Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 11

Chương 10.

Đến Anh quốc cũng đã được bốn ngày, tôi và Ứng Khoan Hoài tá túc trong biệt thự ở vùng ngoại ô của một người bạn LonDon mà anh quen biết. Chúng tôi vừa du ngoạn ngắm cảnh, vừa đi xem triển lãm tranh ở các nơi. Giọng Anh và giọng Mỹ đúng là khác biệt, khiến cho cái gia tài tiếng Anh vốn đã rách nát của tôi trở nên lẫn lộn đến choáng váng cả đầu óc. Cho nên đơn giản nhất là cứ giả câm giả điếc. Cũng may đúng lúc tôi túm được Ứng Khoan Hoài, anh là một người đáng tin cậy và có sức chịu đựng dẻo dai. Chẳng việc gì phải lo! Ở thêm hai ngày nữa sẽ bay sang Pháp, Ứng Khoan Hoài còn có việc phải làm. Tôi ngồi một mình trên một chiếc ghế bên ngoài phòng tranh, Ứng Khoan Hoài và bạn anh đang ở bên trong thưởng thức những bức tranh trừu tượng ở bên trong, còn tôi tình nguyện ngồi ở bên ngoài thưởng thức cảnh đẹp đặc trưng của Châu u.

Trước mặt tôi là một quảng trường rộng, hàng đàn bồ câu đáp xuống mặt đất tản bộ hoặc kiếm ăn. Cảnh tượng này ở Đài Loan không hề có. Quanh quảng trường trồng kín một loại hoa mà tôi không biết tên. Phóng mắt nhìn ra xa, mỗi một tòa kiến trúc đều rất đẹp và trang nhã, mang đến cảm giác vui vẻ thoải mái vô cùng. Vài cặp tình nhân thu hút sự chú ý của tôi; nghe nói người Anh khá bảo thủ, nhưng những thanh niên dạn dĩ cũng không ít. Cái cảnh tượng anh anh em em thân mật, môi lưỡi quấn quýt ngay giữa thanh thiên bạch nhật này quả thật khiến tôi á khẩu không nói nên lời, chưa nói đến chuyện hai tay họ còn vuốt ve mơn trớn lẫn nhau. Tôi gần như có thể nhìn thấy những tia lửa không ngừng tóe ra chung quanh bọn họ. Cuối cùng, ánh mắt tôi chỉ tập trung vào một đôi tình nhân đang cãi nhau chí chóe, hai người chỉ trích lẫn nhau, song thỉnh thoảng lại vài động tác thân mật xen vào. Sau đó, lại thêm một cô gái khác xuất hiện, cô nàng ban đầu giáng cho chàng trai một cái tát vào má, rồi che mặt chạy đi. Tiếp đến, tình huống biến thành một cuộc truy đuổi của ba người, biến mất tại một khúc quanh.

Hết kịch. Tôi cũng thở phù một hơi. Thấy vài con bồ câu bước chầm chậm về phía mình, tôi móc trong giỏ ra một ổ bánh mì, bẻ thành mảnh vụn ném cho chúng. Chỉ trong chốc lát, tôi suýt chút nữa thì bị nhấn chìm giữa một đàn bồ câu, sợ đến mức tôi phải ném bánh mì ra thật xa. Những con bồ câu này quá dạn dĩ, chúng chẳng biết sợ hãi là gì... Haiz, tựa như tình yêu. Con người ta không bao giờ biết đủ. Sau khi nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp theo sẽ đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu, ví dụ như: cả đời chung thủy, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ... Nhưng mà, cả đời thì dài lắm. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai một con người? Bởi vì yêu người ta, cho nên không cho phép người ta phản bội mình. Tiếp đến lại lần lượt đưa ra những yêu cầu mà ngay cả chính mình cũng chưa chắc thực hiện được, chỉ chăm chăm bảo đảm quyền lợi của bản thân. Bánh mì và bồ câu là một ví dụ rất kỳ lạ. Tình yêu là bánh mì, bồ câu là những yêu cầu đính kèm của tình yêu.

Yêu nhau đến mức thành ra ngu si là một điều thật kinh khủng. Mỗi lần ngẫm nghĩ về vấn đề này tôi đều thấy sởn cả gai ốc, cảm thấy may mắn vì mình chưa bao giờ bị lún sâu vào đó. Tôi nhớ Lâu Phùng Đường. Tôi chưa bao giờ đè nén tình cảm này trong lòng. Nhớ nhung là một loại cảm xúc đâu dễ gì mà có được, cần gì phải đè nén? Anh ta là một người đáng để tôi nhung nhớ. Thực ra, hai ngày trước tôi đã gởi một bức thư cho anh ta, nếu không có gì trục trặc thì khoảng một tuần sau anh sẽ nhận được. Xa nhau là cho cả hai bên một cơ hội. Tôi không nghĩ rằng anh sẽ nổi cơn tam bành, nhưng bản tính độc đoán sẽ khiến anh khó có thể chấp nhận nổi chuyện này. “Hi, cô vẫn ổn chứ?”

Người bạn của Ứng Khoan Hoài đi ra trước, ân cần chào hỏi tôi bằng một câu tiếng Anh đơn giản. Đôi mắt màu nâu sậm của anh ta tỏa ra một chút ấm áp vừa phải và một sự thích thú nho nhỏ. Anh ta tên là William Quentin, phó giáo sư của một học viện danh tiếng nào đó ở Anh quốc. Tôi và Ứng Khoan Hoài là những vị khách đang quấy rầy nơi ở của anh ta. Tôi gật gật đầu, cũng may mình không thông thạo ngôn ngữ. Người đàn ông này mặt mũi rất được, nhưng tôi không muốn nghĩ đến chuyện tìm một bạn trai khác quá sớm như vậy, nhất là trong lúc tôi vẫn còn tưởng nhớ đến Lâu Phùng Đường. Hơn nữa, tôi nghĩ đàn ông có thể gây cảm tình tốt với tôi cần có một số điều kiện cần thiết rõ ràng. Lăng nhăng, không chung tình là điều tiên quyết. Điều thứ hai là nội tâm phải phong phú; có vẻ như tôi không tài nào chịu nổi loại người nhạt nhẽo, vô vị. Tiếp đến là thể trạng tốt, ngoại hình đẹp, uhm… Lâu Phùng Đường đã cho tôi những kỳ vọng quá cao, để giờ đây tôi nhìn người đàn ông nào cũng thấy khuyết điểm. Có lẽ sau một thời gian nữa, tiêu chuẩn của tôi mới có thể hạ bớt. Quentin lại huơ tay múa chân nói gì đó, còn tôi thì vẫn giữ nguyên một bộ mặt nghệch ra như con ngốc, mỉm cười nhìn người đàn ông dè dặt lại bảo thủ kia đang cố gắng sử dụng ngôn ngữ cơ thể để “nói” trong vô vọng. Kiểu đàn ông chân thành này chắc chắn không nằm trong danh sách các điều kiện của tôi.

“Tôi nghĩ anh ta đang hỏi em - cô gái quyến rũ - có muốn sang phía đối diện uống một tách cà phê hay không.” Một lời giải thích mang theo ý cười từ bên ngoài xen vào. Tôi và Quentin cùng lúc quay sang nhìn về phía người đàn ông nói tiếng Trung bên cạnh. Đó là một người đàn ông rất đẹp, đồng thời có thể nhận ra anh ta là con lai. Mái tóc xoăn màu nâu đen, làn da ngăm ngăm, hàm răng trắng bóng, đôi mắt màu đen, đường nét rắn chắc, cơ thể cao lớn tráng kiện, mặc đồ tây mang giày da, anh ta đang mỉm cười nhìn tôi với vẻ mặt gian gian, ánh mắt không chút kiêng dè.

“Em là con gái Đài Loan sao? Đó chính là quê của mẹ tôi. Tôi chỉ mới tới đó có vài lần, nhưng chưa từng gặp cô gái nào quyến rũ giống như em.” Anh ta nói chuyện rất thản nhiên, không thèm che giấu thái độ khiếm nhã của mình, hơi khom người: “Tôi tên là Warren Wilt, tên tiếng Trung là Trịnh Hoa Luân. Còn em?” Hôm nay gặp phải một kẻ kiêu căng, ngạo mạn như vậy thật khiến tôi mở rộng tầm mắt. Làm gì có ai bắt chuyện với người khác tự nhiên một cách đương nhiên như anh ta, giọng điệu đó giống như nếu tôi không trả lời thì chính là một kẻ bất lịch sự. Tôi bật cười, nhìn chiếc cặp táp trên tay anh ta, rồi lại ngắm bộ âu phục đắt tiền được cắt may khéo léo trên người anh ta. Người này đang trên đường đi bàn chuyện làm ăn sao? Chắc cũng là một người có chút địa vị, hơn nữa còn rất được phụ nữ ái mộ nên mới có thể suồng sã đến mức này. Nhưng mà Phùng Đường của tôi chưa từng ngạo mạn và mất phẩm giá như thế. Tôi không thể tưởng tượng ra nổi bộ dạng Lâu Phùng Đường ăn no rỗi việc ngốc nghếch chạy ra đường bắt chuyện làm quen với mấy cô gái xinh đẹp. Còn lâu anh mới làm mấy chuyện này, anh chỉ chấm những cô nàng sẵn sàng bán mình vì tiền mà thôi, chơi trò tiền trao cháo múc, chứ không có... ừm... romantic! Nhưng mà, tôi nghĩ quen mấy cô em bên đường cũng khá là tiết kiệm tiền đó chứ! Loại quan hệ chỉ phát triển dựa trên thể xác này ngoài việc chỉ cần bán nhan sắc ra là đã thành công rồi, không cần bàn đến chuyện giá cả.

Trước khi trả lời anh bạn con lai tuấn tú, tôi đứng dậy khoác lấy cánh tay Quentin. Mặc dù ngôn ngữ bất đồng, nhưng tôi cũng dùng hành động để bảo vệ mặt mũi và danh dự của anh ta. “Anh Wilt, anh đang định theo đuổi tôi sao?” “Từ trước đến nay, tôi chưa từng bỏ qua việc hỏi thăm quý danh của bất kỳ giai nhân xinh đẹp nào.” Anh ta trả lời hết sức lém lỉnh.

“Đây thực sự là một thói quen rất khó ưa.” Tôi mỉm cười phê bình. Một cơn gió nhẹ thoáng qua, thổi mái tóc dài của tôi bay bay. Tôi kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ mặt say đắm của người đàn ông xa lạ. Đây là biểu cảm chỉ nhìn thấy ở Lâu Phùng Đường! “Mái tóc của em chính là thứ tuyệt vời nhất trên toàn bộ cơ thể.”

Tôi vẫn cười, đột nhiên sẵn lòng cho anh ta biết tên mình. “Tôi là Nhậm Dĩnh.” Ứng Khoan Hoài đã ra khỏi phòng tranh đang bước về phía này, tôi kéo Quentin cùng đi sang bên đó. “Tạm biệt! Rất vui khi ở Anh lại gặp được một người biết nói tiếng Trung.”

“Hey! Tôi có thể biết chỗ ở của em không? Hoặc là số điện thoại?” Tôi đã đi được mấy bước, vẫy vẫy tay chào anh ta: “Không thể, tôi sắp đi Pháp. Nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại ở Đài Loan! Đến lúc đó tôi sẽ xem xét việc có hẹn hò với anh hay không.” Anh ta đứng yên, chào từ biệt tôi bằng một nụ cười toe toét, trong mắt lóe lên thông điệp: Hãy đợi đấy. Tôi lại ra sức vẫy tay chào, rồi cùng với Ứng Khoan Hoài và Quentin lên xe bus trở về vùng ngoại ô.

Tôi nghĩ rằng cái anh chàng Warren gì đó chỉ là một khúc nhạc đệm ngắn ngủi thú vị của tôi tại Anh mà thôi. Nhưng sự thực không như vậy. Thật không biết tôi có nên vì chuyện này mà chửi to một câu “chết tiệt!” hay không, hay là nên cảm thấy biết ơn anh ta? Tóm lại, tôi không ngờ anh ta lại trở thành một yếu tố then chốt làm cho cuộc đời tôi đảo ngược hoàn toàn, như thể Thượng đế đã định sẵn như thế ngay từ đầu. ***

Sau khi đến Pháp, ngày tháng mới thực sự là buồn chán thê thảm. Ứng Khoan Hoài thì bận ngập đầu, còn tôi thì chẳng đi thăm thú được chỗ nào hết. Mỗi ngày chỉ có thể dạo vòng vòng trong phạm vi một kilomet quanh khách sạn, vì sợ lạc đường nên chẳng dám đi xa hơn. Ngày nào cũng ngồi ở một quán cà phê ngoài trời trầm tư, nhâm nhi cà phê. Cho tới ngày rời khỏi Pháp, e là dạ dày tôi sẽ bị thủng một lỗ vì uống quá nhiều cà phê mất. Không có hướng dẫn viên du lịch, tiếng Pháp lại dốt đặc; thôi thì dù sao cũng còn nhiều thời gian, tôi không cần phải sốt ruột đòi đi chỗ này chỗ nọ cho bằng được. Nhưng mà mấy ngày gần đây trong lòng cứ có một cảm giác khó chịu, bất an. Bấm ngón tay tính toán, tôi ra nước ngoài đã hơn hai mươi ngày, một dự cảm xấu xuất hiện khiến tôi luôn phiền muộn. Tôi đang hy vọng dự cảm này sẽ không trở thành sự thật. Hơn hai mươi ngày rồi mà vẫn chưa thấy, nhưng rõ ràng tôi vẫn luôn sử dụng bao mà! Trừ phi tôi cũng xui xẻo giống như mẹ, dùng phải một cái bao rách? Không phải chứ? Tôi không muốn có con đâu! Nghe nói, cứ mười cặp vợ chồng thì có một cặp không thể thụ thai. Hơn nữa, để có được con còn phải hao tổn bao nhiêu công sức và tiền bạc nữa. Nhưng vì sao người mong thì không có, kẻ không muốn thì hết lần này tới lần khác “trúng thưởng”?

Haiz! Tôi uể oải lê bước trở về phòng khách sạn, bắt đầu có cảm giác tự làm, tự chịu. Do hai mắt cứ dán chặt dưới đất không để ý đường đi, nên vừa vào khách sạn, tôi liền đụng phải một “bức tường thịt” rắn chắc, liền vội vàng nói lời xin lỗi: “Xin l...” Chưa kịp nói xong, mặt của tôi đã bị nâng lên một cách thô bạo, âm thanh cuối cùng tắc nghẹn luôn trong cổ họng. Ah... ah... anh... Lâu Phùng Đường!

Tôi bị hoa mắt rồi sao? “Có vẻ như em sắp ngất xỉu rồi thì phải.” Anh ta mỉm cười vô cùng thoải mái. Nhưng trong mắt lại ngập tràn bão tố phong ba, chẳng có chút gì gọi là thư thoải mái. “Em...” Tôi không thể thốt nổi một lời, cũng không biết nên nói cái gì.

“Đi.” Anh vòng tay ôm chặt tôi, đi về hướng thang máy. Chỉ một lát sau, tôi đã ở trong phòng anh, nhưng bản thân vẫn chưa thể hoàn hồn sau cơn hoảng hốt. “Đây... đây có thể xem là gặp bạn cố tri nơi đất khách không?” Khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, một nụ cười cũng từ từ hiện lên trên mặt tôi. Dù sao đi nữa, ở một đất nước xa lạ mà gặp được đồng bào của mình là một chuyện đáng vui mừng, huống chi lại còn quen biết nhau. Nhưng mà làm thế nào Lâu Phùng Đường có thể tìm ra tôi? À không, vì sao anh lại đi tìm tôi, tiếp đó mới chính thức tìm ra tôi? Sự kinh ngạc của tôi lấn át tất cả mọi cảm xúc khác.

“Em có thể xem như đó là một sự trùng hợp, và hãy bắt đầu giải thích lý do tại sao lại ra đi.” Anh ngồi xuống trước mặt tôi, tựa như một con hổ dữ bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng xông lên giết chết con mồi. Điều đó cho thấy cơn thịnh nộ tích tụ lâu ngày của anh giống như một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào. Nhưng mà, Lâu Phùng Đường có nhất thiết phải giận dữ đến thế không? Chẳng qua cũng chỉ là việc tôi rời khỏi anh thôi mà. “Lâu Phùng Đường, vì sao anh lại nổi giận?”

Anh trừng ánh mắt nhìn tôi khó tin, dọa tôi sợ đến mức lùi hẳn vào trong ghế sofa. “Em ra đi không một lời từ biệt, tin tức bặt tăm, lại còn bỏ đi cùng một người đàn ông, ngay cả một lời cảnh báo trước cũng không. Sáng sớm hôm đó em còn ngọt ngào vui vẻ ôm hôn anh chào buổi sáng, vậy mà đến chiều em đã mất tích không thấy bóng dáng! Tại sao anh lại không được tức giận?” “Được rồi, ra đi mà không chào từ biệt là lỗi của em. Nhưng em là người tự do, ra đi là chuyện tất yếu sẽ xảy ra, không phải vì người đàn ông khác.”

Lâu Phùng Đường nhìn tôi chằm chằm: “Anh biết. Đi cùng đàn ông cũng không có nghĩa là có chuyện mập mờ giữa hai người, anh nghĩ em không phải là người dễ dàng chấp nhận một người đàn ông khác trong khi vẫn còn thích anh. Thế nhưng, anh phải cảnh cáo em, Nhậm Dĩnh, một khi em muốn tiếp nhận một người đàn ông nào khác, mà điều kiện của người đó không bằng anh, anh sẽ bóp chết em.” Lời đe dọa của Lâu Phùng Đường vô cùng nghiêm túc. Tôi cười khan một tiếng, chỉ vì cho đến hiện tại tôi vẫn chưa rơi vào tình cảnh này, nên không cần phải lo lắng. Nhưng mà tâm trạng bỗng thấy rất nặng nề. Anh đưa tay ra kéo tôi vào lòng, bắt đầu bức cung: “Mau cho anh biết lý do em ra đi không lời từ biệt.”

“Dễ đoán thôi mà. Bởi vì nói lời chia tay với anh thực chất không có tác dụng, anh đã có thành tích lật lọng một lần rồi.” Lâu Phùng Đường chỉ cười khì khì. Tôi nói tiếp: “Em nghĩ, mình cần tạo cơ hội cho cả hai chúng ta rời xa nhau để bình tĩnh lại. Em không muốn mình thích anh quá nhiều, cũng không muốn lún sâu vào những khuôn mẫu tất yếu của tình yêu. Vả lại, biết đâu còn có một người đàn ông khác đang chờ em tìm thấy thì sao? Còn anh, là con trai duy nhất của một ông chủ tập đoàn lớn, cuối cùng rồi cũng có một ngày anh phải kết hôn sinh con. Anh cũng nên đi tìm một cô gái đàng hoàng tử tế mà xây dựng gia đình. Đừng lãng phí thời gian nữa. Anh không cảm thấy sống chung với nhau quá lâu, chúng ta sẽ trở nên quá quen thuộc đối phương, cuộc sống sẽ từ từ biến thành một vũng ao tù nước đọng hay sao?” “Em đã chán ngán cuộc sống cùng anh rồi sao?” Anh hỏi. “Không, chỉ là em không muốn bản thân ngày càng mê muội. Anh cũng biết, em cương quyết không cho phép bản thân mình coi trọng bất cứ một thứ gì. Em yêu bản thân còn hơn yêu người khác, suốt đời cũng sẽ chỉ coi mình là trung tâm, không muốn suy nghĩ cho bất kỳ ai. Nên đương nhiên, em cũng sẽ không vì yêu anh mà để mình chịu thiệt thòi.” Ích kỷ là bản tính của tôi, tự do là thứ nhất định tôi giữ chặt. Nói đến tính cách của tôi quả thực không có điểm nào là tốt đẹp. Trong lúc cả nhân loại ca tụng phẩm chất hy sinh cống hiến, thì tôi chỉ nghĩ làm thế nào để mình có được một cuộc sống tốt. Thực sự, tôi là một cô gái xấu tính.

“Được, nếu như em có thể ích kỷ đến cùng, vậy thì hãy nói cho anh biết, sau khi rời bỏ anh, em có thấy hạnh phúc hơn không?” Tôi lắc đầu: “Không, nhưng em ra đi là để ngăn ngừa tai họa chưa xảy ra. Trong lúc tính ích kỷ của em chưa gây ra tổn thương, em nghĩ anh không nên tiếp tục chung sống với em nữa. Có lẽ đâu đó còn có một cô gái hấp dẫn hơn em đang chờ anh phát hiện, mà người con gái đó có thể toàn tâm toàn ý yêu anh, xem anh như trời, như đất, như không khí của cô ấy.” “Anh cần gì cái thứ tình yêu mệt mỏi đó?” Anh cúi đầu hôn tôi. “Em sợ anh sẽ chán ghét em hay là sẽ yêu em quá sâu đậm?”

Tôi kinh ngạc nhìn Lâu Phùng Đường. Anh đang nói cái gì vậy? Anh lại nói tiếp: “Từ trước tới giờ, em chưa từng coi trọng bất cứ việc gì bởi vì em biết rõ đời người là vô thường, không có gì là bất biến; vì sợ bản thân cho đi quá nhiều sẽ dẫn đến kết cục đau lòng. Em biết chỉ có bản thân mới là thứ duy nhất nắm chắc trong tay mình. Hơn nữa, em cũng sợ anh sẽ giống như những người đàn ông khác, sau khi yêu một cô gái rồi, liền yêu cầu cô ấy phải hoàn toàn phục tùng dâng hiến, sinh con đẻ cái, quán xuyến nhà cửa, làm một người vợ hiền dâu thảo, phụng dưỡng cha mẹ chồng, hy sinh tất cả vì chồng vì con, mà đánh mất đi sự tồn tại của chính mình.” “Đó là hôn nhân.” Tôi ngắt lời anh.

“Đúng. Chỉ vì chúng ta nhất định sẽ kết hôn, cho nên anh có thể nói trước với em là anh sẽ không bao giờ yêu cầu em làm những việc đó. Còn về tình yêu - em không nghĩ chúng ta vốn đã yêu nhau ngay từ đầu rồi sao?” “Hồi nào?” Tôi tuyệt đối không tin. Vẻ mặt Lâu Phùng Đường vừa muốn cười lại vừa có chút tức tối.

“Không có mới là lạ! Nếu bộ não của em đừng có lúc nào cũng xem những công thức tình yêu cứng nhắc kia là thứ mà một người bình thường nào cũng phải trải qua, thì em sẽ phát hiện, thực ra chúng ta đã-đang yêu nhau. Chúng ta không thay đổi mình vì đối phương, không đi xem phim, không uống cà phê, không tra hỏi nhau, mỗi người đều có không gian tự do của riêng mình; thế nhưng khi chúng ta sống chung thì lại không hề gượng gạo, hơn nữa còn có thể tâm sự với nhau, có thể hôn nhau. Ai nói đây không phải là tình yêu? Em cho rằng cứ phải nói những lời đường mật, cứ phải sớm chiều bên nhau, cứ phải dán chặt mắt vào nhau thì mới là chuẩn mực của tình yêu hay sao?” Tôi há hốc vì kinh ngạc, lời anh nói như một cây búa tạ đập nát những lý lẽ vững vàng của tôi. Tại sao tôi không biết tôi và anh đang yêu nhau? Tôi nghĩ chúng tôi chỉ thích nhau mà thôi. Lâu Phùng Đường quá lăng nhăng nên không thể yêu tôi, tôi cũng không trông mong điều đó. “Em cho rằng sống chung dưới một nhà thì đương nhiên phải như vậy.”

“Em nhìn thì có vẻ thông minh, nhưng thực ra là một cô ngốc.” Anh không hề khách sáo đưa ra kết luận. Đáng buồn thay, chính bản thân tôi lại đồng ý điều anh nói. “Cho nên, em nói xem, anh có thể không đi tìm em sao? Em có thể ngao du khắp chân trời góc biển, nhưng nhất định phải cho anh biết em đang ở nơi nào.” Lâu Phùng Đường nghiêm túc yêu cầu tôi phải hứa với anh chuyện này.

Bộ não của tôi còn chưa kịp hoạt động bình thường trở lại, chỉ có thể ngẩn ngơ gật đầu, không biết nên đối mặt với tình huống mới này như thế nào. Tôi và anh đã phát minh ra một phương thức yêu đương mới rồi ư? Vì sao ngoài niềm hạnh phúc tôi còn có thể cảm nhận được sự tự do? Tình yêu chẳng phải là thứ giam cầm trái tim con người ta hay sao? Thế nhưng, cho dù một tình yêu kéo dài năm mươi năm đã chứng minh điều đó là sự thật, cũng không có nghĩa là tình yêu không có cách chú giải mới? Tôi phải suy nghĩ về chuyện này. Nhưng trước tiên tôi phải hỏi một vấn đề làm tôi tò mò nhất: “Rốt cuộc anh làm thế nào mà tìm được em?” Có lẽ Lâu Phùng Đường thấy vẻ mặt tôi khó chịu, nên không tiếp tục lẩn quẩn chủ đề yêu đương này nữa, cho tôi một chút thời gian để xả hơi, trả lời: “Hai tuần trước, anh nhận được thư của em, liền vội vàng bay sang Anh, Tất nhiên anh không biết tìm em ở đâu, may là còn có công việc khiến anh bận rộn. Anh có một hợp đồng phải ký với công ty Wilt, nên quen được một gã con lai phong lưu phóng khoáng, tên là Warren Wilt.”

“Hả?” Không phải chứ? Không ngờ một kẻ chẳng liên quan gì lại giúp anh tìm được tôi. “Dĩ nhiên anh ta có nhắc tới một cô gái xinh đẹp đến từ Đài Loan, năm lần bảy lượt tán thưởng vẻ đẹp của con gái Đài Loan chúng ta, nhất quyết đòi lần tới khi đến Đài Loan, anh phải giới thiệu cho anh ta một vài người đẹp. Còn em, chẳng những cho anh ta biết tên, còn cho biết chuyện mình sắp sang Pháp, không phải sao?” Thật là, trên đời sao lại có những chuyện trùng hợp kỳ lạ như thế?

Lâu Phùng Đường nói tiếp: “Vì anh còn có việc cần làm nên phải trở về Đài Loan, bèn nhờ Warren Wilt giúp anh kiểm tra danh sách các khách sạn ở Pháp. Cũng may anh biết em đi cùng với một người bạn hoạ sĩ, cái người một dạo bị anh tưởng là tình nhân của em đó. Thông tin này vô cùng hữu ích, không lâu sau anh ta đã tìm được em cho anh, cả nước Pháp chỉ có nơi này đang tổ chức triển lãm tranh quốc tế.” “Sao anh biết anh ấy với em không có quan hệ gì?” Tôi giở giọng châm chọc. “Bởi vì sau này anh có điều tra mới biết được người anh ta thầm mến chính là mẹ em.”

Tôi gật đầu, vòng tay ra ôm cổ anh: “Thật là vất vả cho anh quá! Lặn lội tìm tới tận đây. Em rất vui khi được gặp anh. Nhưng mà, em sẽ không kết hôn với anh đâu.” “Chúng ta sẽ kết hôn, hơn nữa, còn là ngay ngày mai.” Hai mắt tôi trợn trừng: “Ai cho phép anh…”

“Không công khai, không đãi khách, không thông báo cho ai hết.” Lâu Phùng Đường nhẹ giọng trấn an tôi. “Về khoản này anh rất cố chấp, anh muốn em làm vợ anh. Nhưng trừ việc là vợ của anh ra, em sẽ không phải mất đi tự do của mình. Em không cần làm phu nhân nhà họ Lâu, chỉ cần làm vợ của Lâu Phùng Đường. Em vẫn có thể đi du lịch tùy thích, thậm chí ngưỡng mộ đàn ông cũng được… Có điều, nếu như em không còn yêu anh nữa, thì phải cho anh biết. Anh tin em sẽ không cùng lúc qua lại với người đàn ông khác trong khi vẫn yêu anh. Và anh cũng làm như vậy. Chúng ta sẽ tạo nên một hình mẫu chung sống chân thành và thẳng thắn.” Trời đất! Tôi nghe mà tim đập loạn xạ. “Nhưng còn người nhà của anh…”

“Trước khi bước sang tuổi ba mươi, anh đều tự mình giải quyết tất cả mọi việc, không lý gì sau ba mươi tuổi, có vợ rồi mà còn để người khác xen vào chuyện của mình. Người mà em kết hôn chỉ là một mình anh, và anh bằng lòng cho em tự do. Đó là cách anh yêu thương em.” “Nhưng còn chuyện sinh con…” Anh trả lời rất thận trọng: “Chúng ta có thể tránh thai, không bắt buộc. Tuy nhiên, tỉ lệ phòng tránh cũng chỉ đến chín mươi chín phần trăm mà thôi, một khi chúng ta đã phòng ngừa nhưng vẫn có con, anh tuyệt đối không cho phép em phá thai.”

Có vẻ như các điều kiện kia hoàn toàn lợi cho tôi. Thế nhưng, một người chồng như anh hà cớ gì phải nhân nhượng tôi đến mức đó? Chỉ cần một bên thấy miễn cưỡng thì cần gì phải kết hôn. “Lâu Phùng Đường, anh đã cho em tự do thì cần gì phải cưới em?” “Thực chất anh cũng đang vì bản thân mình.” Anh bế tôi lên, đi về phía giường, đặt tôi nằm một bên, còn anh thoải mái nằm xuống bên cạnh dang rộng tay chân.

“Nếu anh cần một cô vợ suốt ngày dùng danh nghĩa tình yêu đẻ bám dính lấy mình, thì anh sẽ không còn độc thân cho đến tận bây giờ, cũng không dùng tiền bạc để trao đổi quan hệ nam nữ. Bởi vì anh biết những phụ nữ khát tình sẽ trở nên cuồng dại chẳng khác gì một người điên. Có lẽ em vẫn luôn thắc mắc vì sao một người lăng nhăng như anh lại sẵn sàng bỏ qua những thiếu nữ xinh đẹp, ngây thơ trong trắng kia, mà chỉ muốn một cô gái có thành tích tai tiếng chẳng kém cạnh anh như em. Thế nhưng, nếu đem ra so sánh, thì cái màng trinh kia chẳng đáng để anh đánh đổi cả cuộc đời sau này của mình. Anh yêu em vì sự tỉnh táo đầy lý trí của em, cũng yêu em vì em không nhân danh tình yêu mà ghen tuông mù quáng. Nguyên tắc của anh là, nếu đã tin tưởng, thì không bao giờ được phép bắt bẻ, nghi ngờ. Nếu anh đã nói yêu em, thì sẽ không để em ngày nào cũng lôi câu “anh có yêu em không” ra mà hỏi như một con ngốc. Nhưng em chính là một cô gái ngàn người có một, em không phải loại người sẽ làm ra chuyện điên rồ đó. Nói như thế có nghĩa là anh cũng cần tự do, cũng cần không gian riêng. Cái cảm giác khi biết được trên đời còn có một người cùng chung tư tưởng với mình thật là tuyệt vời. Nó thôi thúc anh nhất định phải cưới em, để em hiểu được chúng ta thuộc về nhau. Sự chia xa trong hơn hai mươi ngày vừa qua chỉ càng đẩy anh đi đến quyết định này nhanh hơn.” “Trời ơi, thì ra chúng ta là những người cùng chung tín ngưỡng, em còn tưởng anh chỉ là một kẻ háo sắc mà thôi.” Tôi mỉm cười, nằm chồm lên người anh, nhìn vào mắt anh: “Thế nhưng, một ngày nào đó nếu một trong hai chúng ta chán ghét đối phương thì phải làm sao? Kết hôn rồi lại ly hôn phiền phức lắm.” Anh đưa tay nâng hai bên má tôi: “Đời người quá dài, nên anh không thể tùy tiện hứa hẹn điều gì. Anh chỉ có thể nói với em rằng, nếu như có một ngày chúng ta không còn yêu nhau nữa, em vẫn sẽ là cô gái mà anh tán thưởng nhất; chia tay rồi, cũng có thể là bạn. Một trong những nguyên nhân của việc kết hôn là đề phòng khi có con thì còn có thể cho nó một thân phận hơp pháp.”

“Xem ra anh thực sự muốn có một đứa con thì phải?” Tôi phát hiện hình như hắn rất yêu trẻ con. Lâu Phùng Đường lắc đầu: “Anh thường tưởng tượng nếu anh có con với em, đó nhất định là một chuyện rất đáng kỳ vọng. Tháng trước, chính là vì quá mong muốn có một đứa con nên anh mới đánh cược với em trong ba ngày đó. Thử nghĩ xem, một cô con gái có tính cách của em, lại làm cho cả đám đàn ông hồn xiêu phách lạc. Đó chính là niềm kiêu hãnh của một người làm cha.” “Ơ, ba em có bao giờ nghĩ thế đâu.” Tôi hôn anh.

Yên lặng một lúc, anh ôm tôi vào lòng. Thì thầm: “Kết hôn nhé.” ‘Được.” Tôi cũng trả lời rất khẽ, cảm thấy rung động tận tâm can. Sau này, thực sự có thể được tự do hay không tôi không biết, nhưng bởi vì cuộc sống đối với tôi là những cuộc phiêu lưu không ngừng nghỉ, nên nếu tôi có thể yêu thích trò chơi nhảy Bungee, thì sao lại không dám đối đầu với lời khiêu chiến của hôn nhân dành cho mình?

Điều quan trọng là, người đàn ông này có cùng quan niệm sống với tôi, cũng đồng thời đập tan rất nhiều nhận định võ đoán của tôi về đàn ông. Không ngờ Lâu Phùng Đường vẫn muốn tôi, dù luôn tưởng rằng tôi từng có rất nhiều bạn trai. Thời gian này chắc hẳn anh cũng giằng xé nhiều lắm. Thế nhưng, anh biết rõ tương lai quan trọng hơn quá khứ. Tôi thưởng thức anh. Ngày sau, muốn tìm được một người đàn ông tuyệt vời hơn anh nhất định không phải là chuyện dễ. Nhưng mà, tương tự, nếu như anh thưởng thức tôi, nhất định cũng sẽ không tìm được một cô gái nào đặc biệt hơn tôi.

Có thể yêu nhau trong bao lâu không quan trọng, quan trọng là... tôi yêu anh, anh cũng yêu tôi, ngay hiện tại, ngay phút giây này. Mỗi một khoảnh khắc đều là một sự vĩnh hằng. Lâu Phùng Đường kéo tôi đứng dậy: “Em đang cười gì đó?” “Em sắp làm cô dâu rồi, không nên cười hay sao?”

Anh mỉm cười, đương nhiên sẽ không tin câu trả lời lấy lệ của tôi. “Đi thôi, chúng ta đi mua lễ phục. Tuy không có nhiều người chứng kiến, nhưng cho dù một mình tận hưởng niềm vui riêng thì cũng không nên qua loa.” “Đương nhiên.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông xã tương lai của mình, anh cũng nhìn tôi, cả hai đều quan sát đối phương trong một vai trò khác và bằng một con mắt khác. Anh nở nụ cười trước: “Hài lòng không, bà Lâu của anh?” “Trong vai trò một người chồng, thì anh khiến em được nở mày nở mặt trăm phần trăm.”

“Em cũng vậy.” “Vậy anh cũng hài lòng chứ, ông Nhậm của em?” Anh ôm tôi đi ra cửa, cười nói: “Để cho công bằng, hoặc là chúng ta sẽ không sinh con; hoặc là phải sinh hai đứa. Một đứa họ Nhậm, một đứa họ Lâu mới được.”

“Trời, vậy quá tuyệt!” Tôi bắt đầu cân nhắc khả năng này. Tôi nghĩ cuộc sống sắp tới chắc chắn rất đáng trông đợi, tâm trạng vô cùng phấn khích. Sau khi bước ra khỏi khách sạn, những tia nắng mùa đông ấm áp đón chào chúng tôi, tôi với anh cùng nhìn nhau bật cười. Có một ngày, tôi sẽ nói cho anh biết, tôi chưa từng có một người đàn ông nào khác, có lẽ để đến khi tôi bảy mươi tuổi hãy nói! Nhưng mà nếu như anh đã không ngại, thì tất nhiên đây chỉ là một việc nhỏ không cần bận tâm, chuyện hệ trọng lúc này chính là: bọn tôi sắp kết hôn rồi.

Thật tuyệt vời! Không còn nghi ngờ gì nữa. .