Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 7

Chương 6.

Xe vừa chạy vào bãi đỗ, ngay lập tức có một người từ trong bóng tối lao ra, đứng ngay cạnh cửa xe. Tôi nhìn thấy một anh chàng Phương Thận Triết tiều tụy, hốc hác. Vì còn đang bất ngờ, nên nhất thời tôi không biết phản ứng như thế nào. Nếu tôi thật sự còn một món nợ nào chưa giải quyết dứt điểm, thì người đến đây thanh toán với tôi cũng không thể là anh chàng trước mắt này được.

“Anh tới đây làm gì?” Tôi bước xuống xe, nhìn thẳng vào anh ta. “Anh đợi em.” Anh ta nói rất nhỏ nhẹ, trong giọng nói không có chút oán hận nào. “Tốt, đợi được rồi, sau đó thì sao?”

Hai mắt anh ta lấp lánh sáng rỡ: “Anh biết em đã rời xa anh ta, cho nên anh đợi em về. Anh cũng biết anh nhất định có thể đợi được em.” Lời anh ta nói có hai tầng ý nghĩa. Tôi lắc đầu, dựa người vào thân xe, thở dài nói: “Vô ích thôi, Phương Thận Triết, em không phải là đối tượng của anh. Anh chọn nhầm người rồi.”

“Em không thử một lần mà đã dễ dàng từ chối vậy sao? Anh đã nói rõ với Lâu Phùng Hân từ lâu rồi. Lần trước để em phải chịu nhục anh thực sự xin lỗi. Nhưng anh rất thật lòng. Nhậm Dĩnh, thử chấp nhận anh có được không?” Anh ta đặt hai tay trên vai tôi thổ lộ rất tha thiết. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, cũng không muốn khuyên bảo thêm gì nữa, chỉ nói: “Nếu là sự hấp dẫn về thể xác, em có thể cho anh. Đến khách sạn với em! Chiếm được em rồi, sự cuồng nhiệt của anh sẽ biến mất, đối với cả hai chúng ta đều tốt.” Phương Thận Triết rụt tay lại tựa như bị phỏng lửa, lảo đảo hai bước, gằn giọng: “Thân thể của em không phải là thứ duy nhất mà anh theo đuổi! Anh không muốn như vậy! Nhậm Dĩnh! Đừng xem thường tấm chân tình của anh!”

Tôi cười khẩy: “Nam nữ qua lại cuối cùng chẳng phải đều là lên giường hay sao? Thể xác và chân tình, không thể có cả hai. Ít nhất anh cũng chiếm được một thứ, có muốn hay không? Đêm nay em không thu tiền.” “Nhậm Dĩnh!” Anh ta lùi lại một bước. Tôi bước tới gần: “Muốn không?”

“Nhậm Dĩnh, anh xin em...” Tôi túm lấy cổ áo anh ta, cười quyến rũ: “Làm cho anh vỡ mộng, anh mới có thể hiểu tuỳ tiện gửi gắm tình cảm của mình cho người khác là một chuyện nực cười tới cỡ nào. Không có chân tình thì đã sao? Ít nhất anh cũng từng có được thể xác của em. Theo như lời một chàng tình nhân trước đây của em, cơ thể của em cũng không đến nỗi...” “Nhậm Dĩnh!” Phương Thận Triết hất tay tôi ra, lùi lại thật xa, trên khuôn mặt thanh lịch trắng trẻo chảy dài hai hàng nước mắt. “Em đừng như vậy mà! Anh biết em đang trừng phạt anh! Nhưng tình yêu vốn không có sai. Em đừng đối đãi với anh bằng gương mặt của một cô gái làng chơi như thế. Anh biết em chỉ muốn ép anh phải tránh xa em!”

Tôi lại dựa trở về thân xe, cười lạnh nhạt: “Không muốn sao? Vậy đó là tổn thất của anh.” “Anh có tiền! Anh thực sự có tiền. Em muốn bao nhiêu? Anh có thể cho em!” Anh ta thì thào buồn bã: “Nhưng, xin đừng cố ý đeo bộ mặt giả đó lên với anh. Anh biết, em có rất nhiều diện mạo, anh chỉ cần em sử dụng gương mặt thật của mình, và... yêu anh.” Tôi không trả lời anh ta. Dưới hàng cây u tối bên đường đột nhiên loé lên một đốm lửa, châm vào một điếu thuốc, và... tôi nhìn thấy kẻ mà tôi không muốn gặp bấy lâu nay - Lâu Phùng Đường.

Sự xuất hiện của anh ta cướp đi lực chú ý của tôi dành cho Phương Thận Triết. Anh ta lặng lẽ di chuyển, bước thẳng tới bên cạnh tôi, nghiêng người dựa vào xe tôi. Dưới ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng âm u của anh ta. Tôi thò tay vào túi áo trong của Lâu Phùng Đường, móc ra một gói xì gà điếu nhỏ, rút một điếu, chạm vào đầu thuốc của anh ta: “Xin tí lửa.” Một lát sau, tôi phun ra một làn khói trắng dài. Đây thật đúng là một đêm tự chuốc lấy phiền phức và bực mình. Đúng ra, tôi nên lường trước sẽ gặp kết cục này, vậy mà vẫn không tin, bị ma xui quỷ khiến quay về để chứng thực.

Điều khác biệt duy nhất là có thêm anh chàng Phương Thận Triết này. Tôi đi về phía Phương Thận Triết. “Nếu như em khao khát tình yêu và hạnh phúc, vậy thì em sẽ yêu anh; nhưng em không phải vậy. Mấy thứ tình yêu hay hạnh phúc gì đó chưa bao giờ được em đưa vào danh sách những thứ cần hưởng thụ. Vì thế, tình yêu đối với em có lẽ chỉ là tai họa. Em có thể cho anh thể xác, nhưng không thể cho anh tình yêu. Nên để anh được giải thoát sớm thì hơn! Em không cần tình yêu, cũng không yêu ai cả. Không phải em không có tình yêu, mà là thứ tình cảm này đối với em mà nói chẳng quan trọng hơn những tình cảm khác dù chỉ một chút xíu. Tình cảm sâu đậm của anh, em không nhận nổi.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, nhưng tay lại chỉ ra phía sau lưng tôi: “Còn anh ta? Em không nỡ rời xa anh ta sao?” Tôi cười nhẹ, cũng quay đầu lại nhìn Lâu Phùng Đường một cái: “Anh cho là người đàn ông đó có thể một lòng một dạ, thề non hẹn biển với phụ nữ sao? Anh ta chỉ cần thể xác của em mà thôi.” “Em dám quả quyết không? Em khẳng định anh ta thực sự nghĩ như vậy chứ?” Phương Thận Triết cũng không hồ đồ, tỉnh táo hỏi tôi một câu thật sắc sảo.

Tôi lại rít một hơi thuốc, suýt nữa thì bị sặc, nên nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc, vứt vào thùng rác ven đường. “Lúc em phát hiện anh ta không phải như vậy, anh đoán em sẽ làm như thế nào?” “Sẽ lại cầm dao băm vằm trái tim si tình của đối phương ư?” Anh ta cười. “Như số phận cuối cùng của anh.”

Tôi vỗ vỗ vai anh ta, hy vọng anh ta sẽ cảm thấy khá hơn một chút. Tôi nghĩ, anh ta đã đỡ hơn chút ít khi nghe anh ta nói: “Anh đi đây, nhưng... vẫn sẽ đến thăm em, được chứ?” “Em hy vọng anh lúc nào cũng bận rộn, không rảnh đến đây.” Tôi thẳng thừng cự tuyệt.

Kết cục, anh ta cúi xuống, quyến luyến hôn tôi một hồi lâu, rồi mới lái xe bỏ đi. Tôi nghĩ, cơ hội anh ta xuất hiện một lần nữa là bằng không. Mà ngày kia tôi cũng đã ra nước ngoài rồi, kết thúc như vậy cũng tốt. Nhưng mà, “cục nợ phiền toái” còn lại kia mới khó tống cổ đi nhất. Khi tôi xoay người đối mặt Lâu Phùng Đường, mới phát hiện anh ta đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, đồng thời không nói không rằng kéo tôi lên lầu, nhắm phía căn hộ của tôi thẳng tiến.

“Em hy vọng anh thực sự có chuyện quan trọng, nếu không thì em không muốn cho anh vào nhà em thêm lần nào nữa.” Trong thang máy, tôi xoay người đối diện với tấm gương trên vách. Anh ta tiến sát vào người tôi từ sau lưng, hai tay chống lên thanh vịn, kẹp tôi vào chính giữa, nhìn tôi trong gương, mà tôi cũng nhìn thấy rõ mồn một những sợi tơ máu trong mắt anh ta. Có lẽ hôm qua anh ta ngủ không được ngon, hôm nay lại làm việc quá mệt; hoặc cũng có thể bị cô bồ mới nóng bỏng nào đó làm cho thân thể “suy nhược”? Nghĩ tới điều này, tôi bật cười thành tiếng, xoay người lại đối mặt với anh ta, mũi của anh ta ép lên mũi của tôi. Động tác đầu tiên của anh ta là hôn nghiến lấy môi tôi, khiến tôi không cách nào tránh thoát được.

Tôi vẫn biết kỹ xảo của anh ta luôn làm cho đối phương hồn xiêu phách lạc, cho nên không làm sao mà vùng vẫy ra được. Kết quả là sau khi tôi hoàn hồn mới phát hiện không những anh ta đã thành công tập kích vào nhà của tôi, mà còn chiếm đóng luôn cả chiếc giường của tôi mất rồi. Tắm rửa sạch sẽ xong bước ra, tôi ngồi trên thảm trải sàn vừa lau tóc vừa hỏi Lâu Phùng Đường: “Chắc không phải anh cũng đợi em mấy ngày nay đâu nhỉ?” “Mấy bữa nay em ở cùng với một hoạ sĩ?”

Anh ta hỏi. “Đúng vậy.” Sao anh ta điều tra ra được? Tôi chăm chú quan sát khuôn mặt đầy căng thẳng đang cố che giấu đi tâm trạng của Lâu Phùng Đường, phỏng đoán ý đồ của anh ta. Còn anh ta chỉ nhìn tôi chằm chằm, không nói một lời, làm tôi thấy có chút hồi hộp. Tôi cười khan phá tan bầu không khí im lặng: “Chắc không phải anh đang ghen đó chứ? Cho dù hai chúng ta chưa chia tay nhau đi nữa, thì anh cũng chẳng có quyền gì đối với em hết.”

Lâu Phùng Đường bật cười giễu cợt, bước xuống giường, ngồi xuống trước mặt tôi: “Tôi chưa bao giờ biết cái gì gọi là ghen. Không một cô gái nào có thể làm tôi ghen, huống hồ là loại con gái không hề có khái niệm về trinh tiết như em.” Lời anh ta nói khiến tôi phá ra cười, nằm lăn lộn trên mặt thảm. Ôi trời ơi, một thằng đàn ông chơi bời phóng đãng lên án một cô gái phóng đãng chơi bời không có trinh tiết? Được thôi! Tôi không có đó, nhưng người đủ tư cách lên án tôi tuyệt đối không phải là anh ta. Nếu mấy câu này được thốt ra từ miệng của những kẻ chuyên ra mặt bảo vệ truyền thống đạo đức thì may ra còn chấp nhận được. “Vậy anh là người có tiêu chuẩn kép sao?” Tôi chống người ngồi dậy, đưa ngón tay lên chạm vào vai anh ta, trượt xuống cơ ngực săn chắc của anh ta.

Lâu Phùng Đường gạt tay tôi ra. Trong một tích tắc, tôi nhìn thấy vẻ chán ghét chợt loé lên rồi biến mất trên gương mặt điển trai của anh ta. “Em luôn tuỳ tiện lên giường với đàn ông vậy sao?” Ôi, định xử tội tôi đây mà!

Tôi lạnh lùng cười đáp trả: “Sự thật không phải đã chứng minh rồi ư, vì sao biết rõ rồi còn hỏi?” Lâu Phùng Đường chộp lấy tôi, thiếu chút nữa bóp nát hai cổ tay tôi. “Từ hôm nay trở đi, tốt nhất là em nên ngoan ngoãn giữ gìn thân thể của mình, bởi vì tôi không muốn trên người em có mùi của bất kỳ thằng đàn ông nào khác! Giữa hai chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu.”

Tôi vùng thoát không được, chỉ biết sửng sốt kinh ngạc nhìn anh ta. Anh ta nghĩ mình đang làm cái gì vậy? Một công tử ăn chơi đâu có cái kiểu hành động như thế này!? “Lâu Phùng Đường, em không muốn tiếp tục với anh nữa, tốt nhất anh hãy tìm một người khác...” Anh ta buông một tay ra, đưa lên bịt miệng tôi lại, ánh mắt u ám pha lẫn phức tạp, đồng thời hình như có một chút gì đó tự khinh bỉ bản thân.

“Chết tiệt! Chết tiệt!” Không nói thêm lời nào, anh ta dùng sức ôm siết tôi vào lòng, hai tay ghìm chặt khiến tôi gần như tắt thở, còn lồng ngực nóng rực như lửa của anh ta đang toả nhiệt hừng hực trấn áp hơi thở của tôi. Anh ta không muốn tôi nữa, nhưng đồng thời anh ta cũng không thể buông tay!

Là như vậy sao? Đáng lẽ nên cảm thấy bi thảm vậy mà tự nhiên tôi chỉ muốn bật cười. Có thật tôi đã làm cho một tên công tử ăn chơi phóng đãng choáng váng đầu óc rồi không? *** Đã là cuối thế kỷ hai mươi rồi, tôi không tin đàn ông lại có thể đắm đuối vì tình. Tuy nhiên, cho dù dòng giống Trung Hoa tự xưng là có năm ngàn năm lịch sử, song tính cách đàn ông Trung Hoa vẫn không tài nào tiến hoá nổi. Bọn họ vẫn mang trong mình tính độc chiếm rất mạnh, coi mình là chúa tể, tính cách độc đoán và ngang ngược đã ăn sâu vào trong máu.

Cho nên, dù là thiếu gia ăn chơi như sếp Lâu đây, cũng sẽ không cho phép tôi đồng thời vừa có quan hệ thể xác với anh ta lại vừa tìm vui với bất kỳ người đàn ông nào khác. Thật buồn cười! Đây là vấn đề về thể diện, cũng là tiêu chuẩn chiếm hữu của những tay công tử ăn chơi. Nếu một người đàn ông muốn cưới một cô gái về làm vợ, anh ta sẽ luôn nghiêm khắc yêu cầu đối phương phải là gái trinh, thậm chí tốt nhất là ngay cả ngón tay cũng chưa từng cho bất kỳ gã đàn ông nào chạm vào. Thế nhưng trái lại, một người đàn ông nếu không muốn cưới một cô gái nào đó làm vợ, anh ta sẽ hy vọng cô gái kia không còn trinh nữa. Dựa trên phức cảm về trinh tiết, việc trở thành người đàn ông đầu tiên của một cô gái có nghĩa là sẽ vướng vào trách nhiệm. Cho nên, tốt nhất đối phương không phải là gái trinh. Tuy vậy, trong thời gian vẫn còn say đắm cô gái, anh ta sẽ đòi hỏi nàng chỉ được dâng hiến cho một mình anh ta mà thôi. Cho đến khi anh ta chán chê thì thẳng tay tống khứ, hy vọng cô nàng kia lập tức lẳng lơ ong bướm đi tìm người khác mà bám víu, tốt nhất là đừng dính líu gì tới anh ta nữa.

Tôi khẳng định, khi xử lý những vấn đề có liên quan đến cả hai giới tính, đàn ông sẽ luôn ưu tiên cho sự ích kỷ của bản thân, đã thế còn không từ bất cứ thủ đoạn nào. Lâu Phùng Đường vẫn chưa ngán tôi, nhưng lại vô cùng chán ghét. Tôi nghĩ anh ta tự ghét bản thân mình nhiều hơn là ghét tôi. Điểm này rất mâu thuẫn. Tôi không rõ anh ta khăng khăng giữ rịt lấy tôi làm gì. Song, cho dù anh ta có đang cố sức đấu tranh nội tâm để thoát ra như thế nào đi chăng nữa, thì cũng không có quyền can thiệp vào tự do của tôi. ***

Tại cổng vào sân bay quốc tế, tôi đã bị chặn lại. Lúc này, tôi mới biết thì ra mình vẫn luôn bị người ta theo dõi. Lâu Phùng Đường phái hai gã nhân viên bảo vệ của công ty giám sát tôi chặt chẽ những lúc không có anh ta bên cạnh, mà tôi thì rõ ràng chẳng hay biết gì về chuyện này. Anh ta kéo tôi ra bãi đỗ xe, không nói không rằng, như thể tôi phải giải thích mọi chuyện là điều đương nhiên.

Tôi đặt va li xuống, hai cánh tay để trần của tôi đang bỏng rát vì ánh mặt trời chói chang. Cách một lớp kính râm, tôi chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trong cặp mắt kính của anh ta. “Anh cũng bay sao? Trùng hợp vậy.” Tôi mỉm cười hỏi. Lâu Phùng Đường cười khẩy, lên tiếng: “Muốn phủi tay bỏ đi sao?”

Anh ta đang tức giận, đồng thời cũng đang cố gắng kìm chế. Tôi kinh ngạc hỏi: “Từ khi nào quyền tự do thân thể của em nằm dưới sự kiểm soát của anh vậy hả? Anh hành động giống như giữa chúng ta thật sự có gì vậy. Em muốn đi, đó là chuyện của em, không phải là phủi tay bỏ đi, em không nợ nần anh gì hết.” Lâu Phùng Đường quay phắt mặt đi, như thể muốn gạt phăng thứ gì đó ra, lại giống như muốn làm rõ một điều gì đó. Tiếp đến, anh ta quay mặt lại đối diện với tôi một lần nữa: “Em làm tôi rối tinh rối mù.” “Là anh tự làm mình bực bội, đừng đổ lỗi cho em.” Mấy ngày gần đây, tôi có thể cảm nhận được sự yêu thích trộn lẫn chán ghét mà anh ta dành cho tôi. Cảm giác mâu thuẫn cứ giằng xé trong lòng khiến anh ta không được yên. Anh ta thích tôi, nhưng cũng ghét bản thân vì đã thích một cô gái dùng để chơi qua đường như tôi; đâm ra anh ta mới thờ ơ, lạnh nhạt. Thực chất, đó là chuyện của bản thân anh ta, thế nhưng anh ta lại cho rằng tôi cũng có trách nhiệm, thực sự là oan ức cho tôi.

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ vào làm thủ tục, nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi không thể bước chân lên chuyến bay này được rồi. Lâu Phùng Đường ngàn dặm xa xôi đuổi theo đến thành phố Đào Viên này, đương nhiên sẽ không phí công mà tha cho tôi đi dễ dàng như vậy. Tôi nói rồi, anh ta không phải là người lãng phí thời gian làm những việc không công. “Tìm một chỗ nói chuyện vậy! Hai vai em sắp cháy vì nắng rồi.” Lâu Phùng Đường một tay cầm lấy va li của tôi, một tay kéo tôi lên xe mình, không thèm hỏi han, lái xe thẳng hướng ra đường cao tốc. Xem tình hình chắc là đi về Đài Bắc, tôi thở dài một hơi, không nhịn được nói luôn trên xe.

“Anh muốn kết quả như thế nào? Cưới em sao?” Tôi cố ý nũng nịu hỏi, trực tiếp khiêu khích cơn tức giận của anh ta. Nếu như “thích tôi” bị xem là tội tày trời, vì lý trí của anh ta không cho phép, như vậy cái ý nghĩ “cưới tôi” e là càng kinh thiên động địa! Tôi không muốn nghiệm thu kết quả khiêu chiến của mình, nên gác tay lên cạnh cửa kính, chống cằm nhìn ra ngoài cửa xe ngắm cảnh núi non đang trôi vùn vụt qua trước mắt. Giọng nói căng thẳng của anh ta truyền vào tai tôi: “Cho tôi thêm một chút thời gian, để tôi làm rõ một chuyện.” Có lẽ đây đã là những lời nói nhún nhường đến cực hạn trong vốn từ ngữ của Lâu Phùng Đường.

Tôi cười khẽ, đưa tay trái lên vẽ những đường viền quanh hình dáng khuôn mặt anh ta phản chiếu trên cửa kính. “Cười cái gì?” Anh ta hỏi. “Anh từng yêu một cô gái nào chưa?”

“Đương nhiên, nhưng chắc chắn không phải loại người như em.” Tôi nghĩ cũng đúng. Thông thường, đối tượng kết hôn của những tay công tử ăn chơi đều là các cô gái xinh đẹp, trong sáng. Cho nên, nếu họ trót lỡ “sa chân” yêu phải một cô nàng lẳng lơ quyến rũ, vậy thì thật đúng là huỷ cả cuộc đời! Đàn ông càng lăng nhăng càng thích cưới những cô gái trẻ ngây thơ như thiên thần làm vợ. Những kết cục như vậy mang ý nghĩa cảnh tỉnh con người. Thông điệp của nó là mọi cô gái trên đời này nhất định phải trong sáng, ngây thơ như trẻ em thì mới có may mắn trở thành người vợ hợp pháp và là người yêu cuối cùng của đàn ông. Nếu không trong sáng, không ngây thơ, không bảo vệ được miếng “màng” mỏng dính kia của mình, vậy thì nguy, các cô chỉ có thể đóng vai phụ trong mọi vở kịch, đóng vai hư hỏng, không có số được làm vợ hợp pháp; được làm “kiều” cho người ta “tàng”[1] cũng xem như là may mắn lắm rồi. [1] Bắt nguồn từ câu “kim ốc tàng kiều”

Thế nhưng, trở thành vợ hợp pháp không có nghĩa sẽ là người đàn bà cuối cùng của chồng; là người yêu cuối cùng cũng không có nghĩa sẽ là người đàn bà trên giường cuối cùng của đàn ông. Trên đời này không có cái gì là tuyệt đối. Phụ nữ hà tất phải vì cái danh hiệu chẳng có chút giá trị kia và bọn đàn ông không đáng tin đó mà giả vờ ngây thơ làm chi. Nếu như, hôn nhân có thể giống như một thiết bị điện gia dụng mua về từ cửa hàng kim khí điện máy, có giấy bảo hành, thời hạn bảo hành, có thể đảm bảo đàn ông sẽ chung thuỷ biết kiềm chế, thì tôi sẽ hoàn toàn thần phục theo chế độ kia; cho dù không kết hôn cũng sẽ không giễu cợt hôn nhân. Thế nhưng, thời đại đang thay đổi, hôn nhân cũng dần thay đổi. Điều duy nhất có thể coi như công bằng có lẽ là chuyện hôn nhân tan vỡ giờ đây không còn là vấn đề chỉ riêng đàn ông ngoại tình nữa. Về điểm này, phụ nữ thời nay hậu sinh khả uý, không để cho đàn ông giành hết “tiếng thơm” như trước. Thật tốt! Ai cũng có quyền tự tìm thú vui, công bằng mà! Thế thì, thời đại đã biến đổi thành như vậy, con người còn cần hôn nhân để làm gì? Tôi không biết. Thế nhưng, cái khoảnh khắc đeo vào chiếc nhẫn nhỏ xíu để hoàn thành nghi thức cuối cùng của tình yêu - một công thức cũ rích vẫn được loài người tiếp tục sử dụng cho đến ngày nay - kia lại không có nhu cầu phải thay đổi. Nếu hôn nhân đã không phải là điều kiện tiên quyết, như vậy việc Lâu Phùng Đường phải lòng tôi cũng chẳng đáng để anh ta phải đứng ngồi không yên như thế. Ai có thể ép buộc anh ta bước tiếp theo phải làm những gì?

Tôi nghĩ, với thân phận con nhà giàu, tính cách chơi bời phóng đãng, cùng với ý thức kỷ luật nghiêm khắc, mà lỡ thích loại con gái như tôi sẽ khiến anh ta tự oán trách, tự khinh bỉ bản thân nhiều lắm. Dòng máu cao quý buộc anh ta chỉ có thể yêu một cô gái cao quý cùng đẳng cấp, cho dù không đòi hỏi phải còn trinh nguyên, thì cũng phải là một thánh nữ chỉ biết hy sinh cho tình yêu, không thể là loại con gái hám của như tôi. Mặc kệ tôi có bao nhiêu “gương mặt” đi nữa, có cá tính khó đoán như thế nào đi nữa, thì với điều kiện tiên quyết đó, trong mắt anh ta tôi chỉ là một cô gái tham tiền. Đàn ông càng giàu càng sợ những cô gái vì tiền mà tiếp cận anh ta, để chơi bời cho vui thì được, nhưng lỡ thật sự sa chân vào, thì chẳng còn vui vẻ gì nữa. Ngẫm lại bản thân, thực sự tôi cũng không hiểu nổi mình đã làm gì để khiến anh ta vừa ý như thế này, tự dưng sau khi đã nói rõ chuyện chia tay rồi lại làm anh ta đổi ý? Cùng lắm cũng chỉ có một việc là để anh ta nhìn thấy được gương mặt không son phấn của tôi mà thôi! Nhưng chuyện đó thì có gì hiếm lạ đâu. Trong tập đoàn Lâu thị, giai nhân thanh tú đầy rẫy, trang điểm đậm nhạt đủ kiểu tha hồ cho “quân vương” lựa chọn, giản dị hay diêm dúa, cần gì có nấy. Chỉ cần một cậu ấm như anh ta chấm trúng là có thể dùng tiền để mua hoặc dùng “hoa tươi” để hái hoa xinh, còn sợ không đến được tay hay sao? Vậy anh ta còn níu chặt lấy tôi không buông để làm gì? “Sao anh lại thích em?” Tôi hỏi.

“Em cho rằng tôi có thể thích em sao?” Anh ta giở giọng chế giễu. Thôi được rồi, vậy hỏi kiểu khác: “Ban đầu vì sao lại chọn em?” Đủ tôn trọng anh ta rồi chứ? Đủ nể mặt anh ta rồi chứ! Lâu Phùng Đường khéo léo điều khiển xe sang lối rẽ ra khỏi đường cao tốc. Tại giao lộ đèn đỏ đầu tiên, anh ta dừng xe đối mặt với cảnh kẹt xe thường ngày của thành phố Đài Bắc, và cũng để anh ta có thể trả lời câu hỏi của tôi. Thời gian dư dả mà.

“Em có một vài vẻ mặt rất đặc biệt.” Anh ta hạ cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc, nghiêng mặt nhìn tôi. “Ngoại trừ vẻ lẳng lơ quyến rũ ra, những lúc không ai chú ý, em giống như đang chế giễu tất cả mọi người chung quanh, như một khán giả ngoài cuộc thờ ơ xem người khác biểu diễn. Chính vì điều này, khiến con người em toát ra một khí chất khác hẳn với những cô gái khác; làm bình hoa cũng giỏi, làm cô gái trong sáng cũng được; em chỉ đơn giản là rất khác biệt. Thật ra, dung mạo của em không đặc biệt xuất sắc, nhưng em rất cuốn hút người khác.” “Vậy thì, nếu đã nói chia tay rồi, sao anh lại đổi ý?” Có lẽ tôi đã giẫm trúng chỗ mẫn cảm mà Lâu Phùng Đường không muốn để lộ, anh ta dụi tắt điếu thuốc, lái xe tham gia vào dòng xe cộ lúc nhúc.

“Tôi nói rồi, tôi cần làm rõ một chuyện. Có lẽ tôi thật sự vẫn chưa chán em. Nếu em đúng là một cô nhân tình tốt, thì ở trước mặt tôi đừng bao giờ trang điểm đậm nữa, cũng đừng xịt keo khiến đầu tóc cứng như sắt nữa.” Nói xong, anh ta đưa tay lên vuốt tóc tôi. “Vì sao em phải làm theo ý anh, sao phải cho anh thời gian để chán ghét em chứ?” “Em không còn sự lựa chọn nào khác.” Lâu Phùng Đường mỉm cười. “Em đủ thông minh để hiểu rõ trọng lượng của bản thân, trước mặt khách làng chơi, em không có tự tôn lẫn tự ngã. Nếu tự xưng mình là thanh cao, thì em đã không để tôi dùng tiền mua em.”

Đây chính là điều hiện thực nhất. Tôi đành thở dài cười trừ. Trời ơi! Người đàn ông này đã không dỗ ngon dỗ ngọt phụ nữ thì thôi, lại còn không cho phép loại con gái như tôi tỏ ra thanh cao, tự phụ. Trong những cuộc phiêu lưu tình ái mà tiền tài đại diện cho tất cả, thì chẳng cần thiết phải bàn đến bất cứ điều gì khác. Cho nên Lâu Phùng Đường đã chiếm hết mọi ưu thế. Ai bảo tôi cứ cố trêu chọc anh ta làm chi? Nghĩ kỹ lại, anh ta chẳng hàm hồ một chút nào. Người đàn ông này dù vô tình nhưng rất sắc sảo.

Có khả năng tôi lại một lần nữa bị kéo trở vào cuộc chơi, giờ là một trận quyết đấu ở cấp độ cao hơn. Nếu đã đi nước ngoài không thành, vậy thì quyết chiến một trận đến cùng vậy! Chỉ có điều kết cục sẽ sao thì tôi không thể biết được. ***

Tôi không hề phản đối việc Lâu Phùng Đường cưỡng chế tôi đến chỗ anh ta ở và kiên quyết không cho tôi quay về căn phòng nhỏ của tôi. Anh ta vẫn nghĩ căn hộ của tôi là quà tặng của vị khách làng chơi tiền nhiệm, nên luôn nhìn nó bằng ánh mắt ghê tởm. Anh ta đưa tôi về căn hộ của mình, đồng thời còn chuyển quyền sở hữu sang tên tôi. Có lẽ người khác nhìn vào sẽ cực kỳ hâm mộ, xem kìa, mới chỉ hầu hạ người ta có mấy tháng, không ngờ đã kiếm được một căn hộ cao cấp sang trọng rộng hơn một trăm năm mươi mét vuông. Nhưng cái tôi nhìn thấy lại là ý nghĩa ẩn sâu bên trong đó - Lâu Phùng Đường là một người ưa sạch sẽ, căn hộ này một khi đã để tôi hoặc một cô gái nào đó đặt chân vào, anh ta sẽ không cần nó nữa. Ngại bẩn mà! Chính thức chung sống, đối với anh ta hay với tầng lớp xã hội của anh ta mà nói, thật đúng là một việc trọng đại. Đại thiếu gia nhà họ Lâu xưa nay có bao giờ sống chung với cô gái nào dưới cùng một mái nhà đâu; hơn nữa, anh ta còn thường xuyên cặp kè với rất nhiều phụ nữ cùng một lúc. Bây giờ, bỗng dưng nối lại tình xưa với cô bạn gái cũ nghe đồn đã bị cho ra rìa, hơn nữa còn chung sống với nhau. Đây đúng là một tin tức động trời!

Không quá ba ngày, tôi đã trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người. Thật không biết tôi có nên tự mình đi diễu hành một vòng quanh thành phố Đài Bắc cho thỏa cơn hiếu kỳ của mấy kẻ ăn no rửng mỡ hay không, tránh việc có người trăm phương nghìn kế muốn tới thăm viếng tôi. Đương nhiên tôi sẽ không ngốc đến mức quay về Lâu thị làm việc. Tôi bắt đầu làm những chuyện mà một cô nhân tình bình thường nên làm: tiêu tiền và rong chơi. Thế nhưng, những ngày tháng tươi đẹp đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Mấy người anh em cùng cha khác mẹ của tôi bỗng nhiên lần lượt từng người tới tìm tôi, đến lúc đó tôi mới biết được một sự kiện vô cùng trọng đại. Sự kiện trọng đại này khiến tôi có khả năng bị người ta ám sát trước khi kịp trở thành tỉ phú.

Tôi từng nói mấy bà vợ khác của ba tôi đều rất lợi hại. Họ gửi thân cho ông nhiều năm như vậy cũng chỉ vì tài sản mà thôi. Vì thế, nếu như ý nguyện của ông già là để lại cho tôi năm mươi phần trăm tổng số tài sản, phần còn lại mới chia đều cho những người khác, thì ai có thể chấp nhận được đây? Đương nhiên, tôi trở thành kẻ đáng chết. Tôi cũng chẳng vội chạy về miền Nam tìm bố già tranh luận làm chi. Tôi nghĩ ông cụ đang ăn ngủ thỏa thê rung đùi chờ tôi trở về, nên tạm thời tôi không thèm đếm xỉa tới ông. Dù gì cũng đã nhiều năm không gặp mấy người thân không hẳn là thân này rồi, nên mặc kệ bọn họ từng người từng người đến thăm tôi. Mà tính ra cũng không đến nỗi nào. Sau khi ông anh hai Chung Hiểu Vân, và thằng em lớn nhất Chung Tuấn Đình lần lượt đến tìm tôi, người thứ ba tìm tới không ngờ lại là cô vợ nhỏ nhất của ba. Phùng Thi Như mới ba mươi tuổi, dẫn theo đứa con trai mới năm tuổi của chị ta - Chung Hiện Nhụ - đến gặp tôi.

Thật buồn cười khi chị ta nói tôi đê tiện, đường đường là một đại tiểu thư con nhà giàu mà lại đi làm nhân tình của người ta, làm đồ chơi cho người ta. So với sự lạnh nhạt dửng dưng trong nửa tiếng đồng hồ đầu tiên, thì mấy câu cạnh khóe này quả là có tác dụng lên dây cót tinh thần để tôi đối phó chị ta. Tôi có một người cha giàu có thì sao? Chuyện đó thì liên quan gì đến việc tôi làm nhân tình của người khác. Hơn nữa, cũng với tư cách là một cô nhân tình như nhau, chị ta nghĩ mình có quyền ra vẻ cao quý mà mắng mỏ tôi sao? Con người, ai cũng vậy, luôn luôn dễ dãi với bản thân và nghiêm khắc với người khác.

Phùng Thi Như thấy tôi rốt cục cũng nhìn đến mình, liền nở nụ cười tươi rói, bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm, tác phong tao nhã. Thế nhưng, thứ lạc điệu với chị ta chính là đứa con trai năm tuổi đang bám dính bên người chị ta kia, muốn tỏ ra cao cao tại thượng cũng không có khả năng. Tôi thấy bên hông chiếc đầm hiệu Versace đắt tiền chị ta đang mặc bị thằng con nghịch ngợm bôi đầy mấy dấu tay dính bẩn, trông vô cùng nhếch nhác. Sau khi trở thành mẹ rồi, có vẻ như con người ta bị mất đi quyền lợi được mặc những bộ quần áo màu trắng thì phải. “Cũng khó trách Thiệu Chính muốn để lại năm mươi phần trăm tài sản cho cô. Ở miền Nam chúng tôi, loại con gái không biết xấu hổ như cô, vốn chẳng ma nào thèm. Có được một món hồi môn lớn như vậy, có lẽ người ta sẽ miễn cưỡng nhìn vào tài sản mà cưới cô làm vợ. Chẳng biết cô đang nghĩ cái gì nữa, để cho người ta chơi không bao lâu nay, so với mẹ cô thì cô quá ngốc.” Phùng Thi Như lại dùng giọng điệu chua ngoa công kích tôi. Tôi chống cằm, không bình luận gì, cũng chẳng hơi đâu nhắc nhở chị ta. Những lời của chị ta chẳng khác nào mắng chửi chính mình. Thật đáng thương! Một phụ nữ xinh đẹp rực rỡ như thế này, mà chỉ số thông minh thì... có lẽ là thấp nhất trong số các bà vợ của ba tôi. Tự dưng ăn no rỗi việc chạy lên Đài Bắc chửi mắng tôi mà lấy làm khoái trá. Mắng chửi tôi cũng chẳng thể thay đổi số tài sản mà tôi được hưởng, chị ta đi nhầm hướng mất rồi, chỉ nghĩ đến việc lên mặt ra oai trước mắt, mà chẳng biết suy nghĩ sâu xa hơn. Nuôi loại tình nhân như chị ta mới thú vị! Tôi hầu như có thể hiểu được suy nghĩ của ba, những người đàn bà trước của ông đều quá lợi hại, quá thông minh, muốn chơi đàn bà tốt nhất không nên chọn những người có đầu óc, như thế mới không rước phiền não vào người. Cuối cùng, bố già cũng hiểu được quy tắc này rồi. Có tiến bộ! Đàn bà, đối với ông mà nói, nếu chỉ dùng để thoả mãn nhu cầu sinh lý và cảm giác hư vinh, thì không nên yêu cầu quá nhiều, có được thể xác là đủ.

Mà thực ra, tôi cũng quá nhàn rỗi nên mới đến đây gặp chị ta, nhân tiện so sánh tìm hiểu xem nguyên nhân vì sao tôi đóng vai tình nhân lại thất bại như vậy. Phùng Thi Như chính là hình mẫu của một cô nhân tình tiêu chuẩn: dương dương tự đắc, lộng lẫy xa hoa, kiêu căng tự phụ, coi tiền như mạng, chua ngoa xấc xược, và cuối cùng là không biết bản thân mình có bao nhiêu cân lượng. Đúng là tức chết! Còn bao nhiêu phẩm chất đặc trưng thế này mà không chịu học hỏi, vậy nên tôi mới để Lâu Phùng Đường phát hiện ra sơ hở, quyết giữ chặt, chết cũng không buông! Tôi nghĩ chắc tại mình hơi bị lười, nên vào một số thời điểm đã không phát huy hết phận sự của một cô nhân tình. “Mở miệng đi chứ!” Chị ta độc thoại nãy giờ, tôi cũng nên thỉnh thoảng đáp lại phối hợp một chút.

Tôi miễn cưỡng hỏi: “Nói cái gì?” “Cô đúng thật không biết xấu hổ là gì. Loại phụ nữ dâm đãng như cô sao xứng đáng được thừa hưởng nhiều tài sản như vậy. Chưa kể cô còn là con gái, lại không phải họ Chung. Nếu biết xấu hổ, cô hãy chủ động từ bỏ quyền thừa kế đi, nhường lại cho Hiện Nhụ. Nó mới có năm tuổi, cần rất nhiều tiền để lo cho việc học sau này!” Thấy không? Chỉ cần tôi đáp bâng quơ một câu, chị ta lập tức có thể tuôn ra một bài diễn thuyết khác nhanh đến mức không cần suy nghĩ. Tôi phải phối hợp nhiều hơn mới được. Nhưng có điều nghe lâu quá cũng thấy nhàm, thế là tôi chống cằm đảo mắt nhìn ngắm cách bày trí trong nhà hàng, tiện thể ngắm nghía khách khứa ra vào nơi đây. Ố? Hai mắt tôi đột nhiên trợn tròn nhìn về phía một nhóm người đang đi lên khu vực dành cho khách VIP ở tầng hai, trong đó vừa khéo có một người mà tôi quen biết, cũng chính là anh chàng gian phu hiện tại của tôi - Lâu Phùng Đường.

Chuyện này là sao? Một nhóm người lớn tuổi ăn mặc lịch sự đi phía ngoài, ở chính giữa là một đôi nam nữ trẻ tuổi ăn mặc cũng hết sức lịch lãm - là xem mắt sao? Đột nhiên, môi tôi cong lên một nụ cười gian xảo! Thật đúng lúc, muốn chơi, tôi sẽ chơi một trận long trời lở đất vậy! Đây là cái giá Lâu Phùng Đường phải trả khi giữ tôi lại. Tôi đứng bật dậy, khiến Phùng Thi Như vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng giật mình suýt nhảy dựng lên, chị ta lắp bắp: “Này! Cô...”

“Xin lỗi, tôi đi đây, đợi khi nào rảnh rỗi tôi lại đến nghe chị tụng kinh tiếp.” Tôi vẫy vẫy tay, để lại tiền tách cà phê của mình, việc đầu tiên cần làm chính là đi tìm một cửa hàng chuyên bán các loại trang phục hở hang, diêm dúa. Nửa tiếng đồng hồ sau, tôi cấp tốc quay lại nhà hàng đó, đã biến mình thành một cô tình nhân điển hình. Hỏi thăm biết khách quý trên lầu vẫn chưa đi, tôi vui sướng đi thẳng lên đó. Tôi biết Lâu Phùng Đường đã bước sang tuổi ba mươi, nhưng hai vị phụ huynh lại chưa bao giờ ép buộc anh ta kết hôn. Chỉ có điều, thỉnh thoảng cha mẹ bên nhà gái ngưỡng mộ quá mức, thường sẽ chủ động năn nỉ mời cơm, tức là một kiểu xem mắt biến tướng. Có lúc để công việc làm ăn được thuận lợi, họ sẽ nhận lời mời xem như xã giao. Tôi nghĩ ngày hôm nay cũng chính là tình huống này. Vừa lên đến tầng hai, nhìn thấy bóng dáng đám người đó thấp thoáng sau tấm bình phong ở lô ghế A1, tôi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng để tiến lên chạm mặt, trong bụng thầm đắc ý chuẩn bị chơi trò tạt nước tung toé một phen. Nào ngờ, một bàn tay ai đó bất thình lình đưa ra chắn ngang trước mặt tôi. Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, không hay rồi... Tôi nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của quý ngài Chung Thiệu Chính - ba tôi - đang nhìn chằm chằm vào bộ dạng hở hang, diêm dúa của tôi.

Chết thật! Ba tôi sao lại ở đây? Không lẽ là đuổi theo Phùng Thi Như? Cũng có thể. “Con định làm gì? Đi theo ba, ba tìm con hai ngày nay rồi.” “Cũng phải, toàn bộ người trên thế giới đều đến tìm con.” Đương nhiên tôi biết rõ chiếc điện thoại của mình gần đây có tần suất đổ chuông nhiều đến mức độ nào. Chỉ là tôi không trả lời một cuộc gọi nào hết. Có lẽ ba đã hay tin tôi đang ở chung với trai, nên không thể không lên Đài Bắc quở trách tôi một trận. Haiz, thật đáng tiếc cho vở kịch hay của tôi.

Tôi mới vừa nảy ra ý định náo loạn một trận tanh bành để Lâu Phùng Đường tức khí không chịu nổi mà đá tôi đi. “Ba, ba về biệt thự Thiên Mẫu trước đi, tối con đến gặp ba...” Trò hay này, nếu bỏ dở giữa chừng thì thật là đáng tiếc. “Đi theo ba, chúng ta phải nói chuyện ngay lập tức.” Sắc mặt ba hơi xanh, ông nắm chặt tay tôi một mực lôi xuống lầu.

Được rồi, tôi đầu hàng. Ai bảo ông chính là ba của tôi làm chi! Không ngờ, lúc sắp tới gần lan can cầu thang thì phía sau có một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay trái của tôi. Đó là Lâu Phùng Đường! Tôi kinh ngạc nhìn anh ta - lúc này sắc mặt đã xám xịt, cùng với đám người đang lục tục chạy theo sau chỉ vì hành động bỏ đi đột ngột của anh ta. Vẻ mặt người nào người nấy đều ngỡ ngàng, lúng túng.

Anh ta trừng mắt nhìn tôi, tôi nhìn ngược lại anh ta, sững sờ kinh ngạc không tin anh ta lại nắm tay tôi ở trước mặt mọi người. Không người nào lên tiếng, không ai biết nên nói gì để xua tan bầu không khí ngượng ngùng này. “Ah! Anh Chung? Anh có phải là anh Chug không? Sao lên Đài Bắc mà cũng không báo cho tôi biết một tiếng, để em út còn tiếp đãi nữa chứ.” Người lên tiếng trước chính là một người đàn ông trung niên khoảng chừng hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt có ba phần giống với Lâu Phùng Đường. Ông ta cười hớn hở phá tan tình huống bế tắc, chìa tay ra bắt tay ba tôi.

“Chủ tịch Lâu? Đã lâu không gặp.” Trên khuôn mặt ngăm đen của ba thoáng ửng đỏ vì bối rối, ông vội vã buông tôi ra, bắt tay chủ tịch Lâu. Thì ra bác trai này chính là ba của Lâu Phùng Đường. Cơn đau nơi tay trái do bị siết quá chặt không cho phép tôi lơ là người đàn ông đang nổi xung thiên trước mặt. Qua vai Lâu Phùng Đường, tôi tựa cười mà không cười nhìn về phía cô gái có khuôn mặt xinh đẹp đang đứng phía sau lưng anh ta. “Đi coi mắt vui vẻ chứ? Anh làm gì mà vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy? Chẳng lẽ cô em đài các kia phục vụ anh không được hài lòng cả thể xác lẫn tinh thần hay sao?”

“Im đi!” Anh ta gằn giọng qua kẽ răng. “Phùng Đường, cô này...” Một phụ nữ trung niên đậm người, gương mặt phúc hậu ngơ ngác không hiểu có chuyện gì xảy ra cũng bước đến gọi Lâu Phùng Đường. Đối với cách ăn mặc của tôi thì bà khó mà chấp nhận được, chỉ lúng túng nhìn tôi từ phần cổ trở lên, chẳng biết chào hỏi thế nào cho khỏi thất lễ. Tôi nghĩ người phụ nữ trung niên này chính là mẹ anh ta. Có thể thấy được hồi còn trẻ bà ấy chắc hẳn vô cùng xinh đẹp, cho nên mới có thể sinh ra một thằng con trai tuấn tú như Lâu Phùng Đường, có đầy đủ vốn liếng để mà trăng hoa.

Tôi thì ngược lại càng thích làm cho tình hình hỗn loạn thêm, nũng nịu lên tiếng: “Dạ chào bác gái! Con là Nhậm Dĩnh, Phùng Đường với con cùng...” “Dĩnh nhi!” Đầu tiên là ba tôi quát lên, sau đó là vẻ mặt thật đáng sợ của Lâu Phùng Đường, làm tôi không dám nói nốt những câu còn kinh thiên động địa hơn nữa ở phía sau. Giữ lại cái mạng này quan trọng hơn. “Anh Chung à, vị này chính là?” Chủ tịch Lâu lên tiếng hỏi rất lịch sự, với ý định làm giảm bớt bầu không khí căng thẳng.

Không đợi tôi mở miệng xen vào, ba tôi “tiên hạ thủ vi cường”[2] nói: “Khiến anh chê cười, đây là con gái tôi, tên là Nhậm Dĩnh. Một đứa trẻ rất bốc đồng, tôi đang định dẫn về nhà dạy dỗ lại đây.” [2] Tiên hạ thủ vi cường/ Hậu thủ vi tai ương. Câu này trích trong Tôn Tử binh pháp. Ý là ra tay trước giành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh; ra tay sau thì sẽ bị thua thiệt (tai ương) Tôi có cảm giác bàn tay trái của mình sắp bị bóp nát vụn. Đúng là một mớ bòng bong!

Chết thật! Ngay lúc này, tôi nhìn thấy đôi hoả nhãn kim tinh của Lâu Phùng Đường đang phóng vào mình những mũi tên tẩm độc. Kể cũng lạ! Tôi là con gái của một đại gia ở miền Nam thì đã làm sao? Mắc gì anh ta làm như muốn phun hoả vậy? Anh ta có quyền gì mà tức giận? Chết tiệt là tôi lại cảm thấy hơi hơi lo lắng. Không chừng là tôi khỏi thấy ánh mặt trời ngày mai luôn. Tôi thực sự có linh cảm đáng sợ này.

.