Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu Giả Thích Thật, Điện Hạ Người Thật Là Hư - Chương 56

Chương 56: Động Một Cái (2)

Mặc Tử Hiên nở một nụ cười đắc ý, tay trượt xuống mông cô, ôm cô đặt lên giường. Diệp Hân Đồng liều mạng lắc đầu, anh bỏ qua. Đứng trên giường khéo léo kéo cởi chiếc áo lót cũng bị trói bởi dây mây ra. “ưm ưm ưm” Diệp Hân Đồng lại không nói được, nóng nảy muốn ngăn lại, cô đập đầu vào thành giường, mặc kệ gáy bị thương, hi vọng anh sẽ phát hiện ra sự khác thường.

Mặc Tử Hiên lấy tay chặn đầu cô lại, Diệp Hân Đồng thoáng một tia mừng rỡ, anh nên hiểu cô có lời muốn nói. Nhưng mà, anh chỉ đỡ cô ngồi dậy, tiếp tục cởi nút áo lót. Diệp Hân Đồng tức muốn chết rồi, mắt trào ra những giọt nước nóng bỏng, nhìn Mặc Tử Hiên mãnh liệt lắc đầu.

Mặc Tử Hiên nhẹ nhàng đặt cô xuống, kéo áo lót của cô lên. Bộ ngực tuyệt đẹp của cô lộ ra, Diệp Hân Đồng lúng túng nhắm mắt lại. Xong đời.

Môi Mặc Tử Hiên đặt xuống, một cảm giác kỳ lạ từ bụng cô lan ra, khiến toàn thân tê dại, cô không kìm hãm được run rẩy, môi anh tiếp tục đi xuống, đến rốn, dùng kỹ năng thuần thục của đầu lưỡi kích thích thần kinh phụ nữ, khiến cho lục phủ ngũ tạng của cô đều muốn co rút. Diệp Hân Đồng ngửa mặt lên trời, tiếng ưm ưm biết thành huhu, nước mắt đọc lại trên mặt, cảm giác lạ lẫm này làm cô rất sợ, không biết phản ứng của thân thể như thế là sao? Tay Mặc Tử Hiên sờ vào cúc quần jean của cô. Cô xấu hổ sắp chết rồi.

Đột nhiên, cô nhớ ra, chân mình không bị trói, vửa rồi cô quá căng thẳng nóng nảy rồi, nắm lấy thời cô, cô nhấc chân lên. “Bịch” Đạp ngay vào cằm Mặc Tử Hiên. Một phát khiến anh lăn xuống giường.

Lúc này, cô chẳng còn để ý gì đến nặng nhẹ. “Bộp.” Mặc Tử Hiên văng khỏi giường đập đầu vào cái vỏ trai. Diệp Hân Đồng lập tức nhảy xuống giường, dây mây theo trọng lực rơi xuống, Diệp Hân Đồng không để ý tới Mặc Tử Hiên đang ôm bụng co quắp trên đất.

Cô nhìn bốn phía, không có gì để cắt dây, chiếc tay áo buộc miệng lủng lẳng trước mắt. Diệp Hân Đồng ngồi xổm xuống, vất vả dùng chân giẫm lên tay áo, đứng dậy, chiếc áo sơ mị bị kéo ra khỏi miệng. Lập tức phát điện, cô quát lên với Mặc Tử Hiên còn đang nằm dưới đất: “Tôi nói là cho anh đấm một phát, không phải là muốn anh làm bẩn tôi.” Mặc Tử Hiên ngẩng đầu, trán bị thương.

Diệp Hân Đồng sửng sốt, bộ dạng của anh xem ra còn thảm hơn cô. Mặc Tử Hiên một tay ôm bụng, một tay vẫy Diệp Hân Đồng “Mau gọi bác sĩ.” Anh nói rất thương tâm, trên khuôn mặt tái nhợt lấm tấm mồ hôi. Mặc dù vừa rồi cô còn muốn cắt anh thành tám khúc, nhưng nhìn tình trạng thảm hại này của anh, mọi giận dữ của cô biến mất.

“Anh trói tôi thế này, tôi gọi làm sao được.” Diệp Hân Đồng yếu ớt nói. Cô ra ngoài với bộ dạng này, mọi người nhìn thấy sẽ cười chết cô. Mặc Tử Hiên vất vả ngồi dậy, vẫy vẫy tay về phía Diệp Hân Đồng. Cô do dự có nên tới hay không.

“Tới đây, tôi cởi cho cô, tôi còn chờ cô cứu mạng.” Mặc Tử Hiên hơi thở yếu ớt. “Ừm” Diệp Hân Đồng chạy tới, ngồi xổm xuống. Mặc Tử Hiên run rẩy cởi dây cho Diệp Hân Đồng. Vừa cởi vừa nói “Cái người phụ nữ này hung ác quá đi, rõ ràng cô đồng ý cho tôi động vào.”

Diệp Hân Đồng cũng uất ức “Tôi tưởng anh bảo động là đánh tôi một cái. Xin lỗi nhé…, ai bảo anh ác trước.” Dây được cởi ra. Diệp Hân Đồng lập tức mặc áo lót vào, lại ngồi xổm xuống nhìn Mặc Tử Hiên sắc mặt tái mét “Lần này có thể tha thứ cho tôi không, tất cả chỉ là hiểu lầm.” “Cứu tôi trước đã. Khụ khụ.” Mặc Tử Hiên co quắp lại vì đau đớn.

“À” Diệp Hân Đồng lập tức chạy ra khỏi hang động..