Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 10

Chương 9.

Chung Kiều Vân là con trai thứ của mẹ Hai, cũng là anh ba của tôi, năm nay ba mươi hai tuổi, là một chuyên gia trong giới tài chính. Anh ấy rất thông minh, suy nghĩ cũng rộng. Nhưng những người quá thông minh do suy nghĩ quá nhiều nên dễ mắc bệnh thần kinh và thường có khuynh hướng tự cho mình là đúng. Sau ba ngày phép chơi bời thỏa thích, Lâu Phùng Đường chưa trở về Đài Bắc ngay, mà tranh thủ đến thị sát chi nhánh của công ty tại Đài Trung, nghe báo cáo và đánh giá tổng thể tình hình, dự tính sau hai ngày nữa mới trở về Đài Bắc. Cũng chính vào lúc này, anh ba tới tìm tôi, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Tốt nhất em nên cẩn thận tên Lâu Phùng Đường này.” Tôi nhướn mày. Cẩn thận với anh ta ư? Tôi còn có thứ gì có thể mất vào tay anh ta đây? Anh ba thở dài: “Với cái tính lười biếng, chuyện gì cũng mặc kệ của em, nếu toàn bộ tiền của ba giao hết vào tay em, thì có khi tiền mất sạch rồi mà em ngay vẫn chẳng biết tại sao.”

Tôi lờ mờ hiểu được ý anh ba, vô cùng kinh ngạc mỉm cười: “Không phải ý anh ám chỉ anh ta tiếp cận em là vì tiền của em chứ?” Trời ơi, đường đường là công tử nhà họ Lâu không ngờ lại bị coi là kẻ đào mỏ? Anh ba của tôi quả đúng là thông minh thái quá. Anh trừng mắt tôi vẻ mặt không vui: “Anh nghĩ tập đoàn nhà họ Lâu đang có ý định bành trướng xuống phía Nam, mà gia đình chúng ta chính là trùm bất động sản có tiếng ở Nam bộ, nên sẽ khó mà giành được địa bàn. Trong khi đất đai thì đắt đỏ và hầu như đều do chúng ta đứng tên, với lại đều nằm trong vùng quy hoạch đô thị trong vòng mười năm tới. Nếu nó cưới được em, coi như chẳng cần tốn chút công sức nào cũng nắm được đám đất đó trong tay. Kết quả thì sao? Lâu thị vốn chỉ là một trong ba tập đoàn lớn của Đài Bắc, lúc đó sẽ nghiễm nhiên trở thành tập đoàn tài chính lớn nhất của Đài Loan.” Tôi chẳng chút hứng thú hỏi lại: “Anh thực sự cho rằng em sẽ được thừa kế đống tài sản đó sao? Đừng có ngốc như vậy.”

“Dù thế nào đi nữa, làm thông gia với nhà chúng ta có rất nhiều ích lợi. Không chừng nó còn dám xúi ba sáp nhập công ty vào tập đoàn Lâu thị nhà nó. Anh biết ba rất thích thằng đó.” “Anh ba à, anh không hiểu ba chúng ta rồi. Ba chưa bị mắc chứng bệnh đãng trí của người già đâu. Cho dù có thích người ta đến mấy cũng sẽ không đem tài sản nhà họ Chung ra mà dâng tặng. Với lại, em cũng chẳng có ý định gì với anh ta hết.” “Cho dù chỉ có một chút xíu khả năng thì anh vẫn phải đề phòng. Không thì em hãy hứa với anh, nếu ba thật sự muốn chia cho em một nửa tài sản làm của hồi môn, thì trước tiên em phải ra tòa làm giấy tờ nói rõ đó là tài sản riêng, không liên quan gì đến gia đình chồng.”

Trời ạ, anh ba tôi bị thần kinh rồi chắc! Anh tôi khôn khéo cũng tốt thôi, nhưng nếu anh cứ tiếp tục thần hồn át thần tính như vậy lâu ngày, thì chắc chưa tới bốn mươi tuổi anh sẽ về chầu ông bà mất. Nhìn miệng anh cứ mở ra đóng vào liên tục, tâm trí tôi đã không còn tập trung vào những lời anh nói nữa, mà miên man suy nghĩ tới Lâu Phùng Đường. Haiz, nếu như anh ta chỉ muốn đất đai thôi cũng chẳng sao. Tôi sẽ tặng miễn phí cho anh ta coi như là quà cảm ơn anh ta đã làm bạn với tôi thời gian qua. Sau đó hai người sẽ vui vẻ “say goodbye” không ai nợ ai nữa. Nếu hai người qua lại với nhau chỉ vì vật chất thì chuyện đơn giản. Thế nhưng, nếu có dính líu tới tình cảm thì khó mà tính toán rạch ròi. Lâu Phùng Đường đang dùng cách riêng của mình nhằm buộc chặt lấy tôi. Từ cái khoảnh khắc tôi dọn tới sống chung với anh ta, tôi đã biết nếu cứ tiếp tục sẽ dẫn tới kết quả này. Chúng tôi quan tâm lẫn nhau, cũng bắt đầu chung thủy với đối phương... cho dù cả tôi lẫn anh ta đều không chịu thừa nhận.

Trước khi ở chung, tôi hoàn toàn không bận tâm chuyện mình có quan hệ với người đàn ông khác, cho nên mới có thể rủ Phương Thận Triết lên giường. Tuy rằng việc không thành, nhưng trong đầu tôi chưa bao giờ có ý niệm chung thủy với một người đàn ông nào đó. Nhưng sau khi ở chung, mọi thứ dường như có thay đổi. Những thay đổi dù rất nhỏ, nhưng tôi cảm nhận được, chỉ là tôi vẫn tin rằng sự thay đổi đó chẳng ảnh hưởng gì tới mình. Nhưng, cho đến lúc này tôi thực sự vẫn có thể bình chân như vại sao? Sự hoảng hốt không thể che giấu nổi hiện rõ mồn một trong tim tôi. Có lẽ nên để cho mọi thứ được lắng xuống. Không biết khi một lần nữa bước đi con đường của mình, liệu tôi còn có thể tự do thoải mái như trước đây nữa hay không. Cho nên, tôi nhất định phải ra đi để nhìn rõ bản thân.

Dù vẫn luôn biết mình muốn hoặc không muốn điều gì, song hoàn cảnh thực tế không cho phép tôi muốn chọn cái gì thì chọn. Một khi sự quan tâm của tôi dành cho Lâu Phùng Đường không còn cái kiểu “sao cũng được” và khi tình cảm giữa hai chúng tôi ngày càng thân mật, ngày càng hiểu rõ về nhau, vậy thì hỏng bét. Đặc biệt là khi anh ta đã vượt qua được cái tôi đàn ông của mình, không còn giữ khư khư cái ý nghĩ phải cưới gái trinh nữa, chấp nhận cùng tôi đánh cược một ván “chung thân”, tôi mới thực sự nhận ra có một nguy cơ đang rình rập mình. Sau ba ngày, Lâu Phùng Đường - tính ra cũng quân tử - đã dùng bao cao su trở lại. Chỉ là, có một linh cảm chẳng lành vẫn luôn lẩn quẩn trong đầu tôi. Không tưởng tượng được tôi cũng chịu hùa theo anh ta trong ba suốt ba đêm đó, hoàn toàn không dùng biện pháp phòng tránh nào, phải chăng tôi cũng đang đánh cược? Thế thì vì sao bây giờ tôi lại muốn bỏ chạy?

“Dĩnh nhi!” Giọng nói bực bội của anh ba vọng vào thế giới thần tiên mà tôi đang đắm chìm bên trong. Tôi hoàn hồn nhìn anh, chớp chớp mắt, rồi bật cười khúc khích. Đương nhiên tôi biết anh đã nhận ra sự lơ đãng của mình, nãy giờ tôi hoàn toàn không nghe anh nói gì cả.

“Anh đang hỏi, em có muốn làm quen với một vài người bạn của anh hay không? Họ đều là những người thành thật, đáng tin cậy.” Thì ra muốn chọn chồng cho tôi. Đối tượng tốt nhất là một người đàn ông không biết quản lý tài sản, cũng sẽ không ngấp nghé của hồi môn của tôi. “Không, em cảm ơn.”

“Em cứ suy nghĩ đi, so với đàn ông Đài Bắc, em nên quý trọng tính chất phác của thanh niên miền nam. Đàn ông Đài Bắc đều rất hư hỏng.” “Anh từng bị ai lừa gạt sao?” Tôi cười hỏi, thế là bị anh trừng mắt. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ: “Thôi được rồi, không nói nữa, anh còn vội ra sân bay về Cao Hùng. Em tự xem nên làm thế nào, dù gì đi nữa, hãy nghĩ đến tài sản của nhà họ Chung trước tiên. Đừng để bị lừa.” Sau khi đứng dậy còn không quên ra vẻ anh trai xoa xoa đầu tôi.

Tôi đẩy tay anh ra: “Em có phải trẻ con đâu.” “Nhưng mà anh vẫn không nhịn được muốn sờ lên mái tóc xinh đẹp của em.” Anh lại vuốt tóc tôi lần nữa, cầm lấy cặp táp và hóa đơn tính tiền rồi mới đi. Vì hiện tại tôi đang ở trên tầng thượng của khách sạn này, đương nhiên không cần phải đi ra chung đường với anh ba, nên ngồi lại quán cà phê. Lúc tôi định đứng dậy trở về phòng ngủ trưa thì thình lình trước mặt lại có người ngồi xuống. Chính là Lâu Phùng Đường.

“Ủa, sao sớm vậy anh?” “Anh ta là ai vậy?” Lâu Phùng Đường lãnh đạm hỏi tôi. Tôi cười cười, không trả lời. Tôi không muốn cho anh ta cái quyền được chất vấn tôi. Tôi không cần phải báo cáo với anh ta. Quan hệ của chúng tôi không được phép tiến thêm một bước nữa, thế này là đủ rồi, không cần phải sâu đậm thêm.

Người thông minh như Lâu Phùng Đường tất nhiên sẽ đoán được ý tôi, thế là sắc mặt anh ta liền tối sầm lại. Một lát sau anh ta đứng dậy, kéo một cánh tay tôi móc vào khuỷu tay mình: “Đi thôi, chúng ta lên phòng.” “Ừ.” Anh ta đưa tay lên vuốt tóc tôi, thì thầm bên tai: “Đừng bao giờ để người đàn ông nào khác chạm vào mái tóc này nữa.”

Tôi cúi đầu lặng im không nói gì, mái tóc dài rũ xuống như một bức rèm nhung. *** Tôi không thích một cuộc sống quá mức náo nhiệt, nhất là khi có cả đám người cứ tới tới lui lui thăm viếng, chỉ xuất hiện một vài lần thôi cũng đủ khiến người ta phiền chết đi được.

Ở một mức độ nào đó, tính tôi cực kỳ quái gở. Có lẽ tôi quá coi trọng bản thân mình, quá coi trọng không gian tự do của mình, thà rằng hưởng thụ sự cô độc chứ không muốn có người lải nhải suốt ngày bên tai làm mất thì giờ của tôi. Cho nên, một khi sự thanh tĩnh bị người khác quấy rầy, tôi sẽ có khuynh hướng muốn lẩn trốn. Ngoại trừ mấy người anh em cùng cha khác mẹ ra, những người đến tìm tôi còn có mấy cô bồ ngày xưa của Lâu Phùng Đường hoặc là những cô gái vẫn còn vương vấn anh ta. Đến cả cô em Lâu Phùng Hân đã lâu không gặp cũng tới góp mặt. Thật sự, tôi đã chiếm Lâu Phùng Đường làm của riêng quá lâu; đủ lâu để khiến bọn họ như ngồi trên đống lửa. Vì vậy, cho dù là những kẻ trước đây vốn vẫn luôn trầm tĩnh, giờ cũng nhảy loi choi lên công kích tôi. Việc tôi cư ngụ trong căn hộ của Lâu Phùng Đường đã không còn là bí mật gì nữa, điện thoại réo liên tục cả ngày, cho nên thời gian tôi lang thang bên ngoài ngày càng nhiều. Mấy ngày gần đây, việc đáng để tôi cảm thấy khuây khỏa nhất chính là sau khi trở về Đài Bắc, “ngày đèn đỏ” của tôi đã đến, chứng tỏ tôi đã thành công thoát khỏi nguy cơ dính bầu trong ba ngày đó. Như vậy phải chăng có nghĩa là chuyện cưới xin của bọn tôi không cần phải bàn đến nữa? Tôi thì vui mừng hớn hở, nhưng Lâu Phùng Đường thì không hài lòng chút nào. Có lẽ vì tôi kiên quyết từ chối làm vợ anh ta hoặc vì tôi không muốn sinh con khiến anh ta vô cùng thất vọng. Mấy ngày gần đây Lâu Phùng Đường có vẻ lạnh nhạt, còn tôi thì ngược lại, cảm thấy thế lại hay.

Nới lỏng khoảng cách một chút mới không làm tôi cảm thấy ngột ngạt; tuy vậy, trong lòng tôi vẫn ôm ấp một hy vọng tung cánh bay xa. Tôi muốn được đặt chân đến những chân trời xa xôi, muốn tự mình cảm nhận trọn vẹn cái cảm giác khi đứng trên một đất nước hoàn toàn lạ lẫm. Trước đây, nguyên nhân lớn nhất khi định đi du học là vì muốn tránh mặt Lâu Phùng Đường, còn bây giờ tôi muốn đi là vì chính bản thân tôi. Thực sự tôi cần phải ra đi. Cứ tiếp tục cuộc sống mập mờ không có tương lai như vậy đối với cả hai người đều chẳng ích lợi gì. Nếu luôn có sự tồn tại của tôi, anh ta đào đâu ra thời gian để làm quen với những cô gái khác? Nếu như tôi không ra đi, làm sao có cơ hội quen biết với những người đàn ông khác trên thế giới này? Tôi chưa bao giờ nuôi dưỡng cái ý nghĩ trung thành với một người đàn ông duy nhất. Cái cảm giác phụ thuộc đó không được phép tồn tại, nhưng rồi nó sẽ từ từ lặng lẽ nảy mầm trong lòng một cô gái. Tôi không biết bản thân mình có sở hữu nó hay không, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không cho phép nó phát triển thành sự thật.

Tôi là Nhậm Dĩnh, tôi là một cá thể độc lập. Cho dù có tình yêu tồn tại, cũng không thể thay đổi điều gì hay cướp đoạt được cái gì của tôi. Tôi lang thang đến chỗ ở của Ứng Khoan Hoài, trước nụ cười kinh ngạc của anh, bọn tôi ôm nhau thắm thiết. Đã lâu không gặp, tôi rất nhớ anh.

Lần này, tôi thực sự muốn ra nước ngoài. Tôi nói với anh mục đích đến thăm của mình, bởi vì nghe mẹ nói khoảng giữa tháng Mười anh sẽ đi Pháp tham dự một cuộc triển lãm tranh. Tôi muốn xin anh nhân tiện dẫn tôi đi theo du lịch, có lẽ là mười ngày hay nửa tháng, hoặc là mấy tháng cũng được. Những người có trình độ tiếng Anh yếu kém cỡ tôi thì không thích hợp làm mấy chuyện liều lĩnh, mà Ứng Khoan Hoài lại chính là một người bạn đồng hành tuyệt hảo. “Em sống không thoải mái sao? Không ngờ anh bạn đó lại không đủ bản lĩnh để giữ chặt lấy em.” Anh đưa cho tôi một ly nước trái cây, rồi ngồi xuống phía đối diện. “Cũng không phải thoải mái hay không thoải mái. Dù sao cuộc sống này nếu cứ tiếp tục mãi như vậy sẽ chẳng có biến cố gì lớn, chi bằng đi khắp nơi để mở rộng tầm mắt.”

Anh nhướn cao mày, không tin điều tôi vừa nói: “Anh thấy em đang sợ nếu tiếp tục sống như vậy sẽ có sự thay đổi lớn thì có. Một nam một nữ sống chung với nhau, trừ khi kết hôn, nếu không chắc chắn sẽ có sự thay đổi. Là em không chịu đựng nổi, hay là “con ngựa giống” của em không chịu nổi đây?” Xí! Nói gì mà khó nghe, tôi chẳng thèm trả lời. Ứng Khoan Hoài lại nói: “Một người đàn ông khi yêu em sẽ muốn giữ chặt lấy em, nhưng em thì sợ hãi điều đó. Nếu chẳng may anh ta trót lỡ yêu em, em nên xem xét lại bản thân mình, có phải em đã biểu hiện quá đặc biệt hay không, có cố ý đùa giỡn với trái tim người khác hay không, có dùng sức quyến rũ đặc trưng của mình để mê hoặc một người đàn ông vô tội hay không.”

“Ê! Anh không phải suy bụng ta ra bụng người đó chứ, bộ mẹ em có ý đồ quyến rũ trái tim si ngốc của anh sao?” Tôi lập tức phản đòn. Ứng Khoan Hoài cứng họng, nét mặt tiu nghỉu, sau đó rất nhanh trở lại bình thường, ánh mắt oán giận lườm tôi: “Cái đồ tàn nhẫn vô lương tâm.” “Dũng cảm đối mặt với vết thương lòng là phương thuốc chữa trị hiệu quả nhất. Em không kiêng kị chuyện đó.” Tôi vốn là người vô tâm vô tình, lẽ nào anh còn không rõ?

“Được rồi, muốn cùng đi nước ngoài với anh cũng được, nhưng em có dám chắc lần này sẽ đi được hay không? Dám chắc sẽ không tái diễn vở kịch bị bắt trở về Đài Bắc như lần trước chứ?” Tuy Ứng Khoan Hoài chưa từng gặp Lâu Phùng Đường, và tôi cũng ít khi kể chuyện với anh. Thế nhưng, dựa trên tình hình của tôi mấy tháng gần đây thì một người thông minh như anh tất nhiên có thể nắm được đại khái, chắc được tám, chín chục phần trăm. Đúng như anh suy đoán lúc đầu, Lâu Phùng Đường những lúc cần cương quyết thì thủ đoạn giống hệt trên thương trường, không bao giờ ủy mị mềm lòng, luôn cứng rắn đến cùng. Từ việc anh ta sẵn lòng cưới tôi cũng đủ thấy. Cho dù tất cả các điều kiện của tôi đều cho thấy tôi không đủ tư cách để leo lên ngôi vị bà Lâu, cùng anh ta chia sẻ sự tôn vinh của mọi người; song, chỉ vì tôi có một sức hấp dẫn mà xưa nay anh ta chưa bao giờ tìm thấy ở những cô gái khác, đã thế sức hấp dẫn đó lại chưa từng lu mờ, cho nên anh ta chấp nhận cưới tôi, chứ không chịu đi tìm những cô tiểu thư đài các tam tòng tứ đức để kết hôn.

Làm sao tôi biết được Lâu Phùng Đường lại khó trị như vậy? Làm sao tôi biết được bản tính của mình lại hợp ý anh ta như thế, để sau đó lại hấp dẫn anh ta, kết quả là tôi không đủ can đảm nói lời chia tay với anh ta? Anh ta sẽ không cho phép, mà tôi… cũng không chán ghét anh ta. Vì vậy, tôi đã cho phép anh ta không cho phép mình ra đi. Lâu Phùng Đường có một cơ thể hấp dẫn, một gương mặt hút hồn, giữ tôi bên cạnh nhưng lại cho tôi đến chín mươi phần trăm tự do. Một tình huống thật kỳ quái. Chỉ có thể nói anh ta là một gã đàn ông cao cơ. Anh ta từng nói trong thời gian quan hệ với anh ta, tôi không được phép dính dáng tới bất kỳ người đàn ông nào khác. Đây là điều anh ta chú trọng nhất. Sau khi đã nói đến hai lần, anh ta không nhắc lại thêm một lần nào nữa, đồng thời cũng hoàn toàn tin tưởng tôi. Và lòng tin này sẽ vẫn duy trì cho đến khi nào anh ta tận mắt chứng kiến tôi nhảy lên giường người khác mới thôi. Đối với Lâu Phùng Đường, điều này nhất định không dễ dàng gì, đặc biệt là khi tôi luôn ở trước mặt anh ta khoác lác về việc trước đây tình nhân của tôi nhiều như cá lội dưới sông ra sao, như thể mình là Carmen[1] tái thế vậy, thế nhưng anh ta vẫn chấp nhận tin tưởng tôi. Không biết nên nói anh ta quá tự tin hay là rộng lượng tới mức sẵn sàng cho người của mình một cơ hội? Thế nhưng, một khi anh ta phát hiện đối phương phản bội mình, anh ta sẽ không cho người đó bất kỳ một cơ hội nào nữa. Một trăm lần trung thực cũng không bù đắp nổi cho một lần bất trung.

[1] Tên nữ nhân vật chính trong vở kịch Opéra Pháp cùng tên của Georges Bizet. Tôi hấp dẫn Lâu Phùng Đường, và ngược lại, anh ta cũng hấp dẫn tôi. Tính cách đặc biệt của anh ta có rất nhiều điểm mà tôi yêu thích, thế nhưng... nên dừng lại ở đây là được rồi. Xuất ngoại sẽ lại là một ván cược khác.

Ra đi không một lời từ giã có bị xem là phản bội hay không? Về phần tôi thì không bởi vì bọn tôi không có bất kỳ lời hứa hẹn gì, nhưng về phần Lâu Phùng Đường thì tôi không dám chắc. Không quang minh chính đại thì sợ anh ta không chấp nhận; nhưng nếu quang minh chính đại thì… tôi còn có thể đi được sao? Mình chẳng việc gì phải báo cáo với ai cả, đây là lời tuyên bố ngầm của tôi dành cho anh ta. Cũng nên nhân cơ hội này để mỗi người tự tìm một sự khởi đầu khác. Có lẽ một mùa xuân mới sẽ tới, thật tốt biết bao, có phải không? Tôi móc hộ chiếu và mấy thứ liên quan trong ví da ra: “Khi nào thì đi?”

“Anh định ngày mười lăm đi, nhưng nếu em thích dạo chơi ngắm cảnh một vòng Châu u trước thì mùng mười mình đi luôn, có thể tham quan từ Anh sang Pháp.” “Quyết định vậy đi.” Nụ cười của tôi uể oải, nhưng ánh mắt lại sáng ngời vì sắp được ra nước ngoài. Bước sang một giai đoạn khác, được nhìn thấy những điều mới lạ là việc mà tôi luôn mong ước bấy lâu nay. Mặc kệ kết quả tốt xấu thế nào, ít nhất tôi sẽ không còn buồn chán nữa. Ứng Khoan Hoài thở dài: “Thật không hiểu nổi em. Nhưng thực lòng anh nghĩ là nên có một ai đó quản lý em mới được.”

“Anh có sẵn lòng hy sinh không?” Tôi khoác tay qua vai Ứng Khoan Hoài. Anh khinh thường đẩy tay tôi ra. “Nếu em thèm muốn anh, kiếp sau hãy xếp hàng thử xem, có lẽ sẽ tới phiên em.”

Hoàng tử ngây thơ lại bày ra vẻ mặt thánh thiện làm tôi cười chảy cả nước mắt. Trời ạ, những người có thể tìm vui trong đau khổ cũng thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng anh thực sự sẽ giữ mình vì mẹ tôi sao? Tôi không tin. *** Một mình lang thang ở khu đông Đài Bắc, giữa dòng người tấp nập, nhưng tôi lại cảm thấy mình sao mà lẻ loi, cô độc. Những khuôn mặt vô cảm toát ra vẻ bận rộn nhưng lại vô cùng lặng lẽ. Đi lước qua nhau, giữa bọn họ và tôi không có một sợi dây liên hệ nào. Tôi vẫn luôn cho rằng sống ở Đài Bắc thật không dễ gì mà tìm được niềm vui và sự thanh thản.

Ánh mắt đang lướt qua những khung cửa kính bỗng nhiên bắt gặp một hình bóng rất quen thuộc. Người ngồi bên khung cửa sổ trong quán cà phê chẳng phải chính là Lâu Phùng Đường sao? Không kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi hớn hở lao ngay vào trong vì rất muốn gặp anh. Cho đến khi đứng ở trước mặt anh, tôi mới cảm thấy mình quá sức lỗ mãng. Giữa ban ngày ban mặt, dĩ nhiên Lâu Phùng Đường sẽ không rảnh rỗi đến mức ra quán uống cà phê. Ngoài anh ra, còn có ba người khác mà tôi không quen biết ngồi cùng bàn. “Nhậm Dĩnh?” Anh kinh ngạc đứng dậy, sau đó liền nở nụ cười với tôi, nắm lấy tay tôi.

Tôi cắn môi dưới, cúi thấp đầu: “Nhìn thấy anh, nên em vào.” Tôi thật sự không biết tại sao mình bỗng nhiên cảm thấy kích động như vậy, giống như kiếp này sẽ không còn cơ hội gặp lại anh nữa, nên mới để lộ ra tâm trạng quyến luyến không muốn rời xa. Tôi vẫn chưa thu xếp hành lý xong, vậy mà đã bắt đầu nhớ nhung anh rồi. Tôi cẩn thận quan sát ba người phía sau lưng Lâu Phùng Đường. Hai người đàn ông nước ngoài ngồi đối diện, còn vị trí bên cạnh Lâu Phùng Đường là một cô gái xinh đẹp đến mức người ta phải chảy nước miếng vì thèm thuồng. Hiển nhiên là cô thư ký kế nhiệm tôi. Người đẹp kia cũng nhìn tôi dò xét, đôi môi đỏ mọng mê người khẽ hé mở, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi ai đó cắn một miếng. Trước đây, dù tôi có quyến rũ cỡ nào, cũng không học được cái vẻ hút hồn thiên bẩm này! Thực đúng là mỗi thời lại có nhân tài hiện, mỹ nữ thời nay thế thời xưa. “Thật ngại quá, làm phiền anh.” Tôi gật gật đầu, định rút tay lại, không muốn quấy rầy công việc của Lâu Phùng Đường.

Nhưng anh vẫn nắm chặt tay tôi, xoay người dùng tiếng Anh nhắn nhủ gì đó với mấy người khách, rồi kéo tôi sang một bên. “Anh có vài phút.” Lâu Phùng Đường nói. Tôi cười khẽ, gục đầu vào ngực anh: “Xin lỗi.” “Đi đâu như người mất hồn vậy.” Anh nhìn hai bàn tay trống không của tôi, biết tôi chỉ đi lang thang không có mục đích.

Trong mắt người khác, có lẽ tôi đang lãng phí cuộc đời; nhưng đối với tôi, bất kể làm việc gì miễn bản thân mình cảm thấy vui vẻ thì không thể xem là công cốc. Hưởng thụ sự cô đơn cũng là một phương thức truy cầu hạnh phúc, mà không phải ai cũng có khả năng làm được. Lâu Phùng Đường theo thói quen vuốt ve mái tóc tôi, nâng mặt tôi lên, trao cho tôi một nụ hôn: “Tối nay em rảnh không? Mình đi ăn tối?” “Ra ngoài ăn hả?” Tôi nhướn mày.

“Không lẽ em có ý tưởng hay hơn sao?” Anh cũng nhướn mày. Chúng tôi không thường dùng cơm tối cùng nhau; hơn nữa, tôi cũng chưa từng nấu một bữa cơm nào cho anh. Thế nên, trong căn hộ bọn tôi đang ở chưa bao giờ thật sự “nổi lửa” một lần, chỉ trừ vào buổi sáng mỗi người tự pha cà phê sữa mà thôi. Tôi vốn tham ngủ nướng nên ngay cả bữa sáng cũng không ăn cùng anh, cũng khó trách khi anh hỏi như vậy. Tôi không nấu cơm. Trái với dự kiến của Lâu Phùng Đường, tôi nói: “Về nhà ăn đi! Em biết nấu vài món, nếu tệ quá thì có thể gọi thức ăn ở ngoài.”

“Anh cần chuẩn bị những gì?” Anh mỉm cười vẻ uể oải, nửa như muốn trêu tôi. Tôi đẩy anh, tự mình lùi ra sau một bước: “Vác bụng về là được rồi.” Anh bật cười sằng sặc, chống một tay lên chiếc cột nhà kiểu La Mã màu trắng bên cạnh tôi, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ nam tính chết người. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi vào mắt mình của cô thư ký xinh đẹp kia - sếp cô ta đã bao giờ cười to sảng khoái như thế đâu? Đột nhiên tôi cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều khi biết có một số biểu cảm mà chỉ ở trước mặt tôi Lâu Phùng Đường mới bộc lộ ra ngoài. Điều này khiến tôi vô cùng đắc ý.

“Bảy giờ nhé?” Tôi hỏi nhanh, không muốn tiếp tục làm chậm trễ công việc của anh. Lâu Phùng Đường suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Bảy giờ.” Tôi vẫy vẫy tay chào rồi đi ra ngoài. Còn chưa đi tới cửa, anh đã đuổi theo kéo tôi lại, lúc tôi vừa xoay người sang thì lại nhận được một nụ hôn của anh.

“Anh sao vậy?” Tôi kinh ngạc nói. “Chỉ là muốn hôn em thôi.” Anh vuốt tóc tôi, rồi xoay người quay lại với mấy vị khách. Tôi che miệng, cười tủm tỉm bước ra khỏi quán. Có lẽ do hôm nay tôi không tô son, mà mỗi khi tôi không trang điểm, Lâu Phùng Đường thường đặc biệt thích để nụ hôn của mình khắp mặt tôi.

Một lần nữa quay trở lại với đường phố tấp nập, tâm trạng mừng rỡ vừa rồi của tôi lập tức chìm nghỉm. Sau khi đi rồi, có lẽ tôi sẽ nhớ anh nhiều hơn là tôi nghĩ. Nhưng, vậy thì sao, có lẽ nhớ nhung cũng là một thứ hạnh phúc đáng để trải nghiệm. Vẫy một chiếc taxi, nói tài xế chở mình tới siêu thị, tôi nhắm mắt nghỉ ngơi. Không thể không thừa nhận - tôi yêu anh. Từ ưa thích nay đã “thăng cấp” lên một bước chuyển thành tình yêu. Có điều, tình yêu và chia ly là hai việc khác nhau. Tôi thực sự nghĩ như vậy. Ai nói cứ phải dính chặt lấy nhau cả ngày mới là tình yêu chân chính? Cảm giác đơn phương của bên nào sẽ do bên đó tự cảm nhận, không liên quan gì đến việc Lâu Phùng Đường có yêu tôi hay không. Một cô gái có thể đối xử với tình yêu một cách lạnh lùng như vậy thực sự không có tư cách yêu ai hết. Có phải không? Ngay cả tôi còn phải thở dài ngao ngán. Mình rõ là một kẻ phá hoại các quy tắc của tình yêu!

*** Lo liệu việc ra nước ngoài sau lưng Lâu Phùng Đường cũng không quá khó khăn, chỉ cần tôi luôn giữ vẻ mặt bình thường như bấy lâu nay, thì sẽ không để lộ ra sơ hở gì. Thứ nhất, bởi vì tôi không có thói quen sửa soạn hành lý, nên cho dù dự định du lịch nước ngoài một thời gian dài, cũng chỉ cần xách theo một cái túi nhỏ, có hộ chiếu, có đô la là đủ rồi; những thứ khác giản lược hết. Cũng đâu phải tới nơi sa mạc hoang sơ, còn sợ không mua được quần áo, đồ dùng hay sao? Thứ hai, Lâu Phùng Đường không phải là loại đàn ông luôn ám ảnh với việc phải bám dính bạn tình cả ngày không rời. Tôi chịu không nổi loại người đeo như sam lại còn hùng hồn tuyên bố rằng vậy mới là biểu hiện của tình yêu; chỉ tổ khiến người ta không thở nổi.

Tôi thích Lâu Phùng Đường, anh có rất nhiều ưu điểm để người ta yêu thích. Nghĩ lại việc tôi có thể sống chung với anh lâu như vậy, yếu tố quan trọng nhất chính là cả hai đều cho nhau một khoảng không gian tự do. Tôi cũng rất ngạc nhiên khi mình có thể ở cùng anh lâu đến thế. Cho dù là ba mẹ ruột của mình, tôi cũng chưa từng ở chung lâu như vậy. Sáu giờ năm mươi lăm phút, tôi nhấc nồi canh ra khỏi bếp, đặt lên bàn ăn. Nhìn thức ăn đầy một bàn, tự nhiên tôi bật cười tự giễu, sao mà giống Hồng Môn Yến[2] quá. [2] Hồng Môn Yến là buổi tiệc được tổ chức tại vùng ngoại ô Hồng Môn đời Tần với sự tham gia của Hạng Vũ và Lưu Bang. Đây là buổi tiệc có sự ảnh hưởng quan trọng cho cuộc chiến nông dân cuối đời Tần sau này, được cho là nguyên nhân gián tiếp khiến Hạng Vũ thất bại và Lưu Bang lập nên triều Hán. Người đời sau đã dùng từ Hồng Môn Yến để chỉ về những buổi tiệc có nhiều mưu đồ.

Bữa cơm có ba món chính gọi nhà hàng mang tới, ngoài ra tôi còn làm thêm hai món xào và một món canh, trông cũng không tệ. Sau đó, tôi đến tủ rượu lấy một chai vang đỏ và hai cái ly chân cao, miệng vẫn không kìm được nụ cười châm chọc. Bỏ công sức ra để nấu một bữa cơm hình như cũng chính là việc mà một cô gái thường làm để lấy lòng người con trai mình yêu. Cứ thấy ngốc ngốc làm sao đó! Không ngờ tôi cũng chịu xuống bếp, không tự cười mình sao được? Do mẹ tôi là một người tình, nên từ trước tới giờ tôi chưa từng nếm trải cái cảm giác gọi là “nhà”. Và cũng bởi vì vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của mẹ đã vô cùng hoàn hảo, nên tôi càng không dệt lên bất kỳ một ảo tưởng tốt đẹp nào về cái gọi là “nhà”.

Một cô nhân tình đúng nghĩa sẽ không xem nơi ở của mình là một ngôi nhà ấm áp. Một người đàn ông nếu như thật sự yêu thương gia đình, liệu có thể nuôi nhân tình ở bên ngoài hay không? Tuy nhiên, tình huống này có lẽ không thích hợp áp dụng với một người độc thân như Lâu Phùng Đường. Song, bởi vì xưa nay tôi chưa từng tạo nên một bầu không khí hạnh phúc, ấm áp bao giờ, chính vì thế mà căn hộ này chưa khi nào tỏa ra mùi hương thơm ngát của những bữa cơm gia đình. Để chiếm được trái tim của một người đàn ông thì trước tiên cần thu phục dạ dày của anh ta. Nhưng mà, tôi đâu có muốn. Tôi không cần trái tim của Lâu Phùng Đường, không cần con người của anh, không cần tình yêu của anh, nên đương nhiên tôi cũng sẽ không nhân danh tình yêu giở bất kỳ thủ đoạn nào. Hôm nay là ngoại lệ, tôi bất chợt nỗi hứng nghĩ ra việc tổ chức một bữa tiệc chia tay. Trời đất! Xem ra từ trong tiềm thức tôi đã thấy chột dạ vì tội lỗi mất rồi! Không ngờ lại cảm thấy có một chút hổ thẹn với Lâu Phùng Đường như vậy.

Nghe tiếng mở cửa, tôi xoay người nở một nụ cười chào đón Lâu Phùng Đường vừa bước vào nhà; đúng bảy giờ, không hơn không kém. Trên tay anh cầm một bó hồng anh (corn poppy). Hai mắt tôi sáng rỡ, vội nhào tới đón lấy: “Loài hoa này giản dị ghê, không ngờ đại thiếu gia nhà họ Lâu như anh lại có thể chọn mua loại hoa này?” Hiện tại không phải những loại hoa màu hồng tím đang rất thịnh hay sao? Hoa hồng, hoa ly, hoa cát cánh, hoa thủy vu; chẳng ngờ anh lại tặng tôi một bó hồng anh. Lạ lùng thay, nó lại thực sự khiến tôi vô cùng yêu thích. “Giữa muôn vàng bông hoa đang khoe sắc, nó không xinh đẹp nhất cũng không bắt mắt nhất, nhưng không quá mộc mạc. Anh vốn định tặng hoa sen cho em, nhưng lại cảm thấy có vẻ báng bổ, nghĩ lại thấy hồng anh là thích hợp với em nhất.” Lời nói thẳng thắn của Lâu Phùng Đường tựa như ướp đầy mật ngọt yêu thương. Không ngờ những câu như vậy cũng có thể biến thành những lời có cánh. Tôi vui vẻ tìm ngay một bình thủy tinh để cắm hoa vào. Bất kể giá trị của chiếc bình hoa này có là bao nhiêu hoặc có làm bằng vàng đi chăng nữa, thì mỗi khi cần sử dụng, nó cũng chỉ là mình chiếc bình để cắm hoa mà thôi. Tôi cắm hoa vào bình xong, đứng tránh sang một bên hỏi Lâu Phùng Đường: “Có phải phối hợp với nhau thì sẽ tăng thêm sức mạnh?” Một bình hoa thực sự và một cô gái “bình hoa”. Hay là không?

Anh đặt chiếc cặp lên trên kệ, bước tới ôm ngang eo tôi, mỉm cười thì thầm: “Em lúc nào cũng đáng yêu như thế.” “Em có cần phải hiểu ý nghĩa của loài hoa này không?” Tôi ngẩng đầu hỏi anh. Anh lắc đầu: “Không! Anh mua nó bởi vì bản thân nó thu hút anh, chứ không phải vì ý nghĩa của nó hay vì lý do nào khác.”

Điều đó thật tuyệt. Xưa nay, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tặng hoa thì nhất định phải chấp nhận ý nghĩa nào đó của nó. Chỉ cần để hoa mang đến vẻ đẹp đơn thuần thôi không phải tốt hơn sao? “Nhưng em thấy trước đây anh thường hay đặt hoa hồng tặng người ta mà.” Tôi cố ý trêu tức anh. “Đó là xã giao thôi. Hơn nữa, bọn họ rất tin vào ý nghĩa của các loài hoa. Cũng may em hoàn toàn không tin mấy thứ đó. Em không biết cái gì gọi là “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” sao?”

Anh nở một nụ cười ngây thơ vô số tội. Tôi chọc chọc vào ngực anh: “Đồ cơ hội.” Kéo Lâu Phùng Đường ngồi vào bàn ăn, tôi lên tiếng cảnh báo trước: “Cho dù chỉ tàm tạm thì cũng xin anh ăn nhiều chê ít, bởi vì không có lần sau đâu đó.”

Anh liếc nhìn một bàn đầy thức ăn: “Nhìn cũng không tệ lắm. Nhưng mà sao anh lại có cảm giác đây giống như bữa Hồng Môn Yến vậy? Có thật là em chỉ bất chợt nảy ra ý định này thôi không?” Sự sắc sảo của anh làm tim tôi giật thót. Tôi ngồi xuống phía đối diện, xới cơm cho anh: “Yên tâm đi, em không phải là Chu Nguyên Chương, sẽ không thừa lúc anh cơm no rượu say ám sát anh đâu. Anh chỉ cần lo có nguy cơ bị đau bụng thôi.” Nâng ly cụng với anh, tôi ngửa đầu uống cạn.

“Dzô! Hôm nay có rượu hôm nay say.” Sự hăng hái và lòng nhiệt tình hiếm có của tôi khiến Lâu Phùng Đường cũng bị cuốn hút theo. Tôi vừa ăn vừa uống, lại còn mở nhạc, kéo anh ra khiêu vũ với mình. Tuy có ngà ngà say, nhưng cũng may chưa đến mức nhảy thoát y. Tôi chỉ phá ra cười như điên, uống ừng ực hết ly này đến ly khác, khóe mắt tự nhiên rơi lệ, chảy xuống trước ngực anh, khẽ thì thầm: “Lâu Phùng Đường, em thực sự rất thích anh.” “Anh cũng thích em.”

Tôi hài lòng với câu trả lời của anh. Đưa tay tắt đèn, tôi kéo anh ra đứng trước cửa sổ sát đất. Những ngọn đèn rực rỡ nhấp nháy bên ngoài rọi những tia sáng ngũ sắc vào trong khung cửa sổ vuông mờ tối nơi chúng tôi đang đứng. “Em sao vậy?” Anh nâng cằm tôi, thì thầm. “Không có gì, chúc mừng chúng ta thích lẫn nhau.” Tôi hất tóc ra sau, chậm rãi kéo Lâu Phùng Đường cùng ngồi xuống thảm. Anh ngồi dựa lưng vào tường, kéo tôi dựa vào lòng anh. Chúng tôi cùng hướng mặt ra ngoài, mặc cho những ngọn đèn neon nhấp nháy muôn vàn màu sắc lên mặt mình.

“Loại người như chúng ta thích nhau được cũng thật là một kỳ tích.” Tôi thở dài, men rượu khiến cho giọng nói của tôi càng thêm khàn đục. Tôi không say, chỉ hơi ngà ngà. Tôi thích cái cảm giác lâng lâng bay bổng này, đặc biệt khi được ngồi trong lòng anh. “Không. Đây là kết quả tất yếu.” “Như vậy mà đã là kết quả rồi sao?”

“Đương nhiên còn có đoạn sau nữa. Nhưng mà em đâu có muốn suy nghĩ quá nhiều, đúng không? Em sợ chết khiếp khi có người muốn trói buộc em còn gì.” Sao anh lại hiểu rõ tôi đến vậy! Không hổ là người đàn ông đầu tiên mà tôi yêu trong đời. Nhưng cũng bởi vì anh quá thông minh, nên tôi phải gạt bỏ ngay cái ý nghĩ tiếp tục ở lại bên anh một cách mù quáng. Có một số đàn ông càng ở chung càng khó dứt bỏ. Nếu không phải do Lâu Phùng Đường không buông tha tôi, có khả năng tôi không thể rời xa anh được. Thật bi thảm! Tôi không trả lời anh, giọng nói trầm ấm quyến rũ của anh lại cất lên phía trên đầu tôi: “Xưa nay em chưa bao giờ cho phép bản mình quá yêu thích một thứ gì, không mê đồ trang sức, cũng không ham quần áo đẹp, không có ai gọi là bạn bè tri kỷ, anh nghĩ, ngay cả ba em cũng chưa chắc đã hiểu được lòng em, đúng không?”

“Em có yêu mẹ em.” Tôi thì thầm. “Thì chuyện đó là đương nhiên. Trong giới hội hoạ ai cũng biết, phu nhân Nhậm Băng Tinh là một phụ nữ phóng khoáng giống người Di-gan. Tính cách của em cũng do mẹ em dạy dỗ mà ra. Bà lại dành cho em tất cả tự do mà em muốn, nên em hoàn toàn yên tâm yêu mẹ mình. Nếu bà không phải là một người mẹ như thế, thì cho dù có quan hệ huyết thống, em cũng sẽ không yêu hết lòng! Cũng như thái độ của em dành cho ba. Phần lớn thời gian, em đều qua loa cho có lệ, mỉm cười lễ phép với ông, nhưng vẫn giữ khoảng cách xa ngàn dặm.” Tôi khẽ nhích người, dựa lưng vào ngực anh, ngả đầu trên vai anh, hai tay vòng qua đầu ôm lấy cổ anh.

“Đúng vậy, em cương quyết không cho phép mình quá coi trọng những thứ bên ngoài bản thân mà em không thể nắm chắc trong tay. Yêu thích là một loại chấp niệm, không cần thiết để thứ tình cảm đó sản sinh quá nhiều. Sức người có hạn, nếu cái gì cũng muốn giữ lấy, vậy còn sống vui vẻ được sao? Từ vật chất cho đến những thứ tình cảm khó đoán của con người, em đều lãnh đạm, không khăng khăng muốn có cho bằng được. Trên đời không có chuyện gì là đương nhiên hết, có điều mẹ em cũng khá xui xẻo, mẹ sinh em ra, bởi vì là máu mủ cho nên mẹ đương nhiên phải yêu em. Em là một kẻ lạnh lùng và vô tình. Ba mẹ là người sinh ra em, nhưng nếu không những phẩm chất đặc biệt khiến em yêu thương sâu sắc, thì em cũng chỉ xem như người dưng nước lã mà thôi.” Tối nay là ngày xưng tội của tôi hay sao, khi không lại mất tự chủ trút hết nỗi lòng thế này? À, có lẽ là tôi say. “Em là kẻ bạc tình hay là quá đa tình?” “Cả hai đều không phải, em chỉ là một kẻ không có trái tim mà thôi. Anh cũng vậy, không phải sao?” Tôi cười hì hì hỏi ngược lại Lâu Phùng Đường. “Chỉ có điều anh độc đoán, kiêu căng hơn; ngoài ra, anh biết kiềm chế lại tuyệt tình, giỏi dùng người, biết cách lợi dụng triệt để năng lực của người khác. Trong Lâu thị có đủ hạng người, tài giỏi có, xoàng xoàng có, bình hoa có, lắm chuyện có. Hồi trước, lúc còn làm ở phòng nhân sự, em không rõ vì sao trong các nhân viên có người tốt kẻ xấu lẫn lộn, ai biết được anh từ đầu anh đã có ý đồ. Bởi vì anh biết cách lợi dụng đặc điểm của bọn họ để sử dụng vào từng loại công việc thích hợp. Lợi dụng xong, không còn tác dụng gì nữa, liền thẳng tay vứt bỏ không thương tiếc; cũng hệt như cách anh đối xử với phụ nữ... À, nhân tiện nói cho anh biết, sống chung với em đích thực là một bước đi sai lầm của anh đó.”

Lâu Phùng Đường không đùng đùng nổi giận như tôi tưởng, mà chỉ phá ra cười, tay siết chặc vòng eo tôi. “Nhậm Dĩnh, em nói đúng phần lớn, chỉ duy nhất một chỗ sai, chung sống với em không phải là sai lầm. Chúng ta chắc chắn là một đôi trời sinh.” Anh hôn lên gáy tôi, hơi nóng phả ra hầm hập: “Thậm chí chúng ta suýt chút nữa đã cưới nhau.” “Sao anh còn nhớ rõ mãi cái giao hẹn vớ vẩn đó vậy? Mau dùng bộ não thông minh của anh mà suy nghĩ đi, cưới em đâu thể đem lại cho anh tài sản lợi lộc gì. Xưa nay, anh đâu có làm mấy chuyện lỗ vốn, cho nên không thể sa chân vào cuộc hôn nhân này được.” Tôi trượt người xuống dưới thảm trải sàn, né tránh nụ hôn nhồn nhột của anh. Chẳng mấy chốc mà cả người đã nằm dài dưới thảm.

Lâu Phùng Đường nằm đè lên: “Tài sản dễ kiếm, không cần dùng hôn nhân để đổi lấy thêm nữa. Nói anh vì lợi ích mà kết hôn với một cô gái vừa nhìn đã thấy phiền chán, thì thà rằng tìm một cô gái thú vị như em làm liều thuốc bổ cho cả thể xác lẫn tinh thần khô cứng của anh còn hơn. Cuộc sống thoải mái dễ chịu là quan trọng hơn tất cả, anh không dại gì mà cầm đèn chạy trước ô tô. Nhưng mà, chừng nào em mới chịu dừng chân vì anh đây?” Tôi không trả lời, không thể trả lời, đành dùng một nụ hôn thật sâu để anh quên đi câu hỏi. Lâu Phùng Đường muốn giữ chân tôi cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Đàn ông luôn muốn giữ chặt lấy thứ mà anh ta thích thú, nhưng tôi sẽ không dừng lại vì bất cứ kẻ nào. Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ hiểu được điều này.

.