Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 2

Chương 1.

Mẹ ruột tôi có khá nhiều thân phận. “Phu nhân Băng Tinh” bốn chữ này tượng trưng cho một thân phận trong giới hội họa, đồng thời cũng là tên gọi của một phòng triển lãm tranh khá quy mô của bà. Sau lưng lại có một chỗ dựa vững chắc giúp phòng tranh Phu nhân Băng Tinh có được uy tín và địa vị vững như bàn thạch trong giới nghệ thuật. Đây là chuyện ai ai cũng biết. Bà là họa sĩ đồng thời là một nhà buôn tranh nổi tiếng.

Bà cũng là phó giáo sư của một học viện nghệ thuật. Bà còn là một phát thanh viên có tiếng. Thế nhưng thân phận đáng chú ý nhất không phải một trong những thân phận kể trên. Mẹ tôi là tình nhân của một người đàn ông, chính là người đàn ông đã đem đến cho bà đủ loại thân phận cùng vô số thành tựu như ngày hôm nay. Có lẽ mọi người đang đoán chắc mẹ tôi là vợ bé (như người ta thường gọi) có phải không?

Không không không! Bà chỉ tự xưng mình là tình nhân. Không phải vợ bé, cũng không phải “bà Ba”, “bà Tư” gì hết. Mẹ tôi không chấp nhận bất kỳ một danh xưng được “chỉnh lí” nào sau đó. Tình nhân chính là tình nhân, bà rất biết thân biết phận. “Gian phu” của mẹ - thứ lỗi cho tôi nói năng thô lỗ, không kiêng kị - cũng đồng thời là ba tôi. Ông tên là Chung Thiệu Chính, một đại gia cực kì quyền thế trong ngành xây dựng ở miền Nam. Chuyện đó cũng đương nhiên thôi, nếu không ông lấy đâu ra khả năng nuôi một đống vợ lớn vợ bé nhân tình, cộng thêm cả đám con trai đông đúc như vậy.

Cả đống vợ và nhân tình? À à! Làm ơn đừng há hốc, kinh ngạc như thế. Quý vị nghĩ rằng mẹ tôi – Nhậm Băng Tinh –là người phụ nữ duy nhất mà ba tôi ngoại tình sao? Một người đàn ông - chú ý nhé - một người đàn ông giàu có một khi đã ngoại tình sẽ không ngây thơ đến mức chỉ có một người phụ nữ duy nhất. Ông ta cần gì phải “giữ thân như ngọc”? Ngoại tình thì cũng đã ngoại tình rồi, hà tất phải hạn chế làm gì cho mệt. Mẹ tôi đương nhiên cũng không phải là “duy nhị” (chơi chữ với duy nhất), trên thực tế bà là “duy tứ” của quý ông Chung Thiệu Chính. Trước mắt, cho đến hiện tại, các bà vợ được “đăng kí hộ khẩu” tổng cộng là năm người. Chung Thiệu Chính có một vợ chính thức, bốn bà vợ nhỏ và bảy đứa con, mà đứa nhỏ nhất hiện tại chỉ mới lên năm. Cô vợ nhỏ nhất chỉ vừa bằng phân nửa số tuổi của ông, mới ba mươi tuổi. Còn người con trai cả của ông cũng đã ba mươi lăm tuổi rồi. Quý ông Chung Thiệu Chính này đúng là một tay trăng hoa phải không?

Rất khó hình dung về người đàn ông này. Dù sao cũng là một người đầy uy quyền trong số các nhà tài phiệt, nên tính cách ngang ngược cũng là đương nhiên. Ông có thể dùng tiền để “đập” những kẻ chấp nhận bị “đập” không chút e dè. Trong những trường hợp như vậy, người ngoài tốt nhất chỉ nên thờ ơ đứng nhìn, chớ dại mà xen vào. Người phụ nữ mà tôi muốn miêu tả là mẹ tôi, Nhậm Băng Tinh. Bà mới thật sự là một người phụ nữ kì lạ. Trong cuộc đời hai mươi lăm năm của tôi, bà đã cho tôi cốt nhục hình hài, đồng thời ảnh hưởng sâu sắc đến sự trưởng thành cũng như suy nghĩ của tôi. Có thể nói, Nhậm Dĩnh tôi do một tay Phu nhân Băng Tinh nhào nặn mà nên. Cũng không hẳn là một bản sao phục chế, mà là những quan điểm về giá trị và tình yêu đặc biệt khác người của bà đã khiến cho tính cách của tôi trưởng thành không giống với mọi người, hoàn toàn không liên quan gì đến những giá trị đạo đức xã hội. Có thể do bản thân là con gái của một nhân tình, lẽ đương nhiên tôi đã có sẵn sàng những tư tưởng lệch lạc, vậy nên... tôi phải được sống tự do thoải mái.

Chuyện tôi muốn kể tất nhiên sẽ không phải là chuyện của thế hệ trước, mà là câu chuyện của bản thân tôi – Nhậm Dĩnh – một con người thành hình dưới sự ảnh hưởng của thế hệ trước. *** Sáng thứ Bảy, thường định sẵn là khởi đầu của những sự kiện xúi quẩy.

Còn khoảng năm mươi bước chân nữa là tới công ty thì ông mặt trời lại giở trò chơi khăm, ẩn mình sau những đám mây đen. Những hạt mưa to bằng hạt đậu thậm chí không đợi tôi bước vào trong mái vòm đã trút xuống ầm ầm như thác đổ. Đáng thương thay cho bộ trang phục mùa xuân mốt nhất của tôi – chiếc áo khoác của hãng Issey Miyake tôi yêu thích nhất. Cũng tốt, tạm thời làm áo mưa cũng đỡ phí một đống tiền tôi đã bỏ ra để tậu nó. Có thêm hai, ba bước nữa, rốt cục tôi cũng chật vật nhưng không đến nỗi thê thảm đứng dưới mái vòm tòa nhà công ty. “Nhậm Dĩnh! Nhậm Dĩnh!”

Tôi đang rút khăn giấy ra cẩn thận thấm nước mưa trên mặt mũi tóc tai thì sau lưng truyền đến một tiếng kêu nôn nóng nhưng đầy háo hức. Người có thể bất chấp tất cả kêu la quang quác giữa chốn đông người như thế này thường đại biểu cho những kẻ nông cạn, thích khoe mẽ lại chẳng biết tôn trọng quyền tự do tận hưởng bầu không khí yên tĩnh của người khác. Đúng vậy. Cô ấy thực sự không hổ danh là loại người như thế. Tiếng giày cao gót côm cốp đã đến rất gần, tôi lau nốt chỗ nước mưa còn lại trên mặt, kịp lúc bày ra một khuôn mặt tươi cười hớn hở chào cô nàng – quý cô Điền Tụ Phương. Đôi môi đỏ mọng của Điền Tụ Phương vểnh lên thành một hình chữ O đầy khêu gợi, ngón tay móng sơn đỏ rực theo thói quen chỉ chỉ tôi, dáng vẻ quyến rũ làm điên đảo chúng sinh.

“Xin chúc mừng! Cậu bay lên ngọn cây rồi nha.” Bay lên ngọn cây? Đây là thuật ngữ dùng ở thế kỷ nào vậy? Tôi chớp mắt, ngọt ngào và ngây thơ hỏi lại cô nàng: “Cậu đang nói cái gì vậy?”

Điền Tụ Phương khoác lấy tay tôi cùng bước vào tòa cao ốc, toàn thân thản nhiên tỏa ra sắc đẹp mĩ lệ như giữa chốn không người, đồng thời cũng nhận lấy đủ mọi ánh mắt si mê lẫn ghen ghét. “Sáng sớm nay, phòng nhân sự vừa công bố khẩn cấp một vụ điều động nhân sự khác thường. Tất cả mọi người đều tụ tập đến xem, cậu đoán xem là chuyện gì? Phó tổng giám đốc Lâu gợi cảm, phong lưu, anh tuấn, thanh lịch của chúng ta không ngờ lại trực tiếp ra lệnh chỉ định cậu làm thư ký cho anh ấy! Cái này không gọi là “bay lên ngọn cây” thì gọi là gì? Tôi cân đo đong đếm ước lượng độ “chua” trong giọng nói của cô nàng, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng mà cô ấy có loại phản ứng này cũng là bình thường.

“Mình nhớ anh ta đâu có thiếu thư ký.” “Ngốc!” Điền Tụ Phương cáu-tiết-một-cách-quyến-rũ đẩy tôi một cái. Động tác này khiến cho thứ được giấu bên dưới chiếc áo trễ ngực của cô nàng chấn động mãnh liệt, khiến một gã đàn ông đi cùng thang máy choáng váng, hai mắt thiếu chút nữa thì lồi ra ngoài. Tôi thật sự lo lắng thay cho cô ấy, nếu như có một ngày nào đó cặp nhũ hoa hàng khủng kia “nhảy” ra khỏi cổ áo thì làm sao giải quyết hậu quả đây. Điền Tụ Phương hài lòng với kết quả thu được, che miệng cười duyên, nhỏ giọng thì thầm vào tai tôi, thành thạo lợi dụng tôi che đi ánh mắt háo sắc kia. Nửa kín nửa hở quả là kĩ năng tu luyện cao thâm nhất của những mỹ nhân nóng bỏng.

Thang máy lên đến tầng năm thì dừng lại, cô nàng lập tức lôi tôi vào nhà vệ sinh nữ. Cô nương này có chuyện gì thì chẳng giấu lâu được. Mà những lúc có đông đàn ông, khoe hàng lại là chuyện quan trọng duy nhất của cô ấy. Đây là quy luật sinh tồn của “bình hoa”. Đứng trước gương, Điền Tụ Phương vừa cẩn thận rà soát, kiểm tra kỹ lương khuôn mặt trang điểm hoàn mỹ của mình, sợ có gì sơ sót, vừa cất giọng: “Tuần trước anh ấy mới điều cô Lâm đi nơi khác, cậu quên rồi à?” Phải ha. Khi đó ai cũng buôn dưa lê “vụ án” này, có điều cũng chẳng ai lấy làm kinh ngạc. Cô Lâm kia sớm muộn gì cũng phải lên đường. Ai cũng biết rõ đám thanh niên kiệt xuất thuộc thế hệ thứ ba của các tập đoàn hầu như đều nắm vững tuyền thống “người không phong lưu uổng nhiều tiền”. Vị lãnh đạo trực tiếp của các cô lại càng là người nổi bật giữa một đám phá gia chi tử. Vị phó tổng giám đốc Lâu kia trình độ phong lưu, đa tình và hành vi phóng đãng cũng chẳng hề thua kém ai, mà tất cả các nữ thư ký anh ta từng sử dụng đều là những cô gái xinh đẹp, nở nang, lại có chút đầu óc. Anh ta cũng chẳng kiêng kỵ chuyện người khác biết mình dùng những cô thư ký đó làm “món điểm tâm”. Chỉ có điều, theo quy tắc ăn bánh trả tiền, anh ta yêu cầu diễn thế nào thì phải làm thế ấy. Trong giờ làm việc, ngoài trừ biết liếc mắt đưa tình ra, các cô còn phải biết làm việc, tuyệt đối không được phép kiêu căng dựa hơi. Sau khi đã tan sở, thì dù có lăn ngay ra đất làm dâm phụ, anh ta cũng sẽ mỉm cười chấp nhận.

Đây là một quy tắc trò chơi công khai. Các vị đại gia nhiều tiền chơi rất sòng phẳng. Những cô gái muốn giữ vẻ thanh cao thường không tiếp cận họ; còn những cô gái hám của, nếu tham gia, đều biết tự lượng sức mình. Mọi người chơi vui vẻ, giao dịch hài lòng là đủ rồi. Có điều vết thương chí mạng của những cô gái hám tiền thường là đầu óc ngốc nghếch đến nỗi cho rằng sau khi được làm người đẹp bên gối của sếp thì thân phận lập tức khác biệt, ngay cả quạ đen cũng sẽ biến thành chim công, bắt đầu vênh vênh tự đắc. Mà không phân biệt chuyện công chuyện riêng chính là triệu chứng đầu tiên của căn bệnh hí hửng này. Công tử nhà họ Lâu về nước tiếp quản chức vụ phó tổng mới được một năm mà đến nay đã thay tới bốn cô thư ký. Tất cả đều cùng vì một lý do như vậy. Mọi người đều ngầm hiểu. Ngày ngày, xem đi xem lại một tiết mục, hệt như xem phim truyền hình dài tập lúc tám giờ mỗi tối, tuy rằng nhàm chán, nhưng lại không nỡ bỏ qua. Hiếm có chuyện công tử họ Lâu nổi hứng cung cấp một chủ đề làm người khác phải “cắn lưỡi”.

Thờ ơ xem kịch là một chuyện, thế nhưng, nếu như hiện tại sự tình có liên quan đến mình thì lại là chuyện khác. Đại thiếu gia nhà họ Lâu “chấm” tôi? Trời ạ, tôi vào công ty một năm rưỡi nay, còn chưa từng có cơ hội đối mặt với anh ta trong phạm vi năm mươi mét nữa là! Chỉ thỉnh thoảng được “chiêm ngưỡng” dung nhan của anh ta trên tờ nguyệt san của công ty, tôi mới hình dung ra dung mạo của anh ta mà thôi. Vậy thì, Mr. Sếp uống nhầm thuốc lú rồi sao? Theo trí nhớ của tôi, khi công tử Lâu Phùng Đường săn người đẹp, sẽ đích thân phỏng vấn ba lần trở lên mới có thể triệu đến “sủng hạn”, vậy còn tôi? Sao lại ăn may thế này? Không hiểu nổi. “Mình nhớ bảng dánh sách trong tay anh ta còn dày hơn cả cuốn danh bạ điện thoại. Hơn nữa, còn có đám mỹ nữ trong tổ thư ký cao cấp trên tầng mười, e rằng anh ta còn chưa xem hết từng cái tên nữa là?” Tôi nhìn mái tóc dài bị nước mưa làm dính bết lại trong gương, lấy lược ra chải.

Điền Tụ Phương lườm tôi qua gương, không giấu giếm vẻ ghen tị trong ánh mắt. “Ăn liên tục bốn con lợn sữa rồi, cũng phải thay đổi khẩu vị tìm một em mèo xinh tươi nếm thử chứ?” Ví von thật chẳng ra làm sao.

Mèo? Tôi cười khúc khích. Sống trên đời hai mươi lăm năm nay, người duy nhất nói tôi giống mèo chỉ có ba tôi. Có điều mấy cô bồ của đại thiếu gia nhà họ Lâu tất cả đều có tiêu chuẩn quốc tế: Ngực ba mươi tám, eo hai mươi ba inches[1]. Nếu đem ra so thì quả thật tôi không phải là một bữa tiệc phong phú. [1] 1 inches = 2,54cm “Còn nhớ cuộc họp mặt mừng tân niên của nhân viên năm nay không? Công ty có mờ người đến quay phim, định sau này dùng làm phim quảng cáo cho công ty. Năm nay cậu là người dẫn chương trình chủ trì rút thăm trúng thưởng, đúng chứ? Kết quả là tối hôm thứ Năm vừa rồi, sếp Lâu rảnh rỗi không có việc gì làm nên mở băng lên xem, lập tức quyết định bổ nhiệm cậu làm thư ký. Ngày hôm qua xem hồ sơ của cậu xong, hôm nay ra luôn quyết định nhân sự. Haiz! Sớm biết thế, cho dù liều mạng mình cũng phải làm người dẫn chương trình.” Tụ Phương dùng mông huých tôi một cái: “Mau nghĩ xem muốn vơ vét thứ gì, đừng học theo mấy con nhỏ ngu si kia cứ nhất quyết muốn làm bà Lâu nha. Nếu biết sớm đám con gái từ tầng mười trở xuống cũng có cơ hội được để ý, mình đã đá phăng con lợn béo Vương Tân Dương kia từ lâu rồi.”

Vương Tân Dương là giám đốc điều hành phòng kế hoạch chúng tôi, năng lực không tồi, có điều háo sắc. Thân là một trong những bình hoa, Điền Tụ Phương chinh là dựa vào chút quan hệ với ông ta để tồn tại trong tòa cao ốc văn phòng này. Bất kỳ cô gái nào trên thế giới này cũng có một năng lực sinh tồn. “Chờ mình gặp được anh ta rồi tính tiếp! Liên quan tới vấn đề giá trị, mình phải tính toán trọng lượng bản thân trước rồi mới bàn tới giá cả được, đừng có nôn nóng.”

Điền Tụ Phương ôm lấy tay tôi: “Cậu xưa nay vốn thông minh, là hy vọng của bộ tộc bán sắc buôn hương chúng ta.” Tôi và cô ấy cùng bật cười vang. Quả rất đáng kỳ vọng! Trong xã hội này, ai ai cũng cần thủ một vài chiêu thức để củng cố chỗ đứng của mình! Không, không! Tôi tuyệt đối không phải thanh cao, sinh tồn mới là mục tiêu duy nhất của tôi. Mang lại cho bản thân một cuộc sống sung sướng là nguyên tắc cơ bản hàng đầu.

Quan trọng nhất là tự thấy rõ bản chất của mình, khẳng khái sống bằng con người thật của mình. Điền Tụ Phương là bình hoa, dựa vào sắc đẹp để kiếm bát cơm thì đã sao? Cô ấy thẳng thắn, ngay cả ghen tị cũng không che giấu. Trong quan hệ với mọi người, tôi thích quen với loại người như vậy. Cho nên, tôi cũng ném bản thân ra ngoài cái gọi là ranh giới đạo đức, mặc kệ mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ, tôi cũng chẳng hề do dự. Trong công ty này, những đánh giá về tôi không được cao cho lắm. Chính vì không được đánh giá cao, tôi càng có khả năng nhìn ra được bản chất thực sự của con người. Dưới lớp vỏ bọc bên ngoài, họ hoàn mỹ đến mức khiến người ta phải tán thưởng không ngừng. Quan sát người khác cũng là một trong những cách giải trí của tôi. Còn tôi ư? Bên ngoài tự khoác lên một bộ mặt bám trai để trang trí cho con người “Nhâm Dĩnh”. Tôi là một cô gái xinh đẹp mà ngốc nghếch. Không tồi chứ!

*** “Ái chà, đổi đời rồi nha, dùng thủ đoạn gì không biết?” “Khó trách không coi tình cảm của trưởng phòng Phương ra gì, thì ra là muốn câu một con cá bự!”

“Tui cũng đã nói con nhỏ này cũng nên lộ ra bản chất hồ ly rồi mà, nhìn tướng nó là biết sinh ra để làm nhân tình của bọn đàn ông.” Đám bà tám nhiều chuyện trong công ty đang ba hoa chích chòe, hơn nữa còn biết rõ những âm thanh này nhất định có thể truyền tới tai tôi trọn vẹn, không sót một chữ. Là đố kỵ? Hay thèm muốn?

Tôi thường thích nghe loại chuyện ngồi lê đôi mách này. Thực ra, qua cách nói chuyện của một người, ta rất dễ dàng nhìn thấy nội tâm của họ. Mà những kẻ nói xấu sau lưng người khác thường ra vẻ mình là người thanh cao, thích sử dụng các quy tắc đạo đức để chà đạp hành vi của người khác, nhưng thực chất trong lòng lại đang ghen ăn tức ở. Ghen tức điều gì ư? Bọn họ ghen ghét những cô gái bất chấp luân thường đạo lý dám thản nhiên coi thường mọi quy tắc, phá vỡ mọi chuẩn mực đạo đức mà không cần quan tâm tới sự chỉ trích của ngôn luận, trong khi bản thân bọn họ thì không dám, cũng không thể. Bởi vì bọn họ là con nhà gia giáo. Bốn chữ này khiến bọn họ không thể cựa quậy, hoàn toàn không được phép lầm đường lạc lối, bởi vì bọn họ không gánh nổi hậu quả. Thế là bọn họ đành phải dùng phương thức này để giải tỏa. Ngôn ngữ là một thứ rất đáng sợ. Gây tổn thương cho người khác cũng chưa là gì. Điều đáng sợ chính là những câu chữ bạn nói ra, dễ dàng vạch trần bản chất con người bạn. Tôi xưa nay luôn giữ im lặng là bởi vì tôi ghét cái cảm giác “lõa lồ” trước mặt mọi người.

Bên phòng kia có một đám “nhân sĩ đạo đức” đang bĩu môi bĩu mỏ, bên phòng này có “bộ tộc bình hoa” không mấy thật lòng đến chúc mừng. Tôi đang chờ đến mười giờ để lên tầng mười sáu trình diện. Trên đời này dễ gì có được một người bạn thật sự? Người ta chịu bỏ sức ra mỉm cười khi nói chuyện với mình đã là một việc làm rất đáng để cảm kích trong cái xã hội chỉ quan tâm đến công danh lợi lộc này rồi. Ai ai cũng đều tranh nhau trèo lên chỗ cao hơn, thật tình quá, ngược lại là một gánh nặng. “Nhậm Dĩnh, chị lên tầng mười sáu rồi đừng quên đề bạt bọn em nha!”

“Nhất định, nhất định.” Tôi cười cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý. “Nhớ phải giữ chặt lấy sếp Lâu nha! Ít nhất cũng phải có tiền, có xe, có nhà.” Thêm một giọng nói chanh chua cất lên. “Đương nhiên rồi!” Tôi che miệng cười to.

“Nhưng cũng đừng để mình bị đá quá sớm đó!” Giọng điệu này không hề khách sáo tí nào. “Tôi tin mình có đủ vốn liếng để xài!” Với sự tự tin tiêu chuẩn của một bình hoa, tôi trả lời kèm theo nét mặt vô cùng gợi cảm. Tám chuyện không bao lâu, giám đốc gọi tôi vào văn phòng, rốt cục tôi cũng có thể thu lại nụ cười giả tạo, da mặt cuối cùng cũng được hoạt động bình thường.

Giám đốc của tôi cũng chính là Vương Tư Dương – con cá “cỡ trung” của Điền Tụ Phương. Còn danh xưng “cá lớn” chỉ thích hợp với các công tử nhà giàu. Ở công ty này chỉ hỏi năng lực, không hỏi phẩm hạnh. Muốn nuôi bình hoa thì phải trả giá cao. Bộ phận nào làm việc không hiệu quả đều có thể mất bát cơm bất cứ lúc nào như chơi. Cho nên Vương Tư Dương xem như cũng không xoàng. “Ngồi đi.” Ông ta đưa tay ra hiệu.

Tôi mỉm cười ngồi xuống, duyên dáng quyến rũ nhìn ông ta. Không phải tôi nói, mà là cô-bồ-có-sắc-đẹp-vượt-xa-trí-tuệ của ông Vương đây nói, rằng bọn tôi với tư cách là nhân viên cấp dưới nhất định phải nắm vững đạo lý sinh tồn. “Em cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi nhé. Anh đã biết trước rồi cũng có ngày em sẽ thành công.” Ông ta rít một hơi thuốc lá, chăm chú nhìn tôi qua làn khói mỏng. Tôi mỉm cười đáp lại, nói mấy lời tán hươu tán vượn: “Anh nói quá, chẳng qua chỉ làm thư ký thôi mà, có phải thành tựu to tát gì đâu?”

Vẻ mặt ông ta có chút tiếc rẻ: “Em trông có vẻ hiền lành lại dễ bảo, vậy mà một năm rưỡi rồi, giờ anh mới giật mình nhận ra em giữ gìn bản thân cẩn mật như thế.” “Ôi trời! Giám đốc à, anh nói sao ấy chứ! Là tại anh không buồn để mắt đến em thôi. Nếu không phải anh đã là người của nhỏ Phương, thì còn lâu em mới chịu cô đơn cho đến bây giờ!” Vương Tư Dương chỉ còn biết cười trừ.

“Nếu em không muốn lên đó, anh sẽ từ chối khéo giúp em. Thực ra anh cảm thấy trưởng phòng Phương thích hợp với em hơn.” Mấy người này chắc chắn đã khẳng định trăm phần trăm tôi sẽ trở thành người tình bên gối của sếp Lâu, sống động như chính bọn họ tận mắt trông thấy vậy. Là do tiếng tăm quá mức bừa bãi của anh ta, hay là do điệu bộ như sẵn sàng lên giường với người ta bất cứ lúc nào của tôi? Ừm, rất đáng để nghiên cứu! Tôi càng lúc càng hứng thú với sếp Lâu rồi đây, nếu không lên quả thật là đáng tiếc. Tôi xua tay tức giận trong phạm vi sắc đẹp cho phép, hai mắt mở to: “Giám đốc! Trưởng phòng Phương một tháng chỉ kiếm được ba, bốn chục ngàn, ngay cả một chiếc áo khoác của em cũng mua không nổi. Chờ anh ta leo lên được chức vụ cao hơn chắc cũng là lúc em sắp xuống lỗ luôn quá! Sao anh có thể nói anh hợp với em chứ? Anh nuôi em không nổi đâu!”

Vương Tư Dương nhíu mày nhìn tôi chăm chú, một lúc lâu không nói lời nào. Tôi biết đối với cách nghĩ của tôi, ông ta sẽ cảm thấy không tài nào hiểu nổi. Những kẻ-hay-tự-cho-mình-là-đúng luôn phải nếm mùi đau khổ. Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt tức giận, ánh mắt không ngừng hiện lên vẻ ích kỷ, đua đòi. Phân tích đi! Để xem ông có nhìn thấu tôi được không! Thế nhưng, người đầu tiên lên tiếng lại không phải là ai trong hai bọn tôi, mà là giọng của một cô gái đột nhiên xông vào phòng, hơn nữa còn bổ nhào về phía tôi: “Đồ đàn bà đê tiện! Vì sao anh Phương lại có thể mù quáng yêu bà chứ!”

Tôi né sang một bên, cũng may xưa nay tôi luôn đề cao tinh thần cảnh giác, nếu không thì trời ạ, lỡ bị đôi móng vuốt kia cào trúng, tôi còn dám chườn mặt ra gặp người khác sao? Tôi cật lực không cho phép cơ thể mình gánh chịu bất kỳ vết thương ô nhục nào, đặc biệt là xuất phát từ sự oan uổng kiểu này. Nhìn kỹ lại, suýt nữa tôi đã buột miệng huýt sáo một cái! Thật là nổi bật làm sao! Người phất cờ chính là một tân binh mới gia nhập phòng này, cô em tươi mơn mởn mới tốt nghiệp đại học – Cao Linh Lan. Còn người đang đứng như trời trồng ở cửa kia chẳng phải trưởng phòng Phương mới bị tôi chê bai đó sao? Cảnh tượng này thường hay được trình diễn, bất kể là trong tivi hay trong tiểu thuyết, chỉ có điều nhân vật chính không phải là tôi, tôi sắm vai kẻ phản diện. Tốt thôi! Nhân vật phản diện cũng nên có điệu bộ của kẻ phản diện, không thể thất trách. Tôi cười khinh bỉ cất giọng cay nghiệt: “Con nhóc kia, mi chán sống rồi sao? Dám tấn công chị mày? Sao không soi gương coi thử mình có tư cách gì!”

“Đồ gái điếm! Đây là cái thứ xã hội bát nháo gì thế này, có kẻ công khai vinh dự lên ngôi gái điếm còn dương dương tự đắc? Bà đúng là nỗi nhục của phụ nữ chúng tôi!” Nếu không nhờ trưởng phòng Phương đứng ở cửa kia giữ chặt lấy Cao Linh Lan, e là tôi không còn mạnh khỏe để mà đúng đó đọc lời thoại dành riêng cho vai nữ hư hỏng của mình rồi. Tôi chỉ lặng im phô diễn vẻ lẳng lơ qua nụ cười nham hiểm, cười quyến rũ, rồi lại cười nũng nịu. Hiện tại, tôi không cần phải nhiều lời, các diễn viên bên cạnh sẽ tự động đảm nhiệm phần kết. Khán giả ngoài cửa đang bu đen, tôi không thể khiến họ thất vọng được. Mặt Vương Tử Dương đỏ lên: “Hỗn hào! Linh Lan, thái độ vậy là sao? Đừng tưởng con là cháu cậu thì cậu để con muốn làm gì thì làm! Trưởng phòng Phương, nó là cấp dưới của cậu, cậu tự đi mà giải quyết!”

Ánh mắt của trưởng phòng Phương vô cùng buồn bã và đau đớn nhìn tôi chằm chằm. Có thể thấy những lời nói của tôi lúc nãy đã làm tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng và trái tim si tình của anh ta như thế nào. Tôi lạnh lùng hừ nhẹ, không buồn nhìn lại. “Anh Phương! Anh mở to mắt mà nhìn cho kỹ! Sao anh lại coi trọng thứ đàn bà tham hư vinh này chứ? Em không đẹp như chị ta. Nhưng em thật lòng! Vì sao đến giờ phút này mà anh vẫn còn mong giữ chân chị ta lại? Nhìn xem anh nhận được cái gì? Chị ta khinh rẻ anh!” Cao Linh Lan gào lên đầy phẫn nộ pha lẫn xem thường, chỉ mong thức tỉnh một kẻ si tình mù quáng. Đó thật sự là cao trào vô cùng đặc sắc của màn kịch, cộng thêm cảm xúc thực tế và hiệu ứng âm thanh sống động tại hiện trường. Đứng xa xa bên ngoài mục kích quả vô cùng thú vị. Có lẽ bọn họ đặc biệt ra sức biểu diễn là để tiễn chân tôi! Cho tôi một kỷ niệm để nhớ.

Ngoài cửa là những cặp mắt tràn đầy khinh miệt, trong phòng là một ông thủ trưởng cực kỳ phẫn nộ, một nam chính với trái tim tan nát, một nữ chính thầm thương trộm nhớ nam chính, và cộng thêm một cô nàng hư hỏng là tôi. Quả là hi hữu! Cuối thế kỷ hai mươi rồi mà vẫn còn một cảnh tượng náo nhiệt đáng xem như thế này. Cuối cùng, nam diễn viên chính chạy đi trong xấu hổ pha lẫn tức giận; nữ diễn viên chính dường như còn muốn chửi thêm gì đó, nhưng liền chạy đuổi theo. Tiếp đến, đại cục rơi về tay thủ trưởng. Ông ta lớn tiếng quát mắng những nhân viên cấp dưới đang hóng chuyện, lần lượt điểm danh từng em tống tiễn ra ngoài.

Mười giờ. Tôi cũng nên cúi chào khán giả rời khỏi sân khấu rồi, còn phải mau chóng chạy sô sang sân khấu thứ hai. Bước vào thang máy, ấn số tầng mười sáu, tôi soi mình trong tấm kính trên tường thang máy. Đây đúng là gương mặt mà một bình hoa nên có. Xinh đẹp và nông cạn. Mỉm cười, tôi mãn nguyện với hai hàng mi dài giúp che đi vẻ lạnh nhạt trong đôi mắt. Không ai có thể nhìn thấy nơi sâu thẳm trong linh hồn tôi. Phải! Tôi vốn tà ác và thâm trầm như thế đó. Vẻ bất cần này thực ra cũng là một cách đối đãi cuộc đời. Tôi không thẹn với bản thân, cũng không làm hại người khác, ai có thể phê phán chuyện thị phi của tôi?

Thế giới này như thế nào? Cô em Cao Linh Lan một ngày nào đó sẽ hiểu. Đây là một thế giới tự do. Những gông xiềng đạo đức muốn sử dụng hay không còn tùy thuộc vào mỗi người. Không phải bọn họ gắng sức trở nên thanh cao, thì có thể ép buộc người khác cũng phải theo tuân theo những quy tắc đó. Cho nên có người oai phong chính nghĩa; tự nhiên cũng có kẻ gian manh, vô lại. Có người xem tiền tài như rác rưởi; tất cũng có kẻ coi tiền bạc là tối thượng. Nhưng chỉ cần không phạm pháp, không trộm cướp hay lừa gạt ai là có thể ngẩng đầu, ưỡn ngực mà sống. Như vậy, tôi thì sao?

Mới sáng ra đã chộn rộn như vậy, ước chừng tôi đã bị dán cho vài cái nhãn, tỷ như sẽ trở thành bạn tình của ai đó, sẽ đi câu rùa vàng, sẽ khoe mẽ õng ẹo ở bất cứ nơi nào, sẽ ra sức đào mỏ vàng, mỏ bạc... Là ai đang gây sóng gió đây? Thân là kẻ bị hại, tôi làm gì có sức tưởng tượng kinh khủng như thế! Thực cảm ơn các vị nhân sĩ bảo vệ chính nghĩa kia đã giúp tôi nghĩ ra những kịch bản hay như vậy. Tối sẽ cố hết sức mình để không phụ sự trông đợi của mọi người. Thang máy nhanh chóng dừng lại ở tầng mười sáu.

Vừa bước ra ngoài, đập vào mắt tôi là một không gian rộng rãi và sáng sủa. Cái cảm giác ấm cúng vốn làm tinh thần con người ta thư thái và dễ chịu lại bị nhịp độ làm việc nhanh đến chóng mặt dồn ép thành một cảm giác ngột ngạt tức thở. Không hổ là khu vực làm việc cao cấp, không nhàn nhã như tầng bốn, tầng năm, xem ra đẳng cấp ở đây cao hơn hẳn. Thông thường thứ giết người là thứ không thể nhìn thấy được, căn bản không cần tụ năm tụ ba tám chuyện hóng hớt. Đây là cách chơi của những kẻ có thủ đoạn cao siêu. Nội bầu không khí bức bách ở đây, đối với tôi mà nói, cũng đã là một đòn phủ đầu. Nhưng tôi lại phát hiện trong lòng mình đang dâng lên một cảm giác vô cùng phấn khích. Thật không thể hiểu nổi, trong hoàn cảnh như này sao tôi có thể cảm thấy kích thích như vậy! Chờ đợi mỏi mòn mãi dưới tầng năm, tôi quả thực đã nhàm chán đến mức sắp bỏ việc đi tìm một thế giới loạn lạc khác để lên dây cót cho cả thể xác lẫn tinh thần của mình. May mà lệnh triệu tập của sếp Lâu tới kịp lúc, chủ động thăng cấp cho tôi. Tôi hạ cánh như vậy, dưới ánh mắt kỳ vọng đầy màu sắc của mọi người, chắc ngày tháng trôi qua sẽ rất thú vị. Hy vọng cảm giác nhàm chán sẽ không tìm tôi quá nhanh, bởi vì một chiến trường tốt quả thật không dễ gì mà tìm được! Chà, tôi đúng là một cô gái chỉ e thiên hạ không loạn, đối tượng để mọi người chỉ trích, đáng chịu tội! “Chào chị, tôi là Nhậm Dĩnh, lên đây trình diện.” Tôi bước đến chỗ quầy tiếp tân, nói với một cô gái đang làm việc bận rộn.

Trong quầy có ba cô, tất cả cùng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt ám muội hiện lên rõ biểu cảm “à, thì ra”, đồng thời có vẻ như đang đánh giá điều gì đó. Một lát sau, hai cô nàng đưa mắt nhìn nhau như ngầm truyền tin tức, rồi một người mới nhấc điện thoại bấm số nội bộ; sau đó, mới trả lời tôi: “Mời đi bên phải. Cuối hành lang là văn phòng của phó giám đốc. Sau này còn nhờ chị quan tâm nhiều, chị Nhậm.” “Chuyện đó là đương nhiên.” Tôi mỉm cười, xoay người đi theo hướng được chỉ, cảm nhận rõ ràng những ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh.

Ở tầng này có các nhân vật ưu tú của hai phòng ban lớn, cùng với phòng hội nghị, phòng tiếp khách, còn lại đều là văn phòng của cấp quản lý. Ít người, cho nên rộng rãi, ánh sáng tuyệt hảo lại không phân chia khu vực, là một môi trường làm việc rất tốt. Theo tôi được biết, từ tầng sáu trở xuống mỗi tầng đều có không dưới sáu, bảy mươi người. Tòa nhà này là trụ sở tổng chỉ huy của tập đoàn Lâu thị, tất cả các bộ phận quản lý đầu não của những công ty con đều được đặt ở đây. Trung ương tập quyền ắt có tính mạo hiểm của riêng nó. Quan điểm của tôi là nếu công ty đối thủ ném vào đây một quả bom, thì chỉ trong tíc tắc, tập đoàn Lâu thị sẽ lập tức trở thành lịch sử. Quá là nguy hiểm! Nhưng tôi cho là chẳng ai có thể nghĩ ra loại chuyện chấn động kiểu này – sở dĩ tôi có thể nghĩ ra là bởi vì tôi đang quá rảnh. Đứng trước của phòng làm việc sang trọng, tôi hít một hơi thật sâu, sau đó gõ cửa. Anh ta có thể là người như thế nào nhỉ? Nếu chỉ là một tên quỷ háo sắc tự cho mình là phong lưu thì thật quá thất vọng. “Vào đi.” Bên trong cánh cửa truyền ra một giọng nói trầm ấm êm tai.

Người đàn ông bên trong có giọng nói rất hay, trên cơ bản đã có ba mươi phần trăm năng lực để làm một người đàn ông được ngưỡng mộ rồi. Tôi mở cửa bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi mới bắt đầu đưa mắt tìm kiếm công tử họ Lâu danh tiếng như cồn, tiện thể quan sát cách bài trí phòng làm việc của thủ trưởng cao cấp một chút. Nếu qua ngôn ngữ, ta có thể đoán được con người; thì tương tự, những vật dụng bày biện trong một căn phòng cũng phần nào nói lên tính cách của họ, nhưng lúc này tôi chẳng có dư thời gian để mà suy đoán. Bàn làm việc không có ai. Tôi đang ngẩn ra thì nhìn thấy sếp Lâu đang ung dung ngồi trên một chiếc ghế bành bọc da thật màu nâu sậm chăm chú nhìn tôi, trong tư thế nhàn nhã của kẻ đi săn chờ cho con mồi mệt mỏi để chiếm hết ưu thế. Quả thật, anh ta định săn tôi làm số thứ tự mới nhất trong bản danh sách người đẹp của mình đây mà.

Đó là một gã đàn ông đẹp trai, vô cùng tuấn tú. Nếu như vừa rồi giọng nói giúp anh ta có ba mươi phần trăm tư cách làm kẻ trăng hoa, thì bây giờ, anh ta hoàn toàn đủ điểm, đủ năng lực để xơi tái các loại phấn hương, muốn mập lùn ốm cao gì chỉ cần ngoắc ngón tay là có ngay. Tôi nhướn mày, ném cho anh ta một ánh mắt đưa tình, nửa dò xét, nửa kín đáo, vừa vặn tạo ra vẻ mặt ham hư vinh của một con quạ đen đang mong mỏi được biến thành phượng hoàng. Tôi biết đây là điều anh ta muốn. Chỉ cần đối mặt, tôi liền biết mình cần sắm vai loại người nào, chỉ có điều trong lúc anh suy xét thiệt hơn, tôi cần phải thận trọng suy xét. “Chào phó tổng, em là Nhậm Dĩnh. Để cảm ơn sự nâng đỡ của phó tổng, em sẽ vì anh tận tâm tận lực cống hiến sức mình.” Giọng nói của tôi xưa nay không phải thuộc loại thánh thót trong trẻo, vì vậy thanh âm trầm ấm có chút khan khan lại tô điểm thêm cảm giác gợi tình.

“Đến đây.” Anh ta ngồi trên cao, ra lệnh. Nhưng trong mắt không hề chứa vẻ tham lam, háo sắc. Có thể trò chơi tình ái của anh ta mang phong cách riêng; hoặc là, cũng có thể tôi không đủ gợi cảm, nên anh ta cần phải nhìn lại lần nữa cho kỹ. Tôi chậm rãi bước đến gần sếp, chọn chiếc ghế sofa dài bên tay trái anh ta ngồi xuống, bình thản nhìn thẳng vào anh ta. Trong lúc sêp Lâu còn đang nhìn tôi như nhìn một con mồi, tôi cũng cần thận quan sát đánh giá anh ta. Tình dục và tình yêu đều là những lĩnh vực tôi chưa từng trải nghiệm. Đó là bởi vì loại trò chơi này cần có sự kết hợp của hai cơ thể, nên tôi sẽ phải thận trọng hơn. Nếu tôi bắt đầu thấy hứng thú, tất nhiên tôi phải tìm một người đàn ông xứng đáng một chút mới không bạc đãi bản thân. Anh ta có thể sẽ là một người bạn tình thông minh, một người yêu lãng mạn, quan trọng nhất chính là anh ta sẽ không thật lòng. Tôi nghĩ mình hơi động tâm rồi, ngại gì cùng với tên đại thiếu gia lăng nhăng này chơi đùa một lần? Trong trường hợp anh ta cũng có ý với tôi, tôi tin tưởng trong một khoảng thời gian ngắn chúng tôi sẽ cùng hưởng thụ sự vui vẻ mà không cần lo ngại bất cứ gánh nặng nào.

Tôi không phủ nhận mình ham mê tướng mạo bề ngoài. Một khuôn mặt đẹp trai và một thân thể tráng kiện. Xét tới khía cạnh thỏa mãn về mặt cảm quan mà nói, trong hai điều này thiếu một thứ đều không được, nếu không chẳng phải là quá bạc đãi bản thân mình hay sao. Rốt cục, sếp nhìn no mắt rồi cũng mở miệng: “Tôi hy vọng em sẽ cảm thấy làm thư ký của tôi không quá khó.” Anh ta nhếch môi thành một nụ cười xấu xa, dùng ánh mắt trêu ghẹo tôi, còn cơ thể anh ta thì ung dung nhàn nhã, hơn nữa còn không chạm đến tôi dù chỉ một ngón tay, vậy mà tôi lại có thể cảm nhận ro ràng sự ve vãn của anh ta. Gã đàn ông này quả nhiên là một tay chơi cao thủ!

Anh ta đã khơi dậy toàn bộ hứng thú của tôi. Thời nay, đàn ông biết ve vãn không nhiều lắm. “Sao lại khó ạ? Sếp không biết chứ, sáng nay khi quyết định từ phòng nhân sự vừa đưa xuống, bao nhiêu người đã ghen tị với em! Có thể tháp tùng anh thực sự là quá vinh hạnh.” Tôi nháy mắt, không hề giấu giếm vẻ đắc ý của mình. Anh ta cười, nói: “Xem ra em là một cô gái thông minh, không giả vờ thanh cao đứng đắn, như vậy tiết kiệm không ít thời gian của tôi. Em cũng biết tôi không có thời gian chơi trò mèo vờn chuột với em. Em đáng giá bao nhiêu tôi sẽ không bạc đãi.”

“Dĩ nhiên rồi. Em sẽ không đèo bong. Phu nhân tương lai của sếp sao có thể là loại người dung tục không biết xấu hổ như tụi em.” Làm vợ của anh ta nhất định rất bất hạnh. Tôi dại gì mà tự đào huyệt chôn mình, tôi đâu phải đồ ngốc. Lâu Phùng Đường đưa tay chống cằm, nhìn tôi trầm ngâm không chớp mắt. Có thể nhận ra vẻ cảnh giác pha lẫn si mê của anh ta trong một khoảnh khắc, hệt như ánh mắt của Vương Tư Dương mười phút trước ở tầng năm. Tôi vội duy trì vẻ mặt bình thường. Ánh mắt hai bên tiếp tục giằng co thêm một lúc, anh ta mới nói tiếp: “Còn nữa, trong giờ làm, đừng ỷ vào tư tình mà không phân biệt chuyên công chuyện tư. Tôi hy vọng có thể nhìn thấy thư ký Nhậm – nữ thư ký thứ năm – lâu hơn một chút.”

“Dạ. Em hiểu mà.” Tôi cười nịnh đón ý, học theo ánh mắt suồng sã của anh ta khiêu khích lại. Lâu Phùng Đường đưa tay nâng cằm tôi lên, nhưng chỉ giữ nhẹ, cũng không quá lâu, chỉ chốc lát giọng nói đã trở lên lạnh lùng, thờ ơ: “Xuống dưới đi. Thứ Hai bắt đầu lên đây, trước khi chúng ta có quan hệ riêng tư tôi hy vọng năng lực của em phù hợp với yêu cầu của tôi.” Hay nói cách khác, anh ta vẫn còn muốn quan sát tôi?

Tôi đứng dậy: “Vậy em xuống dưới đây, sếp Lâu. Về phần công việc, hãy tin em sẽ không đến nỗi quá tệ hại đâu.” Dù gì người đàn ông này cũng không đòi hỏi một nữ thư ký quá toàn năng! Vậy cũng phải thôi, khi anh ta đưa thể xác ra làm tiêu chuẩn chọn lựa, hẳn là anh ta cũng tự nhận thức được điểm hạn chế này. “Tôi hiểu rồi.” Anh ta đáp, rồi nói tiếp: “Cứ thế đi.” Nhún nhún vai thản nhiên không gì sánh được. Có thể thấy kỳ vọng của anh ta đối với loại con gái hám tiền như tôi từ trước đến nay không cao. Tôi gật đầu, đi ra cửa. Còn anh ta vẫn tiếp tục nhìn theo tôi.

Khi tay tôi vừa chạm tới nắm cửa, anh ta gọi giật tôi lại: “Em có… điểm nào đặc biệt không?” Tôi nghiêng người nhìn lại, thấy trong mắt anh ta lộ rõ vẻ đăm chiêu. Tôi nháy mắt: “Em đương nhiên là người đặc biệt rồi!” Giọng yêu kiều, nũng nịu. Chân mày anh ta giãn ra hồi phục vẻ lạnh lùng, tựa như một lần nữa khẳng định tôi và đám con gái hám của kia chẳng có gì khác nhau. Cái vẻ lạnh lùng kia dường như còn hàm chứa một phần thất vọng. Có phải vậy không? Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó tôi không thể kết luận.

“Em đi đi.” Giọng ra lệnh có chút vô tình. “Dạ!” Tôi nhẹ nhàng mở của, vui mừng vì sự vô tình của anh ta. Nói thật, đã dám trăng hoa thì phải hoàn toàn vô tình, bằng không đa tình quá sẽ chỉ khiến toàn thân bốc mùi, có nhảy xuống Thái Bình Dương cũng rửa không sạch. Vì sao Lâu Phùng Đường lại để ý đến tôi? Tôi không hề muốn biết. Tôi chỉ sợ anh ta biết được tôi đối đãi với anh ta như một đối tác trong trò chơi tình ái mà thôi. Tôi sẵn lòng theo anh ta là bởi vì vừa ý với cơ thể của anh ta.

Thân là một thợ săn lão luyện, nhất định anh ra sẽ rất giận dữ khi bị xem là con mồi. Thứ mà những cô gái trước đây muốn là con người, tiền bạc, và địa vị của anh ta. Anh ta hiểu rõ điều đó, hơn nữa còn đề phòng nhiêm ngặt vô cùng. Thế nhưng, nếu như anh ta phát hiện thứ mà tôi nhắm đến chỉ là thể xác anh ta, phù… vậy tôi thực sự phải thật cẩn thận! Người đàn ông này vô tình có thừa, tất nhiên không dễ chọc. Để anh ta không phát hiện, tôi phải liều lĩnh một chút. Tôi tin chắc, đường đường công tử nhà họ Lâu một khi biết mình bị xem là trai bao, nhất định sẽ trở thành một mối đe dọa với tính mạng của tôi. Cho nên, tôi phải cẩn thận, thật cẩn thận!.