Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 8

Chương 7.

Hiện tại, đối mặt với sự thật là điều duy nhất tôi được phép làm. Khi chúng tôi về đến nhà thì đã quá mười hai giờ đêm. Nếu như lúc bắt gặp tôi ở nhà hàng, ba đang nổi trận lôi đình; thì sau bữa ăn tối, ông vui vẻ ra về với tâm trạng thoả mãn vì sự việc tiến triển bất ngờ ngoài dự định. Không cần nghĩ cũng biết trong lòng tôi đang rối rắm đến mức độ nào. Tôi biết ba mình đang toan tính chuyện gì trong đầu! Lão hồ ly đó đang ra sức dùng của cải vật chất để ám chỉ mong muốn thúc đẩy mối quan hệ thông gia. Cũng còn may, chỉ có một mình ông hy vọng điều này mà thôi. Tôi tin tưởng với bộ dạng lẳng lơ ngày hôm nay của mình, những bậc cha mẹ bình thường, thậm chí ngay cả những bậc cha mẹ không có của cải hay địa vị, chắc chắn sẽ cấm tuyệt tôi qua lại với con trai của họ. Còn tôi có phải là thiên kim tiểu thư nhà giàu hay không không quan trọng. Vẻ mặt tươi cười lịch sự của vợ chồng bác Lâu không che giấu nổi ý định phản đối tới cùng. Có thể thấy hôm nay tôi đã hoá trang thành công đến mức nào.

Cũng bởi vì tôi đã chọc cho vợ chồng bác Lâu ghét cay ghét đắng, cho nên trên suốt đường đi, bộ mặt đáng sợ của Lâu Phùng Đường cứ hết tái xanh rồi lại xám xịt, cơn thịnh nộ đã gần lên đến đỉnh điểm, chỉ chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào. Nói tóm lại... tôi rốt cuộc cũng sắp đi đời rồi. Bạn thấy không! Hiệu ứng liên hoàn mới kỳ diệu làm sao! Đầu tiên tôi chọc tức ba mình; sau đó, ba tôi quyết tâm gả phứt tôi đi giống như muốn chọc tức vợ chồng bác Lâu, bằng cách tiết lộ việc bọn tôi đang chung sống với nhau, muốn nhà họ Lâu chịu trách nhiệm; sau đó, vợ chồng bác Lâu quở trách con trai không có mắt nhìn người; cuối cùng, Lâu Phùng Đường không thể làm gì khác hơn là đi tìm kẻ đã khởi xướng tất cả những chuyện này - tức là tôi - để xử tử. Nhưng mà tôi vẫn cho rằng Lâu Phùng Đường không có tư cách tức giận với tôi.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cơ thể tôi trở về trạng thái nhẹ nhàng, khoan khoái, không giả tạo. Lâu Phùng Đường vẫn giữ nguyên tư thế của một pho tượng ngồi ở cuối giường, gần như biến thành một hoá thạch người. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh ta để lộ cơn tức giận ra ngoài. Cũng từng có lúc tôi khiến anh ta không hài lòng, nhưng anh ta chỉ đẩy tôi ra rồi xoay người bỏ đi, hoặc thỉnh thoảng hôn tôi rồi bỏ tôi lại một mình. Sự tự chủ của anh ta được đặt ưu tiên trên tất cả những tính cách khác khiến tôi rất yên tâm. Tôi thường nghe nói có một số cô gái bị bạn trai sống chung đánh tới mức bầm mình bầm mẩy, cầu cứu không ai giúp. Lâu Phùng Đường ít ra có được năng lực tự chủ rất tuyệt vời giúp anh ta dù có phẫn nộ đến mấy cũng không ra tay đánh người. Thành thật mà nói tôi rất bội phục anh ta ở điểm này. Biết rõ anh ta có chuyện cần nói, nếu không làm cho ra ngô ra khoai, anh ta sẽ không để yên cho tôi lên giường đi tìm mộng đẹp, nhưng tôi cũng không ngu ngốc đến mức chủ động châm ngòi quả bom thịnh nộ của anh ta. Nếu anh ta không tự mở miệng, thì tôi cũng to gan xem như không có chuyện gì xảy ra, tỉnh bơ đi ngủ một mình.

Đang muốn lặng lẽ giở chăn ra leo lên giường, thì anh ta - vẫn ngồi xoay lưng về phía tôi - đưa tay đè chăn lại, lãnh đạm nói: “Đừng trốn tránh, chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng.” Tôi ngồi xuống sát đầu giường, co hai chân lên, vòng tay bó gối, nhìn thẳng về phía lưng Lâu Phùng Đường: “Được thôi, dù gì ngày mai người phải đi làm là anh. Em còn nhiều thời gian để ngủ bù mà.” Anh ta chầm chậm xoay người lại đối mặt với tôi, rõ ràng đã chọn lọc xong những câu hỏi cần có đáp án.

“Đầu tiên, tôi muốn biết vì sao em lại đột nhiên trở thành con gái của một đại gia bất động sản?” “Em là con vợ nhỏ, chẳng có gì hay ho để mà kể lể. Em cũng đâu có mang họ Chung.” Không ngờ ba lại đắc chí giới thiệu tôi là “Nhậm” Dĩnh, là con gái duy nhất của “Chung” gia. Một người sĩ diện như ông thế mà lại không sợ bị người khác chê cười. Thành thật mà nói tôi cũng vô cùng kinh ngạc. Lâu Phùng Đường đưa tay nới lỏng caravat, tựa như để bản thân dễ thở hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được sự dễ chịu mong muốn, liền vung tay giật mạnh caravat, vứt xuống giường.

Tôi thò tay ra chạm đến một đầu caravat, như thể chơi trò kéo co, tôi kéo từng centimet một về phía mình, nghịch ngợm quấn vào tay, nhưng bất ngờ Lâu Phùng Đường nắm lấy đầu bên kia, giật mạnh một cái, cả người tôi bổ nhào về phía trước, rơi thẳng vào vòng tay anh ta. “Tôi chỉ là trò chơi của em, có đúng không?” Anh ta nghiến răng hỏi. Rõ ràng, điều này tổn hại nghiêm trọng đến tính tự ái đàn ông của anh ta. Sau khi biết rõ toàn bộ hoàn cảnh gia đình tôi, anh ta càng không thể chịu đựng được. Lâu Phùng Đường đã biết rõ đây chỉ là một trò chơi. Ai chơi ai, có gì khác biệt sao? Đàn ông và đàn bà quan hệ với nhau nếu không phải thật lòng thì căn bản chỉ là một trò chơi mà thôi. Một cao thủ lão luyện như anh ta chẳng lẽ lại không rõ điều này?

“Em cũng chỉ là trò chơi của anh thôi, sếp Lâu à.” Tôi đưa tay lên vuốt ve gương mặt anh ta. Ngọn đèn lờ mờ nơi đầu giường toả ra ánh sáng nhàn nhạt, rọi lên gương mặt anh tuấn với những đường nét lập thể giống như một pho tượng của anh ta. Tôi không tự chủ được tiến lại gần, cắn nhẹ lên môi anh ta, hai tay quấn quanh cổ anh ta. Mối quan hệ giữa tôi và Lâu Phùng Đường từ trước đến nay chỉ được xây dựng trên cơ sở thể xác, nên mọi việc trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Những khía cạnh nguy hiểm khác không phải là thứ mà tôi và anh ta mong muốn đạt được, càng ít đả động đến thì càng tốt. Anh ta hôn tôi rất lâu. Sau đó, giọng nói lại lạnh lẽo như lúc ban đầu. “Tôi càng lúc càng không hiểu được em, Nhậm Dĩnh. Hoá ra, em cố ý ăn mặc như vậy là để khiến tôi khó chịu, có đúng không?”

Tôi đã nói người đàn ông này rất sắc sảo rồi mà. Sống chung với nhau mấy tháng nay, ít nhất anh ta đã có thể hiểu tôi ở một số phương diện nào đó. “Đáng tiếc không có thành công.” “Không, em thành công rồi.”

Nhìn sắc mặt tối sầm của Lâu Phùng Đường, tôi đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa của cái mà anh ta gọi là “thành công”. Vô ích thôi! Ba mẹ Lâu Phùng Đường tuyệt đối không bao giờ chấp nhận tôi làm con dâu nhà họ Lâu. Bọn họ không coi trọng môn đăng hộ đối, nhưng chắc chắn coi trọng phẩm hạnh, đạo đức, nhân cách, tính tình của cô gái. Cho nên, trong suốt buổi tối, tôi luôn nhìn thấy vẻ khó tin hiện hữu trong ánh mắt vợ chồng bác Lâu - bọn họ biết con trai mình đang cặp bồ, nhưng không ngờ cô gái đó lại thấp hèn đến như thế. Nói không chừng bọn gái quán bar còn cao quý hơn so với bộ dạng của tôi. Tôi mỉm cười, đầu ngón tay xoa xoa hai bên thái dương Lâu Phùng Đường: “Anh để ý làm gì? Cảm nhận của ba mẹ anh về em đối với hai chúng ta đâu có quan trọng? Chỉ cần em không làm con dâu của nhà họ Lâu thì không ai có quyền phán xét em hết.” “Em khẳng định mình sẽ không bước chân vào cửa nhà họ Lâu?”

“Chắc chắn là không.” Tôi trả lời không một chút do dự. “Em không hề thích tôi một chút nào sao?” Đôi mắt sáng quắc của Lâu Phùng Đường khoá chặt ánh mắt đang mải rong chơi của tôi, buộc tôi phải nhìn anh ta. “Thích chứ. Anh là người tình tốt nhất mà em từng gặp, khuôn mặt đẹp, dáng người chuẩn, ai mà không thích?” Trên thực tế, anh ta là người đàn ông duy nhất mà tôi có quan hệ thân mật. Cho đến hiện tại, làm gì có ai khác để đem ra so sánh, nhưng tất nhiên tôi ngu gì mà cung khai chuyện này.

“Phụ nữ đều muốn giữ chặt lấy tôi, vì sao em không muốn?” Tôi nở nụ cười tựa hồ ly: “Vậy mới xứng đáng để anh bất chấp thủ đoạn giữ chặt lấy em! Nếu không thì em đã ung dung tự tại ở nước ngoài từ lâu rồi.” Anh ta mỉm cười! Là nụ cười đầu tiên trong suốt buổi tối hôm nay.

“Đáng lẽ tôi nên sớm nhận ra em rất khác biệt.” Nụ cười đó lại nhanh chóng vụt tắt: “Thế thì, tôi muốn biết một thiên kim tiểu thư vì sao lại muốn chơi trò này?” Haiz, anh ta nhất định không chịu bỏ qua sao? Suýt nữa là tôi đã qua ải trót lọt, vậy mà đột nhiên anh ta lại chuyển sang một câu hỏi khác. Những ai làm ăn với anh ta chắc chắn khó mà chiếm được lợi thế. Thủ đoạn của anh ta chính là: chỉ cần đạt được mục đích, không cần bận tâm có quang minh chính đại hay không. Anh ta có thể dùng người đẹp để đối phó với những khách hàng mê gái, nhưng cũng đủ khả năng sử dụng những lý lẽ sắc sảo để thuyết phục những đối thủ khó tính. Tập đoàn Lâu thị có được anh ta thật đúng là may mắn! Nhưng đáng buồn chính là không ngờ anh ta lại đem những thủ đoạn trên thương trường của mình ra đối phó tôi. Chết tiệt thật! Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường, nhưng anh ta đã cướp lời trước: “Trước khi tôi nhận được câu trả lời, em đừng hòng đi ngủ.”

Tôi rời khỏi vòng tay của anh ta, ngồi sang một bên, suy nghĩ xem nên thẳng thắn thành khẩn hay qua loa cho có lệ. Nhưng tại sao chân tướng sự thật lại quan trọng đối với anh ta như vậy? “Tất cả những cô nhân tình trước đây đều phải xưng tội với anh sao?” “Tôi biết bọn họ muốn cả người lẫn tiền. Nhưng em thì không, đừng so sánh mình với những người khác. Nếu như giống nhau, tôi cần gì phải hỏi?” Lâu Phùng Đường bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Thôi được! Em ngưỡng mộ những anh chàng công tử ăn chơi. Trên thế giới này, đàn ông ăn chơi thì rất nhiều, nhưng đàn ông ăn chơi mà lại có năng lực thì vô cùng hiếm hoi. Em thích những điều kiện của anh, ra tay hào phóng, nhưng vẫn rất lý trí, không bao giờ cho phép bản thân si mê mù quáng. Chỉ tiếc anh không chịu kết thúc gọn gàng với em. Nếu được vậy, em sẽ càng đánh giá anh cao hơn. Chiếu theo thói quen cũ, anh nên tìm con mồi kế tiếp đi là vừa.” “Em không hề muốn nhận được bất cứ thứ gì từ tôi sao?” Ánh mắt anh ta càng thêm sắc bén pha lẫn một chút nghi hoặc, khó tin. Tôi không chịu được ánh mắt như muốn nhìn xuyên thấu con người tôi của Lâu Phùng Đường, nên buộc lòng phải tránh đi. Khoanh tay trước ngực, tôi bước đến bên cửa sổ, thong thả nói: “Hưởng thụ khoái lạc đối với em mà nói chỉ là một quá trình, chứ không phải là đích đến. Thời gian qua lại với anh chính là thứ mà em muốn có, không phải tài sản, cũng không phải trái tim của anh. Nếu có một ngày những thứ kia gây áp lực với em, đối với em mà nói, đó chính là phiền phức. Anh xem, trang sức quá nhiều thì phải thuê két sắt, tiền quá nhiều thì tiêu không hết, mà một ngày nào đó nếu hai người thật sự phải lòng nhau - vậy thì nguy.” Tôi lập tức phang thêm một câu: “Em tin anh sẽ không dại dột gì mà trao tấm chân tình cho em. Điều em ngưỡng mộ nhất ở anh chính là sự vô tình, lạnh nhạt.”

“Trên đời nếu lại có thêm nhiều cô gái xem tình yêu chỉ là một thứ rẻ mạt giống như em, thì nên bị thiên lôi trừng phạt.” Nói vậy, song Lâu Phùng Đường vẫn nở nụ cười, sắc mặt biến đổi thành biểu hiện của một công tử ăn chơi, hư hỏng điển hình. Mỗi lần như thế, tôi luôn phải đề cao cảnh giác. Thứ khiến tôi đề phòng nhất chính là lúc gương mặt anh ta tươi cười nhưng trong bụng thì đang bày mưu tính kế. Nó còn đáng sợ hơn là cơn giận dữ của anh ta. “Anh đang nghĩ gì vậy?” Tôi cố gắng duy trì vẻ mặt tươi cười.

Lâu Phùng Đường bước đến gần tôi, hai tay vươn ra gác lên bậu cửa sổ sau lưng tôi, bao vây tôi trong thế giới của mình. “Tôi đang nghĩ, làm cho em yêu tôi chắc sẽ là một thách thức vô cùng thú vị.” Không phải chứ? Thằng cha này muốn tính chuyện yêu đương sao? Câu trả lời của tôi lắp bắp: “Anh... anh đang đùa gì chứ?”

“Xem cái kiểu em mỉa mai và vô tình như thế, không biết một ngày nào đó khi có một người đàn ông làm em quan tâm, em sẽ có diện mạo thế nào? Tôi muốn biết.” “Coi chừng chơi xong thì mình mẩy cũng bầm dập thê thảm. Đây không phải trò chơi mà anh và em có đủ sức chơi. Trả giá bằng thể xác thực tế hơn so với trả giá bằng tấm chân tình. Anh là người hiểu rõ nhất. Huống chi, đem tấm chân tình ít ỏi và duy nhất của anh ra để trao đổi với một cô gái không trong trắng như em, thì tôn nghiêm của một đại thiếu gia như anh vứt đi đâu?” Tôi cố gắng tỏ ra lý trí và lõi đời, nhắc nhở bối cảnh thân phận bình hoa của mình để anh ta tỉnh táo lại. Trong lòng tôi, ngọn đèn đỏ báo hiệu nguy hiểm đang nhấp nháy không ngừng. Tôi nghe được tiếng nhịp tim đang đập thình thịch. Là của tôi? Hay của Lâu Phùng Đường?

“Không sao cả. Em không phải là cô gái trong trắng. Tôi cũng chẳng phải thằng đàn ông sạch sẽ, không ai chịu thiệt.” Anh ta cúi đầu mỉm cười, cắn lên vành tai tôi. “Hẹn hò yêu đương với em hẳn là một chuyện rất đáng trông đợi. Tôi đã hiểu nguyên nhân vì sao mình muốn giữ em lại rồi. Nhậm Dĩnh, ngoài thể xác của em ra, tôi còn muốn nhiều thứ khác nữa.” Ông trời của tôi ơi! Vở kịch này làm sao mà diễn tiếp được đây! Một dòng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên lan toả khắp toàn thân. Tôi biết một ngày nào đó mình sẽ chết rất thảm chỉ vì cái tính ham chơi, nhưng... vì sao ngày ấy lại đến sớm như thế? Tôi không muốn chơi trò này!

Nhưng tình thế giờ đã không còn thuận theo ý tôi nữa. Ai kêu tôi đùa giỡn với Lâu Phùng Đường trước? Anh ta mà buông tha cho tôi mới là chuyện lạ! Đánh giá tấm chân tình của mình, tôi hoài nghi sự tồn tại của nó. Những khoái cảm nhục dục một khi được khơi lên thì còn có thể nhận ra, chứ cái gọi là “chân tình” hư vô trừu tượng này, ngay cả bản thân tôi cũng tìm không thấy. Trò chơi mà Lâu Phùng Đường khơi mào này có thể sẽ rất khó chơi. Dù gì, tôi vẫn cảm thấy vô cùng lo sợ.

*** Ở cái thành phố Đài Bắc này, quanh năm cảnh sắc không có gì đặc biệt. Những cơn mưa cứ rả rích suốt cả ngày, ngẩng đầu không thấy trời xanh mây trắng, cúi đầu chẳng gặp hoa cỏ xanh tươi. Bầu không khí lúc nào cũng nhuốm một màu xám xịt, tất cả đều do khí thải của các phương tiện giao thông thải ra. Chẳng trách bệnh ung thư phổi lại phổ biến như vậy. Khí quản của người Đài Loan còn có mấy người được khoẻ mạnh đâu, đa phần là bệnh hết. Khi mưu cầu cuộc sống, con người không thể tránh khỏi việc huỷ hoại môi trường. Đặc biệt ở cái xứ Đài Loan chật hẹp nhỏ bé này, nói thật, cũng chỉ có thể sống như thế mà thôi.

Ở Đài Bắc không phân biệt được bốn mùa, xuống đến Đài Trung bị cái nắng nóng ở đây thiêu đốt thì mới biết đang là giữa hè, tôi không còn nhớ nổi khung cảnh trời thu là như thế nào nữa rồi. Trời ạ, ba mươi độ, giết tôi đi! Tôi ngồi xe hơi đến phòng tranh Phu Nhân Băng Tinh mà mồ hôi tuôn ra như tắm. Mang theo một túi hành lý nhỏ, lết được tới chiếc ghế dài trong phòng làm việc của mẹ, tôi lập tức ngồi phịch xuống, không động đậy dù chỉ một ngón tay. “Bỏ chạy thục mạng rồi hả, con gái?” Mẹ nhận lấy hai ly nước trái cây cô thư ký bưng vào, ngồi xuống cạnh tôi mỉm cười tao nhã hỏi.

“Ý mẹ là phương diện nào?” Tôi cắn ống hút hỏi lại. Để xem người mẹ vĩ đại của tôi có thể đoán được bao nhiêu. “Đi nước ngoài không thành, cho thấy con gặp phải một anh chàng khó chơi, lâm vào ngõ cụt. Tiếp đến là nửa tháng trước, ba con hả hê đắc ý về đây tuyên bố với mẹ rằng không bao lâu nữa con sẽ gả vào một gia đình giàu có - mẹ cho rằng ông ấy đang nằm mơ. Còn nữa, gần đây bọn họ không làm phiền con quá đáng đó chứ?” “Bọn họ” là tên thường gọi của những kẻ đang cố gắng tranh giành càng nhiều gia sản càng tốt. Thật ra cũng không đến nỗi nào, sau khi tôi chuyển đến sống chung với Lâu Phùng Đường, thì không ai biết địa chỉ nơi tôi ở. Cùng lắm là lợi dụng điện thoại gọi cho tôi liên tục, nhưng có nhận cuộc gọi hay không thì còn phải xem tâm tình tôi thế nào. Nếu không phải đang lúc tôi sắm vai nhân tình nhàn hạ quá buồn chán, thì tôi làm gì có thời gian rảnh rỗi để đi gặp mấy kẻ thân thích kia?

“Mẹ, anh ta thực sự đang theo đuổi con.” Tôi gối đầu lên đùi mẹ. “Ba con luôn miệng khen ngợi cậu ta là một nhân tài thế hệ mới, xuất sắc nhất trong các tập đoàn tài chính ở Đài Bắc.” “Thì đúng là vậy. Nhưng con không tài nào hiểu nổi, một người đàn ông nếu như đã chiếm được thể xác của một cô gái, thì còn theo đuổi cô ta làm gì nữa? Trình tự đảo lộn tùm lum, thật là làm cho người ta rối tinh rối mù.”

Mẹ cười nói: “Cũng bởi cậu ta khác người như vậy, mới có thể khiến con rơi vào bế tắc, nếu không sao con lại bỏ của chạy lấy người thế này? Nói thật, mẹ cũng chưa từng gặp phải loại đàn ông như cậu ta. Con gái à, chắc con chọc người ta điên tiết dữ lắm! Phải biết rằng, một tay chơi thường được coi là kẻ không có trái tim, vậy mà con lại liều lĩnh đi trêu ghẹo cậu ta, khơi dậy thứ tình cảm mà cậu ta xưa nay chưa bao giờ trải nghiệm. Vì thế, con mà không bị báo ứng thì đúng là chẳng còn thiên lý gì nữa.” Tôi lật người, ngồi dậy, mái tóc vốn được buộc lại gọn gàng giờ xoã tung trông như một con điên. “Thế nhưng mà mẹ ơi làm gì có ai dù đã biết rõ cô gái kia không từ chối bất kỳ gã đàn ông nào đến với cô ta, mà vẫn chấp nhận trả giá bằng trái tim của mình chứ? Chẳng phải đàn ông bình thường sau khi đã chơi bời ong bướm chán chê rồi thì chỉ yêu thích những bông hoa bách hợp tinh khiết thôi sao? Cũng bởi vì con đã nắm chắc tính cách ích kỷ đó của bọn đàn ông nên mới mạnh dạn tham gia trò chơi này với Lâu Phùng Đường! Thậm chí con còn từng ở trước mặt anh ta rủ một người đàn ông khác lên giường, chẳng lẽ anh ta không để ý chuyện đó? Cho dù là một tay chơi thì cũng có tiêu chuẩn tìm bạn đời nghiêm khắc chứ? Tốt nhất là mấy cô gái còn trong trắng, cả đời chưa từng cặp kè với người đàn ông nào thì càng hay.”

Đôi mắt long lanh cơ trí của mẹ chợt sáng lên, búng ngón tay cái tách: “Mẹ nghĩ mẹ có thể hiểu được.” Bà nhìn tôi ngờ vực: “Thực ra, nên trách bản thân con. Con có thể tính đến những đức tính cần có của một thằng nhà giàu ăn chơi, sao không nghĩ tới đối phương cũng có thể biết rõ những hành vi gắn liền với một đưa con gái tham tiền? Nhất định là con đã diễn xuất chưa đạt, nên mới làm cho cậu ta mê mẩn con. Con không có thà chết cũng cố đeo bám lấy nó, yêu tiền, mê địa vị; chưa lột tả hết sự dung tục, tầm thường.” “Có mà!” Tôi phản bác ra chiều oan ức. “Cái gì con cũng làm! Đeo bám anh ta, đòi vàng bạc trang sức, ăn bận trang điểm loè loẹt... À, đúng rồi, anh ta bắt đầu chính thức thay đổi thái độ kể từ lần tình cờ nhìn thấy gương mặt mộc của con, thế là không còn cư xử như lúc ban đầu nữa! Lúc đó, tụi con vốn đã thảo luận xong việc chia tay rồi, nhưng tự nhiên anh ta lại đổi ý!” Tôi chống hai tay hai bên má. “Con không tin mình không trang điểm lại có thể khiến anh ta thay đổi một trăm tám mươi độ như vậy.” “Con gái à, khi không trang điểm, con quả thật rất xinh xắn, rất hấp dẫn người khác. Nhưng mẹ nghĩ, có thể từ trước tới nay, cậu ta vẫn luôn cảm thấy ở con có một điều gì đó bí ẩn khó hiểu, nên khi mới vừa thấy được gương mặt thật của con, liền muốn tìm hiểu sâu hơn? Đối với đàn ông mà nói, con là một sự thách thức.”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ, nhưng mọi thứ dường như cứ rối tung rối mù trong đầu. Trời ơi, tháng Chín ở Đài Trung thật đúng là nóng chết người, máy lạnh cũng không đủ sức làm với đi mớ phiền não này. Tôi đành lắc đầu: “Con không hiểu.” Mẹ lại diễn đạt quan điểm của mình từ một góc độ khác: “Cậu ta nhất định là một chàng trai rất đặc biệt. Như mẹ con mình đều biết, điều cuối cùng mà một người đàn ông theo đuổi chính là cảm giác sung sướng. Vậy thì, tại sao lúc cậu ta sắp mất hết hứng thú với con, lại vì một phát hiện mới mà trở nên cuồng nhiệt hơn lúc trước? Không tiếc vứt bỏ thân phận tay chơi của mình, dùng tấm chân tình mà theo đuổi con, cậu ta nhất định không đơn giản.”

“Trước giờ con cũng không dám xem nhẹ anh ta điểm này”, tôi cười khổ. “Nhưng, không đủ để làm con động lòng sao?” Tôi ngẫm nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Con có động lòng, bất luận là vì ngoại hình của anh ta lúc ban đầu hay vì sự theo đuổi mấy ngày gần đây của anh ta, con đều có chút động lòng. Thế nhưng, con cũng cảm thấy bị trói buộc.” Tôi nghiêng mặt: “Phải chăng nguyên nhân là bởi vì hiện tại anh ta là người đàn ông duy nhất mà con có quan hệ xác thịt?”

Mẹ cười khẽ, hớp một ngụm nước trái cây, thì thầm: “Chưa chắc, ba con có được thể xác của mẹ, nhưng không chiếm được trái tim mẹ, đủ để thấy rằng thể xác không phải là tất cả.” Tôi dựa vào gần mẹ: “Đâu có giống nhau. Mẹ luôn luôn nhớ rõ mẹ chỉ bán đi thân thể, đây là một loại giao dịch, cho nên mẹ kiên quyết giữ chặt lấy trái tim mình, không chấp nhận thiệt thòi vì một người đàn ông không xứng đáng mà trả giá nhiều hơn. Con tin rằng, nếu như hiện tại Lâu Phùng Đường đã có vợ đàn con đống, nhưng lại dùng tiền để mua con, thì ngay cả một cọng lông tơ của con, anh ta cũng không có cách nào làm cảm động được. Thế nhưng, hiện giờ con không biết phải làm sao, không biết nên lạnh lùng hờ hững thế nào với một người toàn tâm toàn ý đối đãi mình. Bởi vì một khi đã động lòng, cái giá của nó con thật sự không trả nổi.” Có lẽ tôi cũng có chân tình. Thế nhưng trong vòng luân hồi bất di bất dịch của thế giới này, tôi không sẵn sàng chấp nhận số mệnh cuối cùng của hai con người yêu nhau - kết hôn, sống, chết, cả đời bên nhau. Ôi trời! Thật là đáng sợ!

Định nghĩa hạnh phúc đối với tôi mà nói cũng là một loại trói buộc. “Nếu con không có chút tình cảm yêu thích nào, chắc chắn cậu ta cũng không giữ nổi con. Con đâu phải đứa dễ kiểm soát.” “Đúng vậy, nhưng chỉ đến đây là đủ rồi, con không muốn phải trả thêm cái giá nào nữa.” Tôi nghịch nghịch lọn tóc, bất giác thở dài. Tôi nghĩ Lâu Phùng Đường thực sự đã làm tôi khốn đốn.

Mẹ tôi cười thích thú: “Cậu ta theo đuổi kiểu gì mà lại khiến con gái tôi bất an đến thế này?” Tôi lơ đãng nhìn lên trần nhà, mặt tự nhiên ửng hồng. Vẫn ở chung, vẫn lên giường, tôi cũng vẫn là tình nhân của Lâu Phùng Đường. Thẳng thắn mà nói không có gì khác biệt so với lúc trước. Nhưng khác biệt là ở thái độ. Trước đây, tôi xác định rõ chúng tôi quan hệ thể xác chỉ vì nhu cầu sinh lý mà thôi; còn mấy chuyện yêu đương âu yếm gì gì đó, tôi chưa từng có bất kỳ trải nghiệm thực tế nào.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn thực sự cho rằng tình dục chỉ là tình dục, không nên kéo tình yêu vào để tăng thêm khoái cảm. Làm vậy đối với cả hai bên đều là một gánh nặng quá sức. Có điều, tôi phải thừa nhận, bổ sung thêm một vài cử chỉ âu yếm của tình yêu vào thì thật đúng là mê ly. Không hổ là một tay công tử ăn chơi khét tiếng! Nếu muốn, Lâu Phùng Đường có thể tạo ra những khung cảnh tựa như trong mơ. Bên ngoài giường ngủ, anh ta còn làm tôi kinh ngạc (dĩ nhiên cũng có vui sướng nữa) bằng nhiều cách khác nhau; đã thế, anh ta còn muốn tôi phải tham gia vào cuộc sống của mình. Trước đây, những chuyện kiểu thế này chưa bao giờ xảy ra. Anh ta khiến tôi lúc nào cũng cảm thấy mình đang được quan tâm, chăm sóc cẩn thận! Haiz! Chả trách người ta nói tình yêu là một thứ ma tuý mạnh nhất trên đời. Có người phụ nữ nào mà không bị tóm gọn dưới đòn sát thủ này? Có ai không ngoan ngoãn dâng trọn hai phần ba cuộc đời còn lại của mình làm trâu làm ngựa cho một người đàn ông, chịu khổ chịu cực cho tới lúc chết?

Tôi nặn ra một nụ cười méo xệch: “Anh ta theo đuổi con giống như một người đàn ông bình thường theo đuổi con gái thôi. Nhưng trùng hợp anh ta lại là cao thủ tình trường, mọi chiêu thức đều đã đạt đến mức thượng thừa, cực kỳ đáng sợ.” “Mục đích của cậu ta là muốn cưới con sao?” Mẹ lại hỏi. Tôi lắc đầu. Điều đáng buồn là lắc thì lắc vậy thôi chứ tôi cũng không dám khẳng định! Có thể thấy lòng tin của tôi hiện nay càng lúc càng xói mòn.

“Con nghĩ chắc là không. Ba mẹ anh ta ghét con lắm, mà anh ta dù sao cũng là một người đàn ông, lại còn là con trai của ông chủ một tập đoàn tài chính lớn, sao có thể cưới một cô gái bình hoa về làm vợ được? Đó là chưa nói đến việc con đã nhiều lần làm cho anh ta nghĩ con không chung thuỷ. Sáu mươi phần trăm khả năng, anh ta sẽ không cưới con.” Mẹ chậm rãi lắc đầu: “Có một số đàn ông rất khác người, con đừng quá chắc chắn.” Tôi đương nhiên biết chuyện đó. Thế nhưng, con người sống phải nên lạc quan thì mới tốt. Trước khi chưa xác định được sự thật, tôi thà rằng tin tất cả mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Đèn đỏ trên chiếc điện thoại bàn đột nhiên nhấp nháy, cô thư ký của mẹ cất giọng nói ngọt ngào: “Tổng giám đốc, Chung tiên sinh đến phòng tranh cùng với mấy người bạn, hiện đang ở dưới lầu.” “Tôi biết rồi, cô Lâm, làm phiền cô xuống trước tiếp đãi giúp tôi.” Mẹ dặn dò xong, quay sang nhìn tôi: “Ông ấy lại đến Đài Trung làm gì không biết?” “Mẹ là một trong số các bà vợ nhỏ của ba, lão gia đến đây sủng hạnh sao có thể nói một câu bất kính như vậy?” Tôi giở giọng trêu ghẹo mẹ.

Mẹ nhéo má tôi một cái, giả vờ nổi giận nói: “Sủng hạnh? Nếu còn nghĩ cho mạng sống của mình, ông ấy không đủ sức gánh nổi hai chữ đó đâu, tám phần là tới vì con rồi.” “Ba không thần thông như vậy chứ? Mới đó đã biết con đang ở Đài Trung rồi sao?” Tôi kinh ngạc hỏi. Mẹ chỉ cười cười, kéo theo tôi xuống lầu cùng đi gặp ba, khiến tôi chẳng hiểu mô tê gì. Nhưng trong lòng trào lên một cảm giác nguy hiểm đang rình rập, lẽ nào ba vẫn luôn nắm rõ hành tung của tôi? Có thể sao? Tôi không tin. Bố già của tôi không có bản lĩnh này, cũng không thừa hơi sức mà đi làm chuyện đó, đặc biệt là ông đâu phải người rảnh rỗi buồn chán không có việc gì để làm. Thỉnh thoảng chộp được thời cơ hãm hại tôi gả cho người ta thì có thể, nhưng nếu muốn kiểm soát tôi dài hạn thì không có khả năng.

“Mommy!” Tôi nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ. “Suỵt.” Mẹ đưa tay chặn lên môi tôi. “Buổi tối đến chỗ mẹ nói chuyện tiếp. Mẹ nghĩ đêm nay chắc ba con không ngủ lại Đài Trung đâu!” Vừa xuống đến dưới lầu, nhìn thấy người đến, tôi mới biết mình nguy tới nơi rồi. Cáo già đầu thai - ba tôi - quả nhiên đến Đài Trung là có mục đích.

Nhìn đi, khách mà ông đưa đến không phải là vợ chồng bác Lâu thì còn ai vào đây? “Đến đây, Băng Tinh, đây là chủ tịch Lâu Nam Quang và phu nhân của tập đoàn Lâu thị. Chủ tịch Lâu, khiến anh chê cười, đây là phòng tranh khiêm tốn của bà nhà tôi. Vinh hạnh được đón tiếp anh chị đến tham quan.” Trời ạ! Khắp thiên hạ, đàn ông có thể dương dương tự đắc giới thiệu vợ bé của mình với người khác như ba tôi chắc là hiếm có lắm. Tôi cố gắng nép mình trốn sau lưng mẹ sao cho không ai chú ý tới.

“Từ lâu đã nghe danh cô Nhậm đây, hôm nay mới được gặp mặt, vô cùng vinh hạnh.” Chủ tịch Lâu lịch sự gật đầu chào, đồng thời cũng giới thiệu vợ mình: “Bà nhà tôi vẫn một lòng muốn học vẽ thể loại công bút, vậy là có thể học hỏi cô Nhậm đây vài chiêu rồi. Đây là bà nhà tôi, Cao Tĩnh Văn.” Bốn vị “phụ huynh” đang khách sáo chào hỏi. Dùng ánh mắt bàng quan mà nhìn, thì cách cư xử của vợ chồng bác Lâu rất ổn thoả, không tỏ thái độ trưởng giả, hành xử đúng mực, hiểu được dù trong hoàn cảnh nào cũng không nên có thái độ thất lễ đối với bất kỳ loại người nào trong xã hội. Trong lòng họ có thể nhanh chóng đưa ra nhận xét về đối phương, nhưng tuyệt đối không bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Đúng là lợi hại! Thảo nào lại sinh ra một đứa con trai giống như Lâu Phùng Đường! Ồ! Nếu nói vậy thì đại tiểu thư kiêu căng nhưng ngây thơ dễ bị lợi dụng Lâu Phùng Hân kia là một đứa con bất hạnh bị đột biến gien ư? Giờ nghĩ lại, lần trước thái độ chán ghét mà vợ chồng bác Lâu dành cho tôi chỉ sợ có lẽ là lần duy nhất trong đời bọn họ thất thố mất kiểm soát. Vậy thì sự nghiệp tươi sáng vĩ đại của tôi, chẳng phải lại phát triển thêm một bước nữa rồi sao? Quá lợi hại!

“Dĩnh nhi, trốn ở phía sau làm cái gì, con đã gặp vợ chồng chủ tịch Lâu rồi mà, còn không mau ra chào hỏi?” Giọng nói sang sảng của ba vang lên. Tôi biết ngay ngày tàn của mình đã tới rồi. Giả vờ vui vẻ trong đau khổ là việc duy nhất tôi có thể làm lúc này. Bước ra từ sau lưng mẹ, tôi nở một nụ cười gượng gạo, nhưng thực chất trong lòng tôi đang âm thầm gào thét không ngừng, đang tức giận bản thân vì sao lại không trang điểm sặc sỡ loè loẹt một chút. Quá thất sách! “Chào bác trai, bác gái.” Tôi nói lí nhí.

Chợt thấy ánh mắt của chủ tịch Lâu sáng ngời, tấm tắc khen: “Đúng là một cô bé xinh xắn, thanh tú. Anh Chung à, cô con gái này của anh quả thực xuất sắc, không hổ là con gái của một nữ hoạ sĩ tài ba trong giới hội hoạ như cô Nhậm.” “Đúng đó!” Bác Lâu gái cũng cười toe toét nói: “Một cô bé rất xinh đẹp, anh Chung thật may mắn.” Rõ ràng bọn họ đã tạm thời quên mất ba tôi từng nói cuộc đời này ông chỉ có một cô con gái duy nhất, nên mới không liên tưởng đến bộ mặt lẳng lơ của tôi một tháng trước, có thể nhìn tôi bằng một con mắt khác.

Đây có lẽ chính là điều mà ba mong muốn, ông mỉm cười sảng khoái nói: “Ôi trời! Đâu phải anh chị chưa gặp nó! Lần trước ở Đài Bắc, đứa con gái nghịch ngợm này của tôi bày trò, bôi trét hoá trang như đóng kinh kịch. Tôi chỉ có một đứa thôi, chính là con bé Dĩnh nhi hiện đang hẹn hò với cậu lớn nhà anh chị đó.” Ánh mắt kinh ngạc của vợ chồng bác Lâu lại bắn về phía tôi. Tôi mỉm cười xấu hổ. “Ba... đừng nhắc lại chuyện đó nữa mà. Con vừa mới xuống máy bay nên rất mệt, mọi người cứ nói chuyện tiếp đi ạ, con không quấy rầy nữa, con xin phép.” Mặc kệ luôn hành lý còn đang để trên lầu, tôi lập tức chuồn ra khỏi cửa. Dưới cái nắng chói chang độc hại của mặt trời, tôi vẫn cảm nhận được hai cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm ở sau lưng, vợ chồng bác Lâu này... Thôi quên đi! Không muốn nghĩ gì nữa.

Lúc này tôi chỉ muốn tìm một cái giường, bật máy lạnh hết mức, rồi đánh một giấc dài tám trăm năm. Tôi đến Đài Trung là để nghỉ ngơi, còn tất cả những chuyện khác tôi mặc kệ. ả.﷽﷽﷽﷽﷽﷽﷽﷽﷽﷽﷽.