Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 4

Chương 3.

Rất khó để hình dung cái cảm giác không còn là gái trinh. Đương nhiên trong tình huống không kịp tìm một người đàn ông để loại bỏ cái lớp màng mỏng đó, máu trinh của tôi đành phải “tạm cư” trên mặt ga trải giường của Lâu Phùng Đường. Có điều tôi đã xua tan nghi vấn của anh ta một cách dễ dàng. Tôi bảo anh ta rằng, bởi vì đàn ông thường có cảm giác khoái trá nhìn thấy “máu” của phụ nữ, cho nên tôi đã vui vẻ đến bệnh viện để sửa sang lại màng trinh của mình, để mỗi một người tình đương nhiệm của tôi đều cảm thấy được sung sướng trọn vẹn, đều thấy bản thân mình là người đầu tiên và duy nhất. Nhưng có thể là anh ta không tán thành cách làm của tôi, bởi vì anh ta chẳng có vẻ gì là vui mừng hớn hở cả. Nhưng mà, kệ xác anh ta chứ.

Bây giờ là mười giờ sáng, thân là bạn tình của sếp, tôi có lý do chính đáng để đi làm muộn. Anh ta đã đến công ty trước, cho phép tôi sau giờ nghỉ trưa mới phải đi làm, nên tôi trở về nhà mình tắm rửa kỳ cọ lần thứ hai. Thành thật mà nói, tôi chẳng nhận được khoái cảm gì nhiều. Có lẽ do mải lo biểu hiện vẻ gợi cảm lão luyện, cho nên không có thời gian để mà chìm đắm trong bầu không khí tán tỉnh của anh ta, cũng không có cái gọi là hưởng thụ. Nhưng mà cũng tàm tạm. Về cơ bản, tôi chưa từng mong chờ điều này, chỉ là trước đây xem phim, đều nhìn thấy dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của đôi nam nữ trên giường, nên mới nghĩ rằng thể nghiệm của bản thân tôi không bằng một góc của họ, chỉ thấy đau. Có lẽ sau này sẽ đỡ hơn. Sếp Lâu quả thật rất biết cách tán tỉnh, khiêu khích. Đêm qua, mặc dù không lý tưởng như tôi tưởng tượng, nhưng cũng có lúc hừng hực như lửa. Chí ít về phần mình anh ta cũng được sung sướng, cho dù tôi không đạt tới một phần mười của anh ta.

Nhất định anh ta cũng nhận ra điều đó. Nếu không anh ta đã chẳng cố gắng kích thích lòng nhiệt tình của tôi thêm lần nữa. Nhưng lúc đó cơn đau của tôi còn đang âm ỉ, nên toàn bộ phản ứng nhiệt tình chỉ là phối hợp biểu diễn với anh ta mà thôi. Chẳng biết có lừa được anh ta hay không, dù gì về sau anh ta cũng lăn ra ngủ như chết. Khi đó, tôi mới ngồi dậy nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Yêu đương kiểu này chẳng thấy hay ho chút nào. Có lẽ tôi nên tìm người đàn ông thứ hai để thử xem sao, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, điều này là không thể. Tôi cảm thấy thất vọng nhiều hơn đạt được. Nhưng vì sao thế gian vẫn có rất nhiều người liều lĩnh vì cái thứ tình yêu này? Nhất định còn có một chút tốt đẹp nào đó mà tôi chưa lĩnh hội được. Ra khỏi phòng tắm, ngắm nhìn cơ thể trần trụi của mình trong chiếc gương to, thấy có mấy vết hôn và vài chỗ thâm tím. Giống như trước đây hồi tôi còn ở chung với mẹ, mỗi lần ba đến sẽ nhìn thấy những thứ tương tự trên người mẹ. Đây thực sự là một hành vi dã man, nhưng đại đa số mọi người đều cảm thấy thích thú, cho nên tôi không thể phủ quyết cái gọi là khoái cảm của hành vi tình dục này được.

Tôi nghĩ tâm trạng phức tạp của mình vẫn chưa bình phục trở lại, nếu không tôi đâu có cảm giác rầu rĩ và tim đập loạn nhịp như thế này. Màng trinh đối với con gái mà nói vẫn có một ý nghĩa quan trọng nào đó, cho dù nó chẳng có tí hữu dụng nào. Một lần nữa hóa trang mình thành một bông hoa xinh đẹp gợi cảm, tôi phải tiếp tục xông ra chiến trường. Vừa tô son xong, một cuộc điện thoại gọi đến phá tan thế giới yên tĩnh của tôi.

“A lô, Nhậm Dĩnh nghe.” “Dĩnh nhi, ba đây. Ba đang ở Đài Bắc, đến nhà hàng ăn trưa với ba!” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói uy nghiêm nhưng đầy cưng chiều của ba tôi. Tôi giật thót mình: “Ba, sao ba lại lên đây?”

“Lên thăm con! Mau tới đây, buổi chiều ba còn phải đi đánh golf. Giờ ba đang ở Hyatt.” “Ai đi cùng ba vậy?” Tôi tranh thủ chải tóc. “Ý con là sao?” Giọng ba không được vui.

“Bà xã thứ mấy theo ba đến Đài Bắc?” “Không có! Ba đặc biệt đến thăm con thôi, kêu bọn họ đi theo làm gì? Con gái ngoan, đến đây mau lên.” Tôi đành phải nhận lời. Ông ấy thực sự quá rảnh rỗi, không có việc gì chạy lên Đài Bắc thăm tôi, nhân tiện đi chơi golf luôn.

Trong đám con cái của ba, chỉ có mình tôi là con gái; hơn nữa, lại không theo họ cha, nguyên nhân là vì mẹ tôi không đồng ý. Từ trước đến nay, mẹ luôn cho rằng tôi là máu thịt của riêng bà, là sự tiếp nối của cuộc đời bà. Cho nên, mẹ kiên quyết dùng đồng tiền chính mình kiếm được để nuôi tôi, từ chối đề nghị trợ cấp của ba. Tư tưởng của mẹ rất lạ lùng. Cuộc đời bà đã bán cho ba tôi, chưa bao giờ có bất kỳ một ý nghĩ nào khác. Thế nhưng khi tôi được sinh ra, bà liền bộc lộ tính độc chiếm một trăm phần trăm. Mẹ nghĩ rằng ba không nên nhúng tay can thiệp bất cứ chuyện gì của con gái bà, bởi vì ngay từ đầu bà chỉ bán thân thể của mình, chứ không bán con gái. Ba tôi muốn bỏ tiền ra nuôi con gái mà phải dấm dúi vụng trộm. Ông có bảy đứa con tất cả. Sáu đứa con trai đứa nào cũng cố hết sức tận dụng ông, thản nhiên dùng tiền của ông ăn no béo trắng trưởng thành, thậm chí mở công ty kinh doanh. Chỉ mình tôi có thể nói là một đồng cũng không lấy. Mẹ dùng tiền của mình nuôi tôi lớn, mua nhà cho tôi ở, dạy dỗ tôi trưởng thành. Chiếc thẻ tín dụng vàng ba cho, tôi chưa bao giờ quẹt lấy một lần. Cho nên, có thể nói đối với hai mẹ con chúng tôi, ba vừa yêu vừa hận. Nếu như tôi ngoan ngoãn theo họ ba, có lẽ ông sẽ chẳng bao giờ chú ý tới tôi. Bởi vì đàn ông lúc tới tuổi xế chiều, đặc biệt là người phía nam, thường trọng nam khinh nữ. Thế nhưng tôi không thuận theo sự sắp xếp của ba, lại khiến ông đặc biệt quan tâm tới tôi.

Rất lạ lùng phải không, đây cũng là một loại bản tính của con người. Nhìn vào gương kiểm tra kỹ một lần cuối, tôi khoan khoái bước ra khỏi nhà. ***

Ba tôi tên là Chung Thiệu Chính, năm nay vừa tròn sáu mươi tuổi. Đại thọ của ông được tổ chức linh đình cách đây hai tháng, có điều tôi không đến dự. Tôi không muốn chứng kiến cảnh các bà các cô tranh nhau khoe sắc, cũng không muốn gặp mặt mấy người anh em cùng cha khác mẹ của mình. Không phải vì bọn họ không tốt; thực ra, vài người còn có thể nói là rất được. Chẳng qua là thân phận của chúng tôi chẳng có gì đáng tự hào, nên tôi dứt khoát không xuất hiện. Dù sao tôi cũng chẳng màng đến thứ gì của ông. Tôi họ Nhậm, tôi là Nhậm Dĩnh, không cần xuất hiện tại những cuộc họp mặt của dòng họ Chung. Tuy đã sáu mươi, nhưng ba vẫn giữ được sức hấp dẫn của một người đàn ông ở tuổi về chiều! Dáng người dong dỏng cao, hai bên tóc mai đã chuyển màu muối tiêu trong thật khí phách. Ông rất đẹp lão, khí sắc hồng hào, rất biết cách chăm sóc cơ thể. “Trong mấy đứa con của ba, chỉ có con là không nghe lời nhất.”

Ba đưa tay vuốt tóc tôi, thở dài oán trách. “Dĩnh nhi, con đừng tiếp tục sống thế này nữa, trở về miền Nam xem mắt đi! Có mấy đứa con trai được lắm, tha hồ cho con lựa chọn.” “Ba à, con rất thích công việc đang làm, con không lấy chồng đâu.” Trong suy nghĩ của ba, tôi quả thực đã sa đọa đến mức hết thuốc chữa. Khi không lại nhất quyết ở công ty người ta làm bình hoa, mà không chịu tìm một người đàn ông tử tế để kết hôn.

“Mẹ con dạy hư con rồi, còn ba thì quá nuông chiều con, nên mới có kết quả ngày hôm nay.” Ba lại thở dài thườn thượt. Khai thông tư tưởng con người là một việc làm rất khó, nên thường thì ba không biết nên răn dạy tôi như thế nào cho phải. Hơn nữa, ông thực sự cưng chiều tôi, vì thế không có chuyện đối xử với tôi giống như mấy đứa con khác. Ở trước mặt các con trai mình, ông thường chí công vô tư, cực kì nghiêm khắc, không bao giờ dung túng, cũng không thiên vị đứa nào. “Ba ơi, con có cách sống vui vẻ của con, con không nghĩ tới chuyện lấy chồng đâu.”

Ba chưa bao giờ chấp nhận nổi quan điểm của tôi. Bình thường thôi! Nếu tự đặt mình vào tư tưởng cũ kỹ của một ông lão sáu mươi, thì ngay chính bản thân tôi cũng không chấp nhận cách nói của mình. Thế nhưng, thỉnh thoảng ông vẫn phải truyền bá tư tưởng của mình, song lâu ngày, ông cũng chỉ có thể chọn cách tiếp tục nuông chiều tôi. Tôi nghĩ năm xưa mẹ kiên quyết không nhận tiền của ba để nuôi tôi, là để hôm nay ba không thể trở thành chúa tể của tôi được! Mẹ đúng là nhìn xa trông rộng! Con cám ơn mẹ rất nhiều! “Ủa?”

Ánh mắt ba đột nhiên dán chặt vào một chỗ nào đó sau lưng tôi, hai hàng lông mày rậm khẽ chau lại. Tôi nhìn theo ánh mắt của ông thì thấy tại một vị trí bên cạnh cửa sổ cách chỗ chúng tôi khoảng năm mét có một cô gái trẻ mặc trang phục màu trắng, vô cùng xinh đẹp. Trong một khoảnh khắc, tôi cũng nhìn đến ngẩn ngơ. Sắc đẹp không phải là điểm hấp dẫn nhất ở cô ấy, mà là cái khí chất phiêu diêu như thể không tồn tại đó khiến người khác cứ dán chặt mắt vào cô ấy không cách nào rời ra được. “Ai vậy ba?” Tôi hỏi. “Là con của một người rất đặc biệt. Ba chỉ mới gặp một lần hồi năm ngoái, nhưng không thể nào quên được.” Ba vẫn nhìn chằm chằm.

“Ba, không phải ba vừa mắt người ta rồi chứ?” Trời ơi, không thể nào! Ba kinh ngạc quay đầu lại, trừng tôi một cái: “Con bé mới mười chín tuổi thôi, cô nương à! Ba không định tìm thêm bà nào nữa đâu, hơn nữa, nó cũng không phải là người mà ba có thể đụng đến.” “Ố? Vì sao vậy? Cô ta là ai?” Lòng hiếu kỳ của tôi bộc phát. Người cha ngạo mạn của tôi xưa nay chưa bao giờ nói ra những câu hạ thấp uy phong của mình như thế! Khiến ông cam tâm tình nguyện thừa nhận đủ thấy lai lịch của đối phương quả thực không nhỏ! Tôi thấy tò mò rồi đó. Quay đầu lại nhìn cô bé một lần nữa, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ngắm bầu trời, tựa như tách biệt bản thân ra khỏi thế gian này vậy.

Ba gật đầu, quyết định thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi. “Mẹ cô bé ấy cũng là tình nhân của một người đàn ông. Nếu đem ra so sánh thì mẹ con và mẹ nó có một điểm chung, đều là những người đàn bà có khí chất đặc biệt. Con học ngành thương mại, chắc cũng biết chuyện mười chín năm trước tập đoàn tài chính Vương thị lớn nhất Đài Loan không biết vì lý do gì bị sụp đổ chỉ trong một ngày, phải không?” Tôi gật đầu: “Dạ biết, sau đó nhờ sự sụp đổ của tập đoàn Vương thị mà ba công ty nhỏ khác là Lâu, Thang, Trần mới có thể nổi lên, trở thành những tập đoàn hàng đầu trong cả hai giới kinh tế và chính trị ở phía Bắc.” Đó là một vụ phá sản kỳ lạ, cho đến nay không ai lý giải nổi vì sao tập đoàn Vương thị có thể bị hủy hoại chỉ trong một buổi sáng.

Ba nói tiếp: “Chắc con cũng biết mười tháng trước, tập đoàn Hoàng Ti đã đổi chủ. Người tiếp quản chính là một phụ nữ rất có năng lực.” “Dạ biết. Đó cũng là một việc kỳ lạ. Người đứng đầu tập đoàn là Vương Cánh Nghiêu tự nhiên lại giao tất cả tài sản cho người vợ đã ly thân hơn mười năm, sau đó biến mất không tung tích, vứt bỏ cả sự nghiệp khổng lồ, khiến người ta không tài nào hiểu nổi.” Về tập đoàn Hoàng Ti, tôi cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết đó là một công ty đa quốc gia, đầu tư nhiều lĩnh vực khác nhau ở các nơi trên thế giới, có lợi nhuận rất cao. Nhưng người đứng đầu từ trước đến nay vẫn luôn thoắt ẩn thoắt hiện, không ai biết hết về người đó, chỉ biết ông ta tên là Vương Cánh Nghiêu, nhưng chưa ai từng gặp ông ấy. Vợ ông ta – Hoàng Thuận Linh – luôn là người đại diện đứng ra xử lý công việc. Hai người không sống chung, quan hệ mập mờ không rõ ràng, không ai đoán được gì.

“Vương Cánh Nghiêu là con trai của ông chủ tập đoàn Vương thị, cũng là người tự tay làm sụp đổ công ty của gia đình mình trước đây. Còn cô bé này chính là con gái duy nhất của Vương Cánh Nghiêu.” Wow! Chuyện này thật đáng kinh ngạc! “Ông ta có con gái sao?” Vậy thì vì sao chưa từng nghe nói đến việc tài sản được chia cho người thứ hai vậy? Tôi lại nhìn cô bé một lần nữa, thật là một cô gái xinh xắn. “Vậy, mười tháng nay, ông ta đã đi đâu?”

Ba nhìn cô gái đến thất thần, đáp lời tôi: “Người phụ nữ ông ta yêu nhất đã qua đời vì bệnh ung thư não cách đây mười tháng. Còn ông ta cũng biến mất luôn. Lúc đó, ông ta ôm thi thể người phụ nữ mình yêu chạy ra khỏi bệnh viện, từ đó đến nay chưa xuất hiện lại một lần nào.” Tuy rằng ba kể không chi tiết lắm, nhưng cả người tôi vẫn run rẩy vì câu chuyện này mất một lúc. Hay thật – một người đàn ông đáng sợ kỳ lạ! “Vậy… ông ta đã đi đâu?” Tôi thì thào.

“Ông ta sẽ không sống cảnh cô đơn một mình nổi đâu. Mấy tháng trước, một chiếc tàu đánh cá kéo về một chiếc du thuyền, nghe đâu, trong cabin du thuyền tìm thấy một khẩu súng lục và một quả bom. Trên thuyền có tên của ông ta, nhưng người thì mất tích. Vương Cánh Nghiêu là loại người cực đoan và đáng sợ, thế nhưng cả cuộc đời ông ta lại cam tâm tình nguyện chịu hủy trong tay một người đàn bà. Thật không ai tưởng tượng nổi.” “Sao ba biết được?” Đây là điều mà tôi nghi hoặc. “Ngày xưa, ba từng là một thành viên ban quản trị của tập đoàn Báo. Cho nên một năm trước có nhận lời mời tham gia tiệc sinh nhật thứ mười tám của cô bé. Khi đó, bởi vì người phụ nữ kia chẳng còn sống được bao lâu, nguyện vọng cuối cùng là tổ chức cho con gái một bữa tiệc sinh nhật thật náo nhiệt, cho nên mới phát thiệp mời tất cả những ai từng là thành viên của tập đoàn Báo đến dự. Đó là một ký ức đáng giá nhất trong cuộc đời trai trẻ của ba. Sau này, bởi vì chuyện làm ăn của gia đình, ba đã rời khỏi đó, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc. Vương Cánh Nghiêu là một người đàn ông khiên người khác cả đời không thể quên.”

Tôi trầm tư một lúc rồi nói: “Nếu đã như vậy, thì người phụ nữ kia nhất định còn đặc biệt hơn, bằng không sao có thể làm cho người đàn ông đáng sợ như thế yêu tha thiết được.” “Đúng vậy! Đúng vậy! Nhìn cô bé đó xem, nó gần như là bản sao của mẹ nó. Cả cuộc đời này, ông Vương yêu bà ta đến nỗi ngăn cách bà ta với thế giới bên ngoài. Ông ta dùng rất nhiều phụ nữ để che mắt thiên hạ, không ai khám phá ra được đóa hoa xinh đẹp tuyệt trần mà ông ta đang giấu kỹ để độc chiếm. Nhưng thực chất, từ ngày mà ông ấy gặp được Hà Liên U, ông ấy đã không còn chạm vào một người đàn bà nào khác. Vợ của ông ta e rằng cũng phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng nhiều năm rồi.” Ánh mắt ba tôi ngập tràn ngưỡng mộ, khiến tôi tưởng tượng rõ ràng hình ảnh người đàn bà kỳ lạ mà ba vừa kể kia. Thì ra trong quan hệ với tình nhân cũng có trường hợp ngoại lệ, những người đàn ông ngoại tình cũng có lòng chung thủy. Nhưng tôi chẳng hy vọng mình sẽ xui xẻo gặp phải loại đàn ông điên cuồng này. Trời ạ! Giấu một người đàn bà cho đến chết già! Đúng là dọa chết người! Người đàn bà kia có thể chịu đựng được sao? Thật đúng là vĩ đại!

“Dĩnh nhi, con xem.” Ba lại gọi tôi. Tôi nhìn theo hướng ba chỉ. Cô gái áo trắng bên cửa sổ lúc này không còn ngồi một mình nữa. Chẳng biết từ khi nào, một người đàn ông cực kỳ phong độ, điển trai và cương nghị đã xuất hiện bên cạnh cô ấy. Bọn họ nhìn nhau, sau đó anh ta kéo cô gái ôm vào lòng, bằng cử chỉ thương yêu và khí chất mạnh mẽ không gì sánh bằng, ôm chặt lấy cả thể xác lẫn linh hồn của cô gái mỏng manh yếu đuối.

Từ đằng xa, tôi nhìn thấy trong lòng bàn tay của anh ta có một vết sẹo rất sâu. Cuối cùng, anh ta đưa cô gái đi. Tôi rốt cuộc cũng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại nhìn ba, đôi mắt ba hơi ươn ướt, ông cũng thở dài một hơi.

“Cậu ta sẽ chăm sóc cho con bé, như câu chuyện của ba mẹ nó ngày xưa. Con bé đó không cần tiền, thứ nó cần chỉ là một bờ vai để nương tựa.” Đúng vậy, đó cũng là cảm giác của tôi. “Con gái à, có một số đàn ông không thể dây vào.” Ba chỉ nhắc nhở tôi một câu ngắn gọn nhưng chứa đầy thâm ý.

Tôi nghĩ, ông nhấn mạnh câu chuyện vừa rồi là có dụng ý. Nhưng nếu tôi đã thò chân xuống nước rồi, thì nhất định sẽ không bỏ cuộc giữa chừng. Tôi và Lâu Phùng Đường chỉ vừa mới bắt đầu! Tôi tin tưởng tính cách của anh ta sẽ không điên cuồng mãnh liệt như Vương Cánh Nghiêu. Anh ta tuyệt đối chẳng có chút nhiệt tình nào dành cho loại phụ nữ chỉ có nhan sắc như tôi. Tôi thừa nhận, mẹ tôi hoặc mẹ của cô gái vừa nãy kia mới là người phụ nữ đặc biệt đáng để cho đàn ông giữ chặt không buông. Bởi vì bọn họ rất đặc biệt, cộng thêm thần thái không mảy may lộ vẻ mê hoặc đàn ông hay có chút biểu hiện coi trọng đồng tiền. Cho nên dù là nhân tình, họ cũng thuộc thượng phẩm khiến đàn ông tranh nhau theo đuổi. Nhưng còn tôi? Cố ý sắm vai loại hạ phẩm, đã ham của lại thập phần lả lơi, thì làm sao đàn ông có thể yêu cho được. Tôi sợ cái gì chứ? Nếu tôi hợp nhãn Lâu Phùng Đường thì chỉ có thể là do khẩu vị của anh ta có vấn đề trầm trọng. Dựa trên tiêu chuẩn của anh ta để đánh giá, tôi nghĩ mình tuyệt đối an toàn, vả lại còn có thể rút lui không sứt mẻ gì. Ba thấy tôi tươi cười vui vẻ, tựa như một đứa trẻ nghịch ngợm không biết trời cao đất rộng là gì, nhịn không được nói tiếp: “Nếu như con thật sự chỉ là một bình hoa thôi thì cũng chẳng sao, ba còn thấy yên tâm một chút, thế nhưng con đâu phải! Con chỉ vì ham chơi mới đi đóng cái loại vai này. Giả sử, đối tượng mà con đùa bỡn chỉ đơn thuần là một tên đần độn hoặc mê gái, vậy thì chẳng có chuyện gì để nói. Nhưng mà con ơi, ba biết chắc con sẽ không thèm chơi với mấy thằng kém cỏi như vậy. Mà có khả năng con sẽ trêu phải một kẻ lợi hại. Đến một ngày cậu ta phát hiện ra con còn có một bộ mặt khác, biết được con chỉ đang diễn kịch, vậy con có dám bảo đảm cậu ta sẽ không nổi quyết tâm chinh phục con cho bằng được hay không? Đến lúc đó con thật sự sẽ lâm vào tình cảnh chơi dao có ngày đứt tay đó.” “Ba, ba đang nói về kinh nghiệm bản thân hả?” Tôi không hề để tâm tới những gì ông nói, trái lại còn phản công.

Nhưng ba chỉ nhìn tôi đầy yêu thương, không hề tức giận: “Không, ba chưa từng gặp một phụ nữ nào giống như con. Nhưng mà, mình mẹ con cũng đủ làm ba thất điên bát đảo rồi, ba sẽ không tham lam thêm nữa đâu. Vẫn có những phụ nữ mê tiền nhưng rất sòng phẳng. Có điều mà ba nói cho con biết, nếu như hai mươi năm trước, ba gặp phải loại con gái không biết sống chết dám vuốt râu hùm như con, thì kiểu gì cũng không buông tha, dù không xé xác ra từng mảnh rồi xơi tái, ít nhất cũng cột chặt bên người cả đời.” Tôi âm thầm thè lưỡi. Đàn ông đều bạo lực như thế sao? Không thể nào. Dù sao ba cũng là đàn ông của thời xưa, còn giữ khái niệm “tam thê lục thiếp”, muốn vui đùa phụ nữ thì sẽ mua về nhà mà chơi, vừa an tâm lại vừa tiện lợi. Nhưng mà đàn ông thời nay, ngoại trừ người vợ chính thức của mình ra, thường không chịu kiểu trách nhiệm như vậy. Nếu có mèo mỡ vụng trộm bên ngoài, họ đều không bao giờ bàn đến chuyện tình cảm hay độc chiếm làm gì. Người bạn tình của họ nếu còn cặp bồ cặp bịch với người khác thì lại càng tốt, tránh vớ phải loại phụ nữ lằng nhằng bắt họ phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa, một khi Lâu Phùng Đường còn nghĩ rằng tôi chỉ là một bình hoa tham tiền, thì anh ta chẳng hơi đâu mà bận tâm để ý đến tôi. Tôi tin vào phán đoán của mình.

*** Sự thực chứng minh, phán đoán của tôi là đúng. Điều đó có được hoàn toàn là nhờ kỹ thuật diễn xuất tuyệt vời của tôi. Lên làm thư ký bình hoa kiêm người tình của sếp Lâu đã được hai tháng, tôi và anh ta có thể nói là hợp tác vô cùng chặt chẽ. Lúc đi làm, anh ta cần một cô thư ký, mặc dù làm việc không hiệu quả nhưng có giúp anh ta dỗ ngọt mấy vị khách hàng. Bên cạnh đó, ở công ty không được ỷ ta đây mà lên mặt. Mọi yêu cầu đó tôi đều làm được. Còn buổi tối, khi anh ta cần tôi, thì tôi cũng làm tròn bổn phận của một cô nhân tình.

Mức độ hài lòng của mối quan hệ hợp tác tốt đẹp này có thể nhận thấy dựa trên khoản tiền lương và đống đồ nữ trang không ngừng tăng lên của tôi. Đàn ông đều dùng vật chất để tỏ rõ lương tâm của mình. Mấy khoản này thì sếp Lâu khá là rộng rãi. Đồng thời, anh ta cũng là một sự lựa chọn hoàn hảo nhất để học hỏi. Ngay trên người anh ta, tôi thấy được những thủ đoạn khôn khéo khi giao thiệp với khách hàng, cũng thấy được công thức nắm quyền làm chủ hoàn cảnh của anh ta tại những bữa tiệc tùng chiêu đãi. Những lúc riêng tư, anh ta phóng túng và lạnh lùng. Làm gì có ai đang trong lúc cực kỳ phóng đãng, mà vẫn có thể khiến người khác cảm thấy vô cùng xa cách như anh ta? Bộ mặt ẩn giấu trong sâu thẳm của anh ta là thứ tôi không thể nhìn thấy được, bằng không tôi sẽ phải trả một cái giá đau đớn thê thảm. Đó không phải là cái giá mà tôi chuẩn bị sẵn sàng để trả cũng như để hưởng. Có lẽ thái độ của tôi quá hợp tác, nên thỉnh thoảng tôi có thể nhận thấy trong mắt anh ta thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Những lúc như thế tôi sẽ nhanh chóng sử dụng chiêu quyến rũ, khiến anh ta không thể nào tiếp tục suy nghĩ xa hơn nữa. Haiz! Lẽ nào hợp tác quá cũng là một sai lầm? Tôi chỉ diễn xuất dựa trên mong muốn của anh ta mà thôi. Vì sao bất cứ việc gì thuận theo ý anh ta, lại khiến anh ta không tin? Bữa tiệc tối nay là nơi tụ tập của những nhà doanh nghiệp tai to mặt lớn. Người đứng ra tổ chức là một trong ba tập đoàn lớn của Đài Bắc – tập đoàn Thang thị. Tôi diện một bộ trang phục dạ hội bằng lụa màu đen ôm sát người, khoe đầy đủ những đường cong không đến nỗi thiếu hụt của mình, hơi lộ hàng một chút, nhưng trên vai khoác thêm chiếc khăn choàng đỏ rực nửa kín nửa hở đầy quyến rũ. Trên cổ tôi đeo một sợi dây chuyền hồng ngọc, đồng bộ từ đầu đến chân, một sự kết hợp long lanh và hoàn hảo. Tôi nói rồi, Lâu Phùng Đường là một người đàn ông hào phóng. Không cần tôi mở miệng, tự anh ta sẽ bảo công ty đá quý đưa catalogue tới cho tôi lựa chọn. Sau đó, từng bộ từng bộ trang sức cứ dần dần xếp đầy trên chiếc bàn trang điểm ở nhà tôi.

Khiêu vũ với sếp một bản xong, anh ta bảo tôi tự mình giải trí giết thời gian, sau đó một mình đi chào hỏi chủ nhân bữa tiệc. Tôi không quan tâm. Nghe nói thiên kim nhà họ Thang đã được chỉ định là vợ của sếp Lâu, lần trước cô út nhà họ Lâu tới tìm tôi là vì muốn thay mặt đứng ra bảo vệ cho cô Thang chăng? Tôi khá tò mò không biết dung mạo của quý cô Thang Thục Tịnh như thế nào? Không lâu sau, tôi đã nhìn thấy cô nàng. Ở phía bên kia hội trường, cô gái đang bị Lâu Phùng Hân kéo đi kia hẳn là Thang Thục Tịnh. Nghe nói tình cảm của bọn họ rất khắng khít. Vì khoảng cách khá xa, nên tôi không thể thấy rõ mặt mũi cô ta thế nào, nhưng qua cách ăn mặc có thể đoán được đó là một thiên kim tiểu thư hiền lành ngoan ngoãn. Tôi lắc lắc ly rượu trong tay, lạnh lùng nhìn quanh hội trường chật ních các vị quan chức này, trên môi thản nhiên treo một nụ cười lành nhạt, một mình thong dong trong thế giới của riêng mình. Ở những nơi càng đông người, tôi càng có thể thấy rõ sự đơn độc của bản thân, một cảm giác hoàn toàn cách biệt. Lúc này, tôi bỗng nhớ tới cô gái trẻ mình gặp ở Hyatt cách đây hai tháng. Có lẽ người ngoài nhìn vào thấy cô ấy dường như rất cô đơn, nhưng thực chất nào ai có thể trải nghiệm dược niềm hạnh phúc khi hưởng thụ nỗi cô độc của cô ấy?

Nhưng niềm hạnh phúc của tôi cũng không thể duy trì được lâu. “Dĩnh nhi!” Một giọng nam trung đầy kinh ngạc vang lên ở gần đó, tôi cũng kinh ngạc quay đầu nhìn sang! Trên đời này, người có thể gọi tôi như thế trừ ba mẹ ra, cũng chỉ có mấy người anh trai cùng cha khác mẹ của tôi mà thôi. Đó là Chung Dân Chi, người con trai độc nhất của bà vợ thứ hai của ba.

“Sao anh lại ở đây?” Tôi nặn ra một nụ cười giả tạo, nũng nịu lả lơi ôm lấy cánh tay anh. Đồ chết tiệt! Ăn no không có việc gì làm hay sao mà lại xuất hiện trên sân khấu hóa trang của tôi làm cái gì? “Em ăn mặc kiểu gì vậy? Mặt mũi thế này là sao? Em em…” À! Tôi quên chưa đề cập, trong số ba ông anh trai và ba đứa em trai của tôi, thì quý ngài Chung Dân Chi đây là một nhà mô phạm rởm đời, cổ hủ bảo thủ nhất trong gia đình. Cũng chẳng biết ai dạy anh ấy như vậy, bởi vì mẹ anh ấy từng là gái quán bar với những thủ đoạn cao cường. Năm xưa, khi bà ta trở thành người vợ bé đầu tiên của ba tôi, chỉ thiếu gây ra cảnh trời long đất lở. Có lẽ cũng bởi vì vật cực tất phản, tính cách bảo thủ của Chung Dân Chi hoàn hảo đến mức có thể trở thành thánh nhân.

“Dân Chi, cô đây là?” Một chàng trai nhã nhặn đi cùng Dân Chi lịch sự hỏi. Cả người toát lên vẻ học thức, có thể thấy đó là một anh chàng con nhà gia giáo. “Đây là… là…” “Em là bạn gái cũ của anh ấy.” Tôi vội vã cướp lời, thừa lúc Dân Chi còn đang lúng túng chưa biết trả lời ra sao. Tôi nghĩ việc thừa nhận mình là anh em cùng cha khác mẹ trước mặt mọi người cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Chung Dân Chi lại càng không thích nhắc đến.

“Dĩnh nhi, em…” Có điều, đổi lại nó mình là bạn gái cũ của Dân Chi, bôi nhọ anh, cũng đủ khiến anh tức ngang ngửa. Tôi nở nụ cười gian xảo chìa tay ra với anh chàng kia: “Hi, em là Nhậm Dĩnh, còn anh?” Anh chàng nọ lịch sự bắt tay tôi, trong nụ cười mỉm lấp lánh ánh mặt trời: “Anh họ Phương tên Thận Triết, là bạn học của Dân Chi ở lớp cao học. Bữa tiệc hôm nay là do cậu anh tổ chức, nên hai đứa rủ nhau đến mở rộng tầm mắt. Hân hạnh gặp em, Nhậm Dĩnh.”

Tôi ngắm anh ta từ trên xuống dưới một lượt rồi đi đến kết luận anh bạn này khẳng định là một chàng trai tử tế hiếm thấy trên thế giới. Tôi chưa từng gặp bất kỳ ai sở hữu một ánh mắt dịu dàng nhưng lại không phải là người dễ dãi, ai muốn sao cũng được. “Dĩnh nhi, tốt nhất em nên cho anh một lời giải thích!” Khuôn mặt trắng nõn của Dân Chi đỏ bừng. Thật đáng thương, mặt anh trai tôi này sắp sửa tóe lửa đến nơi rồi.

“Ghét quá đi! Chia tay bao nhiêu năm rồi, còn muốn em giải thích cái gì đây! Người ta lại không có lỗi với anh! Dân Chi, tiểu Dân Dân, đừng nóng giận nữa, đến đây, em lấy cho anh một ly nước ngọt để tiêu cơn tức nhé.” “Nhậm Dĩnh! Em… em… em muốn chọc anh tức chết phải không?” Anh giật mạnh tôi trở lại, hại tôi ngã nhào vào lòng anh, suýt chút nữa bị trật chân vì đôi giày cao gót. Tôi thở dài ôm lấy eo anh, tranh thủ xoay xoay mắt cá chân. Đứng suốt cả tiếng đồng hồ, chân tôi thực sự đau lắm rồi. Nhân cơ hội đưa sát vào người anh cảnh cáo: “Anh dám làm hỏng chuyện của em, em sẽ không tha cho anh đâu! Nếu như ăn no rồi, làm phiền anh mau dẫn bạn của anh quay về ký túc xá gặm sách đi!”

“Em lại đang làm chuyện xấu hả?” Dân Chi trợn trừng hai mắt. Tôi đánh vào vai anh, nhìn bên ngoài thì như đang ve vãn tán tỉnh, song thực chất là đánh hết sức bình sinh. “Liên quan gì đến anh. Anh đã không còn là bạn trai của em nữa rồi.”

Đột nhiên, lông tóc sau gáy tôi dựng ngược; tiếp đến, giọng nói trầm trầm lạnh lẽo của Lâu Phùng Đường vang lên sau lưng: “Nhậm Dĩnh, tôi hi vọng em có thời gian khiêu vũ cùng tôi điệu này.” “Ồ, đương nhiên rồi!” Tôi đẩy Chung Dân Chi ra, nhanh chóng bước vào vòng tay Lâu Phùng Đường. Đi chưa được mấy bước, Dân Chi gọi tôi lại: “Dĩnh nhi!”

Tôi bực bội quay đầu lại trừng lên một ánh mắt sắc lẻm, nghiêm túc cảnh cáo anh ấy đừng làm hỏng chuyện của tôi. “Chuyện gì vậy? Tiểu Dân Dân?” Mặt Dân Chi sưng lên: “Dù sao em cũng phải giải thích rõ ràng với anh! Nhớ đó.”

Tôi ném cho anh trai một nụ hôn gió, nhưng thực ra là làm mặt xấu. Kệ xác anh chứ! Điều khiến tôi kinh ngạc chính là bên hông đột nhiên bị siết chặt, tôi quay đầu lại thì nhìn thấy gương mặt giận dữ của Lâu Phùng Đường. Chuyện gì nữa đây? “Đối với người tình cũ có cần phải nhiệt tình như thế không?” “Không trở mặt với bất kỳ người tình nào là nguyên tắc của em.” Bước vào sàn nhảy, tôi khoát hai tay lên vai anh ta, dưới ánh đèn mờ ảo chúng tôi không thấy rõ được mắt của nhau.

“Trong khoảng thời gian này, tôi tuyệt đối không mong muốn cùng chia sẻ cơ thể xinh đẹp của em với bất kỳ thằng đàn ông nào.” Hai tay của anh ta siết chặt quanh eo tôi. Cả người tôi dán sát vào cơ thể Lâu Phùng Đường, hơi thở hỗn loạn vì nhiệt độ nóng rực tỏa ra từ người anh ta. “Trước giờ em luôn là người có đạo đức nghề nghiệp mà, anh yên tâm đi.”

“Có lúc em thực sự khiến người ta bị mê hoặc.” Anh ta hạ giọng thì thào bên tai tôi. Trái tim tôi thắt lại, tôi vội vàng nở một nụ cười gượng gạo. “Thật sao? Vậy thì anh phải yêu em lâu một chút, đừng cho em ra rìa quá sớm đó nha! Anh không biết có bao nhiêu cô gái đang chầu chực chờ tiếp quản vị trí của em đâu! Thật đáng ghét! Em sẽ không cho bọn họ được như ý.”

Vòng tay anh ta nới lỏng, tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. “Em nghĩ mình câu dính con cá bự là tôi rồi sao?” Giọng anh ta đầy mỉa mai. “Đương nhiên là câu được rồi. Cả đời ăn mặc không phải lo, lại còn có thể đem tiền đi chà đạp kẻ khác, thật sảng khoái!”

“Rất thẳng thắn.” Anh ta cười, cúi đầu hôn lên vành tai tôi, liên tục khiêu khích tôi. “Bởi vì em hiểu rất rõ giá trị của mình.” Hai tay tôi trượt dọc theo cơ thể rắn chắc của anh ta, cuối cùng vòng quanh eo anh ta. Tôi luôn rất thích cơ thể của Lâu Phùng Đường, một cơ thể ngon lành hiếm thấy trong số những chàng trai gầy còm thời nay, rắn rỏi khỏe mạnh, giúp y phục căng ra đầy đặn và thẳng thớm, khi ôm mang lại cảm giác vô cùng an toàn.

Ánh đèn mờ ảo giờ lại được bật sáng rực, đĩa nhạc chuẩn bị chuyển sang một vũ khúc khác. Những người khiêu vũ đều tự động tách ra một khoảng cách an toàn, không ôm nhau suồng sã như vừa nãy nữa. Thế nhưng, tôi vẫn không nhúc nhích, Lâu Phùng Đường cũng không nhúc nhích. Tôi chợt nghĩ, có lẽ anh ta cố tình thân mật với tôi là để biểu diễn cho người khác xem. Tuy không dám nhận mình hiểu rõ con người Lâu Phùng Đường, nhưng tôi phần nào biết được mỗi khi anh ta biểu hiện một vài cử chỉ đặc biệt khác thường thì chắc chắn anh ta đang nhắm đến một mục đích nào đó, đôi khi mục đích không chỉ có một. Cho nên tôi bắt đầu tìm kiếm mục tiêu của sếp Lâu.

Nhìn qua vai anh ta, đầu tiên tôi thấy được vẻ mặt đau khổ của cô gái đang đứng bên cạnh Lâu Phùng Hân – quý cô Thang Thục Tịnh. Tốt! Vậy là xác nhận được mục đích thứ nhất. Có lẽ Lâu Phùng Đường hoàn toàn không khoái cô dâu được chỉ định kia, cho nên muốn lợi dụng tôi để giải quyết. Tiếp tục, tôi nhìn thấy đôi mắt đau khổ thứ hai. Đó là một cô gái rất xinh đẹp, trông quen quen…À! Nhớ ra rồi, danh hoa Lâm Lộ Linh ba tháng trước đã rời khỏi vị trí thư ký của sếp Lâu. Hiện tại hình như đang làm thư ký cho một công ty khác. Vì sao cô ta cứ nhìn chòng chọc vào chúng tôi vậy kìa? Chắc không phải là người từng dính dáng tình ái với Lâu Phùng Đường. Bởi vì trong công ty chúng tôi, ai là bạn gái của sếp Lâu đều được công khai hoàn toàn, tòa nhà hai mươi tầng từ trên xuống dưới ai cũng biết. “Cô gái kia từng qua tay anh chưa?” Tôi hất cằm về phía cô nàng, dùng ánh mắt chất vấn Lâu Phùng Đường.

Anh đưa mắt nhìn sang, bật cười, quay đầu lại nhìn tôi: “Trước em, tôi từng chọn cô ấy làm thư ký, nhưng cô ta lại rủa xả vào mặt tôi ra vẻ thanh cao trong sạch, hôm sau lập tức từ chức luôn.” Nụ cười nhếch môi của anh ta luôn mang theo sự lãnh đạm và vô tình. “Cô ấy yêu anh thì phải?” Chỉ liếc mắt là tôi nhìn ra ngay.

Anh ta cười phá lên, đột ngột lại ôm tôi thật chặt: “Vậy em có yêu tôi không?” Tôi trả lời rất khoa trương nhưng chẳng hề có chút thành ý nào: “Yêu chứ! Em yêu bạch mã hoàng tử của em muốn chết! Nếu không thì sao có thể diễn trò cùng anh mà không biết xấu hổ như thế này?” “Em đúng là một cô bé lõi đời đáng yêu.” Anh ta hôn phớt lên môi tôi một cái.

“Muốn tình yêu của anh chi bằng muốn tiền của anh còn thực tế hơn.” Không hiểu sao, lúc này tôi đặc biệt có hứng thú diễn trò thân mật với anh ta. Phụ nữ muốn dành được tình yêu của Lâu Phùng Đường dù có thanh cao một chút cũng không có gì đáng trách, thế nhưng tôi không thể đồng tình với hành động của Lâm Lộ Linh. Nếu ngay từ đầu cô ta đã kiên quyết phản kháng, thì sau khi chuyện xảy ra còn đeo bộ mặt quyến luyến ấy lên làm gì. Lâu Phùng Đường chỉ hứng thú với thể xác của cô ta, cô ta đã thẳng thừng cự tuyệt, nên anh ta cũng sẽ không miễn cưỡng. Tính cách bất khuất của con gái chẳng thể gợi lên một chút hứng thú nào với Lâu Phùng Đường, bởi vì anh ta sẽ không bao giờ dây vào những cô gái tìm kiếm tình yêu của anh ta. Ấy vậy mà người không thể buông tay lại chính là cô gái kia. “Người bình thường chẳng phải đều rất thích những cô gái trẻ ngoan cường hay sao, vì sao anh không cho cô ấy thêm một cơ hội?”

“Dỗ dành loại con gái này mệt lắm! Thiếu cô ta cũng đâu có chết.” Cho nên mới nói, đánh giá bản thân quá cao quả là một việc làm thất sách. Không phải tên công tử ăn chơi nào cũng đối xử đặc biệt với những cô gái kiêu kỳ. Nếu muốn có anh ta, chỉ cần chọn cách hưởng thụ thể xác anh ta, cùng nhau vui vẻ là đủ rồi. Đừng quá tham lam, bởi vì hai người yêu nhau đến cuồng dại cũng chưa chắc là chuyện tốt. Ý nghĩa bên nhau trọn đời thực ra nếu phân tích tỉ mỉ thì cũng là một kiểu gông xiềng kìm kẹp, đáng sợ vô cùng. Xoay một vòng trong lòng sếp Lâu, tôi lại bắt gặp ánh mắt của một phụ nữ khác. Người này tuổi tác hơi lớn, vô cùng quyến rũ, mỗi cử chỉ bước đi đều tao nhã, kiều diễm cực kỳ. Không thể nói chị ta đẹp xuất sắc, nhưng lại rất lộng lẫy, rất hấp dẫn! Wow! Quả là đạo hạnh cao thâm, đáng để tôi học tập.

“Người kia là ai vậy? Ánh mắt lườm em chắc phải lạnh dưới không độ.” Tôi thân mật dựa sát vào người Lâu Phùng Đường, tỏ vẻ thị uy. “Đó là Thi Lam Nhi, bà chủ của Hoa Thi Tinh Phẩm.” “Cũng là một trong các người tình của anh chứ?” Tôi hỏi. Hoa Thi là một trung tâm thương mại nổi tiếng của giới thượng lưu Đài Bắc hai năm trở lại đây, làm ăn rất phát đạt, là nơi mua sắm yêu thích của các cô gái thượng lưu, cũng là nơi chuyên tuyển chọn các loại quần áo trang sức theo mùa từ nước ngoài về cho các người đẹp nổi tiếng. Thế mà tôi lại không biết thì ra bà chủ của Hoa Thi lại trẻ trung và xinh đẹp như thế, lại còn có quen biết với Lâu Phùng Đường.

Anh ta lại cúi đầu hôn tôi: “Hai tháng trở lại đây thì không phải. Em là người biết rõ nhất, không phải sao? “ “Đồ vô lương tâm, có mới nới cũ. Bây giờ tình cũ tìm đến nơi rồi, xem anh xử lý thế nào.” Tôi cười khúc khích kéo ngón tay anh ta lên miệng cắn một cái. Trong một khoảnh khắc, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ. Không biết trong số các cô gái đang có mặt ở đây, bao nhiêu cô may mắn từng có một cuộc tình với sếp tôi? Và anh ta làm thế nào để “say goodbye” với từng ấy cô? Không thể hỏi thẳng được, tôi chỉ có thể đợi đến ngày anh ta đối xử với tôi như vậy mới có thể biết rõ.

“Phụ nữ mà bám dai như đỉa là loại không thể yêu nổi!” Giọng anh ta khó chịu, nhằm vào người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ kia. Điệu nhảy đúng lúc kết thúc, tôi buông sếp ra, lui một bước, khom người lịch sự nói: “Để trở thành một cô gái đáng yêu, thần thiếp sẽ không quấn lấy chàng! Lát nữa gặp lại.” Tôi định tạo cơ hội cho anh ta đến chào hỏi Thi Lam Nhi. Ai dè anh ta đưa tay kéo tôi vào lòng: “Đừng tìm nữa. Người tình cũ của em đã đi từ lâu rồi.”

Tôi giật mình cười lớn: “Em tìm anh ấy làm gì? Em chỉ định đi trang điểm lại chút. Ngoan, chờ em.” Tôi nghĩ, người đàn ông này cũng thật là duy ngã độc tôn. Trong khi bản thân trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người ở đây, anh ta lại ngang nhiên không cho phép tôi để ý tới người khác dù chỉ một chút. Tuy tôi không phải là người quan trọng của Lâu Phùng Đường, nhưng chỉ cần hiện tại tôi là người đàn bà của anh ta thì nhất định chỉ được chú ý đến một mình anh ta, chỉ được phép xoay quanh đối tượng trọng tâm là anh ta mà thôi. Đây chính là tính cách thường thấy của đám cậu ấm cô chiêu, tôi nhất định phải nhớ cho kỹ. Bước vào toilet nữ, tôi mở ví da, dặm thêm một lớp phấn lên mặt. Với thân phận thư ký kiêm tình nhân này, đôi khi tôi cũng thực sự nghĩ đến chuyện bỏ của chạy lấy người. Không phải do cách cư xử của Lâu Phùng Đường không tốt, mà là tôi nghĩ rằng mình đã hiểu về anh ta đủ nhiều, nhiều đến mức biết cả điều anh ta sợ hãi. Tiếp tục chơi đùa với anh ta không phải là kế sách lâu dài, tôi nghĩ mình có thể tỏ ra tham lam hơn để anh ta nhanh nhanh đuổi tôi xuống sân khấu sớm một chút. Làm sao mà tính cách sắc sảo đặc biệt như thế lại có thể tồn tại bên trong một gã đàn ông ăn chơi bạt mạng như anh ta nhỉ? Ở trước mặt anh ta, tôi thực không dám lơ là lấy một giây.

Cửa toilet lại bị đẩy ra, một cô gái bước vào. Tôi biết trong bữa tiệc này người chú ý đến hai bọn tôi nhất chính là ba cô gái kia, nhất định sẽ có một người đến bắt chuyện với tôi, cho nên tôi mới vào đây. Người vào là Lâm Lộ Linh. Cô nàng nhìn tôi trừng trừng bằng ánh mắt khinh bỉ: “Cô đúng là nỗi nhục của phụ nữ! Chấp nhận vì tiền mà trở thành đồ chơi của đàn ông!” “Còn cô không thấy có lỗi với trái tim mình sao? Rõ ràng là khao khát sếp Lâu, nhưng lại làm ra vẻ thánh nữ, đợi anh ấy đến ba quỳ chín lạy cô chắc? Cô cho là mấy anh chàng công tử ăn chơi lại chịu thiệt đi hạ mình như vậy hay sao?” Tôi trả lời bằng một chất giọng chanh chua đanh đá, cũng vừa đủ có thể đâm một nhát vào trái tim đang ngập tràn tiếc nuối của cô ta.

“Ít ra tôi không hèn mạt! Tôi ngưỡng mộ anh ấy nhưng vẫn giữ được tôn nghiêm của mình, nếu không hôm nay làm gì có chỗ cho cô lên mặt!” Tôi nhét hộp phấn trở lại xắc tay, cười khẩy: “Tốt thôi. Nếu như cô đã bảo vệ tôn nghiêm của mình bình an vô sự rồi, vậy cô còn có điều gì không hài lòng? Thật tuyệt là trò chơi lại không diễn biến dựa trên phương thức ngây thơ trong sáng của cô. Anh chàng công tử phong lưu kia chẳng hề si mê đắm đuối vẻ kiêu kỳ của cô, cố sức thay đổi bản chất để mà theo đuổi cô. Anh ta vẫn phóng đãng y như cũ. Vậy cô nên cám ơn ông trời đã cho cô giữ được sự trong trắng và lòng tự tôn của mình, hà cớ gì phải dùng bộ mặt ghen ghét căm thù mà nhìn tôi như thế?” “Cô…” Vẻ mặt Lâm Lộ Linh đầy tổn thương, loạng choạng bỏ chạy vội ra ngoài.

Đáng thương! Bị tôi đâm trúng chỗ đau rồi. Quan niệm của cô ta không có gì sai. Suy nghĩ ngây thơ tuy có hơi ngông nghênh nhưng cũng rất đúng đắn. Nhưng đáng tiếc anh chàng bạch mã mà cô ta nhắm trúng lại không say mê cô ta, cũng không rảnh mà hao tổn tâm tư chinh phục cô ta. Còn những hành vi của tôi không liên quan gì đến đạo đức hết, chẳng qua tôi chỉ trung thành với bản thân mình mà thôi. Nếu đã không nghĩ tới chuyện theo đuổi tình yêu, vậy thì giữa đàn ông và đàn bà đơn giản chỉ dùng tiền bạc và tình dục để trói buộc. Như thế đâm ra lại dễ dàng và vui vẻ hơn nhiều.

Đây là cách sống của tôi. Còn đối với tình yêu, cám ơn, tôi không cần. Cuộc đời dài đằng đẵng, tôi không muốn lãng phí cho một thứ tên là Tình Yêu. Yêu đương cuồng dại thực chất là một sai lầm. Vì nó, đàn bà có thể bị hủy hoại chỉ trong phút chốc. Sao cứ phải ngu ngốc như vậy? Thực ra, tình yêu chẳng qua cũng chỉ là một loại cảm giác trong thất tình lục dục của loài người, được người ta ca tụng quá lời mà thôi. Tại sao ai nấy đều xem nó như mạng sống của mình vậy? Nhất định phải chôn vùi cuộc đời mình theo nó mới được sao?

Tôi lạnh lùng nhìn, lạnh lùng cười! Cười những kẻ lãng phí cuộc đời mình cho tình yêu kia, những kẻ lãng vì cái cảm giác hư ảo đó mà chìm ngập trong những lo toan củi gạo dầu muối của cuộc sống thường nhật, cảm thấy thật đáng sợ. Cuộc sống như thế có đáng không? Đúng là lãng phí cuộc đời!.