Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu em không cần quá cuồng si - Chương 9

Chương 8.

Haiz! Thực sự có thể mặc kệ tất cả sao? Có lẽ năm nay tôi bị sao quả tạ chiếu rồi cũng nên, làm chuyện gì cũng không suôn sẻ? Ngay cả đến Đài Trung rồi mà cũng không được yên thân. Từ chỗ mẹ, tôi nghe được thông tin, kể từ sau khi ba tuyên bố để lại năm mươi phần trăm tài sản thừa kế cho tôi, ông đã thuê hẳn một nhân viên tài giỏi, đáng tin cậy kiêm chức bảo vệ đi theo canh chừng tôi, sợ tôi bị người ta ám sát gì gì đó. Đương nhiên, mấy vị thân bằng quyến thuộc kia của tôi không mất nhân tính đến mức đó. Vì vậy, tôi càng thêm khẳng định, mình đã rơi vào chiếc bẫy của ba. Bố già chỉ muốn lợi dụng nửa năm này để thử thái độ của đám con cái và các bà vợ đối với tài sản của ông như thế nào, đồng thời cũng là một cách để đối phó tôi. Thảo nào, rất lâu trước đây mẹ từng nói ba tôi chẳng tốt lành gì đâu, thế nào cũng không để yên cho tôi. Một mặt, ra lệnh cho các anh trai tìm chồng cho tôi, để tôi nhanh chóng lập gia đình; mặt khác, muốn xem trong số mấy đứa con trai của ông đứa nào có bản lĩnh nhất, để ông căn cứ vào đó mà phân chia tài sản. Người như bố già Chung Thiệu Chính mà có thể chia năm mươi phần trăm tài sản cho tôi mới là lạ! Trừ phi ông thực sự muốn chứng kiến cảnh con cái mình trở mặt thành thù, bằng không ông phải cân nhắc phân chia tài sản của mình một cách thỏa đáng nhất.

Cho đến hiện tại, chỉ có mẹ Hai, mẹ Ba, mẹ Tư, cộng thêm thằng em kế út Chung Tiếu Vĩ đang ở nước ngoài là chưa tìm đến tôi mà thôi. Mấy người vợ của ba ai nấy cũng đều có chỗ khôn khéo của mình, cũng không dễ gì tự vạch trần bộ mặt ham tiền của họ. Cho nên, tôi mới nói cô vợ bé Phùng Thi Như chính là kẻ không có triển vọng nhất. Chị ta không biết phải sử dụng những thủ đoạn âm hiểm, chỉ biết ra vẻ ta đây trước mặt người khác, chỉ tổ nhận lấy tiếng ác mà chẳng được lợi ích gì. Theo lý thuyết mà nói, người vợ nào xinh đẹp trẻ trung nhất thường sẽ được cưng chiều nhất, nhưng người mà ba tôi gắn bó nhất lại chính là người mẹ vô tình và không hề yêu ông một chút nào của tôi. Mấy ông anh, cậu em đến tìm tôi ôn chuyện cũ đều vẫn đủ sức giữ được vẻ mặt bình thản. Người thì muốn giới thiệu bạn trai cho tôi, người thì tìm tôi hợp tác, người thì xin làm cố vấn quản lý tài sản cho tôi. Đương nhiên cũng có kẻ tới để mắng tôi, chính là ông anh Chung Dân Chi đáng ghét. Trình độ mắng chửi té tát của anh ta khác biệt một trời một vực so với hình tượng nhã nhặn thường ngày. Anh ta đến mắng tôi là vì Phương Thận Triết, nghe nói anh bạn kia bị tôi làm tổn thương quá nặng nên từ bỏ học vị thạc sĩ đã cầm chắc trong tay, ra nước ngoài, quyết tâm mở rộng thị trường hải ngoại cho tập đoàn của gia đình mình, trong vòng năm năm sẽ không về nước. Vấn đề này thì chả liên quan gì đến tài sản. Không phải là không có chuyện tranh giành cấu xé, nhưng các anh em trai của tôi hiểu rõ một vấn đề, thay vì châm chọc khiêu khích tôi, chi bằng đề ra một phương án hợp tác hai bên cùng có lợi còn thực tế hơn. Nếu như không có những bà mẹ khôn khéo dạy dỗ, mấy tên nhóc chưa ráo máu đầu này mà biết cân nhắc nặng nhẹ như thế được sao? Không đời nào! Hơn nữa, mấy ông anh cậu em của tôi đều tình cờ biết rõ những lời xúc phạm, nhục mạ hoàn toàn không làm tổn thương tôi được. Thế nên, bọn họ chẳng hơi đâu mà phí lời. Lần này, tôi có phần tội nghiệp cho đứa con trai năm tuổi của Phùng Thi Như. Một người mẹ chanh chua, chỉ biết chửi bới người khác liệu có thể dạy dỗ ra những đứa con như thế nào? Thật đáng thương.

Haiz! Con người ta ai cũng có số. Đành chịu thôi. Trừ những cuộc thăm viếng của người nhà ra, đương nhiên tin tức từ miền Bắc truyền đến cũng không thể lơ là. Ứng Khoan Hoài vừa đi chọn cảnh ở đại lục về là tìm tôi ngay. Tiếc là anh vất vả cực nhọc tìm đủ loại tư liệu du học cho tôi, vậy mà lại chẳng cần dùng đến. Nhưng mà, tôi có nói với anh thời gian còn dài, không việc gì phải vội, thể nào cũng có lúc cần dùng đến mấy thứ đó. Tôi nghĩ có lẽ mấy ngày nữa anh cũng sẽ xuống Đài Trung. Tuy biết chuyện giữa mình và mẹ tôi không thể có kết quả, nhưng lòng ngưỡng mộ của anh dành cho mẹ vẫn không hề giảm sút. Vì thế cho nên, chỉ cần có thể được nhìn thấy mẹ tôi, với anh, cũng là tốt lắm rồi. Lại nói tới người vừa tới tìm tôi tối hôm qua - Lâu Phùng Đường. Lúc trước, anh ta đã đăng ký cho tôi một số điện thoại di động riêng chỉ mình anh ta biết. Nên khi điện thoại di động reo cũng có nghĩa là cuối cùng cũng đến lúc anh ta muốn tìm tôi rồi. Lâu Phùng Đường cho rằng tôi chỉ đến Đài Trung chơi chừng vài ngày, trong thời gian anh ta bận bịu đọ sức với một khách hàng Nhật Bản. Thật bất ngờ khi anh ta không cho phép tôi cùng đi đối phó với gã háo sắc kia. Điều đó cho thấy thân phận của tôi giờ đã khác xưa. Đổi lại là trước đây, anh ta sẽ ra sức tận dụng triệt để, chẳng bao giờ tiếc rẻ mà không chia sẻ tôi với mọi người, đặc biệt là khi thủ đoạn đưa đẩy với khách hàng của tôi rất giỏi, đến anh ta còn phải tán thưởng nữa là. Giờ thì Lâu Phùng Đường không còn trọng dụng tôi nữa, không biết có phải do cô thư ký hiện nay của anh ta hoàn toàn đủ khả năng đảm đương công việc?

Tôi ở Đài Trung đã được mười ngày. Ngày nào cũng chạy đến phòng tranh của mẹ, làm em gái kiêm nhân viên. Lao động miệt mài đến nỗi các khớp xương sắp gỉ sét hết. Thỉnh thoảng chiều chiều, tôi hay ra bãi cỏ trước phòng triển lãm xem người ta thả diều. Không biết có phải do ý muốn trong tiềm thức hay không, mà tôi lại ở đây lâu đến vậy. Tôi biết Lâu Phùng Đường cuối cùng cũng sẽ nhịn không nổi mà gọi điện thoại tìm tôi. Đêm qua, tôi chỉ hờ hững nói: “Còn muốn ở thêm vài ngày nữa” rồi cúp máy. Mà hình như anh ta cũng chẳng bắt tôi trở về ngay lập tức. Mối quan hệ này phiền chết đi được! Nếu như anh ta có thể hoàn toàn lãnh đạm như lúc ban đầu, thì tôi có thể ra đi thanh thản biết bao nhiêu. Nếu như anh ta có thể si mê đeo bám như những người bình thường, lộ rõ bản tính độc chiếm vô lý, thì tôi càng dễ dứt áo ra đi, chứ không đến nỗi rơi vào tình cảnh thê thảm thế này. Phải chăng anh ta quá cao tay – làm bất cứ chuyện gì, dù là nhỏ nhặt nhất, thủ đoạn xuất sắc y như trong kinh doanh?

Chiều tối hôm nay, không có tâm trạng ngắm diều, tôi ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng triển lãm, ngửa mặt nhìn trời. Khung cảnh lúc năm giờ rưỡi chiều, không có nhiều sắc màu hoàng hôn cho lắm, tẻ nhạt vô cùng. Đang định vươn vai ngáp một cái, bất ngờ tôi nhìn thấy từ xa một người dong dỏng cao đang rảo bước về phía mình. Thế là cơn uể oải của tôi biến mất ngay lập tức, chỉ còn biết đần ra vì kinh ngạc, trố mắt nhìn kẻ đang tiến gần tới chỗ mình ngồi - Lâu Phùng Đường! Sao anh ta lại đến Đài Trung? Complet vắt ngang trên cánh tay trái, áo sơmi trắng mở hai khuy không thắt caravat, tay áo xắn cao, Lâu Phùng Đường xuất hiện trong một bộ dạng nhàn nhã, phóng túng. Ngay cả đầu tóc của anh ta cũng không được chải chuốt cẩn thận như thường ngày, một vài sợi rơi lòa xòa trước mặt.

Anh ta bước thẳng tới trước mặt tôi rồi dừng lại, đầu tôi ngẩng cao đến nỗi suýt tí nữa thì ngã ngửa ra đằng sau. Anh ta vội đưa tay phải ra đỡ lấy sau cổ tôi, khom người xuống trao cho tôi một nụ hôn. "Sao anh lại tới đây?" Tay anh ta trượt xuống eo tôi, tôi thuận thế đứng dậy, cả người lọt thỏm vào lòng anh ta, cũng chẳng vội gì mà rời khỏi thân thể vạm vỡ, tráng kiện này.

“Anh có ba ngày phép.” Lâu Phùng Đường ôm eo tôi, cất bước đi ra hướng đường lớn. “Đây là phòng tranh của mẹ em…” Tôi chỉ về phía sau, chẳng lẽ anh ta không biết? Anh ta cười: “Lúc khác vào xem cũng được.”

Anh ta vẫy một chiếc taxi, bảo tài xế chở đến khách sạn Laurel, rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Tuy nhiên, tay anh ta suốt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi eo tôi. Thì ra Lâu Phùng Đường đáp máy bay tới đây. “Sao anh không lái xe đến?”

“Anh mệt.” Tôi dựa vào chỗ hõm trên vai Lâu Phùng Đường, vô tình nhìn thấy trên vành tai anh ta có dính một vết son. Trời ạ, tôi nên phản ứng thế nào đây? Nổi máu Hoạn Thư ư? Thực ra, tình cảm của tôi vẫn chưa sâu đậm đến mức phải hành động như vậy; nhưng trong lòng cũng cảm thấy hơi khó chịu. Tuy nhiên, điều này nằm trong dự liệu. Những lúc tôi không ở bên cạnh, Lâu Phùng Đường đương nhiên cần có những cô gái khác để giải sầu. Trước đây, chẳng phải anh ta luôn có rất nhiều bạn gái cùng một lúc hay sao? Hiện tại, tôi cần gì phải để bụng chuyện này? Điều tôi để bụng chẳng qua là chuyện anh ta không chịu lau vết son đi! Tôi vẫn biết anh ta không cho phép phụ nữ trang điểm lòe loẹt để lại vết tích trên mặt mình, trước đây có một lần hôn phải son môi của tôi, nhưng về sau thì không xảy ra lần nào nữa. Anh ta mệt ư? Sau khi phát hiện ra vết son này, sự mệt mỏi đó khiến tôi liên tưởng đến những chuyện mờ ám. Rốt cuộc anh ta “mệt” đến mức nào?

Tôi đưa tay lên khều nhẹ vành tai Lâu Phùng Đường, có lẽ hơi nhột, nên anh ta chụp tay tôi kéo xuống, nhưng hai mắt vẫn thì nhắm chặt. Tôi lại dùng tay kia quào lên tai anh ta, rốt cuộc anh ta cũng mở một mắt ra, chộp lấy tay tôi. Sau khi nhìn thấy một đốm đỏ trên đầu ngón tay tôi, đầu mày Lâu Phùng Đường bất giác chau lại tỏ vẻ không vui. Anh ta rút lấy một miếng khăn giấy đưa cho tôi, tôi chậm rãi lau sạch cho anh ta, sạch bong không để lại một chút dấu vết. Sau khi đến khách sạn Evergreen Laurel Hotel, Lâu Phùng Đường trực tiếp kéo tôi lên phòng mình trên tầng thượng. Vứt quần áo trong phòng khách, anh ta bước thẳng vào phòng tắm. Tôi dang rộng hai cánh tay ngã lăn ra chiếc giường mềm mại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Lâu Phùng Đường tới Đài Trung, tôi không nên cảm thấy vui vẻ đến như vậy. Anh ta có cô gái khác cũng không nên khiến tôi thấy buồn bực thế này. Đủ loại cảm xúc đan xen lẫn lộn, nhưng chưa mãnh liệt đến mức có thể phân biệt được, hay chỉ đơn giản là bộc lộ ra ngoài. Cho nên tôi mới nói là khó tả.

Nhưng mà, tôi xác nhận mình có bận tâm. Lâu Phùng Đường nhớ nhung tôi, tôi cũng nhớ tới anh ta, nhưng không nhất thiết cứ phải ở bên nhau từ sáng tới tối. Cái cảm giác đó rất mơ hồ, thế nhưng… nó có tồn tại. Nó khiến con tim đập loạn nhịp, loại cảm giác này có khác gì so với tình yêu không nhỉ? Cửa phòng tắm mở ra, tôi quay mặt nhìn sang, thấy hắn không một mảnh vải che thân đang tiến về phía mình. Tôi ngẩng đầu dậy, thiếu chút nữa thì chu môi huýt sáo trêu ghẹo anh ta. Các số đo của Lâu Phùng Đường có tỉ lệ hoàn mỹ như bức tượng David của Michelangelo. Vóc người đó không phải tự nhiên mà có được, Anh ta rất chú trọng tập thể hình và bơi lội, cho nên mới có thân hình tráng kiện, nhưng lại cẩn thận không tập luyện quá mức để thành cơ bắp cuồn cuộn.

Lâu Phùng Đường ngồi xuống bên cạnh tôi, thong thả vuốt tóc tôi. Tôi cười nói: “Không phải anh mệt sao?” “Về mặt này, e là phải cống hiến cho em xong sau đó mới có thời gian để mệt.” Tôi không tin cười phá lên: “Đừng nói với em là suốt mười ngày nay anh không có cô nào nhé?”

“Không có đối tượng nào ngon lành cả.” Vừa nói, tay anh ta đã sờ đến chiếc cúc áo trên cùng của tôi, bắt đầu mở từng cái từng cái một. Tôi không muốn hỏi tới, bởi vì mặc kệ lời anh ta nói là thật hay là giả, một khi anh ta bắt đầu giải thích với tôi, chính là lúc mối quan hệ giữa tôi và anh ta bắt đầu có sự ràng buộc. Không, tôi không muốn Lâu Phùng Đường giải thích rõ ràng, càng không thể ngốc nghếch đến nỗi tiếp tục truy hỏi tới cùng. Mối quan hệ của chúng tôi không nên tiến thêm một bước nào nữa. Không cần thiết! Tôi lại càng không muốn anh ta tưởng là thật mà giữ mình vì tôi. Cái giá đó tôi không đủ khả năng để trả, nhưng mà… Trời ạ, trái tim mâu thuẫn của tôi đang suy nghĩ những gì vậy? Lẽ nào chưa đến ba mươi tuổi tôi đã có vinh hạnh trở thành một bệnh nhân tâm thần phân liệt rồi sao? Không, tôi không muốn suy nghĩ thêm gì nữa.

Mà sau đó, tôi cũng không có cơ hội để nghĩ ngợi lung tung. Ôm vai anh ta, tôi trầm luân trong cảm giác đê mê, quên đi tất cả… *** Tôi có đẹp không? Tôi đủ xinh đẹp để Lâu Phùng Đường dồn hết tâm trí cho một mình tôi sao?

Tôi xinh đẹp, nhưng không phải là người đẹp nhất trong số những cô gái mà Lâu Phùng Đường từng quen. Thi Lam Nhi - người từng quan hệ với anh ta suốt hai năm trời còn đẹp hơn tôi nhiều. Đó là chưa nói đến thân hình bốc lửa khiến người khác hồn xiêu phách lạc của chị ta. Sống chung với nhau đến nay đã được hai tháng, nhưng tôi chưa từng hỏi đến chuyện riêng giữa hai người bọn họ. Tôi biết, trong thời gian tôi có quan hệ thể xác với Lâu Phùng Đường, cùng lúc đó, anh ta cũng có vô số bạn gái, mà Thi Lam Nhi còn được coi trọng hơn nhiều so với tôi. Thế nhưng, từ cái ngày mà anh ta túm gáy tôi ở sân bay, và sau khi gần như cưỡng bức tôi về sống chung, thì hình như anh ta thực sự chỉ quan hệ với duy nhất một mình tôi. Bởi vì đêm nào anh ta cũng ngủ ngay bên cạnh tôi, kể cả những khi anh ta phải tiệc tùng xã giao đến gần sáng. Có thể, theo tiêu chuẩn của Lâu Phùng Đường, một gương mặt xinh đẹp không phải là điều quan trọng nhất! Anh ta không hẳn cần người đẹp nhất, nhưng nếu muốn hấp dẫn được anh ta lâu dài, thì phải xem đối phương có điểm gì đặc biệt. Tôi có gì đặc biệt sao? Chẳng qua tôi cũng chỉ đùa giỡn anh ta một chút mà thôi, nhưng lại khiến anh ta ghi hận đến tận bây giờ. Lẽ nào bản tính tự tôn của đàn ông thực sự khiến họ không chịu đựng nổi một trò đùa nho nhỏ của người khác hay sao? Ít nhất tôi biết Lâu Phùng Đường đúng là không chịu nổi. Phải chăng cho đến khi nào tôi tuyên bố rằng tôi đã yêu anh ta đến điên cuồng thì anh ta mới chịu nhượng bộ rút quân, chính thức bỏ rơi tôi? Trước mắt, tôi không dám làm chuyện gì liều lĩnh, có lẽ cẩn thận vẫn hơn.

Chắc là hôm qua Lâu Phùng Đường mệt mỏi thực sự, nên mới có thể ngủ thẳng một giấc tới tận trưa hôm nay mà vẫn chưa thức dậy. Trước khi lên giường, anh ta mệt mỏi là vì bận bịu hoàn thành thảo luận kế hoạch hợp tác trong năm tới với một tập đoàn lớn của Nhật. Sau khi lên giường, anh ta mệt mỏi là do đã thoả mãn về tinh thần, kiệt sức về thể xác, ngã gục trong sự hài lòng. Lâu Phùng Đường nói muốn nghỉ phép ba ngày, nhưng chẳng biết anh ta sẽ nghỉ ngơi kiểu gì? Gã đàn ông này làm việc như điên, thời gian rảnh rỗi duy nhất là lúc sắm vai một tay chơi đắm mình trong đám đàn bà. Chẳng biết khi nào anh ta sẽ quyết định thoát ly khỏi cuộc sống chung với tôi để trở về với thân phận chơi bời trác táng của anh ta? Tôi chấm dứt mọi suy nghĩ miên man, vươn người ngồi dậy, thình lình sực nhớ tới một vấn đề vô cùng nghiêm trọng!

Chết tiệt, đêm qua quên không dùng bao cao su! Khách sạn đương nhiên sẽ không chuẩn bị mấy thứ này, tôi lại không mang sẵn trong người, vả lại đêm qua cũng quên béng đi mất. Tôi vò đầu bứt tóc ngồi nhẩm tính ngày an toàn của mình, cố nhớ lại ngày có kinh lần trước, nhưng nhất thời không thể nhớ nổi. Là ngày mười hai? Hay là hăm hai? “Đang làm gì vậy?” Thân hình cường tráng của Lâu Phùng Đường áp sát vào lưng tôi, anh ta thò hai tay chọc nhẹ vào eo tôi, gác cái cằm lún phún râu của mình lên vai tôi. “Anh không dùng bao cao su.”

“Em vẫn còn sợ anh có bệnh truyền nhiễm sao?” Giọng Lâu Phùng Đường có vẻ giận. Tôi thở dài: “Em đã xem báo cáo kiểm tra sức khỏe hồi tháng Năm của anh rồi, tất cả đều tốt. Đó là nhờ trước nay anh luôn luôn dùng bao, nên mới không nhiễm bệnh, cũng tránh được chuyện bất cẩn có con rơi con rớt khắp nơi.” Hiện tại tôi chỉ sợ mình dính bầu. “Trước giờ em chưa từng sơ sẩy cho đàn ông thừa cơ hội sao? Có ai từng vinh hạnh được em cho phép không cần dùng bao chưa?”

Câu hỏi của anh ta nghe có vẻ chẳng nghiêm túc chút nào, nhưng có lẽ đây là điều trước nay anh ta vẫn luôn muốn biết, tôi lắc đầu: “Anh là người duy nhất, nhưng em đâu có cho phép anh…”. Thôi bỏ đi, nói làm gì nữa, dù gì chuyện cũng đã xảy ra rồi. Là phúc thì không phải họa, tới đâu hay tới đó; là họa tôi cũng tránh không khỏi! “Em sợ mang thai?”

“Nói thừa!” Tôi đẩy Lâu Phùng Đường ra, định đứng dậy, nhưng bị anh ta ôm chặt cứng. Tôi xoay người nhìn anh ta: “Không phải anh muốn nằm ì trên giường cả ngày đó chứ?” “Anh và em đánh cược nhé?” “Cược chuyện gì?”

“Trong ba ngày này, chúng ta sẽ không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào. Nếu em có thai, chúng ta sẽ kết hôn. Nếu như không có, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục mối quan hệ mập mờ không rõ này. Đồng ý không?” “Anh... đang đùa sao?” Tôi thảng thốt buột miệng. Lâu Phùng Đường lắc đầu: “Anh nói nghiêm túc.”

“Anh không cần phải bày ra cái trò cá cược vớ vẩn này. Anh không nhất thiết phải cưới em. Trời biết anh và em vốn không đủ các điều kiện để làm vợ chồng! Nhưng mà... sao anh lại có thể nghĩ ra cái ý tưởng này với em chứ?” Lời nói của tôi gần như lộn xộn không còn mạch lạc. Khi không anh ta lại muốn cưới tôi làm gì? Hai tay anh ta mơn trớn trên mặt tôi, sau đó luồn vào trong mái tóc bù xù của tôi. Đây là việc làm anh ta yêu thích nhất, đùa nghịch với mái tóc óng mượt như tơ chứ không xơ xác như cỏ khô của tôi. Sự yêu thích của Lâu Phùng Đường dành cho mái tóc dài của phụ nữ khó mà diễn tả bằng lời. Bởi vậy, anh ta kiên quyết không cho tôi sử dụng bất cứ loại keo xịt tóc, mousse hay gel nào để tạo dáng khiến tóc cứng đơ, bóng nhẫy. Anh ta từng nói mái tóc của tôi là thứ hút hồn nhất mà anh ta từng thấy. Nếu như tôi muốn chọc cho anh ta chán ghét, thì chỉ cần đem một thùng mỡ heo chụp lên đầu mình là có thể thành công khiến anh ta tránh xa một ngàn năm trăm mét. Có điều, tôi không bao giờ có ý định ngược đãi mái tóc mình, nên sẽ không bao giờ làm như vậy. Không được búi tóc, không được tạo kiểu, không được xịt keo, chỉ được để xõa tự nhiên hoặc buộc đuôi gà. Đó chính là kiểu mà Lâu Phùng Đường thích nhất. Mà tôi cũng thường có một cảm giác dễ chịu khó tả mỗi khi anh ta luồn tay vào tóc tôi, có đôi khi còn đê mê hơn cả cảm giác khi ân ái.

“Chuyện này, đối với cả hai chúng ta đều là một sự mạo hiểm. Anh cũng không thể tin bản thân mình lại mong muốn được cùng em tiến tới hôn nhân, vì anh vẫn luôn bài xích chuyện kết hôn. Thế nên, chúng ta hãy giao cho ông trời quyết định đi!” Đối với hôn nhân, Lâu Phùng Đường cũng chẳng có thiện cảm gì, vậy thì vì sao anh ta lại nảy ra cái ý nghĩ này? Tôi nhìn anh ta nghiêm túc nói: “Cưới hay không cưới, đối với chúng ta sẽ chẳng có gì khác biệt, anh cần gì phải mạo hiểm? Vì đã không có sự ràng buộc, nên một tờ giấy chứng nhận chẳng qua cũng chỉ là hình thức mà thôi. Hơn nữa, nếu như anh có cưới vợ thì cũng không cưới loại con gái như em.” Không phải anh ta nhất thời nảy ra ý định mà hoàn toàn không nghĩ tới những hậu quả có thể xảy ra sau này đó chứ? Bất kể trong hoàn cảnh nào, tôi cũng sẽ không cho bất kỳ ai có cơ hội trói buộc tự do thể xác và tinh thần của mình, cho dù đó chỉ là một tờ giấy đăng ký kết hôn mang tính chất hình thức cũng không được.

Anh ta siết chặt tôi vào lòng, một tay vuốt ve trên bụng tôi: “Trong một thời gian ngắn, cố gắng làm cho cơ thể của em thụ thai đứa con của anh. Nếu như anh có con, tất nhiên nó phải được sinh ra một cách hợp pháp, vậy mới không bất công đối với đứa bé. Vì thế, kết hôn là điều cần phải làm.” Thì ra, Lâu Phùng Đường đột nhiên muốn có một đứa con. Nhưng tôi xưa nay chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, kéo hai tay anh ta ra, tôi bước xuống giường mặc quần áo vào. “Thật vinh hạnh khi được sếp Lâu gieo giống vào bụng, nhưng rất tiếc, em không có ý định sinh con. Anh vẫn còn trẻ, nên mau chóng tìm một cô gái xinh đẹp thông minh sinh con cho anh đi!”

“Em không yêu trẻ con sao?” “Không yêu.” Tôi trả lời không chút do dự. Trời sinh tôi tính tình ích kỷ, chỉ biết sống cho bản thân mình, không bao giờ tùy tiện đứng ra chịu trách nhiệm đối với vui buồn sống chết của một sinh mệnh khác. Chưa nói đến việc sinh con chắc chắn sẽ gây cản trở cuộc sống của tôi, không thể tự do tung tẩy khắp nơi được nữa. Một thân một mình thì chỉ cần chăm sóc bản thân là đủ không cần bận tâm lo lắng quá nhiều. Quan trọng nhất là, tôi không dám chắc bản thân mình có được tình yêu thương bao la của một người mẹ để nuôi dạy một sinh mệnh nhỏ bé ngây thơ hay không, có đủ khả năng dìu dắt nó từ một đứa trẻ vô tri trở thành một người trưởng thành có suy nghĩ độc lập, khỏe mạnh cả về thể xác lẫn tinh thần hay không. Một trách nhiệm quá sức vĩ đại, mà từ trước đến nay tôi vẫn luôn chối bỏ.

Thuở xa xưa, việc sinh con đẻ cái là để nối dõi tông đường. Trong xã hội hiện nay, lý do để phụ nữ sinh con là vì người đàn ông mà họ yêu. Muốn sinh ra một kết tinh của tình yêu để thỏa mãn mong ước cuối cùng của tình yêu. Tốt nhất là tổng hợp những điểm đặc thù của hai người mới có thể gọi là kết tinh. Mà cách thức yêu của phụ nữ kể cũng lạ. Chỉ có yêu mới có quan hệ thể xác - tục gọi là hiến thân. Sau đó, sẽ toàn tâm toàn ý thụ thai, xả thân quên mình sinh cho người đàn ông họ yêu một đứa con. Đây là toàn bộ quy trình của tình yêu. Sau khi hoàn thành xong sẽ được coi là viên mãn. Từ đó có thể suy ra, một khi phụ nữ biết được mình không thể mang thai, thể nào họ cũng lặng lẽ ra đi, giống như bản thân họ đã trở thành hạng người thấp kém, như thể họ có lỗi với tất cả đàn ông trên đời này. Bản thân người phụ nữ tự cho rằng nếu không thể sinh con thì cũng đồng nghĩa với việc họ không có tư cách làm vợ, không có tư cách yêu ai. Còn bọn đàn ông thì cứ đơn giản thuận theo “lòng dân” trở thành kẻ bạc tình. Thế mà bọn họ vẫn nhận được sự thông cảm của toàn bộ thế giới mới tài. Cứ xem trên ti vi thì biết, những phụ nữ xấu tính thường được đóng vai vợ của nam chính, còn nhân vật nữ chính sẽ là nhân tình của người đàn ông kia. Không cần nghĩ cũng biết bà vợ kia nhất định không sinh được con, thế là mọi người trong xã hội buộc phải tha thứ cho nỗi khổ không thể không ngoại tình của ông chồng. Sau đó, người phụ nữ vô sinh kia sẽ trở thành người đàn bà độc ác, xứng đáng đóng vai kẻ xấu, số phận cuối cùng sẽ trở nên thê thảm. Nhưng, người ta đã quên mất một điều rằng, không mang thai được đâu phải tội đáng chết vạn lần, cái họ nên căm hận chính là chuyện người chồng đi ngoại tình kia kìa. Ấy vậy mà gian phu dâm phụ lại nhận được sự thông cảm. Thật không biết quan điểm giá trị của con người đã biến đổi từ lúc nào? Những bộ phim truyền hình đã hoàn toàn bóp méo tình người, có lẽ nó cũng phản ánh chính xác quan điểm của tất cả mọi người - bao gồm cả phụ nữ - đối với vấn đề tình cảm! Đáng đời người đàn bà không thể mang thai, chồng ngoại tình là phải.

Còn nói là nam nữ bình quyền, vì sao tôi nhìn đâu cũng chẳng thấy? Trong suy nghĩ của tôi, mọi thứ đều rất đơn giản. Tình dục chỉ là tình dục, còn tình yêu lại là một chuyện khác, sinh con lại càng là chuyện hoàn toàn khác nữa. Đây đều là những sự việc độc lập, riêng rẽ. Tôi yêu hay không yêu Lâu Phùng Đường chẳng liên quan gì đến tình dục, sinh hay không sinh con cũng chẳng liên quan đến yêu hay không yêu. Thế mà không ngờ anh ta lại muốn tôi sinh con cho anh ta, thật buồn cười.

Cài xong khuy áo cuối cùng, tôi ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng của anh ta trong gương. “Nếu lỡ đêm qua em đã thụ thai rồi thì sao?” Anh ta hỏi, giọng trầm trầm. “Chắc chắn là không. Hôm qua là ngày an toàn của em.” Nếu như tôi tính ngày đúng. “Có thể nói trong ba ngày này em không có vinh hạnh được trúng số đâu.”

“Anh tưởng em có yêu anh một chút.” “Đúng, nhưng chưa yêu đến mức muốn giữ chặt lấy anh và ngồi lên ngôi vị bà Lâu.” Hay nói đúng hơn là trong cuộc đời hai mươi lăm năm của mình, tôi chưa từng nảy sinh ý muốn chiếm hữu bất cứ thứ gì. Một khi đã sở hữu vật gì thì đó cũng chính là một gánh nặng. Khi ra đời, trên người chúng ta chẳng có thứ gì, và khi chết đi chúng ta cũng không thể mang theo được thứ gì. Thế nên, tôi càng không cần đòi hỏi quá nhiều. Nếu đã không thể nắm tất cả mọi thứ trong tay, vậy thì tôi chỉ việc âm thầm lặng lẽ mà sống. Tôi chỉ cần bản thân mạnh khỏe, bình an là đủ rồi. Lâu Phùng Đường bước xuống giường mặc quần áo, đứng ngay sau lưng tôi, nhìn tôi qua tấm gương. Tôi mỉm cười, cầm chiếc áo sạch trên bàn đưa cho anh ta.

Anh ta cầm lấy. “Có lẽ chính bởi cái vẻ mặt bất cần, chuyện gì cũng không quan tâm của em đã làm cho anh muốn có được em bằng bất cứ giá nào.” Thấy anh ta mặc áo xong, tôi xoay người kéo tay anh ta lại, cài khuy tay áo giùm anh ta: “Em không có hứng thú đối với mấy chuyện này, tương tự như việc em không muốn có con. E là kiểu gì anh cũng phải tìm một người phụ nữ khác thôi.” Dù đã biết trước sẽ có một ngày như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy có một chút tiếc nuối. Tuy nhiên, sau khi đã thận trọng cân nhắc, tôi không thể không từ bỏ. Tôi không muốn chung sống cả đời với bất kỳ một ai, cho dù điều kiện của người đó có xuất sắc như Lâu Phùng Đường.

Anh ta tiện tay kéo tôi đứng dậy, cười nói: “Vẫn chưa hết ba ngày, đừng khẳng định quá sớm.” Tôi thản nhiên dựa vào lồng ngực vạm vỡ của Lâu Phùng Đường, không vội cử động, tựa như một con mèo lười đang uể oải nằm phơi nắng. “Sẽ không có gì thay đổi đâu.” Tôi đáp.

“Em khiến anh cảm thấy giá trị của mình đang tuột dốc không phanh.” “Đừng lo lắng, giá thị trường lạc quan hơn gấp mấy lần so với dự đoán của anh.” Tôi vỗ vỗ lưng anh ta. Anh ta cười khùng khục, kéo tôi đi ra cửa.

.