Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu Giả Vi Vương - Chương 13

Quyển 13

Chương 1201: Số mệnh Tiêu Lãng cúi đầu, lặng im thật lâu không nói. Một lát sau, Tiêu Lãng ngẩng đầu nhìn Vân Tử Sam:

- Nói những lời này có ý nghĩa gì? Lúc ở Thần Hồn đại lục, chúng ta đi con đường khác nhau, bây giờ càng đi càng xa. Nhưng... Dù là kẻ địch thì Tử Sam, nói thật ra ta rất kính nể nàng. Phải rồi, sao nàng sống lại được? Ta nhớ trong Tây Lương Sơn nàng đã bị thần hồn đều diệt rồi đi? - Ha ha ha ha ha ha! Vân Tử Sam cười to, mặt mày như hoa, cười đến nước mắt rơi.

Vân Tử Sam chân thành nhìn Tiêu Lãng, nói: - Đa tạ, đa tạ ngươi, Tiêu Lãng. Được một câu khẳng định của ngươi, Tử Sam rất vui vẻ, đây là câu làm Tử Sam vui nhất trong bấy nhiêu năm qua. Đúng vậy, tại Thần Hồn đại lục, một ý nghĩ chênh lệch làm chúng ta đi lên con đường đối lập, nhưng ta không hối hận. Vì gia tộc, vì ước mơ của mình, lúc đó ta phải từ bỏ ngươi. Đây là số phận, số phận của chúng ta. Nam nhân mà Tử Sam yêu nhất, nhưng ta trăm phương ngàn kế muốn hủy hắn, đây là bi ai lớn nhất đời Vân Tử Sam ta. Đương nhiên bây giờ ta cũng cảm kích ông trời, để Tử Sam gặp được người, để Tử Sam sống phong phú như vậy. Tiêu Lãng lắc đầu, buồn rầu thở dài nói:

- Đúng là số phận, là số của chúng ta, số mệnh không ai trốn thoát được. Nước mắt Vân Tử Sam rơi nhanh, bưng trà lên uống một hớp, cười gượng nói: - Có lẽ ngươi không biết lúc đó ta không chết hẳn, Tử Sam để lại một tia tàn hồn. Sau khi ngươi rời khỏi Thiên Châu thì Tử Sam cũng đi theo, ở nửa đường ta nhiều lần thiếu chút hồn phi phách tán, nếu không dựa vào ý chí cứng cỏi thì Tử Sam đã không thể gặp lại ngươi. Chính ý chí này mới được cung chủ nhìn trúng, giúp Tử Sam sống lại, trở thành Tử La Lan, chỉ là sống lại có cái giá của sống lại, bản thân Tử Sam đã không còn là Tử Sam, mạng sống không còn nắm giữ trong tay chính mình, sống như vậy có đáng sống chăng?

- Tàn hồn từ Thiên Châu bay đi Thần Vực? Tiêu Lãng ngẩn ngơ, lòng thầm khâm phục. Quả nhiên người phi thường làm chuyện phi thường. Nữ nhân này đúng là kỳ trí nhược yêu, trong tình huống như vậy mà còn có thể để lại một tia tàn hồn. - Được rồi.

Tiêu Lãng cảm thán, phất tay nói: - Không nói chuyện khác, thả nhóm Nhược Thủy ra đi. Đến mức này rồi còn chơi những trò đó không có gì hay, đừng để ta khinh thường nàng. Tiêu Lãng đến ôn chuyện là vì hai tỷ muội Hoàn Nhan Nhược Thủy, Hoàn Nhan Như Ngọc. Nhân vật như Bách Hoa Tiên Tử không thể nào làm mấy chuyện này, trừ nàng ra thì chỉ còn lại một người.

Vân Tử Sam lắc đầu, nói: - Ngươi yên tâm đi, ta đã sai người đưa hai tỷ muội trở về Tử Đế cung, ngươi cứ thoải mái chiến đấu. Nếu ngươi chết thì Tử Sam sẽ nhặt xác giúp ngươi, Tử Sam sẽ chôn ngươi ở Thần Hồn đại lục, mỗi năm tảo mộ, đốt nhang cho ngươi. Nếu ngươi thắng thì xin... Đem Tử Sam mang về Thần Hồn đại lục. - Được.

Tiêu Lãng đứng dậy, nghiêng mặt, phất tay nói: - Ta đi đây, khỏi tiễn. Vân Tử Sam chợt đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Tiêu Lãng, nóng bỏng hỏi:

- Tiêu Lãng, cuối cùng ngươi có thể hôn Tử Sam một lần không? Tiêu Lãng kinh ngạc xoay người nhìn Vân Tử Sam, không nói tinegs nào đi ra ngoài, để lại bóng lưng thẳng như kiếm. Tiêu Lãng đi tới cửa thì đứng lại, buông một câu:

- Thôi đi, ta sợ trong môi nàng có độc. Tiêu Dao Vương thấy Tiêu Lãng ra khỏi thiên điện, vẻ mặt không dao động thì rất vừa lòng. Tiêu Dao Vương vốn lo Tiêu Lãng sẽ bị hộ pháp cái gì làm rối loạn tâm tình nhưng giờ xem ra gã lo lắng dư thừa. - Đi.

Tiêu Lãng mỉm cười, hai người đi vào trong. Mạn Đà La đi trước dẫn đường, mang Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương nhanh chóng đi vào một cung điện hoành vĩ. Trong cung điện có người, có hai người. Một nữ nhân phong hoa tuyệt đại ngồi trên ghế chủ, một lão nhân mặt âm u đứng bên cạnh nàng. - A?

Long Ngạo Chí Cao Thần thấy Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương đi vào thì ánh mắt biến độc ác, phát ra sắc khí, khuôn mặt âm u vặn vẹo rất là hung tợn. Bách Hoa Tiên Tử phất tay: - Mạn Đà La, đi xuống đi, các ngươi ngồi đi.

Biểu tình Bách Hoa Tiên Tử bình tĩnh không lộ cảm xúc. Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương không ngồi mà cứ đứng, bốn mắt nhìn nhau. Thật lâu sau, Bách Hoa Tiên Tử bật cười. Bách Hoa Tiên Tử nói: - Các ngươi đến giết ta đúng không?

Tiêu Lãng không nói chuyện. Tiêu Dao Vương lại cười dài. Tiêu Dao Vương nói: - Bách Hoa, lúc trước ngươi trấn áp ta mười vạn năm, ta nhịn ngươi lâu rồi. Lão tử muốn hỏi ngươi là chúa tể của thế giới này sao? Ngươi dựa vào cái gì can thiệp chuyện của người khác? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?

Tiêu Lãng im lặng, hắn đồng ý Tiêu Dao Vương chất vấn. Mọi người đều là Chí Cao Thần, không chọc vào người, Bách Hoa Tiên Tử đã quá đáng! Bách Hoa Tiên Tử cười yêu kiều, vươn một ngón tay ra lắc lư. Bách Hoa Tiên Tử khẽ thở dài:

- Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương, các ngươi không hiểu nỗi khổ của ta. Từ khi không gian hỗn độn sinh ra đến nay, ức vạn sinh linh tồn tại, thế giới tiến vào phồn hoa, thiên địa tiến vào luân hồi. Các ngươi có được thực lực mạnh nhất thế giới này, nắm giữ sinh tử của vô số người, có quyền lực sinh sát. Các ngươi cai quản ba vực, vô số vực diện, có được lực lượng phá hủy tất cả. Các ngươi nghĩ xem nếu ta không ngăn cản các ngươi xung đột, không điều giải mâu thuẫn để cho các ngươi chém giết lẫn nhau, dẫn dắt thuộc hạ hỗn chiến thì thế giới này còn tồn tại không? Các thần đại chiến, không chỉ các ngươi bị hủy mà còn có nguyên thế giới! Thế giới này cần trật tự, ổn định. Ta là người mạnh nhất thế giới hỗn độn, có trách nhiệm bảo vệ cục diện ổn định này! - Ha ha ha ha ha ha! Tiêu Dao Vương ngửa đầu cười dài, vươn một ngón tay chỉ vào mũi Bách Hoa Tiên Tử.

Tiêu Dao Vương chửi ầm lên: - Nhảm nhí! Ngươi nói nhảm quá! Ngươi là đồ ngụy quân tử giả mù sa mưa, không bằng cả tiểu nhân thật sự! Nếu thế giới này cần bảo vệ trật tự thì tại sao là ngươi chịu trách nhiệm? Sao không phải là lão tử? Sao không phải là Tiêu Lãng? Ngươi ngoan ngoãn ở trong Bách Hoa vực diện của ngươi, chúng ta lo chuyện của chúng ta, thế giới này sẽ lộn xộn? Sẽ hủy diệt sao? Nếu lão tử thống nhất không gian hỗn độn thì sẽ giết ngươi lung tung sao? Lão tử sẽ khiến sinh linh đồ thán sao? Không bằng ngươi tự sát đi? Ta lập Hỗn Độn Huyết Thệ, chờ khi ta thống nhất thế giới hỗn độn rồi nếu giết bậy thì sẽ không chết tử tế được, thấy sao? Rõ ràng ngươi muốn làm chúa tể thế giới mà còn lập bảng giả làm thánh nhân, ta phi! Mặt Bách Hoa Tiên Tử sa sầm, mắt chớp lóe ánh sáng lạnh, cảm giác như bị vạch trần trước mặt mọi người nên thẹn quá thành giận.

Bách Hoa Tiên Tử chưa kịp nói chuyện thì lại một thanh âm vang lên: - Chửi hay lắm, nàng ta toàn nói lời rác rưởi! Tiêu Lãng đi tới hai bước, sắc mặt bình tĩnh, thẳng thắn nói:

- Thiên đạo luân hồi, hết thảy đều là luân hồi. Cho dù thế giới hủy diệt, các vực diện bị hủy, sinh linh chết hết thì sao? Nếu thế giới có thể dựng dục ra một văn minh, dựng dục ra chúng ta thì tất nhiên có thể dựng dục cho văn minh khác. Hủy diệt đại biểu cho trọng sinh, ai có thể khẳng định chúng ta hủy diệt văn minh này rồi thì văn minh tiếp theo không cường đại, phồn hoa hơn? Bách Hoa Tiên Tử, ngươi không phải là chúa tể của thế giới này, không ai cả. Bất cứ ai trong thế giới đều có quyền sống, không ai có thể cướp đoạt. Đương nhiên nếu ngươi mạnh mẽ giành lấy, đòi làm chúa tể tất cả thì phải gánh chịu hậu quả nghịch thiên mà đi. Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ

Chương 1202: Đi vui vẻ? Bách Hoa Tiên Tử không lên tiếng, Long Ngạo Chí Cao Thần đứng bên cạnh nàng chợt cười nói: - Hậu quả?

Long Ngạo Chí Cao Thần chỉ vào mũi Tiêu Lãng, lạnh lùng cười: - Chỉ bằng vào ngươi? Bách Hoa Tiên Tử chứng đạo ngàn vạn năm, ngươi cho rằng đột phá Chí Cao Thần là thiên hạ vô địch rồi sao? Hai ngươi cho rằng hợp sức sẽ là đối thủ của tiên tử? Ha ha ha ha ha ha! Buồn cười quá! Tiêu Lãng lạnh lùng quát:

- Câm miệng! Mắt Tiêu Lãng như điện bắn hướng Long Ngạo Chí Cao Thần, khí thế cường đại như núi đập vào mặt. Mặt Tiêu Lãng lạnh lùng quát:

- Ngươi là cái thứ gì? Bây giờ ngươi chỉ là một con chó! Chúng ta nói chuyện với chủ nhân của ngươi, ngươi có tư cách gì xen mồm? Không phục? Không bằng hai chúng ta một người đứng ra cùng ngươi đơn độc đấu? - Ngươi, ngươi, ngươi... Long Ngạo Chí Cao Thần tức muốn ói máu, mắt hung tợn muốn nuốt sống Tiêu Lãng nhưng gã không tìm ra lời phản bác. Long Ngạo Chí Cao Thần liên tục tích lũy khí thế, lực lượng luân hồi vận chuyển, chờ Bách Hoa Tiên Tử ra lệnh một tiếng là chiến đấu.

Vẻ mặt Bách Hoa Tiên Tử bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương. Bách Hoa Tiên Tử hỏi: - Thật sự không định bình an ở chung? Không thể điều đình?

- Có thể! Mắt Tiêu Dao Vương lóe tia nghi ngờ, sao hôm nay Bách Hoa Tiên Tử nói nhảm nhiều như vậy? Lần trước Bách Hoa Tiên Tử trực tiếp đánh nhau. Mắt Tiêu Dao Vương xoay tròn, cười nói:

- Ngươi đưa Hỗn Độn cảnh cho ta, ngoan ngoãn ở trong Bách Hoa vực diện. Ta thề tuyệt đối không bước vào vực diện của ngươi một bước. Bách Hoa Tiên Tử gật đầu, đưa mắt nhìn Tiêu Lãng: - Còn ngươi? Có điều kiện gì thì nêu ra đi.

Tiêu Lãng ngây ra, Bách Hoa Tiên Tử có ý gì? Bách Hoa Tiên Tử có thực lực cường đại như vậy mà nhẫn nhịn giỏi quá? Tiêu Lãng trầm ngâm một lúc, mở miệng nói: - Ta và ngươi không oán không thù, chỉ cần tiên tử giao Long Ngạo cho ta, thỏa mãn yêu cầu của Tiêu Dao Vương thì ta thề tuyệt đối không bước vào Bách Hoa vực diện một bước.

Long Ngạo Chí Cao Thần cảm giác có điều không thích hợp, mắt nhìn Bách Hoa Tiên Tử. Long Ngạo Chí Cao Thần nói: - Tiên tử, cái này...

Bách Hoa Tiên Tử không nhìn Long Ngạo Chí Cao Thần, cúi đầu trầm ngâm. Bách Hoa Tiên Tử bỗng ngẩng đầu nói: - Được, ta đồng ý điều kiện của các ngươi. Ta chỉ cầu các ngươi về sau không được quấy rầy ta nữa.

- A... Tiêu Dao Vương, Tiêu Lãng, Long Ngạo Chí Cao Thần trợn mắt há hốc mồm, đáy mắt đầy giật mình và khó tin. Mặt Long Ngạo Chí Cao Thần vặn vẹo nhìn Bách Hoa Tiên Tử. Long Ngạo Chí Cao Thần sốt ruột nói:

- Cung chủ, cung chủ, người không thể như vậy, người không thể như vậy! - Có trá! Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương âm thầm cảnh giác. Hỗn Độn cảnh là mạng của Bách Hoa Tiên Tử, là bảo đảm thực lực của nàng, sao có thể dễ dàng giao ra? Tiêu Lãng xấc xược như vậy mà Bách Hoa Tiên Tử không so đo thì thôi đi, lại còn giao Long Ngạo Chí Cao Thần cho hắn?

Bách Hoa Tiên Tử không thèm nhìn Long Ngạo Chí Cao Thần, một chiếc gương xinh đẹp xuất hiện trong tay. - Tiêu Dao Vương, ngươi thề đi. Bách Hoa Tiên Tử mệt mỏi nói:

- Ta mệt rồi, không muốn tranh đấu. Như Tiêu Lãng đã nói, tất cả là luân hồi, vậy hãy để thuận theo tự nhiên đi. Sau này ta không xen vào chuyện của các ngươi nữa. Ngươi lập Hỗn Độn Huyết Thệ, không bước vào trong Bách Hoa vực diện của ta, ta liền cho ngươi chiếc gương. Mắt Tiêu Dao Vương sáng như sao. Có lẽ Bách Hoa Tiên Tử có nhiều lực lượng luân hồi nhưng điểm khủng bố nhất của nàng là chiếc gương kia. Lần trước Tiêu Dao Vương bị chiếc gương này đánh đến không thấy đường. Tiêu Dao Vương nuốt nước miếng, hỏi:

- Ngươi khẳng định? Bách Hoa Tiên Tử liếc Tiêu Dao Vương, mất kiên nhẫn nói: - Ngươi có thề hay không? Nếu không thì ta đổi ý.

Tiêu Dao Vương hét lên: - Được! Tiêu Dao Vương giơ một tay lên, máu chảy ra.

Tiêu Dao Vương quát to: - Tiêu Dao Vương ta lập Hỗn Độn Huyết Thệ, chỉ cần Bách Hoa Tiên Tử đưa Hỗn Độn Kinh cho ta thì sau này ta tuyệt đối không bước vào Bách Hoa vực diện một bước, nếu không thì để ta hình thần đều diệt! Vù vù vù vù vù!

Máu từ lòng bàn tay Tiêu Dao Vương từ từ biến mất giữa không trung, năng lượng kỳ diệu đột nhiên tiến vào đầu gã. Hỗn Độn Huyết Thệ đã thành lập. Vù vù vù vù vù! Bách Hoa Tiên Tử tùy tay vứt Hỗn Độn Kinh cho Tiêu Dao Vương.

Bách Hoa Tiên Tử mệt mỏi khẽ thở dài: - Các ngươi đi đi. Sau này phong ấn Bách Hoa vực diện, người ngoài không được tiến vào. - A?

Long Ngạo Chí Cao Thần luống cuống, kinh khủng nhìn xung quanh, xác định Bách Hoa Tiên Tử không nói đùa. Long Ngạo Chí Cao Thần cắn răng đại na di chạy trốn. Tiêu Lãng cười. Mặc kệ có phải là âm mưu quỷ kế gì không, ít nhất Tiêu Dao Vương có được Hỗn Độn cảnh, Long Ngạo Chí Cao Thần chạy trốn. Thực lực của lực lượng luân hồi giảm đi, sau này không còn ai có thể uy hiếp an toàn của Tiêu Lãng và tộc nhân. Tiêu Lãng thấy Bách Hoa Tiên Tử định đi hậu viện, nghi hoặc hỏi:

- Cung chủ, ta không cần thề sao? Có lẽ Bách Hoa Tiên Tử thật sự mệt, không quay đầu lại, phất tay nói: - Tiêu Lãng, ngươi là một nam nhân thật sự, ta tin tưởng ngươi giết Long Ngạo rồi sẽ không xâm phạm Bách Hoa vực diện của ta nữa. Dĩ nhiên dù ngươi đến thì... Ta cũng không sợ. Đi đi, đi đi! Ta mệt mỏi, ta muốn ngủ say một trăm năm.

- Ha ha ha ha ha ha! Tiêu Lãng, đi! Tiêu Dao Vương xác định Hỗn Độn Kinh là đồ thật thì vẻ mặt mừng như điên, mặc kệ Bách Hoa Tiên Tử. Tiêu Dao Vương sốt ruột muốn đi về luyện hóa Hỗn Độn Kinh, chỉ cần luyện hóa nó thì gã chính là thiên hạ đệ nhất. Tiêu Lãng gật mạnh đầu, lòng mừng vui khôn xiết.

- Đi! Vốn Tiêu Lãng định liều mnạg bất chấp sống chết, ai ngờ thuận lợi như vậy. Khóe môi Tiêu Lãng đầy yêu khí. Không có Bách Hoa Tiên Tử che chở, Long Ngạo Chí Cao Thần chết chắc. Vù vù vù vù vù!

Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương lập tức na di ra ngoài, biến mất trong Bách Hoa cung. - Cái này... Trong Bách Hoa vực diện một mảnh bình tĩnh làm hơn mười Chí Cao Thần ở bên ngoài vẻ mặt mờ mịt. Đám Chí Cao Thần tra xét thấy Long Ngạo Chí Cao Thần kinh khủng đại na di chạy ra, không chút ngừng lại na di đi hướng đông. Một đám người càng thêm chấn kinh, ngạc nhiên

Vù vù vù vù vù! Rất nhanh, Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương na di ra. Thấy Hỗn Độn Kinh trong tay Tiêu Dao Vương, đám Chí Cao Thần trợn mắt há hốc mồm. Chuyện này là sao?

Đám Chí Cao Thần tra xét thấy Bách Hoa Tiên Tử còn sống khỏe mạnh, Tiêu Lãng, Tiêu Dao Vương bay vào một vòng, tùy tiện nói mấy câu là tuần phục được Bách Hoa Tiên Tử? Hoặc là... 'súng' của Tiêu Dao Vương, Tiêu Lãng chinh phục Bách Hoa Tiên Tử? - Ha ha ha ha ha ha! Tiêu Lãng, con chó già Long Ngạo đi hướng đông, chắc chạy tới Hắc Ma tinh vực! Tóc đỏ của Tiêu Dao Vương bay rối, người phát ra bá khí quân lâm thiên hạ. Tiêu Dao Vương đắc ý loay hoay Hỗn Độn Kinh.

Tiêu Dao Vương nói với Tiêu Lãng: - Giờ tính sao? Một mình ngươi đi làm thịt hắn hay chờ ta luyện hóa Hỗn Độn Kinh rồi đi chung? Tiêu Lãng mỉm cười nói:

- Không cần, một Long Ngạo bình thường chỉ mình ta là đủ. Đại nhân về Tiêu Dao sơn trước đi, chờ ta làm thịt Long Ngạo rồi sẽ đi Tiêu Dao sơn bái tạ mấy năm nay ngươi chiếu cố. Tâm tình Tiêu Dao Vương vui sướng vỗ vai Tiêu Lãng, mặt dày cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! Khách sóa, lúc trước ta thấy tiểu tử ngươi không phải người thường, thích tính cách của ngươi. Sau này ngươi đừng gọi đại nhân gì, kêu đại ca đi.

Tiêu Lãng không biết Tiêu Dao Vương mấy lần muốn giết hắn, thật lòng cảm tạ hành lễ nói: - Đại ca! - Ha ha ha ha ha ha!

Tiêu Dao Vương cười to na di đi. Bách Hoa Tiên Tử không tranh giành, Tiêu Dao Vương có được Hỗn Độn Kinh, thế giới này còn ai là đối thủ của gã? Ai là đối thủ của Tiêu Dao Vương? Mắt Tiêu Lãng lạnh lùng phớt lờ đám Chí Cao Thần xung quanh, liên tục đại na di hướng đông. Tiêu Lãng lập Hỗn Độn Huyết Thệ nếu không giết Long Ngạo Chí Cao Thần thì hắn sẽ chết, cho nên gã phải mất mạng. - Đi hết rồi?

Trong Bách Hoa cung, Bách Hoa Tiên Tử đứng trong cái đình có trăm hoa đua nở, nhìn con cá bơi trong hồ nước bên cạnh, khóe môi cong lên nụ cười, khẽ hỏi. Mạn Đà La gật đầu, nói: - Tất cả Chí Cao Thần đều đi, chắc Tiêu Dao Vương quay về Tiêu Dao sơn, Tiêu Lãng thì đuổi giết Long Ngạo.

Bách Hoa Tiên Tử càng nhếch cao khóe môi, quay đầu nhìn Vân Tử Sam. Bách Hoa Tiên Tử nói: - Tử La Lan, đi pha một bình trà, cái loại trà... Ngươi và Tiêu Lãng uống.

Tử La Lan khom người hành lễ lui xuống, đi ra ngoài đình nhìn chân trời phương đông. Tử La Lan buồn bã khẽ thở dài: - Tiêu Lãng, đi vui vẻ.

Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ Chương 1203: Có quỷ kế

Ầm ầm ầm ầm ầm! Phương đông thế giới hỗn độn có một viên Hắc Ma tinh vực. Giờ phút này, trên Hắc Ma tinh vực vang một chuỗi tiếng nổ, không gian bốn phía nứt ra từng khe hở xấu xí. Vang tiếng nổ điếc tai khắp nơi, làm vô số Chí Cao Thần đứng xem khóe môi co giật. Tiêu Lãng đã đập phá cả ngày.

Tiêu Lãng liên tục ngưng tụ lực lượng luân hồi oanh tạc Hắc Ma tinh vực, dường như có vô cùng vô tận lực lượng luân hồi, hoặc hắn muốn tiêu hao hết lực lượng luân hồi cũng quyết nổ nát Hắc Ma tinh vực. - Đi! Tiêu Lãng đứng trên bầu trời, mặt lạnh như đoa khắc, lòng bàn tay liên tục ngưng tụ ra từng con cự long, mang theo hơi thở hủy thiên diệt địa đánh xuống dưới.

Lực lượng luân hồi của Tiêu Lãng không cần tiền, vô cùng vô tận. Mọi người đều đoán sai, Tiêu Lãng không đột phá Chí Cao Thần. Tiêu Lãng mới cảm ngộ Tình Đạo đến đệ cửu cảnh, năng lượng của hắn còn ở đỉnh Thiên Tôn thì làm sao có thể là Chí Cao Thần? Người ta cho rằng Tiêu Lãng là Chí Cao Thần bởi vì hắn có lực lượng luân hồi, lực lượng luân hồi là tượng trưng của Chí Cao Thần. Nhưng Tiêu Lãng có được lực lượng luân hồi không phải thiên địa ban cho mà là... Cướp từ thiên địa.

Tiêu Lãng cảm ngộ Thế Giới Diễn Hóa Đồ, chung cực áo nghĩa lực lượng luân hồi, hắn khống chế lực lượng luân hồi. Cho nên Tiêu Lãng có thể cướp lực lượng luân hồi từ thiên địa để sử dụng, vì vậy... Lực lượng luân hồi của hắn là vô cùng vô tận. Bách Hoa Tiên Tử bất ngờ nhún nhường làm Tiêu Lãng không e sợ gì nữa. Thiên hạ to lớn, không ai có thể uy hiếp sinh tử của Tiêu Lãng nữa. Người duy nhất khiến Tiêu Lãng sẽ chết đang núp trong Hắc Ma tinh vực, vì vậy Long Ngạo Chí Cao Thần phải chết. Ầm ầm ầm ầm ầm!

Từng luồng lực lượng luân hồi hóa thành cự long cứ đánh xuống. Hắc Ma tinh vực cực kỳ cứng rắn nhưng chỉ cần có đủ lực lượng luân hồi là có thể đánh mở nó. Vù vù vù vù vù! Phương xa có hai Chí Cao Thần đại na di đến, bên này đã có đến mười một Chí Cao Thần tụ tập. Mọi người giật mình nhìn Tiêu Lãng điên cuồng, chờ đợi thêm một Chí Cao Thần chết đi.

Bùm bùm bùm bùm bùm! Rốt cuộc... Tiêu Lãng liên tục oanh giết, Hắc Ma tinh vực nổ tung thànhn hiều mảnh. Một bóng người màu vàng vọt ra, đoàn năng lượng nhanh chóng ụt tập trong bàn tay hóa thành con cự long màu vàng lao hướng Tiêu Lãng.

- Long Ngạo, rốt cuộc ngươi chịu đi ra, để ta xem ngươi còn trốn đi đâu được? Chết đi! Tiêu Lãng không nhúc nhích chút nào, phóng ra vòng bảo hộ lực lượng luân hồi dày đặc bao phủ toàn thân. Hai con cự long rít gào bay ra khỏi người Tiêu Lãng. Một cự long màu trắng do lực lượng luân hồi ngưng tụ thành, một cự long bạc lấp lánh tia điện. Ầm ầm ầm ầm ầm!

Lực lượng luân hồi biến thành cự long va đụng với công kích của Long Ngạo Chí Cao Thần. Lôi long nhanh như chớp đánh vào người Long Ngạo Chí Cao Thần. Trong phút chốc bầu trời như hằng tinh nổ tung, ánh sáng chói mắt, trong óc mọi người ù vang, không gian vỡ ra tầng tầng. Một hố đen to lớn xuất hiện, không gian vặn vẹo muốn nghiền nát tất cả. Bùm bùm bùm bùm bùm! Tiêu Lãng và Long Ngạo Chí Cao Thần cùng bị hất văng ra. Khác biệt là lực lượng luân hồi ngoài người Tiêu Lãng không bị tiêu hao bao nhiêu, Long Ngạo Chí Cao Thần thì bị con lôi long hủy diệt một phần mười lực lượng luân hồi trong người.

- A a a! Tiêu Lãng, ta phải giết ngươi! Ta không tin ngươi không dùng hết lực lượng luân hồi! Mặt Long Ngạo Chí Cao Thần vặn vẹo như lệ quỷ, gã vọt hướng Tiêu Lãng, hai tay vỗ ra hai chưởng, hai con cự long vàng nhanh chóng thành hình rít gào bay tới chỗ Tiêu Lãng. - Muốn liều mạng? Tới đi!

Tiêu Lãng ung dung cười, hai tay cũng vỗ tới trước, hai con cự long bạc rít gào bay ra phút chốc va chạm với cự long của Long Ngạo Chí Cao Thần. Tiêu Lãng và Long Ngạo Chí Cao Thần giằng co. Long Ngạo Chí Cao Thần không tin Tiêu Lãng có lực lượng luân hồi dùng không hết. Tiêu Lãng đã đập Hắc Ma tinh vực một ngày, cho dù có nhiều lực lượng luân hồi cỡ nào cũng nên dùng hết đi? Ầm ầm ầm ầm ầm!

Liên tục phát ra, nổ tung, tinh vực hoang vu bốn phía bị công kích của Tiêu Lãng, Long Ngạo Chí Cao Thần liên tục nổ tung tóe. Không gian bị xé rách, bốn phía như tận thế. Tiêu Lãng, Long Ngạo Chí Cao Thần chiến đấu nửa ngày. Long Ngạo Chí Cao Thần ngu người. Đám Chí Cao Thần đứng xem sợ hãi nhìn Tiêu Lãng. Bởi vì Long Ngạo Chí Cao Thần sắp dùng hết lực lượng luân hồi mà Tiêu Lãng vẫn như cũ, khiến gã tuyệt vọng.

Long Ngạo Chí Cao Thần điên cuồng rống to: - A, a, a! Long Ngạo Chí Cao Thần biết hôm nay chỉ có con đường chết, gã điên cuồng muốn kéo Tiêu Lãng chết chung, nhưng không thể phá vỡ vòng bảo hộ của hắn được.

Vòng bảo hộ lực lượng luân hồi ngoài người Long Ngạo Chí Cao Thần mỏng như tờ giây, gã không công kích nữa. Long Ngạo Chí Cao Thần hét to: - Ngừng lại!

Tiêu Lãng thu lại lực lượng luân hồi rít gào sắp bay ra khỏi tay, lạnh lùng nhìn Long Ngạo Chí Cao Thần. Tiêu Lãng hỏi: - Như thế nào? Lão Long? Không liều mạng nữa? Ta sắp không chống được rồi, ngươi thêm một phát nữa đi?

- Phụt. Long Ngạo Chí Cao Thần không kiềm được nữa, tức ói máu. Lực lượng luân hồi vòng bảo hộ ngoài người Tiêu Lãng dâng trào đáng sợ, đừng nói thêm một phát, có đánh mấy ngày cũng không phá vỡ được. Long Ngạo Chí Cao Thần vươn tay lau máu nơi khóe miệng, biến cực kỳ tiều tụy, già nua.

Long Ngạo Chí Cao Thần thở dài thườn thượt: - Tiêu Lãng, ta không cầu ngươi tha cho ta, chỉ xin ngươi hứa với ta một chuyện ta liền tự sát, như thế nào? - Không cần!

Tiêu Lãng lạnh lùng nói: - Ta tự mình tiễn ngươi lên đường. Ngươi có tự sát hay không chẳng có ý nghĩa gì với ta. - Được rồi.

Long Ngạo Chí Cao Thần gục đầu xuống, lưng cũng còng, ủ rũ khẽ thở dài: - Ngươi giết đi, ta không chống cự. Ta chỉ cầu ngươi oan có đầu nợ có chủ, giết ta là được rồi, đừng liên lụy tộc nhân của ta. Tiêu Lãng bỗng nhiên nổi giận rống to:

- Câm miệng! - Long Ngạo, ngươi đang vũ nhục ta sao? Ngươi có biết không? Ngươi cho rằng ngươi là loại người gì? Người khác sẽ giống như ngươi sao? Ta khinh thường giết tộc nhân của ngươi. Hơn nữa nếu sau này các tộc của ngươi muốn báo thù thì ta tùy thời hoan nghênh! Tất nhiên... Bất cứ ai làm sai chuyện gì đều phải gánh hậu quả. - Tốt, tốt, tốt!

Long Ngạo Chí Cao Thần gật mạnh đầu, nhắm mắt lại cười to nói - Tiêu Lãng, ngươi ra tay đi. Cho dù ta có chết cũng sẽ không hạn ngươi. Tất nhiên ta vẫn không hối hận chuyện năm xưa, bởi vì ngươi đã giết hậu đại ta thích nhất nên ta quyết giết ngươi! Vù vù vù vù vù!

Lúc này hướng tây nam bỗng có không gian khẽ dao động khiến Tiêu Lãng và các Chí Cao Thần chú ý. Bọn họ khống chế lực lượng luân hồi, mẫn cảm với không gian dao động nhất. Khi thần thức của các Chí Cao Thần dò xét hướng tây, phía nam thì tập thể biến sắc mặt. Thần thức của bọn họ có thẻ tra xét rất xa nhưng trong phạm vi thăm dò không có dấu hiệu chiến đấu gì, chứng minh địa điểm xảy ra cuộc chiến rất xa xôi. Khoảng cách xa như vậy mà bên này có thể cảm giác dao động chiến đấu thì chỉ có Chí Cao Thần đánh nhau. Chí Cao Thần nào nên đến thì đều tới, chỉ có ba người không có mặt. Một vị là Yêu Hoàng Quy Tiên mấy chục vạn năm nay luôn ngủ say, hai vị khác là Tiêu Dao Vương và Bách Hoa Tiên Tử!

Điệu hổ ly sơn, đánh bại từng người! Mắt Tiêu Lãng chợt lóe liền nghĩ thông một điều. Các Chí Cao Thần lập tức xác nhận hai bên chiến đấu rất có thể là Tiêu Dao Vương và Bách Hoa Tiên Tử. - Nguy rồi!

Tiêu Lãng thầm than không ổn, tuy hắn không hiểu sao rõ ràng Bách Hoa Tiên Tử đưa Hỗn Độn Kinh cho Tiêu Dao Vương rồi mà còn dám chiến đấu với gã? Tiêu Lãng nghĩ đến một người, một nữ nhân kỳ trí như yêu, Vân Tử Sam. Chắc chắn bên trong có quý kế, rất có thể thể Tiêu Dao Vương sẽ chết. Vù vù vù vù vù!

Vốn Long Ngạo Chí Cao Thần từ bỏ chống cự nhưng giờ thì mừng như điên. Long Ngạo Chí Cao Thần nhanh như chớp na di về hướng tây nam, trong mắt tràn ngập điên cuồng và khát vọng. Tiêu Lãng tức giận quát: - Còn muốn trốn? Hôm nay dù có là ông trời cũng không cứu được ngươi!

Tiêu Lãng lập tức na di đuổi theo. Các Chí Cao Thần nhanh chóng na di hướng tây nam. Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ

Chương 1204: Long Ngạo Chí Cao Thần, chết - Trốn, trốn, trốn! Long Ngạo Chí Cao Thần dùng tốc độ nhanh nhất, xa nhất na di hướng tây nam. Vào giây phút Long Ngạo Chí Cao Thần tuyệt vọng nhất đã đợi được một tin tốt. Nếu Bách Hoa Tiên Tử chiến đấu với Tiêu Dao Vương thì rất có thể bên trong có nội tình, vậy là nếu Long Ngạo Chí Cao Thần có thể trốn đến Tiêu Dao sơn là không chết nữa.

Ước mơ luôn tốt đẹp mà hiện thực thì rất tàn khốc. Lực lượng luân hồi trong người Long Ngạo Chí Cao Thần quá ít, cự ly, tốc độ na di chậm hơn chút. Thế nên tuy Long Ngạo Chí Cao Thần nhanh chân chạy trước, khi đến Thần Vực đã bị Tiêu Lãng đuổi kịp. Ầm ầm ầm ầm ầm!

Long Ngạo Chí Cao Thần bị đánh trúng, vòng bảo hộ lực lượng luân hồi ngoài người nổ tung. Nhưng vào phút cuối, Long Ngạo Chí Cao Thần cưỡng ép na di ra ngoài. Vù vù vù vù vù! Lần này Long Ngạo Chí Cao Thần na di khoảng cách ngắn hơn, địa điểm thật trùng hợp ở gần Long sơn của gã. Long Ngạo Chí Cao Thần nhìn Long sơn bị đánh nát bấy, nhìn Long cung nghiêng trên mặt đất, nứt nẻ, nhìn Long thành tiêu điều cách không xa. Tim Long Ngạo Chí Cao Thần run lên. Đây là nhà của Long Ngạo Chí Cao Thần, là nơi gã đột phá Chí Cao Thần, cũng là nơi gã chôn xương.

- Lão tổ tông, là lão tổ tông! - Lão tổ tông trở lại, chúng ta được cứu rồi! Vô số người bay ra khỏi Long thành, mừng rỡ bay hướng Long Ngạo Chí Cao Thần. Nhưng nụ cười trên mặt bọn họ còn chưa hoàn toàn mở ra, lời nói của nhiều người còn kẹt trong bụng thì giây tiếp theo khựng người lại, đứng giữa không trung.

Vù vù vù vù vù! Không gian giữa bọn họ và Long Ngạo Chí Cao Thần dao động, có bóng người xuất hiện như bình chướng đánh thức bọn họ từ giấc mộng. Thân hình kia không cao to, mái tóc trắng như tuyết, mặt lạnh băng, mắt âm trầm thấu xương, tựa như ác ma khủng bố nhất trên đời. - Long Ngạo, kết thúc đi! Phong thủy chỗ này... Không tệ.

Tiêu Lãng đưa lưng hướng Long Ngạo Chí Cao Thần, không xoay lại. Hai tay ngưng tụ ra hai con cự long đánh hướng Long Ngạo Chí Cao Thần. Khí thế cường đại đè ép Long Ngạo Chí Cao Thần muốn na di nhưng không nhúc nhích được. Không còn lực lượng luân hồi thì Chí Cao Thần chỉ mạnh hơn đỉnh Thiên Tôn một chút. Vô số đệ tử Long gia trừng muốn nứt khóe mắt, tức giận rống to. - Lão tổ tông!

Nhưng bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của Long Ngạo Chí Cao Thần bị hai con cự long đpậ nát bấy, bao gồm Long cung to lớn, Tử Sam hoang tàn cùng nổ tung. Ầm ầm ầm ầm ầm! Đất rung rinh, mặt đất nứt ra với tốc độ khủng bố lan tràn bốn phương tám hướng. Vô số kiến trúc trong Long thành sụp đổ, bụi đất bay đầy che lấp bầu trời và khuôn mặt tuyệt vọng của các đệ tử Long gia.

Long Ngạo Chí Cao Thần, chết! Thần thức của Tiêu Lãng luôn tỏa định Long Ngạo Chí Cao Thần, xác nhận không có tàn hồn chạy tốn thì thở phào một hơi. Chờ khi Tiêu Lãng cảm giác trong linh hồn, năng lượng kỳ lạ xuất hiện từ lúc lập Hỗn Độn Huyết Thệ chậm rãi biến mất trong thiên địa thì hắn nhắm mắt lại như trút được gánh nặng. Quả bom hẹn giờ cột trên người Tiêu Lãng rốt cuộc đã tháo xuống, hắn giết Long Ngạo Chí Cao Thần rồi xem như có thể ăn nói với tàn hồn Bệ Ngạn thú. Tiêu Lãng không ở lại lâu, liếc mắt đám đệ tử Long gia mặt nhăn nhó, để lại một câu rồi biến mất giữa không trung.

- n oán giữa Long gia và Tiêu Lãng ta từ đây chấm dứt. Chỉ cần các ngươi không trêu chọc ta nữa thì ta sẽ không giết người nào của Long gia. Long gia các ngươi muốn tìm ta báo thù tùy cứ đến, nhưng không được đụng vào tộc nhân, người thân của ta. Để ta phát hiện ra thì sẽ diệt cả tộc nhà ngươi! Tiêu Lãng đã biến mất giữa không trung nhưng thanh âm cực kỳ bá đạo lạnh thấu xương còn vang vọng khắp nơi, vang bên tia vô số đệ tử Long gia mặt trắng như tờ giấy. * * *

Vù vù vù vù vù! Tiêu Lãng liên tục na di hướng nam, bởi vì bên đó còn truyền đến dao động không gian, càng lúc càng kịch liệt, khủng bố hơn. Lòng Tiêu Lãng nóng như lửa đốt, cực kỳ bất an. Long Ngạo Chí Cao Thần không là gì, giết thì giết, Bách Hoa Tiên Tử mới là kẻ địch lớn nhất đời Tiêu Lãng. Nếu Bách Hoa Tiên Tử thật sự đấu với Tiêu Dao Vương thì nàng tuyệt đối sẽ không tha cho Tiêu Lãng.

Tiêu Lãng vì truy sát Long Ngạo Chí Cao Thần nên đến chậm một bước, các Chí Cao Thần khác đã sớm chạy qua. Tiêu Lãng cưha đến Tiêu Dao sơn thì có một tiếng truyền âm vang lên. - Tiêu Lãng trốn mau lên, Tiêu Dao Vương sắp chết rồi, lát nữa Bách Hoa Tiên Tử sẽ truy sát ngươi! Ầm ầm ầm ầm ầm!

Tử Mị Hoàng truyền âm làm linh hồn Tiêu Lãng như bị sét đánh, hủy diệt chút hy vọng xa vời trong lòng hắn. Mắt Tiêu Lãng xoay tròn, không tốn mà na di đến Tiêu Dao sơn. Trốn? Thiên hạ to lớn nhưng Tiêu Lãng trốn đi đâu được?

Ầm ầm ầm ầm ầm! Tiêu Lãng chưa đến gần Tiêu Dao sơn thì thấy bên kia dấy lên ánh sáng ngút trời. Vang tiếng nổ điếc tai, trong mông lung Tiêu Lãng thấy Tiêu Dao sơn nổ tung thành đá vụn. Một thân hình cao to tóc đỏ cũng thành mấy mảnh với Tiêu Dao sơn. - Tiêu Dao Vương đại nhân!

Tiêu Lãng đau khổ nhắm mắt lại, đứng tại chỗ, đôi tay siết chặt nổi gân xanh, mắt biến đỏ. Tiêu Lãng luôn cho rằng Tiêu Dao Vương đã cứu hắn một mạng, còn cho hắn lực lượng luân hồi, giúp hắn tìm Bích Huyết Liên trăm vạn năm, nói cho hắn cách dung hợp lôi điện. Tiêu Dao Vương là ân nhân của Tiêu Lãng, nhưng Bách Hoa Tiên Tử dùng một chiêu kế điệu hổ ly sơn, khiến Tiêu Lãng không thể thấy mặt Tiêu Dao Vương lần cuối. Vù vù vù vù vù!

Tiêu Lãng lại na di đi, xuất hiện bên trên Tiêu Dao sơn. Tiêu Lãng nhìn không gian đầy đá vụn, ngửi mùi máu nhàn nhạt trong không trung, cúi đầu im lặng. Thật lâu sau, Tiêu Lãng lên tiếng: - Tại sao?

Xung quanh có người, một nữ nhân xinh đẹp, một nữ nhân phong hoa tuyệt đại. Trong tay nàng có một chiếc gương xinh đẹp, nàng cười tủm tỉm, trong mắt là sự đắc ý của người thắng. Nghe Tiêu Lãng chất vấn, nàng càng cười vui hơn, cười đến muôn hoa đua nở, duỗi tay ra chỉ vào Tiêu Lãng. Nàng nói:

- Cái gì tại sao? Ngươi hỏi ta vì cái gì? Ha ha ha ha ha ha! Sao ngươi hỏi câu buồn cười quá. Tiêu Lãng, đầu óc của ngươi có vấn đề sao? - Tại sao? Tiêu Lãng ngẩng đầu nhìn Bách Hoa Tiên Tử ở trên bầu trời, mắt lạnh như gió rét.

Tiêu Lãng liên tục chất vấn: - Tại sao ngươi đường đường là Bách Hoa Tiên Tử, Chí Cao Thần chứng đạo sớm nhất thế giới hỗn độn, thực lực có một không hai, siêu cường giả mà hèn hạ như vậy? Tại sao ngươi lật lọng? Tại sao Tiêu Dao Vương đã lập Hỗn Độn Huyết Thệ mà ngươi còn muốn giết hắn? Tại sao Long Ngạo đầu phục ngươi mà ngươi lại lợi dụng hắn dụ ta đi? Ngươi đường đường là thiên hạ đệ nhất nhân mà đê tiện đến vậy sao? Bách Hoa, ta thật sự khinh thường ngươi! Ngươi làm ta rất thất vọng! Bách Hoa Tiên Tử không cười nữa nhưng vẻ mặt không khó xem, bình tĩnh nhìn Tiêu Lãng.

Bách Hoa Tiên Tử bình tĩnh nói: - Người thắng làm vua, người thua làm giặc. Thế giới này không có đúng sai gì, cũng không có chính nghĩa và tà ác, sống sót mới là vua! Tiêu Lãng, ta thừa nhận ta dùng mưu kế, ta cũng thừa nhận ta rất e ngại ngươi. Người khác không biết nhưng ta thì rõ ràng, ngươi không trở thành Chí Cao Thần nhưng ngươi có được lực lượng luân hồi vô cùng vô tận. Cho nên ta phải hết sức đối phó ngươi. Thực lực của Tiêu Dao Vương tạm được, đánh bại dễ nhưng khó giết. Vì vậy ta đành phải dùng chút âm mưu tiễn hắn lên đường trước, giờ thì... Đến lượt ngươi. Ồn ào!

Lời của Bách Hoa Tiên Tử khiến cả đám Chí Cao Thần xôn xao. Tuy nhóm Chí Cao Thần đoán được chút ít nhưng bị Bách Hoa Tiên Tử chọc thủng làm bọn họ cực kỳ rung động. Tiêu Lãng gật đầu, khí thế chậm rãi dâng lên, mái tóc bạc không gió tự bay, y phục bay phần phật. Ánh mắt Tiêu Lãng đã bình tĩnh lại, xa xa đối diện Bách Hoa Tiên Tử. Tiêu Lãng trầm giọng nói:

- Đến đây, để ta xem thiên hạ đệ nhất nhân rốt cuộc cường đại như thế nào. Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ

Chương 1205: Lực lượng chúa tể Vù vù vù vù vù! Tiêu Lãng như cuồng long bay ra, mắt bắn hai luồng sáng đen, một chữ tình bắn ra từ sau lưng. Vô số chữ tình ngưng tụ bay ra khỏi người Tiêu Lãng, Tình Mê chưa từng dùng cũng được phóng thích. Những chữ tình chớp mắt ngưng tụ thành vuốt to, cùng Tình Tuyệt biến mất giữa không trung.

Keng keng keng! Bách Hoa Tiên Tử không nhúc nhích, Hỗn Độn cảnh biến mất trong tay nàng. Một vòng bảo hộ màu xanh biếc bao phủ toàn thân Bách Hoa Tiên Tử. Toan Nghê Sát xuyên qua pjhát ra tiếng sắt thép va nhau, không thể tổn thương Bách Hoa Tiên Tử chút gì. Tình Tuyệt rít gào giáng xuống, chữ tình khổng lồ xoay tròn mang theo áp lực như núi cao đập mạnh. Nhưng khi chữ tình và vòng bảo hộ xanh biếc va chạm nhau thì nổ tung, tan biến. Bách Hoa Tiên Tử vẫn không nhúc nhích.

Vù vù vù vù vù! Một cái vuốt khổng lồ do chữ tình ngưng tụ ra xuất hiện, như tay vượn bắt giữ nhân loại, cầm Bách Hoa Tiên Tử trong lòng bàn tay, khiến nàng không thể nhúc nhích. Không gian xung quanh gợn sóng, trong vuốt to, chữ tình xoay tít khiến không gian vặn vẹo ngăn cản Bách Hoa Tiên Tử chạy thoát. Uy lực của Tình Mê không làm Tiêu Lãng thất vọng, bất cứ Thiên Tôn nào bị vuốt này bắt giữ là chỉ có nước chờ chết.

Tiếc rằng kẻ địch của Tiêu Lãng không phải Thiên Tôn, cũng không là Chí Cao Thần mà là Chí Cao Thần chứng đạo sớm nhất thế giới hỗn độn, thiên hạ đệ nhất nhân. - Lôi chi bản nguyên! Tiêu Lãng bay vọt lên, một con cự long lóng lánh tia chớp bay ra, phóng những công kích mà hắn biết rằng như trò con nít trong mắt Bách Hoa Tiên Tử. Mục đích của Tiêu Lãng chỉ là quấy nhiễu Bách Hoa Tiên Tử.

- Lực lượng luân hồi gấp mười lần! Trong người Tiêu Lãng điên cuồng tụ tập lực lượng luân hồi, từng cự long trắng to hơn bình thường gấp mười lần rít gào bay ra, từ bốn phương tám hướng bao quanh Bách Hoa Tiên Tử. Thanh thế hùng hồn như muốn hủy diệt không gian xung quanh. Bách Hoa Tiên Tử không nhúc nhích, khóe môi cong lên nụ cười đùa cợt.

Ầm ầm ầm ầm ầm! Đất trời quay cuồng, tứ hải chấn động, phong vân biến sắc. Mấy tinh vực nhỏ phía xa bị sóng xung kích cường đại hất văng ra. Các Chí Cao Thần xung quanh biến sắc mặt, cùng thụt lùi, bởi vì không gian bên này sụp đổ hết sẽ xuất hiện hố đen lớn. Tuy với thực lực của đám Chí Cao Thần không sợ gì nhưng khó tránh khỏi sẽ bị cuộc vào cuộc chiến của Tiêu Lãng, Bách Hoa Tiên Tử. Tiêu Lãng sử dụng lực lượng luân hồi lớn nhất hắn có thể điều động công kích Bách Hoa Tiên Tử. Tiêu Lãng tin tưởng dù là Chí Cao Thần bình thường cũng không chịu nổi một kích kia, cho dù không giết hay trọng thương Bách Hoa Tiên Tử được, nói sao thì cũng sẽ khiến nàng hơi chật vật đi?

Nhưng mà... Khi trong không gian xuất hiện hố đen lớn, lực hút mạnh mẽ hút hắn vào trong, Tiêu Lãng kinh khủng phát hiện Bách Hoa Tiên Tử vẫn đứng ở phía xa. Vòng bảo hộ màu xanh biếc trên người Bách Hoa Tiên Tử không có chút dao động, thậm chí không hề có dấu hiệu năng lượng bị suy yếu. - Sao có thể như vậy?

Tiêu Lãng vận chuyển lực lượng luân hồi chống đỡ lực hút cường đại bay nhanh ra xa, trong mắt tràn ngập khó tin. Vòng bảo hộ màu xanh biếc là cái gì? Trong thiên địa còn có lực lượng càng cường đại hơn lực lượng luân hồi sao? Lực công kích lực lượng luân hồi gấp mười lần vậy mà giống cây kiếm gỗ chặt vào mũ sắt, làm sao Tiêu Lãng dám tin tưởng? - Ha ha ha ha ha ha! Tiếng cười như chuông ngân vang lên. Bách Hoa Tiên Tử đạp bước giữa không trung đi tới gần Tiêu Lãng, mắt nàng đầy thất vọng. Bách Hoa Tiên Tử làm vẻ mặt vô cùng thất vọng nhìn Tiêu Lãng.

Bách Hoa Tiên Tử khẽ thở dài: - Tử La Lan nói ngươi là người có thể sáng tạo kỳ tích, thường có thể chuyển bại thành thắng. Bản cung rất e ngại ngươi, bây giờ xem ra mưu kế của Tử La Lan là dư thừa. Tiêu Lãng, ngươi trừ có lực lượng luân hồi vô cùng vô tận ra thì thực lực thấp đến đáng thương. Là bản cung xem trọng ngươi quá mức... - Làm sao có thể? Làm sao có thể?

Tiêu Lãng vừa nhanh chóng thụt lùi vừa lầm bầm. - Không nghĩ ra? Bách Hoa Tiên Tử từng bước một bước tới gần Tiêu Lãng, mắt đầy giễu cợt.

Bách Hoa Tiên Tử cười đắc ý nói: - Thật ra đến chết Tiêu Dao Vương cũng không nghĩ ra. Ngươi may mắn hơn Tiêu Dao Vương, ta sẽ nói cho ngươi biết đáp án! Tiêu Lãng không thụt lùi, chỉ nheo mắt nhìn Bách Hoa Tiên Tử. Tiêu Lãng thấy vòng bảo hộ trên người Bách Hoa Tiên Tử biến mất, một chiếc gương xuất hiện trong tay nàng.

Tiêu Lãng ngộ ra, nói: - Là bởi vì cái gương này? - Không sai.

Bách Hoa Tiên Tử cười, gật đầu, nói: - Gương này gọi là Hỗn Độn Kinh, cùng ta sinh ra, trong gương có lực lượng bí ẩn, bản cung gọi nó là lực lượng chúa tể. Gương này làm bạn cùng ta, sớm đã dung hợp vào thân thể của ta. Đồ ngu Tiêu Dao Vương định luyện hóa nó? Thật là hết sức buồn cười, ta chỉ cần dẫn phát một chút cấm chế của nó là đủ khiến Tiêu Dao Vương trong lúc luyện hóa phải trọng thương! Con ngươi Tiêu Lãng co rút, kêu lên:

- Lực lượng chúa tể? Lực lượng luân hồi? Không lẽ lực lượng chúa tể này còn cao cấp hơn cả lực lượng luân hồi? Bách Hoa Tiên Tử gật đầu, nói: - Tiêu Lãng, không sợ nói cho ngươi một bí mật. Thật ra... Bản cung cũng không có chứng đạo Chí Cao Thần. Cho nên ta mới hơi ngại ngươi, nhưng ngươi làm ta thất vọng rồi. Bản cung trở thành thiên hạ đệ nhất nhân chính là bởi vì có Hỗn Độn Kinh này. Lực lượng chúa tể là một luồng lực lượng căn nguyên nhất trong hỗn độn. Lôi chi bản nguyên của ngươi sinh ra từ lực lượng chúa tể, mọi thứ trong thế giới đều là lực lượng chúa tể dựng dục, bao gồm lực lượng luân hồi! Nói cách khác, lực lượng chúa tể là gốc của thế giới, là mẫu của lực lượng luân hồi, là nguồn suối của tất cả lực lượng. Thử hỏi... Lực lượng luân hồi của ngươi làm sao tổn thương ta được? Ha ha ha ha ha ha!

- Ta hiểu rồi. Tiêu Lãng ngộ ra, mặt hắn không còn vẻ gì kinh hoàng mà cực kỳ bình tĩnh. Tiêu Lãng đột nhiên biến mất trên bầu trời, không còn bóng dáng. Bách Hoa Tiên Tử lạnh lùng cười:

- Còn muốn trốn? Ngươi có thể trốn đi đâu? Thần thức của Bách Hoa Tiên Tử quét bốn phương tám hướng, cuối cùng ngừng lại trong Hỗn Độn Hải Dương nằm ở phía nam Tiêu Dao sơn. Vẻ mặt Bách Hoa Tiên Tử đùa cợt lắc người biến mất trên bầu trời. Tiêu Lãng đúng là đang chạy trốn.

Nơi duy nhất Tiêu Lãng nghĩ đến là Hỗn Độn Hải Dương, hắn... Muốn chạy ra thế giới này. Thật ra thế giới bị Hỗn Độn Hải Dương bao vây, vậy bên ngoài Hỗn Độn Hải Dương là cái gì? Vấn đề này luôn xoay quanh trong đầu Tiêu Lãng. Giờ phút này, nơi duy nhất Tiêu Lãng có thể chạy trốn là ở bên ngoài Hỗn Độn Hải Dương. Vù vù vù vù vù!

Thân thể Tiêu Lãng xuất hiện trong một quảng trường trong Hỗn Độn Hải Dương, lập tức phóng ra lôi long đánh tới trước. Lôi long lấp lánh nhanh chóng mở ra một đường hầm hẹp dài. Vù vù vù vù vù! Tiêu Lãng mới xông vào khe nứt thì một bóng người chớp lóe hiện ra sau lưng. Bách Hoa Tiên Tử, giơ lên chiếc guonwg trong tay. Một luồng sáng xanh biếc bay ra bắn vào lưng Tiêu Lãng.

Bùm bùm bùm bùm bùm! Tiêu Lãng như pháo đốt bay tới trước, thần thức quét qua phát hiện lực lượng luân hồi trên vòng bảo hộ còn lại có một chút, suýt nổ tung. Con ngươi Tiêu Lãng co rút. Tiêu Lãng đã vận chuyển lực lượng luân hồi cường đại nhất hộ thể, lực lượng chúa tể đúng là mạnh đến đáng sợ. Tiêu Lãng bị đánh bay tới trước vừa điên cuồng khống chế lôi long mở đường, bay sâu vào Hỗn Độn Hải Dương.

- Hừ hừ! Bách Hoa Tiên Tử chậm rãi đi theo, như con mèo đùa con chuột. Trong Hỗn Độn cảnh của Bách Hoa Tiên Tử lấp lánh ánh sáng lam, liên tục bắn trúng Tiêu Lãng. Khóe môi Bách Hoa Tiên Tử cong lên độ cung cười nhạo. Bách Hoa Tiên Tử trêu đùa nói:

- Tiêu Lãng, bản cung muốn xem là ngươi tụ tập lực lượng luân hồi nhanh hay công kích của ta nhanh! Ngươi muốn trốn đi đâu? Bên ngoài thế giới hỗn độn? Ngươi có biết bên ngoài thế giới hỗn độn là cái gì sao? Bản cung nói cho ngươi biết, trên trời dưới đất không ai có thể cứu ngươi. Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội. Trở thành của ta nô lệ, lập Hỗn Độn Huyết Thệ thề suốt đời hiệu lực cho bản cung thì bản cung sẽ tha cho ngươi, thấy sao? Tiêu Lãng không nói chuyện, lôi long rít gào bay tới trước xé mở Hỗn Độn Hải Dương một khe hở. Tiêu Lãng nhanh chóng lướt tới trước. Mỗi lần ánh sáng Hỗn Độn cảnh công kích là vòng bảo hộ của Tiêu Lãng sẽ tiêu hao phần lớn lực lượng luân hồi. Chớp mắt Tiêu Lãng bổ sung lực lượng luân hồi ngay, nhưng trong lòng hơi tuyệt vọng. Bởi vì!

Bách Hoa Tiên Tử nói đúng, tốc độ hấp thu lực lượng luân hồi của Tiêu Lãng thua xa tiêu hao. Trong người Tiêu Lãng lưu trữ rất nhiều lực lượng luân hồi nhưng cứ theo tốc độ hiện tại thì nửa ngày sau hắn sẽ tiêu sạch. Tiêu Lãng không từ bỏ, điên cuồng bay tới trước, không đến phút cuối cùng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua! - Tiêu Lãng, ta biết chuyện của ngươi và Tử La Lan. Ta đồng ý nhận ngươi làm nô là vì nghĩ tình Tử La Lan. Ngươi yên tâm, ta sẽ không khiến ngươi quá uất ức. Mngươi giúp ta thống nhất thế giới hỗn độn, cả thế giới do ngươi cai quản, ta chỉ cần ở sau màn là được, thấy sao?

- Tiêu Lãng, ngươi thật là chấp mê bất ngộ. Lực lượng luân hồi trong người ngươi cùng lắm là chống được nửa ngày đúng không? - Hừ hừ, ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ chứ gì? Ngươi cho rằng trốn ngoài thế giới hỗn độn là sẽ sống sót sao? Ha ha ha ha ha ha! Trốn ra ngoài thì ngươi sẽ càng tuyệt vọng. Bách Hoa Tiên Tử liên tục nói, Tiêu Lãng mặc kệ nàng. Trong lòng Tiêu Lãng bỗng có cảm giác có lẽ trốn ra ngoài thế giới hỗn độn thì hắn sẽ không chết.

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ. Lực lượng luân hồi dự trữ trong người Tiêu Lãng tiêu hao ngày càng nhiều. Tiêu Lãng cảm ngộ Thế Giới Diễn Hóa Đồ, khống chế lực lượng luân hồi. Nhưng lực lượng luân hồi ẩn chứa trong mỗi góc trên thế giới này, lực lượng luân hồi ở mỗi nơi rất thưa thớt, tốc độ hấp thu của Tiêu Lãng chậm hơn tiêu hao rất nhiều. Nửa ngày sau.

Bên trong thân thể của Tiêu Lãng hoàn toàn tiêu hao hết lực lượng luân hồi, tối đa chỉ chịu được một đợt công kích. Rốt cuộc Tiêu Lãng chém ra một con đường thông thiên trong Hỗn Độn Hải Dương. Khi thần thức của Tiêu Lãng dò xét thấy phía trước tối đen thì hắn cực kỳ kích động. Thế giới này là một hỗn độn, trong hỗn độn xuất hiện một tia chớp chém hỗn độn ra, chém một không gian, không gian từ từ biến to, cuối cùng trở thành một thế giới.

Nhưng mà... Bên ngoài hỗn độn có bầu trời càng rộng lớn hơn không? Hay là một hỗn độn khác? Phải chăng có rất nhiều thế giới hỗn độn? Trước kia Tiêu Lãng không biết nhưng bây giờ hắn rốt cuộc biết rồi.

Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ Chương 1206: Hành trình mới (đại kết cục)

Vù vù vù vù vù! Tiêu Lãng bay vọt ra, xuất hiện trong hư không, một hư không hoàn toàn tối đen. Tiêu Lãng quét thần thức phát hiện vô dụng, ánh mắt nhìn bốn phương tám hướng nhưng không thấy cái gì, không có một chút năng lượng. Bốn phía tối đen, đưa tay không thấy được năm ngón, tối tăm đangs sợ.

Bách Hoa Tiên Tử bay ra khỏi khe hở Hỗn Độn Hải Dương, nhìn Tiêu Lãng ngơ ngác thì cất tiếng cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! Bách Hoa Tiên Tử chỉ vào bốn phía, nhẹ lắc đầu, nói:

- Tiêu Lãng, có phải bây giờ ngươi chết tâm rồi? Bản cung đã nói với ngươi là bên ngoài thế giới hỗn độn không có gì hết, chỉ có một mảnh hư vô. Lúc trước bản cung bay xung quanh một vạn năm, trừ thế giới hỗn độn ra không có gì hết! Mọi thứ là hư vô, ngươi nghĩ rằng trốn ra là có thể sống sao? Nằm mơ! Tiêu Lãng khó tin nhỏ giọng nói: - Sao là hư vô được? Sao có thể?

Tiêu Lãng thất hồn lạc phách, con ngươi tối tăm. Tốc độ của Bách Hoa Tiên Tử rất nhanh, bay một vạn năm thì đúng là ngoài thế giới hỗn độn ra không có gì nữa. Suy đoán của Tiêu Lãng hoàn toàn là sai lầm, trên trời dưới đất không ai có thể cứu hắn. Vù vù vù vù vù!

Trong Hỗn Độn Kinh lại bắn ra một luồng sáng, Tiêu Lãng bị đánh văng ra. Vòng bảo hộ của Tiêu Lãng rốt cuộc vỡ. Trong người Tiêu Lãng không có chút lực lượng luân hồi, bốn phía, bên ngoài Hỗn Độn Hải Dương không có chút năng lượng, đã định hắn sẽ chết. - Tiêu Lãng, hỏi ngươi câu cuối, ngươi có nguyện ý làm nô lệ của ta không? Bách Hoa Tiên Tử giơ cao Hỗn Độn cảnh, đã mất kiên nhẫn. Hơi thở bên ngoài thế giới hỗn độn làm Bách Hoa Tiên Tử khó thích ứng, nàng vẫn thích ở trong thế giới hỗn độn hơn.

Nếu Tiêu Lãng còn không biết điều thì Bách Hoa Tiên Tử sẽ vô tình giết chết Tiêu Lãng. - Sao có thể như vậy? Sao không có thứ gì được? Tiêu Lãng không đáp lời Bách Hoa Tiên Tử mà lầm bầm một mình, ánh mắt mờ mịt nhìn bốn phương tám hướng. Trừ thế giới hỗn độn sau lưng Tiêu Lãng ra không có gì hết.

Rốt cuộc Bách Hoa Tiên Tử tức giận, lạnh lùng quát: - Ngươi nghĩ rằng có cái gì? Không lẽ ngươi nghĩ rằng bên ngoài tràn ngập lực lượng chúa tể cho ngươi tùy ý hấp thu? Nằm mơ đi! Bách Hoa Tiên Tử giơ cao Hỗn Độn Kinh, quát với Tiêu Lãng:

- Nếu ngươi muốn chết thì ta thành toàn cho ngươi! Vù vù vù vù vù! Một luồng sáng lam bay hướng Tiêu Lãng. Lúc này Tiêu Lãng hoàn toàn ngơ ngác, trơ trơ ra đó, dường như đã điên.

Ngoài người Tiêu Lãng không có chút lực lượng luân hồi, hắn không phóng ra vòng bảo hộ. Ánh sáng này bắn túng là Tiêu Lãng sẽ tan xương nát thịt. - Ngươi nghĩ rằng có cái gì? Không lẽ ngươi nghĩ rằng bên ngoài tràn ngập lực lượng chúa tể cho ngươi tùy ý hấp thu? Nằm mơ đi! Tiêu Lãng đúng là hơi điên, trong óc quanh quẩn câu hỏi của Bách Hoa Tiên Tử. Giờ phút này, linh hồn Tiêu Lãng vận chuyển nhanh gấp trăm lần, bị câu nói này đánh thức. Óc Tiêu Lãng tiến vào một trạng thái, tựa như lần trước ở bên ngoài cung chủ.

- Không lẽ ngươi nghĩ rằng bên ngoài tràn ngập lực lượng chúa tể? Lực lượng chúa tể? Bách Hoa Tiên Tử nói lực lượng chúa tể là căn nguyên của thế giới này, là căn nguyên hỗn độn? Lôi điện sinh ra từ lực lượng chúa tể, lực lượng chúa tể là mẫu của thiên địa vạn vật, là nguồn của toàn bộ năng lượng? Nói cách khác một tia lực lượng chúa tể trong Hỗn Độn cảnh dựng dục ra nguyên thế giới hỗn độn? - Nếu một tia lực lượng chúa tể có thể dựng dục ra một thế giới thì lực lượng chúa tể này đến từ đâu? Nếu đã có một tia lực lượng hỗn độn thì sao không thể có lực lượng hỗn độn thứ hai? Tại sao không thể có vô số lực lượng chúa tể? - Lực lượng luân hồi? Mọi thứ trong thiên địa đều là một vòng luân hồi. Thiên đạo luân hồi duy trì thế giới vận chuyển bình thường, khiến tất cả năng lượng trong thế giới tuần hoàn, do đó làm thế giới không ngừng diễn biến, phồn hoa. Lực lượng chúa tể là chúa tể của thế giới này. Chúa tể mọi thứ? Chúa tể luân hồi?

- Ta hiểu, ta hiểu rồi! Ha ha ha ha ha ha! Ta hiểu rồi! - Hèn chi lực lượng luân hồi không thể tổn thương lực lượng chúa tể, bởi vì lực lượng chúa tể mới là trung tâm chân chính của thế giới này. Thế giới hỗn độn không phải một thế giới đơn độc, nó là tiểu thế giới trong thế giới mênh mông. Trong thế giới mênh mông có vô số lực lượng chúa tể, dựng dục ra vô số tiểu thế giới hỗn độn. Ha ha ha ha ha ha! Lực lượng chúa tể, ngươi đã bị ta cảm ngộ thì còn bị thương ta được không? Ngươi dám tổn thương ta sao? Nếu ngươi tổn thương ta thì làm sao... ăn nói với chủ nhân của ngươi? Vù vù vù vù vù!

Luồng sáng từ Hỗn Độn Kinh bắn tới người Tiêu Lãng, một luồng sáng xanh biếc lóe lên quanh người hắn. Lực lượng chúa tể chẳng những không đánh Tiêu Lãng nát bấy mà quay quanh người hắn, dường như lực lượng chúa tể không phải là lực lượng cường đại làm cho người ta sợ hãi, có thể chúa tể nguyên thế giới hỗn độn mà là con cừu thích quấn quýt người. - Làm sao có thể? Làm sao có thể? Lực lượng chúa tể bay ra từ Hỗn Độn Kinh, Tiêu Lãng như thằng điên cứ lầm bầm, rồi lực lượng chúa tể không tổn thương hắn mà vòng quanh người hắn, ngoan như con cừu. Tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Mọi thứ quá đột ngột làm Bách Hoa Tiên Tử không kịp phản ứng. Bách Hoa Tiên Tử kinh khủng nhìn Tiêu Lãng, nhìn lực lượng chúa tể xoay quanh người hắn, nàng đột nhiên nhìn chiếc gương trong tay. Bóc! Chiếc gương xinh đẹp tan vỡ hóa thành bột phấn chậm rãi bay xuống dưới, Bách Hoa Tiên Tử vươn tay muốn bắt lấy nhưng phát hiện chỉ chộp lấy không khí, không có gì hết.

Bách Hoa Tiên Tử nhìn đôi tay run run, người run rẩy, khuôn mặt xinh đẹp biến thành dữ tợn. Bách Hoa Tiên Tử điên cuồng gầm hướng Tiêu Lãng: - Sao có thể như vậy? Tiêu Lãng, ngươi sử dụng yêu pháp gì? Lực lượng chúa tể của ta, lực lượng chúa tể của ta... Ngươi trả lại cho ta, ngươi trả lại cho ta! Đó là của ta, nó là của bản cung!

- Ngươi sai rồi! Vẻ mặt Tiêu Lãng trở về bình tĩnh, ánh mắt biến sâu thẳm xa xưa, dường như trong mắt hắn ẩn chứa cả thế giới. Tiêu Lãng duỗi tay ra chỉ lên trên nói:

- Lực lượng chúa tể không thuộc về ngươi, cũng không thuộc về ta, nó thuộc về chúa tể thật sự của thế giới này. Hắn sáng tạo cả thế giới, chia lực lượng chúa tể thành vô số phần, dựng dục ra vô số thế giới hỗn độn. Một tia lực lượng chúa tể này chỉ ẩn chứa trong Hỗn Độn cảnh, lúc ngươi sinh ra đúng lúc có được. Ngươi không thật sự cảm ngộ nó, còn ta... Thì cảm ngộ nó. Cho nên bây giờ ta sử dụng nó, trở thành chú tể thật sự của thế giới hỗn độn. - Không, ta không tin! Chắc chắn ngươi sử dụng yêu pháp! Tiêu Lãng, ta phải giết ngươi! Ta phải giết ngươi! Ta phải cướp lại lực lượng chúa tể của ta! Ta mới là chúa tể thế giới hỗn độn! Chúa tể thật sự! Người Bách Hoa Tiên Tử phát ra khí thế ngút trời điên cuồng lao hướng Tiêu Lãng, khuôn mặt vặn vẹo. Tuy Bách Hoa Tiên Tử không còn lực lượng chúa tể nhưng vẫn có thực lực cường đại, khí thế làm cho người ta sợ hãi.

Tiêu Lãng thở dài thườn thượt: - Ài... Tiêu Lãng không có hành động gì, lực lượng chúa tể màu xanh biếc vòng quanh thân thể, tự động hộ chủ hóa thành một luồng sáng bắn hướng Bách Hoa Tiên Tử chạy tới gần Tiêu Lãng.

Bùm! Vang tiếng nổ điếc tai, một luồng sáng rực rỡ lấp lánh bốn phía, chiếu rọi hư không trăm vạn dặm. Thân thể Bách Hoa Tiên Tử bị ánh sáng đâm thủng hóa thành bột phấn tan biến trong không gian hư vô. Bách Hoa Tiên Tử, chết. - Tranh qua tranh lại có ý nghĩa gì?

Vẻ mặt Tiêu Lãng không có vui sướng của người thắng. Tiêu Lãng đứng trong hư không, lực lượng chúa tể quay quanh toàn thân hắn. ánh mắt Tiêu Lãng sâu thẳm, xa xưa nhìn vô tận hư không ở phía xa. Tiêu Lãng thở dài thườn thượt nói: - Nói đến cùng thì chúng ta là mấy con ếch trong miệng giếng thế giới mênh mông. Mấy con ếch đấu ngươi chết ta sống trong cái giếng, giành quyền chúa tể miệng giếng này. Nhưng không biết có bao nhiêu đại nhân vật ở ngoài giếng xem chơi, nhìn chúng ta nhảy nhót. Cuộc đời... Bi ai biết bao.

Tiêu Lãng đứng nửa ngày giữa hư không rồi vẻ mặt buồn bã, tiêu điều bay vào không gian hỗn độn. Tiêu Lãng đi vào bên trong, tùy tiện vung tay, khống chế lực lượng chúa tể chậm rãi tu sửa đường hầm bị Lôi chi bản nguyên chém ra. Lực lượng chúa tể, có được năng lượng chúa tể tất cả không gian hỗn độn thì dĩ nhiên có thể tu sửa Hỗn Độn Hải Dương. Tiêu Lãng mở miệng giếng, bây giờ định đóng kín lại. Tiêu Lãng có rất nhiều chuyện phải làm. Tiêu Lãng muốn sống lại u Dương Lãnh Yên, người hắn yêu nhất. Tiêu Lãng muốn mang Vân Tử Sam quay về Thần Hồn đại lục, chôn nàng. Tiêu Lãng muốn tìm một vực diện mới, để tộc nhân, người thân của hắn yên lặng sống trong vực diện.

Tiêu Lãng còn chưa hiểu rõ nhiều bí ẩn. Ví dụ như trong quan tài Tử Ngọc có cái gì? Tại sao lúc trước gia tộc của Tử Mị Hoàng nội loạn? Trước kia Thiên Châu bị ai phong ấn? Rất nhiều bí ẩn, Tiêu Lãng định trở về điều tra rõ ràng. Trước kia Tiêu Lãng vẫn không có thời gian, không có tâm tình dò xét. Bây giờ Tiêu Lãng có rất nhiều thời gian, hắn định quay về địa cầu nhìn xem, xem bây giờ địa cầu biến thành như thế nào. Tiêu Lãng định sinh nhiều đứa con, nói cho chúng bên ngoài thế giới này mênh mông rộng lớn, có rất nhiều võ giả cường đại, rất có thể còn có... Thần sáng thế. Tiêu Lãng không định xây dựng đế quốc, thống nhất thế giới hỗn độn.

Bởi vì thế giới này là một vòng luân hồi, hắn không muốn như Bách Hoa Tiên Tử quấy rầy trật tự của thế giới, xem như là thế giới này bị hủy diệt vì các thần đại chiến thì Tiêu Lãng cũng sẽ không can thiệp, bởi vì đây là thiên đạo luân hồi. Vô số hình ảnh lướt qua trong óc Tiêu Lãng. Tiêu Lãng nhìn Hỗn Độn Hải Dương chậm rãi khép lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn hư vô mênh mông vô tận. Tiêu Lãng tự hỏi bản thân mình. Nếu có một ngày Tiêu Lãng làm hết mọi chuyện, giải mở tất cả bí ẩn, sống ngàn vạn năm, quá cô đơn thì có lại giơ lên chiến đao đi ra không gian hỗn độn, chinh chiến thế giới càng mênh mông hơn không?

Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt! Rốt cuộc Hỗn Độn Hải Dương hoàn toàn dung hợp, giếng đã đậy nắp. Nhưng Tiêu Lãng vẫn chưa xác định có đi ra ngoài hay không, vì hiện tại hắn không biết đáp án. - Có lẽ có một ngày ta sẽ đi ra. Các đại nhân vật thế giới bên ngoài, các ngươi chờ cho ta. Khi Tiêu Lãng ta quyết định xuất thế, khi ta bước lên hành trình mới thì thế giới này sẽ run rẩy vì Tiêu Lãng ta!

Tiêu Lãng xoay người bay vào trong đường hầm, khóe môi cong lên, chỉ là một đường cong đã làm khí chất của hắn thay đổi. Một chữ, yêu! Yêu khí lẫm nhiên.

Yêu Giả Vi Vương Yêu Dạ Chương 1207: Ngoại truyện của Tiêu Ma Thần

Ta tên là Tiêu Ma Thần, tiêu của Tiêu Ma Thần, Ma Thần của Tiêu Ma Thần. Ta sinh ra ở một nơi gọi là Thần Hồn đại lục, phụ thân của ta là trưởng lão Chiến Đường của Tiêu gia thuộc Chiến Vương triều trên đại lục. Phụ thân của ta tên gọi Tiêu Phù Đồ. Tiêu Phù Đồ có nghĩa là phật trong cổ ngữ, nhưng phụ thân của ta là một sát thần, địa ngục sát thần. Tính cách của phụ thân rất xấu, lại lạnh lùng, nên tính tình của ta càng xấu hơn, lạnh hơn. Ta không có mẫu thân, từ nhỏ đến lớn cũng không có bằng hữu. Khi ta còn nhỏ có yêu thích duy nhất là chơi khúc xương trong sân, là xương người, người bị phụ thân của ta giết.

Năm hai mươi mốt tuổi, ta có một bằng hữu. Không hiểu sao khi ta trông thấy hắn từ ánh mắt đầu tiên đã cảm giác chúng ta nên là bằng hữu, huynh đệ. Ta cảm giác chúng ta cùng một loại người, người như chúng ta trừ phi chết đi, nếu không thì... Đã định sẽ đứng trên thiên địa, điên cuồng gào thét cửu thiên. Sau này ta biết hắn là tôn tử của Bất Tử tộc trưởng, tên của hắn là Tiêu Lãng. Tiêu gia kịch biến, Bất Tử tộc trưởng chết trận tại Tô Tiên thành, cùng với vô số trưởng lão bỏ mạng, phụ thân mất tích. Sau khi biết tin, cảm giác đầu tiên của ta là có nội quỷ. Phụ thân là địa ngục sát thần, thực lực của Bất Tử tộc trưởng là quần hùng có một không hai. Nếu không có gián điệp thì không thể nào năng nhẹ nhàng chiến thắng bọn họ.

Đêm hôm đó, ta làm phản, ta vác đao một đường giết ra Tiêu gia. Ta họ Tiêu, nhưng ta không phải người của Tiêu gia. Một Tiêu gia có gián điệp dám mưu hại tộc trưởng và phụ thân của ta thì không đáng cho ta lưu luyến. Sự thật chứng minh ta không làm sai, ta tìm đến phụ thân đã hấp hối. Bằng hữu duy nhất của ta trong Tiêu gia, Tiêu Lãng cũng làm phản! Tiêu Lãng càng ác hơn ta, một đường giết vào Tiêu gia, giết vô số người Tiêu gia, giết trưởng lão Tiêu thanh Báo. Cuối cùng Tiêu Lãng được Quân Thần Độc Cô Hành mang đi Bắc Cương, danh chấn thiên hạ. Tiêu Lãng từng nói một câu, nhi tử của Tiêu Phù Đồ có hổ tính. Ta cũng muốn nói câu tương tự, nhi tử của Tiêu Thanh Đế cũng không tệ. Thần Hồn đại lục không phải là điểm cuối trong cuộc chinh chiến của ngươi, nó là khởi đầu.

Huyết chiến Bắc Cương, dương oai tại thu săn, phản ra Chiến Vương triều, ngàn dặm một mình vào địch quốc, chặt đầu tướng lĩnh trong vạn quân. Tiêu Lãng dùng đao trong tay chứng minh bản thân hắn. Ta và phụ thân đi vào Thần hồn Hải, đi con đường chứng minh chính mình. Trong Thần hồn Hải tầng tầng nguy hiểm, ta nhiều lần suýt chết, cuối cùng bị người bắt sống, trở thành nô lệ. Ta không nản lòng, rồng có thể bay lên bởi vì nó có thể lặn dưới đáy ao.

Dạ Ma phủ ở Thiên Châu, ta và Lục Minh bị hút vào tuyệt địa Dạ Ma sơn, ta không hề khủng hoảng hay tuyệt vọng, ngược lại rất hưng phấn, kích động. Bởi vì ta biết có một cơ duyên tuyệt thế đang chờ đợi ta. Ta, Tiêu Ma Thần... Sắp vọt lên trời! Cửu tử nhất sinh, muôn vàn khó khăn, ta có được truyền thừa của Mị Ảnh Đại Đế. Ta vác thanh thần binh Đại Đế giết ra Thiên Châu. Bên ngoài Thần Hồn thành, một người chiến quần hùng, giết vài tên Thiên Đế. Cái tên Tiêu Ma Thần ta truyền khắp Thiên Châu, danh dương thiên hạ. Tiêu Lãng không kiêu ngạo, cũng không đắc ý, bởi vì ta biết đây là số của Tiêu Ma Thần ta. Vận mệnh của ta là đứng trên bọn họ.

Trong Hỏa Tinh phủ, ta gặp một thiếu nữ, tên của nàng là Tô Triết. Ta cứu nàng, Tô Triết cười với ta. Mắt như thu thủy, khuôn mặt như hoa đào khiến trái tim băng giá hơn hai mươi năm của ta hòa tan. Ta cứu Tô Triết nhưng không ai có thể cứu ta, ta trúng độc, trúng độc của thiếu nữ này, cả đời khó giải. Khi Tiêu Lãng cùng ta đi cầu hôn, trong đời ta chưa từng run thế nhưng người ta đang run lên. Khi biết Tô Triết gả xa hương thì ta nổi giận, lòng đốt cháy ngọn lửa, ta quyết đốt rụi cả bầu trời.

Loan Nguyệt phủ, Loan Đao thành! Ta tìm đến Tô Triết, ta mang nàng đi. Không ai dám ngăn cản, bởi vì bọn họ thấy ánh mắt của ta, ta sẽ giết người. Ai dám ngăn cản thì ta giết cả tộc kẻ đó! Ngày thành thân, ta say, mơ hồ cảm giác mình là người hạnh phúc thế giới. Ta cho rằng cuộc đời này đã không có truy đuổi. Nhưng khi Tiêu Lãng quyết định đi Thần Vực thì máu nóng trong xương ta sôi sục. Ta biết ta không thuộc về bình tĩnh, ta thuộc về chiến trường, ta mang theo đao của mình cùng Tiêu Lãng lại bước lên hành trình.

Nhưng mà! Lần này ta sai rồi, đi tới Thần Vực ta luôn ngủ đông trong cánh chim của Tiêu Lãng. Ta núp trong Tuyết Mai thành, đứng ở Hiên Viên sơn, cuối cùng đi Tử Đế cung. Ta nhìn Tiêu Lãng lần lượt huyết chiến, cứ đi trên sợi chỉ sinh tử, lần lượt đánh bại kẻ thù cường đại. Ta chỉ có thểi m lặng chúc phúc cho hắn, mài đao của mình.

Thực lực của Tiêu Lãng tiến bộ quá nhanh, kẻ thù của hắn quá cường đại, ta không thể giúp cái gì, ta cũng không ngu ngốc đi chịu chết. Ta nói cho mình phải nhịn, không được ngừng tiến bộ, rồi sẽ có một ngày ta đứng bên cạnh huynh đệ của ta, chắn đao cho hắn, cùng hắn giết địch. Cuối cùng huynh đệ của ta giết Bách Hoa Tiên Tử, đứng trên đỉnh thế giới hỗn độn, trở thành người mạnh nhất thế giới, đủ sức đảo ngược sinh tử, dễ dàng cứu sống u Dương Lãnh Yên, vậy mà thực lực của ta vẫn còn khựng lại ở Thần Quân cảnh. Ta rất cô đơn.

Ta không phải phế vật, ta không cần che chở, ta không phải gánh nặng, ta muốn chứng minh bản thân! Tiêu Lãng nói thế giới hỗn độn là một cái giếng, chúng ta là mấy con ếch cường đại trong giếng. Bên ngoài có rất nhiều cường giả, còn có một thần sáng thế chí cao vô thượng. Máu nóng lại sục sôi trong người ta. Tiêu Lãng không thích chinh chiến, hắn thích cuộc sống bình tĩnh. Tiêu Lãng nói chưa chắc hắn sẽ đi ra miệng giếng, nhưng ta biết, ta sẽ!

Ta không ngừng tu luyện, Thần Tổ cảnh, Thiên Tôn, Chí Cao Thần. Có một ngày khi thực lực của ta có thể sánh vai cùng Tiêu Lãng thì ta sẽ vác đao của mình đi ra thế giới này, chinh phục tinh thần đại hải kia. Ta là một người đã định sẽ đứng trên tất cả mọi người. Ta tên là Tiêu Ma Thần!

HẾT..