vốn có.

“Khiến anh tốn kém rồi, thật ngai quá.” Vương tiểu thư có ấn tượng tốt với anh, liên tiếp tìm cách bắt chuyện. “Đừng khách sáo”. Anh nói xã giao. “Lần sau có cơ hội đến lượt tôi mời anh.” Cô lót đường hẹn lần sau.

“Được.” Đây là phong độ không được cũng phải được. Không khéo không thành sách, lúc này nhân viên kế toán tạm thời được triệu đến thay ca chính là Diệp Bằng Huyên. Nghe cách nói chuyện của hai người cô có thể đoán được đây chính là cuộc hẹn xem mắt, vốn dĩ đối với những chuyện ăn uống nơi đây mà nói đây là chuyện cô thường thấy, cũng không có cảm giác đặc biệt gì nhưng khi cô vô tình quét mắt xuống tên họ trên tấm thẻ bạch kim cô kinh ngạc đến nỗi thay đổi sắc mặt. Cô ngẩng đầu nhìn bọn họ, lòng cô thắt lại sau đó đau đớn...

Anh bị cô cự tuyệt liền lập tức sắp xếp xem mắt sao? Đây gọi là yêu cô sao? Lừa gạt! Cô đau lòng tự trách một lúc lâu, kết quả đúng là như vậy! Cô hít sâu một hơi kiềm chế tâm tình không ổn định của mình, nây giờ là thời gian đi làm, cô không thể thất lễ được.

“Ngài Mạnh, mời ngài ký tên.” Cô đứng dậy cắn răng gọi anh, đưa hoá đơn và bút cho anh. Mạnh Chấn Sênh lúc này mới ngước mắt lên, bất ngờ nhìn thấy Diệp Bằng Huyên, tim anh đập nhanh. Nói là sẽ không gặp cô, thế mà lại gặp được! Ông trời là muốn chỉnh anh sao?

Cô có cho rằng anh có quan hệ với Vương tiểu thư không? Có thể không tin chuyện anh thật lòng với cô không? “Bằng...” Anh lên tiếng muốn gọi cô nhưng cô lại lập tức cắt ngang lời anh. “Ký ở đây.” Cô làm như không biết anh, cố ý chỉ chỗ ký tên.

Mạnh Chấn Sênh thấy cô không muốn để ý đến anh cho rằng cô vẫn để ý chuyện ngày hôm đó nên cũng nghiêm mặt không nói nữa, cầm bút lên rồng bay phượng múa ký tên, sau đó cầm thẻ tín dụng và giấy biên nhận không quay đầu lại rời đi. m thanh tiễn khách của các nhân viên phục vụ vang lên, nước mắt của Diệp Bằng Huyên lặng lẽ rơi xuống. Cô kiểm điểm nghĩ thông suốt cũng không kịp nữa rồi, anh quả nhiên thay đổi tâm ý, quyết định thay đổi mục tiêu.

Sau này sự chăm sóc dịu dàng của anh chỉ thuộc về cô gái khác, nó không dành cho cô nữa rồi. Sự mất mác mãnh liệt kéo đến, nước mắt cũng càng rơi xuống dữ dội hơn, cô cắn môi chịu đựng nhưng lại không nhịn được sự chua xót đau đớn trong lòng....