Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 3

Chương 2.

Ba tôi là một đại gia trong ngành xây dựng ở miền Nam. Bầy đàn thê thiếp của ông sinh sống rải rác từ phía nam Đài Trung cho đến xa nhất là phía bắc Bình Đông. Người ngụ ở Đài Trung tất nhiên là mẹ tôi. Còn ở Bình Đông là người vợ hợp pháp, do chịu sự ghẻ lạnh của ba mà bị đẩy đi lưu đày ở tận nơi xa tít mù tắp đó. Ba người vợ nhỏ còn lại đều ở tại Đài Nam, hơn nữa nhà của mỗi người đều cách chỗ ở của ba tôi trong vòng bán kính hai mươi ki lô mét. Một điều kỳ lạ là ba tôi luôn kiên quyết sống một mình. Khi cần người đàn bà nào, ông sẽ tự lên đường đến “trại trồng hoa” của mình cư trú một thời gian, chứ tuyệt đối không giữ một người đàn bà nào qua đêm trong nhà ông. Tôi nghĩ, đó là chỗ duy nhất tôi giống ông. Từ khi tôi lên Đài Bắc học đại học, mẹ mua tặng tôi một căn hộ rộng gần bảy mươi mét vuông. Căn hộ của tôi xưa nay chưa từng có một người ngoài nào bước chân vào. Ngay cả mẹ, mỗi lần lên Đài Bắc đều đến biệt thự của ba để nghỉ ngơi, để mặc tôi toàn quyền sử dụng cái tổ nhỏ của mình. Gần bảy năm qua, thế giới riêng của tôi chưa từng chia sẻ với một ai. Mẹ tôi nói, tôi là một đứa bướng bỉnh lại sống khép kín, nhưng bà chưa bao giờ có ý định thay đổi tôi. Bời vì bà nói mỗi người nên có tính cách độc lập tự chủ, không nên thay đổi vì bất kỳ một ai.

Dạo gần đây, mẹ thường xuyên lên Đài Bắc lo việc phòng tranh, nên tôi có cơ hội thường xuyên gặp bà. Hôm nay là chủ nhật. Sáng sớm tôi ăn mặc gọn nhẹ, không tô son điểm phấn, mái tóc xõa tung không tạo kiểu, đáp xe đến Nội Hồ gặp mẹ hiền thân yêu của tôi, để chia sẻ với bà những tư tưởng và dự định đáng xấu hổ của mình. Vài năm gần đây mẹ tôi không còn mở cuộc triển lãm tranh nào. Tuy vẫn có tác phẩm, nhưng bà không có ý định công khai. Bà thích dành sức lực để cất nhắc các tài năng trẻ hơn. Bởi vì bà không còn hứng thú đối với nghề họa sĩ nữa, mà ngược lại bà thấy nghề bán tranh có tính thách thức hơn nhiều. Cũng trùng hợp trong số các học trò bà từng dạy có một người rất giàu tiềm năng. Lần này mẹ tôi lên đây chính là muốn xem tình hình sáng tác của học trò mình, cũng như thảo luận xem làm thế nào để lăng xê một họa sĩ trẻ.

Khi tôi đến biệt thự, anh chàng tài năng trẻ kia vẫn chưa tới. Tôi và mẹ ngồi dưới giàn hoa ngoài ban công uống trà trái cây. “Còn nhớ nguyện vọng của con khi tốt nghiệp đại học là gì không?” Mẹ hỏi, chiếc áo khoắc trắng bị gió xuân thổi bay phất phơ, trông thanh thoát vô cùng. Tôi ngắm nhìn mê mẩn, trả lời: “Làm một chiếc bình hoa.”

“Khi Chung tiên sinh nghe mẹ nói lại, ông đã phun toàn bộ trà sâm trong miệng ra.” Bà cười sảng khoái. Xưa nay mẹ vẫn gọi ba là Chung tiên sinh trước mặt tôi, còn bình thường khi hai người ở chung bà chỉ gọi ông là Chung, khiến tôi mãi đến năm mười tuổi vẫn không biết tên đầy đủ của ba là gì. “Lúc đó ba đã vội vàng chạy tới Đài Bắc nói là phải lôi con về nhà.” Tuy tôi không theo họ Chung, nhưng vẫn tính là con gái duy nhất của Chung Thiệu Chính. Bất kỳ người cha bình thường nào cũng không cho phép con gái của mình sa đọa đến mức đi bán phấn buôn hương. Nhất là bản thân ba tôi lại là kẻ chuyên chơi bời ong bướm, nên đặc biệt càng không thể chấp nhận.

“Tới tận bây giờ ông ấy vẫn còn oán trách mẹ đã cho phép con sống phóng túng như vậy.” Mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi: “Nhưng mẹ luôn cảm thấy con rất biết cách tận hưởng cuộc sống. Giá trị cuộc đời còn gì hơn điều đó.” Tôi dựa đầu trên vai mẹ, thủ thỉ: “Trước mắt, con muốn nếm thử mùi vị yêu đương.” “Vậy à? Nhưng có an toàn không?” Mẹ vén mái tóc dài của tôi, ghé vào tai tôi thì thầm: “Tin nhầm người có thể sẽ rất bi thảm. Có một số đàn ông sẽ yêu con đến chết đi sống lại, lỡ dính vào, đến chết cũng không rứt ra được. Rất phiền phức.”

“An toàn mà. Anh ta là một kẻ lăng nhăng, trăng hoa đến độ không có trái tim, tuyệt đối an toàn. Con cũng không mong chờ tình yêu, con chỉ định dành ra chút thời gian chơi bời một tí. Mà đã muốn chơi, thì phải tìm ra một tay cao thủ tán gái mới đáng giá.” Trong mắt mẹ ánh lên vẻ sửng sốt: “Đó là kết quả mà con mong muốn sau một thời gian dài vất vả giả dạng bình hoa sao?” “Lúc đầu thì không phải, nhưng có được kết quả này con rất thích. Con chỉ muốn nếm thử mùi vị của một kẻ bị người người phỉ nhổ xem thế nào. Hợm hĩnh, giả tạo, tham tiền. Con đang phô bày dục vọng vốn có trong lòng mỗi người một cách cường điệu, không ngờ ai ai cũng phỉ nhổ. Mẹ à, lòng người thật sự rất thú vị! Nếu con cứ ngoan ngoãn cư xử theo khuôn phép đạo đức, thì làm sao thấy được thái độ đủ kiểu phi thường của con người được chứ? Không khéo lại bị mấy tên vớ vẩn bám lấy, vậy con trốn đi đâu?”

Mẹ tôi lại hỏi: “Vụ trưởng phòng Phương kia đã giải quyết ổn thỏa chưa?” “Trái tim vô hình có tan nát thêm vài lần đối anh ta cũng có lợi, để anh ta về sau mở to mắt một chút, nồi nào úp vung nấy, đừng quá vọng tưởng.” Tôi không chịu nổi những kẻ si tình, đặc biệt si tình với những người không chấp nhận mình. Theo tôi cảm nhận, tình yêu cũng là một loại dục vọng mà con người luôn luôn cố gắng thổi phồng. Có thể sống, nhưng tại sao kết cục của cuộc sống đó là phải trói buộc hai con người tự do vào chung với nhau cả đời chứ? Kết thúc cuộc đời ở tuổi hai mươi, ba mươi thật sự quá u ám, tôi tuyệt đối không chấp nhận.

Mẹ dịu dàng vuốt ve sau gáy tôi, tôi lại tiếp tục bày tỏ nỗi lòng: “Mẹ à, con nhất định sẽ lên giường với anh ta, nhưng con không định để anh ta chiếm ưu thế. Điều đó sẽ khiến anh ta muốn quay sang nghiên cứu con. Mẹ biết đó, đàn ông đều có phức cảm về trinh tiết, kiểu như ai bóc tem thì kẻ đó là chúa tể. Con phải làm thế nào để cho anh ta biết con không giữ gìn đêm đầu tiên của mình vì anh ta, mà rõ ràng là có một tình huống nào đó khiến anh ta trùng hợp trở thành người tới trước?” “Vậy hãy tìm một anh chàng trẻ tuổi khỏe mạnh nào đó lên giường trước đi. Đợi anh bạn lát nữa tới cũng được lắm, tốt xấu gì thì vẫn là trai tân, hai đứa tìm hiểu thử xem.” Mẹ nghiêm túc nghĩ cách cho tôi. Nếu là trai tân, tôi sẽ cam lòng hơn. Vì thế, tôi không có gì phải phản đối. Nếu để Lâu Phùng Đường nhìn thấy máu trinh của tôi mới thật là hỏng bét! Còn trinh thì cũng chẳng sao, nhưng phải tìm ra một đống lý do để giải thích mới mệt. Tôi tội gì phải nhọc công như vậy?

“Con định chơi với anh chàng đó bao lâu?” Mẹ biết tính tôi không đủ kiên nhẫn. “Trung bình ba tháng anh ta đá một cô, nên con cùng lắm cũng chỉ kéo dài khoảng nửa năm. Đến lúc đó con sẽ nghỉ việc. Dù sao những thứ đáng chơi ở cái công ty đó cũng đã chơi hết, ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. A ha! Sau này con có thể vô cùng đắc ý dẫn con cháu đến đứng trước tòa nhà Lâu thị để khoe khoang chiến tích vĩ đại của mình.” Nếu khi đó đứng đầu Lâu thị là Lâu Phùng Đường thì lại càng tuyệt vời hơn.

Mẹ chỉ cảnh báo tôi một điều: “Đối với đàn ông trăng hoa thì con phải phòng ngừa cẩn thận. Mỗi lần quan hệ nhất định phải dùng bao cao su, nếu không, tận hưởng khoái lạc mà còn thuận tiện mang bệnh AIDS trở về thì con sẽ có lỗi với mẹ lắm đó, có biết không?” Ừ nhỉ! Điểm này tôi lại quên không nghĩ tới! Đích thực phải phòng ngừa, ai biết trên người anh ta có tiềm ẩn thứ dơ bẩn gì hay không. “A! Hồi xưa mẹ cũng can đảm thật. Không thèm dùng bao đúng không?” Nếu không làm sao có tôi được?

Mẹ đẩy mạnh tôi ra, thở dài: “Lần đó bao bị rách. Hại mẹ sau khi mang thai cứ thấp thỏm lo sợ mình sẽ bị mắc mấy thứ bệnh lây qua đường sinh dục. Sau khi xác định không có việc gì mới cho phép ba con tiếp tục gần gũi mẹ. Mẹ rất sợ chết! Khi đó, rốt cục Chung tiên sinh cũng biết mẹ chỉ yêu tiền của ông ấy, chứ không tiếp tục đinh ninh rằng mẹ thật lòng yêu ông ấy.” Thành thật mà nói, tôi cảm nhận được cho dù sau mẹ tôi, ba còn có một cô vợ nhỏ nữa, nhưng người ba quan tâm hơn hết thảy vẫn là mẹ. Có điều, người mẹ phóng khoáng và đầy lý trí của tôi lại thẳng thừng cự tuyệt. Nếu nói trong cuộc đời mẹ có người nào bà không thể không yêu, thì người đó chính là tôi. Bởi vì tôi là cốt nhục của bà. Năm xưa, nếu đã chọn bán thể xác để đổi lấy tiền tài, bà sẽ không trả giá thêm thứ gì khác để bản thân phải chịu lỗ vốn như vậy. Ba tôi thì có hơi tham lam, nên không chiếm được cũng là đáng.

Tiếng chuông điện thoại dưới lầu vang lên, tôi theo mẹ cũng đi xuống. Còn lại chút thời gian riêng tư, mẹ ôm tôi nói: “Con gái à, con nhất định phải sống hạnh phúc. Đường đời có rất nhiều ngã rẽ, mà chúng ta ai cũng chỉ có một sinh mệnh, nên bỏ lỡ rất nhiều cơ hội là chuyện đương nhiên. Con chỉ cần chọn đúng con đường mình cần đi là được rồi.” “Con biết.” Tôi đáp. Trái tim đã bay xuống dưới lầu, muốn xem thử anh chàng trai tân mà mẹ đề cử kia có xuất sắc hay không. Tôi chỉ muốn kiếm thêm một vài điều kiện có lợi cho mình trước khi tham gia vào trò chơi tình ái với Lâu Phùng Đường mà thôi. Tôi là một nữ đấu sĩ không sẵn lòng chấp nhận thua cuộc.

*** Ứng Khoan Hoài chính là ứng cử viên sáng giá mẹ tôi đã lựa chọn. Nhưng đáng tiếc tôi lại không lên giường với anh. Không phải tôi không hợp nhãn anh, cũng chẳng phải anh không hợp nhãn tôi. Trên thực tế, anh còn vượt xa cái danh hiệu kẻ “vớ vẩn” tới một vạn tám ngàn dặm. Xét về góc độ họa sĩ, anh cũng có thể coi như là một người xuất sắc. Cộng với dáng người dong dỏng cao, chưa kể gương mặt anh tuấn pha chút khí chất giữa lịch lãm và chinh trực, rất hấp dẫn người khác. Thế nhưng, tình yêu nóng bỏng của anh chỉ dành trọn cho một mình mẹ tôi. Anh yêu thầm mẹ tôi một cách điên cuồng. Vì vậy, mãi cho đến tận bây giờ, tuy đã hai mươi tám tuổi nhưng anh vẫn chưa từng chạm đến một người phụ nữ nào. Nên đương nhiên, có chết anh cũng sẽ không đụng vào tôi. Có điều chúng tôi rất hợp ý nhau.

Đúng là yêu ai yêu cả đường đi thật! Sau khi mẹ tôi trở về Đài Trung, Ứng Khoan Hoài vẫn rất quan tâm tôi. Trở thành bạn của anh, với tôi, cũng chẳng có gì đáng ngại. Dù sao anh cũng là một chàng trai rất hấp dẫn. Lúc này, tôi cần tìm hiểu về cách suy nghĩ của đàn ông từ những người bạn khác phái giống như anh. Nếu không, khi đối mặt vơi trò chơi mới của mình, e rằng chỉ cần vô ý một chút, tôi sẽ chết rất thảm. Lâu Phùng Đường không phải loại người dễ đối phó. Hôm nay lúc tan sở, Ứng Khoan Hoài mời tôi đến nhà ăn cơm. Dù sao cũng tiện đường, tôi liền ghé qua. Sau khi được chiêm ngưỡng các tác phẩm của anh, tôi thật sự cảm thấy hơi tiếc cho anh. Ứng Khoan Hoài là một họa sĩ đầy tài hoa, thế nhưng chỉ vì để phối hợp với kế hoạch của mẹ tôi, anh lại đi vẽ những tác phẩm theo sở thích của người khác. Lần trước xem tranh cảu anh ở biệt thự chỉ cảm nhận được những nét đẹp tinh tế, không một tì vết, nhưng tràn đầy khí chất của người vẽ. Trong nghệ thuật hội họa truyền thống của Trung Quốc, thì lối vẽ công bút[1] là tinh xảo, tráng lệ nhất. Nhưng bởi vì rất khó học, nên rất ít người theo, giá tranh thường rất cao. Mẹ tôi đang nhắm đến thị trường này nên quyết tâm bồi dưỡng Ứng Khoan Hoài thành một họa sĩ công bút. Theo tôi biết, tranh công bút bất kể được vẽ suất sắc đến mức nào, cũng chỉ có thể được xem là độc đáo. Bởi vì quá tả thực, quá tỉ mỉ, chú trọng kỹ năng miêu tả, nên những đánh giá dành cho nó ngược lại không cao bằng thượng vàng hạ cám các loại tranh trừu tượng, tranh ấn tượng không rõ hình thù. Thật ra, giới hội họa cũng khiến dân tình rối rắm với phương pháp ứng dụng mấy cái tiêu chuẩn kia.

[1] Công bút là lối tả thực, tỉ mỉ công phu trau chuốt từng chi tiết nhỏ. Tranh thủy mặc của Ứng Khoan Hoài có thể mang lại cho người xem một cảm giác tìm thấy sự thanh bình trong cô độc. Tôi nghĩ, đây chính là cái gọi là cảnh giới của nghệ thuật! Nhưng mẹ tôi lại không để anh ta bộc lộ bản thân ở phương diện này. Vì sao nhỉ? Lần sau gặp mẹ nhất định phải hỏi mới được. “Tranh của anh có phong cách của Tịch Đức Tiến[2].” Tôi đứng trước một bức tranh đưa ra nhận xét của mình.

[2] Tịch Đức Tiến (1923-1981): Một họa sĩ nổi tiếng của Trung Quốc. Ứng Khoan Hoài bưng ra một đĩa mì Ý to và một âu súp kem hải sản, đặt lên bàn ăn rồi bước đến, mỉm cười nói: “Bức tranh này được vẽ cách đây bốn năm. Khi đó anh đang học vẽ thủy mặc, nên chép bức Hải Sơn tương chiếu của Tịch Đức Tiến, sau đó chỉnh sửa thành bức này.” Anh nhìn tôi: “Em cũng có con mắt nghệ thuật đó chứ, vì sao không kế thừa nghề họa sĩ của cô?”

“Em rất ghét bị bẩn tay, chỉ muốn ngồi chờ sung rụng thưởng thức thôi.” Anh đứng yên chăm chú nhìn tôi hồi lâu. Tôi đưa tay ra huơ huơ trước mắt anh: “Đừng tìm nữa, trên người em không có khí chất của mẹ em đâu, bề ngoài cũng chỉ giống năm phần mà thôi.”

Anh thở dài, kéo tôi đến bàn ăn, ấn xuống ghế, gắp mì, múc súp cho tôi. Tôi đưa hai tay lên chống cằm, ghẹo anh: “Em không đẹp sao?” “Khá đẹp.”

“Có người nói em đẹp hơn mẹ.” Anh gật đầu, giọng nói pha một chút u buồn: “Chắc hẳn ba em rất phong độ.” Tôi cười phá lên, ghẹo anh chàng này quả là dễ dàng. Tôi thật sự không thể nào tưởng tượng nổi chuyện một chàng trai mới hai mươi tám tuổi lại đi ái mộ một phụ nữ đã bốn mươi tám tuổi. Đúng là mẹ tôi tuy vẫn còn khả ái quyến rũ ở độ tuổi này, nhưng vết tích năm tháng đã để lại nhiều dấu trên gương mặt bà không chút nể tình. Vì sao vẫn còn có người mắt mù đi ái mộ bà chứ? Hơn nữa lại ái mộ đến bảy năm trời, thật sự là lãng phí thời gian! Đã vậy còn biết chắc sẽ không được đáp lại nữa chứ.

“Ăn đi, hy vọng hợp khẩu vị của em.” Tôi nhận lấy bát mì, ăn nhiệt tình. Nhoáng một cái đã ăn sạch, lúc đưa bát cho anh múc thêm, tôi hỏi: "Một người đàn ông nếu chỉ thích chơi bời qua đường để giải quyết nhu cầu sinh lý của mình, vậy anh ta sẽ mong muốn tìm một cô gái như thế nào để chơi?" Anh kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm, sau đó dùng ánh mắt sắc bén chỉ riêng những nghệ thuật gia mới có quan sát tôi một lúc rồi mới nói: "Em thật sự muốn đùa với lửa?"

Thành thật mà nói, hôm Chủ nhật lúc mới gặp nhau lần đầu, tôi đã doạ anh sợ khiếp vía. Vừa chào hỏi xong tôi liền hỏi anh có muốn lên giường với tôi, giúp đỡ giải quyết vấn đề phiền não của tôi hay không. Sau đó, anh thà chết cũng nhất quyết cự tuyệt, song cũng rất tò mò lý do vì sao tôi lại làm như vậy. Tôi chỉ nói rằng cảm thấy chán ngán thân thể trinh nữ của mình mà thôi. Xem ra tối nay anh không muốn nghe một câu trả lời chiếu lệ, quyết tâm bằng mọi giá hỏi cho ra lẽ. "Thế nào gọi là đùa với lửa chứ? Cuộc đời quá ngắn ngủi lại quý giá như vậy, sao em có thể sống lãng phí trong mơ màng, dốt nát, mãi tuân theo những khuôn phép cũ rích được? Nghệ thuật gia các anh chẳng phải còn nổi loạn hơn so với người bình thường ư? Sao có thể cho rằng hành vi của em không thích hợp? "Chỉ cần em thật sự hiểu rõ mình đang làm cái gì, đồng thời thực sự hưởng thụ niềm vui mà không bị trò chơi làm tổn hại." Anh lắc đầu: "Em phải đủ lạnh lùng mới được, nhưng em đâu có thế.”

Tôi nhướn mày: "Ôi, anh hiểu em nhanh vậy sao? Em trong suốt đến thế à?" Không bận tâm chuyện người khác bình luận mình thế nào là phương thức hành xử của tôi. Bởi vậy đối với cách nói của Ứng khoan Hoài, tôi không hơi sức đâu mà biện hộ, chỉ mỉm cười. Anh chàng này quá sẵn lòng quan tâm tới người khác. Hèn chi lúc nào cũng có thể lãng phí mất một phần tình cảm của mình. Nhưng thân là một người làm nghệ thuật, nên đương nhiên tính cách của anh phải có xu hướng bướng bỉnh và thận trọng, mới có thể định ra phương hướng và đặc thù riêng cho các sáng tác của mình, cho nên tôi không làm hoạ sĩ là vì vậy! Trong cuộc sống, nếu cứ nhất quyết phải định ra phương hướng và tính cách cho mình, thì chẳng phải sẽ vô cùng tẻ nhạt hay sao? Tôi vẫn khăng khăng vấn đề vừa mới hỏi: "Trả lời em đi, để em quyết định.”

Anh bỏ đũa xuống, ngón tay xoa xoa vào cằm, suy nghĩ hồi lâu. "Anh không biết người em định chơi cùng có chỗ nào đặc biệt hay không. Nhưng nếu anh ta chỉ là một kẻ trăng hoa bình thường, vậy thì anh ta sẽ hy vọng em xinh đẹp, biết nghe lời, không gây phiền toái cho anh ta; về sau, chỉ cần dùng tiền là giải quyết êm thấm, sẽ không đòi hỏi tình yêu hay hôn nhân từ anh ta. Chẳng phải trên ti vi cũng diễn như thế sao? Anh có mấy đứa bạn cũng làm như vậy. Tụi nó sẽ chỉ cưới những cô gái dịu dàng trong trắng làm vợ, những bạn tình của tụi nó tốt nhất phải là loại phụ nữ kinh nghiệm đầy mình, quyến rũ nhiệt tình, sống buông thả và dẹp cái gọi là đạo đức sang một bên. Tư tưởng của đàn ông rất xấu xa, tốt nhất, em nên hiểu rõ điểm này.” Nếu Lâu Phùng Đường thật sự có thể xấu xa cho đến cuối cùng, như vậy trò chơi mới thêm phần thú vị! Nói chung, đàn ông vì sợ phiền toái nên thường tách bạch chuyện công chuyện tư. Rất ít người chịu để bạn tình của mình làm chung một chỗ trong công ty từ sáng tới chiều, bởi vì có một loại áp lực không lời luôn hiện hữu khắp mọi nơi. Một cô gái với năng lực của một bình hoa thì có thể phân về phòng ban nào mới được đây? Những cô gái bình hoa phiền toái thường hay giận dỗi, hờn mát với anh ta bất kể lúc nào, không phân biệt chuyện công chuyện tư, lại còn có thể dính dáng đến những gã đàn ông bao gái khác nữa. Do đó, tôi sẽ chọn Lâu Phùng Đường. Thật ra, một phần cũng vì tò mò tại sao anh ta có thể không nhớ lấy bài học này, ngược lại năm lần bảy lượt sử dụng những cô thư ký kiêm nhiệm người tình. Nhưng mà anh ta cũng là một kẻ vô tình, một khi cô thư ký không còn tuân theo quy tắc trò chơi của mình, ngay lập tức anh ta sẽ cắt đứt hết thảy mọi quan hệ, đưa cho một khoản tiền rồi bảo cô ta biến đi.

Về cơ bản, tôi cực kỳ tán thưởng loại đàn ông trăng hoa mà lại vô tình đến cùng kiểu này. Phải đủ lạnh lùng tàn nhẫn thì trò chơi mới thú vị. Cảm giác này có chút giống như chơi trò nhảy Bungee. Chỉ tìm kiếm kích thích trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết. Hừm, vậy mình sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ?

Tôi được điều động lên tầng mười sáu mới được ba ngày, mà ba ngày này lại đúng lúc Lâu Phùng Đường đi nước ngoài công tác. Tôi nhân cơ hội nhờ trưởng phòng thư ký hướng dẫn làm quen nghiệp vụ. Ngày mai anh ta trở về, tôi phải cố gắng diễn cho tốt phong thái một bình hoa nên có. Tôi không thể để mọi người thất vọng được! Ha ha ha! ***

Tôi đang đánh máy tài liệu cần dùng cho buổi họp lúc hai giờ chiều. Nhưng cho tới hiện nay, tôi chỉ mới đánh được một phần hai. Với thành tích đánh máy bốn mươi từ một phút hồi còn đi học của tôi, thì hiệu suất trước mắt chỉ có thể gọi là rùa bò. Một phút đồng hồ mà chỉ có năm chữ được đánh lên mà hình, quả đúng là làm trò hề. Không phải tôi cố ý lề mề mà sự thật là, với tư cách một bình hoa chuyên kinh doanh nhan sắc, tôi không thể làm việc quá bán mạng được. Nếu cướp sạch hết hào quang của những nhân viên không có khả năng khoe sắc thì chỉ tổ làm cho người ta ghen ghét mà thôi. Sáng nay, sếp Lâu chỉ giao cho tôi mỗi công việc này, nên tôi cứ từ từ mà làm, dùng năng lực mà anh ta gán cho mình để hoàn thành công tác. Tôi làm việc ở công ty này một năm rưỡi nay, mục đích không phải để thăng tiến, cũng chẳng phải vì cần tiền, nên đương nhiên cũng sẽ không bán mạng để vượt quá mức lương mình được trả. Tôi không cướp công của ai, khi làm việc không phạm lỗi, chỉ hoàn thành bổn phận một cách tầm tầm. Mà trong vô số các bình hoa, tôi cũng không phải là người rực rỡ nhất, chỉ bình chân như vại hưởng ké chút ánh sáng chói chang của các bình hoa khác tỏa ra mà thôi. Tôi chỉ thong dong thưởng thức quan cảnh muôn hình muôn vẻ của cuộc đời. Nếu muốn đứng ngoài cuộc chơi, thờ ơ nhìn thiên hạ, phương pháp tốt nhất chính là làm cho mình lu mờ, xoàng xĩnh, đừng gây sự chú ý của người khác.

Tuy nhiên, được Lâu Phùng Đường chấm trúng là một chuyện ngoài ý muốn, cũng do tôi tính toán sai mới có thể trở thành mục tiêu để những kẻ nhàn rỗi đàm tiếu chỉ sau một đêm. Vậy cũng tốt! Tôi sẽ không phụ sự mong đợi của mọi người, trình diễn một bộ phim truyền hình thật đặc sắc! Dù sao tôi cũng chỉ chơi nửa năm rồi sẽ bấm nút biến. Có tiếng giày cao gót lộp cộp từ xa đang đến, át cả âm thanh gõ bàn phím của tôi. Tôi đành phải miễn cưỡng rời mắt khỏi văn bản tài liệu ngẩng đầu lên nhìn, trước mắt hiện ra khuôn mặt của một cô gái rất xinh đẹp. Đáng tiếc dung mạo thì xinh xắn, nhưng mặt mày lại nhăn nhó cáu kỉnh. “Nghe nói chị là bồ mới của anh hai tôi hả? Tên gì?”

Cô gái này xem chừng không quá hai mươi tuổi, ăn nói thô thiển thẳng thừng như thể đến để gây sự với tôi vậy. Nếu không phải cô ta nói rõ mình là em gái của sếp Lâu trong kia, tôi còn tưởng là cô nhân tình nào khác của anh ta đến để ra oai nữa chứ! Mấy cô em gái thời nay đều hung hăng như vậy sao? Tôi đưa một tay lên vén mái tóc dài ra sau khoe khoang vẻ gợi cảm, cất giọng oanh vàng thỏ thẻ trả lời: “Ồ! Thì ra là cô Lâu, nhanh như vậy đã đến ra mắt chị dâu rồi sao? Miễn lễ, miễn lễ! Sau này còn phải nhờ cô út chiếu cố!” “Chị... đồ không biết xấu hổ! Bớt khoe khoang khoác lác đi! Anh tôi chỉ muốn chơi qua đường với chị thôi, chị thật sự cho rằng mình là phượng hoàng sao? Nói cho chị biết, con dâu tương lai của nhà họ Lâu chúng tôi là thiên kim của tập đoàn Thang thị. Chị còn không bằng cả cái móng tay của chị ấy!”

Phải chăng cô thư ký nào cũng bị bom mìn của con ranh này oanh tạc? Tưởng là thiên kim tiểu thư của các ông chủ tập đoàn thì có quyền kiêu căng, ngạo mạn hay sao. Có điều, hi hi, xin lỗi nha! Trong khoản lương tôi được trả không có bao gồm việc chấp nhận để người khác lên mặt ta đây. Cho nên chuyện này chẳng ăn nhằm gì với tôi hết, nhưng chọc ghẹo con nhóc này cũng vui, dù sao ngày tháng trôi qua quá êm ả và nhàm chán. “Cô út tương lai à, nhìn cô xem, lửa bốc ngùn ngụt cả nên rồi kìa. Người cô nên chỉ trích không phải là chị, mà là ông chủ, người đã chấm chị đang ngồi trong văn phòng kia mới đúng. Chị cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi!” Khoác lên vẻ mặt vô tội, tôi nhìn thấy cơ mặt cô thiên kim nhà họ Lâu giật giật, đỏ bừng đến mức thiếu một chút nữa là đạt tiêu chuẩn sung huyết não. Cũng không biết màu đỏ ửng kia là do tức tối hay là do nhất thời tìm không ra lời để chửi bới người khác mà nghẹn lời dẫn đến nội thương nữa? Nhậm Dĩnh à, mi thật là xấu xa quá đi! Sao lại trêu ghẹo tính cách cáu kỉnh của một cô nữ sinh nhỏ bé như vậy chứ? “Ôi, ôi! Cô út à, sao mặt cô đỏ vậy? Cô không cần xấu hổ bởi vì chị sẽ không trách cái tính thô lỗ vô lý của cô đâu, uống một lý nước nha? Được không?” Cái trò mèo khóc chuột của tôi kết thúc bằng tiếng hét kinh hồn của cô em gái nhỏ bé.

“Chị im đi! Đồ đàn bà hư hỏng, tôi sẽ xé xác chị ra...” Hơ! Mười ngón tay nhọn hoắc bổ nhào tới, tôi nhanh nhẹn né sang một bên. Thật là dã man! Vì sao mấy ngày nay luôn có người muốn phất cờ chính nghĩa đòi tiêu diệt cô gái hư hỏng là tôi vậy nhỉ? Cứ cho là đàn bà hư hỏng bị đuổi đánh là đáng đời đi, nhưng cũng phải đợi người ta làm ra chuyện xấu rồi mới phải chịu báo ứng chứ? Bất công quá! Cho đến bây giờ tôi chưa làm chuyện gì mà. Đôi giày gót nhọn cao mười phân của tôi không hữu dụng mấy trong việc tẩu thoát. Tôi tránh được đòn tấn công của con bé dã man kia, nhưng lại bị mất đà ngã ngửa ra phía sau, chuẩn bị ngã ngửa vào cửa phòng phó tổng. Nguy hiểm quá! Không lẽ mình bị báo ứng nhanh như vậy sao? Thật là bất công! Tôi còn chưa gây ra cơn sóng gió nào cơ mà!

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy phía sau lưng tôi. Tôi ngã vào một lồng ngực tráng kiện, ngửi thấy mùi hương nước hoa thoang thoảng. Là anh ta! Lâu Phùng Đường. Tôi cố nặn ra hai giọt nước mắt, xoay người ôm chầm lấy anh ta nức nở: “Phó tổng, cứu em với! Em không hiểu vì sao cô ấy vừa vào đến nơi liền ra tay đánh người!” Lâu Phùng Đường đẩy tôi ra, cúi đầu liếc nhìn tôi, ánh mắt đó hàm chứa một chút giận giữ, một chút bực mình. Sau đó, trừng mắt khiển trách cô em gái ngang ngược của anh ta: “Phùng Hân! Tốt nhất em nên có một lý do chính đáng! Vào đây.” “Anh hai, em...”

“Vào đây!” Không cần gầm lên, giọng nói điềm tĩnh của anh ta cũng đủ uy lực khiến người khác phải khuất phục. Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay anh ta, dùng ánh mắt quyến rũ nhìn anh ta đắm đuối: “Phó tổng, trước khi anh giải quyết chuyện nhà, phải chăng nên bảo em gái anh xin lỗi em một tiếng?” “Đừng có mơ! Chị là cái thá gì chứ!” Tiểu thư nhà họ Lâu cao ngạo cất giọng khinh miệt.

Lâu Phùng Đường hiển nhiên cũng cho rằng tôi không nên đòi hỏi kiểu này, chỉ lãnh đạm nói: “Tôi sẽ bồi thường tổn thất của em bằng cách khác. Phùng Hân, vào đây!” Nói xong, anh ta đẩy tay tôi ra, đi vào văn phòng của mình. Cô em gái lút cút theo sau đuôi còn không quên quay mặt về phía tôi làm mặt xấu một cái rối mới đi vào. Tôi chẳng thèm tức giận, quay trở lại bàn làm việc của mình, ngẫm nghĩ về hai con người thuộc hàng cao cấp kia. Xem ra bọn họ thực sự xếp tôi vào hạng người thứ đẳng. Sự phân chia giai cấp mới kỳ lạ làm sao! Bọn đàn ông khi muốn chơi bời lăng nhăng đều không thể thiếu đám bình hoa chúng tôi; nhưng trong tận đáy lòng thì vô cùng khinh miệt, hoàn toàn không ban phát một chút tôn trọng đúng mực nào. Có vẻ như sếp Lâu cho rằng tôi không đủ tư cách đứng ngang hàng với anh ta.

Tình dục là một thứ rất lạ lùng. Đàn ông khi cần giải quyêt nhu cầu hoàn toàn không bàn đến chuyện yêu hay không yêu, thích hay không thích. Thậm chí họ sẵn sàng đi tìm những cô gái mà mình khinh thường, chứ không tìm con nhà tử tế. Bởi vì bọn họ không muốn gánh bất cứ trách nhiệm nào, không muốn chỉ vì nhu cầu tình dục mà hủy cả cuôc đời. Đàn ông quan hệ vì nhu cầu, nhưng con gái nhà đàng hoàng thường dùng tình dục để đổi lấy tình yêu. Đây là cái giá đàn ông không dám trả để hưởng thụ, thà đi tìm những cô gái chuyên đổi thể xác lấy tiền bạc còn hơn. Nhưng cùng lúc, họ cũng biết cân nhắc cao thấp nặng nhẹ, để đến một lúc nào đó khi bắt buộc phải kết hôn, bọn họ sẽ tìm đến các cô gái đoan trang chỉ dùng tình dục đổi lấy tình yêu, còn loại con gái hư hỏng như chúng tôi chỉ đáng bị đá văng xa mười vạn tám ngàn dặm. Nhưng người đàn ông trước mắt này, thậm chí tôi còn chưa có gì với anh ta, còn chưa cho anh ta cắn miếng nào, mà anh ta đã khinh thường tôi như vậy. Một khi có quan hệ sâu hơn, chà... vậy thì thật sự hoàn toàn ứng với câu “như vứt giày rách” rồi. Tôi huýt sáo một tiếng khe khẽ, bắt đầu nghĩ xem mình có nên moi chút vàng bạc châu báu kha khá rồi mới phủi đít đánh bài chuồn hay không. Anh ta cần phụ nữ mê tiền, vậy tôi sẽ không phụ sự mong đợi của anh ta mà hám của như điên!

Đảo mắt nhìn quanh gian phòng thư ký rộng hơn ba mươi mét vuông này, tôi đoán đêm nay Lâu Phùng Đường sẽ có hành động. Nếu hiện tại bạn tình của anh ta là tôi, tôi tin anh ta sẽ không khách sáo. Nghe đồn sếp Lâu không thể thiếu đàn bà quá ba ngày, như vậy trừ phi ba ngày đi công tác kia có người đẹp tháp tùng, nếu không anh ta không thể nhịn lâu hơn được nữa. Lòng hiếu kì của tôi dành cho anh ta lại tăng thêm một chút. Lúc ở văn phòng thì cư xử với tôi thiết diện vô tư, vậy khi ở trên giường thì sao? Làm thế nào anh ta điều chỉnh tính cách của một kẻ hai mặt được trơn tru, nhuần nhuyễn nhỉ? Hay là... ha... ngay cả trên giường anh ta cũng trưng ra bộ mặt chúa tể? Thật sự làm được như thế sao? Wow! Vậy thì đúng là động vật quý hiếm. Nếu anh ta thật sự có thể mặt không đổi sắc, tôi sẽ kính cẩn nghiêng mình ngả mũ bái phục, bo thêm ba cái dập đầu vái lạy! *** Tôi bắt đầu hiểu rõ một chút nguyên nhân vì sao Lâu Phùng Đường lại dùng “bình hoa” làm thư ký.

Khi xử lý công việc, có lẽ một cô thư ký xinh tươi rỗng não không thể đạt hiệu suất cao đến mức thập toàn thập mỹ, nhưng khi đi xã giao, cô ấy có thể tạo râ hiệu quả công tác cao gấp bội cho anh ta. Thường thì đa phần những khách hàng khó nhằn đều có thể bàn chuyện làm ăn một cách thuận lợi trên bàn rượu. Mà việc trọng dụng một cô bướm xinh đẹp làm thư ký, khi ra vào quán rượu sẽ có thêm người hỗ trợ anh ta bàn chuyện làm ăn. Đúng là một tay cáo già! Anh ta biết dùng đúng người giao đúng việc, phát huy tối đa công dụng và năng lực của cấp dưới, không để mình bị lỗ vốn. Theo tôi, vị sếp trước đây của tôi không được thông minh như vậy. Ông ta chỉ biết bao bồ nhí mà không biết tận dụng giá trị. Loại bình hoa như chúng tôi đây nếu chỉ dùng trên giường không thôi thì quá lãng phí, nêu biết cách đa dạng hóa kinh doanh thì mới có thể cùng thu về cả danh lẫn lợi!

Uh oh! Lâu Phùng Đường quả là đáng nể! Tối nay tan sở, anh ta lập tức bảo tôi về nhà trang điểm chưng diện một chút để đi chiêu đãi khách. Sau đó, anh ta đưa tôi đến nhà hàng sang trọng này để tiếp một vị khách hàng Nhật Bản. May mắn tiếng Nhật của tôi cũng tàm tạm. Ngồi giữa đám khách Nhật, đối với hành vi động tay động chân của họ, tôi khéo léo đưa đẩy đẩy đưa, từ đầu đến cuối trông như nhận hết mọi cử chỉ sỗ sàng, nhưng lại chẳng hề bị tổn thất gì. Tôi có được kỹ năng này là nhờ chơi chung với đám Điền Tụ Phương kia một thời gian, nên học được không ít ngón nghề. Đương nhiên sự thiệt thòi mà tôi phải chịu cũng không hẳn là uổng công. Khi hợp đồng được ký kết xong xuôi, tôi mượn cớ quay lại ngồi bên cạnh Lâu Phùng Đường. Sau đó, một cô em mới gia nhập đã làm mê muội ông khách Nhật Bản. Xem như tôi thành công rút lui, lại còn đủ thời gian đến hầu rượu sếp Lâu.

Trong căn phòng này, người đàn ông nổi bật nhất đương nhiên là Lâu Phùng Đường, nên cũng có vài cô nàng muốn sáp lại gần. Tôi trừng mắt tỏ rõ chủ quyền với từng người, hai cánh tay vòng trên vai anh ta, nũng nịu nói: “Anh xấu quá đi, phó tổng, nỡ nào lợi dụng em.” Hơi thở phả vào tai anh ta, định thử xem khả năng kiểm soát của người đàn ông này giỏi tới mức độ nào. Một tay anh ta ôm lấy eo tôi, trong mắt ánh lên vẻ láu cá, hoàn toàn lộ rõ bản chất của một tên công tử phong lưu phóng đãng, còn tay kia nâng cằm tôi lên, nói: “Em đúng là thông minh.” “Không thông minh sao có thể đảm nhiệm cương vị nữ thư ký thứ năm của anh chứ?” Tôi hiểu rõ sự thông minh mà anh ta nói đến chính là không tỏ vẻ ta đây là thánh nữ ở trước mặt khách hàng, mà ngược lại thuận theo ý muốn của anh ta sắm vai một cô gái lả lơi, để cho hợp đồng được thuận lợi ký kết thành công.

“Tôi sẽ không bạc đãi em. Xem ra chúng ta sẽ có một mối quan hệ hợp tác vui vẻ.” Anh ta cúi đầu hôn lên má tôi. Vừa hết giờ làm việc, anh ta quả nhiên lộ nguyên hình là một kẻ phóng đãng. Tôi gần như bái phục anh ta – không còn mảy may nhìn thấy một chút dấu vết của thái độ lạnh nhạt vô tình như trong giờ làm việc, hoàn toàn phơi bày bộ mặt ăn chơi của mình. Nhưng tôi cảm nhận được bộ mặt này chỉ là một cách anh ta dùng để thả lỏng bản thân. Dưới vẻ bề ngoài phóng đãng, anh ta có một trái tim cực kỳ lạnh lùng và khép kín, bất kỳ ai cũng không thể nào chạm tới được. Tôi vô cùng thoải mái dùng tư thế “dây leo” quấn quanh người anh ta, không hở ra một cơ hội cho bất cứ cô gái nào. Ham muốn chiếm hữu một trăm phần trăm chính là phong cách cần phải có khi muốn đeo bám con nhà tỷ phú; mà bản thân Lâu Phùng Đường xem ra cũng vô cùng hưởng thụ. Khi anh ta đang dùng tiếng Nhật xí xa xí xồ với ông khách Nhật Bản, tôi cầm bàn tay đang đặt trên eo tôi của anh ta lên xem. Trên cổ tay trái của anh ta đeo một chiếc đồng hồ nạm kim cương, không phải Rolex, mà là một loại được thiết kế riêng độc nhất vô nhị trên thế giới. Giá cả tuyệt đối không thấp hơn Rolex, không những thế kiểu dáng còn rất thời trang. Trên ngón tay út của anh ta có đeo một chiếc nhẫn. Nhìn toàn diện thì vô cùng phù hợp với thân phận và địa vị của anh ta, không có chút gì gọi là xa hoa khoe mẽ, cũng không làm mất đi vẻ quyền uy của anh ta. Người đàn ông này rất có khiếu thẩm mỹ, cũng rất biết cách thể hiện uy phong của mình.

Có lẽ vì tôi cứ ngắm mãi chiếc đồng hồ nạm kim cương của Lâu Phùng Đường, gợi cho anh ta một sự liên tưởng nào đó, cho nên lúc không phải tiếp chuyện với khách, anh ta ghé vào bên người tôi thầm thì: “Tôi sẽ tặng cho em một chiếc, giá không dưới ba trăm ngàn, xem như bồi thường tổn thất tinh thần sáng nay cho em.” “Thật không?” Tôi thức thời làm cho hai mắt sáng rỡ vì tiền, hưng phấn nhào tới hôn “chụt” lên mặt anh ta một dấu môi đỏ mọng. Cô gái mê tiền đang tạ chủ long ân! Anh ta hồn nhiên không nhận ta tôi đang làm cho anh ta đẹp mặt, chỉ sáp lại gần tôi vô cùng gợi tình: “Món quà nhỏ của tôi chỉ đáng giá một nụ hôn lên má thôi sao?”

Thành thật mà nói, trái tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi chưa từng trải qua những trận chiến kiểu thế này. Dưới sự khiêu khích của một người đàn ông gợi cảm đẹp trai, nếu máu nóng không chảy rần rật trong cơ thể thì quả là không bình thường. Có điều tôi sẽ nỗ lực hết sức để thích ứng. “Nếu không thì phải cảm tạ anh như thế nào mới được đây?” Tôi liếm môi, khuyến khích một nụ hôn của anh ta. Tôi không thể chủ động hôn Lâu Phùng Đường, bằng không sự vụng về sẽ làm tôi lộ tẩy. Chờ anh ta hôn tôi trước, tôi sẽ có thể học được kỹ xảo từ kinh nghiệm tình trường lão luyện của anh ta, đồng thời anh ta cũng không nắm thóp tôi được. Đối với tôi mà nói như vậy an toàn hơn. Thế nhưng, rõ ràng Lâu Phùng Đường không có hứng thú diễn trò thân mật ở trước mắt mọi người, chỉ dùng một ánh mắt chấp thuận, nói: “Đêm nay, em sẽ biết cách thức cảm ơn mà tôi muốn.”

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trái tim tôi vẫn đạp điên cuồng không kiểm soát nổi. Tôi phải cảm ơn ánh sáng mờ ảo của nhà hàng đã che giấu cho khuôn mặt đang nóng bừng của tôi. Đêm đã khuya, mà giữa tôi và anh ta chỉ mới vừa chính thức bắt đầu. Vào lúc một giờ sáng, chúng tôi tiễn vị khách Nhật Bản ra về. Sau đó, tôi lên xe của anh ta.

“Tôi đưa em về.” Anh ta nói. “Không, nếu chúng ta muốn ở cùng nhau đêm nay, tốt hơn nên tìm một khách sạn!” Chiếc giường trong căn hộ của tôi, chỉ có thể lưu lại mùi hương của tôi, những người khác đừng mơ bước lên đó. Dường như anh ta cũng thấy hơi khó hiểu, nhưng không cố ép buộc, chỉ cười nói: “Vậy thì đến căn hộ của tôi!”

“Nếu không phiền.” Có lẽ sếp Lâu đã chuẩn bị một căn hộ chuyên dụng vào những dịp như thế này. Tôi tin anh ta nhất định cũng có một thế giới riêng của mình, không cho phép ai xâm nhập. Nếu sau này sếp Lâu trả chi phí thôi việc nhiều một chút, có lẽ tôi cũng có khả năng mua một căn phòng chuyên dùng để qua đêm với đàn ông. Quá tuyệt, cứ quyết định vậy đi. Chiếc Ferrari màu xám bạc chạy em ru một mạch về hướng căn hộ của anh ta ở khu Đông. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi cúi đầu tìm đồ trong túi xách. “Tìm gì vậy?”

“Bao cao su.” Tôi lấy ra rất nhiều loại. Vẻ mặt của anh ta như nhìn thấy chuyện lạ. “Em muốn tôi dùng cái đó? Em không uống thuốc hả?”

Có thể thấy Lâu Phùng Đường là kẻ muốn hưởng khoái lạc một cách trọn vẹn mà không muốn hy sinh một chút niềm vui nào. Nghe nói đàn ông đều không thích mang bao. “Dùng bao an toàn hơn.” Tôi vứt từng cái trở lại trong túi. “Tôi tưởng em hy vọng mình dính bầu chứ.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Giỡn chơi sao! Thế nào anh chẳng kêu em phá đi, làm gì có chuyện vì cái thai mà cưới em. Em tội tình gì phải mong mình mang thai? Anh cũng biết em là người thông minh mà, em rất biết thân biết phận.” Nói đùa sao? Chơi thì cứ chơi, nhưng cũng phải quan tâm đến cuộc đời mình. Tôi cần gì loại đàn ông này làm chồng chứ? Theo anh ta tới nửa năm cũng đủ tức cười lắm rồi. Điều quan trọng nhất là không thể để anh ta lây truyền bệnh tật sang tôi. Ai biết trong cơ thể một kẻ lão luyện tình trường như anh ta có đang ủ thứ bệnh quái quỷ gì hay không. Lâu Phùng Đường nhìn tôi chăm chú: “Rất ít cô gái nào thông minh được như em. Hoặc có thể nói, có lẽ dã tâm của em còn lớn hơn, đúng không?” Người đàn ông này luôn cho rằng tất cả phụ nữ đều muốn đeo bám lấy mình, cho nên tấm chắn phòng hộ của anh ta quả thực không gì đâm thủng. Gặp trúng một người phụ nữ không muốn làm vợ anh ta như tôi, cũng khó trách anh ta không tin, một mực nghi ngờ tôi có lẽ còn ấp ủ một mục đích khác sâu xa hơn.

Đẩy anh ta một cái, tôi nũng nịu: “Thấy ghét, đùng có nhìn người ta như vậy! Chẳng qua là em biết rõ thân phận mình hơn so với người khác thôi. Huống chi sếp Lâu trước giờ luôn luôn hào phóng, chắc chắn sẽ không bạc đãi em. Cho nên em sẽ không làm khó anh, sao lại không tin em chư?” “Vậy sao?” Anh ta cười nhạt. ‘Đường xa mới biết sức ngựa.”.